Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bích Vân Thiên – Chương 07 – 08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Chương 7 –
Thế
là một tháng trôi qua. Hôm nay là ngày dạy cuối cùng của Tiêu Y Vân.
Ngày mai, giáo sư Lý Nhã Quyên sẽ nhận lại lớp và Vân phải xa đám học
trò. Chẳng hiểu sao, Vân chẳng có một chút cảm giác gì mình là thầy cả.
Đám học trò như những đứa em. Mai chia tay rồi.
Chợt nhiên Vân thấy buồn, một thứ tình cảm lạ lùng vương vấn. Hình như
đám học trò cũng có cảm giác tương tự như nhau. 8 giờ sáng, Vân vừa bước
vào lớp đã trông thấy một gói qua nhỏ nhắn, xinh xắn, cột bằng những
sợi dây màu nằm trên bàn.
Đám học trò nhao nhao lên:
– Mở ra đi cô! Mở ra đi cô! Quà tặng của chúng em đấy!
Vân cảm động cẩn thận mở từng sợi dây nhỏ. Một chiếc hộp nhung! Nàng quay lại nhìn những khuôn mặt ngây thơ với chút ngỡ ngàng.
– Mở ra đi cô! Mở ra đi cô!
Cảm động, tò mò bao lấy trái tim. Chiếc hộp nhỏ
với những tâm hồn đẹp và Vân mở ra. một sợi dây chuyền bạch kim với mề
đay hình hoa đẹp. Đóa hoa màu xanh da trời. Phải rồi, đây là hoa “Forget
Me Not”.
– “Đừng bao giờ quên tôi”.
Vân cảm động ngước lên nhìn lũ trẻ. Phía sau mặt hoa là hàng chữ.
Cho người chị cả yêu dấu.
Của 52 đứa em khờ dại.
Cả gian phòng chìm trong yên lặng 52 khuôn mặt
đang hướng về phía Vân đợi chờ. Đột nhiên Vân muốn khóc, nhưng rồi nhớ
đến vị trí của mình, Vân cười gượng:
– Các em làm cô cảm động quá!
Bấy giờ cả phòng mới tiếp tục ồn lên:
– Mang nó vào đi cô
– Đừng quên chúng em nhé.
– Chúng em mến cô, đừng nghỉ dạy cô ạ!
– Cô cho phép tụi em ghé nhà thăm cô nhé!
Sợi dây chuyền được mang vào cổ, nổi bật lên giữa chiếc áo nhung đen. Đám trẻ vỗ tay sung sướng.
Thế này kể như không còn dạy được. Vân quay lên bảng, viết địa chỉ và số điện thoại của mình.
– Bất cứ có điều gì phiền muộn, lo lắng mà cảm
thấy cần đến tôi, các em cứ đến, tôi rất mong được kết bạn lâu dài với
những cô học trò dễ thương.
Đám học trò lại vỗ tay, lật vở ghi vội địa chỉ, Hà Tâm Như thắc mắc:
– Thưa cô, địa chỉ này là nhà ở của ba mẹ cô?
– Vâng.
– Thế bao giờ cô lấy chồng, chúng em làm sao tìm cô được?
Lũ nhỏ lại ồn lên:
– Đúng rồi! Phải rồi!
– Hay là cô cho tụi em biết luôn địa chỉ của thầy đi.
Má Vân ửng hồng. Lũ học trò thắc mắc chi lạ.
Nhưng sự ngây thơ và nhiệt tình như cơn sóng vỡ. Vân cười và quên lãng
đi với những mẫu chuyện hàn huyên. Từ đi học, tương lai.. đến chuyên
giáo sư Quyên sinh con gái.. Rồi thời gian cũng qua nhanh. Và Vân cố
gắng bình tĩnh nói hai tiếng tạm biệt với lũ học trò rồi bước ra khỏi
lớp. một cảm giác xót xa, buồn bã đè nặng trên tim.
Ra khỏi lớp một khoảng, Vân mới để ý đến chiếc bóng nhỏ nhắn đang đuổi theo mình. Quay lại thì ra Du Bích Hàn.
– Thưa cô!
– Tôi không còn là cô em nữa, từ rày có gặp gọi tôi là chị được rồi.
