Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy Năm – Chương 09-10 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 9: Một lần nữa bắt đầu (2) 

“Đinh!” Rất nhanh thang máy đã lên đến tầng năm. Bác sĩ tư vấn ở phòng 525, sau khi ra khỏi thang máy thì đi thẳng, đến cuối hành lang thì quẹo phải. Bệnh viện không giống trong nhà, bác sĩ và bệnh nhân đi lại rất nhiều, Âu Dương Thành không có khả năng tự đi một mình được. Mẹ Âu Dương tiến lên giữ lấy cánh tay con, Lâm Tử Mạch liền đi theo bên cạnh, hai người đi cùng Âu Dương Thành thật cẩn thận phóng khoáng. Bởi vì tới sớm, cũng không phải cuối tuần, nên anh lái xe rất nhanh đã theo kịp, đang đi phía sau bọn họ.

Đến một chỗ ré, đột nhiên mẹ Âu Dương nói: “Bác vào nhà vệ sinh một chút, A Tử đưa A Thành đến chỗ bác sĩ nhé.”

Mấy người cùng dừng bước, mẹ Âu Dương ý bảo Lâm Tử Mạch đi qua giúp đỡ Âu Dương Thành, nhưng Âu Dương Thành lại đẩy bàn tay đang muốn giữa tay anh của Lâm Tử Mạch, nói: “Em đi với mẹ anh đi, bảo Tiểu Chu đi cùng anh đến chỗ bác sĩ cũng được.”

Lâm Tử Mạch nhìn thần sắc anh, trong biểu tình đó gần như có hàm nghĩa gì, nên liền đồng ý nói: “Vậy được rồi, em đi cùng bác gái, sẽ quay lại ngay.”

Mẹ Âu Dương không nói gì, chỉ gật gật đầu với Lâm Tử Mạch. Tiểu Chu dẫn Âu Dương Thành quẹo phải, nhưng mẹ Âu Dương không quẹo trái đi nhà vệ sinh, mà là xoay người đi đến chỗ thang máy. Bà quay người liếc nhìn Lâm Tử Mạch một cái, lắc đầu ý bảo cô không cần mở miệng, nhẹ giọng nói: “Đi theo bác.”

Lâm Tử Mạch bước nhanh đuổi kịp bà,  đi theo mẹ Âu Dương vào thang máy lên tầng 10, sau đó quẹo trái quẹo phải giữa dòng người. Người càng ngày càng ít, mãi đến khi dừng bước, Lâm Tử Mạch mới phát hiện hóa ra mình đang đứng trước văn phòng viện trưởng. Chắc là đã có hẹn từ trước, có một cô thư ký ra cửa chào đón lễ phép, gật đầu nói: “Âu Dương phu nhân, mời bà vào đây ạ, viện trưởng đang chờ bà ở trong.”

Mẹ Âu Dương mỉm cười gật đầu thăm hỏi cô thư ký, sau đó lại quay người nói với Lâm Tử Mạch: “A Tử chờ bác nhé, bác có một số việc muốn nói với viện trưởng.”

Lâm Tử Mạch gật đầu. Cô thư ký đưa bà vào văn phòng viện trưởng, sau đó dẫn Lâm Tử Mạch ngồi xuống chỗ ghế đợi của khách.

Lâm Tử Mạch ngồi một mình nhìn màu nâu đỏ của da thật trên sô pha, trầm mặc đưa ánh mắt sang bên cạnh, ở một góc sáng sủa có một cái cây đang nở hoa màu vàng, kiều diễm lóa mắt. Nhìn chằm chằm vào đóa hoa chói mắt đó, Lâm Tử Mạch âm thầm đoán nội dung của cuộc nói chuyện giữa mẹ Âu Dương và viện trưởng. Chắc là nói về vấn đề bệnh tình của Âu Dương Thành rồi, mẹ Âu Dương Thành không tin anh nói là mình không có việc gì, kỳ thật bệnh tình của Âu Dương Thành cũng không lạc quan lắm, cho nên không thể nói ra trước mặt Âu Dương Thành được? Lâm Tử Mạch đột nhiên cảm thấy rất căng thẳng. Bởi vì Âu Dương Thành ở năm 2007 ánh mắt vẫn tốt, thậm chí ở ngày 4 tháng 7 năm 2000, khi cô 15 tuổi nhìn thấy Âu Dương Thành, ánh mắt anh cũng bình thường rồi, cho nên cô cũng không quá lo lắng chuyện Âu Dương Thành có thể không khôi phục được. Nhưng mà, nay cô 22 tuổi lại tới bên Âu Dương Thành, có thể làm cho cuộc sống của anh thay đổi không? Cô thật sự không dám xác định, bắt đầu đứng ngồi không yên. Vài phút sau, cuối cùng cũng có tiếng động phát ra từ văn phòng viện trưởng, như pha quay chậm từ từ mở ra, Lâm Tử Mạch “chà” một tiếng đứng dậy.

