Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Bao Nhiêu Cũng Không Đủ- chap 23-24 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 23

Tối hôm sau thì Dũng rủ đi trà chanh ngắm gái giải sầu. Đúng như Linh nói, Hà không nhưng chẳng quay lại mà còn chúc Dũng hạnh phúc khi không có em bên cạnh. Lúc này thì thằng Dũng mới chết lặng, chỉ biết hỏi tại sao, tại sao? Hà biết Dũng có lăng nhăng vài lần nhưng vì cả hai mà chẳng nói ra, vậy mà Dũng nó lại cứ đâm đầu vào nên nó thành ra thế này. Căn bản trước đây, khi hai đứa gặp bố Hà thì bác ấy có nói với hai đứa rằng muốn cưới thì cưới nhanh đi, rồi sẽ có nhà có xe nên sự tự tin chắc như khuy cài trên quần càng làm Dũng ảo tưởng.

– Bây giờ nghĩ lại tao thấy bàng hoàng quá, Hóa ra tao sống bạc với Hà nhiều lắm. Dũng đau khổ kể lể.

Nó cũng nhờ mình gọi cả Hòa đi để mấy thằng con trai sướt mướt với nhau, nhưng ngặt cái Hòa lại đang lên mây trong tình yêu đến mức dẫm vào cứt chó mà nó vẫn nhăn nhở cười. Không để một thằng điên vì tình này ngồi cạnh một thằng thất tình được.

Nghe Dũng than thở mà mình lại liên tưởng chuyện của chính mình với Linh. Với tư cách ngồi ngoài mà thấy rồi phán thế chuyện của Dũng và Hà không ổn, thì bố Linh cũng với cái tư cách người đứng ở giữa mà nói mình với Linh chẳng thế ở bên nhau lâu được. Nói gì thì nói, những cái khác nhau giữa Hà và Dũng hay của mình với Linh thì hóa ra lại đầy điểm tương đồng. Đó là Linh sẽ chịu đựng được như Hà đến bao giờ. Đi với mình thì Linh có cháo mà húp và ngồi trà chanh thế này thôi. Đi với thằng khác, những đứa giống như em thì nó lại chẳng bình dân thế này đâu. Vấn đề ở đây là lúc nào Linh sẽ không chịu được và nói ra. Nghĩ đến việc Linh vì mình mà chịu đựng giống như Hà, khốn nạn và mệt mỏi cho cả hai đứa lắm.

Linh nhắn tin nhưng mình không reply lại vì chẳng có tâm trí đâu mà trả lời nữa. Lúc này Dũng kể về một chuyện quan trọng khác.

– Hôm nay có lão tổ trưởng đến tìm mẹ tao để xem xét gia cảnh.
– Sao, nhà mày giàu thế mà vẫn được liệt vào danh sách trợ cấp à.
– Được thế thì đã tốt, có giấy triệu tập đi khám bộ đội. Tao sợ lần này sẽ đi thật. Ở nhà chỉ chơi với ngủ.

Mình phì cười khi Dũng nói thế. Nó tuy không cận lòi mắt, nhưng chỉ nặng khoảng 54, 54 cân mà cao hơn 1m7. Trông như cái xác ướp và cái giá treo quần áo khi ra đường.

– Mà thế cũng hay, tao đang chán đời đây cũng muốn đi một phen.
– Mày có chịu được khổ không mà đi?
– Mày điên à, đi bộ đội bây giờ sướng lắm, không như ngày xưa đâu. Tao có đứa bạn cũng đi, khi về thì mang cả cục tiền luôn đấy.
– Thế thì xung phong đi, có gì tao đi theo với.
– Nhớ cái mồm của mày đấy.

