Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Bí Mật Của Jane – Rachel Gibson – Chương 6.1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 6

Tống cổ: Bị đuổi khỏi đội

Khi cuối cùng Jane cũng bắt
được mình rời khỏi giường vào sáng hôm sau, cô mặc quần lót và bộ áo quần thun
thể thao dành cho ngày giặt là và chở hết đống quần áo bẩn đến hiệu giặt ủi tự
động. Khi chiếc máy giặt xối nước và xoay tròn, cô lật mở một tờ tạp chí People
và mải mê đọc.

Hôm nay cô không có nơi nào phải đến hết. Không hạn chót đè ngập tới cổ. Cô
không có gì dính líu đến công việc cho tới trận đấu tối mai. Cô mua một chai
Coca từ máy bán hàng tự động, ngồi lại trên một chiếc ghế nhựa, và tận hưởng
khoái lạc trần thế trong việc quan sát đống đồ đen sì của cô được vắt khô. Cô
giật lấy phần nhà đất từ tờ báo địa phương và tìm kiếm những ngôi nhà được rao
bán. Với thu nhập có thêm từ các bài báo khúc côn cầu, cô ước tính rằng đến mùa
hè cô sẽ có đủ tiềm tiết kiệm để đặt cọc hai mươi phần trăm cho ngôi nhà của
chính cô, nhưng càng xem nhiều thì cô càng thất vọng. Hai trăm ngàn đô rõ ràng
là chả mua được gì nhiều nhặn thời buổi này.

Trên đường về nhà, cô dừng lại ở cửa hàng tạp hoá để mua lượng thức ăn đủ dùng
cho một tuần. Cô được nghỉ ngày hôm nay, nhưng ngày mai đội Chinooks sẽ đấu với
đội Blackhawks từ Chicago ở Key Arena. Họ có trận đấu sân nhà vào tối thứ Năm,
thứ Bảy, thứ Hai và thứ Tư. Sau đó là ba ngày nghỉ, rồi lại lên đường. Quay lại
với máy bay. Quay lại với xe buýt và quay lại với việc ngủ trong phòng khách sạn.

Tường thuật lại trận thua sáu-bốn của Chinooks trước đội Sharks là một trong điều
khó khăn nhất cô từng làm. Sau khi nói chuyện khích tướng bẩn thỉu và chơi phi
tiêu với họ, cô cảm thấy hơi giống một kẻ phản bội, nhưng cô vẫn có một công việc
phải làm.

Và Luc…quan sát sự kinh hoàng đâm chồi trong lưới cũng gần như tồi tệ ngang với
việc quan sát anh ngồi trên ghế băng. Nhìn thẳng về phía trước không chớp mắt,
những đường nét điển trai của anh trống rỗng cảm xúc. Cô cảm thấy tồi tệ thay
cho anh. Cô cảm thấy tồi tệ khi phải là người tường thuật lại trận đấu, nhưng rồi,
cô có một công việc phải làm, và cô đã hoàn thành công việc đó.

Khi cô về đến nhà, có một tin nhắn trên máy Leonard Callaway đề nghị cô gặp ông
ta sáng sớm hôm sau trong văn phòng của ông ta ở tờ Time. Cô không nghĩ
rằng tin đấy báo trước điểm tốt lành cho công việc phóng viên thể thao của cô.

Và cô đã đúng. Ông ta sa thải cô. “Chúng tôi vừa quyết định rằng tốt nhất là cô
không đảm nhận các trận đấu của đội Chinooks nữa. Jeff Noonan sẽ lấp chỗ cho
Chris,” Leonard nói.

Tờ báo đuổi việc Jane và trao công việc của cô cho tên Nooner. “Vì sao? Cuyện
gì đã xảy ra?”

“Tôi nghĩ tốt nhất là chúng ta không đi sâu vào chuyện đó.”

Đội Chinooks đã không chơi được một trận nào đúng phong độ trong tuần vừa qua,
kết thúc bằng màn xịt hơi ngoạn mục của Luc. “Họ nghĩ tôi đem lại xui xẻo cho họ.
Phải không nào?”

“Chúng ta đều biết đó là một khả năng.”