Vân nói, nhưng Hàn không chịu:
– Cô là chị nhưng vẫn là cô của em. Hàn chớp
nhanh mắt – Thành thật cảm ơn cô, cô đã làm em không bao giờ quên được,
chính nhờ cô mà em mới biết rằng, trên đời, ngoài khổ đau ra còn tình
thương, nhờ vậy em sẽ không bao giờ tuyệt vọng.
Vân cảm động nhìn thỏi sắt đã nung đỏ trong lò. Một ngày nào đó em sẽ là thép, biết đâu?
– Du Bích Hàn! Chị chẳng an tâm tí nào cả! Dù cả lớp em, ai cũng có điều đáng quan tâm, nhưng em..
Du Bích Hàn cười gượng:
– Em sẽ cố gắng, cô đừng lo… Em sẽ không bao giờ bi quan nữa, không còn tiêu cực.. Cô yên tâm.
Vân gật gù, tư lự nhìn Hàn:
– Này Hàn, em hãy nghe chị nói. Nếu trong gia
đình kia… em nhận thấy không còn tiếp tục chịu được, hãy đến tìm chị.
Đừng phải sống gượng ép, rồi chị sẽ cố gắng tìm cho em một chỗ ở, một
việc làm để em tiếp tục học… Nhớ em nhé! Đừng bao giờ quên là không
bao giờ có ngõ cụt trong cuộc đời, nếu ta biết tranh đấu ta vẫn sống,
hiểu chứ?
– Vâng. Hàn ngoan ngoãn như cừu non – Em sẽ nhớ mãi.
– Còn nữa, riêng bà mẹ nuôi của em. Vân nhớ tới thái độ hung dữ quá quắc của người đàn bà vô học -Bà ta…
– Thưa cô, Hàn cười – Em rất tiếc về chuyện đã xảy ra hôm đó, thật có lỗi với cô.
– Không có gì phải xin lỗi, em ạ
– Vâng, nhưng xin cô đừng buồn mẹ em.
Nghe Hàn nói, Vân ngạc nhiên:
– Sao thế?
– Vì… Vì mẹ em… Hàn ửng đỏ má – Mẹ em ít
học, về ở với cha em từ lúc 16, khi mà cha đã có ba con, trong đó có một
đứa không liên hệ một chút huyết thống nào với người là em. Đối với mẹ.
đó là một chuyện khó có thể chịu được. Vì vậy…vì vậy… người thường
trút cơn giận lên đầu, lên cổ em… Nhưng…nhưng không vì thế mà em
giận, vì em biết rằng, ai cũng vậy, bắt người khác phải yêu mình là
chuyện không tưởng, phải không cô?
Tiêu Y Vân mở to mắt, nhìn đứa con gái trước
mặt. Nàng không ngờ những câu nói già dặn thế lại có thể xuất phát từ
một quả tim chưa đầy 17 tuổi. Đúng là thép đã tôi luyện qua lò…
Vân nói trong cảm xúc:
– Tội em! Nhưng hãy hứa với chị một điều là, bao giờ gặp chuyện gì khó khăn.. hãy đến với chị.
Mắt Hàn chớp nhanh:
– Ngoài cô ra, em còn biết tìm đến ai nữa?
– Chắc nhé!
– Dạ.
Chuông vào học reo, Hàn nhìn Vân lưu luyến:
– Cô là vị thầy khả kính nhất trong đời em.
Và Hàn quay lưng khuất nhanh trong hành lang.
Vân nhìn theo, tay mân mê xâu chuỗi trên cổ. Thời gian như đọng lại.
Không ngờ thoáng chốc mà ngày dạy học tạm bợ đã chấm dứt. Xin giã từ vị
trí làm thầy! Dĩ nhiên Vân đâu ngờ rằng quãng thời gian đi dạy vừa qua
ngắn ngủi thật, nhưng nó đã gắn liền với định mệnh đời sống dẳng dai. Du
Bích Hàn đã đi qua đời nàng, sẽ mãi mãi và mãi mãi… Sợi giây ân oán
như một chiếc dây cột chặt.
