Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bạo Chúa, Bổn Cung Đến Từ 2012 – chương 92-94 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 92 : Lại thua rồi

“Chàng đang nói gì thế , thiếp đi đâu chứ?”  Uông Vũ Hàm bị lời của hắn làm hồ đồ , chẳng lẽ , hắn tưởng nàng xuất cung , là muốn rời khỏi hắn sau .

“Vũ Hàm , nàng đừng không nói một tiếng liền rời khỏi ta được không ? Nàng muốn đi Phong Thành giải sầu đúng không , ta đáp ứng nàng , ta đáp ứng cho nàng đi , chỉ cần nàng nhớ trở về là được rồi , nhớ rõ ta cùng Triệt Nhi , Tuyết Nhi đều ở đây chờ nàng là được rồi!” Độc Cô Thác cuối cùng cũng thỏa hiệp , hắn lại bại trước nàng rồi. 

Uông Vũ Hàm thực sự không hiểu nỗi trong lòng hắn đến cùng là đang nghĩ cái gì , một hồi kiên trì không cho nàng đi , nay lại nói những điều không hiểu ra sao này với nàng .

“Chàng rốt cuộc làm sao vậy , thiếp thế nào cũng không đi , chàng khỏi cần phải khó xử , sau này mỗi ngày thiếp sẽ chỉ ở bên cạnh Triệt Nhi , Tuyết Nhi , tự mình chăm sóc chúng nó !” Đẩy thân thể ôm chặt nàng ra , nhưng Độc Cô Thác ôm rất chặt , nàng cố gắng một hồi , nhưng không thể tách khoảng cách giữa bọn họ ra được .

Trong đại sảnh rộng như vậy , chỉ có hai bọn họ ôm chặt nhau , Độc Cô Thác trước sau ôm siết lấy người nữ tử hắn yêu , sợ rằng chỉ cần buông lỏng tay , nàng sẽ biến mất không còn bóng dáng .

“Vũ Hàm , đừng trừng phạt ta , nàng có biết , sau khi ta nghe tin nàng xuất cung , trong lòng có bao nhiêu khẩn trương , bao nhiêu nóng vội không ? Ta biết đêm qua là ta không khống chế được tính khí của mình , lớn tiếng với nàng , ta biết ta sai rồi , nhưng ta sợ nàng đi rồi liền rời xa ta , không quay lại bên cạnh ta , không cần con chúng ta nữa!” Tiếng nói của hắn bắt đầu có chút khàn khàn , còn mang theo cảm giác nghẹn ngào , khiến Vũ Hàm nhất thời ý thức được mình đã làm gì .

“Thiếp … Thiếp … Thác…” Trong chốc lát , nàng không biết nên trả lời hắn như thế nào , chỉ có thể nắm cánh tay hắn , quay lại ôm lấy thân hình hơi run rẩy của hắn .

Nhận được sự đáp lại của nàng , Độc Cô Thác vui vẻ như có được trân bảo  , không ngừng kêu tên của nàng … Vũ Hàm … Vũ Hàm …!

“Thiếp ở đây , chàng không cần gọi nữa , để người ta nghe được không tốt !” Tích tụ trong lòng chậm rãi tan ra , tâm tình của nàng cũng khôi phục rất nhiều .

“Vũ Hàm , ta muốn hôn nàng !” Lới lỏng khoảng cách giữa hai người , Độc Cô Thác nhìn Vũ Hàm trước mắt có chút tiều tụy , nhẹ giọng mở miệng cầu xin nàng.

Uông Vũ Hàm ngẩn người , cử chỉ thân mật vậy , hắn trước đây nào có khiếm tốn nhã nhặn hỏi qua nàng , thế này khiến nàng có chút bất ngờ , chẳng lẽ trận cãi nhau hôm qua , khiến cho hắn triệt để thay đổi sao ?

“Thác , chàng làm sao vậy ? Trước kia chàng sẽ không trưng cầu ý kiến thiếp như vậy , vì sao hiện giờ …?” Vũ Hàm muốn nói lại thôi , nàng cảm giác Thác thay đổi , đều là vì sự lạnh nhạt của nàng tối hôm qua .

