Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy Năm – Chương 11-12 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 11: Một lần nữa bắt đầu (4) 

 

Âu Dương Thành rốt cục kiên định mở miệng hỏi, Lâm Tử Mạch lại không biết phải trả lời như thế nào. Âu Dương Thành lập tức hỏi lại lần nữa: “Nói cho tôi biết bệnh tình thật sự của tôi, tôi biết mẹ tôi đã đến văn phòng viện trưởng.”

 

Trời vẫn đang mưa nhỏ, tí tách tí tách, Lâm Tử Mạch chống một tay vào cửa xe, xuyên thấu qua làn mưa bụi, chăm chú nhìn Âu Dương Thành.

 

Áo sơmi màu trắng hơi ẩm ướt, trên mái tóc ngắn của anh còn đọng lại vài giọt nước, nước mưa rơi xuống trên nóc chiếc xe Mercedes-Benz màu đen, đôi khi có vài giọt trượt xuống mặt đất, bọt nước văng khắp nơi, không tiếng động, lại giống như xuyên được vào tâm lý của con người. Trong lòng cảm thấy ướt át, tầm mắt cũng bị làn mưa bụi làm cho mơ hồ, nhưng cô vẫn cố gắng làm giọng nói của mình không lộ ra chút u buồn nào, cô nhẹ nhàng nói với Âu Dương Thành: “Anh yên tâm đi, mẹ anh khá tin tưởng em, cái gì cũng nói với em, bác đi ra văn phòng viện trưởng cũng nói giống như bác sĩ Hứa thôi, chỉ cần anh giữ tâm tình thoải mái thì nhất định sẽ tốt.”

Dường như Âu Dương Thành vẫn không thể nào tin được, yên tĩnh một lúc, lại nói: “Tôi muốn nghe lời nói thật.” Gằn từng tiếng, Lâm Tử Mạch thấy lòng mình đau sót. Âu Dương Thành đã bị mù bao lâu rồi? Lâu đến mức ngay cả người luôn luôn tự tin như anh cũng bắt đầu nghi thần nghi quỷ sao. Lâm Tử Mạch thở sâu, cho dù cô nhắm mắt lại, cũng không thể cảm thụ rõ ràng thế giới đen tối mịt mù là như thế nào, Âu Dương Thành, anh đã phải cố gắng như thế nào, mới có thể áp chế cái loại khủng hoảng này, mới có thể chiến thắng bóng tối? Mà cô có tài cán làm gì cho anh đây, ngoại trừ làm cho anh có niềm tin tưởng vững chắc vào bản thân mình, ở lại bên cạnh anh, toàn tâm toàn ý chăm sóc anh, còn có thể có cái gì?

 

Cô không hề do dự, dùng ngữ khí chắc chắn nói với Âu Dương Thành: “Em nói chính là lời nói thật, anh không cần hoài nghi, em cũng không cần lừa anh làm gì.” Âu Dương Thành nghe xong lại lặng im, không biết suy nghĩ cái gì, sau một lúc lâu mới nói: “Mẹ tôi còn nói gì?”

 

Chắc là anh đã tin rồi. Lâm Tử Mạch khẽ thở dài, “Bác nói em còn có trường học, nếu em muốn trở về Mỹ, bác sẽ không ngăn cản em.” Nói đến đây, cô dừng lại, chuyển sang chuyện khác, “Nhưng em cũng có chút tò mò, Trình Tử thật sự đâu, tại sao cô ấy không trở về thăm anh?”

 

Nhìn kỹ sắc mặt của Âu Dương Thành, vẫn là bình tĩnh không gợn sóng, thậm chí anh không hề nghĩ ngợi mà đã trả lời: “Chuyện này cô không cần xen vào, cô làm tốt việc mình nên làm là được.” Không thám thính được gì, Lâm Tử Mạch cũng không phải thực để ý. Âu Dương Thành không tiếp tục nghi ngờ về bệnh tình của mình nữa, thanh thanh cổ họng nói: “Tốt lắm, chúng ta đi thôi.” Lâm Tử Mạch “Ồ” một tiếng, mở rộng cửa xe ra. Âu Dương Thành xoay người, tay trái đụng đến thân xe, tay phải vừa nhấc lên chuẩn bị đỡ lấy cửa xe, nhưng lại không thể rút ra được.

