Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Bao Nhiêu Cũng Không Đủ- chap 12-13 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 12

Chẳng có cái nào bực mình hơn là khi xem phim có đứa ngồi cùng hàng ghếchẳng biết gì mà cứ tinh tướng thuyết minh cho bồ ra vẻ cái gì cũng biết,điều gì cũng hay. Cái thằng, dù dốt đặc thì nó cũng phải biết I rắc với I ranlà hai nước khác nhau chứ. Nhưng cái tội to nhất của nó là vừa nó vừa văng nước bọt tung tóe như hàng khuyến mãi cuối năm. Rơi cả vào gói bắp rangbơ mà hai đứa cứ tì tì đánh chén.- Kệ hai đứa ở bẩn ấy đi mày. Ăn bắp rang này. Dũng giơ ngang tayđưa mình bịch bắp rang mới toanh. Mình cười nhăn nhở cảm ơnnó, tuy cũng có nhưng Linh đã ăn chẳng còn một hạt. Thằng Dũng cứ cười khúc khích mà mình chẳng hiểu lý do gì mà nó tự sướng đến phát rồ như thế.- Ừ, đúng là khi yêu nhau đến con chấy à quên nước bọt cũng chia đều. Mình khẽ nói.-Cả lũ đang xem một bộ phim khá là có tính nhân văn, Công chúa hôn thợsăn nhưng cuối cùng lại cưới hoàng tử làm lũ con gái cười hô hố vì phimđến đoạn cuối, sắp có kết hậu đúng như trong phim. Linh thì quay sang bĩumôi phán.- Nhân vật chính giả dối bỏ xừ! nếu đúng là con gái thì cười hoàngtử nhưng vẫn léng phéng với thợ săn chứ. Tôi là như thế đấy,chẳng từ bỏ ai cả đâuHòa nghe xong tự nhiên người cứ giật lên giật xuống mấy cái, có lẽ do cả LyLy tự nhiên lại khen nó biết chọn phim mà xem lại còn hào phóng khao cả bọn. Thằng này uống nước đầu trường còn tính toán so kè từng đồng, nhưng vì sĩ gái nên khi nào về mới lộ ra bản chất thôi. Mình cười thêm tí khói lửa vào cho nó sướng một phen luôn- Ừ, một năm có đôi ba lần gì đấy Hòa mới xuất thần như này đấy nhỉ. Tí nữa ra đừng có mà đòi tiền đấy nhé. Anh là anh phải cảmơn Ly Ly rồi.Thằng Hòa chỉ biết gật đầu khi Ly Ly đòi nó xác nhận lời nói của mình,nhưng bàn tay lại giơ nắm đấm ra cảnh báo mình. Hết học thằng Hòa thì mình quay sáng trêu tức Linh luôn.

 – Em ấy à, có chiều được em thì phải thêm cha của hoàng tử là đạigia giàu xụ thì mới chiều được em.

Linh chẳng nói chẳng rằng nhưng lại nhắm bàn chân mình mà dẫm mạnh bằng đôi bốt đế dày đến 3 phân. Thằng Hòa kêu toán lên một tiếng rõ to,lấn át cả tiếng thét trong phim làm cả phòng lại tưởng xem 2D âm thanh chân thực hơn cứ như là 3D. Linh rối rít xin lỗi rồi ngồi xem tiếp với tư thế ngoan ngoãn như con mèo con làm đổ vỡ chậu hoa nhưng vô tình chứ khôngcố ý. Hòa có chút an ủi là Ly Ly cứ liên tục hỏi nó có làm sao không, có đau lắm không.

