Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy ngày ân ái – Hồi 05 – Chương 11-12 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 11: Dường như đã gặp nhau từ mấy đời

Hành lang truyền đến tiếng bước chân gấp gáp, mấy nhân viên y tá vội vàng đẩy, bánh xe giường cũng là nguyên nhân làm di chuyển nhanh chóng và phát ra tiếng xèo xèo. Ngay khi Tả Lăng Thần cùng Phương Nhan đi tới chỗ rẽ hành lang, người nhà của bệnh nhân bởi vì lo lắng, mà đụng vào đẩy Phương Nhan sang một bên.

 

Tả Lăng Thần nhanh tay nhanh mắt một tay ôm lấy cô vào trong lòng, mới ngăn cô tiếp xúc thân mật với mặt đất. Ánh mặt trời lọt qua cửa sổ chiếu lên người đôi nam nữ, lộ ra vẻ đặc biệt khiến người khác chú ý…

 

Bên kia hành lang, Tiểu Vũ đang nổi giận, “Noãn Tâm à, em nói xem bệnh viện này thực sự là quái đản, không có việc gì lại định ra quy tắc chó má như thế, mấy chuyên gia này chỉ phục vụ cho những người danh môn <có danh tiếng> thôi sao? Em xem họ đúng là phân biệt đối xử mà”

 

Ánh mắt của cô vừa lúc liếc về Tả Lăng Thần và Phương Nhan ở chỗ rẽ, trề môi nói: “Vừa nhìn là thấy không có bệnh gì nặng, những người này thật đúng là rất yếu ớt!”

 

Úc Noãn Tâm nãy giờ vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ trầm tư nghe đủ lời bực tức của cô, cúi đầu nói: “Quên đi Tiểu Vũ, em quyết định rồi, đi cầu Hoắc tiên sinh một lần nữa…”

 

Ánh mắt của nàng mơ hồ lóe lên sự quyết tâm, cuối cùng đưa ra quyết định này, bởi vì nàng không còn đường có thể đi nữa…

 

Tiểu Vũ ở bên cạnh không nói gì, thậm chí cũng không nghe được tiếng hoan hô của cô, Úc Noãn Tâm thấy khó hiểu quay đầu lại nhìn Tiểu Vũ, nàng cho rằng mình đưa ra quyết định này Tiểu Vũ nhất định sẽ mừng rỡ nhảy dựng lên, nhưng lại thấy cô ngơ ngẩn nhìn về hướng cách đó không xa, trong mắt hiện lên nghi hoặc

 

“Tiểu Vũ”

 

“Người đàn ông kia quả thực là đẹp trai quá mức bất công đi…” Tiểu Vũ hình như không có nghe được tiếng gọi của Úc Noãn Tâm, vẻ mặt mê muội nhìn góc rẽ, lẩm bẩm nói: “Ai, làm sao mà bên cạnh người đẹp trai luôn có mỹ nữ đi theo chứ…”

 

“Tiểu Vũ, chị nói gì vậy, lúc này chị còn tâm tình”

 

Úc Noãn Tâm buồn cười nhìn vẻ mặt si dại của cô, vô thức nhìn theo cái nhìn của cô, sau một khắc, cả người nàng đều ngây ngốc ngẩn ra, giống như một pho tượng!

 

Đôi nam nữ cách đó không xa kia đang vô cùng thân thiết ôm nhau. Người con gái, nàng biết, là người con gái an ủi nàng lần trước; người đàn ông, nàng càng biết hơn, anh ta vậy mà lại chính là…

 

“Phương Nhan, em không sao chứ?” Tả Lăng Thần lo lắng ôm vai cô, nhẹ giọng hỏi, nhưng trong lòng mẫn cảm, cảm giác được một chút khác thường trong không khí…

 

Như là có sự cảm ứng, anh ta đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén quét xung quanh, lại nhanh chóng quay lại, chính xác khóa lại trên người con gái cách đó không xa đang nhìn mình không chớp mắt…

 

Trong nháy mắt, Tả Lăng Thần ngây dại, thân thể cao to vẫn không nhúc nhích đứng yên tại chỗ, con mắt lộ ra vẻ kinh ngạc sâu sắc!

 

Úc Noãn Tâm cũng đứng ở chỗ đó, chưa hề động đậy, đôi mắt đẹp to tròn từ từ rơi lệ…

 

Chỉ nhất thời, mà dường như đã lâu đến mấy đời…

 

“Noãn Tâm…” Tiểu Vũ nghi hoặc nhìn nàng, lại nhìn người đàn ông anh tuấn cách đó không xa cũng có bộ dạng ngây ngốc sững sờ.

 

Mà Phương Nhan cũng phát giác sự tình có chút không thích hợp, cô nhẹ nhàng lôi kéo Tả Lăng Thần, “Lăng Thần, làm sao vậy?”

 

Hô hấp của Tả Lăng Thần trở nên có chút gấp gáp, từ từ buông cánh ta ôm Phương Nhan ra, một câu cũng không nói, đi tới phía Úc Noãn Tâm, mỗi một bước đi, tim hắn lại một lần đau nhức, cặp mắt đen khóa chặt ánh mắt nàng không hề chớp mắt…

 

Tiểu Vũ há to miệng, nhìn cảnh tượng trước mắt này.

 

Ngón tay Úc Noãn Tâm bắt đầu run nhè nhẹ, nước mắt lưng tròng rốt cuộc cũng rơi xuống, khẽ run lên, cả người dường như rất kích động, là anh ấy…thật sự là anh ấy…

 

Nước mắt che khuất bóng dáng của Tả Lăng Thần, nàng chỉ có thể mông lung nhìn thấy hình bóng to lớn đó đang từng bước đi về phía mình, trong lúc nhất thời, từ một giấc mộng nửa đêm biến thành hiện tại chân thực, nụ cười của anh, tiếng nói ôn nhu của anh, vòng ôm ấp của anh…

 

Lăng Thần, anh trở nên chững chạc hơn rồi…

 

Đột nhiên, cảnh tượng tàn nhẫn đêm đó làm cho giọt nước mắt cuối cùng trong mắt nàng rơi xuống, cảm giác nàng giống như tỉnh lại từ trong giấc mộng

 

“Tiểu Vũ, chúng ta đi.” Úc Noãn Tâm bỗng nhiên xoay người, hoảng loạn léo cánh tay Tiểu Vũ, vội vã bước nhanh theo hướng ngược lại.

