Trang chủ » Thế giới truyện » Kinh tế

Bí mật tư duy triệu phú – Phần 02 – Tư duy triệu phú 01 + 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


DUY TRIỆU PHÚ SỐ 1

Người giàu tin: “Tôi tạo ra cuộc đời tôi”. Người
nghèo tin: “Cuộc sống toàn những điều bất ngờ xảy đến với
tôi”.


 Nếu muốn tạo ra thịnh vượng, điều quan
trọng là bạn phải tin rằng bạn là người cầm lái của cuộc đời mình, đặc biệt là
cuộc sống tài chính của bạn. Nếu bạn không tin điều đó, nghĩa là bạn vốn dĩ tin
rằng bạn không thể kiểm soát được hoặc kiểm soát rất ít cuộc sống của mình, và
do vậy bạn không thể kiểm soát được hoặc kiểm soát rất ít khả năng thành công
tài chính của bạn. Đó không phải là một thái độ để giàu có.
 Bạn có bao giờ để ý rằng thông thường chỉ những người nghèo mới làm tiêu
tan cả gia tài vào trò chơi xổ số không? Họ thành tâm tin rằng sự giàu có sẽ
đến với họ nhờ ai đó sẽ đọc tên họ lên sâu một cuộc rút thăm. Họ bỏ cả buổi tối
thứ bảy để dán mắt vào ti-vì, hồi hộp theo dõi buổi xổ số để xem tuần này vận
may có “rơi” trúng mình hay không.
 Chắc chắn ai cũng muốn trúng số, và những người giàu thỉnh thoảng cũng
vẫn chơi cho vui. Nhưng thứ nhất, họ không bao giờ chấp nhận bỏ ra một nửa thu
nhập của mình để mua vé số, và thứ hai, việc trúng số không phải là chiến lược
làm giàu chủ yếu của họ.
 Bạn phải tin rằng bạn là người tạo ra thành công của mình, rằng bạn là
người tạo ra sự khốn quẫn của bạn, và rằng bạn là người tạo nên những khó khăn
xung quanh tiền bạc và thành công của bạn. Dù bạn có . thức hay không thì vẫn
chỉ là bạn đã làm nên tất cả những điều đó. Thay vì chịu trách nhiệm trước
những gì diễn ra Trong cuộc sống của mình, người nghèo thường chọn cách chơi
trò đóng vài nạn nhân. Suy nghĩ chủ đạo của một nạn nhân thường là lời thân thở
“khốn khổ thân tôi”. Vậy là cầu được ước thấy, theo quy luật Sức mạnh của .
định, đó là tất cả những gì nạn nhân nhận: Họ nhận được sự “khốn khổ”. Hãy để ý
rằng tôi nói họ chơi trò đóng vài nạn nhân, tôi không nói họ là nạn nhân. Tôi
không tin ai đó là nạn nhân. Tôi tin rằng người ta tự nguyện đóng vài nạn nhân
bởi vì họ nghĩ điều đó đem lại cho họ lợi ích gì đó. Chúng ta sẽ thảo luận điều
đó chi tiết hơn ngày sâu đây. Làm sao bạn biết khi nào thì người ta đóng vài
nạn nhân? Thường thì họ sẽ để lại ba dấu hiệu nhận biết. Bây giờ, trước khi
chúng ta nói về những dấu hiệu đó, tôi muốn bạn nhận ra rằng tôi hiểu không có
cách cư xử nào ở đây liên quan với bất kỳ ai đọc cuốn sách này. Nhưng có thể,
chỉ là có thể thôi, bạn biết một ai đó có thể có liên quan. Và có lẽ bạn biết
người đó một cách tường tận! Dù sao, tôi cũng đề nghị bạn hết sức để ý đến phần
này.
 Dấu
hiệu Nạn nhân số 1: Đổ lỗi

 Khi tìm hiểu nguyên nhân tại sao mình
không thành công về mặt tài chính, hầu hết nạn nhân đều là chuyên gia Trong
“trò chơi đổ lỗi.” Điều chủ yếu của trò chơi này là tìm xem có bao nhiêu người
và hoàn cảnh mà bạn có thể kết tội, nhưng không bao giờ nhìn lại chính mình. Sự
việc này tựa như một cơn mưa và “trút nước” lên bất cứ người nào chẳng may lại
có mặt tại đấy. Thông thường, những ai gần gũi với các nạn nhân sẽ dễ trở thành
mục tiêu của họ. Những nạn nhân thường đổ lỗi cho nền kinh tế, họ đổ lỗi cho
chính phủ, đổ lỗi cho thị trường chứng khoán, đổ lỗi cho những người môi giới,
đổ lỗi cho chủ, cho người làm thuê của họ, cho quản lý, cho trưởng phòng, cho
người đứng trên hay dưới mạng lưới của họ, cho dịch vụ khách hàng, cho phòng vận
chuyển, cho đối tác, cho bạn đời, họ đổ lỗi cả Chúa, và tất nhiên họ luôn luôn
đổ lỗi cho cha mẹ mình. Bao giờ cũng là ai đó khác hay cái gì đó khác có lỗi.
Thế nhưng, vấn đề lại không nằm ở bất cứ sự việc, hiện tượng hoàn cảnh hay còn
người nào khác, mà là ở chính họ.
 Dấu
hiệu Nạn nhân số 2: Bao biện