Khoác áo ngoài, Y Vân thở ra với gánh nặng đã
trút. Nắng mùa đông cần thiết lạ. Bước ra khỏi ngôi trường, nhìn lên bầu
trời âm u, tia nắng chói chang nhưng thật ấm. Có mấy đám mây phiêu lãng
trên trời.
Mùa đông không còn bị dệt buồn bằng những đám mưa ngâu.
Mãi nghĩ, Vân không để ý. Tiếng còi xe kêu to phiùa sau lôi Vân về thực tại. Rồi chiếc Mustang quen thuộc trờ
tới. Cao Hạo Thiên thò đầu ra xe với nụ cười:
– Thưa cô, có cần Taxi không? Ở đây giá đặc biệt, bớt 20%.
Vân cười, tự nhiên chui vào xe:
– Anh lại bỏ sở sớm nữa, phải không?
– Dạ không ạ. Thiên hóm hỉnh – Bây giờ đã quá
ngọ rồi, phải có cơm máy mới chạy chứ? Sao, Vân định đi đến đâu kiếm cái
gì ăn để mừng ngày Vân thoát nợ?
– Tại sao lại bảo là thoát nợ?
– Bởi vì… từ đây Vân sẽ không phải bận tâm lo
lắng về chuyện học trò, khỏi phải buồn bực chuyện mẹ ghẻ hiếp con nuôi,
khỏi phải lo đến con bé gì gì… Du Bích Hàn… Không phải là đã thoát
nợ sao?
Quay sang nhìn Vân, Thiên ngạc nhiên:
– Ủa, ở đâu có sợi dây đeo cổ đó?
Vân cười thật sâu:
– Đóa hoa vớt được từ biển nợ đấy, học trò mới cho.
Thiên ngắm nghía:
– Nhưng Vân chẳng có một uy phong nào của cô giáo cả. Anh thấy Vân vẫn giống trẻ con.
Tay cầm lái, mắt hướng về trước, Thiên nhoẻn miệng cười:
– Nếu 7, 8 năm trước mà có ai bảo ngày nay Vân sẽ nắm lấy vận mệnh đời anh thì không bao giờ anh tin hết.
Vân liếc ngang.
– Ai nắm vận mệnh đời anh bao giờ?
– Em.
– Không bao giờ có chuyện đó.
– Có.
Thiên đột ngột dừng xe lại:
– Anh bảo là có và em phải tin.
Vân mở to mắt:
– Làm sao thế này? Giữa xa lộ ngưng xe chi vậy?
– Anh muốn hôn em.
Rồi không đợi Vân kịp phản ứng, Thiên chồm người qua.
– Anh điên rồi, chạy mau không cảnh sát đến bây giờ.
– Bây giờ em tin chưa?
– Được, được rồi! Cho xe chạy mau đi, em tin, em tin! Cản trở lưu thông thế này có ngày ở tù cho xem.
Thiên thỏa mãn, cười và mở máy:
– Em phải tin bất cứ điều gì anh nói, đó là điều tiên quyết trong đời sống lứa đôi ở phương đông.
– Cái gì mà lứa đôi? Vân lại trừng mắt – Em có là vợ anh bao giờ đâu mà nói thế?
Thiên lại thắng xe lại:
– Sao, em không chịu làm vợ anh à?
Vân xua tay:
– Không thể dùng cách này cầu hôn được, em không đồng ý.
Thiên lắc đầu:
– Nhưng em trả lời thẳng câu hỏi của anh đi, chịu làm vợ anh không?
– Anh cho xe chạy đi. Vân làm dữ – Chưa thấy ai cầu hôn như anh bao giờ. Hôn nhân đâu phải trò đùa?
– Em không biết là anh yêu em sao?
– Nếu anh không cho xe chạy, em sẽ giận ngay cho
mà xem. Em không thích thái độ vừa rồi của anh. Trên đời có nhiều
chuyện không thể giải quyết bằng cách bông đùa như vậy.
Thiên thở ra và mở máy. Xe lao vút tới, chàng yên lặng, chẳng nói gì cả trên suốt quãng đường còn lại.
Vân chợt thấy hối hận, khẽ liếc về phía Thiên:
– Sao? Giận rồi à?