 

Cổ họng phát ra một tiếng kêu nhẹ nhàng, Lâm Tử Mạch không có chút tự giác nào, vẫn gắt gao nắm lấy tay anh như cũ. Âu Dương Thành khẽ nhăn mày, tiếng nói dễ nghe thoáng mang theo chút bất đắc dĩ: “Tôi muốn lên xe, cô có thể buông tay tôi ra không?” Nắm tay Âu Dương Thành đã là thói quen từ lâu của cô rồi, thế nên Lâm Tử Mạch cũng không chú ý nãy giờ mình vẫn đang nắm chặt tay anh, nếu không phải lúc này Âu Dương Thành cần một người dẫn đường thì có lẽ người xa lạ như cô đã sớm bị ném sang một bên rồi. Cô cứ nắm chặt tay một người con trai không quen thuộc như vậy, không biết Âu Dương Thành sẽ nghĩ như thế nào về cô đây. Lâm Tử Mạch bối rối, vội vàng buông tay ra, chạy đến bên kia của chiếc xe.

Xe chạy đến trung tâm thương mại khách sạn Kim Lăng, Tiểu Chu dừng xe, hai người trực tiếp đi vào trung tâm mua sắm. Độ ấm bên trong trung tâm này rất thích hợp, Lâm Tử Mạch cởi áo khoác của Âu Dương Thành ra, sau đó tiến lên kéo cánh tay anh, chậm rãi bước đi cùng anh. Âu Dương Thành có vẻ không quen được Lâm Tử Mạch dẫn đi, nhưng như vậy cũng tăng thêm hệ số an toàn. Một mình một người sờ soạng phỏng đoán trong bóng đêm cũng không tiện lắm, có Lâm Tử Mạch đi bên cạnh, không hiểu sao trong lòng anh lại có cảm giác yên ổn.

 

Anh tự nhiên cầm lấy áo khoác trong tay Lâm Tử Mạch, khoát lên tay mình, hai người đi gần nhau, nam phóng khoáng nữ dịu dàng, thoạt nhìn thật sự là một đôi làm người ta cực kỳ hâm mộ. Âu Dương Thành nói: “Cô thiếu cái gì thì cứ mua cái ấy đi.” Giống như một chàng trai yêu chiều bạn gái vậy. Lâm Tử Mạch cũng không ngại ngùng nói: “Tốt, anh nói muốn trả tiền lương cho em, coi như là trích ra từ tiền lương nhé.”

 

Âu Dương Thành ngẩn người, nhưng cũng nhanh chóng tiếp lời cô: “Cứ như vậy đi.” “Là anh nói đó nhé, không cho đổi ý.” Lâm Tử Mạch vẫn không khách khí như trước. Dựa vào cánh tay Âu Dương Thành, thấp giọng nhắc nhở anh phía trước có hướng rẽ, cô rảo bước không ngừng hướng về quầy quần áo, giầy dép, túi xách.

Trở thành bạn trai của Lâm Tử Mạch, Âu Dương Thành cũng rất thích cho cô mua nhiều thứ, thường xuyên mang theo cô đến nơi này mua sắm, có khi trực tiếp dẫn cô đến các cửa hàng mua sắm, sau đó tùy cô chọn lựa. Váy liền, quần áo, giày cao gót, các loại kiểu dáng, các loại màu sắc, Âu Dương Thành chưa bao giờ ngại phiền toái. Màu đỏ, màu trắng hoặc là màu vàng, hỏi anh màu nào thì đẹp, anh sẽ nói, em đều thử hết đi, sau đó ngồi ở chỗ kia, chờ cô thay hết cái này đến cái khác. Anh sẽ trầm ngâm hoặc là gật đầu, có khi cũng sẽ không nói được một lời, chỉ là nhìn cô chằm chằm. Nghe nói khi nào con gái có tâm trạng không tốt, sẽ đặc biệt muốn tiêu tiền, tiêu tiền nhiều sẽ làm tâm trạng tốt hơn. Nhưng khi Âu Dương Thành có chuyện gì buồn bực, anh lại muốn nhìn cô tiêu tiền, sau đó giúp cô cầm túi lớn túi nhỏ, thản nhiên cười đưa cô về nhà. Khi đó Lâm Tử Mạch không suy nghĩ nhiều, cười rất ngọt ngào, lúc đầu còn không quen, sau đó đến cuối lại cùng cam tâm tình nguyện. Dần dần cô cảm thấy, dù Âu Dương Thành không đi mua sắm cho cô, cô cũng sẽ tình nguyện thay hết bộ này đến bộ khác cho anh xem, ít nhất, anh có thể nhìn thấy cô, người đang ở bên cạnh anh là cô. Chỉ có điều lần này không giống như vậy, lần này, Âu Dương Thành không coi cô trở thành người khác, tuy rằng anh không nhìn thấy, nhưng lại thật sự đến đây cùng cô mua sắm. Nghĩ vậy, trên mặt cô đã có thêm một nụ cười tươi sáng.”Tiểu thư, kiểu dáng này mới ra vào mùa hè năm nay đó, chân cô trắng như vậy, đi đôi xăng đan màu đỏ này sẽ càng có vẻ mềm mại nhẵn nhụi hơn.”

