Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bảy ngày ân ái – Hồi 10 – Chương 13-14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13: Mất tích

Thời gian trôi qua rất nhanh, nói là trôi qua như nước cũng không quá khoa trương.

Trong thời gian này, dường như tất cả mọi chuyện đều xảy ra bước ngoặt, tất cả đều phát triển theo chiều hường tốt đẹp!

Bụng của Úc Noãn Tâm ngày càng lớn hơn, bởi vì là mang thai đôi nên động tác của nàng càng ngày càng nặng nề, Hoắc Thiên Kình thì càng xứng với chức danh người chồng đảm đang, người cha tốt. Hắn chẳng những quan tâm càng nhiều đến những kiến thức về thai phụ mà còn đọc những quyển sách dày cộp ấy đến thuộc như cháo chảy, hơn nữa còn đích thân chọn những thức ăn, đồ uống thích hợp cho mẹ và bé. Ngay cả chuyên gia cũng tự thấy không bằng trình độ chuyện nghiệp và sự nhẫn nại của hắn.

Nhân viên của Hoắc Thị lại ngạc nhiên khi phát hiện hễ đến giờ tan ca là vị tổng tài đáng kính của bọn họ lại vội vã rời khỏi phòng làm việc, từ chối các bữa tiệc xã giao, hơn nữa còn có khi còn tay xách nách mang chọn mua những thực phẩm chức năng, điển hình là người đàn ông của gia đình

Anna Winsnet cũng cởi bỏ những khúc mắc trong lòng nên thái độ đối với Úc Noãn Tâm cũng thay đổi 180 độ. Bà vốn là một người phụ nữ nhiệt tình, chẳng qua là bao nhiêu năm nay bị những khúc mắc cùng áp lực của Hoắc Thị đè nén đến nỗi chỉ có thể chọn cách dùng trầm mặc cùng lãnh đạm để ngụy trang chính mình. Hơn nữa, bà vốn cũng không có quá nhiều thành kiến với Úc Noãn Tâm, có chăng là sự canh cánh trong lòng đối với nghệ sỹ, nhưng hôm nay cũng đã hóa giải rồi. Vì thế ngay lập tức bà cũng trở nên tích cực, sốt ruột chờ đợi cục cưng ra đời y như Hoắc lão phu nhân, làm cho Hoắc lão phu nhân lại bị mất hứng. Bởi vì trước kia, chuyện mà Hoắc lão phu nhân làm đầu tiên mỗi ngày sau khi thức dậy là đi tản bộ với Úc Noãn Tâm nhưng không ngờ bây giờ Anna Winsnet dậy còn sớm hơn bà nên đã chiếm mất chỗ của bà.

Tóm lại, một nhà mấy người bỗng trở nên hòa thuận ấm áp, cộng thêm việc ba mẹ Úc Noãn Tâm cũng thường đến biệt thực làm khách, cả biệt thự bỗng trở nên náo nhiệt.

Chỉ có điều…

Mỗi ngày Úc Noãn Tâm đều gặp phải ác mộng, hơn nữa mỗi lần tỉnh lại đều ướt đẫm mồ hôi. Mà Hoắc Thiên Kình lại bị đánh thức trong tiếng kêu la ú ớ của nàng, nhìn nàng bị ác mộng giày vò thì chân máy của hắn nhíu càng chặt, vẻ trầm tư cùng quyết định của mắt hắn cũng càng rõ ràng.

Tối hôm đó, biệt thự rất náo nhiệt, ngoại trừ Hoắc Thiên Kình ra nước ngoài công tác thì ông bà Úc, Hoắc lão phu nhân, Anna Winsnet và Úc Noãn Tâm đang cười cười nói nói trong phòng khách. Mặt của quản gia cùng người hầu cũng nở nụ cười, những ngày tháng hòa thuận vui vẻ này làm người hầu bọn họ cũng vui theo.

“Bé Noãn à, con làm sao thế, cả buổi tối không nói gì?”

Hoắc lão phu nhân cười nói chuyện với ông Úc xong, quay lại thấy Úc Noãn Tâm đang không nhìn đồng hồ thì quan tâm hỏi.

“Đâu có, con đang nghe mọi người nói đây!” Úc Noãn Tâm cười cười, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lo lắng.

Cả buổi tối, nàng đều cảm thấy tim mình đập rất nhanh, thậm chí lúc nãy khi bưng ly nước cũng thất thần mà làm vỡ nó.

“Biết con không ai bằng mẹ, tuy mẹ chỉ là mẹ chồng  con nhưng cũng nhận ra con dâu của mẹ đang nhớ đến Thiên Kình!” Anna Winsnet cười nói: “À, đúng rồi, chắc là tối nay Thiên Kình sẽ về tới!”

Úc Noãn Tâm nghe thế thì mặt ửng hồng.

Bà Úc cười: “Người ta đều nói con gái hướng ra ngoài, câu này không sai chút nào. Thiên Kình mới đi công tác có vài ngày mà nó đã mất hồn mất vía. Đổi lại là tôi thì nó cũng không có để bụng tới vậy!”

“Mẹ, mẹ nói gì vậy chứ!”

Úc Noãn Tâm bị mọi người làm cho xấu hổ. “Chẳng qua là giờ này Thiên Kình nên về tới rồi.”

“Xem đi, tôi nói có sai đâu chứ, bây giờ con bé này cũng chỉ biết có Thiên Kình” Bà Úc cười chế giễu.

Ngay lúc mọi người đang nói nói cười cười thì quản gia nhận được điện thoại. sau khi gác điện thoại xuống thì bước tới trước mặt mói người.

“Lăng Thần thiếu gia tới rồi ạ!”

“Được rồi, hôm nay là ngày gì vậy chứ, thật là đông vui.”

Hoắc lão phu nhân nghe thế thì cười ha hả, ba đã có tuổi rồi nhưng vẫn thích náo nhiệt.

Tả Lăng Thần bước vào phòng khách biệt thự, khi nhìn thấy gương mặt tươi cười của mọi người thì trên mặt có chút khó xử, sau đó bèn bước nhanh tới trước…

“Lăng thần, con tới rồi à, ngồi xuống đây!”

Anna Winsnet vẫn rất thích Tả Lăng Thần, có lẽ năm xưa là vì áy náy, nhưng sau thời gian dài thì lại thật lòng yêu thích anh, bởi vì có đôi khi anh còn chu đáo hơn cả con trai bà.

Sắc mặt của Tả Lăng Thần rất nặng nề, không thích hợp với không khí vui tươi lúc này.

