Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy ngày ân ái – Hồi 03 – Chương 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 


Hoắc Thiên Kình hơi khua tay cắt đứt lời nàng. “Những thứ này đều là chuyện bé nhỏ không đáng kể ! Ý ta là cô hoàn toàn có quyền đưa ra nhiều yêu cầu hơn, ta nghĩ ta sẽ thỏa mãn cô!”



Hắn đã nói rất sáng tỏ loại nhắc nhở cùng yêu cầu này đúng là thứ mà những người đàn bà khác tha thiết mơ ước, ngay cả Ngu Ngọc cũng chưa từng có loại đãi ngộ này.



Úc Noãn Tâm hoàn toàn ngơ ngẩn. Lẽ nào yêu cầu của nàng vẫn còn là thấp sao? Trong giới giải trí vốn ngư long hỗn tạp, nếu muốn phát triển ở chỗ này quả thật không phải là việc đơn giản, huống hồ nàng muốn đi trên con đường mưa thuận gió hòa? Mà nàng chỉ cần loại mưa thuận gió hòa này mà thôi, chỉ cần có đất diễn đủ nuôi sống bản thân cũng đã là nguyện vọng của bao nhiêu người trong giới giải trí này.



« Những thứ này thực sự là đủ rồi. »



Cuối cùng nàng vẫn nói như vậy. Tự định giá cả nửa ngày, nàng thực sự không biết có thể đưa ra yêu cầu nào nữa.



Nghe xong, Hoắc Thiên Kình nhàn nhã tựa lưng vào ghế ngồi không nói gì, chỉ là có chút suy nghĩ nhìn nữ nhân trước mặt, đôi mắt ưng mâu nheo lại, chả biết hắn đang suy nghĩ điều gì.



Bị hắn nhìn, Úc Noãn Tâm không hiểu sao có chút luống cuống, hai bàn tay nhỏ bé giấu dưới bàn nắm chặt lại.



Hắn là một người tuyệt đối quyền uy, nàng không khó mà cảm nhận được điểm này. Cho dù hắn cũng không nói gì cả, nhưng chỉ là nhìn như thế này cũng đủ để khiến nàng cảm thấy bất an và khủng hoảng.

Tuy nàng không biết vì sao ngay từ đầu đã sợ hắn, nhưng nàng vẫn sợ hắn mà chẳng bởi lý do gì!



Thời gian dường như ngừng lại trong nháy mắt, ngay cả âm thanh hít thở lưu chuyển trong không khí cũng đều ngưng chuyển động.

Giữa lúc Úc Noãn Tâm cảm thấy từng đợt hô hấp hít thở không thông thì người đàn ông đối diện rốt cục chậm rãi mở miệng.



“Úc tiểu thư đã như vậy thì để chính do Hoắc mỗ ta nói đi!”



“Ngài nói đi.” Úc Noãn Tâm không biết hắn muốn nói gì, tuy nâng mắt nhìn hắn nhưng lòng lại cảm thấy vô cùng hồi hộp.

Hoắc Thiên Kình dường như nhìn thấu lo lắng của nàng, đôi môi mỏng lạnh lùng hơi nhếch lên, lộ vẻ tao nhã như vương tử, thật đáng tiếc là hắn không phải vương tử.



Hắn hơi rướn người về phía trước rồi nói: “Về phía bên cảnh cục, ta sẽ thay cô giải quyết. Tổ làm phim thì ta sẽ sai người an bài. Còn về bộ phim mà cô muốn đóng thì có thể tăng giá, nếu không muốn đóng thì cũng sẽ có hợp đồng đóng tác phẩm lớn hơn đưa đến trước mặt cô. Ngoại trừ đóng phim, Úc tiểu thư còn có niềm đam mê nào khác không?”



Bị hắn đột nhiên hỏi, Úc Noãn Tâm giật mình sửng sốt một chút, nhưng lập tức phản ứng lại, nói: “Tôi thích hát, cũng thích múa. Từ nhỏ tôi đi đã học vũ đạo rồi…”



“Được rồi, ta biết rồi.”



Hoắc Thiên Kình nhẹ giọng cắt ngang lời nàng, thoáng tự hỏi một chút rồi nói: “Như vậy đi, cô đã rất thích giới giải trí như thế, thì trong nửa năm ta sẽ cho cô trở thành ngôi sao nổi tiếng không riêng gì điện ảnh và truyền hình, mà còn tiến quân gới ca nhạc. Với điều kiện của cô, trở thành ngôi sao điện ảnh, truyền hình và ca nhạc cũng sẽ dễ dàng thôi, thành tích tột cùng sẽ trên cả Ngu Ngọc!”