 

Cô bán hàng nói chuyện thực ngọt, làm Lâm Tử Mạch đắc ý không thôi, nhưng vẫn ra vẻ khiêm tốn nói: “Có sao, tôi cảm thấy bình thường mà!”

 

“Đương nhiên là có.” Nó rất hợp với cô đấy, “Không tin cô bảo bạn trai cô nhìn xem, đôi giày này đi vào chân cô có giống như dệt hoa trên gấm không?”

Âu Dương Thành ngồi trên sô pha, hai tay ôm trước ngực, tựa lưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy lời nói của nhân viên bán hàng, ánh mắt vẫn chưa mở ra, anh nói: “Mua đi.” Sau đó lấy một cái thẻ từ trong ví ra. Có một nhân viên cửa hàng cầm thẻ đi xoát, nhân viên giúp cô chọn giày kia không biết nói gì cho phải, thẳng đến khi Lâm Tử Mạch cởi đôi giày ra, cô nhân viên đó mới giúp cô gói lại. Lâm Tử Mạch ở một bên cười thầm, Âu Dương Thành như thế này thật sự là vô cùng lãnh khốc a! Bởi vì Âu Dương Thành hào sảng rõ ràng, gần như Lâm Tử Mạch thử một cái anh liền mua một cái, cũng tốn thời gian một chút, áo, váy, quần, giầy dép, thậm chí cả đồ lót, áo ngủ, toàn bộ đều mua đủ, cuối cùng Tiểu Chu phải vào đó đem tất cả mọi thứ ra xe.

 

Những gì cần thiết đều đã mua cả rồi, Lâm Tử Mạch kéo Âu Dương Thành đi vào thang máy xuống tầng, làm một lần tìm kiếm cuối cùng nữa. Nhân viên bán hàng nhìn bọn họ chằm chằm với ánh mắt sáng quắc, hận không thể làm cho họ lại đến mua một lần nữa. Trong lòng Lâm Tử Mạch cũng rất là rung động, may mắn mình đã sớm được Âu Dương Thành huấn luyện ra rồi, trước đó cũng từng đi mua rất nhiều đồ ở đây, nên hôm nay mới không bị đợt mua sắm long trọng như thế này làm sợ hãi. Chỉ có điều, đi từ trên xuống dưới, từ ngoài vào trong hơn một giờ rồi, dù cô đã cố ý không chế, nhưng ít nhất cũng tốn hơn một vạn nhân dân tệ, thật sự là xa xỉ! Giữa lúc Lâm Tử Mạch còn đang xót xa thay Âu Dương Thành thì di động của Âu Dương Thành đã vang lên. Cô dừng bước, buông cánh tay anh ra, để anh nghe điện thoại. Không biết là ai, chỉ nhìn ra được anh vừa nghe người kia nói vài câu đã thả lỏng người, nhàn nhàn nói: “Em ở Kim Lăng, anh đến tầng 36 ở đây đi.” Chỉ nói một câu, người bên kia cũng không nói thêm gì nữa, Âu Dương Thành nhân tiện nói câu chào rồi tắt điện thoại. Lâm Tử Mạch tự giác tiến lên một lần nữa khoát tay anh, Âu Dương Thành ra lệnh: “Lên tầng 36 của khách sạn.”