Đến đoạn cuối phim, phòng chiếu tắt đèn để thêm phần kịch tính. Mình giơtay khoác vai Hòa thân thiết chẳng kém gì anh em sát sườn an ủi nó về cáiđạp của Linh. Nó véo tay mình rõ đau, lẩm bẩm nói gì đó, có lẽ là chửi mình nhưng lúc đó âm thanh lớn quá chẳng nghe thấy gì cả. Tự nhiên màn hình tối om lại rồi uỳnh một cái tạo cảm giác mạnh cho người xem. Cứ như ông trờivừa đánh rắm ra sấm sét một cái.Thằng Hòa ôm mình! Trời ơi thằng biến thái! Hay là do ngồi cạnh một người đẹp trai như mình nên nó chợt nhận ra thật con người của mình? Một tiếng to đùng nữa làm rung chuyển cà phòng chiếu. Thằng Hòa nhào khỏi ghế, ôm chặt lấy mình.

Mình hết hồn hét lền “ Mày làm gì đấy, mày làm gì đấy, buông tao ra”nhưng Hòa càng ôm chặt hơn. Thôi xong mình rồi. Qua đoạn gay cấn đó thìcũng là đến kết phim, đèn mở trở lại và thấy Linh chứ không phải là Hòa.Thằng Hòa chuyển sang ngồi cạnh Ly Ly lúc nào mà mình chẳng biết thếnày. Linh nhìn mình mếu máo nói.- Ra ngoài đi… ra ngoài đi mà. Tôi sợ tiếng sấm lắm.- Nhưng đó có phải là tiếng sấm đâu, giá tiếng sấm thôi mà.- Tôi không phân biệt được. Tôi sợ tiếng sấm nhất đấyLinh nói vớigiọng van nài cứ như khóc đến nơi.- Ừ thì ra.

Mình đưa Linh ra trong tình trạng Linh người mềm nhũn như cọng bún, runrẩy vì sợ và vẫn ôm chặt mình. Đùa chứ khi mình đi ngang qua Ly Ly, Hòavà Dũng thì chẳng đứa nào để ý cả, những đứa xem phim cũn vậy. Cả lũđang xem cảnh cuối khi hai nhân vật chính hôn nhau cứ như thể chính bọnnó đang hôn nhau. Duy chỉ có một con bé, có lẽ bằng tuổi với Linh cứ nhíumày nhìn căm giận giống như vừa cướp mất bịch bắp rang bơ vậy.

Mình dìu Linh ra sofa ở ngoài ngồi một lát thì em dần tỉnh lại. Trong lúc ấythì Linh vẫn ôm chặt lấy mình. Lần đầu như vậy mình cũng choáng ván không kém. Ai đi qua cứ tưởng hai đứa là một đôi đang yêu đang ngồi tâm sự tình cảm rất là mũi mẫn. Mình lần này có hai cái may không thể tả hết nỗi sung sướng. Thứ nhất là Linh ôm mình chứ không phải thằng Hòa, thứ hailà lần đầu tiên mình với em có một kỉ niệm chung thân mật và đẹp như vậy.Linh trông không khỏe chút nào,nhưng mình cũng đang say nắng mất rồi.Hai đứa cứ như vậy cho đến khi nào Linh trở lại bình thường thì thôi.
 

Em dần dần buông mình ra, từng chút một dịch ra một khoảng cách vớimình và sau đó thì đỏ mặt giải thích.- Tôi sợ tiếng sấm từ nhỏ. Lúc đó… Lúc đó tôi cứ tưởng là Ly Ly nên anh đừng tưởng bở đây nhé. Như thế này thì thiệt cho tôi quá- Ôm anh chật cứng như gối ôm thích thé lại còn giả vờ. Mình giả vờ lẩm bẩm để Linh nghe thấy.