Không phải mẹ Âu Dương, mà là một thân ảnh thon dài mặc áo blouse trắng, sau đó xoay người nhẹ nhàng đóng cửa lại và đi ra ngoài.

“Hứa Mục!” Lâm Tử Mạch không khỏi nhẹ nhàng kêu ra tiếng. Hứa Mục gần như đã nghe thấy tiếng hô nhỏ của Lâm Tử Mạch, giơ tay chỉnh chỉnh cái áo một chút, hơi hơi quay đầu lại, vừa nhìn thấy cô, trên môi đã nở một nụ cười lịch sự và cực kỳ mê người. Lâm Tử Mạch không muốn bị Hứa Mục ở năm 2000 chú ý đến, nên làm bộ ngồi xuống cúi đầu tìm cái gì đó trong túi, hy vọng anh chỉ tùy tiện nhìn mình thôi, sẽ không quan tâm nhiều làm gì. May mà Hứa Mục chỉ nhìn thoáng qua, sau đó coi như không có việc gì quay sang nói chuyện với cô thư ký.

Lâm Tử Mạch không nhịn được tò mò lặng lẽ ngẩng đầu lên. Hứa Mục đứng dựa vào bàn làm việc bằng gỗ lim của cô thư ký, một tay đặt trên mặt bàn, một tay lấy ra một cái bút trong hộp, hơi ngả người về phía trước nói chuyện thân mật với cô gái kia. Động tác có chút cà lơ phất phơ, ánh mắt lại dịu dàng mỉm cười tao nhã, cô thư ký kia cũng phối hợp rất ăn ý, hai má đỏ ửng lên lông mi chớp chớp. Thực không thể tưởng tượng được anh chàng Hứa Mục ở năm 2000 lại có cái bộ dạng này, phát hiện đó làm Lâm Tử Mạch mở rộng tầm mắt, trong lòng không khỏi thổn thức không thôi.

Lúc này, có lẽ Hứa Mục đã phát hiện ra ánh mắt chăm chú của cô, đột nhiên tà tà ngạo nghễ liếc mắt nhìn cô, đồng thời dâng tặng một nụ cười đủ để mê hoặc phần lớn cô gái. Lâm Tử Mạch lại cuống quít cúi đầu, nhưng không chú ý tới khóe miệng có một chút ý cười tính toán của Hứa Mục.

Sau khi nói chuyện với cô thư ký một lát, Hứa Mục cầm chiếc bút trong tay để lại vào ống đựng bút bằng sứ men xanh, nhưng lại có vẻ như đang đi về phía Lâm Tử Mạch bên này. Lâm Tử Mạch làm bộ không chú ý tới, vẫn ung dung ngồi đó như mình đang có mục đích gì vậy, cầm lấy một quyển tạp chí y học bên cạnh lên nghiên cứu.

“Xin hỏi, anh có thể ngồi bên cạnh không?” Hứa Mục chỉ chỉ vào chỗ Lâm Tử Mạch đang để túi xách.

Lâm Tử Mạch không thể không ngẩng đầu. Nhiều sô pha như vậy, vì sao anh cứ thích chọn chỗ bên cạnh cô thế? Nhất định là vừa rồi cô không cẩn thận gọi tên anh, bị anh nghe được… Nếu đã không muốn khiến cho anh chú ý, cũng chẳng còn cách nào nữa, chỉ có thể binh đến tướng chặn, nước đến đất che. Lâm Tử Mạch nghĩ trốn tránh không bằng đối mặt, kéo lê mãi không bằng lên ý tưởng giải quyết đi thôi, thế nên cô hiên ngang lẫm liệt cầm cái túi của mình lên, hào phóng nói: “Đương nhiên có thể, mời ngồi.”

