Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy ngày ân ái – Hồi 05 – Chương 13-14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

 

Chương 13: Quấn quít trong đêm

Vẻ ưu phiền trong đáy mắt Úc Noãn Tâm lọt vào trong mắt Tả Lăng Thần, anh nhẹ nhàng nâng cằm của nàng lên, đầu ngón tay thon dài mang theo tất cả quyến luyến cùng yêu thương.

 

“Noãn Tâm, em đang sợ sao?” Tiếng nói ôn nhu lộ ra vẻ nam tính quyến rũ, ngay cả giọng nói có chút lưỡng lự chần chừ cũng nghe êm tai đến như vậy.

 

“Em…” Hàng mi dài của Úc Noãn Tâm khẽ run rẩy, cong lên xinh đẹp, lời định nói lại ương ngạnh nuốt xuống dưới

 

Người đàn ông than nhẹ một tiếng trên đỉnh đầu, cúi thấp đầu, hơi thở lướt qua gương mặt tuyệt mỹ của nàng, “Nói cho anh biết, em đang sợ cái gì.”

 

Sự dịu dàng của anh khiến lòng nàng đều nhanh chóng muốn tan đi, người đàn ông này vĩnh viễn mang theo vị cao nhã, cho dù ly biệt ba năm, vẫn đối với nàng khoan dung và cố chấp như vậy.

 

“Không, không có gì…”

 

Nàng rất khổ sở, hơi cười một chút, kỳ thực nàng biết mình sợ cái gì, nhìn thấy anh, chỉ trong nháy mắt nàng sẽ nghĩ đến buổi tối ba năm trước, cho nên sự xuất hiện của anh là hạnh phúc, cũng là thống khổ.

 

“Nha đầu ngốc, cho chúng ta một lần bắt đầu nữa được không? Anh không thể không có em,  Noãn Tâm…”

 

Bàn tay to của Tả Lăng Thần ôn nhu ôm lấy eo của nàng, quyến luyến không ngớt mà cúi người, đôi môi dịu dàng nhẹ nhàng đặt lên trán nàng … lên chóp mũi cao xinh đẹp… cuối cùng là lên đôi môi đỏ mọng đang khẽ run của nàng…

 

Anh dùng sự dịu dàng để an ủi run rẩy cùng sợ hãi của nàng, ngay cả ánh mắt trước sau như một đều trầm lắng điềm đạm của anh, cũng đều bắn ra tia lửa nóng rực…

 

Úc Noãn Tâm nhắm hai mắt lại, giờ khắc này, nàng không cách nào cự tuyệt, bởi vì… anh là người đàn ông mà nàng yêu.

 

Đôi môi dịu dàng tiến vào, hai tay của nàng từ chống cự chuyển thành quấn lấy, khiến cho lưỡi của Tả Lăng Thần giữ lấy càng thêm sâu hơn, hòa cùng hơi thở nam tính quyến rũ, thâm nhập vào khoang miệng của nàng.

 

Đầu của nàng bị bàn tay to giữ trụ, đôi môi mỏng dịu dàng không hề che giấu tình cảm say đắm mà anh dành cho nàng, chiếc lưỡi linh hoạt cùng nàng quấn lấy dây dưa một chỗ, khi thì nhẹ khi thì mạnh cắn lấy nàng.

 

Nụ hôn sau khi cửu biệt trùng phùng <*xa cách rất lâu rồi gặp lại> khiến Úc Noãn Tâm dần lạc lối, cả người anh như sóng cuộn khẽ run rẩy, nàng bất giác đáp lại anh, sự mềm mại trong lòng làm Tả Lăng Thần dần dần mê man, bàn tay đang ôm trọn eo của nàng tự nhiên mà xoa lên vùng da thịt đẫy đà, ngay cả hô hấp cũng trỏ nên gấp gáp hơn.

 

Úc Noãn Tâm cũng nhiệt tình đáp lại, thân thể xụi lơ như nước ở trên người anh, mặc cho anh tùy ý dần dần từ ôn nhu chuyển sang hành vi có chứa sự kích thích rõ ràng, đôi môi nam tính mải mê một đường xuống phía dưới…

 

“Lăng Thần…” Ngay cả trái tim của Úc Noãn Tâm cũng đang run rẩy, vì động tác của anh, thân thể càng run hơn nữa.

 

Tiếng kêu nhẹ nhàng bên tai làm Tả Lăng Thần càng khó tự kiềm chế, sau một khắc, anh ôm lấy cả người nàng, đẩy ngã lên giường, ngay sau đó, đặt nàng hoàn toàn trọn vẹn dưới thân, không chút nào che giấu ánh mắt khát vọng mạnh mẽ của anh, bàn tay to cởi nút buộc trên ngực nàng ra, làn môi nóng bỏng lại lần nữa lướt lên trên, ngón tay thon dài thèm khát di chuyển trên thân thể nàng…

 

Ý đồ của người đàn ông lại càng cực kỳ lộ rõ, Úc Noãn Tâm đương nhiên cũng cảm nhận được, thân thể mềm mại dường như lá cây trong gió không ngừng run rẩy, nàng không biết mình nên cự tuyệt hay là… đồng ý.

 

“Noãn Tâm… Anh yêu em, em vĩnh viễn đều là của anh, chỉ thuộc về anh…” Chóp mũi của Tả Lăng Thần lướt qua sợi tóc của nàng, ở bên tai nàng khẽ thì thầm thâm tình, nói ra đạo lý hiển nhiên bất di bất dịch đó.

 

Úc Noãn Tâm nhắm hai mắt lại, sự trầm mặc của nàng rốt cuộc là một loại tán thành, hô hấp cũng trở nên gấp gáp.

 

Đáy mắt người đàn ông chứa chan tình cảm nồng nàn, lại cúi người xuống.

 

Khi trong ngực cảm thấy một trận ớn lạnh thì trong đầu Úc Noãn Tâm chợt hiện lên một bóng người…

 

Là một người đàn ông! Là một người đàn ông tràn đầy hơi thở lạnh lùng hờ hững!

 

Hoắc Thiên Kình!

 

“Không”

 

Úc Noãn Tâm đẩy mạnh Tả Lăng Thần trên người và ngồi dậy, thở phì phò từng ngụm từng ngụm, mái tóc thật dài che khuất đi gương mặt tái nhợt của nàng…

 

Nàng bây giờ đã là một người đàn bà nát bươm, vì tiền đồ mà không tiếc đem thân thể dâng cho Hoắc Thiên Kình, bất luận là ở ba năm về trước, hay là ba năm sau, thân thể của nàng đều đã nhiễm mùi của người đàn ông khác, nàng sao còn có thể mang cho Tả Lăng Thần chút gì đó đây?

 

Thân thể của nàng là dơ bẩn, linh hồn của nàng cũng là dơ bẩn… một người đàn bà dơ bẩn như vậy, không bao giờ …xứng ở cùng với anh!

 

Sắc mặt Úc Noãn Tâm càng ngày càng tái nhợt, Tả Lăng Thần giật mình sửng sốt, sau một lúc lâu, thấp giọng hỏi: “Noãn Tâm, em làm sao vậy?” Nói xong, muốn dùng hai tay đem nàng ôm vào trong lòng.

