Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Bảy Ngày Để Nói Anh Yêu Em – Chương 05 part 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5 : Khiêu chiến với kẻ địch
Một buổi tối ngủ thật ngon lành, gác chân lên gối, kê cao đầu ngủ không chút mộng mị. Điện thoại cũng tắt máy không còn tên khốn nào làm phiền bắt đi tập thể dục buổi sáng, để làm được điều này đương nhiên phải chịu hy sinh rồi. Số tiền ít ỏi mẹ cho nhỏ từ lần bị phạt cắt giảm tiền hàng tháng lần trước, nhỏ cắn răng buộc bụng đi mua đồng hồ báo thức. Haha, vậy là giờ đây, bài tập xong, báo thức xong, ngủ một mạch thôi.

Một buổi sáng với tinh thần tràn trề sinh lực, vì đã quen tập thể dục buổi sáng nên nhỏ cũng làm vài động tác đơn giản. Diệp Hân khe khẽ hát : “Cô giáo em người xì ke, cô hay cười mắt cô xo loe, cô rất yêu thằng xì ke, uốn quanh nhà cô với hàng ống chích ….” .

Duyệt tuyệt sư thái cô đừng trách em tội bất kính với giáo viên, ai bảo cô lại nhẫn tâm giết người không dao như thế. Nếu như em không có bản lĩnh dụ dỗ người làm bài giúp, thì hôm nay em chắc chắn sẽ chết trong tay cô. Bài tập đã làm xong rồi, không còn gì lo sợ nữa. Sảng khoái quá đi mất, haha ….

– Sao mẹ lại sanh ra đứa con ngốc nghếch như con nhỉ, chỉ làm chuyện mất mặt thôi – Mẹ nhỏ thở dài khi nhỏ vừa ngồi xuống định ăn sáng.

Gì vậy trời? Hôm nay không phải mẹ nhỏ tới thời kì đấy chứ. Lại tái phát bệnh cằn nhằn hay là sao vậy. Nhỏ bèn đưa mắt ra hiệu cho ba hỏi lí do. Ba nhỏ bắt ngay tín hiệu bảo:

– Hôm qua mẹ con coi chương trình đó.

Ôi! Cha mẹ ơi, mẹ nhỏ xem chương trình đó. Mà khoan, nói mới nhớ, chương trình đã phát ngày hôm qua….huhu…nhỏ quên mất tiêu rồi. Sao nhỏ có thể quên mất được cơ chứ, đúng là óc bã đậu mà, chẳng phải nhỏ chờ ngày này lâu lắm rồi hay sao, cố tỏ ra dịu dàng thục nữ , để khi lên hình có thể ăn điển toàm tập, cho nên mới cố gắng nhẫn nhịn tên Lập Khiêm đó đến gần như nội thương.

Mẹ nhỏ ngồi thừ một lát ngẫ nghĩ rồi cuối cùng cũng gật đầu nói:

– Cũng còn may con xinh đẹp giống mẹ.

Nhỏ và ba nhỏ cùng chị Diệp Loan không hẹn mà gặp cùng phun ra mấy cọng bụng vừa cho vào miệng, tiếp theo sau đó là tràn ho sặc sụa, ba nhỏ còn thảm hơn, trong lỗ mũi có một sợi bún thò ra, đúng là mất hình tượng trụ cột gia đình.

Trời ạ, sao tự nhiên hôm nay mẹ nhỏ cảm tháng đáng sợ như vậy cơ chứ, chẳng phải trước giờ mẹ nhỏ vẫn bảo nhỏ là :” Mẹ làm sao có phúc sinh ra được đứa con vừa lười, vừa ngốc, vừa xấu xí như con được.
Chẳng qua mẹ đi thăm bệnh, ngang qua một cái wc thì nghe tiếng khóc. Thấy một đứa bé bị bọc lại bỏ rơi trong đó nên thương quá đem về nuôi. Mẹ mà biết trước con như vầy, lúc đó mẹ bỏ luôn”, có hôm mẹ nhỏ sử lại là lụm được ở bãi rác ….Haiz, cuộc đời nhỏ bị vùi dập thật thảm thương, sinh ra đã là vì sao xấu, đến mẹ ruột cũng không chịu nhận nhỏ.