Hứa Mục lại ôn nhu cong cong khóe miệng, thuận thế ngồi xuống, hơn nữa còn nói: “Cám ơn!” Hứa Mục gần như đang gắt gao ngồi dính vào bên cạnh cô, trong phòng im lặng, Lâm Tử Mạch thậm chí còn nghe được cả tiếng hít thở vững vàng của anh, khiến bầu không khí càng thêm căng thẳng quỷ dị. Cô vẫn cầm cuốn tạp chí y học làm bộ như đang đọc, trong lòng lại suy nghĩ lát nữa phải trả lời mấy câu chất vẫn của Hứa Mục thế nào đây.

“Em đang nhìn cái gì thế?” Hứa Mục lướt nhìn cuốn tạp chí trên tay cô, giọng điệu mang theo ý cười hỏi.

Lâm Tử Mạch nhìn chăm chú vào trang sách đang mở ra trong tay, vốn muốn há mồm niệm ra một tiêu đề nhưng cô lập tức ngừng ngay lại, hai tay nhanh chóng làm thành hình chữ thập để che cuốn tạp chí đó, đảo mắt qua nhìn Hứa Mục một cái, mặt không đổi sắc nói: “Không có gì.” Thế mà cô không phát hiện ra, mình đang xem “Cơ quan sinh dục của nam”.

Hứa Mục cũng không đổi sắc mặt gật gật đầu nói: “Ồ.” Nhưng khóe mắt lại lộ ra ý cười trêu chọc.

Lâm Tử Mạch thấy cực kỳ xấu hổ, không hề chờ anh đặt câu hỏi mà đã đi thẳng vào vấn đề nói: “Xin hỏi anh có chuyện gì không?”

Hứa Mục thấy cô đặt câu hỏi, cười cười thực phóng khoáng, miễn cưỡng dựa vào sô pha, gác một chân lên, từ từ nói: “Chuyện gì à? Có đó. Em tên là gì?”

Bàn tay cầm tạp chí của Lâm Tử Mạch thoáng run rẩy, nếu lúc này mà nói cho Hứa Mục biết tên mình, vậy năm 2003 anh thấy Lâm Tử Mạch 18 tuổi, nghe cô nói tên mình, thì tất cả sẽ biến thành cái gì đây? Tốt nhất vẫn là làm cho Hứa Mục hoàn toàn quên đi chuyện đã gặp mình lúc này, Lâm Tử Mạch do dự một chút, nghiêm túc nói với Hứa Mục: “Xin lỗi, em không thể nói cho anh được.”

Hứa Mục cũng chẳng kinh ngạc, chỉ nhẹ nhàng “Ồ” lên một tiếng, hơi nghiêng người, tay phải khoát lên đầu gối chân trái, nghiêng đầu, nhìn sang Lâm Tử Mạch, hơi hứng thú nói: “Tại sao vậy?”

Lâm Tử Mạch không nghĩ ngợi gì vội nói: “Không muốn nói chính là không muốn nói thôi, nào có nhiều cái tại sao như vậy chứ?”

Hứa Mục càng có thêm hứng thú, dịch người ngồi gần về phía Lâm Tử Mạch, ánh mắt sáng quắc biểu tình vô tội nhìn chằm chằm Lâm Tử Mạch: “Nhưng em biết tên anh mà, anh lại không biết tên em, chẳng phải là thực không công bằng sao?”

“Anh là bác sĩ, em biết tên anh cũng là chuyện bình thường thôi.”

“Được rồi!” Hứa Mục cười cười như không có việc gì, để sát vào bên tai Lâm Tử Mạch ái muội nói, “Lạt mềm buộc chặt cũng phải có giới hạn đó.” Dứt lời chợt đứng dậy, lại khôi phục thanh âm ôn nhu nói: “Là chính em không nói đấy nhé, không phải anh không cho em cơ hội đâu! Tạm biệt!”

Nhẹ nhàng khoát tay, lại hướng về chỗ cô thư ký kia nháy mắt mấy cái, Trước cái trợn mắt há hốc mồm của Lâm Tử Mạch, Hứa Mục nhàn nhã rời khỏi phòng tiếp khách của văn phòng viện trưởng. Anh Hứa Mục ở năm 2000, lại là người như thế này sao, giống như một Playboy à?