Lúc này Dũng có vẻ vui hơn một chút kể về thằng bạn của nó. Lúc đi thì thuốc một điếu, rượu một chén không uống và vẫn còn tân. Khi về thì ngày hút 2 bao, rượu chấp nửa chai và chơi gái gần chục đứa. Cứ như là đi thác loạn chứ bộ đội gì. Dũng có vẻ hăm hở trước viễn cảnh đấy. Mình cũng khuyên là nó hãy tìm Hà tìm mọi cách hàn gắn không, vì ít nhất mình biết có nhiều đứa ghét Dũng như Hà thì khác. Nó nhìn thẳng vào mắt của mình nói giọng thật buồn.

– Ông phải ở trong tình cảnh của tôi mới hiểu được. Kết thúc rồi, không cứu vãn được đâu.

Đã gần 11 giờ đêm nên mình về trước, Dũng thì lại gọi cho bạn để đi chơi xuyên đêm. Chẳng khác gì lúc trước nhưng không có Hà bên cạnh. Bạn mình chia tay trong tình trạng tưởng như ván đã đóng thuyền như thế, vậy còn mình với Linh thì sao?

Chiều tối hôm sau mình qua gặp Linh thì hai đứa cãi nhau thật. Em nói rằng em không chấp nhận cái kiểu của mình, cái kiểu xếp em sau những cái vui khác. Linh chỉ im lặng khi mình mang Dũng ra để viện cớ. Lâu rồi mình với Linh căng thẳng như thế. Cũng giống như Dũng, là tại mình, nhưng lúc đó thật sự chẳng hiểu sao mình không thể bấm vài chữ cho em được.

– Chẳng hiểu vì ai mà em phải ăn mì suốt ngày, phải cãi nhau với bố mà anh lại đối xử với em như thế. Lần sau em sẽ không bỏ qua dễ đâu. – Linh lườm mình nói
– Thế mà em đã nói rằng chỉ cần có anh thôi đấy.
– Phải, nhưng anh đã làm gì hả. Em cứ tưởng anh trục trặc gì cả đêm qua đấy.

Hai đứa kéo nhau ra ngoài ăn bún ngan, nhưng dù vậy cái tình trạng căng thẳng vẫn không hết được. Đúng như bố Linh đã nói, một người đã từng trải và có vợ con, khi không có tình yêu thì sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra. Bây giờ mình và Linh đang đổ lỗi cho nhau sau những gì đã xảy ra. Đứa nào cũng chỉ nhìn về cái lý của mình, quan trọng hơn, Linh và mình đều biết là em phải hi sinh nhiều hơn.

– Xin lỗi vì hôm qua anh không liêc lạc với em. Anh mong là em sẽ hiểu cho anh.
– Thôi ăn đi, không nói nữa.

Rõ ràng Linh vẫn để bụng. Nhưng mình sẽ phải làm gì nữa đây, xin lỗi tiếp thì cũng chẳng giải quyết vấn đề gì. Những lúc vui vẻ thì mọi khoảng cách đều bị san lấp, nhưng chỉ giận dỗi một tí thôi là rách việc thế đấy. Bây giờ mình mới hiểu Hà đã phải chịu đựng những gì Dũng gây ra nhiều như thế nào.

Ăn xong, mình với Linh đi dạo quanh khu gần nhà, trời lạnh hơn trước nên mình cởi khăn ra quàng cho em. Linh để mình quàng rồi nói nhỏ.

– Lần sau đừng làm thế với em. Em ghét cái cảm giác cô độc một mình lắm.
– Anh biết rồi.
– Hôm qua bố em cũng nói chuyện với em. Bố nói là nếu muốn khi học xong cấp 3 sẽ cho em đi du học.
– Vậy à, thế em nói sao?

Linh hơi ngập ngừng, có một điều gì đó làm em không quả quyết được.

– Em nói là em muốn anh đi cùng em.

Trời ơi, Linh trẻ con quá. Đi du học chứ có phải đi chơi đâu mà lôi đi theo được. Mà nếu là thật thì cũng cần phải có rất nhiều tiền. Em nói đơn giản cứ như là lôi theo một con gấu bông theo ấy.

– Anh làm sao mà đi được hả em. – Mình cười ngu ngốc. Lúc ấy tim mình đau như bị ai châm kim. – Với lại em còn 1 năm nữa nên vội gì nghĩ đến. Bố em không đồng ý và nói là em trẻ con khi muốn anh đi cùng phải không.