Úc Noãn Tâm nhạy cảm mà thấy được điều này, nàng đứng dậy nhìn anh, chần chừ một lúc rồi nhẹ giọng hỏi: “Lăng Thần, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Lúc này mọi người mới phát hiện Tả Lăng Thần khác thường, nụ cười trên mặt bỗng cứng lại.

Tả Lăng Thần nhìn mọi người một cái, nặng nề mà nói: “Thiên Kình xảy ra chuyện rồi!”

“Cái gì?” Mọi người cả kinh.

Úc Noãn Tâm chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, thân mình lung lay một chút, may mà Tả Lăng Thần nhanh tay đỡ lấy nàng.

“Lăng Thần, Thiên Kình bị sao vậy? Bây giờ anh ấy ở đâu?”

Úc Noãn Tâm cũng không để ý tới mình, nắm lấy tay Tả Lăng Thần, sốt ruột hỏi, trong mắt toàn là vẻ chấn kinh và hoảng hốt.

Không chỉ có nàng, tim của những người khác cũng sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Tả Lăng Thần nhìn Úc Noãn Tâm, khó khăn nói: “Noãn Tâm, em nhất định phải bình tĩnh mà nghe anh nói hết, ngàn vạn lần đừng qua kích động, cũng đừng rối loạn!”

“Anh nói đi!”

Úc Noãn Tâm nắm chặt lấy tay Tả Lăng Thần, như là sợ bỏ mất một chữ nào vậy.

“Thiên Kình đến đảo Wakaya trên quần đảo Fiji, lúc này anh vừa nhận được tin anh ấy đã xảy ra chuyện trong quá trình lặn xuống nước, bị mất tích rồi. Anh đã thông báo cho cảnh sát tìm người, trong mắt còn chưa có tin tức gì!”

Tả Lăng Thần chậm rãi nói từng tiếng, sợ nàng sẽ ngất đi bất cứ lúc nào.

“Không!”

Úc Noãn Tâm ra sức lắc đầu. “Thiên Kình đã nói với em anh ấy chỉ đi họp thôi, sao lại đến đảo Wakaya chứ? Nhất định là anh lầm rồi, nhất định như vậy!

“Noãn Tâm!”

Tả Lăng Thần ôm chặt lấy nàng, nhắc lại: “Thiên Kình quả thật đã đi Wakaya, anh gặp anh ấy ở Fiji!”

“Tại sao? Tại sao anh ấy lại đến đó?” Úc Noãn Tâm bất lực mà hỏi

Tả Lăng Thần hít sâu một hơi, nói từng tiếng: “Tìm nhẫn!”

Úc Noãn Tâm bỗng giật mình, cả người giống như bị sét đánh trúng!

Anna Winsnet phản ứng trước nhất, khó hiểu mà hỏi: “Tìm nhẫn? Tìm nhẫn gì chứ? Thiên Kình chạy tới nơi xa xôi như vậy chỉ để tìm nhẫn thôi sao?”

Tả Lăng Thần chỉ nhíu mày rồi nói: “Con cũng không biết chuyện là thế nào, chỉ là khi bọn con gặp nhau trên đường thì nghe anh ấy nói qua!”

“Là nhẫn của con!”‘

Úc Noãn Tâm thất thần nói. Lúc này, ngoại trừ sự xót xa ân hận thì nàng còn rất bất lực, giống như là một đứa trẻ bị lạc đường, mất đi phương hướng để về nhà.

“Noãn Tâm, con nói gì vậy? Nhẫn của con không phải đang trên tay con sao?” Bà Úc nghe thế thì cảm thấy không hiểu nổi.

Mắt Úc Noãn Tâm nổi lên vẻ đau đớn: “Là Yi Fei Si, đó là một đôi nhẫn nhưng con đã làm mất nó trong tuần trăng mật. Từ sau khi làm mất nhẫn thì mỗi ngày con cứ bị ác mộng tra tấn. Nhất định là Thiên Kình nhớ con đã nói có khả năng rơi trên đảo nên anh ấy mới….”

Lời của nàng làm tất cả mọi người đều không hiểu hết, càng không biết Yi Fei Si mà nàng nói là gì nhưng đại khái cũng nghe được vài phần.

“Lăng Thần, sao con lại biết Thiên Kình mất tích?”

Anna Winsnet cố gắng giữ bình tĩnh, chỉ có bình tĩnh thì mới có thể kiềm chế được đôi tay đang run rẩy của mình.

Tất cả đều nhìn Tả Lăng Thần.

Anh thở dài một hơi…

“Con vốn đến Fiji để nghỉ ngơi, không ngờ lại nhìn thấy máy bay riêng của Thiên Kình ở đó. Trong lúc ăn cơm chung, con biết anh ấy muốn đi Wakaya, nói là Noãn Tâm làm mất nhẫn ở đó. Sau đó chúng con chia tay nhau. Nhưng khi con đang chuẩn bị về nhà thì nhận được điện thoại của Thiên Kình gọi tới, lời anh ấy rất kỳ lạ, bảo con sáng sớm mai phài tham dự đại hội cổ đông của Hoắc Thị, lại dặn con phải chú ý đến hành động của Phương gia. Nhưng anh ấy chưa nói xong thì tín hiệu đã bị cắt rồi. Sau đó, con càng nghĩ càng cảm thấy chuyện rất khác thường liền đích thân chạy tới Wakaya, nhân viên ở đó nói Thiên Kình đi lặn ở vùng biển đó nhưng mãi mà vẫn chưa thấy bóng dáng anh ấy đâu. Con nhận thấy sự tình rất nghiêm trọng nên đã âm thầm bảo đội cứu hộ lặn đi tìm. Đáng tiếc là ngay cả con củng không tìm thấy bóng của Thiên Kình đâu.”

Hoắc lão phu nhân đã không tiếp nhận được tin tức này, tay run run, nhìn Tả Lăng Thần…

“Bây giờ bên phía cảnh sát đã có tin tức gì chưa?”

Tả Lăng Thần lắc đầu: “Mãi đến bây giờ con vẫn chưa nhận được tin tức gì!”

Úc Noãn Tâm cũng bắt đầu run lên.

‘Mọi người đừng vội hoảng hốt!” Lúc này ông Úc bỗng mở miệng. Dù sao ông cũng là đàn ông, vào những lúc thế này thì bình tĩnh là quan trọng nhất.

“Lăng Thần, con vừa nói trước khi Thiên Kình xảy ra chuyện thì có gọi cho con?”