Úc Noãn Tâm nghe Hoắc Thiên Kình nói mà gần giống như là nghe hắn nói chuyện trên trời. Tại sao trong mắt hắn, việc này lại giống như là trò đùa vậy?

 


“Làm sao vậy?” Hoắc Thiên Kình thấy vẻ mặt nàng ngây ngốc, liền hỏi.



“Ách, không có gì, chẳng qua tôi chỉ không nghĩ xa như vậy.” Úc Noãn Tâm lời ngay nói thật.



Hoắc Thiên Kình nhẹ nhàng lắc đầu. “Là cô không dám nghĩ tới mà thôi. Vốn sở hữu của cô còn có khả năng hơn thế.”



Úc Noãn Tâm tim đập mau hơn. Hắn thực sự nguyện ý giúp nàng như thế?



“Hoắc tiên sinh, ngài thực sự quyết định nâng đỡ tôi sao?”



Nàng nhẹ giọng hỏi. Tuy rằng nàng đã chuẩn bị chu đáo, nhưng đối mặt với một người đàn ông bí hiểm như vậy vẫn là có chút không khẳng định như trước.



Hoắc Thiên Kình nghe vậy xong, mắt nhìn chằm chằm gương mặt của nàng, nói rõ từng câu từng chữ: “Đương nhiên, nhưng ta cũng nói, ta là một thương nhân ta chỉ đi làm chuyện có ích với chính mình. Nếu ta phải giúp cô làm việc này, điều kiện trước nhất là cô cần phải thỏa mãn khẩu vị của ta!”



Úc Noãn Tâm không phải kẻ ngu si, tự nhiên hiểu ý nghĩa sâu xa lời hắn nói, móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay rồi sau đó lại buông lỏng.



“Vậy xin Hoắc tiên sinh ngài đưa ra yêu cầu đi.”



Nàng biết thời khắc bán mình tới rồi, tất cả mọi thứ đều phải phù hợp yêu cầu của chủ nhân.



Ánh mắt Hoắc Thiên Kình lộ ra một tia hờ hững, hắn nhàn nhã đốt một cây xì gà Cu Ba thượng hạng, nhả một vòng khói tròn rồi nói:

“Ngày hôm nay ta ở HongKong là ngày cuối, ngày mai trở đi ta sẽ sắp xếp 7 ngày nghỉ phép, còn cô —— cần ở lại bên cạnh ta bảy ngày bảy đêm. Chỉ cần cô phù hợp với yêu cầu của ta, ta đương nhiên sẽ thỏa mãn toàn bộ khó khăn của cô, cùng tất cả hứa hẹn đưa đến tiền đồ sáng lạn cho cô.”



7 ngày 7 đêm?



Úc Noãn Tâm nhíu mày, lập tức hỏi: “Ý của anh là nói bảy ngày này tôi hoàn toàn phải ở bên cạnh anh?”



“Không sai!”



Hoắc Thiên Kình trả lời thẳng thắn dứt khoát. “Hơn nữa, trong 7 ngày này tất cả yêu cầu ta đưa ra, cô đều không có quyền cự tuyệt. Nghe hiểu chưa?”



Úc Noãn Tâm trong lòng nửa phần lạnh lẽo khẽ, gật đầu, gương mặt xinh đẹp lộ ra nụ cười nhợt nhạt. “Nói cách khác, tôi phải… phải vượt quá kỳ khảo hạch bảy ngày này sao? Cái ví dụ này xem như không quá phận chứ?”



Hoắc Thiên Kình nghe vậy xong thì nhướng mày. “Úc tiểu thư rất có óc hài hước, tuy ví von không phải thỏa đáng lắm, nhưng giao dịch chính xác là như vậy.”



Úc Noãn Tâm cười cười tự giễu, ánh mắt trở nên cực kì sắc bén, nàng nhìn về phía Hoắc Thiên Kình, nói rõ từng câu từng chữ: “Hoắc tiên sinh, giao dịch mà anh đưa ra là — không công bằng!”



“A?” Hoắc Thiên Kình không ngờ nàng lại đưa ra ý kiến phản bác, không khỏi sinh hứng thú. “Tại sao nói như vậy?”