 

“Noãn Tâm, em làm sao vậy?” Tiểu Vũ thấp giọng hỏi bên tai nàng, sao hai người lại biết nhau? Vì sao phải đi?”

 

“Em”

 

“Noãn Tâm! Noãn Tâm” Phía sau truyền đến tiếng bước chân gấp gáp của người đàn ông, sau một khắc, cả người nàng liền ngã vào lồng ngực quen thuộc của người đó.

 

Tiểu Vũ trong nháy mắt mở to hai mắt nhìn, kể cả Phương Nhan ở phía sau nhìn thấy một màn này xong cũng rõ ràng kinh ngạc ngây dại.

 

Trên hành lang, Tả Lăng Thần gắt gao ôm Úc Noãn Tâm, cánh tay rắn chắc dường như đều đang run rẩy, rất sợ dường như nếu buông tay ra nàng sẽ bay mất vậy.

 

“Noãn Tâm, anh không nằm mơ chứ? Thật đúng là em, ba năm rồi, em có biết anh nhớ em nhiều lắm…” Anh say sưa ôm nàng, nói những lời thâm tình bên tai nàng.

 

Trái tim Úc Noãn Tâm đột nhiên đau xót, như bị hàng triệu mũi kim đâm vào, nàng vô thức muốn ôm anh, nhưng cánh tay giơ ra trong không trung cứng lại, từ từ, cuối cùng hạ xuống…

 

“Tiên sinh, ngài nhận nhầm người rồi, xin buông tay…” Giọng nói của nàng biến ảo khôn lường giống như mất đi linh hồn.

 

Lần gặp nhau này đúng là ngẫu nhiên, đúng là nàng bị bất ngờ, nhưng, cho dù gặp mặt nhau thì thế nào đây?

 

Cả người Tả Lăng Thần ngẩn ra, lập tức hơi giật nàng lại, sau khi nhìn ánh mắt cố sức lảng tránh, sắc mặt đột nhiên trở nên tồi tệ và lo lắng.

 

“Noãn Tâm, em nói gì vậy? Em là Úc Noãn Tâm, là người con gái mà Tả Lăng Thần anh yêu nhất!”

 

Một câu nói, mạnh mẽ vang lên quanh quẩn trên hành lang bệnh viện, Tiểu Vũ há to mồm đến không thể to hơn được nữa, vẻ mặt của Phương Nhan cũng không khác mấy.

 

Úc Noãn Tâm bỗng nhiên ngẩng đầu, chống lại cặp mắt quen thuộc kia của Tả Lăng Thần, sự chân thành trong mắt anh trước sau như một, kể cả giọng điệu đó cũng dường như khiến nàng trở về thưở trước…

 

Mày kiếm mắt sáng, hiển lộ khí khái anh hùng, anh luôn luôn có sự tao nhã của hoàng tử, còn dưới vầng trán kia, cặp mắt đen kịt như đầm nước sâu thẳm không thấy đáy, tĩnh mịch nhẹ nhàng, không nhiễm đục một hạt bụi càng làm cho vẻ tuấn tú của anh thêm kiêu ngạo, không gì có thể sánh bằng!

 

Úc Noãn Tâm muốn đem lại cho anh một nụ cười thật hoàn mỹ, nhưng trong nháy mắt, viền mắt lần nữa lại đỏ lên…

 

Anh là một hoàng tử ôn nhu nặng tình như vậy đó, nàng còn có tư cách đứng chung một chỗ với anh sao? Ba năm trước nàng không xứng, ba năm sau, nàng lại càng không xứng!

 

Úc Noãn Tâm khẽ run run mở miệng: “Tôi, tôi không phải… không phải là người con gái trong miệng anh nói đến, tôi…ô.”

 

Không đợi nàng nói xong, Tả Lăng Thần đột nhiên cúi người xuống, ngay lúc nàng còn không kịp phản ứng, hôn thật sâu lên môi nàng…

 

Nụ hôn cuộn trào mãnh liệt giống như mang theo tức giận, nhưng sau khi tiếp xúc với sự mềm mại quen thuộc của nàng, thì ngược lại biến thành tất cả nhu tình, trằn trọc hơn…

 

Đôi môi quen thuộc khiến Úc Noãn Tâm bị hòa tan hoàn toàn, đau lòng đến nỗi gần như co thắt lại, anh ấy là Tả Lăng Thần, là người đàn ông mà nàng yêu, cho dù ba năm không gặp, nàng vẫn vẫn còn yêu anh như vậy…

 

Thế nhưng…bọn họ có thể trở lại như trước kia sao?

 

Nước mắt cũng không kiềm chế được rơi xuống, dọc theo gương mặt của nàng, chảy xuống môi.

 

Tiểu Vũ cùng Phương Nhan đều trợn tròn mắt, mắt to mắt nhỏ trừng mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, ngay cả người bệnh cùng nhân viên chăm sóc lui tới đều nhịn không được dừng lại nhìn.

 

Cuối cùng Tả Lăng Thần quyến luyến không dứt rời đôi môi nàng, ngón tay thon trắng khẽ vuốt ve gương mặt đàu lòng mà nhuốm nước mắt trong suốt của nàng, cúi đầu nói: “Nha đầu ngốc, nếu như thực sự không nhận ra anh, vậy…nước mắt này vì sao lại rơi xuống đây…”

 

Úc Noãn Tâm như nghẹn trong cổ họng, giọng nói nhỏ dịu dàng của anh vang bên tai, nước mắt nàng càng rơi lã chã…

 

Nàng nói không nên lời, để mặc anh dịu dàng lau đi nước mắt trên gương mặt.

 

Nhìn thấy hai người như vậy, Tiểu Vũ rốt cục nhịn không được đi lên phía trước, hỏi nghi hoặc: “Vị tiên sinh này, các người a, anh với Noãn Tâm là rất thân quen?”