Đôi mắt hàm tình của Độc Cô Thác nhìn nàng , ôn nhu nói với nàng : “Ta muốn đối với nàng tốt hơn trước kia , như vậy , nàng sẽ không giận ta , sẽ không để ý tới ta , càng sẽ không rời khỏi ta nữa , đúng không ?”

Nghe thế , hốc mắt Vũ Hàm đột nhiên đỏ lên , nước mắt to như hạt đậu rơi như mua xuống , Độc Cô Thác sợ tới mức nhất thời tay chân luống cuống , đành phải cúi đầu hôn lên khóe mắt nàng , hôn đi nước mắt trên má nàng .

“Ô ô ô ~~~~ Thác , thiếp không đi , thiếp không đi nữa , thực xin lỗi , là thiếp ích kỷ , ỷ vào sự yêu mến của chàng với thiếp , mỗi lần đều làm mọi cách gây khó dễ cho chàng , thực xin lỗi … Sau này thiếp không đi nữa … Thực xin lỗi …” Rúc vào người hắn , nước mắt giống như đập nước , liều mạng trào ra ngoài , còn làm ướt vạt áo của hắn .

“Vũ Hàm … đừng khóc , xin nàng đừng khóc nữa được không , nàng cũng biết nước mắt của nàng chảy xuống là chảy vào đâu mà , toàn bộ chúng đều chảy vào trong tim ta , làm ta cảm giác mình ti bỉ ích kỷ lắm !” Bất kỳ một người nam nhân nào cũng không chịu nổi người mình yêu rơi lệ trước mình , nhát là người nam nhân giống như hắn , nhìn thấy nước mắt của nàng , trái tim thật giống như bị buộc đau .

Đem mặt vùi vào trong ngực của hắn . Rất lâu sau đó , nàng mới ngẩng đầu lên nhìn hắn , vẻ mặt Độc Cô Thác phiền muộn , hắn lại khiến Vũ Hàm thương tâm như thế , còn nói cái gì mà sẽ không để cho nàng chịu ủy khuất , thì ra , hắn vần là làm không được .

 

Trên xe ngựa , Vũ Hàm tựa vào trong lồng ngực của hắn , Độc Cô Thác nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tiều tụy của nàng , đau lòng đến cực điểm hỏi : “Vũ Hàm , ngày mai khi nào xuất phát ? Đêm qua có phải ngủ không ngon không ?, nhìn sắc mặt nàng tiều tụy không ít , đợi lát nữa trở về nhất định phải nghỉ ngơi một hồi .”

“Xuất phát ? Muốn đi đâu ?” Không rõ hắn đang nói cái gì , Vũ Hàm nghi hoặc xoay người nhìn về phía hắn .

“Ngày mai nàng không phải cùng Hình Giai Lạc đi Phong Thành sao ? Chẳng lẽ không phải ngày mai sao ?” Độc Cô Thác mặc dù không muốn , nhưng vì nàng có thể vui vẻ , vẫn đành buông tay để nàng đi .

“Không muốn , thiếp tính không đi nữa , ngày hôm qua chàng nói rất đúng , là thiếp rất ích kỷ , là thiếp không quan tâm đến cảm nhận của chàng và con , Triệt Nhi cùng Tuyết Nhi còn nhỏ , cho dù là đi nửa tháng , nhưng chúng vẫn cần thiếp chăm sóc !” Tối hôm qua nàng đã hiểu rõ , cho nên ngày hôm nay xuất cung để nói cho Giai Lạc .

Lời của nàng khiến hai mắt Độc Cô Thác tỏa sáng , nhưng từ biểu tình trên mặt nàng , hắn biết , nàng vẫn không vui , tuy rằng người ở lại cạnh hắn , nhưng trong lòng của nàng , cũng sẽ theo  sau đoạn đường Hình Giai Lạc đi đến Phong Thành quốc.

“Vũ Hàm , đều tại ta năm nay bận rộn , vẫn không mang nàng đi ra ngoài du lịch , ngay hôm qua là ta quá kích động mới nói những lời làm tổn thương nàng như vậy , nàng tha thứ cho ta , không giận ta được không ? Ta đồng ý cho nàng đi Phong Thành , nhưng ta có điêu kiện , nhất định phải để Diệp Đỉnh cùng ám vệ bảo hộ toàn bộ hành trình của nàng , Tử Nhan cùng Tử Tâm cũng phải đi cùng nàng , có các nàng chăm sóc nàng , ta mới có thể yên tâm , còn có một điều , không được ở riêng cùng Hình Ngạo Thiên , ta muốn mỗi ngày nàng phải viết một tín hàm dùng bồ câu đưa tin về , cho ta biết mỗi ngày nàng đều nhớ ta , được không ?” Độc Cô Thát liền mạch nói ra yêu cầu , khiến Vũ Hàm nghe mà đau cả đầu.