Vậy mà hôm nay mẹ nhỏ tự nhiên lại như vậy, không lẽ xảy ra chuyện gì sao?

– Ba…có phải mẹ mắc bệnh nan y không hả ba? – Nhỏ nghiêng người về phía ba hỏi nhỏ.

– Chắc không đâu…chắc mẹ con đang trong thời kì rụng trứng đó – Ba nhỏ trầm ngâm trả lời.

Tiếng đũa đâm mạnh xuống mặt bàn, tiếp sau đó là cái lườm đầy chết chóc về phía hai cha con. Khiến hai cha con đành cúi đầu ăn không dám hó hé thêm lời nào. Chị Diệp Loan cười nghiêng ngả, cuối cùng bảo với nhỏ là hôm qua, thím Hà, mẹ Lập Khiêm nhìn thấy nhỏ, cứ luôn miệng khen nhỏ xinh, cho nên mẹ nhỏ có chút nở lỗ mũi đó mà. Đâm ra bây giờ nhỏ xinh giống mẹ, mẹ nhỏ cũng có bệnh tự sướng cao ghê.

Nhưng nhỏ vẫn tiếc là không được xem chương trình đầu tiên mà nhỏ đóng, đúng là đáng tiếc. Mà nhỏ không nhớ thì thôi, vì trí tuệ của nhỏ chưa bao giờ ở mức tự hào nhưng chẳng lẽ cái tên Lập Khiêm đó chẳng nhở. Lí nào là như vậy.

Cái tên keo kiệt này, trong phòng có tivi, vậy mà không thèm bảo nhỏ một tiếng, đáng ghét.

Vừa đi học, Diệp Hân vừa tự sướng. Dù ít dù nhiều, nhỏ cũng được lên tivi, dù không trở thành sao thì cũng có thể trở thành một mỹ thục nữ được mọi người chú ý đến. Nhỏ tin là với tạo hình xinh xắn của mình, mọi người sẽ thay đổi cái nhìn bấy lâu nay của nhỏ . Còn nữa nha, mỗi khi ghi hình, nhỏ luôn trở thành một người hiền lành, ngoan ngoãn, cho nên ….Nghĩ đến đây, nhỏ không thể nào không tự khen mình được. Chắc chắn sẽ có nhiều người nhìn nhỏ bằng ánh mắt ngưỡng mộ lễn ghen tị. Nói không chừng sẽ có khối anh chàng trồng cây si với nhỏ => tinh thần tự sướng cao độ không còn thuốc chữa.

Cuối cùng cũng đến trước cổng trường, Diệp hân hất tóc, ưỡng ngực ngẩng cao đầu bước chân vào cổng trường.

Đầu tiên, chưa ai chú ý đến nhỏ….

Sau đó ….mọi người từ từ phát hiện ra nhỏ, bắt đầu quay lại nhìn nhỏ.

Trong lòng nhỏ khoái trí vô cùng, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh, làm như không có gì, mặc cho người ta ngắm nhìn đầy ngưỡng mộ và nghen tị. Nhưng sự thật lại hoàn toàn khác tưởng tưởng, những người kia độp vào mặt nhỏ từ ….

– Là nhỏ ngốc đó đó ….

– Haha…nhỏ ngốc …buồn cười ghê ….

– Dễ thương nhưng mà ngốc quá …haha …

…………

“ Ngốc”, chuyện gì xảy ra vậy? Tim gan phèo phổi à, mày đừng có lộn tùng phèo nữa khiến tao chóng mặt quá. Nhỏ tự nói với nội tạng của mình rồi phóng vèo vào lớp, tránh mấy ánh mắt và nụ cười kỳ quái kia.

Vừa thở phào nhẹ nhỏm vì nhỏ đã được an toàn rồi, thì nhỏ Lan đột nhiên kéo nhỏ đến bàn, ấn mạnh nhỏ ngồi xuống, rồi sau đó từ trong cặp sách rút ra….