Chương 12: Ôm ấp tình cảm phát sinh (1) 

 

Tầng 36 khách sạn Kim Lăng là nhà hàng xoay tròn. Có rèm lụa màu vàng mềm mại ngăn cách các phòng, âm thanh của nước chảy, của đàn dương cầm, uyển chuyển leng keng, sàn từ từ xoay tròn, mang đến một chút yên tĩnh cho tâm hồn mỗi người.

Lâm Tử Mạch ngồi trước bàn, lẳng lặng ngắm phong cảnh qua lớp sương mù ngoài cửa sổ sát đất. Sắc trời ảm đạm, mơ hồ thấy được làn mưa lất phất, Nam Kinh năm 2000 và Nam Kinh năm 2007 cũng không khác nhau nhiều lắm. Thật ra chỉ là bảy năm mà thôi, đối một người có lẽ đó là quãng thời gian quan trọng nhất, nhưng đối với một thành phố, cũng chỉ như một cái nháy mắt mà thôi. Đợi một lúc, vị khách tôn quý cuối cùng cũng đến, không ngoài sở liệu, lại là Hứa Mục. Hứa Mục không mặc áo dài trắng, mà mặc một bộ tây trang sang trọng rất xứng với ngũ quan hoàn mỹ của anh, nhìn qua cũng là người khiêm tốn, ra vẻ đạo mạo. Chỉ tiếc là vừa ngồi xuống đã thấy không đứng đắn, khuôn mặt nghiêm túc trang nghiêm như vậy, không nên có khóe miệng tà tà giơ lên như thế, trong mắt lóe ra ánh sao ngắm Lâm Tử Mạch nói: “Hi, mỹ nữ, chúng ta lại gặp nhau rồi!” Lần đầu tiên Lâm Tử Mạch phát hiện ra, anh Hứa Mục thành thục có mị lực mê hoặc các chị em trong ký túc xá thật sự đúng là có năng lực âm hồn bất tán.

 

Không để ý tới anh ta, Lâm Tử Mạch hơi hơi bĩu môi, hãy còn cúi đầu. Than thở một tiếng: “Bắt đầu ăn đi.” Sau đó không để ý đến hai người kia nữa, dẫn đầu cầm đũa lên. Hứng thú của Hứa Mục đối với cô cũng quá rõ ràng, chẳng lẽ muốn đem cô trở thành con mồi của anh ta sao? Hy vọng không phải cô suy nghĩ nhiều.

 

Hứa Mục cũng không nói gì nữa, Âu Dương Thành cũng cầm lấy chiếc đũa, ba người bắt đầu ăn cơm trưa. Giữa bữa Lâm Tử Mạch đứng dậy đi toilet một chuyến. Nhìn vào gương sửa sang lại mình một chút, Lâm Tử Mạch mơ hồ thấy có chút mê hoặc, ánh đèn mờ ảo chiếu xuống khuôn mặt trong gương kia, rốt cuộc là chân thật hay chỉ là một giấc mộng? Vươn ngón tay, chạm vào mặt gương lạnh lẽo, Lâm Tử Mạch tự giễu lắc đầu cười cười, cầm lấy túi xoay người rời đi.

 

“Cẩn thận!” Hậu quả của chuyện không yên lòng chính là sắp đến chỗ rẽ mà cũng không biết, chân đi giày cao gót vội vàng lùi lại hai bước, giữa lúc Lâm Tử Mạch nghĩ mình sẽ bị ngã thôi thì bất ngờ có một cánh tay ấm áp nắm lấy thắt lưng cô, giúp cô đứng vững. Nhưng cái túi vẫn rơi xuống sàn từ trong tay cô. “Sao em lại không cẩn thận như vậy?” Hơi thở ấm áp truyền đến từ trên đỉnh đầu, còn mang theo mùi rượu vang nhẹ nhàng.

 

Sau khi Lâm Tử Mạch muốn đẩy cánh tay trên vai mình ra mà không có kết quả, cô từ từ ngẩng đầu đối mặt với khí thế bức người kia: “Cảm ơn anh, anh buông tay ra được không?”

“Được.” Hứa Mục nhún nhún vai, buông lỏng tay ra như không có chuyện gì.