“Dạ phải!” Tả Lăng Thần gật đầu.

“Vậy chúng ta phải xác định xem cuộc gọi này của Thiên Kình được gọi trong tình huống nào?” Ông Úc trầm tư, nhíu mày nói.

Tả Lăng Thần nghĩ kỹ lại một chút, sau đó nói: “Có lẽ là trước khi xuống nước, có điều lúc đó hình như hoàn cảnh xung quanh rất ồn ào, con loáng thoáng nghe thấy được tiếng bước chân, giống như…”

Anh dừng lại một chút, sau đó nói: “Không sai, con cảm thấy hình như anh ấy đang trốn tránh cái gì.”

“Lăng Thần, ý của anh là trước khi Thiên Kình xuống nước đã gặp phải nguy hiểm?” Úc Noãn Tâm nhạy cảm hỏi, trong lòng lại đau đớn khôn nguôi.

Sắc mặt Tả Lăng Thần nghiêm trọng: “Có lẽ là gặp phải chút phiền phức, nhưng với tính cách của anh ấy thì cho dù tình hình lúc ấy có khác thường thì anh ấy vẫn sẽ lặn xuống, bởi vì anh ấy nói với anh là có lẽ nhẫn rơi xuống rặng san hô!”

Úc Noãn Tâm bỗng nhớ tới…

Khi nàng lấy chiếc hộp xinh xắn từ trong rặng san hô dưới đáy biển ra thì đã tháo găng tay ra, nhất định là nhẫn bị rơi vào lúc đó.

Thì ra những lời nàng nói Thiên Kình đều để trong lòng.

Nghĩ đến đây, lòng của nàng se thắt lại. Nếu nàng biết Thiên Kình sẽ đích thân đến đảo tìm nhẫn thì nàng tuyệt đối không cho hắn đi! Nhẫn không có thì thôi, cho dù có nằm ác mộng thì sao chứ, Thiên Kình mới là quan trọng nhất với nàng!

Nghĩ thế, Úc Noãn Tâm bỗng chạy đến phòng bên cạnh, đã quên mất mình là phụ nữ đang mang thai.

Một đám người lo lắng mà chạy theo phía sau nàng, nhìn nàng mất hồn mất vía mà mở TV, cầm điều khiển không ngừng chuyển kênh.

“Noãn Tâm, con đừng như thế, mẹ biết con rất lo cho sự an nguy của Thiên Kình nhưng con còn đang mang thai, nhất định phải bình tĩnh!” Anna Winsnet hoàn toàn có thể hiểu được lòng của nàng, bước lên an ủi.

Sắc mặt Úc Noãn Tâm trở nên trắng nhợt, tuy rằng rất thất thần nhưng vẫn có thể nhận ra nàng vẫn còn giữ được sự bình tĩnh tối thiểu, tất cả các kênh đều liên quan đến kinh tế.

“Mẹ, con không sao. Nếu Thiên Kình thật sự xảy ra chuyện thì nhất định truyền thông sẽ đưa tin đầu tiên!”

Nàng như vậy làm người ta đau lòng.

“Chờ đã…” Ngay khi Úc Noãn Tâm chuẩn bị chuyển kênh thì Tả Lăng Thần bỗng mở miệng.

Tất cả mọi người đều nín thở, nhìn màn hình…

“Theo nguồn tin mới tiết lộ, Phương lão tiên sinh Phương Phạm – người vẫn luôn hoạt động chính trị hôm nay bỗng chính thức gia nhập ban quản lý của gia tộc, mặc dù các cổ đông của Phương Thị vẫn giữ thái độ chần chừ với Phương lão tiên sinh. Đây chẳng qua chỉ là một liều thuốc kích thích cho Phương Thị vẫn yên ắng bấy lâu nay. Cùng lúc đó, vào 7h tối hôm nay, tiểu thư Phương Nhan của Phương Thị cũng tuyên bố với bên ngoài rằng cô chính thứ được bổ nhiệm chức chủ tịch của Phương Thị!”

“Sao lại thế?”

Anna Winsnet vẫn rất nhạy cảm với những thay đổi của thương trường, tin vừa đưa ra, chân mày bà đã nhíu lại.

Ánh mắt Tả Lăng Thần trở nên nghiêm túc.

 

“Cuối cùng thì con cũng hiểu được ý của Thiên Kình rồi!”

 

Sắc mặt của anh trở nên nghiêm trọng: “Thiên Kình mất tích chắc chắn có liên quan tới Phương gia, thậm chí 100% là do Phương gia làm!”

 

“Lăng Thần, bà tán thành quan điểm của con, nhưng không bằng không chứng thì chúng ta cũng không làm gì được Phương gia!” Sắc mặt của Hoắc lão phu nhân nặng nề, dù sao thì người mất tích là cháu đích tôn của bà.

 

Giọng của Úc Noãn Tâm rất yêu ớt.

 

“Sao Phương Nhan có thể làm như thế?”

 

Tả Lăng Thần nghe thế thì khẽ lắc đầu: “Chuyện này chưa chắc là do Phương Nhan làm, người có khả năng nhất chính là ông nội của Phương Nhan… Phương Phạm!”

 

“Sao lại như thế?” Tim của Úc Noãn Tâm cũng nhảy dựng lên.

 

“Rất đơn giản, bởi vì Thiên Kình đã xúc phạm đến lợi ích của Phương gia!”

 

Tả Lăng Thần bình tĩnh mà phân tích: “Trước nay Phương Phạm không thích kinh doanh nhưng lại rất có hứng thú với làm chính trị. Sản nghiệp của Phương gia là do cha Phương Phạm để lại, năm đó cha ông ta vốn muốn giao Phương gia cho ông ta nhưng đáng tiếc chí hướng của Phương Phạm không ở trong thương trường, vì thế liền giao cho em trai của Phương Phạm. Mặc dù em trai của Phưng Phạm có ý muốn kinh doanh nhưng do từ nhỏ ốm yếu, hơn nữa chuyện làm ăn vốn rất tổn hao sức lực và tinh thần nên ông ta chưa đến trung niên đã nhắm mắt xuôi tay. Phương Thị lại rơi vào tay con trai Phương Phạm, cũng chính là cha của Phương Nhan. Bởi vì em trai của Phương phạm không có con cái, cha của Phương Nhan lại có tư chất quá bình thường, lúc vừa tiếp nhận Phương Thị thì có Phương Phạm đứng sau lưng giúp đỡ, sau đó thì Phương Nhan kinh doanh. Nhưng gần đây, Thiên Kình hoàn toàn phong tỏa cổ phiếu của Phương Thị, như thế đối với Phương Thị mà nói chính là một kích trí mạng. Có lẽ Phương Nhan cũng không còn cách nào khác, mà Phương Phạm thì tuyệt đối không khoanh tay đứng nhìn. Nếu lúc này Thiên Kình biến mất thì chính là cơ hội tuyệt vời!”