 

Nàng theo phản xạ có điều kiện né tránh đi,  sửa sang quần áo lộn xộn lại xong, cố nén tâm tình vô cùng hỗn loạn của mình, nói: “Lăng Thần, thời gian không còn sớm, em, em muốn nghỉ ngơi rồi…”

 

“Noãn Tâm “

 

“Lăng Thần, đừng nói gì cả, em…” tâm tình Úc Noãn Tâm rất loạn, “Anh đi đi, ngày hôm nay cảm ơn anh.”

 

Tả Lăng Thần còn muốn nói gì đó, nhưng thấy thần sắc của nàng có vẻ tiều tụy, cũng không đành lòng, ôn nhu khẽ vuốt một chút lên đỉnh đầu của nàng, nói: “Tốt lắm, hôm nay em nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai anh tới đón em cùng đi bệnh viện.”

 

“Lăng Thần, không cần “

 

“Noãn Tâm.”

 

Tả Lăng Thần nhẹ giọng cắt đứt lời nàng, đối mặt với đôi mắt đẹp làm anh ‘mộng hồi bách chuyển’<*hàng trăm lần trong giấc mộng đều như vậy, không hề khác đi>, “Anh nói rồi, anh sẽ không buông tay, vì vậy đừng cự tuyệt anh nữa, được không? Được rồi, nghỉ ngơi cho khỏe đi, anh đi đây…” Nói xong, anh thâm tình hôn lên trán nàng, cầm lấy áo khoác đi ra ngoài.

 

Úc Noãn Tâm ngã ngồi ở đầu giường, nghe Tả Lăng Thần chậm rãi xuống hành lang lầu hai, tiếng bước chân trầm ổn giống như giẫm vào lòng của nàng, đau đớn không thôi, sau một khắc, nàng bỗng nhiên đứng dậy, chạy ra khỏi phòng ngủ.

 

“Lăng Thần.”

 

Ngay lúc Tả Lăng Thần xuống đến cửa của lầu một được một khắc, nàng gọi to anh, ngay sau đó, không cách nào tự kiềm chế mà chạy xuống lầu.

 

Cánh cửa rộng mở, người đàn ông giang hai cánh tay vững chắc ra ôm lấy thân thể như hồ điệp  <*bươm bướm> của nàng.

 

“Lăng Thần, xin lỗi… Em thực sự không biết nên đối mặt với anh như thế nào, cho em thời gian, được không? Đừng trách em, thực sự đừng trách em…” Úc Noãn Tâm gắt gao ôm chặt anh, giọng nghẹn ngào nói.

 

Nàng cho rằng mình có thể ung dung buông tay giống như ba năm trước, đáng tiếc… Thực sự làm không được mà, lòng nàng đau quá…

 

“Nha đầu ngốc à…”

 

Tả Lăng Thần rất ôn nhu quay lại ôm nàng, bên môi hiện ra cười nụ cười xúc động yêu chiều, “Noãn Tâm, tuy rằng anh không biết rốt cuộc em xảy ra chuyện gì, nhưng, cho dù em trải qua chuyện gì, anh đều yêu em, trước sau như một! cho nên…”

 

Anh dừng một chút, níu mạnh người nàng, nhìn nàng thâm tình nói: “Phải tin tưởng anh, được không? Cho chúng ta một lần nữa làm lại từ đầu, tất cả đều bắt đầu từ đầu!”

 

“Làm lại từ đầu?” Đáy mắt Úc Noãn Tâm lộ vẻ xúc động, khẽ lẩm bẩm lời anh nói.

 

“Đúng, làm lại từ đầu!”

 

Tả Lăng Thần nói xong câu đó, hôn lên môi của nàng, sau một hồi triền miên, mới lộ ra nụ cười hài lòng, vỗ nhẹ một chút lên đầu của nàng, “Nghỉ ngơi sớm một chút đi, có điều, nếu như nhớ tiếng nói của anh, lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho anh, đối với em, anh luôn luôn không có thói quen tắt máy…”

 

Úc Noãn Tâm mỉm cười, tuy rằng đáy mắt có chút khổ tâm, trong lòng cũng cảm thấy hơi ngọt ngào…

 

Ở cổng, hai người đều chìm đắm trong thế giới riêng, chìm đắm trong lần tương phùng khó nắm bắt này.

 

Ai cũng không phát hiện ra, ở chỗ góc thang máy cách đó không xa, một đôi mắt đang phẫn nộ khi nhìn thấy bọn họ ôm nhau, trên khuôn mặt tuấn tú hằn lên vẻ u ám, tựa như mây đen đang cuồn cuộn kéo tới, đè thấp xuống, ép cho người ta không thở nổi.

 

Điếu xì gà rơi trên mặt đất, sau một khắc, bị một đôi giày sang trọng giẫm nát hết!