“Thác , thiếp vẫn là không nên đi , ở lại bên cạnh chàng là được rồi!” Xoay người quay trở lại tư thế vừa rồi , điều kiện của hắn như vậy , tở rõ chính là lo lắng cho nàng , biến đổi cách giám thị nàng .

“Điều này … Vũ Hàm , nàng biết trong lòng ta có điều cố kỵ , nàng lại không ở bên cạnh ta , ta đương nhiên sẽ suy nghĩ lung tung , nàng có thể hiểu cho cảm nhận của ta một chút được hay không , ta muốn cho nàng mỗi ngày ở cùng ta đều vui vẻ khoái hoạt , không muốn nàng cảm thấy Vương cung này là một nhà giam , là một nhà giam hoa lệ trói chặt tự do của nàng !” Cầm tay nàng , khuôn mặt áp vào mặt nàng , nhẹ giọng nỉ non – mặc kệ quyết định của nàng như thế nào , lập trường của ta vĩnh viễn đều lấy nàng cùng con đặt lên trước.

 

Chương 93 : Lưu luyến không rời

“Thác … Ôm chặt thiếp !” Vũ Hàm ôm cánh tay của hắn , tựa khuôn mặt lên trên gối .

Cánh tay Độc Cô Thác hướng về trước vừa buộc chặt đã đem nàng ôm chặt vò trong ngực , cúi xuống dán lên giương nặt nàng , nụ hôn rơi liên tục lên má phấn của nàng , Uông Vũ Hàm nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đón nhận nụ hôn của hắn , môi lưỡi kề sát sau , toàn bộ hiểu lầm đều tan thành mây khói , chỉ có nóng bỏng vô cùng .

Trong mạn che tiếng yêu kiều nổi lên bốn phía , một đôi bàn tay rắn chức vuốt ve trên thân thể Uông Vũ Hàm , ôn nhu vỗ về , Uông Vũ Hàm biết trong lòng hắn từ đầu đến cuối chỉ có mình , cho nên cũng không giận hắn nữa , huống chi ngày mai phải cùng Giai Lạc đi Phong Thành , làm rõ suy nghĩ của mình , liền chủ động hùa theo hắn !

“Ừm …!” Hắn vuốt ve , khiến Uông Vũ Hàm khó nhịn tràn ra một tiếng kêu từ trong miệng , hoa tâm cũng chảy ra chất mật , Độc Cô Thác biết nàng đã chuẩn bị xong , từ từ đem chính mình bao trùm lên nàng , ngay sau đó hông thẳng tiến một cái , hai người liền chặt chẽ kết hợp cùng một chỗ !

Độc Cô Thác tiến vào khiến Uông Vũ Hàm trong lòng chấn động , nàng cong người , tách đùi ngọc dán chặt vào hông hắn , để cho hắn thuận lợi thẳng tiến , lần lượt xâm nhập trừu sáp , khiến hai người run rẩy . Uông Vũ Hàm ôm chặt hắn , ĐỘc Cô Thác không ngừng hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng , phía dưới tiết tấu điên cuồng tiến lên , khiến hai người đói khát càng muốn nhiều hơn .

Độc Cô Thác ôm lấy thân thể cùa nàng , để nàng ngồi trên người mình , hai người đối mặt nhau , Độc Cô Thác kìm chặt eo nhỏ của nàng nhấp lên xuống , phần tuyết trắng đẫy đà cũng theo tiết tấu của bọn họ , lên trên hạ xuống , khiến cho hắn kích động cầm chặt một bên vuốt ve .

“Thác … ? Thiếp sắp không được , dừng lại được không , thiếp sắp nhịn không được nữa!” Hai tay ôm cái hông của nàng , từng cái thẳng tiến , thân hình Vũ Hàm đẹp quá  , chỉ có ở trên người Vũ Hàm , hắn mới có thể được thỏa mãn sung sướng nhất.

