Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạo Chúa, Bổn Cung Đến Từ 2012 – chương 85-86 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 85 : Sắc phong làm phi

Long Trạch thấy Hân Vũ đã tới , đương nhiên rất biết điều lui ra , đặt đồ ăn ở trên bàn , mang theo một đám người hầu toàn bộ lui ra khỏi phòng , lúc đi qua nàng thì nhỏ giọng khẽ nói bên tai nàng : “Thân thể Vương thượng rất suy yếu , trên bàn có đồ ăn cho thêm thuốc , phiền nương nương cho Vương thượng ăn!”

Hân Vũ lịch sự gật đầu nói : “Long Trạch tướng quân yên tâm . Hân Vũ biết rồi.”

Không đợi Long Trạch đi ra ngoài , Hình Ngạo Thiên đã rất bất mãn hướng nàng kêu to : “Các ngươi ở đó nói cái gì , đừng quên ta vẫn còn ở đây đấy , trong mắt các ngươi còn có ta tồn tại hay không?” 

Hân Vũ tỏ ý Long Trạch đi ra ngoài trước , nàng quay đầu nhìn về phía hắn nằm trên giường , biểu tình trên mặt xanh mét , liền biết hắn lại tức giận , bưng đồ ăn trên bàn đến bên giường hắn , không nói gì , bưng bát liền đút đồ ăn đến miệng hắn .

Hình Ngạo Thiên nhìn chằm chằm vào gương mặt của nàng , không nói gì , chỉ lẳng lặng ăn đồ nàng đưa vào trong miệng , cho đến khi nuốt xuống miếng cuối cùng , nhìn thấy hắn ăn xong đồ ăn trong bát , nàng mới yên tâm , mới vừa bưng khay đồ ăn đứng dậy , dưới chân tê rân , khay ăn  trong tay cũng theo đó rơi xuống , bát sứ  rơi vỡ!

“A—!” Hân Vũ sợ hãi kêu lên một tiếng , Hình Ngạo Thiên tên đến kéo nàng vào trong lòng , ôn nhu hỏi: “Làm sao vậy , sao đột nhiên lại cầm không xong một cái khay ăn vậy ? Có phải bị mảnh vỡ làm bị thương nơi nào?

“Đau quá …” Hân Vũ nhăn chặt hai mày , Hình Ngạo Thiên lại càng khẩn trương ôm nàng lên trên giường , lúc nhìn thấy nàng không đi hài thì tức giận đến muốn giết người hầu hạ của nàng.

“Tại sao không đi hai đã chạy tới đây ? Trên chân sao lại có vết máu?” Đem hai chân của nàng kéo qua đặt ở trước ngực , khi thấy vết thương thì hắn thật sự tức giận , hướng ra ngoài cửa rống lớn : “Chết tiệt , rốt cuộc là ai chăm sóc Vũ phi , đem người đó ra ngoài chém.”

Hân Vũ kinh hãi , vội che cái miệng của hắn , không cho hắn mở miệng nói chuyện  , động tác tác động đến vết thương , khiến nàng đau đến cau chặt lông mày .

“Mau truyền Vu y—!”Kéo tay nàng , ôm nàng vào trong lòng , ngày hôm qua hắn cũng chưa để Hân Vũ chịu một chút đau đớn nào , hiện tại lại có thể ở đây để Hân Vũ bị thương chảy máu xót xa híp hai mắt , ôm chặt bàn tay của nàng , không nhịn được tăng thêm lực đạo.

Vu y rửa sạch vết thương cho Hân Vũ , từ trong vết thương lấy ra một ít mảnh sứ nhỏ . Sắc mặt Hình Ngạo THiên ngày càng khó coi , nàng chỉ rời hắn một lúc , đám phế vật này dám không hầu hạ nàng chu đáo , xem ra sau này phải cột nàng vào bên cạnh mình mới được .