Vẻ mặt của hắn biểu lộ vẻ chăm chú lắng nghe.



Úc Noãn Tâm hít sâu một hơi, sau đó bình tĩnh chống lại ánh mắt 

sắc bén của hắn mà nói:



“Mọi người đều biết Hoắc tiên sinh, đối với đàn bà mới mẻ có trình độ, vượt quá được hai tháng thì coi như là có vận may. Một khi vận khí không tốt, lên giường một lần hai lần xong sẽ nhận được tin báo bái bai. Vậy mà Hoắc tiên sinh lại lấy 7 ngày 7 đêm làm điều kiện tiên quyết, ngộ nhỡ Hoắc tiên sinh nói tôi không hợp ngài, như vậy tôi đây chẳng phải là mất cả chì lẫn chài, ngậm bồ hòn làm ngọt sao?

 


Sau khi nàng một hơi nói xong những lời này, lòng bàn tay đã sớm thấm ướt mồ hôi. Vì chính tiền đồ của mình, nàng không thể không cẩn thận dè dặt từng chút một.

Hoắc Thiên Kình nghe vậy xong, đôi môi mỏng của hắn nhếch lên một cái vẻ hứng thú, đáy mắt cũng rõ ràng có tia cười yếu ớt…

“Thú vị, đàn bà dám theo ta cò kè mặc cả, cô là người đầu tiên!”

Úc Noãn Tâm chống lại ánh mắt của hắn: “Nhưng quả thật là như vậy, xin Hoắc tiên sinh tha thứ. Tôi chỉ là tìm kiếm một phần công bằng mà thôi.”

“Được!”

Đáy mắt Hoắc Thiên Kình lóe lên ý khen ngợi, buông xì gà xuống nhìn về phía nàng nói: “Ta rất có hứng thú nghe một chút, Úc tiểu thư cho rằng cái gì mới là công bằng?”

Úc Noãn Tâm hạ mắt xuống tự hỏi, sau một lúc lâu mới lại nâng mắt lên, nhìn về phía hắn nói: “Rất đơn giản, tôi sẽ thực hiện ước định bảy ngày, nhưng điều kiện tiên quyết là —— Hoắc tiên sinh cần giải quyết khó khăn hiện nay của tôi trước.”

“Không thành vấn đề!”

Giọng nói của Hoắc Thiên Kình rất bình ổn, như không gặp một tia sóng gió ngoài khơi nào, nhìn người con gái đối diện, đôi môi hơi nhếch lên, khẽ nói: “Điều kế tiếp cô cần phải làm là chuẩn bị cho 7 ngày tới mà thôi,”

“Hoắc tiên sinh đi nghỉ phép ở đâu?” Úc Noãn Tâm hỏi.

“Việc này cô không cần biết. Sáng mai sẽ có người đón cô.” Hoắc 

Thiên Kình thản nhiên nói.

Úc Noãn Tâm âm thầm thở dài. Cũng đúng thôi, người như làm sao lại có thể nói ra hành trình của bản thân. Nàng mở túi định lấy bút ra…

“Không cần, Hoắc mỗ ta cần tra địa chỉ một người không phải việc khó!” Hoắc Thiên Kình lãnh đạm mở miệng nói vài chữ ngắn ngủi, đoán được suy nghĩ của Úc Noãn Tâm một chữ không sai.

Úc Noãn Tâm tay khẽ run lên, nhìn về phía hoắc Thiên Kình.

“Anh rốt cuộc là…..người đàn ông như thế nào?” Như là một loại hỏi dò, hoặc như là một loại tự vấn, thanh âm nghe nhẹ như lông vũ rơi bồng bềnh xuống.

Hoắc Thiên Kình nghe thấy bới móc thiếu sót, nhìn nàng một cái, lập tức duỗi bàn tay tới…

“Lại đây!”

Một loại mệnh lệnh mang theo quyền uy tối thượng khiến kẻ khác phải tuân theo.

Úc Noãn Tâm nhìn vào lòng bàn tay mạnh mẽ, thoáng thấy đường sâu trí tuệ như là kéo dài trên toàn bộ lòng bàn tay, đây là người có năng lực nắm trong tay hết thảy mọi người, mà nàng cũng không thể không cúi đầu cam chịu số phận, để tay mình đặt vào tay hắn.