Tư thế mờ ám như vậy , quả thực khiến Độc Cô Thác nhặt được tiện nghi lớn , hai vú ngay bên miệng , hắn đương nhiên không chút khách khí hướng dung . Hơi thở hổn hển càng lúc càng nhanh , nàng tận mắt nhìn thấy hắn dũng mạnh va chạm lấy chính mình , làm nàng thẹn lùng muốn vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào trong cổ hắn !

Một hồi tình cảm mãnh liệt qua đi , cũng đã khiến Uông Vũ Hàm mệt đến không chịu nổi , nhưng Độc Cô Thác giống như có năng lượng không dùng hết , liên tục tiến vào , làm một trận lại một trận , căn bản là không cảm thấy mỏi mệt , nếu không phải sợ mệt chết nàng , phỏng chừng hắn còn chưa chịu rời khỏi thân thẩ nàng , còn muốn tiếp tục thăm dò bên trong thân thể nàng !

Nàng tựa như tiên nữ từ trên trời rơi xuống trần gian , lần đầu tiên gặp mặt , liền hấp dẫn toàn bộ ánh mắt hắn , để cho hắn lần đầu tiên có được xúc động muốn một nữ tử , vô luận là bản thân muốn nàng bao nhiêu lần , mỗi một lần đều khiến hắn điên cuồng , khiến hắn muốn cả đời có được nàng …!

“Vũ Hàm , ta không nỡ để nàng rời khỏi ta lâu như vậy , cho dù một ngày , ta cũng không nỡ !” Độc Cô Thác nhìn  gương mặt nàng , nghĩ đến ngày mai nàng phải rời đi , tim của hắn lại buồn bã phát hoảng .

Uông Vũ Hàm nghiêng người vuốt ve khuôn mặt của hắn , nhìn thấy vẻ mặt hắn phiền muội , trong lòng cũng cảm thấy không tốt , hôn một cái lên môi hắn , nói : “Vậy thiếp không đi nữa , chàng nhìn bộ dạng này của chàng này , khiến thiếp không yên tâm rời đi .”

Cầm tay nàng , Độc Cô Thác hôn lên tay lưng nàng , ôn nhu nói : “Không , chỉ cần nàng thích , chỉ cần nàng muốn , vậy nàng hãy đi đi , nửa tháng mà thôi , tuy rằng rất khó chịu đựng , nhưng ta sẽ kiên trì , chỉ cần mỗi ngày nàng đều viết thư về cho ta , nói cho ta biết nàng nhớ ta , ta đay liền thỏa mãn rồi.”

“Thác…” Uông Vũ Hàm ôm chặt  lấy hắn , hấp thụ mùi trên người hắn , nhưng đột nhiên lại nghĩ tới điều gì , lập tức ngẩng đầu nhìn hắn nói : “Thác , trong khoảng thời gian này thiếp đi vắng , chàng có thể hay không …?”

Uông Vũ Hàm nói đến miệng lại nuốt trở vào , Độc Cô Thác thấy nàng muốn nói lại thôi , nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên , hỏi : “Làm sao vậy , nàng muốn nói gì , ta sẽ không gì ?”

Nuốt  nuốt họng , Uông vũ Hàm chậm rãi nói ra : “Thác , chàng có thể sủng hạnh nữ tử khác ngoài thiếp hay không , thiếp là nói chàng nhẫn nại …”

“Câm miệng ! Sau này nếu nàng còn nói những lời hoài nghi ta như vậy , nàng xem ta còn có thể cho nàng xuống giường hay không ?” Sắc mặt Độc Cô Thác nhất thời trở nên rất khó coi , xoay người một cái , đem nàng đặt dưới thân lần nữa.

“Thác , chàng muốn làm gì , mau xuống nha !” Uông Vũ Hàm dường như ngửi được mùi thuốc súng nồng đậm , có chút sợ hãi dãy dụa dưới người hắn .

Độc Cô Thác nghiêm túc nhìn nàng , trong lòng vừa tức vừa yêu nhìn chằm chằm vào gương mặt của nàng , nói : “Ta Độc Cô Thác thề với trời , nếu ngày sau ta có phụ Uông Vũ Hàm , vậy thì để cho ta vạn tiễn xuyên tâm , vĩnh viễn không được siêu sinh!”