Thiên vẫn hướng mắt về trước không trả lời. một
lúc, xe ngừng lại trước một hiệu ăn ở đường Bắc Trung Sơn. Tắt máy xong,
Thiên mới nói:
– Xuống xe chứ, anh biết em chẳng thích dùng cơm tây, nhưng ở đây khung cảnh đẹp.
Vân xuống xe, quay lại nhìn Thiên, anh chàng vẫn
tỉnh bơ với khuôn mặt đưa đám. Thái độ hoàn toàn khác hẳn với chiếc
miệng bô bô hằng này khiến Vân càng bứt rứt khó chịu. Nàng không ngờ
những lời quá đáng của mình vừa rồi lại làm Thiên giận, nhưng Vân cũng
thấy tức làm sao ấy. Vì vậy, vừa ngồi xuống ghế, mắt nàng đã ướt nhẹ.
– Em muốn dùng gì?
– Tùy anh.
Thiên nhìn Vân và chọn món cá chiên sà lách, một ít mì ống với hai cốc rượu.
– Uống rượu nhé?
Vân hờn lẫy trước thái độ lạnh lùng của Thiên, nàng yên lặng nâng ly lên uống cạn. Thiên hoảng hốt ngăn chặn:
– Em làm gì thế?
– Không có gì hết! Em ghét khuôn mặt anh, em không ăn, em muốn về ngay bây giờ.
Vân vùng vằng đứng dậy, nhưng đã bị Thiên nắm lấy tay:
– Em ngồi yên! Em chưa trả lời anh mà về đâu?
– Anh nói sao?
– Em nhận làm vợ anh không?
Vân bối rối, khuôn mặt nghiêm nghị, trịnh trọng trông dễ khiếp, nàng không biết phải trả lời sao, nước mắt vờn quanh.
– Sao chịu không? Trả lời anh đi chứ?
Vân vẫn yên lặng, những ngón tay Thiên xiết chặt tay nàng:
– Trả lời anh đi! Vân, anh nói thiệt đấy, chưa
bao giờ anh thành thật như bây giờ. Anh nói thật, anh không đùa. Ban
nãy, đầu anh muốn vỡ tung ra vì thấy vấn đề quan trọng quá, anh khiếp
nên anh không biết tỏ bày bằng cách nào hay. Vân! Hãy thương hại anh,
anh yêu em thật mà, nhận lời anh đi chứ?
Những lời nói thiết tha đến tội nghiệp, Vân nhìn gã con trai trước mặt, nàng lấy khăn tay chậm mắt:
– Anh… Anh có cảm thấy là anh đã đề nghị quá sớm không? Chúng ta quen nhau mới được một tháng mà?
– Vân lầm rồi. Thiên đính chính – Lần đầu ghé
nhà em, bấy giờ anh mới là sinh viên nắm thứ nhất, đó là chuyện của mười
hai năm trước. mười hai năm đó đeo đuổi đâu phải là ngắn phải không
Vân?
Mười hai năm, dài thật! Lúc bấy giờ Vân chỉ là
con bé 10 tuổi. Nhìn gã con trai ngồi xe đạp có chiếc yên cao, đến nhanh
như gió ra ra đi cũng như gió một cách lạ lùng, không ngờ bây giờ đang
đứng trước mặt nàng và lại đang ngỏ lời cầu hôn.
– Sao Vân? Trả lời anh đi?
– Sao anh chọn tôi? Người anh yêu là chị Hà mà?
– Trời đất! Thiên trợn mắt – Ai bảo em như vậy?
Cho em biết, nếu ngay từ đầu anh yêu Hà thì.. Không phải tự cao, nếu anh
muốn, sức mấy mà Hà lại lọt vào tay Nhậm Trung Vũ được.
Vân nhìn Thiên. Vâng, Thiên nói thật, vì nấu Thiên yêu chị Hà thì Nhậm Trung Vũ chẳng phải là địch thủ của chàng.
– Thế tại sao anh lại chọn em?
– Có lẽ do định mệnh, Thiên nói – Định mệnh đùa
giỡn không cho phép anh có thể yêu ai để tiến đến hôn nhân được và chờ
đợi em trưởng thành. Thiên xiết chặt tay Vân – Bây giờ em nhận hay lại
trì hoãn để dày vò anh thêm một thời gian?
