Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bên nhau trọn đời – Chương 08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 8 Đắm say.

Nhà hàng MacDonald ngày cuối tuần rất đông, không khí náo nhiệt.

Mặc Sênh không ngờ Dĩ Thâm lại đưa chị đến đây. Chị kéo tay áo anh:

– Dĩ Thâm, anh không đến nhầm đấy chư? 

– Không!

– Trước đây anh chẳng bảo chỉ có con nít mới thích nơi này?

– Nhưng ngày trước em cũng thích cơ mà? – Dĩ Thâm lúng túng như bị phát giác điểm yếu trước mặt người khác.

“Ra vậy!”

– Thế thì em phải đi kiếm chỗ – Mặc Sênh nhanh nhẹn chọn ngay công việc nhẹ nhàng.
Ngồi bên bèn kê sát cửa sổ, cắn hai miếng bánh, uống Coca, thỉnh thoảng trao đổi vài câu với Dĩ Thâm, cuối cùng chị nói đến tài liệu đang dịch.

Dĩ Thâm nhíu mày:

– Em bắt đầu hứng thú với pháp luật từ bao giờ?

– À, hiểu pháp luật một chút cũng tốt chứ sao! – Mặc Sênh mỉm cười.

– Không cần đâu – Dĩ Thâm khóe miệng hơi nhếch giống một nụ cười – Có lẽ em cứ nên tiếp tục là người mù tịt về pháp luật thì hơn, chỉ cần không liên quan đến chuyện ly hôn, tôi có thể giúp em.

Mặc Sênh cau mày.

“Đây có thể coi là câu nói đùa không?”

– Anh Hà, sao anh cũng đến đây? – Giọng nói ngạc nhiên của một người phụ nữ vang lên sau lưng họ.

Mặc Sênh quay đầu, một phụ nữ trẻ em dắt hai đứa bé sinh đôi đang đi về phía họ.

– Chú Dĩ Thâm! – Hai cậu bé song sinh đồng thanh reo lên, một đứa nhanh mồm nói – Chú Dĩ Thâm, bạn gái chú đẹp quá!

– Chị Phương Kiểm – Dĩ Thâm đứng lên chào.

Người phụ nữ này thoạt nhìn đã biết ngay là người thông minh sắc sảo. Phương Kiểm hiện làm việc bên viện kiểm sát, vụ án Dĩ Thâm đang thụ lý, chị là người tố tụng.

Phương Kiểm gõ nhẹ vào đầu thằng bé:

– Đừng có lém – Đoạn mỉm cười với Dĩ Thâm – Luật sư Hà vô duyên quá, sao lại mời người ta ăn cái món bên Tây bán trên hè phố thế này!

Dĩ Thâm cười:

– Nhưng có người lại thích!

“Từ “có người” có lẽ không phải nói về chị” Mặc Sênh thầm nghĩ. Trước đây, khi học đại học quả thực chị rất thích, nhưng ở nước ngoài lâu như vậy, nếu còn thích cái món đó thì có lẽ khẩu vị có vấn đề.

– Thế nào, đại luật sư rung động rồi hả?

Vốn thông minh, lại làm việc trong ngành tư pháp quen xét đoán tâm trạng đối phương qua ngôn ngữ, Dĩ Thâm hiểu ngay ý nghĩa câu nói vừa rồi của Phương Kiểm.

Chị thầm quan sát Mặc Sênh, cô gái có dáng như sinh viên này chắc chắn phải rất đặc biệt đối với Dĩ Thâm.

– Đâu có – Dĩ Thâm lãng sang chuyện khác – Chị Phương Kiểm, nghe nói chị sắp thăng quan, xin chúc mừng!

– Có gì đâu… – Mặc dù trong lòng rất vui nhưng Phương Kiểm vẫn tỏ ra khiêm tốn, sau một lúc ngập ngừng chị ta nói – Dĩ Thâm, lần trước gặp cậu đã định hỏi, nhưng nói xong điện thoại lại quên mất. Nghe nói, vụ án của Ngụy Đại Quang cậu thụ lý phải không?

– Không, chỉ là một người nhà của ông ta đến xin tư vấn.

Ngụy Đại Quang vốn là phó thị trưởng thành phố, do dính líu vào một vụ tham ô với số tiền lớn, báo chí đã nhiều lần đưa tin. Mặc Sênh là phóng viên, đương nhiên cũng biết chuyện, nhưng những chuyện như vậy thường gợi cho chị nhớ đến quá khứ nên chị không muốn quan tâm.

Phương Kiểm cười có vẻ yên tâm:

– Nếu cậu thụ lí vụ này thì tôi hơi lo. Có điều tôi đã nói với một số anh em trong cơ quan, những vụ án tham ô như vậy Dĩ Thâm không nhận đâu – Phương Kiểm đổi giọng vui vẻ – Tôi đã nói rồi mà, nếu luật sư nào cũng như cậu, bọn tham ô khó thoát tội.