 

~~~ vficland.info ~~~

 

Tả Lăng Thần đi khỏi, Úc Noãn Tâm vô lực dựa lên sô pha, đôi mắt đẹp mang theo một chút hoang mang, lại có cả sự chờ mong.

 

Nàng cùng anh, thực sự có thể lại lần nữa bắt đầu sao? Tất cả đều trở lại như trước sao?

 

Ngay khi nàng hô hấp rối loạn, không biết làm sao thì, chuông cửa kêu lên…

 

Một tiếng rồi lại một tiếng, không khó nhận ra người ấn chuông cửa cũng đầy sức chịu đựng, tay của Úc Noãn Tâm bất giác khẽ run rẩy, đứng dậy.

 

Là Tả Lăng Thần sao? Là anh quay lại?

 

Chỉ là xa nhau mới một lát, nàng mới phát hiện, thì ra nàng nhớ anh như vậy.

 

Gần như màng theo một chút hấp tấp, nàng tiến lên mở cửa ra.

 

“Lăng Thần, sao anh…”

 

Tiếng nói vui mừng của Úc Noãn Tâm khi nhìn thấy người đàn ông trước cửa liền biến mất, ngay sau đó, đôi mắt đẹp đột nhiên trừng lớn, ngạc nhiên không kém gì nhìn thấy một người ngoài hành tinh.

 

Sao lại là hắn?

 

Trong lúc nhất thời, nàng giật mình ngây ngẩn cả người, dĩ nhiên không biết nên nói cái gì.

 

“Không định mời tôi vào ngồi sao?”

 

Ở trước cửa, Hoắc Thiên Kình nhìn như nhàn nhã dựa vào cạnh cửa, sau khi nhìn thấy trong mắt nàng niềm vui sướng tắt đi, cặp mắt đen đột nhiên trở nên sắc nhọn như chim ưng.

 

Úc Noãn Tâm lúc này mới phản ứng lại, vội vã hơi nghiêng người, “Hoắc tiên sinh, mời vào!”

 

Tuy rằng trong bụng nàng nghi hoặc, nhưng vẫn lễ phép mời hắn vào phòng.

 

Hoắc Thiên Kình hơi nhếch miệng, chưa nói tiếp lời nào liền bước vào phòng khách, ngồi ở trên sô pha, cặp mắt đen như mang theo dò xét nhìn người con gái đang lộ vẻ lo sợ trước mắt.

 

Trong không khí, lưu chuyển một loại hơi thở khiến kẻ khác hoảng sợ, một luồng khí lạnh tỏa ra từ trên người đàn ông, Úc Noãn Tâm hơi mấp máy môi, muốn hỏi hắn vì sao lại đến nhà nàng, thậm chí muốn hỏi hắn sao lại biết nơi ở của nàng, ngược lại cũng nghĩ, người đàn ông này luôn luôn khó hiểu, tính tình của hắn hay thay đổi, ai lại có thể đoán biết được đây.

 

Chỉ là ánh mắt của hắn quá mức sắc bén, nhìn đến toàn thân nàng sợ hãi, giống như… một con mãnh sư bất cứ lúc nào đều có thể chiếm lấy nàng

 

Tại sao có thể như vậy?

 

Nàng… đã đắc tội hắn sao?

 

Nghĩ tới đây, trái tim Úc Noãn Tâm lại lần nữa đập loạn lên, giống như là muốn nhảy ra ngoài mới thôi.

 

Hai tay vốn đặt ở đầu gối, giờ lại ra sức đan vào nhau.

 

Yên lặng, vẫn là một khoảng yên lặng kinh người.

 

Nàng không nói lời nào, hắn cũng không nói, chỉ là lẳng lặng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang cúi xuống, đáy mắt giống như có lửa giận đang cuồn cuộn lên.

 

Sự yên tĩnh thật lớn, làm nổi lên nguy cơ, giống như một con thú đang ẩn mình, bất cứ lúc nào cũng có thể xông ra, đem nàng nuốt chửng vào bụng. Úc Noãn Tâm nhìn lướt qua, vừa vặn thấy hắn đang chằm chằm nhìn nàng, hung hăng nhìn nàng chòng chọc! Hai ngọn lửa rừng rực trong ánh mắt, tràn ngập hàm ý muốn chiếm đoạt không thể khinh thường!

 

Úc Noãn Tâm rốt cục nhịn không được, liếm môi, nhẹ giọng hỏi: “Vậy, Hoắc tiên sinh, ngài đang nghĩ cái gì?”

 

Đồng tử đen láy thoáng có vẻ hoảng loạn, tuy là nói chuyện với hắn, nhưng vô thức lại né tránh đối mặt với hắn, chẳng vì sao, chỉ vì khi nhìn vào người đàn ông này, trong không khí cũng đã mang đầy vẻ căng thẳng hồi hộp.

 

Hoắc Thiên Kình nghe vậy xong, bất ngờ đã nhếch khóe miệng lên.

 

“Bây giờ mới nhớ đến đạo tiếp khách?”

 

Hai tay hắn khoanh trước ngực, ung dung đánh giá nàng, thưởng thức mà lại tràn ngập ác ý, làm nàng không biết làm sao,trong  cặp mắt thâm sâu lộ ra vẻ khiến người khác bất an và run rẩy: “Em cùng người đàn ông vừa ra khỏi phòng có quan hệ gì?”

 

Úc Noãn Tâm sửng sốt, nhìn hắn hồi lâu không nói gì.

 

“Nếu như vừa rồi tôi không có nghe nhầm thì, em gọi hắn Lăng Thần?”

 

Khóe môi Hoắc Thiên Kình có ý cười càng sâu hơn, đùi phải thon dài đặt ở trên chân trái, như là thẩm tra phạm nhân, nhìn chằm chằm Úc Noãn Tâm, hỏi từng chữ từng câu: “Hắn là kim chủ kế tiếp mà em muốn tìm?”

 

“Không phải!”

 

Úc Noãn Tâm nhanh chóng phủ nhận, chống lại cặp mắt khó thấu hiểu rõ của hắn, nói: “Hoắc tiên sinh từ bao giờ lại quan tâm tới việc riêng của tôi vậy?”

 

 

 

Chương 14: Nguy hiểm kéo tới

Không khó nhìn ra tâm tình mâu thuẫn của nàng, Hoắc Thiên Kình ngược lại không giận mà còn cười, giống như là tràn đầy yêu chiều chăm chú nhìn nàng, giống như đang khoan dung cho một đứa trẻ bướng bỉnh.

“Không cần phải xem tôi như là rắn độc thú dữ, tôi chỉ lo lắng cho sự an nguy của em mà thôi!” Một câu nói, nói xong hoàn toàn không giống với phong cách của hắn.

Úc Noãn Tâm một hồi vô cùng kinh ngạc, không rõ ẩn ý đằng sau những lời này của hắn, lo lắng cho sự an nguy của nàng? Nàng thấy kiểu gì cũng không giống, ánh mắt vừa nãy của hắn dường như có thể ăn thịt người.

Đôi môi mỏng của Hoắc Thiên Kình tà mị nhếch lên, toát ra một mị lực bất trị, thờ ơ giải thích một câu: “Ngày hôm nay em vội vội vàng vàng rời đi, chúng ta lại là chỗ quen biết,  tôi lo lắng cho sự an nguy của em cũng là bình thường.”

Lúc này Úc Noãn Tâm mới nhớ tới, cảnh giác trong lòng thoáng chốc buông xuống, ngay sau đó là cảm giác hơi áy náy.

“Thật ngại quá, Hoắc tiên sinh, vừa rồi tôi không phải cố ý…” Thực sự là rất xấu hổ, nàng càng nghĩ càng thấy hổ thẹn, hắn có lòng tốt, nhưng mình lại chó cắn Lã Động Tân