Tay hắn chậm rãi nắm chặt trong lòng bàn tay mềm mại ấm áp, Hoắc Thiên Kình bên môi hơi cong lên vẻ thỏa mãn.

Úc Noãn Tâm đi tới trước mặt hắn, sau một khắc hắn thu cánh tay, cả người nàng bị hắn bỏ vào trong lòng, thuận thế ngồi trên người hắn.

“Hoắc tiên sinh ngài…”



Hơi thở đặc mùi nam tính phả vàomặt nàng, gắt gao vây lấy, nàng vô 

thức đặt hai tay lên ngực hắn, nhíu mày nói: “Xin ngài không nên như vậy!”

Hoắc Thiên Kình nở nụ cười, vẻ mặt anh tuấn lộ vẻ cuồng ngạo, hắn tới gần gương mặt nàng, tham lam hít sâu một ngụm hương thơm ngát thuộc về nàng rồi nói:

“Tôi là cái dạng đàn ông gì không quan trọng, quan trọng là … 7 ngày này, em cần phải ngoan ngoãn làm tốt người đàn bà của tôi!”

Tiếng nói trầm thấp nặng như bàn thạch của người đàn ông đè thẳng vào lòng nàng, khiến cho nàng cảm thấy kinh hãi tột độ.


“Cái gì? Noãn Tâm, những điều em nói là sự thật ư?”

Trong căn hộ của Úc Noãn Tâm, Tiểu Vũ như là đã uống thuốc kích thích, vẻ mặt dường như tỏa ánh sáng.



“Tiều Vũ, chị không nên lớn tiếng như cậy có được không? Hiện giờ đã khuya rồi, chẳng lẽ chị muốn làm cho cả khu nhà nghe được à?” 

Úc Noãn Tâm vừa mở mở tủ quần áo vừa tự hỏi cần những quần áo gì.



“Trời ơi, Noãn Tâm, trước tiên em đừng thu thập quần áo nữa, nói cho chị một chút thôi, chị đang hiếu kỳ đến chết đây.” Tiểu Vũ kéo tay Úc Noãn Tâm để xuống ngồi trên chiếc sô pha.



Úc Noãn Tâm không có hưng phấn như Tiểu Vũ, nàng chỉ thản nhiên nói một câu: “Sự tình trải qua rất đơn giản, em đã thành công khiến cho Hoắc Thiên Kình quan tâm. Hắn chịu giúp em giải quyết vấn đề hiện nay, còn em phải theo hắn trong lúc bảy ngày nghỉ phép của hắn!”



“Oa, chậc, Noãn Tâm, đầu óc em thông suốt quả thật là thần tốc!”

Tiểu Vũ nghe vậy cao hứng mà khoa tay múa chân: “Hoắc tiên sinh đã chỉ định em đi bồi hắn trong lúc hắn nghỉ phép. Đây chính là một sự kiện thiên đại cho tiền đồ của em, nó có thể làm tương lai của em trở nên sáng chói.”



“Tiểu Vũ!”



Úc Noãn Tâm không lạc quan như Tiểu Vũ, nàng ôm cái gối ôm vào lòng, nói: “Chị không nên vui vẻ quá sớm, bảy ngày trong mắt chị là một bắt đầu còn theo ý em thì lại là một loại kết thúc! Cho nên em cũng không nghĩ tới tiền đồ sau này của mình sẽ thế nào, hay là muốn dựa vào chính mình!”



Tiểu Vũ sửng sốt: “Vì sao em lại nói vậy?”



Úc Noãn Tâm khẽ thở dài một hơi nói: “Thực ra lần này sở dĩ em tự đi tìm hắn là bởi vì bị tên Cổ tiên sinh bức điên rồi. Hoắc tiên sinh chỉ cần giải quyết vấn đề trước mắt là em đã thoả mãn rồi. Chị cũng biết là người phụ nữ nào ở bên cạnh Hoắc tiên sinh cũng không vượt quá bảy ngày, nói không chính xác là sẽ bị bái bai.”



Tiểu Vũ sau khi nghe vậy liền không đồng ý mà lắc nhẹ tay Noãn 

Tâm một chút: “Tại sao em lại không có chút tự tin nào vậy? Đúng là đối với phụ nữ, Hoắc tiên sinh luôn luôn kén chọn, nhưng mà vẫn còn có người ở bên hắn lâu năm, tựa như Ngu Ngọc. Theo ý chị, em còn hơn nhiều so với Ngu Ngọc, chẳng lẽ em lại sợ câu không được tên kim chủ này ư?”