– Em .. Vân lúng túng – Em không biết trả lời sao…
– Trả lời ngay.
– Vậy thì không.
– Cho em nói lại một tiếng đấy.
– Không.
Mặt Thiên nhợt nhạt:
– Em nói thật chứ?
Vân phì cười:
– Nói chơi mà, em làm sao có thể từ khước lời cầu hôn của một người mà em đã yêu từ lúc 15.
– Thật sao Vân!
Thiên hét to và chồm tới khiến gã bồi bàn đi gần đó phải giật mình, tô súp trên tay suýt nữa rơi xuống đất.
Chương 8 –
Tháng
5, lễ cưới được cử hành. Với gia đình họ Tiêu, lễ cưới cử hành như vậy
có vẻ gấp rút quá, gấp rút đến độ không chuẩn bị kịp để đón nhận.
Bà Tiêu cứ giữ Y Vân trong tay:
– Con vừa mới ra trường, mẹ còn muốn giữ con ở lại nhà ít lâu chứ chưa muốn…
Với chính Vân, nàng cũng thấy có điều hối hả
quá. Tình yêu đến hôn nhân phải qua con đường tìm hiểu, suy tư dài chứ
đâu thể ngắn thế này. Vân có cảm giác như kẻ ngồi phi thuyên lên cung
trăng. Đúng ra phải là một cuộc đính hôn trước rồi hai năm sau mới cưới,
nhưng Hạo Thiên, khi nghe Vân đề nghị đã kêu lên:
– Đợi? Đợi gì nữa? Với anh, một phút, một giây là một thế kỷ dài. mười hai năm qua chưa đủ sao?
Mỗi lần nghe thế, Vân nhún vai:
– Mười hai năm à? Thôi đừng phóng đại nữa, mười
hai năm đó chưa hẳn là có hình bóng tôi trong ấy, sao anh không bảo là
đợi 30 năm, từ ngày trong bụng mẹ đến bây giờ?
– Cũng có thể lắm. Hạo Thiên gãi đầu nói – Đúng
rồi, khi xưa, nguyệt lão đã xe tơ hồng, vì vậy vừa chào đời anh đã ngơ
ngơ ngẩn ngẩn, đợi chờ nhưng chẳng biết chờ ai. Mãi đến hôm đụng nhau
trên cầu thang, anh mới giác ngộ là 30 năm kia chẳng qua là chờ em.
Y Vân vừa thấy khó chịu vừa thấy tức cười:
– Thôi ông ơi, miệng ông trơn lắm.
– Nói xàm mãi.
Và cả nhà nghe nói cũng cười theo. Bà Tiêu nhìn
đôi vợ chồng trẻ con. Hạnh phúc ngọt mật là những gì quý giá nhất còn
mong gì hơn?
Thật ra, chuyện nôn nóng cử hành hôn lễ không
hẳn chỉ có Hạo Thiên, mà kẻ ngồi trên lửa là vợ chồng ông Cao. Ông Cao
là một thương gia giàu có, tổng giám đốc một hãng ciment. Mấy năm nay,
vì nhu cầu kiến thiết, xây cất những cao ốc làm đẹp thành phố, tài sản
của ông đã gia tăng gấp bội. Sự nghiệp càng lớn, buôn bán càng to, càng
thấy gia đình đơn chiếc. Cả hai vợ chồng chỉ có một đứa con duy nhất,
nhưng con đã 30 tuổi rồi, mà chưa lập gia đình. Còn gì bất mãn hơn? Bây
giờ nó đã chịu phép, nếu không cử hành hôn lễ ngay rủi nó đổi ý thì sao?
Bà Cao càng nóng lòng hơn, lần đầu đến nhà Vân, không đợi mẹ Vân lên
tiếng đã trấn an:
– Chị cứ yên tâm, nhà tôi chỉ có một mình Hạo Thiên thôi, vì vậy Vân mà có về, chúng tôi sẽ coi nó hơn cả con
ruột. Hạo Thiên chẳng dám ức hiếp nó đâu. Con
trai tôi cũng 30 rồi, chúng tôi mong nó lập gia đình để còn có cháu bồng
bế nữa chứ.