“Mấy ngày này nương nương phải cẩn thận vết thương , tốt nhất là đừng xuống giường đi lại , cũng không được cho vết thương chạm vào nước , mỗi ngày lão thân sẽ tới bôi thuốc cho ương nương , tin rằng không đến ba , năm ngày sẽ có thể khôi phục bình thường!” Vu Y nghiêm túc dặn dò nàng những việc cần chú ý , Hân Vũ lễ phép khẽ gật đầu , trong đầu đọng lại một vấn đề hồi lâu , cũng muốn hỏi Hình Ngạo Thiên phía sau nàng.

Chờ tất cả mọi người đi ra ngoài , Hình Ngạo Thiên ôm lấy nàng đang nằm ở trên giường , Hân Vũ vuốt ve cái mặt gương nghị kia , vẻ mặt nghi hoặc hỏi hắn : “Hình Ngạo Thiên , vì sao bọn họ đều gọi ta là nương nương ? Ta nghe là lạ , cả người nổi hết da gà.”

“Ha ha ha ~~~ đứa ngốc của ta , đó là bởi vì ta đã phong nàng làm phi , bọn họ đương nhiên phải xưng hô với nàng như vậy ,bởi vì nàng là Vũ phi của ta , chờ sau khi hồi cung , ta sẽ chính thức sắc phong nàng làm Hoàng quý phi!” Nhìn thấy Hân Vũ kiều diễm gần trong gang tấc , hắn đã nhịn không được muốn tiến đến âu yếm .

“Kỳ thật chàng không cần làm vậy cho ta , phi tử mỹ nhân cái gì ta không cần , chàng nên biết ta thứ ta muốn chính là cái gì?” Lúc Hân Vũ nghe những lời đó thì trong lòng cũng ngẩn ra , không ngờ hắn cũng có ngày nói những lời như thế , nhưng mà danh lợi , phú quý đối với nàng mà nói , căn bản là giống như mây bay , nàng không có yêu thích gì .

Toàn thân Hình Ngạo Thiên cứng đờ , cánh tay siết chặt ôm nàng vào trong ngực , áy náy giải thích với nàng : “Hân Vũ đừng đi , đừng rời khỏi ta , lúc nàng ở trong hầm băng đã đáp ứng ta , nàng còn nhớ không ? Nàng đã nói , chỉ cần chúng ta có thể sống , chỉ cần ta tỉnh lại , nàng sẽ không rời khỏi ta , nàng sẽ cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh ta cả đời , chẳng lẽ những lời đó không có nghĩa gì sao?”

“Chàng hiểu lầm rồi , ta không có nói muốn rời khỏi chàng , ta đã nói thì đương nhiên giữ lời , ta chỉ muốn có được tự do đích thực , nhưng nếu ta đáp ứng chàng , ta sẽ không rời đi , trừ phi có nguyên nhân đặc biệt , khiến cho ta rơi vào tình huống bất đắc dĩ , cho nên chàng cho ta danh hiệu gì đi nữa , ta cũng không cần , thật đấy!” Hân Vũ áp vào trước ngực của hắn , nghe tiếng tim đập bất an của hắn , Hân Vũ vội vàng giải thích với hắn .

“Hân Vũ , nàng yên tâm , sau này nếu ta có thời gian sẽ mang nàng xuất cung đi chơi được không ? Nếu nàng cảm thấy ở trong cung buồn chán , ta sẽ bảo Long Trạch , Huyền Vũ bảo hộ nàng xuất cung đi chơi , để bọn họ dẫn nàng ra đường đi dạo , nàng có chịu không ?” Hình Ngạo Thiên tuyệt đối sẽ không buông ta với Hân Vũ , để nàng xuất cung đi du ngoạn , hắn chỉ có thể làm được điều này.

“Thật không ? Ta đã lâu muốn đi ra ngoài mua sắm rồi , chỉ có điều trước giờ không có cơ hội , thật tốt quá , thật tốt quá…’ Hân Vũ kích động ở trong lồng ngực của hắn nhúc nhích hoan hô , tối thiểu như vậy ,nàng sẽ không cảm tháy mình là một con chim nhỏ bị giam trong cái lồng hoa lệ .