Một cái bịch ….

Chứa một thứ bột màu trắng.

– Ma túy hả – Nhỏ kinh hoàng hỏi.

Nhỏ Lan ném cho nhỏ một cái lườm, cong mỏ mắng:

– Đầu bà bị úng thủy hả, nghĩ sao mà túy mà tui công khai đem lên lớp thế này.

Nhỏ gật gật đầu, nhỏ Lan nói cũng phải. Vậy cái đó là gì?

– Tui phải ráng thức dậy, lén lút mẹ lấy một ít đem cho bà – Nhỏ Lan chép miệng nói tiếp.

Nhỏ Lan vừa nói xong, trong đầu nhỏ chợt nhận ra một điều, sau đó nhỏ nhìn nhỏ Lan đầy cảm kích. Bột màu trắng, lén lút mẹ lấy ….thì chắc chắn cái thứ trong bịch này chính là bột trân châu. Cái thứ này dùng để làm đẹp mặt làm đẹp da. Đúng là đồ đắt tiền nên nhỏ Lan phải lén lút chôm của mẹ đem đến cho nhỏ. Tuy hành động trộm cách tại gia thật sự là hành vi không tốt đẹp, nhưng mà nhỏ quyết định liệt nhỏ Lan vào hàng ngũ bạn bè đồng sinh cộng tử của nhỏ.

Chắc là hôm qua, nhỏ lên hình, nhỏ Lan quyết định giúp nhỏ làm đẹp, để sau này còn thơm lây.

– Trời. Bà đem có nhiêu đây thôi hả? – Nhỏ Hằng tự nhiên từ đâu xen vô chê – Xem đây, tui mua nguyên bịch lớn luôn.

Diệp Hân kinh ngạc nhìn đứa bạn thân của nhỏ. Trời đất ơi, đứa bạn keo kiệt của nhỏ hôm nay đột nhiên đổ tính rồi hay sao. Dám mua nguyên một bịch bự để cho nhỏ. Bình thường Diệp Hân ăn bánh của nhỏ là nhỏ kêu lên ầm ĩ đòi phải mua trả.

Diệp hân thấy tim đập loạn xạ, ánh mắt cảm kích cùng tràn ngập yêu thương nhìn về nhỏ bạn thân của mình, chờ đợi nhỏ lấy quà ra tặng mình.

Nhỏ Hằng từ từ rút ra khỏi bìa một cái bịch….

Cũng là đựng thứ bột màu trắng , nhưng là nguyên một bịch to đùng….

Bịch muối I ốt.

Diệp hẩn hả lên một tiếng, cả người đứng hình nhìn chằm chằm cái bịch muối I ốt mà nhỏ Hằng rút ra rồi thẩy lên bàn của nhỏ.

Sau giây phút ngỡ ngàng kinh ngạc, tiếp theo sau đó là phút giây hụt hẫng…..sau đó nữa là tức giận.

– Cái đồ khốn ….hai đứa bây chết hết đi cho tao nhờ – Nhỏ tức giận đỏ mặt tía tai hét lên.

Hai đứa bạn nhỏ nuốt nước bọt cái ực nhìn cơn thịnh nộ của nhỏ mà tự động im lặng vì nghĩ trò đùa của hai nhỏ hình như hơi quá trớn. Cái đồ khôn Lan kia, có tí muối I Ốt mà cũng phải lén lút mẹ lấy, làm nhỏ tưởng bở nãy giờ

“ Bình tĩnh…bình tĩnh …” – Nhỏ tự nhắc nhở mình. Nhỏ tự lục lại bản chữ cái tên

“ A – Khiêm Tốn
B – Thiếu Kiên Nhẫn
C – Ngây Thơ
D – Tài Năng
E – Tốt bụng
F – Biết suy nghĩ
G – Suy nghĩ logic
H – Điềm tĩnh
I – Xinh đẹp
J – Luôn được tôn trọng
K – Yêu Bằng cà trái tim
L – Ngạo mạn
M – Hoàn hảo
N – Luôn mĩm cười
O – Năng động
P – Thông Minh
Q – Cá tính
R – Tính cách thất thường
S – Lãng mạn
T – Đáng tự hào
U – Thiên tài
V – Nóng nảy
W – Thực tế
X – Điên rồ
Y – Tháo quát
Z – Crazy một tí