Chương 10: Một lần nữa bắt đầu (3) 

Sau khi Hứa Mục đi rồi, không lâu sau mẹ Âu Dương cũng đi ra. Thấy sắc mặt của bà rất nghiêm trọng, trong lòng Lâm Tử Mạch chợt căng thẳng, cẩn thận châm chước thật lâu, đến khi vào thang máy, mới không nhịn được hỏi: “Bác gái, có phải bệnh tình của anh Âu Dương có vấn đề gì không ạ?”

Mẹ Âu Dương nghe vậy, nghiêng người cầm tay Lâm Tử Mạch, nhẹ nhàng mỉm cười nói với cô: “A Tử không cần lo lắng nhiều như vậy, bác và viện trưởng là chỗ quen biết, bác chỉ lo A Thành sợ bác lo lắng thôi, nó thông đồng với bác sĩ giấu giếm bác, nên bác mới tìm viện trưởng lén hỏi cho rõ ràng. Mắt của A Thành không phải là không có hy vọng phục hồi, chỉ là nó nên giữ tâm tình thoải mái thì sẽ tốt hơn.”

Cuối cùng Lâm Tử Mạch cũng yên tâm, lại an ủi mẹ Âu Dương: “Bác cũng đừng lo lắng nhiều ạ, anh Âu Dương nhất định sẽ được chữa khỏi.”

 

Được Lâm Tử Mạch an ủi, ngược lại làm cho trên mặt mẹ Âu Dương có thêm một tầng ưu tư. Bà do dự một chút, rồi nghiêm túc nhìn chăm chú vào Lâm Tử Mạch, nói: “A Tử à, bác cũng không muốn lừa cháu. Kỳ thật A Thành có thể phục hồi hay không, chủ yếu phải dựa vào ý chí của nó. Bác sĩ nói với nó rằng nhất định nó có thể phục hồi, là sợ nó mất đi hy vọng, nhưng chính mình tin tưởng mình có thể phục hồi cũng không chắc chắn có thể phục hồi được.”

 

Trước nay chưa thấy mẹ Âu Dương nghiêm túc như thế này, dừng một chút, lại nói tiếp: “Bác nói tất cả với cháu, là hy vọng cháu hãy nghiêm túc lo lắng một chút, cháu còn trường học, nếu cháu muốn rời đi, bác cũng không ngăn cản cháu. Tuy nhiên, cháu nhất định đừng để A Thành biết được mọi chuyện.”

 

Lâm Tử Mạch có chút sửng sốt, hóa ra bệnh tình của Âu Dương Thành thật sự rất nghiêm trọng! Nhưng cô không nghĩ nhiều, gần như đáp lại theo bản năng: “Bác ạ, cháu sẽ không rời đi đâu, cháu vì anh Âu Dương nên mới ở lại, nếu anh ấy không khỏi được, cháu vẫn tình nguyện ở bên anh ấy cả đời!”

 

Nói xong câu đó, cô mới ý thức được mình có chút kích động, áp chế một ít tâm tình, cô tiến lên từng bước, gắt gao nắm lấy bàn tay hơi lành lành của mẹ Âu Dương. Tuy rằng tay cô cũng không ấm áp hơn được bao nhiêu, nhưng độ mạnh yếu đó, cũng biểu lộ quyết tâm của cô. Cô kiên định nói với mẹ Âu Dương: “Bác, cháu tuyệt đối sẽ không rời bỏ anh Âu Dương, cháu nhất định có thể chăm sóc tốt cho anh ấy, chăm sóc đến khi anh ấy khôi phục!”

Mẹ Âu Dương rất vui mừng, từ ái xoa đầu Lâm Tử Mạch, gật gật đầu. Đã không cần nói gì nữa rồi, bà tin Tử Mạch thật lòng. Thang máy đến, hai người đi về phía phòng của bác sĩ tư vấn. Trong hành lang có rất nhiều người đang đợi đến lượt, không biết là đang nghỉ ngơi hay vẫn phải xếp hàng. Anh lái xe Tiểu Chu đứng trước cửa phòng bác sĩ chờ hai người, mẹ Âu Dương và Lâm Tử Mạch trực tiếp đi vào phòng. Bác sĩ đang kiểm tra cho Âu Dương Thành ở bên trong, ba người lại ngồi chờ một lúc, cuối cùng cũng có người mở cửa ra từ bên trong.