Hình Ngạo Thiên dường như nghĩ tới điều gì , nâng hai má Hân Vũ lên , nét mặt áy náy nói : “Hân Vũ , cho ta chút thời gian , ta nhất định sẽ để nàng trở thành Vương hậu của ta , nhưng mà hiện tại nếu sắc phong nàng làm hậu , ta sợ cha con Lam Cẩm Nhi sẽ đi đầu quấy nhiễu triều cương , đụng đến nền tảng lập quốc của Phong Thành, ta hiện tại đang từng bước làm suy yếu vây cánh của hắn , đợi đến ngày thời cơ chín mùi , ta sẽ hạ chỉ cách chức Thừa tướng của hắn , còn có nữ nhi của lão hồ ly kia , cũng sẽ bị phế tống vào Lãnh cung , ta muốn đảm bảo chắc chắn nàng an toàn trăm phần trăm, mới có thể phong nàng làm hậu , nàng có hiểu không ?”

Nghe hắn nói một lời dài này xong , Hân Vũ hiểu rõ suy nghĩ trong lòng hắn , cha Lam Cẩm Nhi là trọng thần trong triều , nếu Ngạo Thiên lập nàng làm hậu vào lúc này , Lam Cẩm Nhi kia sao có thể cam tâm , nhất định sẽ tìm cha nàng khóc lóc , muốn ông giúp đỡ nàng mưu hại mình , ông ta có thể sẽ ý vào thế lực trong triều của ông , áp bức Ngạo Thiên , tạo uy hiếp cho Ngạo Thiên , như thế khẳng định sẽ không có lợi đối với quốc gia .

Khẽ cười với hắn , không cần nói gì , chỉ cần nhìn vào ánh mắt của nhau , là đã biết trong lòng của đối phương suy nghĩ gì !

 

Chương 86 : Thời cơ chưa tới

 “Chàng cũng biết , ngay cả nằm mộng ta cũng không ngờ tới chúng ta sẽ có một ngày như thế này , ở trong lòng ta chàng là tên cầm thú cưỡng đoạt ta , ác ma tra tấn ta , thời gian đó , ta chỉ nghĩ phải như thế nào rời khỏi chàng , chỉ có rời xa chàng , ta mới có thể có được tự do !” Hân Vũ đem lời trong đấy lòng nói cho hắn biết , kỳ thận cho dù nàng không nói , Hình Ngạo Thiên cũng đã nhìn rõ suy nghĩ  trong lòng nàng từ sớm , cho nên sau khi trở về liền đem nhốt nàng trong cái nhà tù bí mật kia .

“Hân Vũ … Ta…” Hình Ngạo Thiên muốn nói lại thôi , ngập ngùng ấp úng không biết nên mở miệng thế nào , Hân Vũ thấy sắc mặt hắn hấp tấp , cũng đoán được lời hắn muốn nói .

Đưa tay che miệng hắn lại , nàng biết hắn khó nói , bởi vì ba chữ kia không phải tùy tiện có thể nói cho bất cứ người nào nghe , nàng biết ở sâu trong nội tâm của hắn , còn cất giấu một nữ nhân khác , nàng không bắt buộc , cũng sẽ không ép hắn , chỉ hi vọng hắn có thể chân thành đối đãi với đối phương là tốt rồi .

“Chàng không cần nói, ta biết chàng muốn nói gì , thật sự!” Hình Ngạo Thiên ngu ngơ nhìn nàng , xem ra ông trời thật công bằng , Vũ Hàm lúc trước không chọn hắn , có lẽ cũng là bởi vì , ông trời đã an bài Hân Vũ ba năm sau xuất hiện cho hắn rồi !

