Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy ngày ân ái – Hồi 06 – Chương 13-14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13 – Bước ngoặt bất ngờ

 

Kế hoạch “Xây dựng thành phố hoàn mỹ” do chính phủ khởi xướng, với mục đích cải thiện cảnh quan thành phố, xây dựng lại các khu công nghiệp nhằm bảo vệ môi trường, Trên thực tế, “Kiến thiết thành phố hoàn mỹ” là một thành phố không có khói bụi, trong diện tích đất rộng lớn như vậy, toàn bộ đều chọn dùng năng lượng mặt trời làm năng lượng tiêu thụ, ở đó không có ô nhiễm, chỉ có cây xanh nối tiếp nhau cùng bầu trời xanh thẳm.

Nguồn vốn để xây dựng thành phố hoàn mỹ này chắc chắn là rất khổng lồ, chỉ là giai đoạn tiền kỳ mà đã phải đầu tư vào đó nguồn tài chính lên đến 600 tỷ, nhưng cũng là, nếu một ngày đầu tư có khả quan, thì nhất định sẽ thu được lợi nhuận rất cao.

Bóng đêm bao phủ toàn bộ thành phố, nhưng bóng đêm đang buông xuống cũng không che được các hoạt động thương mại đang được tiến hành.

Cuộc đấu thầu “Xây dựng thành phố hoàn mỹ” rốt cuộc đã được cử hành.

Phòng đấu thầu rộng hơn ngàn thước sớm đã ngồi đầy những người trong thương giới, tuy nói cuộc đấu thầu lần này cuối cùng chỉ còn lại có Tả Thị cùng Hoắc Thị, nhưng trận tranh đấu gay gắt của hai nhà này vẫn đều được thương giới rất quan tâm, nhất là trường hợp quan trọng như ngày hôm nay, những người trong thương giới có mặt ở đây đơn giản là muốn được chia một phần nhỏ trong cái bánh ga tô hạng mục này, cho dù chỉ là một muỗng nhỏ cũng đã đủ có lời rồi. 

Điều bọn họ quan tâm nhất là hạng mục này cuối cùng sẽ rơi vào nhà ai.

Ba phút trước khi cuộc đấu thầu bắt đầu, Tả Lăng Thần và Hoắc Thiên Kình đồng thời xuất hiện.

Hoắc Thiên Kình không mang theo bạn gái, lẻ loi một mình, đi theo phía sau là vài tên vệ sĩ mặc âu phục màu đen.

Bạn đồng hành của Tả Lăng Thần là Úc Noãn Tâm, nàng mặc bộ váy thương vụ đơn giản màu bạc, là thiết kế mới nhất của năm nay, làn váy mềm mại để hiển hiện vừa đủ những đường cong của cơ thể nàng, tuy rằng sắc mặt nàng nhìn qua có chút hơi tái nhợt, nhưng ẻ đẹp lung linh không giảm sút chút nào, tựa như nàng tiên cá khoác tay hoàng tử chậm rãi bước vào lâu đài.

Sự xuất hiện của ba người nhất thời khiến ánh mắt của tất cả mọi người tập trung hết vào, tính cả giới truyền thông thì bữa tiệc có đến hơn một nghìn người, các phóng viên đều cầm máy ảnh, máy quay phim, rất sợ bỏ qua mất bất kỳ một tiểu tiết nào.

Có mặt ngày hôm nay phần đông là phóng viên kinh tế – tài chính, giới truyền thông kinh doanh, may mà giới truyền thông giải trí bị nhà tổ chức ngăn ở bên ngoài, những thương vụ đặc biệt nghiêm túc thường không cho giới truyền thông giải trí tham gia, điều này khiến Úc Noãn Tâm ít nhiều cảm thấy thích hơn.

“Không ngờ công ty đi tới cuối cùng chỉ còn lại có Hoắc Thị và Tả Thị, thực sự là hiếm gặp.” Hoắc Thiên Kình nhìn về phía Tả Lăng Thần, bờ môi lạnh hơi cong lên.

“Đây là chuyện trong vòng dự đoán của Hoắc tiên sinh mới đúng, nhưng mà Hoắc tiên sinh là người luôn kinh doanh tài chính, không ngờ lần này lại quan tâm tới bất động sản, việc này chắc chắn khiến tất cả mọi người phải bất ngờ.” Tả Lăng Thần cười một cách tỉnh bơ. 

Hoắc Thiên Kình mỉm cười, “Không có gì, kinh doanh bất động sản cũng là một loại đầu tư, sao tôi lại không làm chứ, con người mà, làm việc gì cũng không thể tuyệt đối, bởi vì thế sự vô thường, có cái ngày hôm nay thuộc về cậu nhưng mà ngày mai đã biến thành của người khác, vì thế con người phải học cách phòng ngừa chu đáo mới được.” Nói xong, ánh mắt hắn chuyển từ Tả Lăng Thần sang người Úc Noãn Tâm, mỉm cười, “Úc tiểu thư, cô nói xem?”

Lời nói có ẩn ý khiến vùng quanh lông mày Úc Noãn Tâm vô thức khẽ nhíu lại.

Tả Lăng Thần khẽ cười, chủ động choàng tay qua eo Úc Noãn Tâm, “Hoắc tiên sinh nói có lý, chính bởi vì “tam niên hà đông tam niên hà tây”[11], nên cũng chưa biết trận mưa xuân này sẽ rơi vào nhà ai.

Hoắc Thiên Kình cười nhạt một chút, “Vậy mỏi mắt mong chờ rồi.”

Ánh mắt hắn hững hờ lướt qua bàn tay đang đặt trên eo Úc Noãn Tâm, đi về phía bàn tiệc, trong chớp mắt quay người đi, vẻ tươi cười trên môi đột nhiên lạnh đi, đáy mắt cũng lộ vẻ lạnh lẽo…

Buổi đấu thầu bắt đầu, trải qua một lượt giới thiệu đầu tư xong, bắt đầu đến hai nhà đầu tư còn lại của buổi đấu thầu.

Bắt đầu công bố từ phương án đầu tư đến con số yết giá đấu thầu, cuối cùng bảng giá Tả thị đưa ra cao hơn một trăm vạn nên đạt được quyền đấu thầu hạng mục.

Trong phút chốc, Tả Thị trở thành tâm điểm chú ý của toàn bộ giới truyền thông cũng như giới kinh doanh.

“Chúc mừng cậu!” Hoắc Thiên Kình chủ động tiến lên đưa tay chúc mừng.

Tả Lăng Thần nắm lấy bàn tay của hắn, cười cười nói: “Nhờ lời nói tốt lành của Hoắc tiên sinh, lần này may mắn quả nhiên tới Tả Thị rồi, thật ngại quá.”

“Đâu có, chuyện trên thương trường luôn luôn là phong thuỷ luân phiên biến đổi, chỉ có điều…”

Bên môi Hoắc Thiên Kình vẫn là nụ cười không nóng không lạnh như trước, nói: “Giá cuối cùng của Tả Thị chỉ cao hơn Hoắc Thị có một trăm vạn, Tả tiên sinh, cậu thật sự rất cao minh, cao minh đến mức như thể đã biết trước giá yết định của Hoắc Thị!”

Úc Noãn Tâm ở bên cạnh trong lòng cả kinh, vô thức nhìn về phía Tả Lăng Thần.

Kỳ thực nàng cũng thấy kỳ quái khó hiểu, một hạng mục lớn như vây, Lăng Thần sao lại chỉ cần đặt tiền đầu tư cao hơn có một trăm vạn như vậy? Dường như thực sự đã biết giá yết định của Hoắc thị vậy.

Nụ cười trên môi Tả Lăng Thần vẫn như cũ. “Nếu quả thật là như thế, vậy Hoắc tiên sinh sẽ triệt để điều tra một chút xem Hoắc Thị có gián điệp thương mại hay không.”

Hoắc Thiên Kình bất ngờ cười sang sảng. “Nói đùa một câu mà thôi, tôi nghĩ ngày mai thị trường chứng khoán bắt đầu phiên giao dịch, giá cổ phiếu của Tả Thị nhất định sẽ tăng. Có điều, lòng người thực sự khó dò, Tả tiên sinh, Tái ông mất ngựa chưa chắc đã không phải là phúc, những lời này chắc là đã từng nghe rồi đi? Chúng ta còn nhiều thời gian!”