Nhỏ tên Hân : H – Điềm tĩnh , A – Khiêm tốn , N – Luôn mĩm cười. Đúng vậy, phải điềm tĩnh và luôn mĩm cười. “Nào, Diệp Hân bình tĩnh lại”, nhỏ tự nhủ bản than, cố lấy giọng điềm tĩnh .

– Nói lí do vì sao hai bà tăng tôi muối I ốt mau – Nhỏ ghiến răng ghìm nén cơn tức giận hỏi.

– Haiz, sau khi tụi tui xem xong chương trình hẹn hò cùng thần tượng mà vịt con xấu xí may mắn là bà được xuất hiện. Thì tụi tui nhận ra một điều : Bà không những xấu xí mà còn rất…rất…ngốc – Nhỏ Lan cuối cùng cũng lấy lại vẻ bình tĩnh bắt đầu cao giọng làm ra vẻ tốt bụng – Xấu thì có công nghê make up. Còn ngốc thì….cho nên để giúp bà, tui thấy ăn muối I ốt rất tốt, có thể chữa được bệnh đần độn.

“ Nhỏ ngốc” …Lần nữa từ này độp vào mặt nhỏ.

Nhỏ chưa xem chương trình ngày hôm qua. Đã xảy ra chuyện gì?

Cuối cùng, không thể chịu được nữa, vừa ra chơi, nhỏ liền phi như bay đến phòng thực hành vi tính của trường, năn nỉ ỉ ôi một anh hoạt động đoàn cùng nhỏ cho nhỏ lên máy tính xem lại chương trình ngày hôm qua.

Từng thước từng thước phim hiện ra sống động trước mặt nhỏ, nhỏ khóc không ra nước mắt nói:” Chú đạo diễn à, con hận chú quá đi mất”

Vì sao, những hình ảnh nhỏ cố tình tỏ ra thục nữ chú ấy không cho phát lên, lại phát lên hình ảnh xấu xí và ngốc nghếch của nhỏ. Rất nhiều, rất nhiều…..nhỏ vẫn nghĩ, người ta sẽ đưa ra những hình ảnh lãng mạn của cặp tình nhân trong buổi hẹn hò. Còn chú đạo diễn kì quái này lại đưa toàn hình ảnh nhỏ và Lập Khiêm cãi nhau, chơi khâm nhau mà thôi.

Đã vậy còn in chình ình câu biểu ngữ:” Chuyện gì xảy ra giữ một chàng trai ranh ma và cô nàng láu lỉnh”
Cám ơn chú, cám ơn chú, chú đạo diễn à. Cám ơn chú đã làm cho cháu không còn dám ngóc đầu nhìn đời nữa. Điều duy nhất khiến cho nhỏ an ủi là: Vụ nhỏ chơi khâm Lập Khiêm lon nước ngọt. Nhỏ cứ thắc mắc tại sao Lập Khiêm lại biết nhỏ chơi khâm mình, trong khi mọi người trong đoàn không ai nói cả.

Hóa ra là do nhỏ ngốc mà thôi.

LẬp Khiêm sau khi nhận lời đi mua hoa cho nhỏ, hắn ta giả vờ chạy thục mạng, nhưng sau đó đi thong thả ra đường bắt taxi cùng anh quay phim đi đến chỗ bán hoa. Hắn ta còn đưa tay lên miệng, tạo dáng trước màn hình ống kính:

– Đừng la lớn nha mọi người

Sau đó, thong thả cùng anh quay phim đứng lựa hoa, tạo dáng quay cùng với máy chị bán hoa cho đã, sẵn tiện mua một cái bình xít nước rồi lên taxi đi về.