Kéo bàn tay nhỏ bé đang chặn môi hắn lại , càng chặt chẽ kéo gần khoảng cách của hai người hơn , môi vội vàng phủ lên môi của nàng, hương vị mềm mại cùng xúc cảm ngọt ngào làm cho hắn muốn đoạt càng nhiều hơn từ nàng …

Bàn tay to bắt đầu không an phận vuốt ve trên người nàng , Hân Vũ nhất thời trừng lớn hai mắt nhìn hắn , lúc này Hình Ngạo Thiên đã như si như say , hoàn toàn đắm chìm trong vòng ôn nhu của nàng.

“Ừm —- Hình Ngạo Thiên , đừng !!!” Hân Vũ đưa tay đẩy hắn ra , cũng kéo ra khoảng cách chặt chẽ .

Vẻ mặt Hình Ngạo Thiên mê muội nhìn lên nàng , không rõ vì sao nàng cự tuyệt mình , trong mắt còn mang theo vẻ bi thương  “Hân Vũ , vì sao? Vì sao nàng muốn cự tuyệt ta ?”

Hân Vũ lập tức ý thức được phản ứng của mình giống như quá khích , cúi đầu xấu hổ giải thích với hắn : “Ngạo Thiên , chàng đừng hiểu lầm , không phải ta cố ý muốn cự tuyệt chàng , chỉ là thân thể của chàng không thể làm vậy , chẳng lẽ chàng quên chúng ta mới tránh thoát một kiếp sao ?”

Hình Ngạo Thiên nhìn chằm chằm vào hai mắt của nàng , hắn tìn rằng để nhìn nội tâm một người , ánh mắt chính là góc nhìn tốt nhất , lời của Hân Vũ khiến hắn có chút ngượng ngùng , đúng là bọn họ vừa tránh được một kiếp , mà hắn mới vừa rồi còn đứng không vững , lúc này lại còn muốn …

Hình Ngạo Thiên không biết nên nói gì , chỉ  lờ mờ nhìn lên Hân Vũ , mà Hân Vũ thấy bộ dạng nín nhịn này của hắn , liền vui vẻ bật cười , hắn đâu còn như một Vương thượng bá đạo lại chuyên chế trước kia nha , giống như một đứa bé làm chuyện sai , đang đợi tha thứ cùng la mắng !

“Vua của ta , thần thiếp mệt rồi , muốn ngài ôm thần thiếp ngủ , được không nha ?” Hân Vũ học bộ dạng của mấy tần phi trong cung , cười khẽ nhìn hắn làm nũng nói .

“Ha ha ha ~~~ ta nhất định sẽ ôm ái phi đến kín không có kẽ hở , đảm bảo ái phi sẽ ngủ ngon giấc !” Điều chỉnh tốt vị trí , Hình Ngạo Thiên để nàng nằm giữa giường , thứ nhất có thể hoàn toàn ở trong tầm mắt hắn , thứ hai là muốn chăm sóc nàng dễ dàng hơn .

Kiếp nạn kia khiến thể xác và tinh thần của hai người đều mệt mỏi , đêm qua tuy rằng đã nghỉ ngơi một đêm , nhưng Hân Vũ vẫn cảm thấy vô cùng mệt , nằm ở trong cánh tay rắn chắc , rất nhanh , nàng liền chìm vào mộng đẹp .

Hình Ngạo Thiên ôm chặt nàng trong lòng , trên mặt cũng lộ ra một nụ cười thỏa mãn , nhìn thấy nàng thân mật ở bên cạnh hắn như thế , có lẽ là vô cùng hạnh phúc , khiến hắn mới tỉnh cũng liền đã cảm thấy buồn ngủ vô cùng .

 

Ba ngày sau , Hình Ngạo Thiên đã khôi phục vẻ hiên ngang mạnh mẽ như trước , tư thế oai hùng , vì tránh trong triều Tả tướng Lam Cảnh Thiên thừa dịp hắn ra ngoài sẽ thời cơ ở sau lưng giở trò , bọn họ vẫn phải quyết định nhanh chóng hồi cung .