 

Kẻ ngu si cũng đều có thể nhìn ra được hai người này khác thường, nhất là ánh mắt người đàn ông nhìn về phía Úc Noãn Tâm, trong mắt lộ vẻ vô cùng nhu tình, hai người này trước đây lẽ nào thật là…

 

Khóe môi Tả Lăng Thân nhếch lên.

 

“Noãn Tâm, cô ấy là vị hôn thê của tôi, chỉ là cô ấy thích chơi trốn tìm với tôi, khiến tôi phải đi tìm ba năm rồi…” Anh nhìn chăm chú Úc Noãn Tâm ở trước mắt với vô vàn thâm tình đủ loại, ánh mắt không rời đi một khắc.

 

“Lăng Thần…” Úc Noãn Tâm không ngờ anh ta sẽ nói như vậy, trong lòng nổi lên thứ tình cảm phức tạp mà ngay bản thân mình cũng không thể nói rõ được.

 

Trong mắt Tả Lăng Thần nổi lên vẻ kích động, kéo mạnh nàng vào trong lòng, cằm đặt trên đỉnh đầu nàng, giống như tìm lại được bảo bối, nói: “Noãn Tâm, em rốt cục chịu mở miệng kêu tên của anh rồi, Noãn Tâm của anh…”

 

Úc Noãn Tâm tham lam nằm trong lòng anh, hít thở mùi vị thuộc về anh, giờ phút này, tâm trạng mờ mịt bất an dần dần cập bến, nàng chưa từng có được cảm giác an toàn như vậy.

 

Hai người say sưa ôm nhau, mãi đến khi Phương Nhan bắt đầu đi đến.

 

“Hóa ra hai người biết nhau à, thực sự là rất trùng hợp…” Giọng nói nhẹ nhàng lộ ra vẻ thân mật.

 

Úc Noãn Tâm lúc này mới phản ứng lại, nàng bỗng đẩy Tả Lăng Thần ra, nhìn Phương Nhan, lo lắng bất an nói: “Xin lỗi nha…”

 

Vừa nãy đúng là quá bất cẩn, trong lúc nhất thời tự nhiên lại quên mất người con gái trước mắt này, nếu như nàng nhớ không lầm, vừa rồi Tả Lăng Thần còn ôm người con gái này, lẽ nào hai người bọn họ là…quan hệ yêu đương?

 

Nghĩ đến có khả năng này, trái tim của Úc Noãn Tâm lại bắt đầu âm ỉ đau đớn…

 

Tả Lăng Thần bị hành động của nàng làm sửng sốt.

 

Phương Nhan là con gái, tự nhiên hiểu rõ lòng con gái, cô tiến lên, trên môi có chút nghịch ngợm, khẽ nói với nàng: “Tôi quả thực sắp kết hôn rồi!”

 

Úc Noãn Tâm giật mình, sắc mặt dần dần trở nên tái nhợt…

 

Quả nhiên… Bọn họ muốn kết hôn rồi, nàng tình nguyện xem như tất cả mọi chuyện ngày hôm nay đều là đang nằm mơ!

 

Thấy vẻ mặt này của nàng, Phương Nhan nở nụ cười, kéo bàn tay nhỏ bé của nàng qua, nhẹ giọng nói: “Tôi đây, không lâu sau sẽ gả cho người khác, chẳng qua chú rể không thể nào là Lăng Thần thôi. Tôi với anh ấy là bạn bè từ lúc nhỏ, hay nói cách khác là thanh mai trúc mã. Nhưng mà a, người con gái khiến Lăng Thần căng thẳng như thế, quả thực cô là người đầu tiên, không nên hiểu lầm nha!”

 

“A?” Úc Noãn Tâm nhìn thấy tia chế nhạo trong đáy mắt cô ta, nhất thời đỏ mặt.

 

Phương Nhan nhịn không được cười ra tiếng, đưa một tay về phía nàng.

 

“Rất vui khi biết cô, cô gọi tôi là Tiểu Nhan đi!”

 

Tiểu Nhan? Tiểu Nhan…

 

Úc Noãn Tâm dù sao vẫn thấy cái tên này giống như đã từng quen biết, nhưng mà nghĩ không ra, đôi mắt nàng đỏ lên mỉm cười, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô ta…

 

“Được rồi, được rồi, tất cả đều sáng tỏ rồi, mọi người đều vui vẻ.” Tiểu Vũ nhìn xuống đất cười híp mắt, ngay sau đó nhìn về phía Tả Lăng Thần, vỗ bả vai của anh.

 

“Thì ra anh là vị hôn phu của Noãn Tâm, Noãn Tâm này, ở cùng cô ấy một chỗ lâu như vậy mà chưa từng nghe cô ấy nói qua, nhưng nhìn thấy anh thì tốt rồi, tôi nghĩ anh hẳn là có thể giúp được Noãn Tâm.”

 

“Tiểu Vũ” Úc Noãn Tâm vội vàng ngăn cản, nhưng cũng không làm được gì, lời nói của Tiểu Vũ đã lọt vào tai Tả Lăng Thần.

 

“Noãn Tâm, em đang gặp khó khăn gì?” Anh ta không để nàng nói tiếp, trực tiếp hỏi Úc Noãn Tâm.

 

“Em…” Úc Noãn Tâm thấy cực kỳ xấu hổ, vội vã nói: “Anh đừng có nghe Tiểu Vũ nói linh tinh, không có việc gì cả.”

 

Kiểu này khiến nàng cảm thấy là lạ.

 

Tả Lăng Thần vẻ mặt tiếc nuối, anh quay đầu về phía Tiểu Vũ, trực tiếp ra lệnh: “Cô nói đi!”

 

Tiểu Vũ nhún nhún vai, trung thực đem tất cả mọi khó khăn mà cha Úc Noãn Tâm nằm viện gặp phải nói ra, mặc kệ vẻ mặt bất đắc dĩ của Úc Noãn Tâm đứng bên cạnh…

 

Tả Lăng Thần sau khi chăm chú nghe xong, gật đầu, nhìn Úc Noãn Tâm cười nhẹ, yêu chiều khẽ vuốt mái tóc nàng, nói:

 

“Nha đầu ngốc, việc này sao lại muốn gạt anh chứ? Tuy rằng em rời xa anh ba năm, nhưng tình cảm của anh đối với em, đối với bác trai bác gái vẫn không thay đổi, đi thôi.”