Hoắc Thiên Kình bất ngờ cười cười, nhưng nụ cười này, một chút cũng không xuất phát từ đáy mắt…Thậm chí có một tia hung ác nham hiểm không đổi rất khó phát hiện lướt qua.

Hôm nay, sau khi người đàn bà này vội vã chạy ra ngoài, cả ngày hắn sốt ruột bất an, nghĩ đến nàng có thể mới gặp phải rắc rối gì, người luôn luôn lấy công việc làm trọng như hắn vậy mà lại phá lệ hoãn lại cuộc họp, chạy đến nơi ở của nàng, không ngờ tới đây lại thấy được một màn làm hắn không tưởng tượng được!

Tả Lăng Thần!

Đáy lòng hắn hung hăng cười chế nhạo, cặp mắt sâu kia trở nên càng thêm âm hiểm không thôi…

“Em đã gặp phải rắc rồi gì?”

Ách?

Úc Noãn Tâm nghe thấy vậy xong giật mình một chút, mới phản ứng lại, liên tục lắc đầu, “Không có việc gì rồi, đã giải quyết được rồi…”

Ngẫm lại buổi sáng nàng lại ngất xỉu tỉnh lại ở nhà hắn, mặt của nàng đều muốn chui xuống lỗ.

“Giải quyết rồi?”

Khóe môi Hoắc Thiên Kình chậm rãi nhếch lên, đáy mắt tối sầm lạnh lẽo lại nổi lên một tia châm chọc, đột nhiên đứng dậy, thân hình to lớn như chim ưng từng bước một đi về phía nàng.

Một hơi thở nguy hiểm quen thuộc phả vào mặt nàng, khiến Úc Noãn Tâm vô thức lùi lại mấy bước, người đàn ông này tính tình vui buồn thất thường cùng với không thể đoán trước được làm cho nàng không biết phải làm sao, mới một khắc trước còn làm cho nàng cảm động, có điều áy náy, bây giờ lại trở nên vô cùng nguy hiểm, nhìn khuôn mặt đóng băng không có biểu tình gì của hắn, tựa như quả bom nguyên tử lúc nào cũng có thể phát nổ.

“Hoắc tiên sinh, ngài…”

Không đợi nàng nói xong, bàn tay to của người đàn ông đã không kiềm chế dò xét vào trong vạt áo nàng, không kịp thở mạnh, nàng liền cảm thấy trong ngực một trận lạnh cả người…

Xương quai xanh hoàn mỹ gợi cảm phơi bày trong không khí, đập vào mắt Hoắc Thiên Kình còn có vết tích nhìn như nam nữ dây dưa với nhau mới có thể có được, khiến cho bất cứ ai nhìn qua đều sẽ liên tưởng lung tung.

Trong cặp mắt sâu thẳm của người đàn ông bởi vậy mà không khỏi ảm đạm, càng mù mịt hơn.

“Hóa ra em luôn dùng cách này để giải quyết vấn đề!”. Môi hắn dần dần nhếch lên nụ cười châm chọc, lạnh lùng trừng lớn hai mắt nhìn nàng, “Vội vàng cự tuyệt tôi chính là vì đã lên trên cùng chuyến tàu với vị kim chủ kia? Hay là hắn là khách hàng cũ của cô?”

Hơi thở nguy hiểm như gió thổi mưa giông trước cơn bão, phả ra theo lời nói trầm thấp của hắn, cuốn đi tất cả mọi thứ…

“Tôi không có.”

Úc Noãn Tâm biết hắn hiểu lầm, nhưng chỉ nhíu đầu lông mày, không giải thích quá nhiều. Cho dù là hắn hiểu lầm thì sao, trong mắt hắn, nàng không phải là người đàn bà như vậy sao?

Nghe được câu trả lời phủ định nghĩ một đằng nói một nẻo của nàng, trong mắt Hoắc Thiên Kình chợt xẹt qua một tia sáng hung ác nham hiểm.

Ánh mắt cao ngạo của hắn nhìn quanh căn phòng một vòng, giống như ma quỷ đến từ trong bóng tối, nở ra nụ cười trêu tức, “Chậc chậc, tôi thực sự nghĩ không ra, người kim chủ em lựa chọn lại chỉ có khả năng cho em ít như vậy? Tôi có thể cho em bất cứ cái gì em muốn, lại bị em cự tuyệt.” Hắn cười lạnh một tiếng, lập tức quay đầu về phía nàng, “Lại đây!”

Úc Noãn Tâm không rõ hắn muốn làm gì, nhưng cũng không dám tùy tiện cãi lời hắn, ngoan ngoãn tiến lên, cặp mắt trong veo không chút né tránh nhìn hắn.

“Tôi đột nhiên thấy hứng thú!”

Nói xong dừng lại, Hoắc Thiên Kình túm chặt lấy tay nàng, một tay đem nàng ôm vào trong lòng mình, gắt gao trói nhốt nàng trong hai tay, đôi môi tà ác đặt bên vành tai mẫn cảm của nàng, hơi thở rừng rực mà nguy hiểm, phun vào tai nàng, “Vừa nãy em hầu hạ hắn như thế nào, đêm nay em phải hầu hạ tôi như thế!”

Nói xong, trong lúc nàng còn chưa kịp phản ứng lại, hắn liền thoải mái bế ngang nàng lên, sải bước đi lên cầu thang, chuẩn xác không nhầm lẫn mà đi về phía phòng ngủ của nàng.

“Hoắc tiên sinh, ngài muốn làm gì? Buông tôi ra!”

Úc Noãn Tâm luống cuống, sau khi tiếp xúc với ánh mắt rừng rực muốn cắn nuốt người khác của hắn, mọi bình tĩnh đều bị đánh tan, thế nhưng nàng càng giãy dụa thì lại càng bị cánh tay rắn chắc của hắn ôm lấy càng chặt…

“Sầm.”

Cửa phòng bị người đàn ông đưa chân đá văng, cả người Úc Noãn Tâm cũng bị đặt lên trên giường, nàng bực bội hừ một tiếng, sức mạnh đàn ông suýt nữa làm cho lục phủ ngũ tạng của nàng cũng nảy ra ngoài.

Úc Noãn Tâm ngồi dậy, đôi tay nhỏ bé vô thức nắm lấy ga trải giường, dùng một đôi mắt lạnh lùng cao ngạo nhưng lại vô cùng hoảng sợ cảnh giác nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang nhìn xuống mình từ trên cao.

Loại cảm giác này làm nàng cực kỳ khó chịu, thậm chí hết sức mâu thuẫn, loại mâu thuẫn này nhanh chóng biến thành nỗi sợ hãi giống như cái đêm ba năm trước đây.

Vẻ mặt nàng căng thẳng, cắn môi dưới đến trắng bệch, tơ máu như ẩn như hiện, còn Hoắc Thiên Kình thì lại đang hưởng thụ sự sợ hãi của nàng, vẻ cười cợt, đứng ở mép giường, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt thản nhiên mà lạnh lùng ngạo mạn quan sát nàng từ trên xuống dưới, ánh mắt sắc bén dường như đang phân cao thấp với ánh mắt nàng!

Úc Noãn tâm rất muốn ép buộc bản thân không né tránh sự quan sát của hắn, cho dù nam nữ sức lực có khác biệt, nàng cũng không thể tỏ ra yếu kém, nhưng ánh mắt của người đàn ông này quá mức sắc bén, sắc bén tựa như lưỡi dao có thể đâm bị thương con mắt nàng. Tận trong đáy lòng nàng dần dần thâm nhập một nỗi sợ hãi không thể kể xiết, giống như… cảm giác lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông này.