Tạm biệt cơ hội được viết một bài báo quan trọng. Tạm biệt hai mươi phần trăm
tiền đặt cọc nhà. Và tất cả chỉ vì một vài cầu thủ khúc côn cầu ngớ ngẩn nào đó
nghĩ rằng cô là điều xui xẻo. Chà, cô không thể nói là mình chưa được cảnh báo
hay không ngờ ngợ dự đoán trước điều đó. Tuy vậy, biết rõ cũng không khiến việc
chấp nhận mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn. “Những cầu thủ nào nghĩ tôi mang lại
vận xui cho họ? Luc Martineau ư?”

“Đừng đi sâu vào chuyện đó,” Leonard nói, nhưng ông cũng không chối bỏ điều ấy.

Sự im lặng của ông ta làm đau đớn hơn dự đoán, Luc chẳng là gì với cô hết, và
cô chắc chắn chẳng là gì đối với anh. Còn ít hơn cả chẳng là gì. Ngay từ đầu
anh ta đã không muốn cô đi du đấu cùng đội tuyển, và cô chắc chắn rằng anh đứng
sau việc cô bị đuổi. Jane nhếch khoé miệng lên trong khi điều mà cô thực sự muốn
làm là gào thét, la hét, và đe doạ sẽ kiện vì huỷ hợp đồng không đúng cách hay
phân biệt giới tính hay…hay…gì đó. Cô thậm chí có thể còn được bồi thường.
Nhưng có thể không phải là một đảm bảo đủ chắc chắn, và cô từ đầu đã học
được cách không để tâm tính nóng nảy khích động. Cô vẫn còn chuyên mục
gái độc thân
phải viết cho tờ Times.

“Chà, cảm ơn ông vì cơ hội được viết chuyên mục thể thao,” cô nói và bắt tay
Leonard. “Đi du đấu cùng đội Chinooks là một trải nghiệm mà tôi sẽ không quên.”

Cô giữ nụ cười trên mặt cho tới khi rời khỏi toà nhà. Cô quá tức giận, cô muốn
đánh một kẻ nào đó. Một kẻ nào đó với đôi mắt xanh cùng một hình xăm móng ngựa
trên vùng kín.

Và bị phản bội. Cô đã nghĩ mình tạo được tiến triển, nhưng các cầu thủ đều quay
lưng lại với cô. Có lẽ nếu cô không đánh bại họ ở trò phi tiêu, nói chuyện bẩn
thỉu, và họ không gọi cô là Cá Mập, giờ đây cô sẽ không cảm thấy bị phản bội đến
vậy. Nhưng cô có cảm thấy. Cô thậm chí còn từng cảm thấy tồi tệ vì phải làm
công việc của mình và tường thuật lại sự thật về trận đấu cuối cùng của họ. Và
đây là cách họ trả lại cho cô đấy? Cô hy vọng họ sẽ mắc phải bệnh nấm giữa ngón
chân. Tất cả cùng một lúc.

Trong hai ngày sau đó, cô không hề rời khỏi căn hộ. Cô quá chán nản đến mức lau
sạch cả tủ bát đĩa. Trong khi cô kỳ cọ lại phòng tắm, cô vặn âm lượng của tivi
và cảm thấy hơi được minh oan khi khi nghe tin đội Chinooks thua Blackhawks bốn-ba.

Giờ thì họ sẽ đổ lỗi cho ai đây?

Đến ngày thứ ba, cơn tức giận của cô không hề giảm đi, và cô biết chỉ có một
cách để thoát khỏi nó. Cô phải đương đầu với các cầu thủ nếu cô muốn lấy lại phẩm
giá của mình.

Cô biết họ sẽ ở Key Arena để tập luyện, và trước khi cô có thể ngăn mình lại,
cô mặc quần jean, áo len đen và lái vào Seattle.

Cô bước vào khu gác lửng, và ánh mắt cô ngay lập tức hạ xuống khung thành trống
không. Chỉ có vài cầu thủ tập luyện trên mặt băng phía dưới, và với cả cục tức
trong bụng, cô đi xuống cầu thang rồi hướng về phòng thay đồ.

“Xin chào, Fishy,” cô nói khi đi về phía anh ta trong đường hầm, anh ta đang cầm
một cái đèn hàn trong tay để làm ấm lưỡi gậy.

Anh ta ngước lên và tắt phụt nó đi.

“Các cầu thủ đang ở trong phòng thay đồ à?” cô hỏi.

“Phần lớn thôi.”

“Có Luc trong đó không?”