Lâm Tử Mạch lui ra phía sau hai bước, đã gần đến bức tường rồi. Hứa Mục cũng lại gần, vươn tay trái ra chống ở chỗ rẽ, chặt chẽ bức Lâm Tử Mạch vào tường.

Lâm Tử Mạch cố gắng ép sát vào tường, để duy trì khoảng cách nhất định, sau đó giương mắt, đúng lý hợp tình nói, “Anh có ý gì?”

Hứa Mục hơi hơi ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Tử Mạch lười biếng nói: “Không có gì quan trọng, em hãy trả lời vấn đề của tôi đã.”

 

Lâm Tử Mạch có chút lo lắng, nói: “Nói đi.” Rồi chờ Hứa Mục mở miệng.

“Em tiếp cận A Thành với mục đích gì?”

“Bọn em chỉ tình cờ gặp nhau thôi.”

“Tại sao em muốn ở lại bên cạnh A Thành?”

“Không liên quan đến anh.”

“Sao em biết tên tôi? Chuyện đó có liên quan đến tôi chứ?”

“Âu Dương Thành nói.” Lâm Tử Mạch bắt đầu thấy khinh thường.

“Vậy, tại sao khi nhìn thấy tôi em lại gọi tên tôi? Đừng nói với tôi là A Thành đưa ảnh cho em nhìn đấy, bây giờ mắt nó không nhìn thấy gì hết, cho dù em có cầm album nó cũng không nhớ rõ ảnh của tôi ở đâu!” Khóe miệng Hứa Mục gợi lên một nụ cười thản nhiên, nhìn Lâm Tử Mạch đang bối rối.

“Em…” Lúc này do dự chính là thừa nhận, Hứa Mục bắt đầu dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Lâm Tử Mạch. “Anh không hỏi có được không?”

Lâm Tử Mạch không có cách nào, đành nghiêm túc nhìn Hứa Mục, thấp giọng năn nỉ, “Em thật sự không thể nói. Nhưng em không có ý gì xấu với Âu Dương đâu, thật sự, em chỉ muốn chăm sóc anh ấy thôi.”

Biểu tình chân thành, ánh mắt cầu khẩn tha thiết của Lâm Tử Mạch, rốt cục cũng khiến Hứa Mục dao động, anh không nói gì nữa, dương dương tự đắc lui ra sau mấy bước, ngồi xổm xuống giúp Lâm Tử Mạch nhặt lên vài thứ.

“Không cần, cảm ơn anh, tự em nhặt là được rồi.” Lâm Tử Mạch nhanh nhẹn ngồi xuống, nhặt túi của mình lên, cũng nhanh chóng cất di động và ví tiền vào trong cái túi LV nhỏ. Hứa Mục kinh ngạc nhìn động tác có chút kỳ quái của cô, thấy cô giống như đang giấu đầu hở đuôi. Dưới cái nhìn chăm chú của Hứa Mục, Lâm Tử Mạch càng hoảng loạn hơn, muốn nhét cái ví tiền vào túi mà mãi không được, cố vài lần, cái ví dài kia vẫn không nhét được vào trong túi. Cô đành phải rút cái ví ra ngoài rồi nhét vào một lần nữa, nhưng do cô hơi dùng sức nên có một đồng tiền xu bị văng ra khỏi ví. Ánh sáng màu da cam của đèn tường chiếu xuống sàn đá cẩm thạch màu đen, đồng tiền xu mới tinh kia, được ngọn đèn chiếu xuống trông càng lóng lánh hơn, sau khi bay trên một đường cong duyên dáng, cuối cùng nó cũng hạ cánh ngay dưới chân Hứa Mục. Tạo ra một âm thanh nhẹ nhàng tinh tế khi tiếp xúc với đá cẩm thạch, rồi đồng tiền xu vàng óng đó đã im lặng nằm bên chân Hứa Mục.

Hứa Mục cúi người giúp Lâm Tử Mạch nhặt đồng tiền đó lên, đang muốn trả lại cho cô, lại phát hiện biểu tình của cô như đang rơi vào tình thế nguy hiểm, không khỏi có chút nghi hoặc. Vuốt ve tiền xu trong tay, anh phỏng đoán, rốt cuộc đã có chuyện gì, lại làm cho Lâm Tử Mạch kích động như thế.