 Nếu những nạn nhân không đổ lỗi thì bạn sẽ
thấy họ là người hay bao biện hoặc lý giải tình huống của mình bằng những lời
như: “Với tôi, tiền không phải là thực sự quan trọng”. Tôi chỉ muốn hỏi bạn câu
này: Nếu bạn nói rằng chồng bạn hay vợ bạn, bạn trai hay bạn gái của bạn, đối
tác của bạn hay bạn bè bạn không quan trọng với bạn, liệu bất cứ ai Trong những
người đó sẽ ở được bên bạn lâu dài không? Tôi không tin là có, và với tiền bạc
cũng như vậy! Tại các hội nghị chuyên đề trực tiếp của tôi, một số người tham
dự thường đến gặp tôi và nói: “Anh biết không, Harv, tiền bạc thực sự không
quan trọng đến thế”. Tôi nhìn thẳng vào mắt họ và nói: “Bạn vừa bị khánh kiệt!
Đúng không?”. Họ thường nhìn xuống chân mình và yếu ớt trả lời những câu gì đó
như “Vâng, hiện thì tôi đang có một số thử thách tài chính, nhưng…”. Tôi ngắt
lời: “Không, không phải chỉ hiện này, mà luôn luôn như thế; bạn luôn luôn túng
quẫn hoặc gần như thế, đúng không nào?”. Đến đó thì họ thường gật đầu đồng . và
buồn b. trở về chỗ ngồi, sẵn sàng lắng nghe và học hỏi, vì cuối cùng họ đã nhận
ra hệ quả tệ hại mà niềm tin ấy gây ra cho cuộc sống của họ.
 Tất nhiên là họ bị phá sản. Liệu bạn có mua một chiếc xe nếu nó không
thực sự quan trọng đối với bạn? Tất nhiên là không. Liệu bạn có mua một đồ vật
qu. giá nếu bạn khẳng định là nó không quan trọng với bạn? Tất nhiên không.
Cũng như thế, nếu bạn nghĩ tiền bạc là không quan trọng thì đơn giản là bạn sẽ
không có đồng nào cả. Bạn có thể làm lóe mắt bạn bè mình bằng hiểu biết này.
Hãy hình dùng bạn đang nói chuyện với một người bạn và người đó bảo: “Tiền bạc
không quan trọng”. Bạn hãy đặt tay lên trán và nhìn thẳng lên như là bạn đang
nhận thông điệp từ thiên đàng, và tuyên bố: “Anh đang túng quẫn!”. Điều đó sẽ
làm người bạn của bạn bị sốc và kinh ngạc hỏi lại: “Làm sao anh biết?”. Bạn sẽ
x.e bàn tay mình ra và trả lời: “Anh muốn biết thêm nữa à? Vui lòng trả năm
mươi đô-la đi!”.
 Để tôi nói toạc ra nhé: Bất kỳ ai nói tiền bạc không quan trọng đều không
có xu nào! Người giàu luôn hiểu được tầm quan trọng của tiền bạc và vị trí của
nó Trong x. hội. Mặt khác, người nghèo lý giải cho sự bất lực Trong tài chính
của mình bằng những phép so sánh khập khiễng. Họ sẽ nói: “Tiền bạc không quan
trọng bằng tình yêu”. Nào, sự so sánh này có mù mờ không? Cái gì quan trọng
hơn, tay bạn hay chân bạn? Có lẽ cả hai đều
quan trọng. VÌ thế, tôi muốn nhấn mạnh với bạn một lần nữa rằng tiền bạc là thứ
cực kỳ quan trọng Trong những lĩnh vực mà nó phát huy tác dụng, và ngược lại,
nó sẽ chẳng đóng vài trò g. Trong những lĩnh vực nó không có tác dụng. Mặc dù
tình yêu có thể làm cho thế giới này rung chuyển, nhưng chắc chắn tình yêu
không thể nào trả tiền để xây dựng nhà cửa, bệnh viện, nhà thờ, trường học hay
nhà ở. Và tình yêu cũng không nuôi sống còn người.

 TƯ DUY TRIỆU PHÚ SỐ 2
 Người giàu tham gia cuộc chơi tiền bạc để thắng.

 Người nghèo tham gia cuộc chơi chỉ để không bị
thua.