Để anh quay phim về trước, giả vờ như tên này bảo vệ hoa chạy sau, cúi cùng đứng bên ngoài thấy hết trò chơi khâm của nhỏ. Sau đó, lấy cái bình xịt hoa xịt vào mặt mình làm ra vẻ mồ hôi đầm đìa bước vào quán và chơi khâm lại nhỏ.

Nhỏ chỉ có thể nói một chữ:” Hận” mà thôi.

Được lắm Du Lập Khiêm, ông hại tui bị mọi người cười ngạo, thù này không trả phi quân tử. À mà quên, so với quan tử và tiểu nhân, bụng dã đàn bà hẹp hòi hơn.

Được, thù này không trả phi đàn bà

Nhỏ thừa nhận nhỏ là người đầu to óc quả nhỏ.
Chuyện là vì xem xong chương trình, nhỏ thật sự hận là không xé xác cái tên khốn kia ra làm ngàn mảnh. Cho nên nhỏ bắt đầu phản công, mà màn kháng nghị đầu tiên của nhỏ chính là quyết định không tham gia tiếp vào chương trình. Nhỏ gọi điện cho Lập Khiêm lớn tiếng nói:
– Tui nói cho ông biết, tui quyết định từ chối tham gia chương trình này.
Nói xong đương nhiên nhỏ gác máy ngay lặp tức rồi sau đó gác chân kê cao gối nằm đắc chí. Nhỏ tính hết rồi, ngày mai nhỏ nhất định sẽ cố thủ trong phòng, haha, vậy thì tên khốn đó đừng hòng mà quay được, chương trình một là phải tìm người khác thay thế, hai là phải hủy bỏ. Người ta sẽ đặt ngay ra nghi vấn vì sao, cô bạn Diệp Hân lại không chịu quay nữa? Lúc đó nhỏ chỉ cần châm thêm mồi lửa công kích thì mọi lời chỉ chích sẽ dồn lên Lập Khiêm, kẻ đã ức hiếp nhỏ đến mức một cô gái bé nhỏ yếu đuối hoảng sợ mà rút lui. Còn chuyện đền bù hợp đồng à, không lo, nhỏ còn chưa đủ tuổi thành niên cho nên dù ký kết bất cứ hợp đồng gì cũng đều không tính, haha…
Đến lúc đó, tên Lập Khiêm này phải hạ mình xin lỗi nhỏ mà thôi, hắc hắc …nhỏ sẽ từ từ hành hạ hắn ta.
Diệp Hân thở dài, giờ nhỏ mới biết bản thân mình lại thâm hiểm đến như thế. Thôi kệ đi, ngàn năm làm người tốt cũng phải có một ngày làm điều ác, nhỏ nào phải thánh nhân cơ chứ.
Tâm tình nhỏ thực sự là tốt cực kì, Diệp Hân nhún nhảy chạy xuống nhà ăn cơm. Hôm nay mẹ nhỏ làm món cà nâu xào, món ăn nhỏ thích nhất, đúng là người đắc ý thì may mắn sẽ đến . Nhỏ ung dung ăn cơm trong lúc mẹ của nhỏ gác đũa bảo:
– Sao mình lại sinh ra đứa con gái như thế chứ.
– Chị, chị làm gì mà mẹ lại nói thế – Nhỏ nhai ghồm ngoàn nhìn chị hỏi.
– Nói cái đầu của em đó, mẹ nói em thì có – Chị Diệp Loan hĩnh mũi mắng lại nhỏ.
– Em …- Nhỏ giật mình nhìn lại, dạo này nhỏ có làm gì đâu mà mẹ lại than thở như thế chứ ?
– Sao mình có đứa con gái thù vặt rồi đi hại đời con trai người ta như vậy chứ?
Diệp Hân phun cơm văng đày bàn trợn mắt nhìn mẹ đến nỗi không nuốt nổi nước miếng nữa luôn.
– Mẹ à, không phải mẹ uống lộn thuốc đó chứ? Nghe nói con trai hại đời con gái, chứ có nghe nói con gái hại đời con trai đâu hả mẹ.
– Con còn nói nữa, chẳng phải là con vì chút chuyện cỏn con đó mà không chịu quay tiếp hay sao. Làm như vậy không phải là cố tình gây khó dễ Lập Khiêm hay sao. Chẳng phải là làm mất hình tượng của nó à, như vậy sự nghiệp nó sẽ xuống dốc, còn không chịu hại đời người ta hay sao – Mẹ nhỏ bĩu môi nói.
Nhỏ thật sự tin rồi, tin rồi….chắc chắn mẹ nhỏ đã nhặt nhỏ ở cầu tiêu bệnh viện hay bãi rác nào đó, cho nên so với người ngoài, nhỏ cũng không bằng. Thấy con mình bị ức hiếp mà mẹ nhỏ không bênh vực một câu, con người ta vừa chịu chút xíu thương tổn thì đã lên tiếng rồi.
Mà cái tên khốn đó, hắn ta dám gọi điện thoại mách mẹ nhỏ, đúng là hèn hạ mà.
– Bắt đầu từ ngày mai, buổi sáng con phải ăn cơm nguội, thức dậy sớm tự mình đi bộ đến trường, mẹ cũng không cho con tiền tiêu vặt nữa – Mẹ nhỏ đột nhiên hạ giọng ra lệnh.
– Hả, tại sao? – Nhỏ sững sốt suýt đánh rơi chén cơm xuống đất. Nhỏ còn chứa lành được vết thương mẹ thiên vị người ngoài thì mẹ lại cho nhỏ thêm một vết thương chí mạng nữa.
– Con cũng biết là con chưa đủ tuổi, để ký kết tham gia đến phút cuối chương trình, người ta đã liên hệ với mẹ. Mẹ nghĩ hai đứa thân nhau như vậy, chắ là không có vấn đề gì đâu, cho nên mẹ thay con ký rồi.
Cằm nhỏ xém chút rơi xuống đất, mắt nhỏ tí nữa thôi là lọt tròng, nhỏ lắp bắp hỏi mẹ:
– Mẹ…ý mẹ là mẹ đã ký hợp đồng….nghĩa là có trả tiền hả mẹ.
– Ừ ….- Mẹ nhỏ thẳng thừng gật đầu.
– Vậy tiền đâu, tiền đâu….
– Con nghĩ xem, hang ngày con ăn cơm, rồi đi học…tiền ở đâu – Mẹ nhỏ chặn lời ngay lặp tức – Cho nên, tiền người ta đưa thì con đã xài rồi, bây giờ con không quay tiếp thì phải đền hợp đồng. Mà phải đền hợp đồng thì từ nay con không được tiền tiêu vặt, đi học phải đi bộ để tránh hư xe và tốn tiền gửi xe, đi xe buýt càng không được. Từ đây cho đến khi trả hết tiền hợp đồng, con không được mua quần áo, sách vở gì hết cả.