“Em không muốn hầu hạ tôi cho thật tốt sao?” Hoắc Thiên Kình hai tay đặt trên mép giường, toàn bộ nửa người trên cúi xuống phủ sát lên người nàng.

Úc Noãn Tâm thở dốc vì kinh ngạc, thân thể nhỏ xinh vô thức lùi lại phía sau, lại bị hắn chặn kéo lại, khuôn mặt anh tuấn nhưng tàn nhẫn gần như muốn dán lên khuôn mặt nàng.

“Hoắc tiên sinh, tôi và ngài một chút quan hệ cũng không còn nữa, mời lập tức đi khỏi.”

Hơi thở nam tính nguy hiểm lượn lờ bên môi nàng, như nụ hôn nhẹ, hoặc giống như trêu ghẹo! Nàng vội vàng quay mặt đi chỗ khác nhưng bàn tay hắn lại nhanh hơn quay mặt nàng lại, sau đó môi hắn lại phủ xuống…

Lời của nàng cuối cùng cũng bị chôn vùi trong nụ hôn ngang ngược của hắn.

“Buông ra…”

Úc Noãn Tâm ra sức đẩy người đang ở trên người ra, thậm chí vung tay đấm lên vòm ngực mạnh mẽ của hắn, nhưng mà đều như đánh lên tấm sắt, không làm đau đối phương, ngược lại làm đau chính mình.

Nàng không muốn có bất cứ quan hệ gì với người đàn ông này nữa, nhất là từ sau khi lại lần nữa gặp lại Tả Lăng Thần, nếu như có thể được mà nói, nàng rất muốn quên đi tất cả quá khứ, một lần nữa bắt đầu hạnh phúc của chính mình…

Nàng không chút nghĩ ngợi hung hắn cắn đầu lưỡi hắn.

Ngay lập tức, mùi máu tươi lan tràn trong khoang miệng của hai người…

Người đàn ông cuối cùng cũng rời khỏi môi nàng, lạnh lùng nhìn nàng, trong miệng vẫn còn mùi máu tươi, càng thêm cổ vũ dục vọng chinh phục tàn bạo của hắn, nàng thực sự không thể hiểu được hắn, hắn trời sinh đã có bản tính xâm lược, càng chống đối lại hắn, hắn lại càng muốn. Cho dù là phải hủy diệt nó, hắn cũng nhất định phải chiếm làm của riêng!

Khóe môi đẹp nổi lên một nụ cười hung ác nham hiểm, nụ cười đó, càng giống ma vương địa phủ: “Trên người em có chỗ nào ta chưa chơi đùa qua? Thế mà ngày hôm nay lại còn làm bộ thanh cao với ta?”

Úc Noãn tầm gần như không chịu nổi sự khiêu khích châm chọc của hắn, mạnh mẽ đấy hắn ra, chạy ra phía cửa phòng ngủ…

Người đàn ông không vội vã, chậm rãi đứng dậy, trên môi vẫn còn nụ cười châm chọc, ngay lúc tay nàng đụng vào tay cửa, mới bắt lấy nàng, giống như con báo dũng mãnh tàn nhẫn giẫm nát niềm hi vọng của nàng.

Thân thể cường tráng càng không chút thương tiếc ngăn chặn nàng, vững vàng trói chặt nàng.

Bàn tay to dày rộng xé vạt dưới váy nàng ra, ngón tay thon dài dọc theo đường viền tơ tằm của nàng mà xâm nhập

“Không được!”

Theo tiếng hét chói tai của Úc Noãn Tâm, ngón tay của hắn nhảy vào nơi chặt khít ấm áp cùa nàng.

Dị vật bỗng nhiên tấn công bất ngờ, khiến nàng toàn thân không nhịn được run lên, nơi chặt khít ở thân dưới đã hơi phản ứng lại, nụ hoa nhỏ nhắn dường như hé ra, chăm chú hút lấy ngón tay hắn…

Cặp mắt đen của Hoắc Thiên Kình càng trở nên u ám cùng nguy hiểm, hắn mở miệng, ngậm lấy vành tai nhỏ nhắn của nàng, mờ ám nói nhỏ: “Noãn Tâm, tôi thích sự chặt khít của em…”

Cả trái tim Úc Noãn Tâm đều run rẩy thét lên, nàng không dám tùy tiện nhúc nhích, chỉ có thể vô lực mà nói: “Hoắc tiên sinh…giao dịch của chúng ta sớm đã kết thúc rồi, xin ngài…buông tôi ra, tôi không muốn…thực sự không muốn…”

“Chậc chậc.”

Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông kề sát, gần trong gang tấc nhìn chằm chằm sự bất lực cùng tái nhợt của nàng, cúi đầu xuống, giọng nói lộ ra một tia tàn nhẫn, “Nhanh như vậy mà đã muốn rũ bỏ sạch sẽ quan hệ? Noãn Tâm, thân thể của em vĩnh viễn thành thực hơn em. Nếu như tôi vẫn muốn ép buộc em có quan hệ với tôi nữa, em cũng sẽ như cũ mà ở dưới thân tôi yêu kiều rên rỉ, thấp hèn như cũ mà ôm lấy tôi không buông!”

“Đủ rồi đủ rồi, tôi không muốn nghe!”

Úc Noãn Tâm bịt lỗ tai lại, lời nói khó nghe giống như vạn mũi tên đâm vào tim khiến nàng sợ hãi không ngớt, thân thể của nàng liền bị bàn tay to lớn của hắn quay lại, đối diện thẳng tắp với cặp mắt đen che kín bão táp kia của hắn.

Kiềm chế xương cổ tay mảnh khảnh của nàng, gần như muốn bóp nát nàng…

“Hắn cho cô cái gì tốt? Cô vậy mà lại thà rằng bỏ tôi chọn hắn? Cô không phải chỉ là một nghệ sĩ nho nhỏ thôi sao? Thích dùng thủ đoạn ‘lạt mềm buộc chặt’ phải không? Tốt lắm, đêm nay tốt nhất là cô lấy được lòng tôi, chỉ cần cô hầu hạ tôi vui vẻ, cô muốn cái gì tôi đều sẽ thỏa mãn, đến đây.”

Biết rõ giãy dụa vô ích, nàng vẫn cắn chặt môi, không cho chính mình vì đau nhức mà kêu ra, như vậy cũng chỉ cổ vũ cho hành vi xâm lược thú tính của hắn.

Thấy nàng không nói, lửa giận trong mắt hắn thiêu đốt càng vượng hơn…

Nàng đến với ai không đến, mà lại đi đến với tên Tả Lăng Thần kia?

Thô lỗ nắm hai tay nàng đặt trên đỉnh đầu, ban đầu muốn bức nàng cầu xin tha thứ, nhưng cuối cùng lại không cách nào khiến bản thân nặng tay; ánh mắt hắn không tự chủ được liếc về phía da thịt trắng tuyết của nàng, vừa nãy giãy dụa làm cho quần áo nàng lộn xộn, bây giờ bày ra trước mắt hắn, là cảnh trí khiến mạch máu người ta sôi sục.

Ánh mắt của người đàn ông dấy lên một chút nổi giận, vẻ suồng sã nổi lên trong con ngươi đen của hắn.

Sau một khắc, đôi môi như chim ưng cướp đoạt mỗi một tấc da thịt trên cổ nàng, một chuỗi dấu hôn cuồng liệt từ cần cổ của nàng kéo dài đến nụ hoa đã dựng đứng của nàng…