 

“Không sai!”

 

Anna Winsnet vẫn rất hiểu tình hình kinh doanh của Phương Thị, mặt có vẻ nghiêm trọng mà nói: “Hoắc Thị phong tỏa quyền làm chủ của Phương Thị, cũng khống chế những cổ đông trong Phương Thị. Thiên Kình là tổng tài của Hoắc Thị, nếu nó xảy ra chuyện thì uy quyền này sẽ bị sụp đổ, như vậy Phương Thị sẽ được cứu. Nói cách khác, sự mất tích của Thiên Kình là một tai nạn đối với thị trường chứng khoáng nhưng đối với Phương Thị thì đó lại là một cơ hội!”

 

Ông Úc nghe vậy thì không hiểu mà hỏi: “Tôi chưa hiểu chuyện này lắm. Khi xưa Thiên Kình tiếp quản Hoắc Thị từ tay bà thông gia, vậy cho dù Thiên Kình có chuyện thì bà thông gia lại ra mặt lần nữa là được mà?”

 

“Chuyện này không giống nhau!”

 

Anna Winsnet thở dài một hơi: “Các cổ đông đều chỉ biết nhìn vào lợi ích. Lúc Hoắc Thị được tôi tiếp quản, quả thật có yên ổn và phát triển nhưng từ khi Thiên Kình nắm quyền thì hiệu suất kinh doanh cùng sản nghiệp của Hoắc Thị liên tiếp được mở rộng vài lần. Trước nay Thiên Kình làm việc rất cương quyết, thủ đoạn cũng rất mạnh mẽ, tất cả các cổ đông đều thu được lợi nhờ vào sự phát triển thần tốc này. Lúc này Thiên Kình xảy ra chuyện, đối với Hoắc Thị mà nói là một tai nạn!”

 

Tả Lăng Thần tán thành mà gật đầu: “Phương Phạm làm tới mức này là vì đả kích vào uy quyền của Thiên Kình trên thương trường, cũng vì trả thù những hành vi của Thiên kình. Con cáo già này trước giờ vẫn thích làm những việc đánh lén sau lưng, nếu chuyện này mà có liên quan tới ông ta thì chỉ cần sáng mai là tất cả báo chí đều biết tin Thiên Kình mất tích. Ngày mai là ngày bắt đầu phiên giao dịch mới, vậy cổ phiếu của Hoắc Thị sẽ…”

 

Anh không nói tiếp nhưng tất cả mọi người đều biết anh muốn nói gì.

 

Úc Noãn Tâm khổ sở mà nhìn Tả Lăng Thần, yếu ớt hỏi: “Anh vừa nói Thiên Kình bảo anh tham gia hội nghị cổ đông sáng mai?”

 

Tả Lăng Thần gật đầu.

 

Anna Winsnet do dự nói: “Xem ra vào lúc Thiên Kình nguy cấp thì đã nghĩ ra cách xử lý rồi. Không sai, lúc này cũng chỉ có Lăng thần mới có thể kiềm chế được những cổ đông đó. Thứ nhất, Tả Thị và Hoắc Thị có quan hệ thân thích; thứ hai, mọi người dều biết năng lực của nó.”

 

“Nhưng con cũng chỉ có thể áp chế một thời gian, nhiều nhất cũng chỉ có thể cam đoan làm cho cổ phiếu của Hoắc Thị không có gì biến động. Chuyện quan trọng nhất vẫn là tìm được tung tích của Thiên Kình. Có lẽ con cáo già Phương Phạm này không ngờ là Thiên Kình lại bảo con tham dự ban quản trị. Nếu ngày mai Hoắc Thị không có động tĩnh gì thì ông ta sẽ có phòng bị!”

 

“Lần này Phương Thị tự tìm đường chết rồi, cư nhiên dám ra tay với Thiên kình, ta nhất định sẽ không để cho chúng yên ổn!” Hoắc lão phu nhân tức giận nói, dù sao thì bị bạn bè có giao tình hãm hại cũng là chuyện khó chấp nhận.

 

“Con dâu, lần này phải làm phiền con rồi, chúng ta phải phối hợp với Lăng Thần bảo vệ Hoắc Thị, không thể đề cho cổ phiếu có biến động gì!”

 

“Con biết rồi!”

 

Dù sao thì Anna Winsnet cũng đã trải qua chuyện thế này, dĩ nhiên là hiể được lợi và hại trong đó.

 

“Mẹ…”

 

Úc Noãn Tâm kiên định mà nhìn bà. “Con là con dâu của Hoắc gia, xin mẹ dạy con phải làm thế nào mới có thể làm một cô con dâu đúng chuẩn!”

 

Rốt cuộc nàng cũng hiểu được lí do tại sao khi đó mẹ chồng lại phản đối rồi. Làm bà chủ nhà giàu không phải là chuyện thoải mái. Giống như bây giờ, nếu không phải vì có sự trợ giúp của Lăng Thần, bà nội và mẹ chồng, nếu chỉ có mình nàng thì chắc là Hoắc Thị sẽ sụp đổ mất. Bắt đầu từ hôm nay, nàng phải học cách hiểu biết Hoắc Thị, thậm chí học cách kinh doanh Hoắc Thị thế nào!

 

Anna Winsnet cảm động mà nắm lấy tay nàng: “Yên tâm đi, nhất định Thiên Kình sẽ không sao!”

 

“Dạ!”

 

Úc Noãn Tâm gật đầu, sau đó nhìn Tả Lăng Thần…

 

“Lăng Thần, Thiên Kình đã biết chuyện này có liên quan tới Phương Thị thì nhất định anh ấy sẽ nghĩ ra cách thoát khỏi cảnh nguuy hiểm, đúng không?”

 

Tả Lăng Thần nhìn nàng, nhìn vẻ kiên định trong mắt nàng, trong lòng có chút đau đớn, nhưng khóe môi lại cong lên.

 

“Thiên Kình luôn biết cách gặp dữ hóa lành, phải tin tưởng anh ấy!”

