Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Bao Nhiêu Cũng Không Đủ- chap 14-15 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 14

Hôm nay là ngày kỉ niệm mình với Linh thay nhau úp mì tôm và tắm cho chó tròn 1 tháng. Có lẽ để ghi nhớ ngày này hơn nữa, mình đã bị ba chỗ từ chối vì không chịu được những đòi hỏi vô lý. Nào là em có thể một lúc bưng ba khay cà phê được không, em vừa bán hàng vừa dọn toa lét và đi đổ rác được chứ. Hoặc là lịch sự hơn là có mặc được bộ cánh gà giống Lương Mạnh Hải trong phim “ Bỗng dưng muốn khóc” không. Mình bảo là có, thế mà vẫn bị từ chối khi nhã nhặn yêu cầu là liệu có thể đeo thêm mặt nạ Batman được không.

Mình luôn nghĩ lũ bạn vẫn sẽ nhìn thấy nếu như chỉ đội cái đầu gà lên. Mình hiểu và các bạn cũng biết rằng kiếm tiền như thế không có gì là xấu xa và không tốt, nhưng tuổi trẻ lại sinh ra những ái ngại làm cho cơn đói cũng phải dẹp sang một góc. Trong sáng nay mình vẫn còn một chỗ nữa để hỏi việc. Trước khi tới thì mình nhắn tin chúc mừng. Linh lúc này đã đi học lại, bây giờ em đã giải tán lớp dạy vì quá mệt mỏi trong việc đi thu tiền. Em chỉ tập trung dịch sách vào buổi tối và hai đứa lại quay về với viễn cảnh mì gói và cơm nguội mình mang sang. Trông Linh gầy hơn so với lúc ban đầu mình gặp.

“Đồ dở hơi, đã 1 tháng 5 ngày rồi anh ạ. Hôm ăn gà là tròn 1 tháng đấy”. Linh hồi âm lại. Hóa ra em còn nhớ hơn cả mình.

Đến chỗ thứ tư với tâm trạng sẽ lại bị từ chối tiếp, mà đúng là thế thật vì đây là một công ty chuyển phát đòi hòi phải thông thuộc từng ngóc ngách, ngõ hẻm ở Hà Nội. Trong khi đối với mình thì những khu đô thị mới mọc lên như trong Hà Đông, Mỹ Đình chẳng khác gì Châu Mỹ chưa được khai phá. Nhưng sau một cuộc phỏng vấn kéo dài 10 phút thì mình được nhận vào. Thật may mắn vì ở đây thiếu một người thông thạo khu vực mình đang sinh sống trong vòng 5 cây số.
“Anh được nhận vào làm rồi. Vỗ vào cái mông bánh dày một cái”. Mình liền khoe với Linh
“ Thử xem, bẻ gẫy tay đấy.Vậy thì liệu liệu mà mời cái gì đó đi nhé.”
Lúc này cũng sắp đến giờ Linh về, mình qua đón Linh nhưng không nói cho em biết. Đang trên đường đi thì thằng Hòa gọi điện với giọng khẩn cấp như đang chữa cháy.

– Tao bị yêu mất rồi mày ơi!
– Ai yêu, yêu ai? Hôm trước tao vẫn thấy mày like cái hội những người độc thân vui vẻ cơ mà.
– Ừ, nhưng bây giờ thì yêu đến mức không chịu nổi nữa rồi. Bây giờ một ngày mà không được nói chuyện với Ly Ly thì tao vật vạ cứ như lên cơn ấy.

Hòa kể rằng sáng nào nó cùng từ nhà nó dưới Trương Định lên tận hồ Tây để đón Ly Ly rồi hai đứa lại cùng nhau xuống tận gần Hà Đông đưa Ly Ly đến trường. Chiều cũng vậy, vội vội vàng vàng uống cốc trà đá rồi bảo mình hay đứa khác thanh toán là lao như tên bắn đi đón Ly Ly. Cái thằng này vẫn vậy, đã yêu là yêu hết mình, hi sinh hết mức nhưng không biết có thu lại gì không. Trường hợp của em Thúy thì không tính, Thúy chảnh chọe lắm. Phải cỡ như thằng Hiếu cận thì mới kham được cái thú vui ăn chơi phải vui thẳng cánh, lên sàn không chỉ để bay mà còn để chỉ tay lên trời chứ không bay là là như kiểu xem phim, đi ăn kem như mình với Linh.