– Chị Phương Kiểm quá lời rồi, tội phạm cũng có quyền được bảo vệ, tôi không nhận vụ này là lý do cá nhân.

“Lý do cá nhân?”

Bàn tay Mặc Sênh đang quấy cà phê chậm dần, chị thảng thốt nhìn Dĩ Thâm.

Phương Kiểm nói:

– Dĩ Thâm, dù sao cậu không nên nhận vụ này là tôi thấy nhẹ người rồi. Thôi tôi đi nhé, các con chào chú đi.

– Tạm biệt chú, tạm biệt cô! – Hai đứa trẻ đồng thanh.

– Cô chú cái gì, gọi vớ vẩn – Phương Kiểm gõ vào đầu một đứa, đoạn nắm tay chúng kéo đi.

Họ vừa đi khỏi, không khí vui vẻ hiếm hoi vừa có giữa hai người ngay lập tức lắng lại. Suy nghĩ của Mặc Sênh cẫn xoay quanh câu nói “lý do cá nhân” của Dĩ Thâm, chị không thể không nghĩ đến hoàn cảnh gia đình mình.

– Dĩ Thâm – Mặc Sênh cúi đầu, dùng ống hút hút những bọt sữa nổi trên ly coca – Chuyện của ba em, anh vẫn để tâm sao?

Dĩ Thâm không trả lời. Mặc Sênh nói như hụt hơi:

– Thực ra ba em là người rất tốt, còn chuyện đó…

– Chuyện đó không liên quan đến tôi…

Cố gắng lắm chị mới thốt ra được câu đó, không ngờ lại bị anh ngắt lời một cách thô bạo.
Cái ống hút trong tay Mặc Sênh thục mạnh vào đáy li, Coca đổ ra mặt bàn, mấy giọt rơi xuống áo len trắng như tuyết của chị. Sau một giây bối rối, Mặc Sênh nhanh chóng lấy giấy ăn lau chỗ Coca vừa đổ trên bàn, động tác thận trọng, ngón tay hơi run.

“Mình vừa nói gì?” Dĩ Thâm tự hỏi.

Lần thứ hai.

Lần thứ hai không kìm chế được bản thân.

“Bĩnh tĩnh lại”.

Dĩ Thâm nghiêng người, lấy tờ giấy ăn trong tay Mặc Sênh:

– Để tôi.

Mặc Sênh cũng trấn tĩnh trở lại, giấy lau trong tay đã đổi chủ. Dĩ Thâm cúi đầu, chăm chú nhìn vết ố trên áo len của chị, những ngón tay mảnh dẻ rắn chắc lướt thoăn thoắt trên mặt bàn, qua đường ngôi giữa mái tóc dày đen nhánh, chị có thể thấy hàng lông mày kiên nghị của anh.

Dĩ Thâm rất gần, rất gần.

Nhưng xa cách đến vậy, rút cục là sao?

– Buổi chiều em không đến văn phòng nữa – Mặc Sênh nói nhỏ

Dĩ Thâm dừng tay, ngước nhìn chị, ánh mắt đăm chiêu, không biết anh nghĩ gì.

– Em đi phố, em mua ít đồ – Giọng chị lí nhí – Đằng nào em chẳng giúp gì được anh.

***

Thực ra chẳng có gì cần mua.

Lang thang không mục đích trên đường phố đông đúc. Mặc Sênh rất buồn. Có lẽ chị đã chọn nhằm đường đi, trong một khung cảnh náo nhiệt như vậy, có lẽ chỉ làm người ta càng thêm buồn.

Tháng ngày, qua đi như một giấc mơ.

Hai con người vốn đi hai con đường, đột nhiên gắn với nhau bởi một quan hệ hôn nhân. Không hề chuẩn bị, đốt cháy giai đoạn, không thoát khỏi sự khó khăn xa lạ do xa cách lâu ngày.

Cha chị.

Cuộc hôn nhân trước đây của chị.

Hình như vấn đề ở chính bản thân chị.

Mặc Sênh cười đau khổ.

Đi dạo mấy cửa hàng, thử hai chiếc áo len, nhìn người trong gương cảm thấy xa lạ như một người khác.

Có lẽ là do tâm trạng, sực nhớ ra cần phải sửa lại tóc. Trong thành phố, nơi dễ tìm nhất là cửa hiệu làm đầu, ra khỏi cửa hàng thời trang ngẩng đầu, một tấm biển màu đỏ đập vào mắt Cắt tóc nghệ thuật

Cắt tóc nghệ thuật!

Một cái tên rất quen, lục tìm trong trí nhớ, cuối cùng Mặc Sênh đã tìm ra, đó là cửa hiệu mà nhiều lần Tiểu Hồng đã giới thiệu với chị. Thẩm mỹ của Tiểu Hồng xưa nay quả là đáng khâm phục, điều người chờ quá đông, chắc không đến nỗi ai cũng cầu kì như Tiểu Hồng?

Đẩy cửa vào ngồi chờ một tiếng đồng hồ mới đến lượt.