 

Đi trước là Âu Dương Thành, trải qua một lần kiểm tra, có vẻ như anh hơi mệt mỏi, nhưng biểu tình trên mặt vẫn rất nhẹ nhàng, không giống lúc ở cùng Lâm Tử Mạch, luôn luôn thản nhiên đề phòng. Vẫn nhìn Âu Dương Thành, đến khi bác sĩ tư vấn đi ra, Lâm Tử Mạch không chuẩn bị gì nên không khỏi trừng lớn mắt. Thế nhưng lại là Hứa Mục! Sáng nay ở trong xe Âu Dương Thành có nhắc tới phòng của bác sĩ, nhưng không nhắc đến tên bác sĩ đó; lúc đi vào phòng bệnh thì lái xe Tiểu Chu mở cửa giúp nên Lâm Tử Mạch cũng không chú ý đến tên bác sĩ trước cửa phòng; ngồi ở chỗ này chờ đợi, cô chỉ lo lắng cho bệnh tình của Âu Dương Thành, nhưng lại không chú ý đến mọi người xung quanh đang nói chuyện về bác sĩ. Cho nên khi nhìn thấy Hứa Mục, cô khiếp sợ mở to hai mắt. Vốn tưởng rằng ở năm 2000 anh Hứa Mục và cô chỉ gặp nhau thoáng qua thôi, bây giờ cô lại chân thật bước vào cuộc sống của anh ấy thế này, như vậy, có thể có chuyện gì thay đổi không nhỉ? Không có thời gian suy nghĩ nhiều như vậy, Hứa Mục và Âu Dương Thành đã đi đến trước mặt cô. Hiển nhiên Hứa Mục nhìn thấy Lâm Tử Mạch ở trong này cũng thấy rất tò mò, đối với thân phận của Lâm Tử Mạch cũng rất ngạc nhiên. Chào hỏi mẹ Âu Dương xong, ánh mắt sáng ngời của anh lại nhìn chằm chằm vào Lâm Tử Mạch hỏi: “Em chính là Trình Tử hả?” Hai chữ “Chính là” kia còn cường điệu nhấn mạnh một chút, Lâm Tử Mạch không nghi ngờ chút nào chắc chắn anh ấy biết cô là giả. Gia đình của Hứa Mục và Âu Dương Thành là hai gia đình thân quen từ lâu, tuy Hứa Mục lớn hơn Âu Dương Thành vài tuổi, nhưng họ vẫn hay trêu đùa nhau, quan hệ giữa Âu Dương Thành và Hứa Mục cũng rất tốt. Trước khi đi vào kiểm tra, nhất định Âu Dương Thành đã nói chuyện trước với Hứa Mục là để cô giả làm Trình Tử rồi.

 

Thật ra ngụ ý trong câu nói của Hứa Mục vào tai mẹ Âu Dương cũng không có gì, chỉ nghĩ là Hứa Mục đã sớm nghe Âu Dương Thành nói tên bạn gái thôi, cho nên mới hỏi như vậy, bà chỉ cười cười. Lâm Tử Mạch cũng thả lỏng tâm tình, bởi vì cô cũng không cần sợ Hứa Mục hoài nghi tại sao cô biết tên anh, đến lúc đó chỉ cần nói là Âu Dương Thành nói là được. Vì thế cô tiến lên từng bước mỉm cười, làm như chuyện ở tầng trên lúc trước chưa từng xảy ra, nói: “Chào anh, em là Trình Tử, rất vui vì được gặp anh.” Hứa Mục lại không phối hợp, nửa cười nửa không nói ra một câu kỳ lạ: “Thật không nghĩ tới lại là em.”