 Khi tham gia “cuộc chơi tiền bạc”, người
nghèo thiên về phòng vệ thay vì tấn công. Tôi hỏi bạn: nếu bạn tham gia một
cuộc đấu thể thao hay bất kỳ trò chơi nào mà bạn chỉ chăm chăm vào phòng thủ
thì cơ hội chiến thắng của bạn là bao nhiêu? Ai cũng đồng . là hầu như không có
cơ hội nào cả.
 Nhưng đó lại là cách mà phần lớn mọi người dùng Trong cuộc chơi tiền bạc.
Quan tâm hàng đầu của họ là sống sót và an toàn thay vì tạo ra thịnh vượng và
sung túc. Thế mục đích của bạn là gì? Đối tượng của bạn là gì? Dự định thật sự
của bạn là gì?
 Mục đích của người giàu là thực sự tích lũy một sự thịnh vượng lớn, thực
sự sung túc. Không chỉ là có chút ít tiền, mà phải là thật nhiều tiền. Còn mục
đích lớn của những người nghèo là gì? Là “có đủ tiền thành toán các hoá đơn… và
nếu đúng hạn thì càng tuyệt!”. Ở đây một lần nữa tôi muốn lưu ý bạn về sức mạnh
của mục đích. Khi mục đích của bạn là có đủ tiền thành toán các hoá đơn thì
chính xác bạn sẽ kiếm được đúng số tiền ấy – chỉ đủ thành toán các hoá đơn và
không hơn một xu.
 Những người thuộc tầng lớp trung lưu ít nhất còn đi xa hơn một bước, song
đáng buồn thay, đó chỉ là một bước nhỏ. Mục đích lớn Trong cuộc đời họ lại tình
cờ trùng hợp với một từ được ưa thích trên cả thế giới rộng lớn. Đó là họ chỉ
muốn được cuộc sống “thoải mái”. Trên thực tế, có một sự khác biệt rất lớn giữa
sống thoải mái và sống giàu có. Phải thú nhận rằng không phải bao giờ tôi cũng
biết điều đó. Nhưng một Trong những nguyên do khiến tôi tin rằng tôi có thể
khẳng định chắc chắn như vậy là vì tôi đã từng có nhiều trải nghiệm Trong cả ba
phía của cái hàng rào vô hình giữa sự thoải mái với giàu có và nghèo túng mà ai
cũng biết đó. Tôi đã từng cực kỳ túng quẫn, đến mức đã phải vày một đô-la để đổ
xăng. Nhưng để tôi giải thích thêm một chút. Thứ nhất, đó không phải là xe của
tôi. Thứ hai, một đô-la đó là bốn đồng 25 xu gộp lại. Bạn có hình dùng một
người trưởng thành phải trả tiền xăng bằng bốn đồng 25 xu sẽ bối rối như thế
nào không? Cậu nhỏ làm việc tại trạm xăng đó đã nhìn tôi như thể tôi là kẻ trộm
các máy bán hàng tự động, rồi chỉ lắc đầu và cười to. Tôi không biết bạn có thể
cảm nhận được không, nhưng đó đúng là một Trong những thời điểm kiệt quệ nhất
của tôi và rất tiếc đó chỉ là một Trong số những lần tôi khánh kiệt. Sâu khi
làm chủ được tâm trí và thống nhất được những hành động của mình, rồi tôi cũng
đạt đến mức sống thoải mái. Sự thoải mái thật là dễ chịu. Ít nhất bạn cũng có
thể đến một nhà hàng khá khá để thay đổi không khí. Nhưng sang lắm thì tôi cũng
chỉ dám gọi món gà. Món gà là bình thường nếu đó đúng là món tôi thực sự muốn.
Nhưng thường thì không phải vậy.
 Thật ra, những người có mức thu nhập vừa đủ thoải mái thường chỉ quyết
định họ sẽ ăn g. sâu khi nhìn vào cột phía bên tay phải của thực đơn, phía đề
giá tiền. “Anh muốn gọi món g. tối này?”. “Có lẽ tôi sẽ ăn món có giá 7,95 đô
này. Thử xem đó là món g.. Ồ, ngạc nhiên chưa, đó là món thịt gà”. Và đây là
lần thứ chín Trong tuần đó! Khi túi tiền chỉ có chừng mực thì bạn sẽ không dám
đưa mắt nhìn đến cuối thực đơn, vì nếu bạn làm thế, bạn sẽ vì phạm từ cấm kỵ
nhất Trong từ điển của giới trung lưu: giá cả! Và nếu bạn t. m., bạn cũng sẽ
không hỏi thực ra các món đó giá bao nhiêu. Thứ nhất, bởi vì bạn biết bạn không
thể trả được. Thứ hai, bạn sẽ bối rối vì người bồi bàn sẽ không tin bạn khi anh
ta bảo bạn món ăn đó giá 49 đôlà và bạn trả lời: “Anh biết không, vì một số lý
do, tôi thực sự rất thèm ăn món gà tối này!”.
 Tôi phải nói rằng với cá nhân tôi, một Trong những điều tốt nhất khi giàu
có là không phải nhìn sang cột giá tiền Trong khi xem thực đơn để chọn món nữa.
Tôi ăn đúng những gì tôi muốn ăn, không cần biết giá cả ra sao. Tôi có thể chắc
chắn với các bạn rằng tôi đã không thể làm thế khi tôi khánh
kiệt 
hay vừa đủ tiêu.
 Tóm lại là thế này: Nếu mục đích của bạn là sống thoải mái, nhiều khả
năng là bạn sẽ chẳng bao giờ giàu có được. Nhưng nếu mục đích của bạn là giàu
có, nhiều khả năng là bạn sẽ có cuộc sống vô cùng thoải mái.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+