Linh quay mặt ra chỗ khác tỏ ra không quan tâm những gì mình nói. Nhưn gem đang xấu hổ và ngại ngùng khi nhớ lại lắm đây
 

Mấy phút sau phim hết thì cả phòng chen nhau đi ra. Con bé kia thấy mình thì lại cau có lườm một cái rõ dài, đã vậy nó còn chỉ trỏ cho đám bạn và cả bọn hùa với nhau nói gì đấy không rõ nữa. Mình xin thề là nếu như bây giờ hắt hơi vì có đứa nào nói xấu thì cũng chẳng ngạc nhiên lắm. Thằng Dũng,Hòa với Ly Ly cũng đi ra ngay sau đấy. Vừa gặp thì trước khi hỏi nguyênnhân tại sao mình với Linh ra trước thì thằng Dũng cứ ôm bụng cười ngặt ngẽo.- Mày bị thế lâu chưa? Cười gì mà sắp sái quai hàm đến nơi rồi đấy?Mình hỏi.- Thế lúc nãy có đứa nào nhìn mày với ánh mắt viên đạn không hả Hưng. Thằng Dũng vẫn cười.- Sao mày biết, còn tao thì chẳng hiểu gì cả.- Nó là đứa ngồi cùng hàng với mình đấy, mày có để ý không?- Đi qua tao cũng thấy thế, nhưng có liên quan gì với việc mày cười như thằng điên vậy.- Thế bắp rang bơ tao đưa mày chén hết rồi à. Nói thật với mày làkhông phải của tao đâu, con bé đó đi toa-let thì phải, nó để ở bên cạnh nên tiện tay tao lấy đưa mày đấy. Khi bịch bắp rang vừa đếntay mày thì cũng là lúc nó quay lại ghế ngồi đấy. Giờ thì mày đã biết tại sao nó nhìn đểu mày chưa?

Mình ngớ ra khi thằng Dũng nói thế. Thế là ngày hôm nay một nửa Hà Nộibiết chuyện này rồi. Có lẽ con bé kia đang cùng với các bạn loan tin nàykhắp Vincom mất. Không chạy nhanh lên mà đợi đến lúc có ai chỉ mặt mànói thì hết đường về quê mẹ. Đúng là trên đường lánh nạn còn gặp tai nạn!Chỉ tại mình kém thông minh, chọn toàn đứa bạn tốt thôi.

Lúc này Linh cũng đã không còn dấu hiệu gì giống như trong phòng chiếunữa. Cả bọn kéo nhau đi ăn pizza ở dưới tầng, rồi cả kem nữa. Tiền thì có bao nhiêu góp bấy nhiêu, may mà nhờ vào sự hào phóng bất thường của thằng Hòa và ví tiền dày như cuốn sổ của Dũng nên cả buổi năm đưa ăn chơi hết cỡ. Khi ngồi thì nhiều chuyện ngày xưa lôi ra nói lắm. Học hành thì bâygiờ đố đứa nào giải được bài toán nâng cao cấp 1, nhưng trò nghịch ngợmhết cỡ ngày trước thì cứ như vừa được chơi hôm qua. Nào là ném quả thố isang lớp bên cạnh, đẩy thằng nào nhát gái vào phòng vệ sinh nữ trong giờ ra chơi, rồi thay phiên ném phao cho nhau khi thi cuối năm. Nhớ lại để kể thìcó mà hết ngày.

 

 

Thằng Dũng chuyển đề tài rồi nổ phát súng đầu tiên luôn- Thế kế hoạch tiếp theo là gì hả mấy vợ chồng?

 

 

Mình nhìn Linh, Hòa nhìn Ly Ly rồi cả bốn đứa đều đồng thanh đáp- Vợ chồng nào cơ?- Vẽ chuyện! Tôi biết tỏng rồi, định giấu người đã yêu và đã có vợchắc. Dũng bĩu môi.

 

 

Ly Ly với Linh thì chỉ cười trử, luôn miệng nói “ Không ạ với đâu ạ”. Cònmình với Hòa thì vung nắm đấm lên bảo thằng Dũng chuyển chủ đề.- Ngại cái quái gì, toàn thanh niên với nhau mà cứ giả vờ thế. Thích thì nói là thích. Yêu thì nói là yêu là xong xuôi hết. Nếu bị từ chốithì yêu lại từ đầu. Cứ như tao đây này, chỉ nói vài câu là vợ tao đổ như ngả rạ.