 

Mẹ Âu Dương nghe vậy thì rất kinh ngạc, nhìn nhìn hai người nói: “Các cháu biết nhau à?” Âu Dương Thành cũng hơi nhíu nhíu mày, không biết suy nghĩ cái gì, cũng không nói gì. Hứa Mục đương nhiên không có khả năng biết Lâm Tử Mạch rồi, chẳng qua là vừa mới gặp mặt ở tầng mười thôi. Lâm Tử Mạch không biết Hứa Mục muốn làm cái gì, đành phải hung hăng theo dõi anh, nhìn xem anh muốn nói như thế nào. Hứa Mục lại thản nhiên nở nụ cười, nói: “Cô hiểu lầm rồi, nhóc A Thành này ngay cả ảnh chụp của Trình Tử cũng chưa cho cháu xem qua đó, làm sao mà cháu biết em ấy được. Chỉ là vừa rồi cháu đi gặp bố cháu và đã gặp Trình Tử ở hành lang thôi, cùng em ấy nói chuyện với nhau vài câu, không nghĩ tới em ấy lại chính là bạn gái của A Thành.”

Mẹ Âu Dương nghĩ chắc anh chưa nói với Âu Dương Thành là đã gặp Lâm Tử Mạch ở hành lang, liền gật gật đầu “Ồ” một tiếng. Nhưng rõ ràng Âu Dương Thành còn nheo nheo mắt, không biết có ý tưởng gì. Lâm Tử Mạch cũng không nói gì nữa, chỉ gật gật đầu mỉm cười, hỏi bệnh tình của Âu Dương Thành, đề tài này cuối cùng cũng được đẩy đi.

 

Thật ra không phải Lâm Tử Mạch không biết bố của Hứa Mục là viện trưởng, cho nên khi nhìn thấy anh đi ra từ văn phòng viện trưởng mới không nghĩ anh lại đến phòng bác sĩ tư vấn. Năm 2003 cô đã biết Hứa Mục là chuyên gia khoa mắt rồi, nhưng dù sao lúc này Hứa Mục mới hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, cô không nghĩ anh ấy trẻ như vậy mà đã là bác sĩ chuyên gia tư vấn rồi, may mà cũng đã khám xong. Trước khi đi Hứa Mục dặn Âu Dương Thành phải giữ tâm trạng thoải mái, phóng khoáng, lại còn không quên nhân lúc mẹ Âu Dương xoay người, cho Lâm Tử Mạch một ánh mắt khiêu khích, ý tứ sâu sắc, làm Lâm Tử Mạch đau đầu không thôi.

 

Lấy thuốc xong, ba người đi ra cửa chờ lái xe lấy xe. Mẹ Âu Dương đứng một bên, Lâm Tử Mạch giúp đỡ Âu Dương Thành, khi đi tới cửa, Âu Dương Thành đột nhiên nhàn nhàn mở miệng nói: “Mẹ, mẹ ít khi về đây, có muốn lên tầng mười gặp bác Hứa không ạ?”

Mẹ Âu Dương nhìn sang Lâm Tử Mạch, Lâm Tử Mạch biết ý của bà, gật gật đầu ý bảo hiểu được, mẹ Âu Dương mới nói tiếp: “Con nói cũng đúng, con và A Tử cũng đến đây, chúng ta cùng đi thôi.” Âu Dương Thành không nhúc nhích, nói: “Mấy hôm trước con đã gặp bác Hứa rồi ạ, mẹ cứ đi một mình đi, con cũng không có chuyện gì để nói. Chúng con đi mua vài thứ, giữa trưa không quay về ăn đâu.”

Mẹ Âu Dương thực lo lắng, lòng tràn đầy sầu lo: “Chỉ hai đứa đi có được không?”

Âu Dương Thành rút tay của Lâm Tử Mạch đang ôm cánh tay mình ra, nhanh chóng nắm chặt cổ tay cô, kéo cô vào gần mình, nói với mẹ: “Mẹ, cô ấy cũng không phải không nhìn thấy, mẹ không cần lo lắng đâu.”

“Cháu sẽ chăm sóc tốt cho anh Âu Dương bác ạ, bác cứ yên tâm.” Lâm Tử Mạch lại an ủi vài câu, cuối cùng mẹ Âu Dương cũng thả bọn họ đi. Ra đại sảnh, mới chú ý đến bên ngoài đang có vài hạt mưa nhỏ tí tách, buổi sáng trời còn nắng đẹp mà bây giờ đã mưa rồi. Lâm Tử Mạch mặc một chiếc váy liền, đang run rẩy vì lạnh. Váy của cô vốn là mặc vào mùa hè, lúc này còn chưa tới tháng sáu, mặc dù mùa hè ở Nam Kinh tới sớm, nhưng những ngày mưa thế này thì nhiệt độ không khí cũng xuống thấp. Vừa ra khỏi đại sảnh bệnh viện, toàn thân cô đã lạnh cóng, tay chân nổi đầy gai ốc, tuy cánh tay nhỏ bé được Âu Dương Thành cầm có truyền đến ấm áp nhẹ nhàng, nhưng cô vẫn không thể ngừng run rẩy. Xe còn chưa tới, hai người đứng ở cửa chờ, mẹ Âu Dương cũng đã vào thang máy rồi, Âu Dương Thành liền buông lỏng bàn tay đang nắm tay Lâm Tử Mạch ra.