– Cô định cắt thế nào? – Thợ cắt tóc, một chàng trai có lẽ chưa đến ba mươi, nửa mặt phía dưới bị khẩu trang che lấp, để lộ cặp mắt đen tinh nghịch như trẻ nhỏ, nhưng có giọng nói trầm ấm rất dễ nghe.

– Ngắn hơn một chút là được.

– Như thế này nhé.

– Được.

– Tốt quá! – Anh ta cười hô hố – Tôi thích nhất tự do sáng tạo.

Câu nói vang lên từ phía sau, nhỏ nhẹ, nghe như nói thầm. Mặc Sênh cũng không để ý, lại một tiếng đồng hồ nữa…

Mặc Sênh trố mắt nhìn người trong gương, sao lại thế này?

Kiểu gì thế này? Dài ngắn khác nhau như là bị con vật nào đó gặm.

– Cô thấy không đẹp ư? – Anh ta nhìn, giọng sôi nổi, chiếc kéo sáng loáng trong tay, tay kia là chiếc máy sấy đang thổi gió phù phù.

– Ồ, không phải thế này – Nhưng lập tức Mặc Sênh lại do dự – Thực ra nhìn kĩ cũng thấy hay hay.

– Thật không? – Anh ta nhìn khuôn mặt thật thà của Mặc Sênh – Cô cảm thấy hay ở chỗ nào?

“Hay ở chỗ nào ư? Chải cũng như không có thể coi là hay không?”

– À, trông có vẻ rất… rất nghệ thuật, đúng, rất nghệ thuật – Nghĩ đến tên cửa hiệu, Mặc Sênh gật đầu khẳng định.

– Thật không? – Ngữ điệu của anh ta khi nói cái từ “Thật không” đã hoàn toàn khác, anh ta có vẻ phấn khởi thực sự.

Một ngón tay mảnh dẻ của anh ta vạch một đường hình vòng cung trong không gian, giọng chắc nịch, anh ta tuyên bố:

– Tóc của chị không phải trả tiền.

Không phải trả tiền? Tưởng mình nghe nhầm, Mặc Sênh thận trọng xác định:

– Anh vừa nói không phải trả tiền đúng không?

– Đúng vậy, miễn phí – Anh ta nói giọng kiên quyết.

– Vì sao? – Mặc Sênh ngạc nhiên.

Nếu thái độ của anh ta không tự tin đến vậy chị có thể nghi ngờ anh ta làm hỏng tóc chị mới không dám lấy tiền.

Anh ta lắc đầu, vẻ mặt khó hiểu:

– Lẽ nào chị không biết nghệ thuật là vô giá? Cho nên, ở của hiệu của tôi chỉ có cắt hỏng mới lấy tiền, bởi vì đó là tác phẩm thất bại, không phải nghệ thuật…

Một logic rất nghệ thuật, bởi vì người nghe hoàn toàn không hiểu.

Ra khỏi cửa hiệu sau khi đã được anh thợ cắt tóc kì quặc tẩy não một cách thành công, Mặc Sênh bước trên hè phố đầy tự tin, dọc đường thỉnh thoảng không khỏi không nhìn vào những tủ kính trong các cửa hiệu, nhưng chỉ thấy một khuôn mặt buồn rầu, xa lạ với mái tóc rối tung, cặp mắt ngơ ngác nhìn mình.

Nhìn người trong tủ kính, càng nghĩ càng thấy buồn cười, không nhịn được Mặc Sênh bật cười thành tiếng. Người qua đường ngạc nhiên nhìn chị, khó mà tưởng tượng có người lại vui vẻ như thế với cái đầu như vậy.

– Thưa cô, cô có muốn vào cửa hiệu xem không?

Lời mời nhiệt tình của cô nhân viên bán hàng vang lên, Mặc Sênh mới nhận ra, chị đứng ngây khá lâu nhìn mannequin trong tủ kính. Mặc Sênh có thói xấu là khi thích một thứ gì đó thì chị thường nhìn chằm chằm vật đó. Ngày xưa Dĩ Thâm từng bị nhìn đến nỗi phải quay mặt đi.

– Được – Mặc Sênh có vẻ áy náy đi vào cửa hiệu trong nụ cười của cô phục vụ.

Cửa hiệu bán đồ thời trang cho đàn ông, Mặc Sênh vốn chỉ định xem, bởi vì nể cô phục vụ, nhưng lại dừng bước trước một cái áo gió.

Kiểu dáng rất đơn giản, màu Dĩ Thâm thích, tay chị bất giác sờ lên cà vạt.

Dĩ Thâm mặc nhất định sẽ rất đẹp.

– Cô mua cho bạn trai đi! Đây là kiểu dáng mới nhất trong năm, giảm giá chỉ còn ba ngàn hai.

Mặc Sênh ngẩng người, đắt quá, gần bằng một tháng lương của chị, vả lại chị đâu có mang theo nhiều tiền thế. Chị nhìn cô ta lắc đầu vẻ xin lỗi, cô gái gật đầu cười tỏ vẻ thông cảm.