 

 

Đúng lúc này thì chuông điện thoại trong quần Dũng reo lên. Nó mở mày thì đổi giọng ngay. Hình như bạn gái gọi điện kiểm tra và nó đang cố tỏ ra rất tự kỉ khi hai đứa cãi nhau.- A lô vợ à, anh đang chong đèn khi trời sáng, dọn máng lợn vàobuổi trưa và ngắm mưa đến chiều tối khi không cớ vợ đây này…Đâu, anh có đi đâu đâu, đập vào mặt đứa nào nói vợ thế đấy. Thế hôm nay vợ nghĩ làm à, vậy anh về đón đi chơi nhé.

 

 

Xoen xoét cái mồm xong là Dũng xin kiếu về sớm và hẹn gặp lại vào mộtngày đẹp trời nào đấy. Trước khi về nó đưa mắt nhìn cặp giò của Linh lần cuối làm mình bực quá chẳng biết làm thế nào. Mình hiểu chỉ là bình thườngvì nếu mình là nó thì mình cũng nhìn Linh như thế, nhưng mà vẫn thấy khóchịu quá. Mà nó về cũng đúng lúc thật, mình với Hòa đều cần có không gian riêng danh cho hai cô gái mà chưa biết đuổi khéo thằng Dũng đi đâu đây.Ngay sau đó Hòa với Ly Ly liền chào mình để tách ra tìm không khí riêng.Trông Hòa bớt nhát gan hơn và tỏ ra đúng là một người đàn ông thật thụrồi, dù cho nó chẳng có một chút cơ bắp nào và bụng chỉ có một múi đangtrương phình lên vì pizza và kem.

 

 

Lúc này chỉ còn mình với Linh còn ngồi lại. Linh quay sang hỏi mình kinhphí còn bao nhiêu để còn biệt liệu chọn chỗ mà chơi.- Còn đủ để có thể lên phố lượn lờ rồi mua cái gì đó được không?- Vẫn còn 50 nghìn, nếu như ăn chơi mà thiếu thì anh sẽ bắt emđứng múa để thu tiền đây. À, hay là mình làm thế đi. Ý kiến hay phải không- Hay cái đầu anh ấy. Anh nói thì cởi trần khoe 36 cái xương sườnrồi ngoáy mông trước mặt thiên hạ đi. Thôi, mình đi làm một vòng,tìm chỗ nào ngồi lâu lâu rồi tối về ăn nốt cỗ thừa đi.

 

 

Mình gật đầu dù cho cái viễn cảnh phía trước không phải hoàn hảo lắm,nhưng Linh chấp nhận được thì mình cũng chấp nhận được. Linh muốn gì thì mình sẽ làm như vậy dù biết rằng Linh thiệt thòi khi đi với mình. Linhcó lẽ lúc này đang ngồi ở đâu đó đẹp và thú vị hơn nhiều lần khi đi với mình nếu như thằng đó không phải là mình. Khi mình ý thức được điều này thì mình càng trân trọng tùng giây phút này hơn nữa. Trên đường, mình vừanghĩ ra những câu chuyện thật vui để lần đầu tiên đi chơi chung của hai đứa thật là đẹp đẽ và khó quên. Nhưng cũng chính từ lúc này mình đã bắt đầu nghĩ đến một công việc để giúp cho mình với Linh sẽ có nhiều ngày vui nhưthế này trong thời gian tới.

Chap 13

– Cậu này, tớ bảo này, đang làm gì thế?
– Đang tắm và rửa con voi
– Sắp xong chưa?
– Sắp.
– Xong rồi làm gì?
– Đi ăn cơm.
– Ăn cơm xong làm gì?
– Học bài.
– Học bài từ lúc nãy rồi mà.
– Thế à. Vậy thì bây giờ chưa nghĩ ra sẽ làm gì.