Máy ảnh không ngừng lóe lên, trong đáy mắt hai người đàn ông nổi sóng, một màn này khiến trong lòng Úc Noãn Tâm dần dần nảy sinh một cảm giác quái dị rồi lại bất an không rõ…

Quả nhiên nỗi lo lắng bất an trong lòng Úc Noãn Tâm chỉ qua một đêm đã trở nên linh nghiệm!

Chưa tới thời gian buổi trưa, Tiểu Vũ đã hoảng loạn đi tới đoàn làm phim tìm nàng, đợi nàng diễn xong một cảnh, liền thần bí kéo nàng về phòng hóa trang.

“Đã xảy ra chuyện!” Khi chỉ còn riêng hai người trong phòng, Tiểu Vũ mở miệng nói.

Úc Noãn Tâm sửng sốt, “Cái gì đã xảy ra chuyện? Nói rõ ràng xem nào?”

Tiểu Vũ nuốt một chút nước bọt, điều chỉnh hô hấp, nói đầy đủ: “Tả Lăng Thần đã xảy ra chuyện, sáng sớm ngày hôm nay giá cổ phiếu Tả Thị tăng cao, ai biết chỉ hai giờ sau, cổ phiếu bắt đầu giảm, hiện tại vẫn đang tiếp tục giảm!”

“Cái gì?”

Úc Noãn Tâm kinh ngạc ngẩn cả người, vội vã hỏi: “Tại sao có thể như vậy? Tin tức Tả Thị đoạt được hạng mục Xây dựng thành phố hoàn mỹ đã công bố rồi, cổ phiếu hẳn là phải tăng cao mới đúng, sao lại có thể giảm được?”

Tiểu Vũ bình tĩnh đóng cửa lại, sắc mặt nghiêm túc noi: “Chị cũng chỉ nghe được một chút tin tức, chị nghe nói lần này Tả Thị có liên quan tới việc giá đấu thầu của Hoắc Thị bị tiết lộ, đương nhiên tin tức cụ thể chị cũng không biết.”

“Có liên quan tới giá đầu thầu của Hoắc Thị bị lộ?

Úc Noãn Tâm toàn thân mặc y phục trắng thời Hán, nhưng mở miệng thì lại đang luận bàn chuyện giới kinh doanh, ít nhiều gây ra một loại cảm giác quái dị.

“Tiểu Vũ, ý của chị là?”

“Trời ạ, không phải ý của chị, mà là tin tức chị nghe được, có người nói Tả thị sở dĩ đấu thầu thành công là bởi vì có gián điệp thương mại ở Hoắc Thị, nói không chừng hiện giờ cảnh sát kinh tế đang bắt tay vào điều tra việc này.” Tiểu Vũ cẩn trọng nói.

Úc Noãn Tâm trong lòng căng thẳng tới hoàn toàn ngây ra, trong đầu hiện lên cảnh tượng khi cuộc đấu thầu kết thúc

“Giá cuối cùng của Tả thị chỉ cao hơn Hoắc thị có một trăm vạn, Tả tiên sinh, cậu thật sự rất cao minh, cao minh đến mức như thể đã biết trước giá yết định của Hoắc thị”

“Nếu quả thật là như vậy, Hoắc tiên sinh sẽ triệt để điều tra một chút xem Hoắc thị có gián điệp thương mại hay không.”

“Nói đùa một câu mà thôi, tôi nghĩ ngày mai thị trường chứng khoán bắt đầu phiên giao dịch, giá cổ phiếu của Tả thị nhất định sẽ tăng. Có điều, lòng người thực sự khó dò, Tả tiên sinh, Tái ông mất ngựa chưa chắc đã không phải là phúc, những lời này chắc là đã từng nghe rồi đi? Chúng ta còn nhiều thời gian!”

 

Đúng vậy, nàng sớm đã cảm thấy bất thường, không riêng gì Tả Lăng Thần bất thường, mà cả Hoắc Thiên Kình cũng bất thường, hắn dường như đã sớm biết được cái gì rồi, nhưng lại không lập tức vạch trần.

Lẽ nào Lăng Thần thực sự biết trước giá đầu thầu của Hoắc thị? Đúng lúc này cổ phiếu Tả Thị giảm xuống chính là sự phản kích của Hoắc Thiên Kình? Chính là như lời hắn đã nói Tái ông mất ngựa chưa chắc đã không phải là phúc?

Úc Noãn Tâm nhíu mày lại, ngay sau đó nàng cầm túi lấy điện thoại di động bấm một dãy số.

Bên kia điện thoại di động vang lên hồi lâu nhưng không có ai nhấc máy, ánh mắt nàng càng lúc càng lo lắng…

Đợi sau khi nàng ngắt điện thoại, Tiểu Vũ dè dặt hỏi thăm: “Noãn Tâm, Tả tiên sinh anh ta không phải bị cảnh sát kinh tế mời đi uống cà phê rồi chứ?

Úc Noãn Tâm không nói gì cả, mi tâm càng lúc càng nhíu chặt, Lăng Thần cho tới giờ chưa từng không nghe điện thoại của nàng, trừ khi thực sự gặp chuyện phiền phức…

Nhà hàng tao nhã, tiếng đàn vĩ cầm như dòng nước lưu chuyển toàn không gian, nhạc công chuyên tâm diễn tấu, tất cả nhân viên đang cung kính phục vụ một đôi nam nữ dùng cơm.

Hoắc Thiên Kình và Phương Nhan.

Bữa tối dưới ánh nến lãng mạn, Phương Nhan dường như lòng không yên, cả buổi tối ăn không nhiều, ngay cả món tráng miệng ngọt thích ăn nhất cũng chỉ động vào một hai miếng.

“Thiên Kình…” Cô muốn nói lại thôi, nhìn vị hôn phu ngồi đối diện đang im lặng dùng cơm.

Hoắc Thiên Kình chỉ ngước mắt nhìn cô một cái, hững hờ nói: “Không hợp khẩu vị? Đầu bếp của nhà hàng này vừa mới từ Pháp về.”

“Không, bữa cơm rất ngon, nhưng, nhưng điều em muốn nói không phải cái này…” Phương Nhan hít sâu một hơi, nhẹ nhàng nói.

Hoắc Thiên Kình đặt bộ đồ ăn xuồng, tao nhã lau miệng, trực tiếp nói: “Cô đang lo lắng cho Tả Lăng Thần!”

Nếu cô ta đã ấp úng, chẳng bằng hắn làm một chuyện tốt nói thay cô ta.

Ngón tay Phương Nhan run lên một chút, cô cố gắng lấy dũng khí nhìn về phía Hoắc Thiên Kình, nói: “Thiên Kình, cổ phiếu của Tả Thị có phải do anh cố tình đánh úp không?”

Tuy rằng cô chắc chắn chuyện này mười phần là do hắn làm, nhưng chỉ có thể dùng câu nghi vấn để hỏi.

“Là tôi làm!”

Hoắc Thiên Kình cũng không hề che giấu chút nào, thẳng thắn thừa nhận, nhìn ánh mắt cô ngẩn ra, tỏ ra có lòng tốt nói thêm: “Nếu tôi tính toán không nhầm mà nói, thì tới chiều mai, đa số những người đang nắm trong tay cổ phiếu của Tả Thị sẽ bắt đầu bán tháo.”

“Thiên Kình, anh không thể làm như vậy, anh ấy là em họ của anh!” Phương Nhan nóng ruột, vội vã nói

Hoắc Thiên Kình nghe vậy xong, thẳng thắn tựa lưng vào ghế ngồi, cười mà như không cười nhìn cô nói: “Hắn đúng là em họ của tôi, từ đầu tới cuối tôi cũng không có dự định mưu hại hắn, hình như người đưa hắn đẩy vào miệng hổ chính là cô mới đúng chứ?”

Tuy là hỏi vặn, nhưng lại lộ ra dáng vẻ tươi cười sắc sảo.

“Leng keng” Tay Phương Nhan run lên, dao nĩa trong tay thoáng cái đánh rơi, nhân viên phục vụ nhanh chóng bước lên thay cho cô một bộ đồ ăn mới tinh, lặng yên lui ra.

Hoắc Thiên Kình nhìn ra vẻ hoảng hốt của cô, nụ cười trong mắt càng lúc càng trở nên lạnh lẽo…

Phương Nhan cụp mi xuống, che giấu nỗi bất an trong lòng, nhàn nhạt nói: “Anh đang nói cái gì, em không rõ.”