– Nhưng mà… Bà Tiêu cười nhẹ – Con gái tôi vì
út nên nũng lắm, chúng tôi lại quá nuông chiều, bây giờ tuy đã 22 nhưng
vẫn không hơn một đứa bé lên 5. Tôi sợ nó chưa đủ tư cách làm vợ, làm
mẹ.
– Chị đừng bao giờ lo chuyện đó. Bà Cao không
đợi mẹ Vân hết lời đã nói nhanh – Nhà tôi có người làm, tất cả công việc
bếp núc, gia đình, tôi sẽ không cho động móng tay. Tôi biết con Vân, từ
nhỏ đến lớn chỉ biết học thì làm gì trách chuyện đó? Riêng về chuyện
con cái … Bà Cao cười sung sướng – Việc đó tôi mong mỏi lâu lắm rồi,
có con tôi sẽ nuông chiều lắm.
Và bà Tiêu đành chịu. Hôn lễ không thể nào kéo
dài được nữa. Với một người đã mong mỏi cháu nột bao năm nay thì không
thể không gả được. Vả lại, làm cha mẹ ai chẳng mong con cái hạnh phúc?
Thế là một màn sắm sửa rối loạn lên, nào áo quần, nữ trang, vật dụng,
bàn ghế, đặt rượu, in thiệp…ba tháng liên tiếp lo mệt phờ người và khi
công việc vừa lo song thì Y Vân đã trở thành người của gia đình họ Cao.
Vì Hạo Thiên là con trai độc nhất trong gia
đình, nên tổ ấm của vợ chồng mới vẫn đặt trong nhà cha mẹ chồng. Ông bà
Cao Kế Thiện không muốn Thiên và con dâu ra riêng. Họ chọn một căn phòng
lớn, đẹp với những vật liệu trang trí mới làm phòng riêng cho đôi vợ
chồng mới cưới.
Y Vân về với gia đình Thiên, sự chung đụng với người lớn tuổi khiến nàng e ngại:
– Em thấy lo quá, anh Thiên.
– Lo gì?
– Lo là em chẳng đóng trọn vai trò dâu con, sợ khoảng cách khó nối liền giữa hai lớp tuổi…
Hạo Thiên trấn an vợ:
– Đừng ngại chuyện đó em ạ! Cho em biết, anh đã
sống ở trời Tây 7 năm, hiểu và quen lối sống của những gia đình Âu Tây.
Anh cũng thuộc lớp tuổi của thế hệ mới, không ưa sống chung với những
người lớp tuổi già, nhưng…Thiên nắm tay vợ – Đừng sợ cha mẹ anh khó,
có thể đầu óc người lớn tuổi hơi bảo thủ và phong kiến… Nhưng bảo đảm
với em, cha mẹ anh rất tốt, cả hai cùng yêu anh, chắc chắn cũng sẽ yêu
em. Với những người yêu mình thì còn gì đáng để sợ, để lo nữa, phải
không?
Y Vân cười và vùi đầu vào lòng Hạo Thiên:
– Vâng, em sẽ cố gắng làm một dâu con toàn vẹn.
– Không cần phải cố gắng lắm. Hạo Thiên hôn lên
trán vợ – Em hiền lành, thành thật, trực tính, lại biết suy nghĩ và có
chiều sâu thì làm gì chẳng được mọi người yêu?
Y Vân ngẩng đầu lên:
– Nhưng anh có yêu em không?
Lẩm cẩm thật? một câu hỏi như vậy trong thế giới
tình yêu quả thật lẩm cẩm, nhưng cần thiết. Suốt thời kỳ trăng mật, Vân
cứ hay hỏi những câu lẩm cẩm như vậy:
– Anh Thiên, anh cảm thấy yêu em tự bao giờ?
– Anh Thiên, có bao giờ anh sẽ chán em không?
– Anh Thiên, anh yêu em nhiều không? Bao nhiêu lận?
Và để trả lời, thường Thiên tặng vợ những nụ hôn nồng cháy. Có lúc chàng bế vợ vào lòng và thủ thỉ bên tai:
– Từ thời khai thiên lập địa, từ lúc có ông Bàn
Cổ, anh đã yêu em. Lúc đó có thể ta chưa thành người đúng như em nói, ta
là hai chú khỉ đực và khỉ cái, anh đi tìm hoa quả mang về và dâng cho
em…
Vân cười khúc khích:
– Và anh kêu chí thít, chí thít, phải không?