“Thác —- không cần , không cần nói nữa , là ta không tốt , là ta không nên nói điều này , thực xin lỗi , ta tin tưởng chàng , thiếp tin tưởng chngf , chỉ là không quản được lòng mình , thiếp sau này sẽ không nói lung tung nữa , cho nên xin chàng , xin chàng sau này mặc kệ phát sinh chuyện gì , cũng đường phát lời thề độc như thế được không ?” Ôm hắn thật chặt , Uông Vũ Hàm chảy nước mắt cầu xin lời hứa của hắn .

Độc Cô Thác nhìn nàng dưới thân , cúi đầu hôn lên trán nàng , mỉm cười gật đầu : “Vũ Hàm , ta yêu nàng , gặp nàng , là hạnh phúc lớn nhất đời này của ta , nếu nàng không xuất hiện , ta nghĩ bây giờ ta vẫn còn ở trong đế lăng kia trải qua những ngày sống không bằng chết .”

“Ôm thiếp , đừng nói gì , ôm chặt thiếp !” Gặp hắn , cũng là hạnh phúc lớn nhất đời này của nàng .

 

Trước cửa cung , đoàn người đang bận rộn chuẩn bị lên đường , ngày hôm nay các nàng phải xuất phát đi Phong thành , Lãnh Liệt là phu quân của Giai Lạc , cũng xem như phò mã của Phong Thành ,đương nhiên sẽ cùng Giai Lạc trở về , Độc Cô Thác lo cho Vũ Hàm , bảo Diệp Dỉnh dùng dẫn theo mười ám vệ hộ tống Vương hậu , ở bên cạnh bảo vệ trên đường đi .

Uông Vũ Hàm rúc vào lòng Độc Cô Thác , chậm chạp không chịu lên xe , mà Độc Cô Thác cũng trì hoãn không chịu để cho nàng lên xe , kéo dài mãi như vậy , nửa canh giờ lại nửa canh giờ nữa , nhìn sắc trời , Giai Lạc thật sự không nhịn được , nhảy xuống xe ngựa liền tiến lên khuyên : “Vương thượng , chúng ta nếu không khởi hành , chỉ sợ trước khi trời tối cũng không tới dịch quán nổi , chẳng lẽ ngài muốn nhìn Vũ Hàm đi trong đêm sao ? Vậy rất nguy hiểm a ?

Độc Cô Thác nhướn mày , lúc này mới lưu luyên không rời buông lỏng tay ra : “Vũ Hàm , lên xe đi , ta sẽ ở trong cũng chờ nàng về .”

Uông Vũ Hàm khẽ gật đầu , xoay người lên xe ngựa , khi xe ngựa lăn bán đi , nàng đột nhiên xốc màn xe , hướng về phía Độc Cô Thác đứng trước cửa cung , hô lớn một câu : “Thác , chờ thiếp trở lại , thiếp nhất định sẽ đem nỗi nhớ của thiếp , mỗi ngày đều truyền về cho chàng.”

Chương 94 : Rất là kích động

Phong Thành quốc , gần đây người ở hậu cung đều biết Vương thượng hiện tại chuyên sủng Vũ phi , Lam Cẩm Nhi phẫn hận đem hoa trong chậu trước mắt nhổ thành từng mảnh , tiện nữ nhân kia ở bên cạnh luôn có con lừa ngốc Hải Đại Phú kia che chở , cho dù nàng muốn giở thủ đoạn hay hạ độc , đều không tránh thoát được mắt của con lừa già đấy .

“Nương nương , chúng ta bây giờ nên làm gì , chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn ả đàn bà kia đắc ý  như thế ?” Cung nữ Lục Kiều là nha hoàn đi theo nàng từ Thừa tướng phủ , ở trong cung xem như là tâm phúc của nàng , nhìn thấy tiểu thư nhà mình bị Vương thượng lạnh nhạt , nàng tự nhiên cũng thêm vào mấy câu .

Lam Cẩm Nhi quay lại nhìn Lục Kiều , trên mặt tuy rằng rất bình tĩnh , nhưng trong lòng nàng sớm đã nổi bão rồi : “Chúng ta trước tiên không được sốt ruột , hai ngày nữa ,bổn cung nghĩ Giai Lạc công chúa phải trở về tế tổ , chờ nha đầu kia trở về nhìn xem phản ứng của nàng thế nào , chúng ta hãy định đoạt bước kế tiếp .”