Linh gật đầu, mình véo má em.

– Thôi, chuyện đấy còn lâu lắm, với lại em cứ thi đỗ ở đây đi đã rồi mới tính chuyện đó được.
– Như vậy bọn mình vẫn còn 1 năm. Anh phải cùng em thuyết phục bố nhé.
– Ơ, được được, để anh xem. – Mình nói dối, thật sự chuyện này rất khó và không thể xảy ra.
– Anh yêu em nhiều không?
– Em không đo đếm được đâu.

Đúng, đó là điều mình dám chắc chắn.

Em cười và thế là mọi chuyên đã bình thường trở lại. Nhưng không phải như vậy, 1 năm nữa cái viễn cảnh đó mới xảy ra vậy mà mình đã nghĩ đến điều tệ nhất rồi. Dũng và Hà cũng gần 2 năm yêu đương đấy, đã sống và ra mắt cả bố mẹ nhau rồi đấy, vậy mà cũng đã đường ai nấy đi. Mình với Linh mọi thứ chỉ mới bắt đầu thôi, đến thời điểm đó chắc gì đã ở bên nhau chứ. Yêu mà phải nghĩ đến việc chia tay thì thà ế còn hơn, nhưng mọi chuyện nó không để yên đâu. Nếu yêu thì bao nhiêu cũng không đủ khi hai đứa đã có những rạn nứt. Thay vào đó là phải làm, làm nhiều cái để đảm bảo cho tình yêu đó.

Nhưng với một thằng trên răng, dưới dép tổ ong như mình thì có cái gì ngoài tình yêu dành cho Linh đây. Mình không nghĩ là chỉ có mình mới làm cho Linh nhiều như thế vì đứa con trai nào chả vì em mà làm. Ôi nghĩ nhiều mà đau đầu quá, cứ mặc kệ tất cả vậy. Chuyện gì đến rồi sẽ đến và rồi tình yêu của hai đứa sẽ chứng minh tất cả.

Đưa Linh về nhà thì đến tối mình phát hiện ra vài chuyện không hay ho. Hình như Linh quen đứa nào đó khi chơi game và cả hai nói chuyện rất là vui vẻ trên facebook nữa chứ. Tối chơi game Linh từ chối chơi với mình, nhưng lại chơi với thằng đấy. Dĩ nhiên nó không biết Linh là con gái, nhưng lại làm mình cảm thấy mình có thể mất Linh bất cứ lúc nào bởi một sai lầm nhỏ nhất.

Hôm nay chẳng có gì vui cả, từ chuyện của Dũng cho đến mình. Một điều báo hiệu chẳng tốt lành gì sau khi mình đi gặp bố Linh. Một lần nữa những lời bố Linh lại nói vang vọng trong đầu mình.

– Đến khi Linh nó lớn, hết ngây ngô thì nó sẽ hiểu yêu phải có tiền nó quan trọng như nào cháu ạ.

Lúc đó mình đã đáp lại đầy tự tin như thế nào nhỉ. Mình đã nói rằng mình sẽ đem lại cho Linh cả hai điều đó chi cần em ở bên cạnh mình thôi. Bố Linh ợ lên một cái trong khi lúc ấy trông mình quyết tâm lắm. Còn bây giờ thì chỉ biết nói là vui quá lỡ mồm thôi.

Linh, khi em lớn và em vẫn sẽ như thế phải không? Anh tin em. Anh yêu em. Chỉ một và duy nhất!

Chap 24

Mình vốn không phải là thằng nghĩ nhiều, nên chỉ sau một đêm tỉnh dậy là mình hoàn toàn có thể quên đi những gì bố Linh ra sức dọa dẫm. Mặc kệ, mình cứ yêu con gái bố Linh, yêu cho đến bao giờ con Bin nhà Linh đột biến gen và hóa thành con chuột mới thôi.