“Tôi đây sẽ nói rõ ràng thêm một lần nữa!”

Hai tay Hoắc Thiên Kình khoanh lại trước ngực, không nhanh không chậm nói: “Tả Thị đấu giá thành công, nhưng giá thắng thầu chỉ cao hơn Hoắc Thị một trăm vạn, khả năng loại chuyện này có thể vừa khớp phát sinh đối với Hoắc Thị là cực kỳ nhỏ. Một ngày trước buổi đấu giá, tôi vô ý mang tài liệu đấu thầu đặt trong thư phòng, cô đi gặp bà nội, nhưng lại đúng lúc nhìn thấy tài liệu đấu thầu, tôi nghĩ có thể nói ra giá yết định trong bản tài liệu đấu thầu mà khiến Tả Lăng Thần không nghi ngờ thì chỉ có một người là cô, Phương Nhan!”

“Em luôn luôn không quan tâm việc kinh doanh, làm sao lại đi xem tài liệu đấu thầu của anh? Hơn nữa, số liệu trong tài liệu đấu thầu luôn luôn phức tạp, em sao mà hiểu được?” Ánh mắt Phương né tránh, nhưng ngoài miệng vẫn cãi chày cãi cối như cũ.

Hoắc Thiên Kình cười lạnh lùng, “Cô tất nhiên không quan tâm việc kinh doanh, nhưng cái hạng mục này cũng chỉ có Hoắc Thị và Tả Thị cạnh tranh, cô liền phải quan tâm, bởi trong mắt cô vẫn luôn cho rằng cô có lỗi với Tả Lăng Thần, hiện giờ đúng lúc lợi dụng cơ hội này để hoàn trả lại. Về phần tài liệu đấu thầu…”

Trong mắt hắn càng nổi lên vẻ buồn cười, “Sao cô lại xem không hiểu? Đường đường tốt nghiệp đại học kinh tế thương mại lại xem không hiểu tài liệu đấu thầu? Phương Nhan, là cô hoảng quá nói sai hay là lúc tốt nghiệp, giảng viên làm việc trái lương tâm, cho cô đạt thành tích?”

“Thiên Kình, em”

“Đừng quên, tôi đã từng là học trưởng của cô, bởi thế tôi cũng đã tận mắt nhìn thấy thành tích học tập luôn luôn xuất sắc của cô…” Hoắc Thiên Kình cười lạnh cắt ngang lời cô, giọng nói thản nhiên càng tăng thêm sự hoang mang trong cô.

Phương Nhan gắt gao nắm tay lại, cố gắng lấy can đảm, nói: “Em biết chuyện này trước sau sẽ không thể gạt được của anh, nhưng em không nghĩ tới lại nhanh như vậy, cũng không nghĩ tới anh sẽ đánh úp Tả Thị.”

“Tôi nói rồi tất cả đều là hắn tự tìm đến.”

Hai tay Hoắc Thiên Kình mở ra. “Nếu như không phải hắn nghe theo lời cô nói, chỉ dùng giá cao hơn Hoắc Thị một trăm vạn là có thể thắng thầu, tôi nghĩ hắn hoàn toàn không gặp phải trận hồng thủy này, nói gì đi chăng nữa cũng là nhờ công của cô, vị hôn thê của tôi!”

Đôi mắt như chim ưng của hắn lướt qua dò xét gương mặt tái nhợt của cô, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm.

Phương Nhan run rẩy, hơn nửa ngày mới nói: “Thiên Kình, em cũng không muốn có lỗi với anh, em với Lăng Thần cũng không có gì.”

 “Hoắc Thiên Kình tôi hận nhất là kẻ phản bội tôi, mà cô lại là vị hôn thê của tôi, chân tướng lộ ra cô thực sự khiến tôi thấy thất vọng!” Hoắc Thiên Kình hơi ngả người về phía trước, lời nói mạnh mẽ và băng lạnh: “Tại sao trong lòng cô thủy chung vẫn có tên Tả Lăng Thần!”

“Em thực sự không có!” Phương Nhan phản bác, không khỏi cao giọng, “Thiên Kình, lúc đầu em đã lựa chọn anh rồi, sao lại có thể thay đổi nay đây mai khác như thế được chứ?”

Đáy mắt Hoắc Thiên Kình  lộ vẻ băng lạnh, hắn lạnh lùng cười, vầng trán anh tuấn thoáng nhíu lại, “Chính tôi cũng không hiểu rõ, cô luôn miệng nói yêu tôi, nhưng mạo hiểm đem giá đấu thầu của Hoắc Thị đưa cho Tả Lăng Thần, lòng của đàn bà thực sự chính là đáy biển …” Hắn giả vờ tiếc hận lắc đầu: “Vị hôn thê của tôi, cô là sinh viên hàng đầu của khoa kinh tế học, sẽ không phải không biết rằng, tiết lộ bí mật thương nghiệp là phải ngồi tù chứ?”

“Em…”

Hơi thở của Phương Nhan càng lúc càng trở nên gấp gáp, sau một lúc lâu, cô mới ngước mắt chăm chú nhìn Hoắc Thiên Kình, giọng nói bi thương chất vấn: “Vị hôn thê? Thiên Kình, trong lòng anh thực sự có xem em là vị hôn thê sao?”

Hoắc Thiên Kình lạnh lùng nhìn cô một cái, “Cô muốn nói cái gì?”

Phương Nhan cười khổ một chút, đáy mắt từ từ ngấn lệ, “Thiên Kình, hôm nay em chỉ cần anh nói thật một câu, anh có yêu em sao?”

Nhiều năm như vậy cô thực sự rất muốn rất muốn biết suy nghĩ trong nội tâm của hắn!

Hoắc Thiên Kình nhíu mày lại, nhìn gương mặt ngập nước mắt của cô, đáy mắt hơi nổi lên sự không vui.

Sao phụ nữ đều thích khóc thế?

Trong đầu lơ đãng hiện lên hai mắt đẫm lệ của Úc Noãn Tâm…

Hắn phải thừa nhận, Úc Noãn Tâm khóc, tim hắn sẽ mơ hồ nổi lên đau nhức, xon xót bất an; nhưng đối diện với nước mắt của người đàn bà này lại làm hắn sản sinh một loại phiền chán…

“Không có!” Câu trả lời của Hoắc Thiên Kình ngắn gọn chỉ gồm hai chữ, không chút do dự.

Tay Phương Nhan run lên, sắc mặt nhất thời trở nên trắng bệch.

Hắn vừa nói cái gì?

Hắn nói hắn chưa hề yêu cô?

Không…

“Anh đã không yêu em, vì sao lúc trước còn muốn theo đuổi em? Thậm chí còn muốn lấy em?” Cô như bị chèn tại cổ họng, giọng nói ngẹn ngào không khó nhận ra kích động trong lòng cô.

Hoắc Thiên Kình tựa như nghe được chuyện rất buồn cười, nhìn Phương Nhan, thản nhiên nói: “Hôn nhân thương nghiệp là chuyện hết sức bình thường, hơn nữa Phương gia và Hoắc gia luôn tương giao rất tốt, cô phải biết rằng, sinh ra trong nhà giàu có, chuyện tình cảm vốn là chuyện hết sức buồn cười!”

“Thiên Kình, em sở dĩ đáp ứng gả cho anh hoàn toàn là bởi vì em yêu anh, em sẽ không kết hôn nếu không xây dựng trên cơ sở tình yêu. Anh không yêu em thì không nên gây cho em những ảo tưởng hão huyền, em còn nhớ tình cảnh năm đó anh theo đuổi em, lẽ nào tất cả đều là giả dối?” Phương Nhan đau lòng hỏi.

“Tôi nghĩ gặp dịp thì chơi, ai cũng vậy thôi, ngay như Tả Lăng Thần mà nói, hắn không phải luôn thích gặp dịp thì chơi sao? Nhưng lại làm ra vẻ chân thật như vậy, ngay cả cô cũng tự theo sát bước chân của hắn.” Hoắc Thiên Kình cười châm chọc

Phương Nhan chan chứa nước mắt nhìn người đàn ông đối diện, rốt cục bỗng nhiên tỉnh ngộ.