“Không, không được!”

Úc Noãn Tâm có thể chịu được lời nói lạnh nhạt của hắn, nhưng cũng không muốn lặp lại sự nhục nhã này, nàng không muốn lại có một chút điểm quan hệ nào với hắn, tuyệt đối không!

“Thế nào? Em ngược lại, lại rất trung thành đối với vị kim chủ tiếp theo? Nhanh như vậy mà sẽ vì hắn thủ thân như ngọc? Lẽ nào đây là đạo đức nghề nghiệp của em, hử?” Hắn ngừng cướp đoạt, nhìn vào mắt nàng.

Môi của Úc Noãn Tâm run lên, nghe hắn nói vậy, sắc mặt càng thêm tái nhợt…

Hoắc Thiên Kình lại lần nữa cười lạnh cúi xuống tiếp tục hôn đi xuống, nhưng, lúc này không phải là hôn để trừng phạt nữa, mà là trêu đùa; hắn dường như muốn khơi dậy nhiệt tình của nàng.

“Hoắc tiên sinh…xin ngài…” Nước mắt đau khổ của người phụ nữ rốt cục chảy xuống, rơi xuống môi của hai người, đúng vào thời điểm nếm phải giọt nước mắt mặn ấm kia, Hoắc Thiên Kình buông nàng ra.

Thân thể yếu ớt vô lực cuối cùng trượt xuống, dọc theo khung cửa chậm rãi ngồi trên thảm, tựa như một con búp bê bị nghiền nát, nước mắt lưng tròng viền quanh mắt…

“Anh ấy không phải… không phải…” Nàng rốt cục mở miệng, cặp mắt mang theo nước mắt nhuốm bi thương vô tận.

Thấy thế rồi, Hoắc Thiên Kình nhíu mày một chút, thân thể cao lớn cũng chậm rãi ngồi xổm xuống, bàn tay nâng khuôn mặt nàng lên, lập tức, một giọt nước mắt từ viền mắt của nàng rơi xuống, rơi trên mu bàn tay hắn.

Đúng là nước mắt nóng hổi, trong lòng hắn tự nhiên lại nổi lên yêu thương khó hiểu, thu hồi ngón tay lại.

“Em cùng hắn ta, rốt cục là quan hệ gì?” Sự điên cuồng nguy hiểm dần dần biến mất, khôi phục lại vẻ hờ hững vốn có.

“Lăng Thần, anh ấy là người yêu của tôi…” Úc Noãn Tâm gần như là run run nói ra những lời này, liền chậm rãi ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ u oán mà đau xót, “Anh ấy…đã từng là vị hôn phu của tôi.”

:p>@/>@ke � ass=MsoNormal style=’mso-margin-top-alt:auto;mso-margin-bottom-alt:auto; line-height:normal’> 

 

 

 

 

 

 

Hoắc Thiên Kình tựa người vào lưng ghế, đáy mắt mang theo ý cười mà như không cười, “Vừa nãy cô cũng nói, Úc tiểu thư là người yêu tiêu chuẩn mà đông đảo đàn ông tha thiết mơ ước. Tôi dù sao cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, suy nghĩ như thế này cũng không phải là quá phận!”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trong lúc nhất thời, toàn hội trường đều nổi lên tiếng suy đoán, gần như sắp chặn lại hoạt động bình thường của chương trình. Trong thời gian kết thúc cuối cùng, Úc Noãn Tâm dường như là ở trong ánh mắt tràn ngập phẫn hận của Ngu Ngọc, trước khi mất đi cảm giác, nàng chỉ thấy mình bị một hơi thở nam tính quen thuộc bao vây lấy…

 

 

 

 

 

Rất chặt…

 

 

 

 

Chương 10: Thỉnh cầu không thể nói ra

Úc Noãn Tâm tỉnh táo lại là đang nằm trên một chiếc giường lớn ngập tràn mùi nam tính, cặp mắt trong sáng giật mình, vô thức dò xét phong cách hai màu đen trắng ở trong phòng, khắp phòng lan tràn hơi thở lạnh lẽo.

 

Nàng “Hoắc” một tiếng rồi ngồi dậy, mái tóc dài hiền dịu thuận thế rơi xuống, sau một khắc, một giọng nói của đàn ông quen thuộc vang lên.

 

“Tỉnh rồi sao!”

 

Úc Noãn Tâm lại càng hoảng sợ, theo giọng nói nhìn lại, đúng lúc gặp phải cặp mắt đen cười mà như không cười kia của Hoắc Thiên Kình. Thấy nàng tỉnh lại, hắn buông tờ báo cầm trong tay xuống, từ sô pha đứng dậy, đi đến trước mặt nàng, đứng từ trên cao nhìn xuống nàng.

 

“Tôi sao lại ở đây? Đây là đâu…” Nàng ngửa đầu nhìn hắn, con mắt trong veo như nước suối trên núi khẽ hiện lên vẻ xao động, mang theo một tia nghi hoặc.

 

“Đây là biệt thự của ta.” Hoắc Thiên Kình cúi người xuống, gương mặt anh tuấn đột nhiên đến gần hơi thở của nàng, “Em có thói quen dùng thuốc an thần?”

 

Tất cả việc phát sinh ngày hôm nay đã có thể đủ làm thành tiêu đề trong vài ngày, nhất là lúc chương trình mới kết thúc thì nàng lại trực tiếp ngã ngay vào lòng mình. Chỉ cần điểm ấy thôi đã trở thành tin giật gân rồi, chẳng qua điều hắn không thể giải thích được chính là nàng vì sao lại như vậy. Sau khi gọi bác sĩ tới mới biết được là do dùng thuốc an thần mà dẫn đến như vậy.

 

“Thuốc an thần?” Cặp mắt Úc Noãn Tâm khó hiểu, lắc đầu, “Tôi chưa bao giờ uống loại thuốc này.”

 

Nàng cũng không phải người bị bệnh tâm thần, làm gì mà phải uống loại thuốc khống chế thần kinh này chứ.

 

Hoắc Thiên Kình trầm mặc trong chốc lát, lập tức hỏi: “Ca khúc mà em vừa đàn xảy ra chuyện gì?”

 

Úc Noãn Tâm khẽ thở dài một hơi, “Là phím đàn bị lệch âm, chắc là sơ xuất của người chỉnh nhạc thôi.” Giọng nói thản nhiên không có chút ý muốn truy cứu, nàng tình nguyện tin đây chỉ là việc ngoài ý muốn.

 

Ngón tay đàn ông thon dài vuốt lên gương mặt mềm mại của nàng, dường như mang theo một tia châm biếm nói: “Phụ nữ càng thông minh lại càng giả bộ hồ đồ, xem ra, em là người phụ nữ như vậy!”

 

Úc Noãn Tâm không nói, chỉ là vô thức liếm một chút đôi môi khô khốc.

 

Ánh mắt của người đàn ông căng thẳng, yết hầu gợi cảm di chuyển lên xuống.

 

“Nếu như em muốn truy cứu thì cứ nói, ta nghĩ có thể giúp em.” Cúi đầu xuống, tiếng nói nặng như đá tảng đặt lên đỉnh đầu nàng, khiến nàng một trận hoảng hốt.

 

Nàng nặng nề nhìn về phía hắn, trong mắt mang theo vẻ hơi nghi hoặc, một lúc lâu mới nói được một câu: “Không cần, tôi không muốn có xung đột gì với cô ấy nữa, cảm ơn ngài, Hoắc tiên sinh.”

 