“Em tự nhận là em không có bản lĩnh giống Ngu Ngọc. Tiểu Vũ, chị không biết đâu, cái tên Hoắc Thiên Kình này rất khó đoán, giống như hắn có thể nhìn thấu lòng người vậy! Ở bên cạnh hắn, em thực sự lo lắng bất cứ lúc nào cũng sẽ bị hắn nhìn thấu, như thế rất khó chịu. 

Em không biết Ngu Ngọc đã dùng thủ đoạn gì để có thể ở lại bên cạnh hắn lâu năm như vậy… Ít nhất… Em không có khả năng như vậy, em ghét cảm giác bị điều khiển!”



Úc Noãn Tâm nhíu mày lại nói: “Mỗi khi em nhớ đến cặp mắt thâm sâu kia thì đáy lòng lại thấy phát lạnh!”



“Ai, Noãn Tâm…”



Tiểu Vũ vỗ nhẹ một cái vào vai nàng nói: “Chị thật không hiểu tại sao em lại sợ hắn đến như vậy, nhưng mà chị phải nhắc nhở em nha, có Hoắc Thiên Kình thì tiền đồ của em mới tỏa sáng được. Đàn bà đôi khi không nên tỏ ra quá thanh cao, bằng không chỉ tự hại mình. Đã nhiều năm như vậy mà em còn không hiểu thấu điều này hay sao? 

Bởi vậy, bất luận thế nào, em cũng phải nắm chặt cơ hội này. Nếu bắt đầu rồi thì phải chủ động phóng ra yêu mị, phải mạnh dạn khiến hắn bị em làm mất hồn mất vía mới được, hiểu không?”



Úc Noãn Tâm bị lời nói của Tiểu Vũ chọc cười, nói: “Tiểu Vũ, chị như thế này thật giống như là các tú bà thời xưa ở thanh lâu vậy.”



“Noãn Tâm, em rất xấu, đã vậy còn quá đáng, miêu tả chị như thế, làm hại chính chị cũng thấy mình làm điều không phải là sao?” Tiểu Vũ vừa nói đùa vừa đánh nàng.



Ai ngờ người nói vô tâm mà người nghe lại hữu ý, Úc Noãn Tâm buồn bã thương tâm cười khổ nói: “Em… bây giờ nghe đâu có khác gái cao cấp mấy đâu?”



Tiểu Vũ sau khi nghe vậy liền nhẹ nhàng ôm nàng để nàng: “Đừng choáng váng Noãn Tâm, giới giải trí không phải cái dạng này sao, ai ngờ hiện giờ cơ hội có thể tỏa sáng, mà trước chỉ lởn vởn nghĩ trong đầu mãi không xảy ra, đã tới, em phải nắm chặt, bất luận thế nào cũng không thể buông tha hiểu không?



Úc Noãn Tâm không còn gì để nói nữa, chỉ thở dài thật sâu. Nàng cảm thấy giống như có một khối cự thạch đang đè nén trong lòng, sẽ đè mãi tới lúc… không cách nào hít thở được.

 


 


Sáng sớm, ánh nắng từ đằng đông xuyên thấu qua cửa sổ sát mặt đất, xiên chiếu vào bên trong phạm vi căn hộ của Úc Noãn Tâm từ cửa sổ lớn sát sàn nhìn rộng ra bốn phía. Ban ngày ở đây tràn đầy ánh nắng mặt trời, còn buổi tối thì tràn ngập nghê hồng (*ánh sáng đèn nê-ông).

Ngày hôm nay là một ngày hoàn toàn mới, chí ít khi Úc Noãn Tâm vừa mới mở mắt, đã thấy tràn đầy ánh nắng mặt trời, nên trong lòng nàng ít nhiều cảm thấy có chút trấn an.
 


Nhưng trong lòng nàng vẫn còn cay đắng.



Cũng chỉ là một người tự bán chính mình mà nàng còn có nhiều yêu cầu đòi hỏi ư?



Tất cả bị tiếng chuông cửa vang lên đúng lúc.



Úc Noãn Tâm ngẩn người ra, sau khi chuông cửa vang lên vài tiếng, nàng mới có phản ứng, tiến tới mở cửa.



