Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Biệt ly ơi! Chào mi! – Chương 17 phần 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Tạ Thắng là người đầu tiên ý thức được sự căng thẳng của tình hình, vội bước tới định ngăn chặn:
– Trúc Vỹ, con lên lầu nhanh lên, ở đây người lớn đang nói chuyện, con đừng vào quấy rầy.
Nhưng Trúc Vỹ đã đẩy tay Tạ Thắng qua một bên. Nàng đi thẳng đến bên Từ Sâm, nói như mơ:
– Em biết là anh ở đây cơ mà. Em đang ngủ nhưng em nghe được tiếng nói của anh, vì vậy em biết là anh đến.
Trúc Vỹ lại đưa tay lên, đẩy chiếc khăn mùi xoa trên mặt Sâm qua một bên:
– Ồ, anh bị thương rồi này. Đừng cử động nhiều,
nó đang rướm máu, coi chừng bị nhiễm trùng đấy. Anh ngồi yên đi, để em
đi lấy thuốc nhé.
Trúc Vỹ bỏ Từ Sâm ngồi đó, chạy vội ra ngoài. Duy Trâm ngồi thẳng lưng lại, cô nàng có vẻ thích thú:
– À, thì ra Trúc Vỹ là cô bé này.
Từ Sâm có vẻ bối rối:
– Cô Trâm, tôi mong là cô đừng nói gì cho Trúc Vỹ biết hết, đừng để cô ấy buồn. Chúng tôi sẵn sàng làm mọi việc giúp đỡ cô.
Duy Trâm nheo mắt, chưa kịp nói gì thì Trúc Vỹ
đã quay trở lại với bông băng, thuốc đỏ. Cô bé vừa lau vết thương cho Từ
Sâm vừa nói:
– Anh làm sao thế? Anh đã va vào Hoa kỳ lân à? Hoa kỳ lân là một loại hoa có nhiều gai, thế mà anh chẳng để ý gì hết.
Ông Tạ Thắng sợ Từ Sâm nói thật, vội cướp lời:
– Từ Sâm nó đi trong vườn vấp ngã vào hoa kỳ lân nên bị sước mặt đấy.
Trúc Vỹ kêu lên:
– Ồ! Lỗi tại con cả, con đã mang nó vào vườn để hứng sương đấy.
– Ha ha!
Duy Trâm đột nhiên cười lớn, tiếng cười nghe chát chúa như hét:
– Mấy người đóng kịch hay quá! Trúc Vỹ, cô nhìn kỹ xem, vết thương ở mặt Sâm kia có phải là vết gai không?
Trúc Vỹ quay người lại. Bấy giờ, nàng như mới phát hiện ra có một người lạ mặt trong nhà.
– Chi…. chị là ai vậy?
Bảo Lâm bối rối can thiệp:
– Trúc Vỹ! Đây là cô Trâm, bạn của tôi đấy. Sâm
bị trầy như vậy, tôi thấy tốt nhất là Vỹ nên mang Sâm lên lầu xức thuốc
cho cậu ấy thì hơn.
Trúc Vỹ nắm lấy tay Từ Sâm nói:
– Vâng! Chúng ta lên lầu đi anh!
Nhưng Duy Trâm đã đứng dậy, cản trước mặt họ:
– Không được, phải ở lại đây!
Từ Sâm toát mồ hôi nói:
– Cô Trâm! Cô muốn làm gì thì phải nghĩ đến ân đức một chút chứ!
Trúc Vỹ thì kinh ngạc, hết nhìn Từ Sâm lại nhìn Duy Trâm rồi hỏi:
– Cô Trâm, cô định làm gì thế?
Duy Trâm quay sang Từ Sâm nói, giọng như đanh lại:
– Anh phải nói cho cô ấy biết tôi là ai. Mấy
người đã giết con tim của tôi, thì tôi, tôi cũng không để cho mấy người
sống yên ổn đâu!
Duy Trâm dọa, rồi quay sang Trúc Vỹ, Trâm tiếp:
– Sâm không dám nói thì để tôi nói nhé. Vỹ biết
không, tôi là bạn gái của Từ Sâm đấy. Chúng tôi rất thân nhau, thân đến
độ ngủ chung một giường, và đã có con. Bây giờ Sâm chạy tội.
– Duy Trâm!
– Duy Trâm!
– Duy Trâm!
Không hẹn mà Bảo Lâm, Tạ Thắng và Từ Sâm cùng hét lên một lượt.