Đó là vài tin nhắn trong tổng số 29 tin nhắn của một đôi học sinh 9 tuổi mà Linh dạy và phụ huynh em này dựa vào đó để cắt xén bớt tiền học phí. Đã vậy Linh còn bị đổ tại là lúc dạy trời lạnh đến voi con trong quần cháu cũng phải sun, thế mà cô giáo vẫn chỉ đi tất, mặc quần đùi. Khổ quá, dù Linh giải thích rằng mình vừa mới bị giãn dây chằng nên phải mặc như thế mới cử động được, nhưng tiền thì vẫn bị trừ bởi những lý do vô lý của cô phụ huynh thuộc nhóm máu “rán sành ra mỡ”. Lúc ấy mình mới học năm thứ nhất, Linh thì lớp 11, chả đứa nào có kinh nghiệm đối phó với cái kiểu này cả. Điều an ủi duy nhất là tiền vẫn cầm trong tay và danh sách đòi nợ vẫn dài. Linh gạch chân phía dưới dấu đỏ, nghĩa là không có nhà, gần chục đứa mà có đến 5 cái tên gạch dấu đỏ rồi.

– Tiếp theo là đến nhà em Tuấn tèo nào. Ôi, cứ tưởng cuối tháng sung sướng mà lại chán như thế này. – Linh thở dài.
– Hình như các bà mẹ biết hôm nay là cuối tháng em sẽ đến tìm nên rủ nhau trốn hết rồi. Nếu mà chưa trốn kịp thì cũng giả vờ lăn ra ốm hết.

Linh quắc mắt lườm nhưng mình lại đưa tay vỗ nhẹ vào lưng Linh cười bảo “Nhìn cái gì mà nhìn hả?”. Linh giơ tay đánh lại mình né ngay được vì chân mới khỏi nên động tác của Linh chầm chậm cứ như đang tập dưỡng sinh. Cứ thế cứ thế, mình cứ vỗ hết chỗ này đến chỗ kia trên người Linh trừ mông và ở đằng trước. Cứ thử vỗ vào chỗ đấy xem, dù cho Linh có tàn tật 1 chân chắc cũng cúi xuống đất, chạy bằng hai tay và chân còn lại để xé xác mình. Linh ức quá chỉ biết cắm đầu đi về trước hét lên đe dọa.

– Được rồi, thích thì cứ làm thế đi! Tí nữa về phát cho gói mì ngồi góc nhà mà gặm nhé. Đây sẽ gọi KFC về đánh chén với con Bin, ờ.

Vừa nói xong thì khi có tiếng chó sủa điên cuồng làm Linh giật bắn mình. Hóa ra khi đi qua trước cửa nhà con chó đó vì không để ý Linh đã đá trúng cái bát ăn cơm sứt một miếng của nó. Dù bị xích nhưng nó vẫn nhớ mặt kẻ thù ác, giận dữ lao ra với ý định để lại dấu răng trên cặp mông bánh dày của Linh.

– Hưng ơi, cứu em với! Em bị chó cắn rách quần rồi!

Linh chạy bán sống bán chết cứ nhu là vượt rào Olimpic về phía trước. Lúc chạy Linh còn đá phải cái bát một lần nữa, làm nó văng xa hơn một met. May mà xích ngắn nên con chó chưa kịp với tới thì Linh đã co cẳng chạy mất không thì mông bành dày đã nát bét. Mình cười như thằng điên trên phố, mọi người càng nghĩ như thế hơn khi mình nhặt cái bát đạt lại gần chỗ con chó. Ngoảnh đi ngoảnh lại thì không thấy Linh đâu, đi lên mấy dãy phố thì em đang ngồi thở một góc.

– Sao tôi lại đen thế này, đi đòi tiền thì bị chó đuổi chạy văng cả nước bọt! Sao nó lại không xồ ra anh, anh cũng đi theo với tôi mà!
– Quần thủng mông rồi kia kìa, không đứng dậy nhanh là kiến nó bò vào đấy.