– Ờ, đó là ngôn ngữ của khỉ mà, anh thông dịch mấy chữ đó cho em nghe nhé? Anh yêu em, anh yêu em…
Y Vân cười nghiêng ngửa:
– Anh quả lắm mồm.
Nhưng Thiên vẫn chưa thôi:
– Riêng về vấn đề em hỏi bao giờ anh sẽ chán em
thì thật khó nói – “Bao giờ sông cạn đá mòn, tính anh cũng vẫn vun tròn
với em”. Biết không?
– Xạo.
– Chưa hết đâu vì dù vun tròn nhưng chắc chắn sẽ có một ngày chúng ta sẽ cãi nhau.
– Tại sao vậy?
– Vì em nghĩ coi, mặt trời cháy sáng mấy ngàn
năm rồi cũng có ngày nguội lạnh, trái đất cũng thế. Rồi phải đổi thay,
vạn vật sẽ biến hóa, tình chồng vợ chúng ta kéo dài mấy mươi thế ky?, từ
lớp khỉ đến lớp người rồi cũng sang lớp khác chứ?
– Lớp gì?
– Lớp khủng long, lúc bấy giờ ta không còn nói
với nhau bằng tiếng “anh yêu em” nữa là những tiếng rống. Không phải
chửi lộn nhau sao?
Y Vân cười thở không ra hơi.
Và đời sống họ gần như ngập đầy hạnh phúc như
vậy. Ông bà Cao Kế Thiện ngồi ngoài phòng khách cứ nghe những lời bông
đùa vang ra. Họ nhìn nhau, tuổi trẻ bây giờ không giống ngày xưa, hình
thức trình diễn về tình yêu của họ táo bạo đến độ gần như tự nhiên chứ
không lén lút e thẹn nữa.
Sau tuần trăng mật, Hạo Thiên lại tiếp tục đến
sở. Sáng đi tối về nhưng ngập đầy yên vui. Hiệu năng do đó dâng cao và
kết quả việc làm của chàng khiến công ty dâng cao và kết quả việc làm
của chàng khiến công ty kiến trúc thâu lợi lớn. Đầu tháng 7, ngôi
building do Thiên thiết kế khởi công, qua tháng 8, đồ án thứ 2 được chấp
thuận và tháng 9 cả một khu biệt thự được công ty giao cho Thiên xây
cất. Và người cha giám đốc hãng xi măng của Thiên phải động lòng tham.
Kết quả Thiên trở thành một giám đốc hãng thầu mới.
Trong khoảng thời gian đó, Y Vân nhàn rỗi với
vai trò cô vợ trẻ. Nhiều lúc, nàng muốn tìm một việc gì để làm, nhưng
nhà họ Cao giàu có, lương Hạo Thiên lại cao, nên Vân không thể tìm một
cớ nào để nhận việc.
– Ở nhà làm bạn với mẹ chớ đi làm cái gì? Có đi đi nữa, vài hôm có bầu lại xin nghỉ phải lôi thôi không?
Và Vân đành chịu khuất phục, bà mẹ chồng cứ nhắc
nhở chuyện có bầu. Mới đầu nghe tới, Vân đã đỏ mặt tía tai, nhưng lâu
ngày rồi cũng quen, Vân đâm ra mong mỏi. Thiên khi nghe Vân đề nghị
chuyện đi làm, cũng đã cười nói:
– Tại sao ở không sung sướng không muốn lại muốn kiếm việc làm? Nếu thế sao em không thử viết xem?
– Viết? Làm nhà văn? một chút kiến thức về học vấn làm sao có cao vọng đó?
Vân bỡ ngỡ dù nàng rất thích viết, nhưng Hạo Thiên cười khuyến khích.
– Thì thử xem, nhiều nhà văn nổi tiếng lúc đầu cũng chỉ vì thấy thích thôi.
Thế là Vân bắt đầu viết tản văn, tập làm thơ.