“Thiên Kình, lúc đó anh theo đuổi em, thậm chí muốn kết hôn với em, nguyên nhân là bởi vì Lăng Thần đúng không?”

Hoắc Thiên Kình cười lạnh lùng, “Cô rốt cuộc cũng suy nghĩ cẩn thận rồi sao? Không sai, tôi theo đuổi cô chẳng qua chỉ bởi vì cô là người đàn bà của Tả Lăng Thần! Tôi nói rồi tôi sẽ không để hắn sống dễ dàng, hắn có lỗi với tôi, tôi sẽ từ từ trả lại hắn gấp bội, nhìn hắn thống khổ mới là niềm vui sướng lớn nhất của tôi!

Trái tim hoàn toàn bị xé nát…

Phương Nhan như nghe được tin dữ, không tin nổi lắc đầu nhìn hắn, “Thiên Kình… Sao anh lại có thể làm vậy? Sao anh có thể tàn nhẫn đến như thế? Em yêu anh nhiều như vậy lẽ nào anh cũng không nhận ra sao?”

“Biết không?”

Hoắc Thiên Kình lạnh lùng tựa như ma vương, không nhìn đếm nước mắt của cô, từng chữ từng lời nói: “Tôi ghét nhất chính là đàn bà lẳng lơ, cô yêu tôi? Thực sự chê cười, người đàn ông đầu tiên của cô là Tả Lăng Thần, không phải là tôi!”

Phương Nhan không thể tin nổi nhìn hắn, rưng rưng cười khổ nói: “Thiên Kình, không sai, em và Lăng Thần đã từng là một đôi người yêu, nhưng đó là chuyện tình ở đại học, khi em lần đầu tiên nhìn thấy anh đã yêu anh sâu sắc, em mới biết được, đối với Lăng Thần em chỉ là thích, loại thích này không phải là yêu.”

Cô vẫn không quên được lần đầu tiên nhìn thấy Hoắc Thiên Kình, khi đó cô đang nắm tay cùng Tả Lăng Thần thong thả bước đi, Hoắc Thiên Kình từ đi tới trước mặt, gương mặt hờ hững mà vô cùng anh tuấn, cánh mũi anh tuấn, đôi mắt không cách nào nhìn thấu, kể cả vầng trán phảng phất vẻ vương giả kia, chỉ trong chớp mắt, cô chỉ biết thế là xong… đã hoàn toàn mê muội người đàn ông này.

Nhưng mà, thì ra chính là bản thân mình đơn phương tình nguyện sao?

Cô cho rằng rốt cuộc cũng tìm được hoàng tử thuộc về mình, nhưng không ngờ hoàng tử lại tuyệt tình…

Hoắc Thiên Kình nhìn dáng vẻ thề thốt tha thiết của cô, lắc đầu khẽ cười nhạt, “Phương Nhan, có một số việc tôi không nói chỉ là muốn giữ lại cho nhau thể diện mà thôi, cô nói cô yêu tôi, yêu thế nào? Yêu tới mức nào? Lẽ nào cô yêu tôi đến mức bò lên giường cùng Tả Lăng Thần sao?”

Lời nói của hắn khiến Phương Nhan chấn động, một lát sau cô bỗng nhiên đứng lên, kinh hãi nhìn người đàn ông đối diện, nhìn thấy trong ánh mắt dò xét của hắn mang theo vẻ châm chọc cùng đùa cợt, không hề có một chút vẻ quan tâm nào…

“Anh… vì sao anh phải nói như vậy, anh có bằng chứng gì mà mắng em như vậy?” Giọng nói của cô có phần ngập ngừng.

Hoắc Thiên Kình  như là thương hại nhìn cô, bờ môi khẽ nhếch lên. “Phương Nhan à, nói thật đi, đối với cô tôi chưa từng có mâu thuẫn quá lớn, cũng có thể nói có điểm thích, theo lý thuyết nếu như ngày hôm nay cô không bàn đến chủ đề này, tôi tự nhiên cũng sẽ không truy cứu, dù sao hắn là người đàn ông đầu tiên của cô, cô nhớ mãi không quên là điều bình thường, đáng tiếc hết lần này tới lần khác tôi không muốn để Tả Lăng Thần sống dễ dàng, đáng tiếc là cô… đã rơi vào thế khó xử.”

Lòng Phương Nhan càng lúc càng lạnh, nước mắt dường như cũng muốn đông lại, cô nhìn hắn, cuối cùng lạnh lùng nói: “Dù em có cùng Tả Lăng Thần chung giường thì sao chứ? Anh có quan tâm sao? Trong lòng anh cũng chỉ có công việc! Không sai, bên cạnh anh có rất nhiều đàn bà, anh tình nguyện chạm vào bọn họ cũng không chạm đến em. Em là vị hôn thê của anh, chẳng lẽ còn không bằng mấy ả gái bao sao? Lăng Thần dù sao cũng tốt hơn anh, ít nhất anh ấy biết em muốn cái gì! Anh ấy so với anh ôn nhu hơn, quan tâm săn sóc hơn!”

Rốt cuộc những lời muốn nói trong lòng cũng đã nói ra, trong nháy mắt, cô cảm thấy toàn thân vô lực, thoáng cái ngã ngồi ở trên ghế.

Hoắc Thiên Kình nhìn cô, bên môi vẫn mang theo nét cười như cũ, đáy mắt không ngờ một chút ghen tuông cũng không có, chỉ có ánh mắt lạnh nhạt như bình thường, “Tôi thực sự là tiếc thay cho cô, Phương Nhan, có lẽ cô đã từng là người Tả Lăng Thần yêu, nhưng hiện giờ trong lòng hắn chỉ có một mình Úc Noãn Tâm, tôi nghĩ cho dù các người có quan hệ xác thịt với nhau, hắn cũng chỉ coi cô là thứ làm ấm giường mà thôi!”

Phương Nhan nghe xong, đầu tiên là đau đớn sau đó đó là cười thê lương, cô nhìn Hoắc Thiên Kình, không hề chớp mắt, dường như muốn nhìn thấu hắn.

“Nhớ mãi không quên Úc Noãn Tâm chỉ bởi cô ta là người của Tả Lăng Thần? Ngay cả anh cũng chẳng phải như thế sao? Thiên Kình, tuy em không đoán được anh đang suy nghĩ gì, nhưng ít nhiều vẫn hiểu được anh, mỗi lần anh nhìn Úc Noãn Tâm, ánh mắt đều không phải như vậy, cho tới bây giờ anh chưa từng nhìn tôi bằng loại ánh mắt đó!”

Hoắc Thiên Kình nhíu mày, không nói gì, chỉ tự rót rượu vang.

“Anh yêu cô ấy, đúng không?” Phương Nhan lạnh lùng hỏi.

“Cô bắt đầu nói năng linh tinh rồi!” Hoắc Thiên Kình không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ nhìn Phương Nhan lạnh lùng cảnh cáo.

“Ha ha”

Phương Nhan cười khổ vài tiếng, rốt cục nói: “Biết vì sao em đưa giá đấu thầu cho Lăng Thần không? Cho anh hay! Anh cho là trong ngày chúng ta đính hôn, anh làm gì với Úc Noãn Tâm em không biết sao? Ngày đó là lễ đính hôn của em và anh đó, sao anh có thể cùng đàn bà lên lầu quấn lấy nhau? Cô ấy là Úc Noãn Tâm, là một cô gái vô tội, mà anh luôn luôn chẳng bao giờ ép buộc phụ nữ, nhưng khi đối mặt với Úc Noãn Tâm, tất cả tự chủ và nguyên tắc của anh đều bị phá vỡ!”

“Rất đơn giản, Úc Noãn Tâm với cô giống nhau, đều là đàn bà của Tả Lăng Thần!” Hoắc Thiên Kình thản nhiên nói.

Phương Nhan lắc đầu, vô lực nói: “Em không tin anh là một người vì trả thù mà cam lòng phá bỏ nguyên tắc của mình, cho tới giờ Hoắc Thị chưa từng bao giờ đầu tư lĩnh vực điện ảnh và truyền hình, vì Úc Noãn Tâm anh đã đầu tư. Hoắc Thiên Kình mà em biết từ trước đến nay cũng sẽ không vì phụ nữ nào mà đi giải quyết chuyện gì, nhưng vì Úc Noãn Tâm anh đã làm… Anh có thể lừa gạt được chính mình, nhưng không lừa được em, anh tình nguyện dùng cách thức nguyên thủy và trực tiếp nhất cưỡng ép chiếm đoạt cô ấy! Em là một phụ nữ, rất hiểu rõ biến đổi trong tâm tư anh, anh đối với em chưa từng có tình yêu, không nên kết hôn đơn giản bởi vì hứa hẹn, anh đã yêu cô ấy, nên hủy bỏ hôn lễ của chúng ta đi!”