– Thế mày đã nói với Ly Ly chưa hả thằng kia?
– Chưa, và hôm nay khi đi đón Ly Ly tao phát hiện thấy cũng có đứa để ý đến em. Nhìn Ly Ly nói chuyện với nó mà tao đau lắm.
– Được rồi, nếu đau quá thì mua Panadol có chứa Paracetamol giảm đau đi. Cứ bình tĩnh đồng chí, Ly Ly rồi sẽ thuộc về đồng chí.
– Tao không đùa đâu đấy, muốn tao cho cả game biết giới tính thật. của Linh không? – Hòa dọa
– Thế mày cũng muốn tao đi báo cho cả làng biết Ly Ly là gái không chim à? Thôi, tí nữa qua đón thì thổ lộ đi. Hôm nay không phải 3-8, cũng đếch phải 14 -2 nhưng nhân dịp tao được nhận vào làm thêm thì cũng là một ngày tốt số đấy.
– Biết rồi, cảm ơn nhé! Dm thằng chó

Nói xong thằng Hòa cúp máy ngay tắp lự mà trong khi chính nó chẳng biết khi đến chỗ Ly Ly rồi thì phải nói như thế nào nữa. Thôi kệ, tự thân vận động là trên hết. Nhưng mà mình vui khi nghĩ nó với Ly Ly thành một cặp với nhau. Tha hồ nhắn tin, đưa nhau đi chơi và làm chuyện ấy thoải mái. Cái chuyện mà mình với Linh cũng hay làm. Tối tối lại cùng nhau vào game chiến đấu.

Đến trường thì suýt chút nữa thì mình hô lên khi thấy Linh đi ra nếu như không để ý thấy cũng có người đang đợi em. Đó là bố Linh. ngay cạnh đó là chiếc Mercedes bán cả nhà mình đi cũng không mua được và gã lái xe khó chiu. Linh cúi đầu chào bố rồi bước vào trong xe. Chiếc ô tô lăn bánh chầm chậm tách khỏi đám đông học sinh. Một loạt những câu hỏi bất chợt nảy ra trong cái đầu vốn rất ít câu hỏi của mình. Tại sao Linh lại vào xe? Tại sao bố Linh lại đến tận đây đón? Nhưng nghĩ đến việc Linh lại bị bố đánh nữa thì làm mình liền không chịu được. Phải đi theo sau để xem xét thế nào.

Dọc đường Linh nhắn tin cho mình là đang về rồi, nhưng đừng có vào nhà vội cho đến khi em gọi lại. Mình ừ một tiếng và nhận ra Linh không hề đả động đến việc đang đi với bố. Bất chợt xe dừng lại vì có đèn đỏ phía trước, khiến suýt nữa thì chiếc Wave hai màu hôn đúng mông ô tô. Xe dán kính đen nên mình chẳng thấy gì cả, điều này lại làm cho mình cảm thấy bất an và thấp thỏm hơn. Mong là đừng có chuyện gì xảy ra.

Đúng là không có chuyện gì xảy ra cả vì ô tô đi thẳng một mạch về nhà Linh. Linh được thả ra khi đã ở trước cửa nhà, trông em cũng đầy ngạc nhiên khi bố và chiếc xe đi thẳng. Để cho chắc, mình lại đợi cho chiếc xe cuốn xéo khỏi tầm mắt thì mới theo Linh vào. Khi mở cửa Linh giật mình một cái.

– Đùa, sao đến mà bất chợt thế. Làm tôi thót hết cả tim. – Linh thở phào khi người mở cửa không phải là bố mà là mình.
– Nhưng mọi lần anh vẫn vào thế mà em có giật mình đâu. – Mình vờ như không biết.
– Lần này thì khác. Mà nhà tôi sắp hết gạo rồi, anh đừng có ở ăn ké đấy. Người đâu mà nhờ nẫu một bữa cơm mà ăn hết nửa cân gạo. -Linh cau có.

Trông Linh dường như đã bớt căng thẳng hẳn lúc trước. Dường như mỗi lần gặp bố em đều như thế này thì phải. Mình cũng không đả động gì đến việc tại sao bố lại đến đón Linh nữa, vì đây rõ ràng là chuyện bình thường. Một tiếng đẩy cửa rất mạnh phát ra, đánh động sự chú ý của mình và Linh. Người bước vào là bố Linh.

Bố Linh chỉ liếc nhìn mình một cái đầy khinh thường rồi tiến về phía Linh tát liền hai cái.