 

Úc Noãn Tâm sửng sốt, ngây ngốc hỏi một câu: “Đi đâu?”

 

“Đi làm thủ tục nhập viện đó!” Tả Lăng Thần ôm nàng vào trong lòng, ôn nhu nói: “Yên tâm đi, viện trưởng Pat là bạn cũ nhiều năm của anh, anh ta sẽ đồng ý.”

 

“Nhưng mà…”

 

“Noãn Tâm, thực ra đều là do anh không tốt, nếu như anh không ra nước ngoài, bệnh tình của bác trai cũng sẽ không kéo dài lâu như vậy, em để anh làm chút chuyện cho bác trai, có được không?” Tả Lăng Thần nhẹ giọng cắt đứt lời nói của nàng, trong đáy mắt là sự chân thành.

 

Úc Noãn Tâm không nói gì, trong lòng một trận đau khổ…

 

Người đàn ông này vĩnh viễn đều săn sóc như vậy, rõ ràng là nàng phạm lỗi, lại để anh một mình gánh chịu, nàng gật đầu, để mặc anh ôm mình chặt hơn…

 

 

 

Chương 12: Sẽ không buông tay

Màn đêm như nước, sắc trời như sa, mặt trăng tản ra màu vàng nhạt dịu dàng, kể cả những tinh tú trên trời cũng hiện lên lấp lánh ánh sáng nhu hòa.

 

Màn đêm buông xuống, một chiếc xe ô tô xa hoa chậm rãi đỗ ở phía trước của khu căn hộ

 

“Lăng Thần, ngày hôm nay thực sự cảm ơn anh.” Giọng nói dịu dàng của Úc Noãn Tâm đã phục hồi lại vẻ lãnh đạm quen thuộc, dọc theo đường đi này nàng đã nghĩ đến rất nhiều, ba năm trước đây nếu nàng lựa chọn rời đi, thì bây giờ càng không thể cùng anh ở bên nhau nữa.

 

Tả Lăng Thần hình như cũng phát giác được sự lãnh đạm của nàng, khi tay nàng đưa ra mở cửa, một bàn tay to kéo lấy cánh tay của nàng

 

Úc Noãn Tâm quay đầu đối mặt với dáng vẻ tươi cười ôn nhu của anh, trong lòng se lại…

 

“Noãn Tâm, chúng ta đã lâu không gặp rồi, không mời anh lên uống tách cà phê sao?”Anh không có ép buộc nàng làm gì, giọng điệu nhẹ nhàng như ba năm về trước vẫn cứ làm người ta rung động như vậy.

 

Úc Noãn Tâm nhìn xuống, suy nghĩ một chút, gật đầu…

 

Mùi hương cà phê quanh quẩn xung quanh hai người, một người cố tình muốn né tránh điều gì đó, một người thì trước sau như một kiên trì điều gì đó.

 

Úc Noãn Tâm đặt chi phiếu lên trước mặt Tả Lăng Thần, không nói gì, lặng lẽ rút tay về.

 

“Đây là cái gì?” Tả Lăng Thần nhíu mày nhìn thoáng qua chi phiếu trên bàn, giống như cảm thấy một chút bất mãn đối với hành vi của nàng.

 

Cảm thấy không cách nào nhìn thẳng vào cặp mắt trong suốt của hắn, Úc Noãn Tâm nhìn xuống, ánh mắt hướng lên trên chi phiếu, nhẹ giọng nói:

 

“Lăng Thần, có thể để cho ba ba nhập viện, anh đã giúp rất nhiều rồi, hôm nay anh lại ứng tiền thế chấp cho bệnh viện, tiền này em không thể để cho anh trả, cho nên…”

 

“Noãn Tâm, tuy rằng em rời đi ba năm, nhưng tâm ý của anh vẫn không thay đổi, ông không chỉ là cha của em, còn là cha của anh.”

 

Thái độ của Tả Lăng Thần rất rõ ràng, lập tức đem chi phiếu đặt lại vào trong tay nàng, cười ôn nhu, “Tiền này không phải một phần là của Tiểu Vũ sao, trả lại cho cô ta đi, phí nằm viện điều trị của bác anh sẽ toàn quyền phụ trách!”

 

“Lăng Thần!”

 

Úc Noãn Tâm ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt dịu dàng mang theo một tia kiên định, “Em rất vui vẻ lại được gặp anh lần nữa, nhưng mà… Chúng ta sau này cũng chỉ là bạn bè thôi…”

 

Nàng sao còn có thể gả cho anh đây? Hạnh phúc của nàng từ buổi tối ba năm về trước đã bị phá hủy triệt để rồi, Lăng Thần là một người đàn ông theo đuổi sự hoàn mỹ, hơn nữa lại thành công xuất sắc như thế, sao lại có thể muốn một người con gái đã sớm bị hủy hoại?

 

“Lần này anh sẽ không rời khỏi em!” Tả Lăng Thần nói một câu ngoài ý muốn, âm vang hùng hồn, giọng điệu kiên định mang theo quyết tâm không thể xem nhẹ.

 

Úc Noãn Tâm ngẩn ra.

 

“Noãn Tâm, anh yêu em! Ba năm nay, anh mỗi một ngày đều qua rất thống khổ!”Anh nhìn nàng nồng nàn, vẻ mặt hết sức nặng nề mà chăm chú.

 

“Lăng Thần…” Úc Noãn Tâm không khó cảm giác được tim mình đập gia tốc, nàng không cách cự tuyệt người đàn ông này, giống như lần đầu tiên nhìn thấy anh, trái tim liền bị sự ôn nhu của anh bắt được, nhưng mà…

 

“Em nhớ kỹ trước đây đã nói, anh không thích em đi vào nghề diễn, nhưng bây giờ em đã làm nghề này…”

 

“Anh không quan tâm!” Tả Lăng Thần nói.