Trúc Vỹ nhìn mọi người, rồi quay lại nhìn Duy Trâm, khuôn mặt ngây thơ của nàng có vẻ ngơ ngác:
– Chị vừa nói chị là bạn gái của anh Sâm?
Trâm lớn tiếng nói:
– Tôi nhắc lại, không phải là bạn gái thường
đâu! Suýt tí nữa hắn đã là cha của đứa con trong bụng tôi rồi, nếu mưu
đồ của tôi không bị lộ.
Trúc Vỹ có vẻ ngơ ngác hơn. Nàng chau mày nhìn Duy Trâm rồi quay nhìn Từ Sâm:
– Chị ấy nói gì mà em nghe không hiểu vậy?
Tạ Thắng bối rối, bước tới định can thiệp thì
Bảo Lâm đã nắm tay chàng giữ lại. Nàng lắc đầu ra dấu cho Tạ Thắng để
yên. Bấy giờ, Tạ Thắng nghe Từ Sâm lên tiếng:
– Để anh kể hết cho em nghe nhé. Trước khi anh
quen em, anh đã biết cô Trâm này. Bọn anh đã từng cùng nhau khiêu vũ, đi
tắm biển và làm những chuyện khác…
Từ Sâm nói một cách lúng túng:
– Anh đã đưa cô ấy ra bãi biển Nam San, ngủ ở
đấy một đêm. Bây giờ, cô ấy đến đây, cô ấy bảo là đã có thai, bắt anh
phải nhận là cha của đứa bé. Trúc Vỹ, em có hiểu không?
Trúc Vỹ gật đầu, nhìn Từ Sâm.
– Nhưng mà đứa bé đó không phải là con của anh
nên anh không nhận! Chính cô Lâm đã giúp anh làm rõ việc đó. Vì vậy, Duy
Trâm rất giận, cô ấy làm anh và cả cô Lâm bị thương. Em hiểu chứ?
Duy Trâm cười một cách khó hiểu:
– Ha, ha! Không ngờ anh lại dám giải thích rành mạch như vậy.
Trúc Vỹ bước qua nhìn Trâm với cái nhìn nghiêm nghị:
– Anh Từ Sâm của tôi không phải là tác giả cái bào thai trong bụng chị chứ?
– À mà…
Duy Trâm đảo mắt nhìn Trúc Vỹ. Thái độ của nàng khiến cô ta không thể nói dối:
– Dĩ nhiên là không phải.
Trúc Vỹ đặt tay lên vai Duy Trâm, thật thà:
– Vậy thì chị yêu anh ấy nhiều lắm không? Thiếu anh ấy, chị vẫn sống được chứ?
Duy Trâm đỏ mặt nói:
– Hắn là giống gì mà tôi không thể sống khi thiếu hắn? Tôi không hề yêu hắn, hắn chỉ là một tên ngáo thôi.
Trúc Vỹ thở nhẹ:
– Vậy thì chị xa anh ấy đi, chị không cần cơ mà! Trong khi em yêu anh Sâm, em không thể sống thiếu anh ấy được.
Duy Trâm tròn mắt, không dám tin những gì mình vừa nghe thấy. Cô ta ngồi phịch xuống ghế, kêu lên:
– Trời đất! Trên đời này còn có người ngây thơ như vậy được sao?
Trúc Vỹ vẫn nhẹ nhàng:
– Sao? Chị Trâm? Chị tha cho anh ấy chứ? Chị đã cào anh ấy bị thương, như vậy là hả dạ rồi phải không?
Duy Trâm hỏi ngược lại:
– Thế còn cô? Cô cũng tha thứ cho Sâm à?
Trúc Vỹ quay lại nhìn Từ Sâm:
– Em không hề giận anh ấy, bởi vì anh ấy quen
chị trước. Vậy nếu anh ấy có yêu thương chị vì chị đẹp, đó cũng là
chuyện tự nhiên. Ngay em là con gái, em cũng thấy chị thật quyến rũ cơ
mà. Sau đó anh ấy xa chị, có lẽ tại vì chị không yêu anh Sâm. Anh Sâm đã
yêu và được yêu. Em yêu anh ấy thật lòng, không có gì để giận hay để
tha thứ cả.
Duy Trâm tròn mắt:
– Cô… cô không sợ sau này Sâm thay lòng đổi dạ, yêu một người khác ư?