– Tao biết ngay mà. Thế mà mày cứ nói là không có ai sao? – Bố Linh hằn học quát.
– Kìa bác, sao bác lại đánh Linh. Bọn cháu có làm gì đâu ạ? – Mình thắc mắc, định chạy đến chỗ Linh nhưng Linh đưa tay ra hiệu không cần.
– Đây là chuyện của nhà tôi, mời cậu ra khỏi nhà để bố con tôi nói chuyện. – Bố Linh ra giọng chủ nhà mà không nhìn mình lấy một giây
– Anh đi về đi, tí nữa nói chuyện sau. – Linh khẽ đáp, hai má em in vết dấu tay của bố. – Bố, tại sao bố lại biết hết việc con làm?
– Bố mày phải bỏ tiền cho bảo vệ thì mới biết mày lôi cái gì về nhà này đấy. Mày sĩ diện không nhận tiền của bố mà lại chấp nhận làm bạn với cái loại kia à.
– Bố không được xúc phạm anh ấy. Nếu bố đã biết hết thì bố cũng phải biết anh ấy đã làm những gì về con chứ. Và bọn con không làm gì sai cả, anh ta chưa động đến dù chỉ là một sợi tóc của con.
– Tao không cần biết hai đứa mày đã làm những gì. Bây giờ mày chọn đi, một là cái thằng kia không được bước vào cái nhà này nữa, hai là tao sẽ đuổi mày ra khỏi nhà nếu như con vẫn muốn gặp gỡ nó.

Linh nhìn mình rồi lại nhìn bố. Nước mắt em lăn dài vì không biết phải lựa chọn ai. Mình nhìn Linh rồi khẽ gượng cười, một nụ cười miễn cưỡng và nói.

– Em với bố cứ nói chuyện đi. Anh phải về đây, nếu không mẹ Gấu con sẽ mắng anh mất.
– Tôi xin lỗi, vì tôi mà anh phải nghe những lời khó nghe. Bố mẹ anh sinh ra anh không phải để nghe người ta nói như thế. – Linh nức nở nói.
– Phải, và bố em cũng không muốn em chơi với bạn bè giống như anh. Có gì thì gọi cho anh nhé. Anh đi đây. Chào bác cháu về.
– Và mang cả con chó bẩn thỉu của mày đi nữa đi.

Mình không đáp lại bố Linh nữa, lẳng lặng mở cửa ra khỏi nhà, trên cửa kính in hình Linh thất thần nhìn mình bước ra khỏi trong sự bất lực. Những hình ảnh đẹp của ngày hôm qua và cả những ngày đã qua dần dần biến mất trong căn phòng này. Khi mình đóng cửa thì lập tức quá khữ cũng theo đó mà bay biến mất. Thì ra cái cảnh nàng tiểu thư bị nhốt và kiềm hãm trong sự bó buộc của bố mẹ không chỉ xảy ra ở trong phim.

Trên đường về nhà, mình dắt theo con Bin và tự hỏi sau ngày hôm nay thì sẽ có chuyện gì xảy ra. Mình còn được gặp Linh nữa không, Linh có muốn mình quay lại nữa không và quan trọng nhất mình sẽ còn phải gặp lại bố Linh, một người kinh khủng nhất mà mình được gặp không. Tự cảm thấy mình là đứa con hạnh phúc nhất quả đất khi bố Gấu to chẳng bao giờ nặng lời với mẹ Gấu con, chẳng bao giờ quát mắng quá đáng mình và em Gấu bự, chẳng bao giờ đánh mình hay tát mình đến mức hằn 5 ngón tay đỏ trên má. Bỗng thấy thương Linh vì em nghèo quá. Nghèo tiền bạc, nghèo tình thương, nghèo sự quan tâm và nghèo tin tưởng.

Mình vốn không chấp những con người không biết điều. Nếu như một thằng con trai bình thường thì nó dễ dàng tức tối trước những lời sỉ vả được phát ra từ cái mồm của một người tim không có máu và đầu không có não như bố Linh. Còn mình thì khác. Bố Linh là bố Linh còn Linh là Linh. Chẳng thể hòa hợp làm một hay úp sọt tính cách và tình cảm của hai người chung nhau được. Bố Linh làm gì, nói gì thì kệ mẹ bác ý. Mình chỉ quan tâm đến Linh thôi. Cũng giống như Hòa, một ngày mình không được thấy Linh thì đúng là một ngày vô nghĩa. Đau đớn hơn là cái viễn cảnh đó đang hiện ra ngày một rõ nét hơn.