Ngoài cửa là một người áo đen đứng đó, khoảng chừng chưa đến ba mươi tuổi, trên gương mặt thông minh giỏi giang lộ vẻ bình thản, phía sau hắn là một toán người mặc đồng phục cảnh sát.



“Các người…”

“Úc tiểu thư, tôi là thủ hạ của Hoắc tiên sinh, những người này là sĩ quan cảnh sát đến đây để điều tra vụ án.” Người áo đen nói ngắn gọn và lưu loát.



“A, xin mời vào.” Úc Noãn Tâm nghiêng người nói.



“Úc tiểu thư, thật sự xin lỗi, qua quá trình điều tra chúng tôi đã và đã tra ra manh mối. Cổ tiên sinh đã thừa nhận rằng cử chỉ của hắn đêm đó là không đích đáng, thương thế trước đây của ông ta hoàn toàn không liên quan đến cô. Đây là khẩu cung của ông ta, cô có thể xem qua một chút.”



Sau khi vào cửa những người cảnh sát không ngồi xuống mà lập tức trực tiếp nói luôn, trên khuôn mặt lộ vẻ cung kính.



Úc Noãn Tâm sửng sốt tiếp nhận tài liệu, nhìn thoáng qua đại thể rồi hỏi: “Ý các anh là… Cổ tiên sinh sẽ hủy bỏ khiếu cáo đối với tôi sao?”



Cảnh sát mỉm cười: “Úc tiểu thư, cô nói quá lời rồi. Chuyện này ban đầu vốn không liên quan đến cô, chính là Cổ tiên sinh ác độc khiếu kiện cô trước. Cô chẳng những không có việc gì mà còn có thể phản cáo lại ông ta, yêu cầu ông ta nhất định phải bồi thường!”



Trong lúc sự việc nhất thời xảy ra ngay cả sắc mặt của cảnh sát cũng trở nên cực kỳ khác biệt.



Người áo đen tiến lên đứng đối diện với Úc Noãn Tâm, nói nhỏ giọng: “Ý của Hoắc tiên sinh là… về chuyện tiền bồi thường thì do cô toàn quyền xử lý.”



Trong lòng Úc Noãn Tâm cười khổ một chút, thật là có tiền thì có khả năng dùng quỷ đẩy ma, chỉ là qua một đêm mà sự việc đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Vốn vụ án suýt chút nữa là bức tử chính mình, vậy mà hiện nay chỉ là do vài câu nói của Hoắc Thiên Kình mà đã giải quyết xong.



Nàng nhẹ nhàng lắc đầu với cảnh sát và nói: “Quên chuyện này đi, tôi không tính truy cứu nữa, tất cả cứ như vậy đi.”



Còn truy cứu gì nữa? Tất cả đều là do thế lực của Hoắc Thiên Kình giải quyết, lẽ nào nàng còn muốn trắng trợn đi thổi phồng lên yêu cầu đòi bồi thường tiền? Như vậy thì khác nào trực tiếp nói với đám phóng viên rằng nàng đã trở thành công cụ làm ấm giường cho Hoắc Thiên Kình.



“Úc tiểu thư, cô thật sự là một người đại lượng. Như vậy, nếu cô không truy cứu nữa thì xin mời cô ký vào chỗ này một chữ, chúng tôi cũng sẽ huỷ bỏ bản án.” Khi cảnh sát vừa nghe xong, họ cũng thấy vui mừng vì không phải lại gặp phiền phức như vậy nữa.



Úc Noãn Tâm thở dài ký vào, sau đó các cảnh sát đều lần lượt đi khỏi.

 


“Úc tiểu thư, chúng ta nên xuất phát, Hoắc tiên sinh đang đợi cô!” Người áo đen không lãng phí một chút thời gian nào nữa, tác phong như vậy cũng là của Hoắc Thiên Kình.

Úc Noãn Tâm hơi xấu hổ mà bặm môi lại. Ánh nắng mặt trời xiên chiếu vào người hắn, đổ bóng đen vào mắt nàng. Bất đắc dĩ nàng cũng phải cam chịu số phận. Nàng không hỏi cần cái gì vì đã sớm chuẩn bị vali hành lý xong. Nhưng…

“Những thứ này không cần mang theo!” Người áo đen nói một câu.

Úc Noãn Tâm ngẩn ra.

“Những thứ này là vật dụng hằng ngày còn có cả quần áo để mặc sau khi tắm. Anh yên tâm, những thứ này không có khả năng làm tổn hại đến sự an toàn của Hoắc tiên sinh đâu.” Nàng nhẹ giọng giải thích một câu.