“Đưa đồng xu đó cho em được không?” Lâm Tử Mạch thật cẩn thận nói, “Nó rất quan trọng với em, là một người bạn thân tặng cho em.” Đồng tiền đó quả thật chính là do cô bạn thân cho cô, là chị em hồi đại học của cô. Trước đó vài ngày hai người đã ra ngoài dạo phố, khi ăn cơm bạn ấy đã cho cô, bởi vì nó rất mới, vàng lóng lánh rất là xinh đẹp, nên mỗi người giữ hai đồng, một đồng mình giữ và một đồng cho bạn trai. Tuy rằng chỉ là tiền xu nho nhỏ, nhưng cũng rất thú vị, cô bỏ một đồng vào ví tiền của Âu Dương Thành, và cũng bỏ vào ví mình một đồng. Nhưng thật ra cái này cũng không quan trọng, điều quan trọng nhất, là —— nhìn Hứa Mục đặt đồng tiền đó trong lòng bàn tay chuẩn bị đưa cho cô, Lâm Tử Mạch vừa thở dài nhẹ nhõm một hơi, trong lúc vô tình ánh mắt Hứa Mục lại nhìn vào đồng xu đó. Đang lúc Lâm Tử Mạch tính nhanh tay lấy về, thì đột nhiên Hứa Mục lại nắm tay vào, giữ lấy đồng xu. Nâng ánh mắt sáng quắc lên nhìn cô nói: “Trước tiên tôi giữ lấy cái này đã, nếu tôi biết được em có ý đồ khác, nhất định tôi có thể tiếp tục điều tra!”

 

Lần này nói xong, anh không nhìn lại phản ứng của Lâm Tử Mạch nữa mà lập tức bất đắc dĩ quay lại phòng. Sau đó cứ như không xảy ra chuyện gì, Hứa Mục vẫn giống như lúc trước, đôi khi đùa giỡn hai câu với Âu Dương Thành, đôi khi lại liếc nhìn cô một cái, cùng cô tán gẫu vài câu cho đến hết bữa cơm. Hứa Mục trở về bệnh viện, Lâm Tử Mạch cùng Âu Dương Thành vẫn giữ nguyên kế hoạch đến Wal-Mart [1], mua một ít vật dụng hàng ngay và thực phẩm.

 

Tuy rằng không phải cuối tuần, nhưng người đến Wal-Mart vẫn đông đúc. Âu Dương Thành cũng giúp đẩy xe để đồ, một bàn tay của Lâm Tử Mạch kéo cánh tay Âu Dương Thành, tay kia thì đặt lên xe, điều chỉnh hướng đi. Khi dừng bước lấy thứ gì đó, cô để Âu Dương Thành giữ xe, cho dù cô vội vàng chọn vài thứ không để ý nói cho anh cứ đi hay dừng lại, nhưng chỉ cần cô đẩy xe, Âu Dương Thành cũng sẽ theo xe đi theo cô.

 

“Mua táo hay cam đây?” Lâm Tử Mạch hỏi Âu Dương Thành chỉ mang tính tượng trưng thôi, trong lòng cô đã sớm có đáp án rồi.

“Quả cam.” Tiếng của Âu Dương Thành hoàn toàn khớp với khẩu hình của Lâm Tử Mạch.

“Ô mai?”

“Được.”

“Tôm bóc vỏ bánh sủi cảo?”

“Ừ, tùy em chọn.” Lâm Tử Mạch không hề hỏi nữa, cẩn thận lựa chọn rồi để mọi thứ vào trong xe. Cà tím, dưa chuột, sau đó là thịt lợn, thịt dê… Trong nhà hình như không có nhiều rượu gia vị, Lâm Tử Mạch đẩy xe dọc theo khu thực phẩm. Chính là cái này, sau khi cầm lấy rượu gia vị, Lâm Tử Mạch lại nhìn về phía trước cách chỗ này không xa có xiên nướng thịt. Cô rất thích ăn thịt dê nướng, mỗi lần nghỉ đông về nhà mừng năm mới, bố luôn mua thịt dê tươi ngon về, sau đó cả nhà cùng ngồi nướng thịt rất vui vẻ. Làn khói nóng từ bếp nướng đó làm mặt ai cũng đỏ lên, thật là có bầu không khí. Lúc đầu Âu Dương Thành cũng không thích ăn thịt dê nướng, nhưng ở cùng cô lâu ngày, nên cũng dần dần thích ăn.