Linh ơi, nếu không có em thì anh biết tìm ai đây?
Nếu không có anh? Ai sẽ nấu mì cho em ăn?

Chap 15

Bước vào tháng 11, trời lạnh hơn, khi uống Coca nhiều đá có nguy cơ viêm họng cũng cao hơn. Đã 5 hôm rồi mình và Linh không hề liên lạc với nhau. Linh đã không còn ở trong nhà của bố nữa. Ngay trong tối hôm đó mình đã điện thoại thì chỉ nhận được thông báo “Thuê bao hiện giờ không liên lạc được, quý khách vui lòng gọi lại sau”. Nghe cứ như là tiếng vọng của một quý bà chuyên đọc điếu văn trong các đám ma vậy. Đến trường Linh lân la hỏi thì một bạn cho biết Linh đã rút học bạ chuyển vào Sài Gòn rồi.

Chuyển vào Sài Gòn sao? Trời ơi như thế thì làm sao có thể tìm được em đây?

Mình không tin đó là sự thật, nhưng những gì đang diễn ra thì lại chứng minh rằng sẽ chẳng còn thấy cái mặt lúc nào cũng vênh vênh nhưng đáng yêu của Linh, cũng như không bao giờ phải canh chừng em chọc đũa vào bát mỳ của mình khi em ăn xong nữa. Bây giờ, vật chung đụng giữa mình với Linh chỉ còn là con Bin. Chủ cũ của nó mà nhìn thấy thì chắc chắn ngay trong chiều hôm ấy Bin đã bị thui đâu ra đấy để giải đen cuối tháng rồi. Vì thế mình đem nó qua cho Dũng trông hộ, Dũng đồng ý ngay khi mình gọi điện ướm lời.

– Sao lúc nào mày nhờ vả tao cũng chọn đúng lúc thế. Vợ chồng tao ra ở riêng được có mấy ngày đây.
– Mày với bồ sống chung à? Mình ái ngại hỏi.
– Ừ, thế mày nghĩ bọn sinh viên sống cùng được còn tao thì lại không à? Sáng nay vừa mắng vợ một trận vì cái tội không biết đạp nổ xe báo hại tao phải cuốn chăn xuống đạp hộ đây. – Dũng khoe
– Vậy nhờ mày để ý hộ tao con chó ít hôm nhé.
– Đừng cắn và giải quyết nhu cầu trước cửa nhà tao là được.

Cái cách Dũng nói thì ngay cả bố mẹ nó cũng chẳng tin được, nhưng khi qua nhà thì đúng là nó với bồ ở chung thật. Nhưng điều đó cũng không làm mình có cái nhìn nhận xét nét về nó cả. Con Bin tạm thời có một chỗ đi ra, đi vào ngày ngày tè lên cột điện là tốt lắm rồi. Bây giờ thì chỉ còn chờ Linh gọi lại thôi. Nhưng em đã không làm như thế. Cứ như mình chưa bao giờ xuất hiện và gọi em là mông bánh dày vậy.

Mấy hôm sau Dũng đến tìm, đúng lúc đấy Hòa cũng đang có mặt nên ba thằng rủ nhau ra quán vịt nướng nói chuyện sự đời. Gọi một chai bia mà uống mãi không hết. Bình thường khi tỉnh táo thằng Hòa còn nhầm thủ đô Bình Nhưỡng của Triều Tiên là Bình Dưỡng, nhưng khi có tí hơi men thì lại tuôn ra đủ thứ kiến thức lịch sử, địa lý, triết học, tâm thần học.

– Gì chứ rượu bia mày phải gọi tao là bố nhé thằng kia. – Hòa chỉ mặt Dũng lè nhè nói.
– Anh bình tĩnh, em có bảo em uống giỏi hơn anh đâu. Nhưng ít ra đã có vợ đàng hoàng, còn anh thì mới nhú cái đầu trong việc yêu đương. Riêng về khoản này thì em cũng là bố. – Dũng phẩy tay nói.