Nhỏ nghe xong thì như sét đánh ngang tai….không có tiền…không có tiền….thì làm sao mà sống trong cái xã hội hễ mở miệng là nhắc đến tiền cơ chứ. Mẹ nhỏ cũng thật là quá đáng mà, tiền mẹ giữ có cho thêm nhỏ tí nào đâu cơ chứ. TT_TT
– Ba….ba cho con tiền nha ba – Nhỏ nghiêng người nói nhỏ với ba mình từ nãy đến giờ không lên tiếng nào cả.
– Con gái à, tiền ba bị mẹ con quản hết rồi, con tự lo liệu vậy – Ba nhỏ cũng thì thầm lại với nhỏ.
Vậy là hết cách rồi.
Nhỏ thờ dài, thật sự là không còn muốn ăn cơm nữa. Nhỏ đứng lên định bỏ về phòng, thì mẹ nhỏ đã nói lớn:
– Này, con không ăn cơm à. Nói cho con biết trước, bữa cơm hôm nay là bữa cơm ngon cuối cùng, con không ăn thì bắt đầu từ ngày mai phải chan nước tương đó.
Nhỏ thật sự là muốn khóc quá đi mất. Sao cái số của nhỏ lại khổ đến thế này. Thôi thì làm ma no còn hơn ma đói, có thực mới vực được đạo. Ăn cơm no say rồi tìm kế đối phó vậy.