Ra khỏi cửa hiệu, lại thấy tiếc, chiếc áo là rất hợp với Dĩ Thâm. Bỗng nhớ đến cái thẻ Dĩ Thâm đưa. Chị quay trở lại:

– Ở đây có thanh toán bằng thẻ không?

Sau tiếng giở sổ sột soạt, cô gái nói:

– Chị ký tên vào đây.

Cầm lấy bút theo thói quen, định viết tên của chị, may là nhớ ra là thẻ của Dĩ Thâm, viết ngay ngắn ba chữ Hà Dĩ Thâm

Hà Dĩ Thâm cái tên chị đã viết không biết bao nhiêu lần.

Một lần chị giận anh, vì sao thì không nhớ, một mình mang sách vở lên lớp tự học, rõ ràng đang giải toán cao cấp vậy mà khi định thần nhìn lại, trên tờ giấy nháp dày đặc tên Hà Dĩ Thâm

Sau đó, đằng sau lưng vang lên tiếng Dĩ Thâm:

– Mặc Sênh, em viết sai rồi – Anh mỉm cười nhìn vào mắt chị.

– Làm gì có chuyện đó – Mặc Sênh bị bắt quả tang, xấu hổ cầm bút viết lại từng nét rồi đưa cho anh – Hà Dĩ Thâm sai ở chỗ nào đâu?

– Sai ở chỗ trật tự các nét, bộ khả trong chữ Hà phải viết bộ khẩu bên trong trước, sau đó mới đến mới nét móc. Nào, viết lại đi.

Thấy anh tỏ vẻ nghiêm túc như vậy chị đành cầm bút viết lại từng nét, sau khi viết xong mới phản ứng lại:

– Ờ, tại sao em phải viết tên anh nhỉ!

Ký xong Mặc Sênh trao lại cho cô bán hàng, cô gái đưa cái túi đựng áo cho chị mỉm cười tiễn khách:

– Lần sau chị lại đến nhé!

Hồi ức cũ khiến cho tâm trạng Mặc Sênh vừa vui vẻ vừa ảm đạm. Ra khỏi cửa hiệu chị bỗng dừng lại.

Những ngày ngọt ngào xưa đã xa vời, còn nỗi buồn hiện tại cứ bám riết, bao giờ họ mới có thể quay trở lại những ngày hạnh phúc xưa? Tình trạng như hiện nay đến bao giờ mới kết thúc?

***

Đoán là Dĩ Thâm không về sớm, Mặc Sênh giải quyết bữa tối ngoài đường, hơn tám giờ mới về nhà.

Mở cửa, trong phòng tối om.

Đang mò mẫm tìm công tắc điện, thì một giọng đàn ông trầm ấm vang lên:

– Về rồi sao?

Dĩ Thâm? Vì chưa chuẩn bị về tâm lí nên Mặc Sênh giật mình.

Tiếng nói vọng ra từ ban công, bóng dáng cao lớn, anh đứng quay lưng về phía chị, không ngoảnh đầu lại. Không khí nặng nề bao quanh họ.

– Tại sao không nghe điện thoại? – Dĩ Thâm hỏi nhỏ, đốm lửa của điếu thuốc lóe lên giữa các ngón tay.

Điện thoại ư? Điện thoại di động ư?

Mặc Sênh lấy điện thoại trong túi ra, thấy đã tắt máy:

– Điện thoại hết pin – Chị nói nhỏ.

“Hết pin? Thì ra là vậy”. Dường như Dĩ Thâm thở phào nhẹ nhõm, giọng nói của anh bỗng trở nên mệt mỏi: e

– Em ngủ sớm đi.

– Vâng – Mặc Sênh trả lời, nghĩ một lát, chị nói như đã hạ quyết tâm – Dĩ Thâm… em có chuyện muốn nói với anh.

– Chuyện gì?

Mặc Sênh cắn môi ấp úng:

– Em cảm thấy chúng mình thế này không giống như vợ chồng, chúng mình…

– Thật ư? – Giọng Dĩ Thâm vẻ giễu cợt – Vậy vợ chồng phải như thế nào? Về mặt này em có kinh nghiệm hơn tôi.

Không có tiếng trả lời, Dĩ Thâm tắt thuốc ngoảnh đầu nhìn. Cách đó mấy bước Mặc Sênh đứng ngây người, tay cầm túi, đầu cúi gầm như người có tội, môi mím chặt, mặt tái nhợt.

– Em mua áo cho anh – Mặc Sênh nói, mắt vẫn nhìn xuống sàn nhà – Nhưng em mua bằng thẻ của anh, anh có muốn thử không?

Nỗi buồn lại trỗi dậy, Dĩ Thâm nắm tay một cách vô ý thức.