 

Anh nói một cách chân thành: “Phương Phạm là người trong giới chính trị, nếu ông ta muốn đối phó với Thiên Kình thì sẽ không dám làm trắng trợn mà phải vận dụng quan hệ với xã hội đen. Có lẽ là Thiên Kình có thể phân tích ra người thuê là ai từ cấp bậc của sát thủ. Có lẽ khi anh ấy biết lần đi lặn này sẽ có nguy hiểm thì đã cố ý gọi cho anh để căn dặn. Trước nay Thiên Kình vẫn rất khôn ngoan, nếu đã có thể an bài mọi chuyện xa như vậy thì nhất định anh ấy sẽ có cách tự cứu mình!”

ất cả mọi người đều gật đầu, bọn họ đều tin lời Tả Lăng Thần.

 

Một lúc sau, Hoắc lão phu nhân đưa ra nghi vấn…

 

“Sao người của Phương gia lại biết Thiên Kình đi đảo Fiji? Ngay cả người nhà còn không biết hành trình của nó mà?”

 

Nhắc tới chuyện này, Anna Winsnet mới có phản ứng lại, nghi hoặc mà mở miệng: “Noãn Tâm, con nói con thường nằm ác mộng, chiếc nhẫn đó thần kì vậy sao?”

 

Úc Noãn Tâm khẽ lắc đầu: “Con không biết, chỉ có điều số lần nằm thấy ác mộng ngày càng nhiều, nhất định là Thiên Kình lo lắng nên anh ấy mới…”

 

“Nói cách khác, có người đã sớm thiết kế sẵn cái bẫy mà chờ Thiên Kình đến đảo Wakaya. Bởi vì biết chắc chắn Thiên Kình sẽ đến đó tìm nhẫn, bên cạnh không có nhiều vệ sĩ nên mới xảy ra chuyện này!”

 

Ánh mắt của Anna Winsnet trở nên tối sầm, sau đó quay đầu nhìn đám người hầu phía say Úc Noãn Tâm, bỗng quát lớn…

 

“Việc ăn uống thường ngày của Noãn Tâm đều là do các người chăm sóc, ai cả gan mà động tay động chân như vậy? Đừng tưởng là tra không ra, chỉ cần ta đích thân tra hỏi thì không đến nửa giờ sẽ tra ra kết quả ngay, còn không chịu khai nhận?”

 

Đám người hầu ngơ ngác nhìn nhau, ngay cả Úc Noãn Tâm cũng cảm thấy cách làm của mẹ chồng có hơi kì quái. Thế nhưng không đến 1 phút sau, bỗng nhiên có một người hầu quỳ phịch xuống đất, hoảng hốt mà cầu xin tha thứ:

 

“Phu nhân, xin tha cho tôi đi. Tôi, tôi chỉ thu tiền của người ta mà làm việc thôi, tôi thực sự không cố ý hại thiếu phu nhân đâu. Phu nhân, lão phu nhân, thiếu phu nhân, xin các vị tha cho tôi đi, tôi không dám nữa đâu!”

 

Anna Winsnet lạnh lùng nhìn cô ta, còn Úc Noãn Tâm lại hết sức kinh ngạc, nàng nhìn cô gái ngày ngày mang một chén cháo dinh dưỡng đến cho mình, trong lòng cảm thấy lạnh lẽo.

 

“Tại sao cô phải làm như thế?”

 

Thế này thì có thể dễ dàng hiểu được, sở dĩ nàng thường xuyên nằm thấy ác mộng là bởi vì ăn cháo mà cô ta bưng lên, chắc chắn trong đó có bỏ thứ gì đó vào.

 

“Tôi, tôi… chỉ vì quá cần tiền!”

 

Có lẽ là cô gái này cũng rất đơn thuần, không chịu được chút dọa dẫm của Anna Winsnet, cô ta nhìn Úc Noãn Tâm, nghiên cứu mắt cũng rơi lã chã…

 

“Người nhà của tôi bị bệnh, cần gấp 1 số tiền lớn. Có lần tôi ra ngoài làm việc, Phương Nhan cho tôi một gói giấy, nói là cô giấy không tiện tới Hoắc Gia, lại nói thứ trong gói giấy có lợi cho sức khỏe của thiếu phu nhân. Lúc đó tôi đã từ chối rồi, nhưng, nhưng cô ấy cho tôi rất nhiều tiền, cho nên tôi mới làm. Sau đó tôi loáng thoáng nghe thấy thiếu phu nhân nói với thiếu gia rằng cô thường hay làm ác mộng, lúc đó tôi liền nghĩ đến chuyện này là do thứ của Phương Nhan gây nên, tôi rất sợ hãi. Thật ra tôi cũng rất muốn thú nhận với thiếu phu nhân chuyện này, không ngờ lại hại tới thiếu gia.”

 

Cô gái đã khóc không thành tiếng, Úc Noãn Tâm mệt mỏi mà ngồi trên sô pha, nước mắt từ từ chảy xuống.

 

Quản gia bước tới trước, tức giận mà trừng cô gái kia: “Hoắc gia cho cô ít lắm sao mà còn làm những chuyện táng tận lương tâm này? Lẽ nào cô không biết trước giờ Phương gia vẫn bất mãn với thiếu phu nhân của chúng ta sao, lỡ như thứ cô ta đưa là thuốc độc thì làm sao? Đáng chết, đi theo tôi, xem tôi làm thế nào để dạy dỗ cô!”

 

Mặt cô gái kia lộ vẻ hoảng sợ.

 

“Quản gia!”

 

Anna Winsnet đau thương mà nói: “Thôi đi, cho cô ta ít tiền rồi đuổi cô ta đi. Chuyện cũng đã xảy ra rồi, cho dù thật sự có hậu quả gì thì cô ta cũng không gánh nổi!”

 

“Dạ, phu nhân!”

 

Quản gia gật đầu, sau đó nhìn cô ta: “Còn không mau đi thu dọn đồ đạc!”

 

Cô gái khóc rất thê thảm. Tuy mất đi công việc là rất đáng tiếc nhưng còn hơn là mất mạng.

 

Ngay lúc này, tiếng chuông điện thoại trong tay Tả Lăng Thần bỗng vang lên. Anh nhìn số hiển thị rồi lập tức nhận cuộc gọi.

 

Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng nói rất khẩn cấp, mà sắc mặt của Tả Lăng Thần càng lúc càng nghiêm trọng nặng nề.

 

Tất cả mọi người đều nhận thấy vẻ chấn động cùng khác thường trên mặt anh.