Mấy hôm sau thằng Dũng qua gõ cửa nhà mình, mà vào lúc 8 giờ sáng mới bất bình thường chứ. Thằng này hôm nay dây đồng bị chập dây nhôm do thất tình chắc. Giờ này mình chuẩn bị đi chuyển phát.

– Tao có giấy đi nghĩa vụ rồi. Sáng nay vừa đi khám tổng thể xong, đủ sức khỏe là đi. – Dũng nói nhẹ như không.
– Thật à? Mày quyết tâm rồi à, thế có hối hận không? Tao nghe chú tao kể vi phạm kỉ luật thì phải đi tìm đủ loại cứt lấp đầy một cái hố đấy.
– Có mà đổ vào mồm mày ấy. Bây giờ khác rồi, sướng lắm.
– Ờ, cứ ở đây mà nói sướng đi. Đến khi vào thì biết thôi. Mà nhìn mày như cái xác ve thì đeo cái ba lô cũng bẹp dí. – Mình cười.

Dũng nói rằng bây giờ có hối thì cũng đã muộn rồi, không chỉ nó mà đến mẹ nó cũng đứng đậy hoan hô và nói rằng ở nhà vẫn còn một thằng nữa, đợi lúc nào đủ tuổi mà thi trượt đại học cũng cho đi luôn.

– Mẹ tao sợ tao sẽ nát người khi như thế này mày ạ. Bây giờ niềm vui của tao chỉ là ngủ, thức đêm và hút thuốc.

Đúng là trông Dũng bây giờ gầy hơn cả trước, như đứa nghiện giai đoạn cuối vậy. Nhìn nó như thế mình chẳng nghĩ Dũng qua được đợt kiểm tra trước khi nhập ngũ. Nhưng xét trên một khía cạnh khác thì đúng là nó phải được đưa đi cải tạo thật. Có lẽ 18 tháng trong quân ngũ sẽ rèn luyện nó cứng cáp hơn, đàn ông hơn và chỉ ở đấy nó mới quên được Hà. Mình rất tiếc khi hai đứa chia tay nhưng chính mình cũng chưa tim ra được cách để gỡ rối cho chuyện của mình nữa là.

– Hay là mày học theo tao đi, chơi bời một tí để em Linh bỏ rồi đi bộ đội với tao.
– Tao chưa điên đâu. Linh sẽ khóc thét khi không có tao phơi quần áo cho.
– Gì cơ, sao mày nhục thế? Hà toàn giặt rồi phơi cho tao hết chứ ai như mày. Sung sướng gì mà khoe.
– Hehe, phơi quần áo cũng có sướng của nó đấy. Sẽ biết hết em sẽ mặc gì ngày hôm đó. Tao bây giờ nhờ từng cái quần lót của Linh rồi.

Cả mình lẫn Dũng đều phá lên cười, niềm vui mà chỉ có những thằng đàn ông mới hiểu. Mà thằng Dũng cũng bệnh hoạn thật, nó còn hỏi đùa là mình có giấu đi cái nào mang về đêm đêm lại mang ra ngắm không. Mình thề là trong khi phơi mình còn bị đỏ mặt nữa là chứ đừng nói việc đánh cắp quần của Linh. Nhưng vài lần Linh hớ hênh quần trong lòi ra bên ngoài mà đi đi lại lại như không thì hôm đấy mình nhìn toét mắt cũng không chán. Chỉ là hở quần chíp thôi sao mà lại hấp dẫn đến vậy nhỉ.

Mình với Dũng đi ăn sáng, nó rỗi việc nên cùng đi chuyển phát với mình luôn. Đến hơn 10 giờ thì xong việc, mình rủ nó trà đá ngắm nghía mấy em nữ sinh trốn học đi chơi. Khiếp, bọn này chửi bậy như hát hay và đứa nào cũng trông già trước tuổi. Bọn này mặc áo trắng nhìn bên trong toàn chấm bi, với da báo nhưng mình nhìn thì lại nhăn mặt chứ chẳng có cảm xúc gì như Linh cả. Đột nhiên thằng Dũng nảy ra vài câu hỏi cùng một loạt ý kiến kiểu “Bác sĩ hoa súng” mà nghe xong mình chẳng biết phải làm thế nào.