Bao nhiêu năm qua, anh đã mơ tới ngày này, Mặc Sênh đứng trước mặt anh, giơ tay có thể chạm vào người cô ấy, hoàn toàn không phải là ảo giác. Bây giờ cô ấy đã thực sự đứng trước anh, bằng xương, bằng thịt, anh còn muốn gì nữa?

– Em… – Dĩ Thâm dịu giọng, giọng nói dịu dàng đột nhiên dừng lại, ngước nhìn mái tóc của chị, anh tái mặt.

Cảm nhận ánh mắt gay gắt của anh, Mặc Sênh ngẩng đầu. Anh ấy đang nhìn mái tóc của mình ư? Chị lúng túng:

– Em …em mới sửa tóc.

– Tôi có mắt, tự nhìn được – Giọng nói khô khan, ánh mắt như ngưng lại, cuối cùng anh quay mặt đi, dường như nếu tiếp tục nhìn anh sẽ không chịu nổi.

Dĩ Thâm lại châm thuốc hút, lúc sâu mới nói như cố nén điều gì:

– Em đi ngủ đi.

– Nhưng…

– Bây giờ không nên nói gì với tôi nữa – Anh thô bạo ngắt lời.

Mặc dù rất mệt nhưng Mặc Sênh không hề buồn ngủ, nằm trên giường nghe tiếng bước chân của Dĩ Thâm từ ban công đến phòng sách, từ phòng sách đến phòng khách, sau đó là tiếng đóng cửa, cuối cùng tất cả hoàn toàn yên tĩnh.

Chị không biết mình ngủ thiếp đi như thế nào.

Sáng hôm sau, tỉnh dậy cảm thấy cổ họng khô rát, theo kinh nghiệm bấy lâu, có lẽ chị lại bị cảm.

Dĩ Thâm đã ra khỏi nhà, Mặc Sênh tìm thuốc uống, ăn bữa trưa qua loa, vẫn thấy khó chịu, bèn đi ngủ.

Khi tỉnh giấc, bên ngoài cửa sổ, trời đã tối. Dĩ Thâm đứng cạnh giường đặt tay lên trán chị, anh có vẻ lo lắng.

Mặc Sênh nhìn anh tưởng mình đang nằm mê. Dĩ Thâm bỏ tay ra, nói diu dàng:

– Dậy đi, tôi đưa em đến bệnh viện.

– Không cần, không nghiêm trọng đâu, em chỉ bị cảm thôi.

– Em đang sốt.

– Em uống thuốc rồi – Mặc Sênh kiên quyết.

Dĩ Thâm nhìn chị gật đầu, không nói gì, đi ra. Mặc Sênh tưởng anh không kiên nhẫn được nữa, bỗng nhiên lại thấy thất vọng.

Nhưng Dĩ Thâm đã quay trở lại, tay cầm chiếc áo lên đưa cho chị:

– Em mặc hay để tôi giúp?

Chai nước truyền chầm chậm nhỏ giọt, Mặc Sênh đang ở bệnh viện. Nghĩ lại vừa rồi anh gần như cưỡng bức để anh mặc áo len cho chị, Mặc Sênh xấu hổ, đỏ mặt liếc trộm người đang đọc tài liệu trước mặt, tự dưng thấy bực với chính mình, bỗng dưng lăn ra ốm!

Cảm thấy có ánh mắt nhìn, Dĩ Thâm ngẩng đầu, Mặc Sênh vội vàng cụp mắt nhìn sang chỗ khác. Anh làm ra vẻ không nhìn thấy, như chợt nhớ ra điều gì, anh đứng dậy đi ra ngoài lát sau trở lại với cuốn tạp chí trong tay, đặt lên giường, cạnh chị.

Mặc Sênh cũng giả bộ không nhìn thấy:

– Không sao cứ để mặc cô ấy. vợ mình muốn nghiên cứu thử đầu tư chứng khoán cũng tốt.

Mặc Sênh thuận tay vớ tờ báo. Cái gì thế này? Chẳng có mấy chữ, chỉ toàn những con số, những thuật ngữ chuyên môn làm chị càng thêm nhức đầu.

Hối hận quá!

Mắt liếc nhìn tờ báo xanh xanh đỏ đỏ Dĩ Thâm mới để. Rất muốn lấy xem, lại liếc nhìn Dĩ Thâm anh đang cúi đầu đọc tài liệu, hình như rất chăm chú.

Không nên chú ý đến anh ấy… Tay run run xê dịch, lúc sắp lấy được thì Dĩ Thâm lật sang trang, chị lập tức lại rụt tay.

Thôi. Mặc Sênh nản chí, cũng chỉ một tiếng đồng hồ thôi mà, ráng chịu đựng vậy.
Có những chuyện có thể chị đựng được, nhưng có một chuyện không thể. Nửa tiếng sau, Mặc Sênh bắt đầu cựa quậy không yên.

Dĩ Thâm chú ý đến cử động của chị, anh bước đến lay một phụ nữ đến chăm sóc người nhà đang ngủ ở giường bên cạnh:

– Bác làm ơn giúp tôi chút việc.