 

“Lăng Thần!” Đợi anh ngắt điện thoại, Úc Noãn Tâm mới đứng dậy, sợ hãi mà mở miệng, rồi lại không dám hỏi gì.

 

Ánh mắt Tả Lăng Thần tràn ngập vẻ tuyệt vọng chưa từng có.

 

“Vừa rồi là điện thoại của Sở trưởng, ông ấy muốn chúng ta đến nhận diện xác!”

 

Câu nói này như một khối băng làm lạnh cả tòa biệt thự!

 

“Lăng Thần, anh, anh vừa nói gì?” Úc Noãn Tâm cảm thấy tim sắp nhảy ra ngoài, thậm chí là cảm thấy máu trong cơ thể đang chảy ngược.

 

Những người khác chấn kinh mà nhìn Tả Lăng Thần.

 

Tả Lăng Thần khó khăn lắm mới mở miệng được, gần như là nặn ra từng chữ.

 

“Cảnh sát vớt được một thi thể, nhìn thân hình rất giống với Thiên Kình, họ bảo chúng ta đến nhận xác!”

 

“Không!” Úc Noãn Tâm thét lên!

 

“Hoắc lão phu nhân, Hoắc phu nhân, Hoắc thiếu phu nhân, các vị đã chuẩn bị tốt chưa?” Sở trưởng đích thân dẫn họ đến cửa nhà xác, căn dặn một câu: “Mặt của xác chết đã bị đá ngầm dưới đáy biển làm tổn thương nghiêm trọng, nhưng từ thân hình thì có thể đoán ra chắc là Hoắc tiên sinh, cho nên mời các vị đến nhận diện.”

 

Mọi người sớm đã mất hồn mất vía, nhất là Úc Noãn Tâm, sắc mặt của nàng tái nhợt ghê người, gần như có thể ngất đi bất cứ lúc nào.

 

“Con vào là được rồi, mọi người đừng vào!”

 

Tả Lăng Thần nhìn sắc mặt bi thương của mỗi người, trong lòng cực kỳ khổ sở, nhất là Úc Noãn Tâm, anh rất sợ nàng sẽ không chống đỡ được mà ngất đi.

 

“Không, em phải vào xem!”

 

Úc Noãn Tâm rất kiên quyết. trong mắt ánh lên vẻ kiên cường không gì sánh được. “Em không tin trong đó là Thiên Kình, tuyệt đối không tin!”

 

“Noãn tâm…”

 

“Lăng Thần, nêu anh thật sự quan tâm đến em thì để em vào đi, em nhất định phải vào!” Úc Noãn Tâm ngắt lời khuyên của Tả Lăng Thần.

 

“Bé Noãn, chúng ta cùng vào đi!” Hoắc lão phu nhân cũng mở miệng. Sau lưng là Anna Winsnet và ba mẹ nàng.

 

Úc Noãn Tâm gật đầu, trong sự đau đớn vẫn tồn tại hy vọng.

 

Chương 14: Nhận xác

 Nhà xác, ngay cả không khí cũng tràn ngập mùi chết chóc, lạnh lẽo, không có chút ấm áp.

 

Trên chiếc giường trong nhà xác, một cái xác được đặt trên đó, chiếc khăn trắng toát che mất toàn thân xác chết, màu trắng toàn vẻ thê lương ấy làm Úc Noãn Tâm cảm thấy kinh hoàng.

 

“Các vị, xin các vị hãy nhìn kỹ xem đây có phải là Hoắc tiên sinh không?” Sở trưởng nhìn Úc Noãn Tâm, có chút thương hại vị ảnh hậu đang nổi tiếng này, còn trẻ mà đã gả vào nhà giàu, lại gặp phải những chuyện này.

 

Dường như tất cả mọi người đều nín thở, sợ rằng chút hy vọng cuối cùng cũng sẽ tan biến.

 

Tả Lăng Thần nặng nề mà nhìn mọi người một lượt, không nói gì mà chủ động bước lên, vừa định đưa tay vén tấm vải lên thì…

 

“Lăng Thần, để em!” Úc Noãn Tâm lên tiếng ngăn hành động của anh lại, bước lên trước.

 

“Noãn Tâm!” Tả Lăng Thần đau lòng mà nhìn nàng.

 

“Trước sau gì cũng phải đối mặt với nó, không phải sao?”

 

Úc Noãn Tâm muốn cho bản thân mình nhẹ nhõm một chút, dù sao thì trong lòng nàng vẫn ôm hy vọng về sự sống sót của Hoắc Thiên Kình.

 

Tả Lăng Thần gật đầu, nhưng vẫn quan tâm nói: “Khuôn mặt của thi thể đã bị hủy hết, em phải chuẩn bị tâm lý.”

 

Úc Noãn Tâm cảm kích mà nhìn Tả Lăng Thần một cái, rồi lại nhìn những người khác. Nàng hít sâu một hơi, ngón tay vươn ra đang run rẩy…

 

Tấm vải che thi thể được vén lên, lập tức…

 

Úc Noãn Tâm trợn to mắt, ngay sau đó, một cảm giác buồn nôn dữ dội bỗng ập đến. Mặc dù lúc nãy Tả Lăng Thần đã nhắc nhở trước nhưng gương mặt gần như nát hết của thi thể vẫn làm nàng không chịu được mà chạy sang một bên, không ngừng nôn ọe.

 

Đó là một gương mặt như thế nào, hoàn toàn không nhìn được diện mạo trước kia của người chết, nhưng cực kỳ đáng sợ.

 

Những người khác cố nén sự chấn kinh mà bước lên, Anna Winsnet lấy hết can đảm mà lật hết tấm vải lên.

 

Một thi thể đàn ông bày ra trước mắt mọi người không chút che chắn.

 

Ngoại trừ khuôn mặt không nhìn rõ kia thì chiều cao, dáng người săn chắc, đôi chân thon dài giống y hệt…

 

Không khác gì Hoắc Thiên Kình!

 

“Thiên Kình? Thiên Kình? Không!”

 

Giọng của Anna Winsnet bỗng nghẹn ngào, người phụ nữ luôn luôn mạnh mẽ kia lúc này bỗng trở nên yếu đuối bất lực, giống như một sợi gân cơ quanh năm bị căng cứng bây giờ bỗng bị đứt, không cách nào giữ được sự kiên cường và bình tĩnh cho bà nữa.

 

“Không phải, đây nhất định không phải cháu nội ta, không phải!” Hoắc lão phu nhân cũng mất hết bình tĩnh, lớn tiếng thét lên.