Trúc Vỹ lắc đầu, thái độ thành tín của một kẻ ngoan đạo khi nhắc đến thượng đế:
– Anh ấy sẽ không bao giờ như thế.
Quay sang Từ Sâm, Trúc Vỹ hỏi:
– Sao? Anh có thay đổi không? Nếu có thì chắc tại em đã không yêu anh như ý anh muốn.
Từ Sâm cảm thấy đôi mắt ươn ướt. Chàng không nói
gì hết, cổ họng như nghẹn lại. Trúc Vỹ đưa tay lên sờ mặt Từ Sâm, có lẽ
lo lắng:
– Anh đau lắm không? Thôi chúng ta lên lầu đi, em sẽ băng vết thương lại cho anh.
Quay sang Duy Trâm, Trúc Vỹ nói:
– Cảm ơn chị Trâm nhé. Chị rất tốt, chị đã nhường anh ấy cho em. Thôi chào chị.
Trúc Vỹ nắm tay Từ Sâm bước ra ngoài, khép cửa
lại. Chợt nhiên, căn phòng chìm trong im lặng. Màn trình diễn vừa rồi
của Trúc Vỹ ngoài dự đoán của mọi người.
Thật lâu, Tạ Thắng mới lên tiếng:
– Thật tình mà nói, dù Trúc Vỹ là con tôi, nhưng chưa bao giờ tôi hiểu được nó.
Bảo Lâm có vẻ suy nghĩ:
– Em thì thấy khác. Em nghĩ là tất cả chúng ta ở
đây đều là những con người bình thường. Còn Trúc Vỹ, cô ấy toàn bích
như một thiên thần vậy.
Duy Trâm chợt buột miệng:
– Nếu không phải thế, thì một là cô ấy quá thông minh, hai là người ngu xuẩn nhất, chỉ có một trong hai lẽ đó.
Bảo Lâm suy nghĩ về câu nói của Duy Trâm:
– Chị có lý đấy.
Gian phòng lại chìm trong yên lặng. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng của mình.
Duy Trâm thở dài, cô ta có vẻ chán chường, đứng dậy:
– Thôi bây giờ tôi phải về. Kịch đã diễn xong,
quậy phá cũng hết mình. Tất cả hoài công, vô ích. Coi như tôi không đạt
được mục đích. Tôi là kẻ thất bại, thất bại một cách nhục nhã.
Bảo Lâm chợt nắm lấy tay Duy Trâm:
– Khoan đã, hãy đợi một chút!
– Còn đợi gì nữa? Tất cả đã nhạt nhẽo hết rồi.
Bảo Lâm nhìn thẳng vào mắt Duy Trâm nói:
– Có một chuyện còn chưa giải quyết. Có phải chủ
nhân cái bào thai trong bụng cô là của anh chàng Kiết Thụ chiêu đãi
viên hàng không của Hãng hàng không không?
Duy Trâm giật mình, cả Tạ Thắng cũng giật mình.
– Tại sao chị lại biết?
Bảo Lâm cười nói:
– Linh tính cho tôi thấy như vậy. Thật ra, có
lần cô đã nói về anh chàng đó cho tôi nghe rồi, và một lần tôi được nghe
chính cô Lynh nói về quan hệ của cô và anh chàng ấy. Hắn không chịu
nhận là chủ cái bào thai ấy à?
Duy Trâm trợn mắt:
– Sao không? Hắn thèm nhỏ dãi chứ lại, nhưng mà
hắn đang thất nghiệp. Hắn bị Lynh đuổi sở, mà tôi thì làm sao có thể lấy
một người chồng không có công ăn, việc làm chứ? Tôi cũng không thể phá
thai.
– Duy Trâm, thế cô có thật tình yêu Kiết Thụ không?
Duy Trâm thú nhận:
– Phần nào thôi! Nhưng hắn lại vô tích sự quá. Lúc này chả có ý nghĩa gì cả.
Bảo Lâm quay sang ông Tạ Thắng:
– Em thấy là anh nên gặp anh chàng trẻ tuổi đó.
Hình như cơ sở quảng cáo của anh cũng đang cần người phải không? Sao ta
không nhận hắn vào? Em nghĩ có lẽ hắn lo việc ngoại giao cũng khá đấy.
Tạ Thắng chau mày, nhìn Bảo Lâm:
– Em nói đúng. Anh cần tuyển dụng hắn cũng nên.
Duy Trâm nghi ngờ nhìn hai người:
– Có thật là quý vị định sử dụng anh ấy không?