Hoắc Thiên Kình giương mắt nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm không biết hắn rốt cục đang suy nghĩ điều gì.

“Đây là quyết định của cô?”Hắn thản nhiên hỏi.

Phương Nhan nắm tay thật chặt. “Không sai, trừ phi anh thật tình yêu em!”

Cô biết làm như vậy rất ngốc, cũng rất mạo hiểm, nhưng cô muốn đánh cuộc một lần, đánh cuộc nếu trong lòng hắn ít nhiều còn có cô, thì sẽ không hủy bỏ hôn lễ!

“Tốt lắm, nếu là quyết định của cô, vậy hủy bỏ hôn lễ!” Hoắc Thiên Kình nhàn nhã ung dung, nhẹ nhàng uống một ngụm rượu vang, lạnh lùng nói.

Phương Nhan hoàn toàn choáng váng.

Căn bản cô chỉ thầm nghĩ khích hắn một chút, không ngờ… hắn đã thực sự đồng ý.

“Anh”

“Quyền chủ động công bố từ hôn ra bên ngoài tôi giao cho cô, đây là tôi giữ lại cho cô chút tôn nghiêm cuối cùng!” Hoắc Thiên Kình uống cạn ly rượu, giọng điệu bình thản nói như thể mình không có liên quan gì tới chuyện này.

“Thiên Kình, anh quá đáng rồi đấy!” Phương Nhan tức giận, ngay lập tức đứng dậy dứt khoát rời đi.

Hoắc Thiên Kình cười lạnh, không có ý đi ra ngoài đuổi theo, cơ bản chỉ mỉm cười, ánh mắt dần dần trở nên sâu thẳm…

“Yêu?”

Úc Noãn Tâm đối với hắn mà nói chỉ là công cụ trả thù Tả Lăng Thần mà thôi, có điều, hắn thừa nhận đúng là mình say mê thân thể của nàng, thậm chí cả mùi thơm thoang thoảng trên người nàng…

Hắn một lần nữa chậm rãi nhếch miệng, chất lỏng trong suốt trong ly rượu trong tay hắn chậm rãi sóng sánh.

Úc Noãn Tâm, trò chơi đã bắt đầu rồi…

Mãi đến bình minh, Úc Noãn Tâm rốt cục cũng đợi được Tả Lăng Thần trở về, nàng ở trong phòng làm việc của anh đợi một đêm, mà trên trán anh cũng hiện rõ vẻ tiều tụy và mệt mỏi.

“Noãn Tâm?” Dễ nhận thấy là anh ta không ngờ nàng tới đây, giật mình sửng sốt một chút, đem nàng yêu thương ôm vào lòng, “Em đợi cả đêm sao?”

Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng gật đầu một cái, đưa tay lo lắng khẽ vuốt chân mày mệt mỏi của hắn, hỏi: “Sự việc rất khó giải quyết sao? Lẽ nào cảnh sát kinh tế thực sự tìm đến anh rồi sao?”

Tả Lăng Thần hơi mỉm cười, khẽ hôn lên trán của nàng, nhẹ giọng nói: “Không có việc gì, không cần lo lắng, anh đã trở về, sẽ không có chuyện gì cả, yên tâm đi.”

Anh nói xong, đi tới trước bàn làm việc, ấn một dãy số.

“Ken, Hoắc Thị cố tình đánh úp Tả Thị, tuyên bố với bên ngoài cho tôi, rằng Tả Thị bắt đầu khởi động kế hoạch đầu tư quan trọng nhất, ổn định giá cổ phiếu!”

“Đã rõ, Tả tiên sinh!”

Úc Noãn Tâm yêu thương nhìn Tả Lăng Thần, đem tất cả nghi vấn đè nén xuống, nàng rất muốn hỏi anh một chút, có thực sự phái gián điệp thương mại đi Hoắc thị không, cũng muốn biết kế tiếp anh định thế nào.

Nhưng lúc này nàng cũng không hỏi gì cả, nhìn anh đang chuyên tâm giải quyết thị trường chứng khoán, chắc hẳn anh đã có biện pháp giải quyết.

“Noãn Tâm, xem vẻ mệt mỏi của em kìa, đến phòng nghỉ của anh ngủ một lát cho khỏe?” Tả Lăng Thần quan tâm nói.

Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng lắc đầu, chủ động tiến đến ôm người anh. “Em muốn ở cùng anh, có biết không, tối hôm qua em đã rất sợ…”

“Cô bé ngốc, không có việc gì, có thêm trắc trở nữa anh vẫn giải quyết được.” Tả Lăng Thần cười yếu ớt, nhưng đáy mắt trong giây lát lộ ra vẻ nói lấy lệ.

Úc Noãn Tâm vừa định mở miệng, thì bị tiếng chuông điện thoại di động cắt ngang.

“Em ra ngoài nghe điện thoại!” Nàng giơ giơ điện thoại, hôn Lăng Thần một chút, rồi đi ra ngoài văn phòng làm việc.

Điện thoại di động được kết nối, truyền tới giọng nói của một cô gái, trầm trầm, nhạt nhạt, nhưng nội dung thì khiến lòng Úc Noãn Tâm biến đổi sâu sắc.

Tại sao có thể như vậy?

Chương 14 – Cơn thịnh nộ của hồng nhan

 

Đây là lần đầu tiên Úc Noãn Tâm đến Hoắc Thị.

Trước đó không bao lâu nàng vừa nhận được điện thoại của Phương Nhan, Phương Nhan đem chuyện tiết lộ giá quy định nói cho nàng biết, hơn nữa còn rất hoảng loạn nói trước mắt giá cổ phiếu của Tả Thị sẽ lại càng nguy hiểm hơn, mà người đánh lén Tả Thị chính là Hoắc Thiên Kình, dường như lúc này chỉ có Úc Noãn Tâm đích thân đi gặp Hoắc Thiên Kình mới có khả năng dàn xếp được chuyện này.

Úc Noãn Tâm không tin bản thân mình có ảnh hưởng lớn như vậy, nhưng nàng không thể không đi, thứ nhất là vì Lăng Thần, nàng muốn đi gặp Hoắc Thiên Kình hỏi rõ rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, thứ hai nếu như nàng đoán không sai, lời nói tối hôm đó của Hoắc Thiên Kình chính là nhằm vào sự việc ngày hôm nay.

Hắn nói chỉ hắn mới có khả năng vì nàng giải quyết vấn đề, hắn sẽ cho nàng một cơ hội cuối cùng!

Đây là cơ hội hay là cạm bẫy nàng không rảnh để ý tới, nàng chỉ hi vọng hắn có thể giữ đúng lời hứa, chỉ cần có thể giúp được Lăng Thần, nàng nhất định sẽ dốc hết sức mình.

Trụ sở chính của Hoắc Thị là toà nhà thương mại gần một trăm tầng khiến Úc Noãn Tâm không khỏi nảy sinh một trận choáng váng.

Thiết kế thị giác của đại sảnh phá vỡ quan niệm thiết kế truyền thống, toàn bộ đại sảnh nhìn lên có thể nhìn thấy đỉnh của toà nhà, độ cao từ tầng một đến tầng một trăm có thể hiển hiện đầy đủ, trong suốt và rõ ràng, khiến người ta cảm giác chính trực và sang trọng. Tổng thể bên trong lấy màu sắc cung đình làm chủ, mang lại một cảm giác hoàng gia.

Bước vào đại sảnh, thang máy cũng được chia thành năm khu: thang máy khu vực thấp, thang máy khu vực trung, thang máy khu vực trung cao, thang máy khu vực cao, và thang máy khu vực đỉnh, cứ 20 tầng chia thành một khu vực, mỗi khu vực có bốn cái thang máy, giúp nâng cao hiệu suất thời gian làm việc của tất cả các nhân viên.