 

“Biết đâu em đã không còn thanh thuần như trước…” Giọng của nàng có chút nghẹn ngào.

 

” Anh không quan tâm!” Tả Lăng Thầnvẫn kiên định như cũ.

 

“Biết đâu, em giống như các nghệ sĩ khác trở nên  tham lam vật chất thì sao…”

 

“Anh không quan tâm!”

 

Tả Lăng Thần nhìn nàng, nói một cách chân tình: “Dù cho em có biến thành người con gái như thế nào, ở trong lòng anh, em vẫn là Úc Noãn Tâm, là người con gái anh yêu, dù cho em tham lam, có thích vật chất, anh hoàn toàn có thể cung cấp cho em tiêu xài!”

 

“Lăng Thần, anh” Úc Noãn Tâm nhìn anh với vẻ yêu thương, run rẩy, ở trong lòng anh, nàng thực sự tốt như vậy sao?

 

“Lẽ nào… anh không muốn biết ba năm trước đây em vì sao hủy hôn? Vì sao phải rời khỏi anh sao?”

 

Nàng cố lấy đủ dũng khí, đôi mắt đẹp rưng rưng dũng cảm chống lại con mắt thâm tình của anh, tất cả đều đã kết thúc, nàng thà rằng dùng chân tướng đổi lấy sự từ bỏ của anh!

 

Cùng nàng một chỗ, chỉ biết là trên lưng anh sẽ phải đeo theo càng nhiều phiền phức hơn.

 

Tả Lăng Thần vươn dài cánh tay, kéo nàng vào trong lòng, gần gũi nhìn nàng, trong mắt hiện lên một tia khác thường.

 

“Noãn Tâm, em còn yêu anh không?”

 

Anh nói khiến cả người Úc Noãn Tâm ngẩn ra, trong lúc nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

 

Tả Lăng Thần vươn bàn tay lên, cẩn thận tỉ mỉ vén tóc rối của nàng ra đằng sau tai, trên khuôn mặt tuấn mỹ hiện lên một lúm đồng tiền ấm áp thật lớn: “Nói cho anh biết, em còn yêu anh hay không?”

 

Mắt anh như có ma lực, gắt gao chế ngự lòng của nàng, trong lúc nhất thời trái tim của nàng thắt chặt, rất chặt… một lúc lâu, dưới sự chăm chú của anh, nàng rốt cục gật đầu.

 

Đáy mắt Tả Lăng Thần lộ vẻ xúc động, hôn nhẹ lên trán nàng, đưa tay của nàng lên ngực, cúi đầu nói:

 

“Noãn Tâm, đã ba năm rồi, ở nơi này của anh đau… cho nên anh không thể để cho em lại lần nữa rời đi khỏi bên người anh, cho dù ba năm trước đây em là bất đắc dĩ buộc lòng phải làm vậy, nhưng, đều đã là quá khứ rồi không phải sao?”

 

“Lăng Thần…” Lời sắp nói ra miệng, lại không cách nào nói ra.

 

Nghe được lời nói thâm tình của anh, lòng của nàng trái lại càng khó qua, giống như có vật gì chặn ngang cổ họng, nước mắt lặng lẽ tuôn ra hốc mắt, từ trên mặt chậm rãi chảy xuống…

 

Nước mắt như pha lê bị Tả Lăng Thần ôn nhu hôn lấy, anh càng ôn nhu, lòng của nàng lại càng bất an… Loại bất an này giống như là một chiếc lưới bao phủ lấy nàng, cảm giác an toàn khi mới gặp gỡ anh đột nhiên biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi sâu sắc.

 

Nàng đang sợ hãi cái gì, ngay chính nàng đều không thể nói rõ ràng, chỉ cảm thấy hạnh phúc tới quá đột nhiên, nàng sợ chỉ là một hồi hoa trong gương, trăng trong nước, loại cảm giác lo được lo mất này khiến nàng dần dần cảm thấy khó thở…

 

Nàng bắt đầu mê loạn rồi…

mily:”/=sN�� @ke ;mso-bidi-font-family:”Times New Roman”; color:black’> 

 

 

 

 

 

 

Ngu Ngọc cả kinh thiếu chút nữa đứng lên khỏi chỗ ngồi, còn trong đầu Úc Noãn Tâm như là một tầng sương mù.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Người chủ trì dường như nhận ra được hiệu quả nổi lên, thừa thắng xông lên hỏi: “Nói như vậy Hoắc tiên sinh đối với người con gái như Úc tiểu thư cảm thấy rất hứng thú ư? Vì sao?”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hoắc Thiên Kình tựa người vào lưng ghế, đáy mắt mang theo ý cười mà như không cười, “Vừa nãy cô cũng nói, Úc tiểu thư là người yêu tiêu chuẩn mà đông đảo đàn ông tha thiết mơ ước. Tôi dù sao cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, suy nghĩ như thế này cũng không phải là quá phận!”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trong lúc nhất thời, toàn hội trường đều nổi lên tiếng suy đoán, gần như sắp chặn lại hoạt động bình thường của chương trình. Trong thời gian kết thúc cuối cùng, Úc Noãn Tâm dường như là ở trong ánh mắt tràn ngập phẫn hận của Ngu Ngọc, trước khi mất đi cảm giác, nàng chỉ thấy mình bị một hơi thở nam tính quen thuộc bao vây lấy…

 

 

 

 

 

Rất chặt…

 

 

 

 

Chương 10: Thỉnh cầu không thể nói ra

Úc Noãn Tâm tỉnh táo lại là đang nằm trên một chiếc giường lớn ngập tràn mùi nam tính, cặp mắt trong sáng giật mình, vô thức dò xét phong cách hai màu đen trắng ở trong phòng, khắp phòng lan tràn hơi thở lạnh lẽo.

 

Nàng “Hoắc” một tiếng rồi ngồi dậy, mái tóc dài hiền dịu thuận thế rơi xuống, sau một khắc, một giọng nói của đàn ông quen thuộc vang lên.

 

“Tỉnh rồi sao!”