Nói còn chưa xong, chiếc cằm đầy đã bị bàn tay to lớn của hắn nâng lên, mặt hắn không chút thay đổi nhìn nàng chằm chằm, khóe môi nhếch lên, cặp mắt sâu thẳm, mang theo một khí thế làm cho người khác khó có thể xem nhẹ.

 

“Em đúng là một phụ nữ thông minh, có điều một mực nhượng bộ chỉ sẽ gây bất lợi đối với em.”

 

Lớn như vậy, đây là lần đầu tiên hắn chủ động nhắc nhở một người phụ nữ.

 

Úc Noãn Tâm bỗng cười, nhưng nụ cười đó, lại mang theo một tia bất đắc dĩ, tựa như hoa tuyết mùa đông bị gió thổi bay tán đi, lơ lửng bất định…

 

“Hoắc tiên sinh, cô ấy là người đàn bà của ngài, tôi đắc tội không nổi.” Tiếng nói ôn nhu hình như mang theo một chút hờn dỗi.

 

Nàng sao lại đoán không ra được chứ, ngay lúc Hoắc Thiên Kình hỏi mình có dùng thuốc an thần hay không, não bộ của nàng lập tức hoạt động. Tất cả đều rất rõ ràng, trên sân khấu, nàng không có khả năng vô duyên vô cớ mà cảm thấy choáng váng đầu óc, người chỉnh nhạc cũng không có khả năng phạm lỗi như vậy, chỉ có một khả năng duy nhất chính là tất cả mọi việc này đều do một người làm ra. Mà người đứng sau giật dây chính là Ngu Ngọc!

 

Cũng chỉ có cô ta, mới có thể làm ra chuyện như vậy, mới dám làm ra loại việc này!

 

Nhưng mà cho dù biết thì sẽ như thế nào? Thủ đoạn kiểu này trong giới giải trí sớm đã không tính là cái gì rồi.

 

Ngẫm lại mà thấy sợ, nếu như lúc đó nàng không kiên trì mà lại ngất ngay tại chỗ, như vậy điều chờ đợi nàng sẽ chỉ là tình hình càng tồi tệ hơn.

 

Nhìn Úc Noãn Tâm lóe ra ánh mắt bất định, Hoắc Thiên Kình càng cúi người xuống thấp hơn, thân thể cao to bao phủ lên đỉnh đầu của nàng, nhìn thật sâu vào đôi mắt đen của nàng, như là muốn xuyên thấu linh hồn  nàng

 

“Ngu Ngọc đúng là người của ta, đương nhiên em cũng có thể trở thành người đàn bà của ta! Hơn nữa,” khóe môi hắn hiện lên một nụ cười: “Em thực sự phù hợp với tiêu chuẩn làm tình nhân của ta!”

 

Mùi hương long đản thoang thoảng trên người hắn, nhất thời tầng tầng bao vây lấy nàng, lòng nàng như nghẹn lại.

 

“Xin cảm ơn ý tốt của Hoắc tiên sinh.” Nàng quay mặt đi chỗ khác, cố hết sức thoát khỏi hơi thở của hắn, “Trong chương trình hôm nay ngài đã tạo cho tôi rắc rối rất lớn rồi, tôi không muốn làm cho cuộc sống sau này của tôi trở nên quá mức bấp bênh.”

 

Giọng điệu thản nhiên rõ ràng có ý cự tuyệt.

 

Hoắc Thiên Kình nghe vậy xong, khóe môi nhếch lên một nụ cười mang hàm ý sâu xa, nụ cười của một tên thợ săn.

 

“Chậc chậc, em thật đúng là người đàn bà không có lương tâm…” Ngón tay của hắn tham lam miết chặt gương mặt của nàng, cúi đầu nói: “Ta chỉ là giải vây cho em mà thôi, lẽ nào tình cảnh hiện tai của em rất tốt sao?”

 

Úc Noãn Tâm ngẩn ra, đôi mắt đẹp đột nhiên trừng lớn.

 

Tình trạng hiện nay của nàng hắn đã biết?

 

“Không cần nhìn ta kinh ngạc như thế.”

 

Tâm tình của Hoắc Thiên Kình dường như trở nên rất vui vẻ, ngay cả nụ cười bên môi cũng trở nên hết sức tà mị, “Việc này không khó đoán! Ta đã từng nói rồi, không có ta, trong làng giải trí này, em nửa bước cũng đi khó khăn! Về điểm này, em hẳn là từ nhà đầu tư, nhà quảng cáo nhìn ra được.”

 

Hắn giống như một người thẩm phán, trong ánh mắt mang theo ý cười rõ rệt nhìn nàng, dường như thỏa mãn với việc sự kiên cường trên khuôn mặt nàng từ từ tan rã…

 

Úc Noãn Tâm ngửa đầu, mặc cho tay hắn trên mặt mình tùy ý làm càn, dần dần, ngón tay đàn ông di chuyển xuống dưới, từng chút từng chút, như con rắn chui vào cổ áo, nhẹ nhàng vỗ về xương quai xanh gợi cảm của nàng…

 

Trong lúc nhất thời, hơi nóng trên đầu ngón tay người đàn ông khiến nàng ngà ngà say…

 

“Hoắc tiên sinh” ngay lúc bàn tay to của người đàn ông thành thạo đặt lên nơi đẫy đà của nàng, Úc Noãn Tâm chợt bừng tỉnh, bàn tay nhỏ bé thoáng chốc ngăn trở bàn tay to của hắn, ánh mắt lộ rõ ra ý cự tuyệt.

 

Hoắc Thiên Kình dù bận vẫn ung dung nở nụ cười, ngược lại cũng không ép buộc nàng làm gì, giọng nói trầm thấp: “Ta nói rồi, với điều kiện của em có thể yêu cầu ta nhiều hơn, cơ hội này ta vẫn đang giữ lại cho em!”

 

Hắn ôm thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của nàng, cánh tay rắn chắc vòng tại bên hông mảnh khảnh của nàng, hơi thở nguy hiểm càng lúc càng quanh quẩn ở vành tai trắng ngần của nàng.

 

Úc Noãn Tâm không khỏi lạnh sống lưng, cảm giác một trận run run từ lưng xông thẳng lên đỉnh đầu.

 

“Noãn Tâm à…”

 

Tiếng nói trầm thấp của Hoắc Thiên Kình như mang một chút nhung nhớ, “Ngay khi em rời khỏi nơi này ngày hôm nay, thì sẽ biết tất cả thay đổi của em đều không thoát khỏi ảnh hưởng của ta.”

 

Thân thể Úc Noãn Tâm khẽ run lên, nàng hiểu rõ ý tứ trong lời nói của hắn…

 

Bây giờ không khó tưởng tượng ra tất cả mọi thông tin truyền thông đều đang suy đoán quan hệ của hai người bọn họ trong lúc này. Biết đâu bởi vì một ít tin đồn này, tình trạng của nàng sẽ trở nên tốt hơn một chút, nhưng đồng thời cũng rơi sâu vào trong những lời đồn nhảm.

 

“Hoắc tiên sinh…Cảm ơn ngài…” Nàng không thể nhìn thấu được ánh mắt kỳ lạ trong cặp mắt hắn, chỉ có thể thấp giọng nói lời cảm ơn.

 

Hắn nhìn nàng chăm chăm, cặp mắt đen sâu thẳm tản mác ra thứ ánh sáng tinh tường mà lạnh lẽo.

 

Úc Noãn Tâm từ từ ngẩng đầu, chống lại ánh nhìn chăm chú của hắn, lấy đủ dũng khí, muốn nói rồi lại thôi.

 