– Mày với Linh chưa quất nhau phải không?
– Mẹ thằng này… Sao mày biết? – Mình mở to mắt.
– Trai tân lòi ra ngay giấu sao được người từng trải như tao. Thế có định quất không, tao cho mượn nhà này.
– Nói cứ tưởng ngon ăn lắm, mày tưởng Linh là ai chứ. Tao chằm chằm nhìn vào ngực khi em mặc áo phông còn bị tát rụng cả răng.
– Ngu, thì phải giả vờ rủ nhau đi mua bún chả rồi giả vờ làm đổ nước mắm lên người chứ. Rồi tiếp theo tìm cái nhà nghỉ bảo là đi tắm mà triển khai thôi.
– Chỉ đơn giản thế thôi à, tao có phải đổ nước mắm vào mình không?
– Đổ vào mày để chó nó quất à? Cứ thế làm là được.

Lúc này chỉ là mình hùa theo Dũng mà làm thôi, chứ nếu mình nghe nó thì Linh nhét cả cái áo dính nước mắm vào mồm mình mất. Nếu có dây vào cả quần thì em cũng nhét cả quần luôn. Mình để ý là từ sau hôm hai đứa cãi nhau, mình mới nhận ra là mình rất ít khi đưa em đi học nhưng phơi quần áo hộ thì nhiều không đếm được. Một phần trong thời gian đó việc học của Linh bị gián đoạn do hết chuyển vào rồi lại chuyển ra. Hay hôm nay đến trường đón Linh nhỉ.

Ba hoa bốc phét với Dũng cho đến tận gần trưa mới giải tán. Mình liền qua trường Linh đợi trước. Dọc đường mình cứ nghĩ về cái trò mà Dũng bày, vừa bẩn vừa hấp dẫn. Hay là thử xem, cùng lắm chỉ ăn tát vài cái. Đi qua một quán bún chả mình tự hỏi liệu mua nước mắm thôi thì có bán không nhỉ? Cuối cùng mình cả bún, cả chả, rau và nước mắm. Ăn trưa mà

Đợi mấy phút thì cũng cuối cùng cũng thấy Linh. Sao mà tim mình đập thình thịch thế này. Chỉ là ăn bún chả thôi chứ không làm cái trò mà thằng Dũng mất dạy bày ra. Linh thấy mình từ xa, em vui khi thấy mình đón.

– Hôm nay ăn nhầm cái gì hay sao mà qua đón em thế này, lại còn mua sẵn bún chả nữa chứ.
– Ừ, anh mua sẵn để đổ… à không, để em ăn với bún cho đỡ nhạt
– Ơ, thế chẳng lẽ lại mua về ăn với cơm à. – Linh cười phá lên rồi leo tót lên xe.

Linh khoe với mình rằng sắp dịch xong nên chuẩn bị có tiền tiêu, thảo nào mà trông yêu đời thế. Còn mình thì bây giờ phải quên ngay cái suy nghĩ bệnh hoạn của thằng Dũng đi, phải quên ngay đi, quên ngay đi.

– Hưng, cẩn thận!!!!! – Linh hét lên.

Ôi thôi muộn rồi, thằng ngu đi trước mặt bất ngờ quành lại mà không nháy xi-nhan. Mình cũng ngu nốt, hoảng quá nên bóp phanh mà vẫn vào ga. Kết quả cả người và xe lăn quay ra đường. May mà Linh đã chuẩn bị trước nên chỉ bẩn quần áo, còn mình thì vừa bị đau và cảm thấy có cái gì đó chảy khắp người. Trời ạ, nước mắm chứ không phải là máu. Túi bún chả bung bét ra hết rồi.