Chính giữa đại sảnh là đài phun nước xoay tròn cao tới gần năm mươi thước, nước phun lên tạo thành những tầng cao khác nhau, nhìn rất đẹp mắt, thể hiện khí phái vô cùng tao nhã.

Tại phía đông của đài phun nước là cầu thang xoắn ốc, đối diện cầu thang là thang máy khảm hoa văn tử vi màu vàng, đây là thang máy riêng của tổng tài.

Toàn bộ Hoắc Thị dựa theo trách nhiệm công việc khác nhau, mà được đặt ở các tầng khác nhau, điều khiển hoạt động và hoạch định sản nghiệp trên toàn thế giới, tầng cao nhất còn lại là chỗ của Hoắc Thiên Kình cùng với ban điều hành.

Bầu không khí thương mai bận rộn đều ngưng tụ ở chỗ này, rồi khuếch tán lan xuống đến tất cả các tầng, bước đi của mọi người đều đặc biệt nhanh, ở đây, không giống như làm việc trong một tòa cao ốc, mà như là trên một chiến trường.

Úc Noãn Tâm hiển nhiên đã bị loại khí thế này áp đảo, nàng thầm thở dài một hơi, ngay cả khi mặc một chiếc váy trắng cùng với kính mát lớn, kiểu giản dị mà thời thượng này vẫn cứ thu hút ánh mắt của đám nhân viên nam ào ào.

Thậm chí đã có người nhận ra nàng, có rất nhiều người chủ động tiến đến muốn xin chữ kí.

Để tránh rắc rối không cần thiết, nàng nhanh chóng bước tới chỗ ban thư ký để thông báo, sau cùng suýt nữa cúi đầu đi vào thang máy riêng của tổng tài.

Nàng không biết chính là….. Sáng sớm ngày hôm nay thư kí riêng của Hoắc Thiên Kình đã thông báo cho ban thư ký, sau khi Úc tiểu thư đến Hoắc Thị thì có thể trực tiếp đi thẳng đến phòng tổng tài.

Thư kí tổng tài nhìn qua chính là một người phụ nữ sắc sảo, tuổi so với Úc Noãn Tâm lớn hơn rất nhiều, nhưng khi lần đầu tiên nhìn thấy Úc Noãn Tâm, đôi mắt vốn luôn trầm lặng đột nhiên sáng ngời, lập tức ngạc nhiên mừng rỡ, chắc hẳn cô ta cũng hâm mộ Úc Noãn Tâm.

“Úc tiểu thư, Hoắc tiên sinh đang họp ở trong phòng họp, ngài có dặn nếu cô tới, xin mời đến phòng làm việc chờ ngài.”

Lời của cô ta khiến Úc Noãn Tâm không rét mà toàn thân run rẩy….

Hắn dĩ nhiên biết mình sẽ đến? Làm sao có thể như vậy chứ? Nhất định là Hoắc Thiên Kình không biết Phương Nhan gọi điện cho mình, lẽ nào hắn đã sớm biết nàng dứt khoát sẽ tìm tới nơi này để hỏi về những chuyện liên quan đến Lăng Thần?

Nghĩ tới như vậy, người đàn ông này quả thật đáng sợ!

Dường như chuyện gì cũng không thể qua được mắt hắn, bị hắn nhìn thấu trong mắt, bị hắn tuỳ tiện lạnh lùng bỡn cợt trong lòng bàn tay!

“Úc tiểu thư, bây giờ cô chờ một lát, cô muốn uống cà phê hay trà?”

“Cà phê là được rồi, cảm ơn…”

Thư kí tổng tài lịch sự đi ra ngoài, không gian rộng lớn chỉ còn một mình Úc Noãn Tâm.

Nàng đứng dậy, nhìn xung quanh, quan sát phòng tổng tài trước mặt này, nơi làm việc quá mức rộng lớn, xa hoa khiến người ta phải líu lưỡi không nói nên lời, có lẽ Hoắc Thiên Kình thật sự nghiên cứu sâu về rượu vang, bên cạnh một góc ghế xô-pha chính là quầy bar, ở dưới đất là tủ rượu vang sát đất, bên trong có vẻ là những chai rượu vang đỏ thơm thuần đến từ những hầm rượu nổi tiếng, những chiếc ly thuỷ tinh trong suốt dưới ánh nắng mặt trời chiếu từ cửa sổ sát đất trở nên sáng bóng lấp lánh….

Toàn bộ nửa mặt văn phòng đều là cửa sổ sát sàn, đem tới cho người ta một loại cảm giác có thể vươn tay tới tận trời cao…..

Úc Noãn Tâm vô thức đi tới bàn làm việc, gỗ trầm toả ra mùi đàn hương thoang thoảng, một chiếc áo vét âu phục đàn ông tùy tiện đặt trên chiếc ghế tổng tài màu đen.

Đây là nơi Hoắc Thiên Kình xử lí công sự hằng ngày, có phải là ở ngay tại vị trí này, hắn đã lạnh lùng nhìn đường cổ phiếu của Tả Thị đi lên, sau đó ngắm bắn Tả Thị?

Ở vị trí này, hắn rốt cục đã ngắm bắn bao nhiêu xí nghiệp? Chiếm đoạt bao nhiêu tâm huyết của người khác?

Người đàn ông này giống như ma quỷ, dường như cả thế giới đều trong tầm khống chế của hắn.

Cũng đúng, hắn là người làm tài chính, tài chính sản nghiệp của hắn gần như đều có mặt ở khắp nơi trên thế giới….

Cho tới bây giờ nàng vẫn không biết Hoắc Thị và Tả Thị cuối cùng có hiềm khích gì không giải quyết được, chuyện này Hoắc Thiên Kình chưa bao giờ từng tự đề cập đến, mà Lăng Thần cũng vậy không hề tiết lộ nửa lời, dường như điều này đã trở thành cấm kị, ngay cả Phương Nhan quen biết lâu với hai người cũng mờ mịt không rõ.

Từ ánh mắt của Hoắc Thiên Kình, nàng không khó nhìn ra thù hận với Lăng Thần, cho nên nàng không biết lần này mình tới liệu thực sự có tác dụng không, bất kể như thế nào nàng vẫn phải thử một lần, theo như lời Phương Nhan nói, bây giờ chỉ có Úc Noãn Tâm nàng mới có khả năng giải vây cho Lăng Thần

Chắc hẳn Hoắc Thiên Kình cũng nghĩ vậy đi.

Đang mải suy nghĩ miên man, cửa phòng tổng tài có vài tiếng gõ nhẹ, mùi hương cà phê lan tỏa trong không khí.

“Úc tiểu thư, thật ngại, trên bàn tổng tài có để một số tài liệu cơ mật, có lẽ mời cô nên trở lại ngồi trên ghế sô pha.” Thư kí tổng tài bưng cà phê đi đến, thấy Úc Noãn Tâm đứng bên cạnh bàn làm việc vội vàng nói.

Úc Noãn Tâm không nói gì, chỉ là khẽ giật mình đứng ở nơi đó, lẳng lặng nhìn thư kí tổng tài, một suy nghĩ lóe qua trong đôi mắt lờ mờ lấp lánh ánh hổ phách.

Thư kí tổng tài thấy thế vội vã giải thích: “Úc tiểu thư, tôi không có ý gì khác, chỉ là Hoắc tiên sinh luôn xử lí văn kiện rất cẩn thận, cho nên…..”

“Tôi hiểu.” Bên môi Úc Noãn Tâm nổi lên nụ cười yếu ớt, tiếp nhận cà phê trong tay cô ta, khẽ nhấp một ngụm.

Hương cà phê êm dịu ngay lập tức phiêu tán ra trong miệng, chắc hẳn loại cà phê này cũng là được tuyển chọn đưa đến.

“Úc tiểu thư, tôi là Candy, nếu cô có việc cần dặn dò có thể gọi tôi bất kì lúc nào.” Thư kí tổng tài ít nhiều cũng biết tai tiếng của Hoắc tiên sinh với vị tiểu thư minh tinh này, cho nên trong giọng nói cũng cực kỳ khách khí.