 

Mặt ông bà Úc cũng lộ vẻ đau đớn. Mặc dù họ không khóc rống lên như người nhà họ Hoắc nhưng cảm giác bất lực cùng thê lương trong lòng cũng không thua kém gì. Họ đã nhìn rất rõ thi thể này, mặc dù khuôn mặt đã không nhận ra được nữa nhưng dáng người thì lại rất giống với con rể họ.

 

Cái xác này đúng là của Hoắc Thiên Kình rồi!

 

Tả Lăng Thần đứng im đó, đôi mắt nhìn chằm chằm vào thi thể trên giường, ánh mắt toàn là vẻ bi thương.

 

“Tả tiên sinh, xin hỏi các vị đã xác định được chưa? Vị này có phải là Hoắc tiên sinh không?”

 

Sở trưởng thấy thế thì trong lòng cũng hiểu được rồi, ngoại trừ thở dài một tiếng thì cũng chỉ có thể chiếu theo thủ tục bình thường mà làm việc.

 

“Không, đây không phải là cháu nội ta.”

 

Hoắc lão phu nhân ngã vào lòng Anna Winsnet mà khóc, hai người cùng đau đớn đến chết lòng, bởi vì cùng là người đầu bạc tiễn người đầu xanh.

 

Tả Lăng Thần đau đớn mà nhắm mắt lại, rất lâu sau mới nói với sở trưởng: “Dã xác nhận rồi, đây đúng là Hoắc Thiên Kình!”

 

Sở trưởng thờ dài một hơi, gật đầu: “Vậy thì tôi sẽ làm thủ tục cho người chết!”

 

Tả Lăng Thần gật đầu. Lúc này, cho dù có đau thương thì cũng phải bình tĩnh mà đối mặt với tất cả.

 

“Không…”

 

Ngay khi Sở trưởng chuẩn bị bước đi thì Úc Noãn Tâm bỗng lao tới bên cạnh thi thể, trên gương mặt tái nhợt không có chút máu nào.

 

“Noãn Tâm, anh ấy đúng là Thiên Kình!”

 

Tả Lăng Thần đau lòng mà ôm lấy nàng, sợ rằng nàng không tiếp nhận được sự thật này mà chịu đả kích lớn.

 

“Không, chắc chắn đây không phải là Thiên Kình, anh ấy sẽ không rời xa em, chắc chắn sẽ không!”

 

Úc Noãn Tâm rống lên như điên, ánh mắt nhìn thật kỹ thi thể trước mắt, nỗi sợ hãi vừa rồi hoàn toàn biến mất.

 

So với việc đối diện với thi thể đáng sợ kia thì mất đi Thiên Kình càng đáng sợ hơn!

 

“Noãn tâm, em bình tĩnh chút đi!”

 

“Lăng Thần…”

 

Úc Noãn Tâm bỗng kêu lớn, bắt lấy tay của thi thể, run rẩy nói với mọi người: “Đây không phải là Thiên Kình, tay của người này không có nhẫn, không có!”

 

Mặt Anna Winsnet đã giàn dụa nước mắt, bà bước lên, nghẹn ngào mà nhìn Úc Noãn Tâm…

 

“Noãn Tâm, đây đúng là Thiên Kình, chúng ta phải tiếp nhận sự thật này. Cho dù gương mặt của nó không nhìn rõ được nhưng chúng ta đều biết rõ dáng người của Thiên Kình. Còn chiếc nhẫn, có thể rơi mất khi gặp nguy hiểm rồi, lúc đó nất định Thiên Kình rất nguy hiểm!”

 

Bà cũng không nói tiếp được nữa, giọng nói cực kỳ khổ sở.

 

“Phương gia! Ta nhất định không đề Phương gia được yên!”

 

Hoắc lão phu nhân cũng tràn trề nước mắt, đau đớn mà nhìn thi thể: “Sao chúng có thể độc ác như thế chứ, cư nhiên tàn nhẫn như vậy với Thiên Kình của ta!”

 

Úc Noãn Tâm ra sức lắc đầu…

 

“Không, đây thật sự không phải Thiên Kình, không phải!” Thái độ của nàng rất kiên quyết!

 

“Noãn Tâm, sao em có thể chắc chắn như thế?”

 

Tả Lăng Thần thấy nàng cũng không giống như đang chạy trốn sự thật mà giống như là đang khẳng định.

 

Tất cả mọi người đều nhìn nàng, trong mắt lại dấy lên một tia hy vọng.

 Úc Noãn Tâm kích động mà nói: “Thứ mà em nói không phải là nhẫn cưới mà là Yi Fei Si của em và anh ấy, đó là một đôi nhẫn tình nhân. Em nhớ rất rõ, lúc ấy khi đeo chiếc nhẫn nam vào tay anh ấy rồi thì rất khó tháo ra, thậm chí Thiên Kình còn nói có chết anh ấy cũng sẽ không tháo nó ra. Còn chiếc của em thì hơi rộng một chút, em luôn lo là nó sẽ bị rơi mất. Thiên Kình lại nói nếu em làm rơi mất nó thì anh ấy nhất định sẽ tìm giúp em. Kết quả là anh ấy thật sự đi tìm!”

 

 Lời này làm tất cả mọi người đều thấy se lòng.

 

“Noãn Tâm à…”

 

Bà Úc không nỡ thấy con gái mình như thế, tiến lên ôm lấy nàng: “Chuyện đời khó ngờ, biết đâu được Thiên Kình đã làm mất chiếc nhẫn trong lúc gặp nguy hiểm.”

 

“Không, mẹ…”

 

Vẻ mặt Úc Noãn Tâm rất quả quyết, trên mặt cũng mang theo ánh sáng hy vọng: “Cho dù nhẫn có bị rơi mất thì trên tay anh ấy cũng phải có dấu vết chứ.”

 

“Nhưng…”

 

“Sở trưởng…”

 

Úc Noãn Tâm bỗng quay sang nhìn sở trưởng, nói từng tiếng một: “Người nằm đây hoàn toàn không phải Thiên Kình, Thiên Kình chưa chết, xin các ông tiếp tục tìm kiếm tin tức của anh ấy!”

 

Trên mặt sở trưởng có chút khó xử.

 

Trong mắt Tả Lăng Thần có chút rối ren, anh gật đầu: “Cứ làm theo lời cô ấy đi!”

 

Sở trưởng gật đầu.

 

“Noãn Tâm, anh có chuyện muốn nói với em!” Tả Lăng Thần quay đầu sang nói với Úc Noãn Tâm.