 

Một trận gió lạnh thổi tới, Lâm Tử Mạch ôm chặt hai tay cố giữ lại một chút ấm áp. Ngay sau đó, làn da mịn màng tiếp xúc với không khí của cô đã được một lớp áo mềm mại phủ lên. Cô hơi hơi ngẩng đầu, là Âu Dương, tuy rằng anh không nhìn thấy cô đang run rẩy, nhưng anh vẫn cởi áo khoác của mình ra cho cô mặc.”Lát nữa sẽ mua quần áo cho cô.” Âu Dương Thành cảm giác được Lâm Tử Mạch vươn tay kéo lấy quần áo, bàn tay anh cũng thu về rất nhanh, lùi về sau một chút tạo khoảng cách giữa hai người.

“Cám ơn anh.” Lâm Tử Mạch thấp giọng đáp. Cô rất cảm động, cũng rất vui vẻ, có lẽ đây chính là lễ phép của Âu Dương Thành đối với tất cả mọi người, nhưng cô vẫn cảm giác đó là thể hiện anh không hề nghi ngờ cô, đã tiếp nhận biểu hiện của cô. Âu Dương Thành không nói gì, chỉ trầm mặc. Gần mười giờ, người đến bệnh viện khám ngày càng nhiều, người đến người đi, Lâm Tử Mạch đi hai bước lại gần Âu Dương Thành, để tránh bị dòng người tách ra. Rốt cục cũng nhìn thấy chiếc xe đang đi ra từ bãi đỗ, lại đột nhiên có một chiếc xe cấp cứu 120 gào thét mà đến, Tiểu Chu dừng lại chờ xe 120 đi trước. Xe 120 đó dừng lại trước cửa hành lang, có mấy bác sĩ và y tá đã chạy ra rất đúng lúc từ bệnh viện, Lâm Tử Mạch cũng bị không khí khẩn trương căng thẳng đó thúc giục nên đã cầm tay Âu Dương Thành, kéo anh đến một bên, để tránh cản đường bác sĩ cấp cứu. Trên xe là một phụ nữ mang thai, có lẽ sắp sinh, đau đến chết đi sống lại, chồng chị ấy cũng vừa mới tới, xuống taxi rồi lập tức chạy đến bên vợ mình, nắm chặt tay vợ, một bên cổ vũ một bên chạy vào bệnh viện cùng bác sĩ. Vì tránh lại xảy ra tình huống này, Lâm Tử Mạch nắm tay Âu Dương Thành đi đến chỗ Tiểu Chu đang đỗ xe.

 

Giống như các quý ông mở cửa cho quý bà, Lâm Tử Mạch rất phong độ mở cửa xe cho Âu Dương Thành, sau đó lắc lắc bàn tay hai người đang nắm vào nhau, vui đùa nói: “Âu Dương tiên sinh, mời lên xe đi!” Âu Dương Thành lại là không hề động. Vài năm sau anh cũng không trầm mặc nhiều thế này, ngay cả năm 2000 khi Lâm Tử Mạch nhìn thấy Âu Dương Thành lần đầu tiên trên đỉnh núi Lư Sơn, anh cũng là một người có nụ cười tươi sáng, cô không biết lúc này anh lại lãnh đạm như vậy.

 

Chắc là tất cả điều này đều vì anh bị mù. Một người có kiên cường đến đâu đi nữa, đột nhiên bị mù, cũng không thể tránh khỏi gặp phải chút áp lực. Cho nên Âu Dương Thành gần như đã chuẩn bị rất lâu rồi, mới kiên định mở miệng nói: “Nói cho tôi biết, tình trạng bệnh của tôi thật sự là như thế nào?”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+