Về phòng, nhỏ nằm gác tay lên trán thở dài, tìm tới tìm lui cũng không có cách nào hết. Nếu nhỏ không hét ầm lên với Lập Khiêm mà cứ âm thầm làm thì Lập KHiêm đâu thể kể với mẹ nhỏ, thì giờ đây đâu có phải khổ sở bị mẹ nhỏ chèn ép đến như thế chứ. Trăm sai, ngàn sai đều là lỗi của nhỏ.
Đang trăn trở thì tiếng Lập Khiêm lại vang lên.
– Suy nghĩ lại chưa?
– Tiểu nhân, ai cho ông tự tiện vào phòng tui – Nhỏ tức giận ném cho Lập Khiêm một cái mắng.
– Tiểu nhân. Đang nói bà à, cũng đúng, bụng dạ bà hẹp hòi, rất xứng đáng làm tiểu nhân – Lập Khiêm làm như không biết nhỏ mắng mình rồi quy chụp vê phía nhỏ .
– Tui là đang mắng ông, đúng là chẳng đáng mặt nam nhi, đấu không lại thì kêu viện binh giúp đỡ – Nhỏ nhìn Lập Khiêm một cách khinh bỉ.
– Tui kêu viện binh khi nào?
– Còn không phải à, chẳng phải ông đã méc mẹ tui chuyện tui từ bỏ không quay à.
– Haha, tui mà cần phải làm như thế à. Muốn bà đi quay thì thiếu gì cách…cần gì phải đi méc mẹ bà.
– Vậy sao mẹ tui biết ….- Nhỏ tức giận dậm chân hỏi rồi một tia sang lóe qua đầu nhỏ , cuối cùng nhỏ gầm lên – Diệp Loan, chị giỏi lắm, dám ném đá giấu tay.

Hóa ra lúc nhỏ hết lên với Lập Khiêm trong điện thoại thì bị chị gái nhỏ nghe thấy và bà chị lẻo mép liền chạy đến méc với mẹ nhỏ, cuối cùng nhỏ phải lãnh sự thống khổ vào người.
– Thấy chưa, bà đúng là bụng ta suy ra bụng người , lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử – Lập Khiêm nhân cơ hội đã kích nhỏ.
– Tui hỏi ông, vậy ông định làm cách nào để tui đi quay tiếp.
– Cho bà xem bức hình cực đẹp này – Lập Khiêm chìa ra trước mặt nhỏ một tấm hình trong điệnt hoại di động.
Cha mẹ ơi, là tấm hình nhỏ mặt nhăn mày nhó rất khó coi khi bị tên này bắt chở hắn về vào cái ngày nhỏ tuyên bố đá *** Hiểu Huy giữa sân trường.
– Tấm hình này chụp phải nói là rất đẹp. Đem làm hình kỷ yếu của năm học được lắm đó – Lập Khiêm khoái trí cười đe dọa.
Diệp Hân thật sự muốn khóc chết đi được, tấm hình đó sao mà xấu thấy sợ vậy không biết nữa. Nếu mà bị đem khoe ra, chắc là nhỏ độn thổ mà sống chứ không thể nào đối mặt với những giọng cười chế giễu kia.
Nhưng mà, nhỏ không thể để bị tên này uy hiếp như vậy được, đành phai gỉa vờ làm cứng thôi. Với lại, tên này chắc chưa biết cái vụ mẹ nhỏ mới vừa xử nhỏ đâu.
– Xí…tấm hình đó mà có thể đe dọa được tui à. Nếu ông đem hình đó ra post lên mạng, tui lập tức đem hình khỏa thân hồi nhỏ của ông ra cho mọi người xem, còn có phần chú thích đặc biệt nữa đó …hehe …

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+