 

Bên ngoài nhà xác, sắc trời u ám đến kinh người, chân trời như bị mực đen tưới lên vậy.

 

“Noãn Tâm, em thật sự tin tưởng Thiên Kình chưa chết sao?” Tả Lăng Thần nhìn gương mặt tái nhợt của Úc Noãn Tâm, nghi hoặc mà hỏi.

 

Dưới ánh chiều nửa tối nửa sáng, gương mặt Úc Noãn Tâm sáng lên một cách xinh đẹp. Nàng gật đầu, cực kỳ kiên định mà nói: “Em tin rằng người trong đó tuyệt đối không phải là Thiên Kình! Thiên Kình… nhất định anh ấy còn sống!”

 

“Chắc chắn thế sao?” Ngay cả Tả Lăng Thần cũng bị sự tự tin của nàng làm giật mình.

 

“Đúng vậy!” Úc Noãn Tâm gật đầu.

 

“Tại sao?” Trong mắt Tả Lăng Thần vẫn hàm chứa tình yêu đối với nàng.

 

Úc Noãn Tâm hít sâu một hơi: “Bởi vì anh ấy là người em yêu!”

 

Tim Tả Lăng Thần bỗng co thắt lại, đau đớn lan dần ra.

 

“Thiên Kình cũng nói như thế!”

 

“Cái gì?” Úc Noãn Tâm giật mình.

 

Tả Lăng Thần thở dài một tiếng: “Anh và Thiên Kình đã gặp nhau tại Fiji. Mặc dù lần này gặp nhau rất ngắn ngủi, chỉ là một bữa ăn chung thôi nhưng bọn anh đã nói rất nhiều. Lúc nhắc tới em, vẻ hạnh phúc trong mắt Thiên Kình rất rõ ràng. Anh biết, anh ấy rất yêu em!”

 

Úc Noãn Tâm cảm thấy lòng mình rất đau.

 

“Thiên Kình, anh ấy… đã nói những gì?”

 

“Nói rất nhiều.”

 

Tả Lăng Thần nhìn nàng, trong mắt lộ ra chút khổ sở: “Đối với anh ấy mà nói, em là người con gái đầu tiên và cũng là cuối cùng mà anh ấy muốn có được. Anh ấy nói mình chưa từng tưởng tượng được sẽ có một ngày vì đoạt được một cô gái mà đùng hết tất cả thủ đoạn. Anh ấy nhờ anh nói với em câu này!”

 

“Câu gì?” Giọng của Úc Noãn Tâm đã nghẹn lại.

 

Giọng của Tả Lăng Thần cũng có chút kiềm nén.

 

“Thật ra anh ấy luôn biết em đang chờ đợi điều gì, chẳng qua người như Thiên Kình không biết cách biểu đạt một số câu. Nhưng trong cuộc gọi cuối cùng, sau khi Thiên Kình dặn anh hết tất cả mọi chuyện xong thì anh ấy muốn anh nhắn với em giúp anh ấy rằng… anh ấy yêu em!”

 

Cả người Úc Noãn Tâm bỗng run lên bần bật, ngay sau đó, nước mắt tràn mi.

 

Cuối cùng thì nàng đã nghe được lời mà mình muốn nghe, nhưng lại thông qua miệng của một người khác. Không, nàng không muốn như thế.

 

“Lăng Thần, nhất định em sẽ chờ anh ấy trở về!”

 

Qua làn mước mắt, nàng nhìn vào ánh mắt khổ sở của Tả Lăng Thần, kiên định mà nói: “Em muốn chính miệng anh ấy nói với em câu này, cho nên em nhất định đợi anh ấy quay lại!”

 

Lòng Tả Lăng Thần đau như có dao cắt, nếu lúc ấy anh không phản bội tình yêu của mình thì anh sẽ không khiến cho cô gái mình yêu đau khổ như vậy.

 

“Noãn Tâm, em có từng nghĩ rằng có lẽ thi thể bên trong kia thật sự là Thiên Kình không. Hoặc có lẽ, chúng ta sẽ mãi mãi không tìm thấy tung tích của Thiên Kình…”

 

“Em sẽ chờ!”

 

Úc Noãn Tâm không đợi anh nói xong liền quả quyết mà đưa ra lời thề: “Thiên Kình, anh ấy sẽ không nỡ để con mình không có cha!”

 

Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên cái bụng đã lớn, trong lòng thầm cầu nguyện…

 

Các con, hãy cầu nguyện cho ba ba có thể bình an mà trở về.

 

Nhìn vẻ mặt kiên quyết của Úc Noãn Tâm, Tả Lăng Thần cũng không nói gì thêm nữa, chỉ có lòng hâm mộ bỗng tràn ra. Bất luận là Thiên Kình sống hay chết thì anh biết, anh sẽ không bao giờ có được trái tim của cô gái này nữa.

 

Đúng như mọi người đã dự tính, ngày hôm sau, khi thị trường chứng khoán vừa bắt đầu giao dịch thì liền có tin tức bất lợi được đưa ra. Mà người tung tin không phải là ai khác, chính là Phương Thị – tập đoàn đang chuẩn bị cho Hoắc Thị một cú thật mạnh.

 

Đầu tiên là báo chí ồ ạt đưa tin Hoắc Thiên Kình – tổng tài của tập đoàn Hoắc Thị bỗng mất tích, thậm chí là bao vây sở cảnh sát đòi công khai chân tướng. Hoắc Thị lại đáp trả bằng cách chỉa mũi dùi vào Phương Thị.

 

Trong nhất thời, giao tình bao nhiêu năm nay giữa hai nhà Hoắc phương bỗng tan thành bọt nước, quan hệ hợp tác hoàn toàn bị cắt đứt. Ngày hôm đó, tất cả những tạp chí kinh tế trên thế giới đều có chung một tiêu đề. Thậm chí tin tức bất lợi này cũng nhanh chóng lan vào vòng giải trí. Đồng thời với việc phản đoán tung tích của Hoắc Thiên Kình, báo chí cũng lo lắng cho cuộc sống sau này của đương kim ảnh hậu Úc Noãn Tâm.

 

May mà vừa sáng sớm, Tả Lăng Thần đã đẩy cánh cửa phòng họp đang loạn thành một đống mà bước vào, đích thân tham dự hội nghị cổ đông của Hoắc Thị. Không chỉ có thế, dưới ánh mắt của mọi người, Úc Noãn Tâm cũng theo sau Tả Lăng Thần mà bước vào!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+