 

Úc Noãn Tâm lại càng hoảng sợ, theo giọng nói nhìn lại, đúng lúc gặp phải cặp mắt đen cười mà như không cười kia của Hoắc Thiên Kình. Thấy nàng tỉnh lại, hắn buông tờ báo cầm trong tay xuống, từ sô pha đứng dậy, đi đến trước mặt nàng, đứng từ trên cao nhìn xuống nàng.

 

“Tôi sao lại ở đây? Đây là đâu…” Nàng ngửa đầu nhìn hắn, con mắt trong veo như nước suối trên núi khẽ hiện lên vẻ xao động, mang theo một tia nghi hoặc.

 

“Đây là biệt thự của ta.” Hoắc Thiên Kình cúi người xuống, gương mặt anh tuấn đột nhiên đến gần hơi thở của nàng, “Em có thói quen dùng thuốc an thần?”

 

Tất cả việc phát sinh ngày hôm nay đã có thể đủ làm thành tiêu đề trong vài ngày, nhất là lúc chương trình mới kết thúc thì nàng lại trực tiếp ngã ngay vào lòng mình. Chỉ cần điểm ấy thôi đã trở thành tin giật gân rồi, chẳng qua điều hắn không thể giải thích được chính là nàng vì sao lại như vậy. Sau khi gọi bác sĩ tới mới biết được là do dùng thuốc an thần mà dẫn đến như vậy.

 

“Thuốc an thần?” Cặp mắt Úc Noãn Tâm khó hiểu, lắc đầu, “Tôi chưa bao giờ uống loại thuốc này.”

 

Nàng cũng không phải người bị bệnh tâm thần, làm gì mà phải uống loại thuốc khống chế thần kinh này chứ.

 

Hoắc Thiên Kình trầm mặc trong chốc lát, lập tức hỏi: “Ca khúc mà em vừa đàn xảy ra chuyện gì?”

 

Úc Noãn Tâm khẽ thở dài một hơi, “Là phím đàn bị lệch âm, chắc là sơ xuất của người chỉnh nhạc thôi.” Giọng nói thản nhiên không có chút ý muốn truy cứu, nàng tình nguyện tin đây chỉ là việc ngoài ý muốn.

 

Ngón tay đàn ông thon dài vuốt lên gương mặt mềm mại của nàng, dường như mang theo một tia châm biếm nói: “Phụ nữ càng thông minh lại càng giả bộ hồ đồ, xem ra, em là người phụ nữ như vậy!”

 

Úc Noãn Tâm không nói, chỉ là vô thức liếm một chút đôi môi khô khốc.

 

Ánh mắt của người đàn ông căng thẳng, yết hầu gợi cảm di chuyển lên xuống.

 

“Nếu như em muốn truy cứu thì cứ nói, ta nghĩ có thể giúp em.” Cúi đầu xuống, tiếng nói nặng như đá tảng đặt lên đỉnh đầu nàng, khiến nàng một trận hoảng hốt.

 

Nàng nặng nề nhìn về phía hắn, trong mắt mang theo vẻ hơi nghi hoặc, một lúc lâu mới nói được một câu: “Không cần, tôi không muốn có xung đột gì với cô ấy nữa, cảm ơn ngài, Hoắc tiên sinh.”

 

Nói còn chưa xong, chiếc cằm đầy đã bị bàn tay to lớn của hắn nâng lên, mặt hắn không chút thay đổi nhìn nàng chằm chằm, khóe môi nhếch lên, cặp mắt sâu thẳm, mang theo một khí thế làm cho người khác khó có thể xem nhẹ.

 

“Em đúng là một phụ nữ thông minh, có điều một mực nhượng bộ chỉ sẽ gây bất lợi đối với em.”

 

Lớn như vậy, đây là lần đầu tiên hắn chủ động nhắc nhở một người phụ nữ.

 

Úc Noãn Tâm bỗng cười, nhưng nụ cười đó, lại mang theo một tia bất đắc dĩ, tựa như hoa tuyết mùa đông bị gió thổi bay tán đi, lơ lửng bất định…

 

“Hoắc tiên sinh, cô ấy là người đàn bà của ngài, tôi đắc tội không nổi.” Tiếng nói ôn nhu hình như mang theo một chút hờn dỗi.

 

Nàng sao lại đoán không ra được chứ, ngay lúc Hoắc Thiên Kình hỏi mình có dùng thuốc an thần hay không, não bộ của nàng lập tức hoạt động. Tất cả đều rất rõ ràng, trên sân khấu, nàng không có khả năng vô duyên vô cớ mà cảm thấy choáng váng đầu óc, người chỉnh nhạc cũng không có khả năng phạm lỗi như vậy, chỉ có một khả năng duy nhất chính là tất cả mọi việc này đều do một người làm ra. Mà người đứng sau giật dây chính là Ngu Ngọc!

 

Cũng chỉ có cô ta, mới có thể làm ra chuyện như vậy, mới dám làm ra loại việc này!

 

Nhưng mà cho dù biết thì sẽ như thế nào? Thủ đoạn kiểu này trong giới giải trí sớm đã không tính là cái gì rồi.

 

Ngẫm lại mà thấy sợ, nếu như lúc đó nàng không kiên trì mà lại ngất ngay tại chỗ, như vậy điều chờ đợi nàng sẽ chỉ là tình hình càng tồi tệ hơn.

 

Nhìn Úc Noãn Tâm lóe ra ánh mắt bất định, Hoắc Thiên Kình càng cúi người xuống thấp hơn, thân thể cao to bao phủ lên đỉnh đầu của nàng, nhìn thật sâu vào đôi mắt đen của nàng, như là muốn xuyên thấu linh hồn  nàng

 

“Ngu Ngọc đúng là người của ta, đương nhiên em cũng có thể trở thành người đàn bà của ta! Hơn nữa,” khóe môi hắn hiện lên một nụ cười: “Em thực sự phù hợp với tiêu chuẩn làm tình nhân của ta!”

 

Mùi hương long đản thoang thoảng trên người hắn, nhất thời tầng tầng bao vây lấy nàng, lòng nàng như nghẹn lại.