Từ phòng vệ sinh đi ra, Mặc Sênh không nhịn được hỏi Dĩ Thâm:

– Sao anh biết em muốn đi vào nhà vệ sinh?

Không ngẩng đầu, anh keo kiệt buông mấy chữ:

– Suy đoán.

“Con người này thật là đáng ghét!”. Mặc Sênh quắc mắt lườm anh.

Từ bệnh viện về, Dĩ Thâm đặt chị lên giường, sau khi đắp chăn cẩn thận, anh mới đóng cửa tắt đèn đi vào phòng sách. Không biết do ngủ đẫy giấc hay do tác dụng của truyền nước, Mặc Sênh bỗng cảm thấy trong người nhẹ nhõm, rất dễ chịu, đầu óc tỉnh táo, không hề muốn ngủ. Nằm trên giường trở mình mấy lần, đột nhiên nhớ ra một chuyện, suýt nữa nhảy lên.

Trời ơi, ngày mai phải đi HongKong, chị chưa chuẩn bị gì hết. Không biết mấy ngày vừa rồi làm những gì mà quên bẵng đi một chuyện quan trọng như vậy.

Chị lật đật trở dậy, thu xếp hành lí.

Trong lúc vội vàng, Mặc Sênh để rơi đồ xuống nền, chị cúi xuống nhặt nhưng một bàn tay nhanh hơn đã nhặt giúp.

Ôi! Ngẩng đầu, chưa kịp hiểu ra chuyện gì, tay chị một bàn tay nắm chặt. Dĩ Thâm nhặt cuốn sổ mỏng trên nền nhà, mắt tối sầm anh hỏi xẵng giọng:

– Em làm gi vậy?

– Chuẩn bị hành lí.

Tay bị bóp chặt, chị vùng ra nhưng lại bị nắm chặt hơn. Liếc chiếc valy đã chuẩn bị xong, mắt Dĩ Thâm càng tối lại:

– Em đi đâu?

Chợt nhớ chưa nói với Dĩ Thâm, chị ngoan ngoãn trả lời:

– Đi HongKong

– HongKong?

Cơn giận của anh trào lên. Nếu không phải anh tình cờ, không, không phải tình cờ, nếu anh không đến xem cô ta ngủ chưa, có đạp tung chăn ra không thì sáng sớm mai có lẽ cô ta đã biến mất tăm như bảy năm về trước trong khi anh không hay biết gì?

Rốt cục cô ta có ý thức chút nào về việc mình đã là vợ người khác hay không! Rốt cụộc cô ta đã hiểu chưa, rằng bây giờ cô ta đã là vợ anh, cô ta không thể bỏ anh lại một mình ra đi như lần trước?

Vết thương cũ lại rỉ máu, tay anh không kìm chế nổi bóp mạnh hơn, ánh mắt tăm tối hướng vào chị:

– Được, nói đi, lần này em định đi mấy năm?

Anh nói gì vậy? Đầu Mặc Sênh nặng trịch như lúc bị cảm, tay chị mỗi lúc càng thêm đau nhức:

– Dĩ Thâm, buông em ra!

“Buông ra ư? Đừng hòng!”

Cố sức vùng vẫy chị lại ngã vào lòng anh. Dĩ Thâm cúi xuống ép môi vào môi chị, một cái hôn quyết liệt và giận dữ.

Cái hôn như muốn nuốt cả người chị, không cho chị thở. Vòng tay anh mỗi lúc càng siết chặt, như muốn ép chị vào người anh, trở thành một phần cơ thể anh.

– Dĩ Thâm…

Mặc Sênh cố vùng khỏi vòng tay Dĩ Thâm, chị cảm nhận sự phẫn nộ trong mỗi động tác của anh nhưng không hiểu vì sao.

Nhưng hơi thở mềm mại của chị lại như liều thuốc kích thích đối với anh, sự giẫy giụa của chị càng kích thích ham muốn của anh. Anh bế chị lên giường, đè lên người chị, mắt nhìn soi vào con người nằm dưới anh, đó là vật sơ hữu duy nhất mà anh có.

– Mặc Sênh, đây là nghĩa vụ vợ chồng.

Anh điên cuồng mút da thịt mềm mại của chị, để lại dấu ấn mạnh mẽ lên người chị. Động tác vừa trực tiếp, vừa cưỡng chế khiến chị run rẩy.

– Dĩ Thâm… đau em!

Anh hơi ngừng lại:

– Đau? Em cũng biết đau?

“Đau là cảm giác trống vắng hãi hùng khi tỉnh giấc nhớ ra em đã đi xa, không còn nhìn thấy nụ cười con trẻ của em. Là sự thất thần vô cớ khi làm bất cứ việc gì. Là nỗi cô đơn trống hoác sau những cuộc vui ồn ào mỗi lần ăn mừng thắng lợi vụ án!

Làm sao em hiểu được!?

Lúc đó, em đang trong vòng tay của một người đàn ông khác!”