“Tôi không biết, nhưng cậu ta không thích nói chuyện trong ngày thi đấu đâu.”

Quá tệ. Đế đôi giày ống của cô nện chin chít vào tấm thảm cao su trên lối đi và
mọi cái đầu đều xoay về hướng cô khi cô đi vào phòng. Cô giơ một tay lên. “Kéo
cao quần của các anh lên, các quý ông,” cô nói khi cô đi tới đứng chính giữa
các cầu thủ đang cởi trần. “Tôi chỉ xin một giây của các anh, và tôi mong là
các anh không thực hiện cái trò đồng loạt cởi quần của mình.”

Cô quay ra đối diện với bọn họ, và đứng với vai vươn thẳng, đầu ngẩng cao. Cô
không thấy Luc. Con chuột nhắt bẩn thỉu đó chắc là núp đi rồi. “Tôi chắc chắn
các anh đều đã nghe tin rằng tôi không còn phụ trách các trận đấu của đội
Chinooks nữa, và tôi muốn để các anh biết rằng tôi sẽ không quên quãng thời
gian chúng ta ở cùng nhau. Đi du đấu cùng các anh rất …thú vị.” Cô đi tới chỗ đội
trưởng Mark Bressler và giơ tay ra. “Chúc may mắn với trận đấu tối nay, Sát Thủ.”

Anh ta nhìn cô một lúc như thể cô khiến cho tay trung phong nặng một trăm mười
ba cân này hơi e sợ. “À, cảm ơn,” anh ta nói và cuối cùng cũng bắt tay cô. “Cô
có xem trận đấu tối nay không?”

Cô buông tay xuống. “Không. Tôi có kế hoạch khác rồi.”

Cô quay người đối diện với cả phòng một lần cuối. “Tạm biệt, các quý ông, chúc
may mắn và tôi hy vọng năm nay các anh sẽ chiến thắng cúp Stanley.” Cô thậm chí
còn nặn ra được một nụ cười trước khi xoay người bỏ đi. Cô đã làm được, cô nghĩ
khi đi dọc lối đi. Cô không bị họ đuổi đi với đuôi cụp giữa hai chân. Cô đã cho
họ thấy rằng cô cũng thanh cao và có phẩm giá, cô còn cao thượng nữa chứ.

Cô hy vọng họ đều bị bệnh nấm da. Cực kỳ cực kỳ nghiêm trọng. Cô nhìn xuống tấm
thảm cao su khi đi vào đường hầm, nhưng cô khựng lại khi đối mặt với lồng ngực
tràn đầy cơ bắp đẹp như điêu khắc, cơ bụng sáu múi săn chắc, và một hình xăm
hình móng ngựa ló ra khỏi chiếc quần soóc khúc côn cầu. Luc Martineau. Ánh mắt
cô nâng lên khỏi bộ ngực ẩm ướt tới cằm và miệng anh, lên cái rãnh sâu ở môi
trên của anh, qua cái mũi thẳng tới đôi mắt xanh lục tinh khiết tuyệt đẹp đang
nhìn thẳng vào cô.

“Anh!” cô nói.

Một bên lông mày chậm rãi nhướn lên lên trán và cơn giận của cô bùng nổ.

“Anh đã gây ra chuyện này với tôi,” cô nói. “Tôi biết anh gây ra. Tôi đoán chuyện
tôi thực sự cần công việc này cũng chẳng quan trọng gì với anh. Anh loạn tùng
phèo trong cái lưới đó và tôi bị đuổi.” Cô cảm thấy mống mắt cay nồng và
điều đó càng khiến cô điên tiết hơn. “Anh đổ lỗi trận thua tối qua cho ai vậy?
Và nếu anh thua tối nay, anh sẽ đổ lỗi cho ai nào? Anh…anh…” cô lắp bắp. Một phần
lý trí trong não cô bảo cô hãy ngậm miệng lại, từ bỏ trong khi cô còn ở chiếu
trên. Chỉ cần đi vòng qua anh và bỏ đi trong khi cô còn phẩm giá.

Quá tệ là cô đã đi quá xa để nghe theo phần não bộ đó.

“Cậu thực sự đã gọi anh ta là một tên đầu đất to xác ư?” Caroline hỏi vào buổi
tối hôm đó khi hai người họ cùng ngồi trên tràng kỷ của Jane nhìn lò sưởi đốt bằng
khí ga liếm láp khúc gỗ giả. “Sao cậu không đi tới cùng và gọi anh ta là đầu bã
đậu luôn?”