Nghe mình trêu Linh giật mình nhổm dậy, quay đầu về đằng sau kiểm tra. May quá, vẫn còn nguyên vẹn. Linh định nói gì đó nhưng mặt lại nhăn nhó vì đau. Hóa ra lúc nãy do suýt bị chó cắn, nên Linh quên cả việc vừa khỏi chân mà phóng một mạch, đến bây giờ mới thấy đau. Linh ngồi nghỉ phải gần 15 thì mới bắt đầu hành trình đòi nợ đầy đau khổ.

Đến nhà chú bé Tuấn tèo thì hai đứa mừng rơn, nó đang nô ầm ỹ ngay đầu nhà trong tình trạng thò lò mũi xanh. Nhìn hơi mất vệ sinh nhưng cả Linh với mình đều sáng mắt lên khi trông thấy thằng bé. Nó cũng đã nhận ra cô giáo và người trông chó mà cô giáo hay cho vào nhà. Tuấn tẹo nhìn chăm chăm xem có nhầm lẫn không thì nó liền chạy nhanh vào nhà. Cái nhà vừa mở toang cả cửa chính, cửa sổ lẫn cửa nhỏ mà lũ chuột đục được ngay trước mắt đã đồng loạt đóng sầm tất cả lại cứ như biết trước mình với Linh đến đòi tiền.
– Hóa ra là nó đừng canh phòng chứ không phải chơi gì cả. Nhà đó cố thủ thì đòi thế nào đây? Mình lắc đầu nói.

Linh ngẫm nghĩ một lúc rồi gật gù đầy sự quyết tâm đáp.

– Yên tâm, có cách rồi. Đi theo tôi nào.

Hai đứa tiến đến chỗ bọn trẻ con đang chơi trò siêu nhân, Linh lân la hỏi bọn trẻ mấy câu, xem cô hàng xóm nào ghét nhà thằng Tuấn tèo nhất. Bọn nó chỉ ngay cái cô đang ngồi nhóm lò than đối diện nhà Tuấn tèo cách có mấy nhà. Mình theo Linh qua chỗ đấy mà chẳng biết em có kế hoạch gì. Linh lễ phép hỏi cô đó vài câu xã giao, rồi bắt đầu kể xấu thằng Tuấn tèo cho cô này nghe. Nào là nó học thì không chú ý, cứ nhầm “hi” với “dog” thôi. Gặp ai cũng chào dog, nhìn thấy chó thì cứ hét lên hi. Đã vậy suốt ngày tụt quần rồi tự búng chim, mũi thì lúc nào cứ ứ đọng nước mũi cứ như tắc bể phốt… Cô hàng xóm vừa nghe, vừa vỗ đùi đen đét vì khoái trá. Sau đó cô ấy còn đi gõ cửa khắp nhà, để rủ vài người hàng xóm ra nghe Linh kể chuyện.

– Thôi thế là xong Tuấn tèo rồi, ngay tối hôm nay thôi thì cả ngõ biết mấy cái chuyện đẹp mặt này. – Mình hơi e ngại với cô gái trả thù cả trẻ con này. :’(
– Ừ, kệ chứ. Ai bảo tính nuốt tiền của tôi. – Linh nhếch môi đáp. – Mà anh cũng chuẩn bị đi, có chuyện gì thì các cô ấy sẽ tìm anh đấy.
– Giá mà có cái gương để em thấy được khuôn mặt ghê gớm của mình lúc này.