Áo ngủ bị xé rách, eo bị kẹp cứng giữa cặp đùi rắn chắc, tay bị bàn tay như gọng kiềm kẹp chặt khiến Mặc Sênh không thể cựa quậy, đành để mặc anh muốn làm gì thì làm. Những gì anh nhìn thấy và cảm giác đê mê nơi bàn tay khiến lý trí Dĩ Thâm hoàn toàn mụ mị. Ánh mắt anh như có lửa, ham muốn thiêu đốt. Đây là điều anh khao khát. Trong bảy năm qua bao nhiêu tưởng tượng, khát khao, dục vọng bùng cháy không có cách nào kiềm chế đã hoàn toàn đè bẹp anh. Bàn tay điên cuồng lướt đến những nơi anh muốn chiếm hữu, những cái hôn cháy bỏng chiếm hữu từng tấc cơ thể chị. Sự kích thích mang tính thù hận, khiến đầu óc Mặc Sênh u mê, cả người chị như rơi vào thế giới mộng ảo.

Đến khi chuông điện thoại lảnh lót vang lên, đập vào tâm trí phiêu diêu của chị, Mặc Sênh mơ hồ nhớ ra tiếng chuông kì quái đó là của Tiểu Hồng.

– Điện thoại?

– Sao đến lúc này em có thể nghĩ đến điện thoại? – Dĩ Thâm vẫn tiếp tục, nhưng tiếng chuông bướng bỉnh quái ác không để cho anh yên, anh giơ tay tắt máy.

Cuối cùng Mặc Sênh đã có thể thở được, tiếng thở gấp chuyển thành tiếng ho sặc sụa. Chị vốn bị cảm, cơn ho mãi không ngừng.

Hết tiếng chuông điện thoại, trong phòng chỉ còn tiếng ho của Mặc Sênh. Nửa người Dĩ Thâm vẫn còn đè lên người chị, nhưng không tiếp tục, lý trí vừa mất đã bắt đầu quay trở lại. Dưới cơ thể anh, Mặc Sênh y phục xộc xệch, những vết đỏ dày đặc trên da thịt trắng ngà của chị như đang tố cáo sự thô bạo vừa rồi của anh. Anh thậm chí cảm nhận được từng cái run rẩy của tấm thân trắng sữa mềm mại ngoan ngoãn một cách tội nghiệp dưới cơ thể anh.

Nỗi ân hận ập đến.

“Hà Dĩ Thâm, mi đã cường bức cô ấy kết hôn với mi, giờ lại cưỡng bức cô ấy lên giường với mi!”

Dĩ Thâm cười đau khổ:

– Em đi HongKong làm gì?

– Đi công tác, tạp chí cần hợp tác với một nhà sản xuất bên đó. Dĩ Thâm, em đi chỉ mấy ngày thôi, em quên không nói với anh – Mặc Sênh nói rành rọt.

Dĩ Thâm im lặng.

Anh vừa làm gì thế nhỉ? Cưỡng bức tình dục trong hôn nhân?

Hơi thở của Dĩ Thâm dần bình ổn, anh sửa lại y phục cho chị, khi cài khuy áo ngực cho Mặc Sênh, cảm thấy người chị run rẩy, anh lo lắng:

– Tôi không làm tổn thương em chứ? – Dĩ Thâm hỏi nhỏ.

Anh mỉm cười tự giễu mình, bật dậy rời khỏi phòng, sau tiếng đóng cửa khô khốc. Phòng chỉ còn lại mình chị.

Tiếng chuông điện thoại kì dị vang lên. Mặc Sênh nhấc máy. Tiếng Tiểu Hồng lanh lảnh:

– Chị Sênh, còn một thứ mà nhất định chị không được quên, chị nhớ là thứ gì chưa? Mua đồ ở HongKong rất rẻ…

Đợi mãi cô ta mới nói hết, Mặc Sênh tắt máy, muốn cười nhưng không cười được.

Ngày mai mình đi rồi, vậy mà mình và Dĩ Thâm lại thế này.

Ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng mới đẩy cánh cửa.

Trong phòng khách chỉ có ngọn đèn bàn tỏa sáng màu hồng nhạt ấm áp. Dĩ Thâm nằm tựa vào thành sa lông, mắt nhìn vô định, bên cạnh anh chiếc gạt tàn đầy những mẩu thuốc lá.

Mặc Sênh lặng lẽ lấy gối, để gối mình cạnh gối của Dĩ Thâm, lật một đầu chăn, thận trọng chui vào nằm sát anh, nhắm mắt lại.

Dĩ Thâm vẫn nằm yên. Lại châm một điếu thuốc.

Lát sau Mặc Sênh nói nhỏ:

– Tắt đèn được không? Em muốn… ngủ

“Muốn ngủ”… hai chữ tan trong không khí.