Hết thằng này, đến thằng kia thi nhau kể lể đủ mọi cái tốt của người mình yêu. Nghe Dũng với Hòa say sưa nói có cảm tưởng đến cái lông mũi của Ly Ly và lông nách của bồ Dũng cũng mang cái duyên thầm riêng.Vậy mà suýt nữa mình lại mang chuyện Linh ra to nhỏ với hai thằng đang điên vì yêu này. Trong cơn cao hứng, Dũng tiết lộ cho mình với Hòa một bí mật của nó. Chả biết có phải do đang say không, nhưng mình lại tin vào những gì Dũng nói.

– Các anh có bồ rồi nhưng vẫn còn kém lắm. Em vừa có vợ lại có cả bồ nhí tận tình chăm sóc mỗi khi vợ đi làm kiếm tiền. Thỉnh thoảng vợ em tự dưng dọa rằng “ Hôm nay vừa đi với con nào thế” thì em tỉnh bơ nói rằng “ Đi với con đang nói chứ con nào. Mà kể cả đi với con khác thì khi về nhà vợ anh vẫn là nhất”. Thế mà lại hay, vợ cũng chẳng hỏi han gì nữa, tối lại lên giường ôm nhau ngủ ngon lành
Cả mình với Hòa gần như đồng thanh hỏi.
– Tại sao mày chắc là không bị lộ hả thằng kia?
– Ôi dào ơi, vợ em bị em bắt thóp rồi, làm sao mà không biết nó như thế nào. Thôi uống nốt chai này rồi về thôi hai anh ơi.

Nếu đúng như Dũng kể thì mình thấy nó sống bạc với bồ nó quá. Bồ nó tên Huyền, tuy là con nhà có điều kiện nhưng hoàn cảnh éo le. Cũng giống như Dũng, bố mẹ Hà bỏ nhau, bố thì sang nước ngoài làm việc còn mẹ ờ nhà cặp kè và chơi cờ bạc. Đã phải đổi nhà to sang nhà nhỏ nhưng vẫn chưa chừa. Chị gái Hà thì cưới sớm và đôi vợ chồng nổi tiếng với ưu điểm ở nhà ăn bám. Vì túng tiền nên chị gái Hà đã lừa Huyền đưa đăng ký xe để mang ra cầm đồ. Chán ngán gia cảnh nên Hà nên dọn ra ở riêng cùng mấy bạn nữa, trong thời gian này Hà liên tục bị mất cắp vặt, nhưng vì sống chung nên ái ngại không nói.

Dũng và Hà đều là những đứa từng trải trong yêu đương trước khi bập vào nhau nên sau một thời gian tìm hiểu, rồi đến yêu và bây giờ sống chung cũng là điều dễ hiểu. Cả hai đứa đều thiếu thốn tình cảm gia đình nên hiểu và thông cảm cho nhau hơn là những đối tượng khác. Dũng không học hành và cũng làm gì cả, nhưng lại dẻo mỏ bù đắp lại. Rõ ràng hai đứa này sẽ không thể bền vững nếu như chẳng có điều gì thay đổi. Lợi dụng hơi men, mình nói thẳng với Dũng như thế.

– Anh có tin không, mai em đi làm ngay cho anh thấy. Em thì Kiếm Thế, MU, Đột Kích cái gì cũng chơi nên người rồi đấy nhé, anh đừng có coi thường em.

Hết nói nổi với Dũng, mình gọi tính tiền rồi bà đứa dựa vào vai nhau mà đi về. Trên đường về mình thấy ghen tị với hai thằng bạn. Ít ra lúc này chúng no vẫn có người để gặp, để nói chuyện hay để chửi nhau cũng được. Còn mình thì cảm thấy trống trải, thời gian trôi qua vô nghĩa kinh khủng. Có lẽ khi ai đó đã yêu thi đều biết cái cảm giác này. 5 năm ngày không được gặp Linh và nghe em nói, thì mình bắt đầu có những dấu hiệu chẳng lành như nhai cơm như nhai rạ, đi học muộn mà chẳng gọi điện nhờ bạn điểm danh hộ hay xe hết xăng khi đến trạm xăng mà không cần đổ.

Về đến nhà cũng gần 11 giờ đêm rồi. Bố Gấu to và mẹ Gấu con chắc đang cáu tiết lắm đây. Bố lại chuẩn bị bê nguyên cái bài diễn văn “Mày không ngủ sớm để mai đi học thì làm gì có tương lai” để nhồi vào sọ mình đây. Đang khi xuống xe tắt máy thì mình nhận ra người đang lần quẩn ngay trước cửa nhà chính là Linh.