“Úc tiểu thư hiểu lầm rồi, không cần mang theo bất cứ đồ vật gì, đó là chủ ý của Hoắc tiên sinh, Úc tiểu thư, xin mời đi…” Người áo đen cung kính làm động tác mời nàng đi.

Úc Noãn Tâm nhíu mày nghi hoặc nhưng không nói gì, không thể làm gì khác hơn, cầm lấy túi tùy thân đi ra khỏi nhà.

Ánh nắng mùa hè cho dù là sáng sớm cũng nóng hầm hập bội lần, trên tán lá cây những con ve sầu kêu không ngừng. Gây chú mục nhất chính là chiếc xe dài màu đen đỗ trước khu nhà. Trước cửa xe đã sớm có bốn gã đàn ông mặc trang phục vệ sĩ.

Một chiếc ô che nắng bắt đầu vừa đúng lúc che khuất mặt trời chói chang trên đỉnh đầu nàng.

“Úc Noãn Tâm nhìn thoáng qua người áo đen đã bung dù, hỏi một câu: “Hoắc tiên sinh có ở trong xe không?”

“Không có.” Người áo đen điềm đạm trả lời đúng hai chữ, dường như không có dự định trả lời thêm nữa.

Úc Noãn Tâm nín thinh, dường như nghi vấn của nàng càng lớn hơn. Hoắc Thiên Kình đang ở nơi nào? Còn nữa… chiếc xe này phải đưa nàng đến chỗ nào đây? Tất cả nàng đều muốn hỏi, nhưng ngược lại, nàng chỉ có thể nghe lời.

Giày cao gót khua tiếng lanh lảnh trên con đường đá. Nàng vừa ngồi vào trong xe thì không biết làm sao lại có một hồi huyên náo vang lên.

“Úc tiểu thư, Úc tiểu thư… xin lỗi, tôi muốn gặp Úc tiểu thư một chút.”

Giọng nói của người áo đen không còn kiên nhẫn nữa, thốt lên: “Mọi chuyện đã giải quyết rồi, anh còn tới đây làm gì nữa?”

“Đúng vậy, xin lỗi, tôi chỉ muốn cầu xin Úc tiểu thư một chút ý kiến, thực sự xin lỗi.”

Âm thanh ầm ĩ bên ngoài làm Úc Noãn Tâm nghi hoặc mà ló đầu ra ngoài nhưng thấy một người đàn ông xa lạ mặc âu phục sa hoa bị người áo đen đổ lên một bên.



“Úc tiểu thư, Úc tiểu thư…” Người đàn ông xa lạ tinh mắt thấy được Úc Noãn Tâm suốt ruột hô lên một tiếng.

Úc Noãn Tâm chau mày nhíu mi nhưng vẫn xuống xe đi đến đó.

“Úc tiểu thư, cuối cùng cũng gặp được cô, tôi là nhà đầu tư của 

“Thâm cung kế” muốn nói chuyện hợp tác với cô…”

Úc Noãn Tâm giật mình ngây ngẩn cả người, trong mắt như lượn lờ một màn sương nghi hoặc.

“Ý ngài là…”

Nếu như nàng nhớ không lầm thì đáng nhẽ nàng phải bồi thường năm trăm nghìn vạn tiền mới đúng chứ…

« À, là như vầy… »

Nhà đầu tư xoa xoa mồ hôi trên trán, có thể thấy hắn đã chờ ở đây lâu rồi: “Chuyện tiền bồi thường hoàn toàn là một sự hiểu lầm, thực sự không có ý gì. Úc tiểu thư, tôi đã xem qua bộ phim nhựa mà cô được đề cử, và nghĩ cô hoàn toàn thích hợp để diễn tiếp bộ phim. 

Thậm chí nếu như cô không ngại, có thể nói cho chúng tôi để chọn một số người thích hợp diễn cùng.”


 

 


“Ông nói là…” Trong đáy mắt của Úc Noãn Tâm hiện lên ý nghi hoặc.



“Ý của tôi là mời Úc tiểu thư diễn vai nữ chính quan trọng nhất.” Nhà đầu tư cười có phần nịnh nọt.



Úc Noãn Tâm ngẩn ra.