Có tiếng cửa kéo ra, mẹ Tuấn tèo và nó tất tả chạy ra kéo mình với Linh ra khỏi đó trước khi các bà nội trợ rồng rắn kéo tới nghe chuyện. Mẹ Tuấn tèo cười hề hề nói là nhà đóng cửa để tắm cho thằng Tuấn sạch sẽ rồi mới ra tiếp chuyện cô giáo. Mắt Linh lúc này sáng ra, mồm thì cứ khen lấy khen để thằng Tuấn phát âm từ dog rất chuẩn, từ hi thì cứ như người nước ngoài ấy. Đã vậy còn đẹp trai, dễ thương, toàn làm trò cười cho các bạn. Mẹ Tuấn cũng sướng tít cả mắt khi Linh nói thế, tiện tay dúi cho Linh mấy tờ 100 nghìn tiền công tháng này. Cô ấy định kéo Linh qua bên kia để nói ra rả cho các bà, các cô bên kia biết nhưng mình với Linh rối rít chào cô, xoa đầu Tuấn tèo để về cho kịp giờ học thêm. Thằng Tuấn tiện tay, bôi nước mũi vào áo mình với Linh. Ghê quá.

Cuộc chiến giữa các bà nội trợ sắp diễn ra, mình và Linh nhanh chóng rời khỏi chiến trường nếu không muốn bị banh xác. Dù chân lại đau, nhưng Linh vẫn ý thức là chẳng mau chóng chuồn khỏi đây thì chết với cả hai đầu chiến tuyến. Mình trách Linh vì đã gây ra vụ này và suy đoán đến mai thể nào mẹ Tuấn tèo cũng qua tìm. Lĩnh bĩu môi đáp gọn là để mai tính. Dọc đường hai đứa ghé vào cửa hàng khô, Linh mua liền 5 gói mì. Mình tròn mắt hỏi.

– Ơ, sao tưởng là đã thống nhất là sẽ đi ăn Lotteria chứ? Em mua mì về mai ăn hả?
– Mua về để tí nữa anh gặm đấy. Ai bảo lúc nãy anh cười trên sự đau khổ của tôi? Linh vênh mặt rồi hát vang một điệu trong khi ném mình túi mì.
– Ờ, đã thế về nấu thật ngon cho cả chủ lẫn chó không chịu đựng luôn. Mình đáp trả.

Về nhà Linh gọi điện bảo cửa hàng mang đến thật. Ngửi mùi thôi mà đã thèm, trong khi mình lại đang tự kỉ với cái xoong nhỏ và hai gói mì. Đang lúc chuẩn bị nấu thì Linh đi vào với vẻ mặt khoái trá. Lại định vào chọc tức đây. Mình chỉ đợi em nổ súng là tuôn ra những bất mãn và ức chế khi bị đối xử như thế luôn. Nhưng không phải, Linh chẳng nói gì cả, em quay người, đứng dựa vào mình. Hai đứa trong tình trạng như vậy phải gần 1 phút. Mình cứng đờ chẳng biết nói gì và không biết Linh đang có ý định gì.

– Lên ăn với tôi nhé. Ngồi một mình buồn lắm. Linh nói.
– Ừ, thế sao lúc đầu bảo là chỉ cho con Bin thôi mà.
– Đừng dỗi nữa được không, đùa một chút không được sao? Nó sẽ có phần gấp đôi khi bọn mình đánh chén xong.

Mình quay lại thì Linh đã quay mặt đối diện với mình rồi. Nhanh thế không biết. Hai đứa cười cười rồi cùng nhau ra phòng khách. Trời ơi, Linh gọi một suất gia đình đầy ú ụ, nhìn mà đã phát no. Mình định lên tiếng thì Linh đã hiểu ý nói ra rồi.

– Tôi mua mì để mai ăn bù vào đó, bữa ăn ngon, mì úp với nước sôi vậy. Anh ăn được thì tôi cũng phải ăn được
– Sao em ăn cắp lời của anh, anh cũng định nói như thế đấy.

Tối hôm đấy hai đứa no căng với thịt gà và milo đầy đá. Con Bin cũng vỡ bụng với một đống xương còn nóng hổi. Ôi, những ngày tháng vui vẻ, cứ hạnh phúc và hài lòng với ngày hôm nay mà không cần biết ngày mai sẽ ra sao, sẽ thế nào hay trái đất sẽ nổi tung ngay sau đó không.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+