Cô công tác nhiều năm bên cạnh Hoắc tiên sinh như vậy, nên cũng biết bên người hắn có rất nhiều đàn bà, nhưng chưa bao giờ thấy vụ bê bối nào của hắn với phụ nữ bị lên trên truyền thông, Hoắc tiên sinh luôn ngăn chặn phát sinh loại chuyện này, cho dù vô ý bị giới truyền thông biết được, hắn cũng sẽ không để loại tai tiếng này xuất hiện, lấy diễn viên nổi tiếng Ngu Ngọc làm ví dụ, mặc dù mọi người biết hai người này có quan hệ, nhưng giới truyền thông chưa bao giờ có cơ hội đưa tin cả.

Nhưng vị Úc tiểu thư trước mặt này lại khác, Hoắc tiên sinh không chỉ không ngăn cản vụ tai tiếng này tiết lộ ra ngoài, thậm chí còn ở trước mặt giới truyền thông công khai thừa nhận có hứng thú đối với Úc tiểu thư, điều này quả thực khiến thư kí thâm niên như cô cũng mở rộng tầm mắt, cho nên cô sao dám thất lễ.

Úc Noãn Tâm lại không biết trong lòng cô ta sẽ có ý nghĩ phong phú như thế, nên khẽ gật đầu, cười tươi như hoa.

Candy hơi sửng sốt một chút, ngay cả phụ nữ nhìn thấy cũng đều khuynh đảo trước dáng vẻ tươi cười này, làm sao lại không khiến đàn ông điên cuồng chứ, nói vậy Hoắc tiên sinh cũng nằm trong số đó đi.

“Candy, tôi muốn hỏi một chút” Thấy cô ta sắp ly khai, Úc Noãn Tâm đột nhiên nghĩ tới một điểm.

Thư kí tổng tài ngừng bước, mỉm cười hỏi: “Úc tiểu thư xin mời nói.”

Trên trán Úc Noãn Tâm lờ mờ nổi lên nghi hoặc, hỏi: “Cô vừa nói Hoắc tiên sinh xử lí văn kiện rất cẩn thận?”

“Đương nhiên.” Candy đáp không chút do dự.

“Vậy” Tim Úc Noãn Tâm đột nhiên đập mạnh, vội vàng hỏi: “Nói cách khác, Hoắc tiên sinh đều xử lí công sự tại phòng làm việc?”

Candy không rõ vì sao nàng lại hỏi như vậy, gật đầu đáp: “Đều là vậy, còn nữa, Hoắc tiên sinh ở bên ngoài chủ yếu là để tham gia hội nghị.”

Úc Noãn Tâm hít thở có chút gấp gáp, ánh mắt mơ hồ chợt bừng tỉnh, “Candy, nếu Hoắc tiên sinh luôn có thói quen xử lí văn kiện tại phòng làm việc, anh ta sẽ không có khả năng mang văn kiện về Ngự thự? Thậm chí là để lại văn kiện ở Ngự thự?”

Candy cười cười. “Úc tiểu thư, làm sao có khả năng Hoắc tiên sinh lại đem văn kiện về Ngự thự chứ? Ngự thự là nhà cũ của Hoắc gia, Hoắc tiên sinh cũng không thường ở lại nơi đó, càng đừng nói tới xử lí văn kiện ở tại Ngự thự, về phần để lại văn kiện ở Ngự thự lại càng không có khả năng, Hoắc tiên sinh làm việc luôn cẩn thận, hiển nhiên sẽ không quên hoặc làm mất văn kiện.”

Úc Noãn Tâm hoàn toàn ngây dại, lòng lại như rơi vào bóng tối vô hạn, dường như càng không ngừng rơi xuống….. liên tục rơi xuống nơi nàng không hề biết.

Lời nói của Phương Nhan trong điện thoại lại lần nữa hiện ra trong đầu nàng

…..

“Tất cả đều là tại tôi, tôi lén nhìn phương án đấu thầu trong thư phòng của Hoắc Thiên Kình, bởi vậy đã đem giá yết định nói cho Lăng Thần, tôi chỉ muốn giúp anh ấy, lại không ngờ là hại anh….”

….

Như đã thông suốt khúc mắc lớn, ngón tay đột nhiên nhanh chóng nắm lại, kể cả ánh mắt vốn tĩnh lặng như nước của nàng cũng đột ngột trở nên phẫn nộ!

Hoá ra tất cả đều là do Hoắc Thiên Kình đã sắp đặt hết từ trước, Phương Nhan chẳng qua chỉ là vừa vặn rơi vào bẫy, trở thành quân cờ để hắn đả kích Lăng Thần!

Nếu như dựa vào lời nói của Candy, Hoắc Thiên Kình cẩn thận như vậy, làm sao có khả năng để lại tài liệu ở Ngự thự? Mà đây lại đúng là đề án đấu thầu quan trọng như vậy? Nếu hắn đem tài liệu vào thư phòng, chỉ có thể có một cách giải thích duy nhất, là hắn cố ý!

Hắn cố sức ở trước mặt người khác thể hiện rất thích và thất vọng vì để mất hạng mục này, mà Hoắc Thị luôn là sản nghiệp tài chính, đầu tư vào hạng mục này tuyệt đối chính là đả kích đối với Tả Thị, hắn đoán chắc Phương Nhan không thể nhìn hai nhà tàn sát lẫn nhau, cho nên cố ý để văn kiện ở Ngự thự để Phương Nhan nhìn thấy.

Không ngờ sự thực chính là có âm mưu ở đằng sau!

Hoắc Thị căn bản là không cần đầu tư hạng mục này, điều hắn muốn chính là tìm cơ hội đánh Tả Thị!

Không sai, cho dù Tả Thị đấu thầu thất bại cũng không tổn thất gì cả, cho nên Hoắc Thiên Kình mới có thể dùng kế đảo ngược, để Lăng Thần đấu thầu thành công!

Hoắc Thiên Kình, chiêu này của ngươi thật quá độc ác!

Nhìn thấy Úc Noãn Tâm nghiến chặt nắm tay, Candy quả thực hoảng sợ, dè dặt hỏi thăm: “Úc tiểu thư, cô làm sao vậy?”

“Phòng họp ở đâu?” Vẻ mặt Úc Noãn Tâm trở nên lạnh giá, giọng điệu lộ ra hàn khí.

“Ồ?” Candy sửng sốt.

“Hoắc Thiên Kình họp ở phòng họp nào?” Nàng cao giọng hỏi lại lần nữa

Candy không khó thấy lửa giận trong mắt nàng ngày càng bùng hơn, hết sức kinh ngạc vô thức chỉ chỉ đỉnh đầu, “Hoắc tiên sinh ở phòng họp quốc tế ở lầu trên…. Ai, Úc tiểu thư ”

Không đợi cô ta nói xong lời, Úc Noãn Tâm liền đi ra ngoài trong cơn giận dữ, Candy vừa nhìn thấy liền sợ đến mặt mũi trắng bệch, lập tức đuổi theo.

Trong phòng họp quốc tế phát ra ánh sáng lạnh lẽo, cửa sổ sát sàn chiếm cứ cả mặt tường lớn, dưới chân bọn họ là cảnh đẹp đô thị phồn hoa, nhưng những quản lí cấp cao không hề có tâm trạng thưởng thức thế giới mĩ lệ ở dưới chân, bọn họ ngồi nghiêm chỉnh, sắc mặt cũng cực kỳ lộ vẻ thận trọng.

Đây là cuộc họp đầu tiên sau khi dự án đấu thầu xây dựng thành phố hoàn mỹ thất bại, nhưng nội dung hội nghị trên chỉ là yêu cầu trình báo số liệu hoạt động ở chi nhánh các quốc gia, tình hình khác thường như vậy làm mọi người bọn họ đều không hiểu nổi, trên lý thuyết không giành được hạng mục là chuyện lớn, đáng nhẽ phải tổng kết một chút kinh nghiệm thất bại mới phải.

Mà Hoắc Thiên Kình ngồi trên chiếc ghế tựa màu đen, khuôn mặt anh tuấn bình tĩnh như nước, ánh mắt lạnh đảo qua mỗi người tham dự cuộc họp, toàn thân âu phục màu đen, vẻ mặt lạnh lùng hà khắc có thể đông cứng chết người.

Trong lòng mọi người đều như có con thỏ nhảy loạn, rất sợ Hoắc tổng tài hướng ánh mắt sắc nhọn về phía mình.

Tổng tài sẽ không bị Tả Thị làm tức điên rồi chứ?

Khi mọi người đều đã khiếp sợ bất an, Hoắc Thiên Kình đột nhiên mở miệng.