Tạ Thắng nói với Duy Trâm một cách khẳng định:
– Mai sáng, cô bảo hắn đến văn phòng gặp tôi.
Nhưng mà phải nhắc hắn, muốn làm việc lâu dài với tôi, không nên làm
chuyện lăng nhăng nữa đấy.
Duy Trâm thật sự xúc động. Cô ta cắn nhẹ môi rồi
đột nhiên “òa” lên khóc. Cô ta khóc một cách ngon lành. Nhìn thái độ
của cô, ai cũng biết cô đang ăn năn, hối hận về những việc mình đã làm.
Duy Trâm ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầy nước mắt:
– Tôi… tôi đã làm việc tầm bậy quá phải không?
Bảo Lâm nói như vỗ về:
– Mỗi người chúng ta nhiều lúc như vậy, hay làm
những chuyện không tính trước. Vả lại, với Trâm, hoàn cảnh đã đẩy cô vào
chân tường, nên những gì cô làm vừa rồi có thể thông cảm được. Thôi
khuya rồi, cô cũng nên về nghỉ. Để tôi gọi tài xế đưa cô về nhà nhé?
Duy Trâm gật đầu. Vài phút sau, Duy Trâm đã ra khỏi nhà. Từ Sâm và Trúc Vỹ thì ở trên lầu.
Trong thư phòng chỉ còn lại Bảo Lâm và Tạ Thắng.
Họ cùng đứng bên nhau nhìn ra ngoài song cửa. Sau một buổi tối căng
thẳng, mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa.
Bầu trời đang sáng dần. Tạ Thắng vòng tay qua ôm lấy Bảo Lâm:
– Em biết là… em có một khuyết điểm lớn lắm không?
– Gì thế?
– Em quá thông minh, nhạy bén.
Tạ Thắng nói và nghĩ đến phương thức mà Bảo Lâm đã dùng để lật tẩy Duy Trâm.
– Với những người như em, đàn ông chúng anh phải
đề cao cảnh giác. Có lẽ anh nên giao vai trò luật sư của anh lại cho em
đảm nhận.
Bảo Lâm tựa đầu vào vai Tạ Thắng cười:
– Còn gì nữa không?
– Còn chứ. Nhưng mà như em nói, khi ta yêu một người nào đó, ta nên yêu cả khuyết điểm của họ, vì vậy anh không nói nữa.
Nắng đã bắt đầu xuất hiện. Những tia nắng đầu tiên đáp xuống hàng chậu kim trản hoa trên bệ cửa.
Tạ Thắng nhìn ra, chợt giật mình:
– Ủa, ai đã mang hết những chậu kim ngư thảo đi đâu rồi? Chỉ còn để lại kim trản hoa thôi?
– Em đấy, hai loại hoa này để gần nhau coi đối chọi nhau quá, nên em dẹp bớt một loại.
– Nhưng em biết Kim trản hoa có ý nghĩa gì không?
– Biết chứ! Nó có nghĩa là “biệt ly”.
– Thế em không tin dị đoan à?
– Anh nghĩ là đặt thêm kim ngư thảo bên cạnh thì mọi sự tốt lành ư?
– Đúng rồi, để hai thứ cạnh nhau sẽ có nghĩa là “Giã biệt sự cao ngạo”.
Bảo Lâm nhìn:
– Chỉ để Kim trản hoa thôi, ý nghĩa sẽ hay hơn.
– Nghĩa thế nào?
– Nếu ta để một hàng chậu chen chúc san sát vào
nhau, nó sẽ có nghĩa là thế này: Giã biệt sự biệt ly! Giã biệt sự biệt
ly! Nói khác, không còn chia tay hay giã từ gì nữa cả.
Tạ Thắng kinh ngạc nhìn Bảo Lâm:
– Đấy, em lại có khuyết điểm. Em thông minh quá!
– Anh đã hứa là sẽ yêu cả khuyết điểm của em cơ mà?
Tạ Thắng lại ôm chầm lấy Bảo Lâm, hôn như mưa lên mắt, môi nàng. Cả hai đắm chìm trong cơn mê hạnh phúc.
Nắng đã lên cao. Nắng ban mai chiếu sáng trên
những cánh hoa còn ngậm sương đêm làm cho chúng lung linh và rực rỡ hẳn
lên. Nắng tràn vào thư phòng, nắng nhảy múa trên tường, nắng lấp lánh
trong mắt của Tạ Thắng và Bảo Lâm.
HẾT
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+