“Chẳng lẽ nương nương là muốn châm ngòi trong quan hệ của các nàng , để Giai Lạc công chúa đi gây khóc dễ cho ả đàn bà kia , người Vương thượng yêu nhất chính là Giai Lạc công chúa , nếu các nàng bất hòa , nói vậy Vương thượng cho dù sủng ái ả ta bao nhiêu , cũng sẽ lên tiếng che chở Giai Lạc công chúa , nương nương ở giữa thu lưới , tiện thêm một chút mưu kế , khiến nàng ta vĩnh viễn không thoát thân được !” Lục Kiểu đầu óc nhanh nhạy liền đoán ra mưu kế của nàng .

“Ha ha ha ~~~ không hổ là nha hoàn từ trong phủ thừa tướng , đầu óc đúng là nhanh nhẹn hơn hắn mấy cái đầu gỗ kia .” Lam Cẩm Nhi kiêu ngạo cười nhẹ , nàng chính là đang chờ làm ngư ông đắc lợi đây .

Trước cửa thành , Tử Hách đợi đã lâu , qua buổi trưa , cuối cũng thấy một đoàn xe Thiên Diệp , chậm rãi chạy đến cử thành , Giai Lạc nhìn thấy cảnh sắc Phong Thành , trong lòng chính là vui mừng vô cùng.

“Tử Hách tham kiến công chúa , phó mã , nhận lệnh Vương thượng , đặc biệt đến nghênh đón công chúa hồi cung!” Thị vệ ngay ngắn tách ra hai bên , vì bọn họ toàn lực hộ tống .

Uông Vũ Hàm không xuống xe ngựa , vẫn ngồi ở bên trong , nhìn qua cửa xe , cảm giác quen thuộc lại trở về , ba năm , nơi này cũng thay đổi rất nhiều ,  vốn dĩ có rất nhiều cửa hàng nhỏ nay đã mất , đã đổi diện mạo mới , một cảnh tượng mới.

Xe ngựa đi qua đường phố phồn hoa , tiến vào trong cửa Vương cung uy phong , Hình Ngạo Thiên dẫn theo Hân Vũ ở trứng Nguyệt Hoa cung trờ bọn họ , thái giám ngoài cửa chạy vào , nói xe ngựa của bọn họ đã đến trước cửa , Hình Ngạo Thiên mừng rỡ , liền dắt tay Hân Vũ đi ra ngoài đón .

“Vương huynh , ta đã trở về!” Giai Lạc hưng phấn nhảy xuống xe ngựa , bật nhảy một cái liền nhào vào trong lòng Hình Ngạo Thiên .

Hình Ngạo Thiên buông tay Hân Vũ ra , một phen tiếp nhận muội muội của mình ào tới : “Giai Lạc , sao lại vẫn nghịch ngợm như vậy , nếu Vương huynh không tiếp được muội thì muội sẽ té ngã thế nào đây!”

“Hừ ,muội không sợ đâu , ngã đau , muội còn có phu quân yêu thương muội , vậy chứng tỏ , trong lòng Vương huynh đã không có Giai Lạc , sau này Giai Lạc sẽ không về nữa!” Giai Lạc ôm cổ hắn , vẻ măt yêu kiều ăn vạ hắn .

“Muội nha , xem ra may mà Vương huynh tiếp được muội , nếu không Vương huynh sẽ oan uổng a ?” Hình Ngạo Thiên chỉ lo nói chuyện cùng Giai Lạc , hoàn toàn không để ý đến một thân hình hết sức nhỏ nhẹ đi từ xe ngựa xuống .

“Vương hậu nương nương cẩn thận , để vi thần đến đỡ người !” Diệp Đỉnh thấy nàng ra xe ngựa , lập tức tiến lên đỡ lấy nàng , Giai Lạc công chúa này , vừa về tới Phong Thành liền quên sạch Vương hậu của hắn .

Hình Ngạo Thiên nghe được từ Vương hậu nương nương , bất giác nhìn về hướng phát ra thanh âm, một cái liếc mắt này, liền khiến hắn không rời mắt đi chỗ khác được , buông cánh tay đang ôm Giai Lạc ra , lẩm bẩm trong miệng : ‘… Vũ Hàm … Vũ Hàm …!”