“Tỷ lệ phần trăm tiền lời hơn nửa năm của chi nhánh Thuỵ Sĩ của đã vượt qua kế hoạch cả năm, tốt, không tệ!” Giọng nói trầm thấp nghe không ra nửa điểm vui sướng.

Tiền bạc đối với Hoắc Thiên Kình mà nói, đã trở thành những con số, tỷ lệ phần trăm gia tăng chẳng qua là tăng nhiều hơn thêm vài con số mà thôi.

Các quản lí cao cấp ở đây sau khi nghe vậy đều thở dài một hơi, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, tốt, không tệ! Đây là lời đánh giá tốt nhất mà bọn họ nghe được từ trong miệng Hoắc Thiên Kình.

Tất cả vui buồn trong lòng mỗi người đều bị Hoắc Thiên Kình nhìn thấu, hắn bình tĩnh, thản nhiên mà nói: “Bây giờ các người bắt đầu tiến hành báo cáo tình hình kinh tế về kế hoạch sáu tháng cuối năm.” 

Các quản lí cấp cao lại bắt đầu nơm nớp lo sợ mà báo cáo công tác.

Máy vi tính tỏa ra ánh sáng, khiến đường nét khuôn mặt lạnh lùng góc cạnh của Hoắc Thiên Kình càng thêm cương nghị và băng lạnh, nhìn không ra biểu cảm gì trên mặt hắn.

Hắn là một người chú trọng thời gian và hiệu quả, hơn nữa lại là người chỉ biết nghe kết quả, rất dễ nhận thấy, các quản lí cấp cao đang báo cáo công tác rõ ràng không làm hắn vừa lòng.

Hoắc Thiên Kình thẳng thắn ném cây bút cầm trong tay xuống, những ngón tay thon dài gõ nhịp trên mặt bàn, mọi người đều hiểu rõ tính tình hắn, đây là biểu hiện cho việc hắn đang không hài lòng và mất kiên nhẫn.

Cặp mắt thâm sâu, tuy nửa nheo lại nguy hiểm, nhưng tâm tư bắt đầu dần dần phản bội ánh mắt.

Chắc chắn nàng đã tới, dựa vào tính cách của nàng nhất định sẽ đến!

Chết tiệt, sao nàng lại quan tâm tên đàn ông kia?

Nghĩ tới đây, đáy mắt Hoắc Thiên Kình càng trở nên âm u….

Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Úc Noãn Tâm hai mắt đẫm lệ, nước mắt kia trong suốt như một khối thủy tinh lóng lánh, nặng nề mà rơi vào trong nội tâm hắn….

Trong lòng không hiểu sao dần xuất hiện một chút yêu thương cùng tình cảm…

So với nước mắt của nàng, hắn thật thích nhìn thấy vẻ tươi cười của nàng hơn, như lần đầu tiên hắn thực sự đối diện với vẻ mặt tươi cười nhẹ nhàng như tơ như mây của nàng……

Tham gia lễ trao giải đêm đó, tài xế của hắn giữa đường suýt chút nữa đâm vào một đứa trẻ, là nàng nhẹ nhàng ôm đứa nhỏ vào lòng, nụ cười bên môi vậy mà thoáng ấm áp như ban ngày, ngay cả khi cách cửa sổ xe trong bóng đêm, cũng chớp mắt liền chiếu sáng đến lòng hắn…..

Nụ cười của nàng không ngờ mà lại có thể làm hắn cảm thấy ở nơi đáy lòng sâu thẳm có một vài thứ đang chậm rãi hoà tan cùng tan chảy…..

Trong mắt hắn, ngôi sao và người mẫu cũng giống nhau, cho dù cười cũng mang bộ mặt diễn kịch nịnh nọt giả dối, nhưng mà nụ cười của cô gái này là phát ra từ đáy lòng, giống như ánh mặt trời êm dịu…..

Nụ cười của nàng thật ấm áp, nên đã khiến hắn cảm thấy phải hoàn toàn đoạt lấy sự ấm áp đó, không phải sao?

Không sai, người của nàng, thân thể của nàng, cho dù là nước mắt của nàng cũng chỉ có thể thuộc về hắn! Người đàn ông khác đừng vọng tưởng chạm vào!

Bất kể người yêu trong đáy lòng nàng là ai, chỉ có thể là hắn!

Nghĩ tới đây, đường nét trên khuôn mặt Hoắc Thiên Kình lại xuất hiện một chút biến đổi nho nhỏ, trở nên giống như có chút mềm mại hơn, nhưng sâu trong đáy mắt, làn sóng ngầm nguy hiểm đã bắt đầu khởi động…..

Giọng nói người báo cáo bắt đầu trở nên run rẩy, bởi vì hắn rất khó đoán được ý nghĩ trong đáy mắt của Hoắc tổng tài…..

Không khí trong phòng họp trở nên bức bách khó thở, nhưng mà vào lúc này…

“Rầm”

Theo một tiếng động, cửa phòng họp quốc tế bỗng nhiên bị mở ra, các nhân viên có mặt trong cuộc họp đều khiếp sợ!

Hoắc Thiên Kình ngoảnh đầu lại về phía tiếng động, đối mặt với đôi mắt đầy lửa giận của Úc Noãn Tâm!

Đôi mắt trong veo vốn không hề gợn sóng của nàng đang hung hăng nhìn thẳng vào Hoắc Thiên Kình, lửa giận trong mắt nàng gần như muốn thiêu rụi hắn.

Mọi người kinh hãi, đều ồn ào không hiểu người phụ nữ nào to gan dám xông vào phòng họp, lại nhìn Hoắc tiên sinh, thấy gương mặt hắn vẫn bình tĩnh như thường, nhưng đôi môi lạnh hình như lờ mờ cong lên….

“Hoắc tiên sinh, xin lỗi, Úc tiểu thư cô ấy…”

Thư ký Candy ngay cả ý nghĩ tự sát cũng đã chuẩn bị, trên trán vã mồ hôi lạnh, Úc Noãn Tâm này sao lại như thế, lại xông vào như thể điên cuồng, nhưng thật lòng mà nói, vẻ giận dữ của nàng thật sự rất đáng sợ.

Là ngôi sao, tính khí đều nóng nảy, ôi….

“Candy cô lui về đi!” Hoắc Thiên Kình thản nhiên ra lệnh, đôi mắt vẫn gắn chặt vào gương mặt đỏ bừng vì tức giận của Úc Noãn Tâm.

Giờ khắc này, trong mắt hắn, nàng giống như là hoa mai tuỳ ý nở rộ trong mùa đông giá rét, cho tới bây giờ hắn cũng không ngờ lại có một kiểu phụ nữ như thế, ngay cả tức giận cũng đẹp khiến hắn kinh tâm động phách!

Phảng phất trong không gian, hắn cảm thấy hương thơm từ trong không khí theo mũi ngấm vào phổi.

Hắn không khỏi hít sâu mùi hương này, dường như theo mũi hắn, chui vào ngũ tạng của hắn, thấm vào nội tâm của hắn, cũng hướng đến đáy lòng hắn quấy nhiễu…..

Lòng hắn không khỏi nổi lên từng đợt tê dại….

Chớp mắt sau đó, ánh mắt đã lập tức thay đổi.

Sâu thẳm trong đôi mắt, tràn đầy độc đoán cùng ngang ngược, và cả tình cảm mà ngay cả hắn cũng không nhận ra!

“Úc tiểu thư, bây giờ đang là thời gian họp, nếu cô có việc cần nói, xin chờ ở bên ngoài.” Trợ lí riêng của tổng tài đi lên trước, lịch sự khuyên nhủ..

Úc Noãn Tâm không vừa lòng nhíu mày lại, nàng đứng ở nơi đó, đợi sau khi trợ lí nói xong, mắt sáng quắc như có lửa mà nhìn chằm chằm vào Hoắc Thiên Kình, lạnh lùng quát: “Hoắc Thiên Kình, anh đi ra cho tôi!”

Nàng xin thề, lớn như vậy đây là lần đầu tiên nàng phát cáu, thậm chí không hề khách khí mà xông vào phòng họp gọi tên của một người đàn ông!

Nguyên nhân là do nàng đang vô cùng tức giận, tất cả đều là do hắn đang giở trò quỷ, dĩ nhiên đem tất cả mọi người biến thành quân cờ để đạt được mục đích! Chết tiệt!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+