“Bác có thích ăn thịt dê không?” Điều cần lo lắng bây giờ là mẹ Âu Dương có thể ăn được thịt dê không, Lâm Tử Mạch đang chọn gia vị, hỏi một câu mà đầu cũng không quay lại. Đợi nửa ngày, vẫn không thấy phản ứng gì, Lâm Tử Mạch không thể không hỏi lại một lần nữa, cũng quay đầu lại nhìn về phía Âu Dương Thành.

 

Nhưng phía sau ngoài mấy cô gái đang mua gia vị ra thì không thể thấy bóng dáng Âu Dương Thành!

 

“Âu Dương?” Lâm Tử Mạch gọi một tiếng không biết làm sao, không ai trả lời. Cô có chút lo lắng, liền lớn tiếng thử thăm dò: “Âu Dương?” Vài cô gái đến gần cô có chút hiếu kỳ nhìn cô một chút rồi lại cúi đầu mua đồ của mình.

 

Lạc nhau ở siêu thị vốn là chuyện quá thường xuyên rồi, nhưng Lâm Tử Mạch chưa bao giờ thấy sốt ruột như thế này, bởi vì, Âu Dương Thành, bây giờ anh ấy không nhìn thấy gì! Một người không nhìn được, lẫn trong đám người đông đúc ở siêu thị thế này, anh ấy phải làm thế nào đây? Lâm Tử Mạch vội ném cái gì đó vào trong xe để đồ, nắm chặt cái túi chạy vào chỗ đông người, nhìn xung quanh, người đến người đi, nhưng vẫn không nhìn thấy Âu Dương Thành. Cái khó ló cái khôn, đi dọc theo đường cũ, Lâm Tử Mạch đi qua từng gian hàng một, đi đến hàng thịt tươi vẫn không thấy thân ảnh của Âu Dương Thành, cô sốt ruột đổ mồ hôi lạnh. Làm sao bây giờ? Trái tim cô sợ hãi đập thình thịch, tuy rằng biết anh cũng không xảy ra chuyện gì nguy hiểm được, nhưng trong lòng Lâm Tử Mạch vẫn tự trách mình, Âu Dương Thành bây giờ bị thế này, cô lại có thể quên mất anh, vứt bỏ anh sao? Huống hồ, đã không có cô ở bên cạnh chỉ đường cho anh, làm cho người thích độc lập giải quyết mọi việc như anh lại phải đi nhờ người khác, nghĩ như thế cô thấy rất đau lòng! Trong siêu thị vẫn là người đến người đi như trước, có vài thân ảnh giống Âu Dương Thành, nhưng không có ai trong số đó thật sự là anh. Anh có thể đi đâu, Lâm Tử Mạch rốt cuộc không thể bình tĩnh được nữa, bắt đầu lo lắng cho an toàn của Âu Dương Thành. Dùng sức cắn cắn môi, cô lấy điện thoại di động trong túi ra, ấn nút khởi động máy, xem ra chỉ có gọi điện cho anh mới có thể tìm được anh…

 

[1] Wal-Mart Stores là một công ty công cổ phần công khai Mỹ, hiện là một trong những công ty lớn nhất thế giới (theo doanh số) theo công bố của Fortune 500 năm 2007. Nó được thành lập bởi Sam Walton năm 1962, đã thành lập công ty ngày 31 tháng 10 năm 1969, và niêm yết trên Sở Giao dịch Chứng khoán New York năm 1972. Đây là đơn vị tư nhân thuê nhân công lớn nhất thế giới và là đơn vị sử dụng nhân công công cộng và thương mại lớn thứ 4 thế giới, chỉ xếp sau Quân Giải phóng Nhân dân của Trung Quốc, Cục Y tế Quốc gia của Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland và ngành Đường sắt Ấn Độ. Wal-Mart là nhà bán lẻ tạp hóa lớn nhất Hoa Kỳ, với khoảng 20% doanh thu hàng tiêu dùng và tạp phẩm.

Sản phẩm: các cửa hàng giảm giá, cửa hàng tạp phẩm, và đại siêu thị quang học, dược phẩm, Studio chân dung.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+