Hân Vũ bên cạnh cũng nghe được cái tên khẽ nói trong miệng hắn , nhìn nữ tử xinh đẹp giống như tiên nữa trước mắt kia , chẳng lẽ chính là Vũ Hàm hắn thường xuyên gọi sao ?

“Vũ Hàm , thật ngại , ta hưng phấn nhất thời nên quên mất ngươi ở trong xe!” Giai Lạc chạy đến bên cạnh nàng .

Nghe thấy lời Giai Lạc công chúa nói , chân Hân Vũ mềm nhũn , thiếu chút nữa ngay cả đứng cũng không vững , may mà có Hòa Thái bên cạnh đỡ lấy , mắt nhìn Hình Ngạo Thiên , hắn đã bước về phía nữ tử tên Vũ Hàm kia rồi.

“Vũ Hàm , là ta hoa mắt sao ? Nàng thật là Vũ Hàm sao ? Nàng thật sự ở trước mắt ta lúc này sao ?” Hình Ngạo Thiên không thể tin nổi nhìn nàng chằm chằm ,  ba năm , nghe nói nàng đã sinh hạ một trai một gái , nhưng nhìn thấy Vũ Hàm trước mắt , không những không hề khác ba năm trước mà kiều nhan còn trẻ trung hơn , giống như một cô nương nhỏ xinh đẹp .

Vũ Hàm khẽ cười với hắn , nụ cười kia xinh đẹp như hoa mùa xuân : “Hình đại ca , là ta , ba năm không gặp , ngươi cũng khỏe chứ?”

Nghe được thanh âm thanh thúy ngọt ngào của nàng , thanh âm hắn đã xa cách ba năm , ba năm qua , hắn không có ngày nào thôi nhớ nàng , nhớ từng chút một của năm xưa , nhớ đến một cái nhăn mặt một nụ cười của nàng , nhớ đến thời gian ở cùng nàng .

“Vũ Hàm , trong lòng ta không biết phải biểu đạt thế nào với nàng , ta còn tưởng rằng sau này không không có cơ hội nhìn thấy nàng , không ngờ , thật không ngờ , ba năm sau ta lại ở vương cung Phong thành gặp lại nàng , thật sự là quá tốt !” Hình Ngạo Thiên kích động , vô cùng hưng phấn tiến lên nắm chặt tay Vũ Hàm.

“Phong Thành vương xin tự trọng , vị này chính là Vương hậu nương nương của Thiên Diệp , là chí ái của Thiên Diệp vương , mong rằng Vương cân nhắc một chút .”Diệp Đỉnh thấy Hình Ngạo Thiên coi thường cấp bậc lễ nghĩa như thế , hắn cũng bất chấp lập tức tiến đến lên tiếng ngăn trở.

“Vương huynh , mau buông tay , trước mắt bao người , Vũ Hàm hiện tại đã là Vương hậu của Thiên Diệp , điểm này các quốc gia đều biết , Vương huynh , ngươi cần thu liễm đó!” Giai Lạc ôm cánh tay hắn , ở bên cạnh khuyên bảo hắn từng tiếng.

Hình Ngạo Thiên tỉnh ngộ , lập tức buông tay nàng, hổ thẹn nói: “Vũ Hàm , thực xin lỗi , ta chỉ quá mức hưng phấn khi nhìn thấy nàng, cho nên mới kích động như thế.”

Vũ Hàm khẽ lắc đầu , nàng há lại không biết trong lòng hắn là nghĩ như thế nào chứ?

Hân Vũ luôn đứng ở phía sau nhìn thấy nhất cử nhất động của bọn họ , Hình Ngạo Thiên lúc này , chỉ sợ trong mắt trong lòng tất cả đều là thân ảnh của Vũ Hàm , làm sao có chỗ dung thân cho nàng chứ?

Cao quý tao nhã , nhưng lại khiến cho người ta một loại cảm giác thanh lệ thoát tục , lúc cười lên , lại càng phong tư mê người , làm cho người ta bất giác muốn nhận thức về nàng , nữ tử hoàn mỹ như vậy , cũng khó trách Ngạo Thiên mê luyến như thế , cho dù nàng đã gả làm vợ người ta , nhưng hắn vẫn thủy chung không quên được thân ảnh của nàng !

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+