Đúng là Linh rồi. Riêng cái kiểu thời trang hơn thời tiết của em thì không lẫn vào đâu được. Linh mặc quần jean rách lỗ chỗ cùng với áo phông dài tay trong khi nhiệt độ chỉ là 16, 17 độ. Trông Linh tái mét và co rúm lại vì lạnh

– Có phải Linh dở hơi mùa đông thì mặc quần áo mùa hè không đấy? – Mình xuống xe, tiến về phía em hỏi. Chính mình cũng không tin người đang đứng trước mặt là Linh.
– Anh cứ thử đi xe khách từ Sài Gòn về Hà Nội nhồi nhét người như chở lợn xem. Linh cáu kỉnh đáp. Đúng là em đang bốc mùi khá nặng mũi.
– Em như vừa mới bước từ chuồng lợn ra ấy. Thế tại sao lại cắt đứt liên lạc với anh trong mấy ngày thế?
Linh nhìn mình mỉm cười, thở dài nói.
– Chuyện dài lắm, tìm nơi nào cho ấm rồi nói chuyện sau.
– Ừ, anh phải cho em biết tay vì cái tội “dài lắm” của em mới được.

Nói rồi mình giang tay ôm chặt lấy Linh, ôm cả ba lô to uỵnh mà Linh đang đeo. Mặt chạm mặt, má kề má. Dù cho lúc này Linh có phản ứng hay toang toác cái mồm thì anh cũng sẽ không buông em ra đâu! Nhưng Linh không làm như vậy, ban đầu em hơi ngạc nhiên khi mình biểu lộ cảm xúc ra như thế. Tuy nhiên sau một lúc thì em cũng ôm ngang eo mình, vỗ vỗ vào lưng dịu dàng nói.
– Được rồi, tôi đã về đây mà. Anh đừng có khóc nhè vì nhớ tôi đấy nhé.
– Ai thèm nhớ em, chỉ là lợi dụng một lúc thôi.
– Nói dối, anh rất, rất, rất nhớ tôi thì có.
– Ừ, thì làm sao.
– Có đấy, vì tôi cũng nhớ anh mà. Tại ai mà tôi phải bán vé máy bay đi để mua vé xe khách hạng bét, chịu đựng ba ngày để về đây đấy – Linh hãnh diện đáp.
– Anh yêu em lắm, Gấu mông to ạ!
– Anh không có cách nào để nói tử tế với em à? Em chưa yêu nhưng bắt đầu từ bây giờ em đã để ý đến anh rồi.

Thời gian như ngừng trôi khi tận tai mình nghe Linh nói như vậy. Mình buông em ra rồi nhìn thẳng vào mắt em để kiếm chứng. Em không nói đùa giống như việc em đã xuất hiện ở đây.

– Lạnh quá! Sao lại không ôm em nữa vậy. Á… đồ lợi dụng, đồ dê xồm.

Mình cởi áo ngoài khoác lên Linh rồi nhân lúc Linh không để ý, mình cúi xuống hôn choét vào cái mỏ đáng yêu của em. Dù cho sau đó mình đã phải trả một cái giá không nhỏ. Nhưng có là gì khi em quay trở lại. Có lẽ lời mình nói trước đây đã thành sự thật. Một lần tận tay nấu xong một bữa cơm mà Linh ăn ngon lành, mình đã phán một câu như đúng rồi là “Anh nghĩ em sẽ không thể thiếu sống anh được nữa rồi”. Lúc đó Linh chỉ nhún vai cho qua, vì có lẽ khi ấy ở trong em mình vẫn chưa là gì cả.

– Cho em ngủ ở nhà anh một đêm nhé, cứ bảo là bạn từ Sài Gòn ra chơi. Bố mẹ anh mà thấy em ăn mặc như thế này và pha thêm một vài câu Nam bộ thì thể nào cũng tin
– Sao không về nhà em
– Bố em thay khóa rồi.
– Được rồi, nếu bố mẹ anh mà từ chối thì dù có chuyện gì xảy ra thì đêm nay anh sẽ ở cạnh em ở bất cứ đâu em tới.

Mình đáp lại đầy chắc chắn cứ như đinh đóng cột. Linh nhìn mình mỉm cười, rồi giống như cách mình đã làm. Em nhìn thẳng vào mắt để chứng thực điều đó. Em gật đầu hài lòng vì biết mình không hề nói dối. Vậy là ánh sáng cuối cùng đã trở lại với vùng đất đang chết dần trong mình rồi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+