Thằng khốn nạn kia nhanh chân chuồn thẳng, mình cũng gắng ngồi dậy, bốc những gì còn lại vứt vào xe rác gần đó. Linh giẫy nảy lên vì mình bốc mùi, nhưng em cũng không muốn đi bộ nên vẫn phải ngồi đằng sau, cách một khoảng. Đi đường ai cũng bịt mũi trước sự xuất hiện của một con ruồi to tướng là mình. Xấu hổ quá, chỉ vì bị Dũng dụ dỗ nên thành thế này đây.

Về đến nhà con Bin cũng tránh xa mình, Linh thì chạy vào bật nước nóng cho mình tắm, nhưng lại chẳng cho mình vào nhà.

– Cứ đó thôi đấy, khiếp quá! – Em kêu lên
– Thế thì anh vào tắm kiều gì đây. Chẳng lẽ lại trần và cởi truồng giữa đây tắm à.
– Cứ đợi đấy.

Linh quay lại với vòi nước trên tay. Mình chưa kịp kêu lên thì em đã nhắm vào mở van nhắm thẳng mặt mà phun.

– Lạnh quá! Lạnh quá! Linh ơi em giết anh à! – Mình hét lên
– Như thế mới sạch được. Tốn mất mấy khối nước rồi!
– Dừng lại đi, không em biết tay anh đấy!

Bơi trong nước mắm đã kinh khủng rồi, thế mà ngay giữa thời tiết mười mấy độ mình bị xả nước lạnh vào người, từ đầu đến chân ướt như chuột. Cứ mở được mắt ra là mình lại cố căng ra nhìn xem Linh đã khóa nước chưa. Nhưng đó chỉ là mong ước vô ích thôi. Mình giơ tay đỡ nước, dần dần tiến về phía Linh.

– Không được lại gần em. Tránh ra! – Linh hét lên.
– Quên đi, lần này em chết với anh.

Khi chỉ còn vài bước thì Linh quăng vòi bỏ chạy vào trong không kịp khóa, mình lao theo. Trước khi em kịp đóng cửa thì đã bị mình tóm. Mình ôm eo, nhấc bổng Linh ra ngoài sân với một ý đồ đen tối.

– Anh làm gì thế, Anh làm gì thế ? Điên à ? – Linh hét toáng lên.
– Cho em biết tắm giữa trời lạnh lạnh như thế nào. – Mình cúi xuống, một tay nhặt vòi nước và chĩa thẳng vào Linh.

Em ré lên, chạy và nấp vào bất cứ chỗ nào để tránh nước vì mình đã đứng chặn trước cửa.

– Lạnh quá, thôi ngay đi Hưng điên! Tiên sư anh
– Đáng đời, sao lúc nãy không tha cho anh.

Khi ướt không không còn chỗ nào để ướt nữa thì Linh bất chợt quay lại tranh nhau cái vòi nước với mình. Hai đứa thay phiên dí vào mặt nhau mặc cho cái lạnh và ai đó đi qua nhìn vào thấy một đôi dở hơi đang chơi trò tắm nước lã. Nghịch nước đến mệt thì thôi, bây giờ cái lạnh mới ngấm vào nước. Rét lắm, giờ ôm nhau thì tốt và mình đã làm thế. Linh để mặc mình ôm, sau đó em mới quàng tay ôm lại. Linh thơm quá, kể cả trong lúc này. Mình đưa tay cởi áo khoác ngoài của mình rồi của em.

– Anh làm trò gì đấy. – Linh tát nhẹ một cái.
– Ngấm nước rồi kìa, không cởi ra thì cảm lạnh đấy.
– Vậy phải hết thì mới không bị chứ.
– Ừ, cởi hết mà.

Trước khi Linh kịp nói gì thì mình đặt lên môi em một nụ hôn. Ban đầu lạnh ngắt, răng va vào nhau, đến khi môi em dần mở ra thì lại ấm, ấm lắm. Em như đang tan chảy trong vòng tay mình. Còn trái tim mình thì có một cảm giác gì đó gần như ngạt thở, nóng bức. Tim mình đang cháy. Hic :-ss

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+