Đột nhiên chị bị xốc dậy đặt lên người anh, cơ thể chị bị vòng tay rắn chắc mạnh mẽ của anh siết chặt, hơi thở nóng hổi phả vào cổ chị, giọng nói khản đặc của anh thoảng qua.

– Em có biết em thế này có nghĩa là gì không?

“Sao lại không?”

Mặc Sênh cụp mắt, chị cầm tay anh viết từng chữ lên lòng bàn tay anh.

Từng nét, từng nét, Mặc Sênh đang viết…

Dĩ Thâm rùng mình, nắm chặt bàn tay không yên phận của chị, ánh mắt kì dị của anh nhìn chị trân trối với bao hàm ý.

– Mặc Sênh, sao em dày vò anh như thế?

Trong khoảnh khắc Mặc Sênh viết lên lòng bàn tay anh, giữa họ ân oán đã không còn. Dĩ Thâm cuống quít chiếm hữu đôi môi chị, như thể chắc chắn lúc đó chị là có thật.

Khi anh buông ra, Mặc Sênh thở hổn hển, ngoan ngoãn gục trên ngực anh.

Như thế này thực êm ái, thực dễ chịu, Mặc Sênh mở miệng:

– Dĩ Thâm, em bị cảm, anh không sợ lây sao? – Chị bập bẹ.

– Anh biết nhưng anh không nhân cơ hội để bắt nạt em đâu.

Dĩ Thâm lại siết chị vào người, bất lực cam chịu.

– Ồ, phải anh hiểu lầm không?

– Nhưng … lẽ nào anh muốn em nói ra ý em không phải như vậy?

“Mình không cần ư!? Như vậy có vẻ như mình bị anh ấy bắt nạt nhất định sau này Dĩ Thâm sẽ cười mình”

– Thực ra… có thể bắt nạt mà.

“Ai đang nói thế? Nhất định không phải cô ấy?”

Mặc Sênh ngượng quá.

Dĩ Thâm vẫn im lặng.

“Anh không nghe thấy ư?” Bỗng chị phát hiện cúc áo ở ngực mình đã bị cởi từ lúc nào. Bờ vai và đôi cánh tay màu trắng sữa lộ ra dưới ánh đèn màu hồng. Làn da mềm mại đầy dấu tích của những cái hôn điên cuồng, rất sâu, rất rõ. Vừa rồi anh dữ dội biết chừng nào… Nhưng bây giờ anh lại muốn… một lần nữa…

Làn môi nóng bỏng một lần nữa phủ lên da thịt chị, làm cháy những vết tích cũ.

– Mặc Sênh, anh không nghe nhầm chứ? – Giọng Dĩ Thâm khàn đặc.

Mặc Sênh không nói được. Anh đã nhạy cảm như vậy, sao còn hỏi lại?

Ngọn lửa vừa dịu xuống lại đột ngột bùng cháy, Dĩ Thâm bế xốc Mặc Sênh vào phòng ngủ, đặt chị lên giường.

Vẫn nên ở đây.

Có gì khác không? Mặc Sênh không hiểu, nhưng chị đã không còn sức để hỏi. Cơ thể đàn ông hừng hực nóng ấm của Dĩ Thâm ép lên thân thể chị, đôi môi, lưỡi nóng ran điên cuồng chiếm hữu từng tấc cơ thể chị, đưa chị vào một thế giới quay cuồng, lịm say, ngây ngất chưa từng thấy… cho đến khi tất cả dịu lại…

Mặc Sênh ngủ chập chờn không yên giấc, nửa đêm đột nhiên thức giấc, chỗ bên cạnh trống không, đưa mắt nhìn quanh, thấy Dĩ Thâm đứng bên cửa sổ.

Có lẽ do đêm tối, Mặc Sênh bỗng cảm thấy thật nặng nề, nặng nề đến khó thở. Hình như cảm nhận được cái nhìn của chị, Dĩ Thâm quay đầu lại, đêm tối chị không nhìn thấy cái gì ẩn chứa trong mắt anh.

Dĩ Thâm tắt thuốc lá, đến bên giường, lật chăn, nằm sát bên chị, nhẹ nhàng vòng tay ôm chị. Mặc Sênh im lặng hồi lâu, cuối cùng không chịu nổi, bật hỏi:

– Dĩ Thâm, anh đang nghĩ gì thế? – Giọng chị lo lắng.

– Không có gì, chỉ là có một số chuyện anh đã nghĩ thông.

“Nghĩ thông chuyện gì cơ?” Mặc Sênh muốn hỏi nhưng miệng chị đã bị môi anh gắn chặt.

– Mặc Sênh, hãy để tóc dài đi!

Sao? Mặc dù không hiểu tại sao Dĩ Thâm lại nhắc đến chuyện mái tóc, nhưng Mặc Sênh bỗng thất bất yên, chị lo lắng hỏi:

– Tóc em xấu lắm phải không?

Dĩ Thâm hôn lên tóc chị, khiêu khích sự tự tin yếu ớt của chị:

– Mặc Sênh, đúng là rất xấu!

Hết chương 8

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+