“Úc tiểu thư…”



Nhà đầu tư thấy nàng không nói, vội vã tiếp lời: “Cô lo lắng một chút là đương nhiên rồi, về khoản thù lao, chúng tôi sẽ không bạc đãi Úc tiểu thư đâu.”



Rất lâu sau, Úc Noãn Tâm mới có phản ứng. nhìn về phía nhà đầu tư, đáy mắt như có một lớp sương mù nghi hoặc: “Không phải nữ diễn viên chính của bộ phim này là Ngu Ngọc ư?”



Trên mặt nhà đầu tư lộ vẻ cười cười nhưng bên trong vẫn còn mang theo một tia xấu hổ, “Ha hả, cô cũng biết đấy, chúng tôi là nhà đầu tư cho phim ảnh, mục đích chính là coi trọng hiệu quả và lợi ích thôi. Tôi đã xem qua Úc tiểu thư và nghĩ khí chất của cô rất thích hợp với vai nữ chính, cho nên…”



“Ngu Ngọc là diễn viên chính, căn bản là tôi không có quyền so sánh với cô ấy cho nên ông ra quyết định này là mạo hiểm quá.” Úc Noãn Tâm nhẹ giọng nói.



“Đâu có đâu có, với điều kiện của Úc tiểu thư thì thời gian tới sẽ trở thành ngôi sao tỏa sáng, tuyệt đối không có vấn đề gì.” Nhà đầu tư vội vã nói.



Úc Noãn Tâm bỗng nhiên bừng tỉnh ngộ… thì ra…



Quả nhiên Hoắc Thiên Kình không có nuốt lời, hắn quả là đã giải quyết một vấn đề nan giải cho mình. Chỉ chẳng qua là nhà đầu tư thật sự là thấy gió chiều nào theo chiều ấy, nhất định hắn cho rằng Hoắc 

Thiên Kình đã trở thành chỗ dựa vững chắc của nàng.



Nghĩ tới đây, một cảm giác nghẹt thở dồn tới Úc Noãn Tâm. Nàng hít thật sâu một hơi, nhưng cũng không thể nào xua tan đi loại cảm giác này.



Hoắc Thiên Kình…



Chỉ qua một đêm thôi, vậy mà hắn liền giải quyết được vấn đề nan giải ấy cho nàng.



Năng lực của người đàn ông này không khỏi khiến nàng thấy sợ hãi.



“Úc tiểu thư, cô xem…” Nhà đầu tư thấy nàng không nói gì thì vẻ mặt trở nên lo lắng.



Nàng vừa muốn trả lời thì người áo đen liền đi đến và nói nhỏ vào tai nàng: “Úc tiều thư, Hoắc tiên sinh không có dự định cho cô tham gia tiếp vào bộ phim này, cô chỉ cần cự tuyệt là được rồi.”



Cái gì? Úc Noãn Tâm ngẩn ra, tim thắt lại. Vì sao hắn lại muốn làm như vậy?



Không cho nàng tham gia giá đóng bộ phim này sao? Hắn thừa biết bộ phim này đối với nàng mà nói là rất quan trọng, mà chỉ vì một câu của hắn mà nàng phải buông tha ư?



Người áo đen không yên lòng mà hồi đáp: “Đây chính là ý muốn của Hoắc tiên sinh, cô chỉ cần làm theo lời nói của Hoắc tiên sinh là được.”



Câu trả lời của người áo đen khiến Úc Noãn Tâm cảm thấy một hồi chán nản, sau đó hai tay chậm rãi buông ta, hô hấp trong nháy mắt trở nên có phần gấp gáp.



“Hoắc tiên sinh còn đang chờ cô, chúng ta đi thôi!” Giọng nói của người áo đen băng lạnh đến mức cho dù đang là mùa hè mà kẻ khác cũng thấy lạnh cả người.



“Ai… Úc tiểu thư…” Thấy được tình hình, nhà đầu tư trở nên lo lắng sốt ruột.



“Xin lỗi, tôi bỏ đóng bộ phim này…” Úc Noãn Tâm vô lực nói ra những lời này, trong mắt nàng âm thầm lộ vẻ thương cảm.



“Úc tiểu thư, cô ở lại một chút nữa đi… Úc tiểu thư, Úc…”



Ở bên ngoài nhà đầu tư kêu to nhưng nàng đã vào trong xe và đóng cửa, cắt đứt liên hệ với thế giới bên ngoài…

Nàng còn có thể làm gì ngoài tuân thủ.

 



Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+