 

“Xin cảm ơn ý tốt của Hoắc tiên sinh.” Nàng quay mặt đi chỗ khác, cố hết sức thoát khỏi hơi thở của hắn, “Trong chương trình hôm nay ngài đã tạo cho tôi rắc rối rất lớn rồi, tôi không muốn làm cho cuộc sống sau này của tôi trở nên quá mức bấp bênh.”

 

Giọng điệu thản nhiên rõ ràng có ý cự tuyệt.

 

Hoắc Thiên Kình nghe vậy xong, khóe môi nhếch lên một nụ cười mang hàm ý sâu xa, nụ cười của một tên thợ săn.

 

“Chậc chậc, em thật đúng là người đàn bà không có lương tâm…” Ngón tay của hắn tham lam miết chặt gương mặt của nàng, cúi đầu nói: “Ta chỉ là giải vây cho em mà thôi, lẽ nào tình cảnh hiện tai của em rất tốt sao?”

 

Úc Noãn Tâm ngẩn ra, đôi mắt đẹp đột nhiên trừng lớn.

 

Tình trạng hiện nay của nàng hắn đã biết?

 

“Không cần nhìn ta kinh ngạc như thế.”

 

Tâm tình của Hoắc Thiên Kình dường như trở nên rất vui vẻ, ngay cả nụ cười bên môi cũng trở nên hết sức tà mị, “Việc này không khó đoán! Ta đã từng nói rồi, không có ta, trong làng giải trí này, em nửa bước cũng đi khó khăn! Về điểm này, em hẳn là từ nhà đầu tư, nhà quảng cáo nhìn ra được.”

 

Hắn giống như một người thẩm phán, trong ánh mắt mang theo ý cười rõ rệt nhìn nàng, dường như thỏa mãn với việc sự kiên cường trên khuôn mặt nàng từ từ tan rã…

 

Úc Noãn Tâm ngửa đầu, mặc cho tay hắn trên mặt mình tùy ý làm càn, dần dần, ngón tay đàn ông di chuyển xuống dưới, từng chút từng chút, như con rắn chui vào cổ áo, nhẹ nhàng vỗ về xương quai xanh gợi cảm của nàng…

 

Trong lúc nhất thời, hơi nóng trên đầu ngón tay người đàn ông khiến nàng ngà ngà say…

 

“Hoắc tiên sinh” ngay lúc bàn tay to của người đàn ông thành thạo đặt lên nơi đẫy đà của nàng, Úc Noãn Tâm chợt bừng tỉnh, bàn tay nhỏ bé thoáng chốc ngăn trở bàn tay to của hắn, ánh mắt lộ rõ ra ý cự tuyệt.

 

Hoắc Thiên Kình dù bận vẫn ung dung nở nụ cười, ngược lại cũng không ép buộc nàng làm gì, giọng nói trầm thấp: “Ta nói rồi, với điều kiện của em có thể yêu cầu ta nhiều hơn, cơ hội này ta vẫn đang giữ lại cho em!”

 

Hắn ôm thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của nàng, cánh tay rắn chắc vòng tại bên hông mảnh khảnh của nàng, hơi thở nguy hiểm càng lúc càng quanh quẩn ở vành tai trắng ngần của nàng.

 

Úc Noãn Tâm không khỏi lạnh sống lưng, cảm giác một trận run run từ lưng xông thẳng lên đỉnh đầu.

 

“Noãn Tâm à…”

 

Tiếng nói trầm thấp của Hoắc Thiên Kình như mang một chút nhung nhớ, “Ngay khi em rời khỏi nơi này ngày hôm nay, thì sẽ biết tất cả thay đổi của em đều không thoát khỏi ảnh hưởng của ta.”

 

Thân thể Úc Noãn Tâm khẽ run lên, nàng hiểu rõ ý tứ trong lời nói của hắn…

 

Bây giờ không khó tưởng tượng ra tất cả mọi thông tin truyền thông đều đang suy đoán quan hệ của hai người bọn họ trong lúc này. Biết đâu bởi vì một ít tin đồn này, tình trạng của nàng sẽ trở nên tốt hơn một chút, nhưng đồng thời cũng rơi sâu vào trong những lời đồn nhảm.

 

“Hoắc tiên sinh…Cảm ơn ngài…” Nàng không thể nhìn thấu được ánh mắt kỳ lạ trong cặp mắt hắn, chỉ có thể thấp giọng nói lời cảm ơn.

 

Hắn nhìn nàng chăm chăm, cặp mắt đen sâu thẳm tản mác ra thứ ánh sáng tinh tường mà lạnh lẽo.

 

Úc Noãn Tâm từ từ ngẩng đầu, chống lại ánh nhìn chăm chú của hắn, lấy đủ dũng khí, muốn nói rồi lại thôi.

 

“Em có việc muốn cầu ta?” Hoắc Thiên Kình luôn tâm tư kín đáo, nên đối với loại tâm tư đơn thuần của người con gái này, càng không phải tốn sức.

 

“Hoắc tiên sinh, tôi quả thực muốn xin ngài giúp đỡ, nhưng, nhưng là không liên quan đến sự nghiệp của tôi, tôi…” Úc Noãn Tâm ấp úng, hàng lông mi dài, tựa như cánh bướm mỏng manh run run trong gió, có thể nhìn ra được nội tâm rất mâu thuẫn của nàng.

 

Vì bệnh tình của cha, nàng thực sự không có cách nào nữa, nàng thầm nghĩ muốn cầu hắn giúp đỡ cha nàng nhập viện, nhưng nàng lại không dám mở miệng. Người đàn ông này khiến người ta không thể thấu hiểu, hắn có thể tốt bụng giúp ngươi giải quyết tất cả mọi rắc rối, nhưng đồng thời cũng sẽ làm ngươi mất đi tất cả… Theo như lời nói của hắn, hắn là một thương nhân, luôn luôn chỉ biết làm việc có lợi cho bản thân!

 

“Nói đi.” Hoắc Thiên Kình buồn cười nhìn bộ dáng muốn nói lại thôi của nàng, tiếng nói dễ nghe mang theo một chút chế nhạo, nhưng lại chứa khí phách không cho người khác cự tuyệt.