Thỉnh thoảng nàng cũng viết vài truyện ngắn gởi đi đăng báo. Bài được
bài không nhưng cũng đủ khiến Vân vui thú. Hạo Thiên đôi khi cười đùa:
– Vợ tôi bây giờ cũng là nhà văn như ai rồi chứ bộ.
– Thôi anh ơi, cứ ngạo em mãi.
Vân giả vờ phụng phịu nhưng thật ra rất sung
sướng, thành thợ viết thật. Buổi sáng nàng theo mẹ Thiên xuống phố hoặc
về nhà cha mẹ ruột hay chị Y Hà chơi, nhưng chiều xuống là nàng ngồi vào
bàn viết và buổi tối dành riêng cho chàng. Cuộc sống ngập đầy nguồn
vui.
Và mùa hạ chóng tàn, giữa cuộc sống đầy hạnh
phúc, Vân khám phá ra một tin vui, đó là tin ông anh cả. Nguyên một hôm
theo mẹ chồng xuống phố, vì đi lâu khát nước, nên Vân và bà Cao tấp qua
một gian hàng giải khát. Cùng lúc ấy lại trông thấy anh Tiêu Chấn Phong
cặp tay một thiếu nữ đi lại. Thiếu nữ không ai xa lạ hơn là Trương Tiểu
Kỳ.
Tối hôm ấy, Thiên và Vân kéo về nhà, tố cáo hết sự thật. Tội nghiệp ông anh cả đã phải đỏ mặt tía tai, bị dồn quá phải hét:
– Ai bảo mấy người cho tôi làm chuyện lén lút?
Đại trượng phu yêu thì bảo là yêu chứ sợ gì ai mà phải chối? Mấy người
nên vợ nên chồng cả thì tôi.. như vậy có gì lạ đâu?
Nhìn thái độ lúng túng của Tiêu Chấn Phong, ai
cũng thấy tức cười. Tối hôm ấy, khi trở về tổ, Y Vân đã nằm trong vòng
tay của Hạo Thiên, thắc mắc.
– Trương Tiểu Kỳ cũng đẹp, cũng đễ thương, tại sao khi xưa anh lại không yêu?
Hạo Thiên nháy mắt:
– Vì con khỉ cái đẹp hơn.
Y Vân giận quá đấm mạnh vào ngực chồng:
– Đừng xạo! Nói thật em nghe mới được.
– Ui da! Thì tại anh nhường cho anh cả mà, em út phải biết nể vì người lớn chứ!
– Không phải là lý do chính đáng, anh xạo!
Và Hạo Thiên phải xiết chặt vợ vào lòng:
– Còn hỏi tại sao nữa? Tại lúc bấy giờ trong mắt
anh chỉ có em là đẹp nhất, dễ thương nhất. Nhưng mà… Đến bao giờ em
mới cho anh một chú khỉ con chứ?
Y Vân đỏ mặt rút lên giường đánh lảng. Nhưng sáng hôm sau, nàng vẫn không tránh được vòng vây của bà Cao.
– Vân này, nghe nói những đôi vợ chồng trẻ bây giờ hay uống thuốc ngừa thai lắm, phải không?
Y Vân lại đỏ mặt:
– Đâu có, mẹ.
Bà Cao cười tươi:
– Như vậy mới được. Nhìn cô dâu trẻ, bà nói –
Cho con hay, đừng sợ chuyện có con, bao giờ có mẹ sẽ nuôi, sẽ chăm sóc
cho. Nhà chúng ta ít người buồn lắm, mẹ thích có cháu thật nhiều.
Thích có thật nhiều? Càng nhiều càng tốt. Y Vân
bối rối lẩn tránh tia mắt tò mò của mẹ chồng. Nghĩ tới lời thì thầm bên
gối của Thiên:
– “Bao giờ em cho anh được chú khỉ con đây?”
Một niềm vui nhẹ lan nhanh trong tim Vân. Có
con, phải có con, con của ta và Hạo Thiên. Trước kia ít lâu, Vân vẫn còn
hoài nghĩ về ý nghĩa của cuộc sống. Con người sinh ra để làm gì? Nhưng
bây giờ nàng biết, nếu có thêm một mầm sống, mầm sống kia sẽ được đón
nhận bằng tiếng cười và niềm vui.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+