“Nha đầu , con theo bà ngoại , bà có thứ cần giao cho con!” Hân Vũ đi theo sau Mộ Nguyệt tới cấm địa , nơi này không phải nơi đặt Nhân thư sao ? Vì sao bà ngoại phải đưa nàng đến đây lấy đồ ?

Hân Vũ suy đi nghĩ lại thấy không đúng lắm , nơi này chỉ có Nhân thư , chẳng lẽ bà ngoại muốn giao Nhân thư cho nàng mang đi sao ?

Quả nhiên , Mộ Nguyệt lấy Nhân thư xuống , không nói gì , liền đưa tới trước mặt của nàng , Hân Vũ kinh hãi , nhìn lên dáng vẻ của bà ngoại , lại không giống như đang nói đùa , rốt cuộc bà ngoại đây mà muốn làm gì vậy ? Nhân thư quý giá này thật sự giao cho nàng sao ?

“Bà ngoại , người không phải thật sự muốn muốm đem bảo vật của Thánh Nguyệt giáo giao cho một ngoại nhân chứ?” Tay cầm Nhân thư lên , nhìn bảo vật tỏa ra ánh sáng vàng chói lọi , nàng quả thực không thể tin được bà ngoại sẽ hạ quyết định này.

“Nha đầu , đem Nhân thư cất kỹ , sau này con chính là chủ nhân của nó , tram ngàn năm qua , chỉ có con , mới có thể mở được Nhân thư!” Biểu tình của Mộ Nguyệt rất nghiêm túc , không giống như bà đang nói giỡ cùng nàng.

Hân Vũ nhíu chặt lông mày , vẻ mặt khó hiểu lại truy vấn : “Nhưng mà bà ngoại , Hân Vũ không phải người của Thánh Nguyệt giáo , sao có thể mang chí bảo của các người ra ngoài ? Ta không cần , Hân Vũ không cần !”

Đưa Nhân thư trong tay trả cho Mộ Nguyệt , tục ngữ nói vật không phải của mình , ngàn vạn lần đừng có lòng tham , cũng không thể cướp đoạt , ông trời có mắt nhìn người, nàng không muốn gánh cái danh xấu này cả đời đâu.

“Nha đầu ngốc , ai nói con không phải người trong bổn giáo , bà ngoại nói con là , thì con chính là , huống chi , con vốn là một trong thánh nữ của Thánh Nguyệt giáo ta , có năng lực mở Nhân thư , cho nên Nhân thư này không phải con không được , đừng từ chối nữa!” Mộ Nguyệt đã đoán trước nàng sẽ có thái độ vậy , nhưng không ngờ , nàng lại ngang bướng như vậy .

“Lời  bà ngoại nói  , Hân Vũ không hiểu ?” Nàng rõ ràng là người hiện đại đến từ mấy ngàn năm sau , tại sao đọt nhiên lại trở thành một phần tử của Thánh Nguyệt giáo , hơn nữa còn là Thánh nữ?

“Nha đầu này , còn nhớ vết bớt hình trăng khuyết trên vai con không ? Đó là dấu hiệu của Thánh nữ , con nói trước kia không có vết bớt này ,bà ngoại nghĩ , nhất định là sau khi Nhân thư đưa con đến đây , mới hiện ra , mặc kệ con thừa nhận hay không cũng được , ở trong mắt bà ngoại , con chính là Thánh nữ của Thánh Nguyệt giáo !” Ánh mắt kiên định của Mộ Nguyệt nhìn về phía nàng .

Trong quẻ giải thích vấn đề của nàng , nhất định là Hân Vũ đầu thai chuyển kiếp , rồi đến đây , cũng là ông trời đã an bài tốt , bất kể hậu nhân cố thay đổi vận mệnh thế nào đi nữa , đều không thể thoát khỏi đường ray vận mệnh

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+