 

Úc Noãn Tâm chớp mắt, tròng mắt trong suốt đi từ cần cổ thon dài của hắn, đến chiếc cằm cương nghị, đôi môi mỏng cười mà như không, mãi cho đến khi nhìn vào đôi mắt đầy kiêu ngạo

 

Dưới ánh nắng, cặp mắtsâu thẳm của hắn, giống như tràn ra màu sắc kỳ lạ, trong mắt giống như có hai vòng nước xoáy …

 

Nàng cố lấy đủ dũng khí nói: “Hoắc tiên sinh, xin ngài giúp tôi…”

 

Mới nói được một nửa, tiếng điện thoại di động trong túi xách vang lên, âm nhạc vui vẻ đánh vỡ bầu không khí vốn có chút áp lực.

 

“Thật ngại quá.” Úc Noãn Tâm nói một tiếng áy náy, cầm lấy điện thoại.

 

Trong điện thoại di động truyền đến tiếng nói của Tiểu Vũ, Úc Noãn Tâm nghe được một nửa vội vàng ngắt máy, cầm lấy túi xách, chuẩn bị rời đi.

 

“Đi đâu?” Đôi mắt đen sâu thẳm của Hoắc Thiên Kình hiện lên mũi nhọn lạnh lẽo sắc bén.

 

Người đàn bà này, coi hắn như không tồn tại sao?

 

“Hoắc tiên sinh, xin lỗi, tôi có việc gấp phải đi trước, xin lỗi…” Úc Noãn Tâm liên tiếp xin lỗi, mở cửa ra liền rời đi.

 

Hoắc Thiên Kình chậm rãi đứng dậy, trong mắt dần dần nổi lên nghi hoặc…

 

Bệnh viện Ước Hàn Đốn, phòng làm việc của viện trưởng.

 

“Viện trưởng Pat, đây là 20 triệu tiền đặt cọc nhập viện, bệnh tình của cha tôi thực sự không thể trì hoãn hơn được nữa, van cầu ngài để cho cha tôi nhập viện đi.”

 

Úc Noãn Tâm một lần nữa trở lại đây, trong 20 triệu này, Tiểu Vũ cho nàng mượn 10 triệu, đây là chuyện mà nàng vừa rồi trong điện thoại vô cùng lo lắng.

 

Viện trưởng Pat lắc đầu, trên mặt mang theo áy này, một lần nữa đẩy chi phiếu đến trước mặt Úc Noãn Tâm, “Xin lỗi Úc tiểu thư, đây đều không phải là vấn đề tiền nong, ông nhà không phù hợp với điều kiện nhập viện, tôi thực sự không thể làm gì được…”

 

“Này, anh làm sao vậy? Đây là bệnh viện, cũng không phải là câu lạc bộ cao cấp nào, là bệnh nhân thì sẽ điều trị, cũng không phải không có tiền, các người làm như vậy cũng hơi quá đáng đi!” Tiểu Vũ tính tình trời sinh nóng nảy, tiến lên, bàn tay nhỏ bé nắm lại, “Thình thịch, thình thịch, thình thịch” gõ bàn, làm viện trưởng bị dọa tới một trận.

 

Úc Noãn Tâm vội vã kéo Tiểu Vũ lại, “Viện trưởng, xin lỗi…” Một bên áy náy nói, một bên đem cô kéo đến hành lang.

 

“Noãn Tâm, em sao lại xin lỗi anh ta làm chi? Cái gì chứ, chỉ là một bệnh viện mà thôi, sao phải làm cao đến như vậy ?” Tiểu Vũ tức giận đến thật muốn đánh cho tên viện trưởng kia một phát.

 

“Tiểu Vũ, cho dù chị có ầm ĩ với anh ta cũng không có cách nào, nội quy của bệnh viện chính là vậy, em cho rằng chỉ cần có tiền đặt cọc nằm viện là có thể được, nhưng mà vẫn là không được…” Úc Noãn Tâm vô lực dựa vào vách tường, ngay cả giọng nói cũng lộ ra sự mệt mỏi.

 

Tiểu Vũ nặng nề mà thở dài một hơi, “Noãn Tâm à, em sẽ không muốn buông tay chứ? Không phải em nói chuyên khoa tim của bệnh viện này là nơi có uy tín nhất trên toàn thế giới sao?”

 

“Em sẽ không từ bỏ, nhưng mà…Em quả thực đã nghĩ hết cách rồi, dù sao thì cha em cũng sắp xuất viện ở bên kia rồi.” Khuôn mặt nhỏ nhắn trong sáng của Úc Noãn Tâm hơi tái nhợt, ngay cả đuôi lông mày đều hơi nhuốm vẻ nôn nóng…

 

Lẽ nào… Nàng thực sự phải đi cầu người đàn ông kia sao?

 

Tiểu Vũ cũng hết chỗ nói rồi, hai người trong nhất thời lâm vào trầm mặc…

 

“Lăng Thần, thương thế của em đều ổn rồi, thực sự không cần đem em trở thành bệnh nhân như vậy, vừa lúc nãy kiểm tra lại, không phải bác sĩ cũng nói không có việc gì rồi sao, công việc của anh bận rộn như vậy, căn bản là không cần theo em đâu…” Trên mặt đất lát đá cẩm thạch ở hành lang bệnh viện hiện ra bóng dáng của một đôi nam nữ.

 

“Phương Nhan” Tả Lăng Thần dừng bước lại, nhẹ nhàng lật người cô lại, “Chúng ta chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, em còn khách khí với anh như vậy, anh sẽ thấy đau lòng.”

 

Phương Nhan dịu dàng cười, “Được rồi, được rồi, em nhận sai được chưa? Ừ, thực ra em biết anh hôm nay đến thăm em chỉ là một lý do, mà quan trọng nhất là anh muốn đến gặp viện trưởng Pat, không phải sao?”

 

Tả Lăng Thần mỉm cười, “Đương nhiên rồi, có điều lần trước anh ấy nói cũng rất nhớ em, ngày hôm nay anh ấy cũng vừa mới bay trở về, cùng đi đi.”

 

Phương Nhan gật đầu, bên môi nở ra nụ cười dịu dàng.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+