Jane rên rỉ. Hàng giờ sau rồi mà cô vẫn quằn quại vì xấu hổ. “Đừng,” cô nài nỉ
và đẩy kính lên sống mũi. “Sự an ủi duy nhất mà tớ có là tớ sẽ không bao giờ phải
gặp lại Luc Martineau nữa.” Nhưng cô nghĩ mình sẽ không bao giờ quên được cái
nhìn trên khuôn mặt anh ta. Kiểu hơi ngạc nhiên vì sững sờ, sau đó cười lớn tiếng.
Cô đã muốn chết ngay ở đó, nhưng cô thậm chí còn không thể trách mắng anh ta vì
cười cợt cô được. Anh ta chắc đã không còn bị gọi là một tên đầu đất to xác từ
thời trung học nữa kìa.

“Say sưa nào,” Caroline nói khi nâng một ly rượu vang lên môi. Cô ấy đã buộc
mái tóc vàng óng ả thành đuôi ngựa hoàn hảo và, như mọi khi, trông tuyệt đẹp. “Tớ
đã nghĩ có khi cậu có thể giới thiệu tớ với Rob Sutter.”

“Búa Tạ á?” Jane lắc đầu và uống một ngụm cocktail Gin và Tonic của cô. “Mũi
anh ta luôn bị gãy và anh ta lúc nào cũng có một con mắt thâm tím.”

Caroline mỉm cười và đôi mắt hơi mơ màng. “Tớ biết.”

“Anh ta đã kết hôn và có một đứa con.”

“Hmm, chà, vậy ai đó độc thân đi.”

“Tớ tưởng cậu có một anh chàng mới rồi.”

“Tớ có, nhưng nó sẽ không có tiến triển gì đâu.”

“Sao thế?”

“Tớ không biết,” cô nói với một tiếng thở dài và đặt lý rượu vang lên cái bàn
cà phê gỗ anh đào. “Lenny đẹp trai và giàu có nhưng quaaaá nhàm chán.”

Tức là anh ta bình thường và không cần cải tạo. Caroline là một người cải tạo bẩm
sinh.

“Cậu có muốn mở xem trận đấu không?” Caroline hỏi.

Jane lắc đầu. “Không.” Cô thấy bị cám dỗ, cực kỳ cám dỗ, muốn được cầm lấy cái
điều khiển và bật trận đấu để xem ai đang thắng. Nhưng điều đó sẽ chỉ làm mọi
chuyện tệ hơn.

“Có lẽ đội Chinooks sẽ thua. Điều đó có thể khiến cậu cảm thấy khá hơn.”

Không đâu. “Không.” Jane dựa đầu vào cái ghé sofa in hoa. “Tớ không bao giờ muốn
xem một trận đấu khúc côn cầu nào nữa.” Nhưng cô có muốn. Cô muốn được ở khu
báo chí hay một hàng ghế gần mặt sân. Cô muốn cảm thấy năng lượng chảy mạnh
trong cô, quan sát một pha tấn công hoàn mỹ, một trận đấu nổ ra trong góc, hay
thấy Luc thực hiện một màn bảo vệ hoàn hảo.

“Ngay lúc tớ tưởng mình đã tạo được tiến triển với đội bóng, tớ bị sa thải. Tớ
đã đánh bại Rob và Luc ở trò phi tiêu, và tất cả họ đều trêu tớ về việc mang cặp
mắt kính đồng tính nữ. Và đêm đó tớ không còn nhận những cuộc gọi vớ vẩn đến
phòng nữa. Tớ biết chúng tớ không phải bạn bè, nhưng tó đã nghĩ họ bắt đầu tin
tưởng và chấp nhận tớ vào đội.” Cô nghĩ một tẹo và thêm vào, “Như loài chó
hoang dingo.”

Caroline liếc nhìn đồng hồ. “Tớ đã ở đây mười lăm phút và cậu vẫn chưa đi đến
phần hay ho.”

Jane không cần phải hỏi cô bạn đang nói về cái gì. Cô biết Caroline quá rõ. “Tớ
cứ tưởng cậu đến đây để làm tớ vui lên, vậy mà cậu chỉ muốn nghe về phòng thay
đồ.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+