“Em có việc muốn cầu ta?” Hoắc Thiên Kình luôn tâm tư kín đáo, nên đối với loại tâm tư đơn thuần của người con gái này, càng không phải tốn sức.

 

“Hoắc tiên sinh, tôi quả thực muốn xin ngài giúp đỡ, nhưng, nhưng là không liên quan đến sự nghiệp của tôi, tôi…” Úc Noãn Tâm ấp úng, hàng lông mi dài, tựa như cánh bướm mỏng manh run run trong gió, có thể nhìn ra được nội tâm rất mâu thuẫn của nàng.

 

Vì bệnh tình của cha, nàng thực sự không có cách nào nữa, nàng thầm nghĩ muốn cầu hắn giúp đỡ cha nàng nhập viện, nhưng nàng lại không dám mở miệng. Người đàn ông này khiến người ta không thể thấu hiểu, hắn có thể tốt bụng giúp ngươi giải quyết tất cả mọi rắc rối, nhưng đồng thời cũng sẽ làm ngươi mất đi tất cả… Theo như lời nói của hắn, hắn là một thương nhân, luôn luôn chỉ biết làm việc có lợi cho bản thân!

 

“Nói đi.” Hoắc Thiên Kình buồn cười nhìn bộ dáng muốn nói lại thôi của nàng, tiếng nói dễ nghe mang theo một chút chế nhạo, nhưng lại chứa khí phách không cho người khác cự tuyệt.

 

Úc Noãn Tâm chớp mắt, tròng mắt trong suốt đi từ cần cổ thon dài của hắn, đến chiếc cằm cương nghị, đôi môi mỏng cười mà như không, mãi cho đến khi nhìn vào đôi mắt đầy kiêu ngạo

 

Dưới ánh nắng, cặp mắtsâu thẳm của hắn, giống như tràn ra màu sắc kỳ lạ, trong mắt giống như có hai vòng nước xoáy …

 

Nàng cố lấy đủ dũng khí nói: “Hoắc tiên sinh, xin ngài giúp tôi…”

 

Mới nói được một nửa, tiếng điện thoại di động trong túi xách vang lên, âm nhạc vui vẻ đánh vỡ bầu không khí vốn có chút áp lực.

 

“Thật ngại quá.” Úc Noãn Tâm nói một tiếng áy náy, cầm lấy điện thoại.

 

Trong điện thoại di động truyền đến tiếng nói của Tiểu Vũ, Úc Noãn Tâm nghe được một nửa vội vàng ngắt máy, cầm lấy túi xách, chuẩn bị rời đi.

 

“Đi đâu?” Đôi mắt đen sâu thẳm của Hoắc Thiên Kình hiện lên mũi nhọn lạnh lẽo sắc bén.

 

Người đàn bà này, coi hắn như không tồn tại sao?

 

“Hoắc tiên sinh, xin lỗi, tôi có việc gấp phải đi trước, xin lỗi…” Úc Noãn Tâm liên tiếp xin lỗi, mở cửa ra liền rời đi.

 

Hoắc Thiên Kình chậm rãi đứng dậy, trong mắt dần dần nổi lên nghi hoặc…

 

Bệnh viện Ước Hàn Đốn, phòng làm việc của viện trưởng.

 

“Viện trưởng Pat, đây là 20 triệu tiền đặt cọc nhập viện, bệnh tình của cha tôi thực sự không thể trì hoãn hơn được nữa, van cầu ngài để cho cha tôi nhập viện đi.”

 

Úc Noãn Tâm một lần nữa trở lại đây, trong 20 triệu này, Tiểu Vũ cho nàng mượn 10 triệu, đây là chuyện mà nàng vừa rồi trong điện thoại vô cùng lo lắng.

 

Viện trưởng Pat lắc đầu, trên mặt mang theo áy này, một lần nữa đẩy chi phiếu đến trước mặt Úc Noãn Tâm, “Xin lỗi Úc tiểu thư, đây đều không phải là vấn đề tiền nong, ông nhà không phù hợp với điều kiện nhập viện, tôi thực sự không thể làm gì được…”

 

“Này, anh làm sao vậy? Đây là bệnh viện, cũng không phải là câu lạc bộ cao cấp nào, là bệnh nhân thì sẽ điều trị, cũng không phải không có tiền, các người làm như vậy cũng hơi quá đáng đi!” Tiểu Vũ tính tình trời sinh nóng nảy, tiến lên, bàn tay nhỏ bé nắm lại, “Thình thịch, thình thịch, thình thịch” gõ bàn, làm viện trưởng bị dọa tới một trận.

 

Úc Noãn Tâm vội vã kéo Tiểu Vũ lại, “Viện trưởng, xin lỗi…” Một bên áy náy nói, một bên đem cô kéo đến hành lang.

 

“Noãn Tâm, em sao lại xin lỗi anh ta làm chi? Cái gì chứ, chỉ là một bệnh viện mà thôi, sao phải làm cao đến như vậy ?” Tiểu Vũ tức giận đến thật muốn đánh cho tên viện trưởng kia một phát.

 

“Tiểu Vũ, cho dù chị có ầm ĩ với anh ta cũng không có cách nào, nội quy của bệnh viện chính là vậy, em cho rằng chỉ cần có tiền đặt cọc nằm viện là có thể được, nhưng mà vẫn là không được…” Úc Noãn Tâm vô lực dựa vào vách tường, ngay cả giọng nói cũng lộ ra sự mệt mỏi.

 

Tiểu Vũ nặng nề mà thở dài một hơi, “Noãn Tâm à, em sẽ không muốn buông tay chứ? Không phải em nói chuyên khoa tim của bệnh viện này là nơi có uy tín nhất trên toàn thế giới sao?”

 

“Em sẽ không từ bỏ, nhưng mà…Em quả thực đã nghĩ hết cách rồi, dù sao thì cha em cũng sắp xuất viện ở bên kia rồi.” Khuôn mặt nhỏ nhắn trong sáng của Úc Noãn Tâm hơi tái nhợt, ngay cả đuôi lông mày đều hơi nhuốm vẻ nôn nóng…

 

Lẽ nào… Nàng thực sự phải đi cầu người đàn ông kia sao?

 

Tiểu Vũ cũng hết chỗ nói rồi, hai người trong nhất thời lâm vào trầm mặc…

 

“Lăng Thần, thương thế của em đều ổn rồi, thực sự không cần đem em trở thành bệnh nhân như vậy, vừa lúc nãy kiểm tra lại, không phải bác sĩ cũng nói không có việc gì rồi sao, công việc của anh bận rộn như vậy, căn bản là không cần theo em đâu…” Trên mặt đất lát đá cẩm thạch ở hành lang bệnh viện hiện ra bóng dáng của một đôi nam nữ.

 

“Phương Nhan” Tả Lăng Thần dừng bước lại, nhẹ nhàng lật người cô lại, “Chúng ta chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, em còn khách khí với anh như vậy, anh sẽ thấy đau lòng.”

 

Phương Nhan dịu dàng cười, “Được rồi, được rồi, em nhận sai được chưa? Ừ, thực ra em biết anh hôm nay đến thăm em chỉ là một lý do, mà quan trọng nhất là anh muốn đến gặp viện trưởng Pat, không phải sao?”

 

Tả Lăng Thần mỉm cười, “Đương nhiên rồi, có điều lần trước anh ấy nói cũng rất nhớ em, ngày hôm nay anh ấy cũng vừa mới bay trở về, cùng đi đi.”

 

Phương Nhan gật đầu, bên môi nở ra nụ cười dịu dàng.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+