Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Biệt thự Hoàng tử – Chap 51-52 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 51

Hôm nay cả bọn đến trường và thiếu vắng Minh Hoàng. Xung quanh ai cũng lấy làm lạ nhưng họ không biết rằng hắn đã ra đi , phải rất lâu nữa mới quay trở lại nơi đây.

Mới cách đây 24 tiếng đồng hồ , chẳng ai nghĩ rằng Minh Hoàng sẽ đi du học ở Mỹ , ngoại trừ những người trong cuộc như hắn , Minh Thảo và gia đình của hai bên. Thế mà ngày hôm nay – ngay lúc này đây, khi ngoảnh lại sau lưng thì đã không còn nhìn thấy hắn .Cái bóng dáng lầm lũi, lạnh lẽo luôn có một sự thu hút đến kì lạ nay đã xa xăm , xa xăm thật rồi.

-Ê ! Thoại My! Cô đi đâu đó? Tới trường rồi cơ mà!

-Hả? – Nó giật mình đáp , mắt đảo qua đảo lại . Trời đất , đến trường từ “bảy đời” rồi mà nó chẳng hay biết gì hết . Có lẽ là do nãy giờ nó mãi suy nghĩ vẩn vơ.

“ ơ…à…ờ!”

Nó ngập ngừng nói , sau đó lẩn thẩn bước vào trường cùng bộ ba. À không, bây giờ có nên gọi là “bộ ba” nữa không nhỉ? Huhm… Nó chẳng biết phải nói thế nào cho thật chính xác , lòng khẽ thấy bối rối.

Nhìn thấy đám học sinh đang nhốn nháo , Thiên Vũ lại thở dài , tay chắp dài lên đầu :

-Mệt mỏi thật. Chúng ta sắp phải thực thi một công việc vô cùng khó nhằn rồi, Nhất Bảo.

-Ừ , việc thông báo cho fan quả thật là tồi tệ . Nhưng cũng không thể tránh được chuyện này. – Bảo cắn răng nói một cách thật xót xa.

Đi được thêm một đoạn nữa. Nó tạm biệt Vũ và Bảo để vào lớp. Còn 2 bọn hắn thì phải tới gấp phòng họp để thông báo về sự ra đi của Minh Hoàng . Chắc hẳn điều này sẽ khiến không ít fan phải rơi nước mắt nhạt nhòa.

o-0-o

Tại phòng họp fan của Bộ Ba.

Dù chưa đả động gì nhưng sự vắng mặt của Minh Hoàng cũng làm cho họ nhao nhao cả lên. Có lẽ nào họ đã đoán biết được điều chăng?

-Hôm nay tôi – Thiên Vũ – đại diện cho Bộ Ba xin thông báo một tin. Đó là từ nay , Minh Hoàng sẽ không còn học ở trường chúng ta nữa…

Thiên Vũ vừa dứt lời . Cả đám đông đã như vỡ òa ra. Nghe đâu còn có cả tiếng thét và những giọt nước mắt ào ã nữa.

Hắn và Bảo ngán ngẩm nhìn nhau , từng ánh mắt thật nặng trĩu. Nhưng chỉ vài phút sau , Vũ đã nhanh chóng lấy lại ổn định và thông báo thêm vài quyết định nữa. Rằng Bộ Ba vẫn là bộ ba. Tất cả chỉ là tạm thời , Minh Hoàng vẫn là một thành viên của hội và sẽ có ngày cậu ấy sẽ trở về , nhất định thế . May thay, điều đó lại khiến fan an tâm hơn một chút và cả Thiên Vũ , Nhất Bảo cũng vậy .

Không gian trầm lắng trong ít phút trong những giọt nước mắt tiếc nuối , sự ngậm ngùi khôn nguôi .

_______________________________

Ở tại phòng học của nó.

-Ngọc Châu này ! Trên đường tới trường ấy , anh Bảo cứ nhắc tớ hoài à .

Nó mới nói đến đó mà Châu đã giật nảy người quay lại , đáp liên hồi :

-Cái gì? Nhắc cái gì thế ?

Xem ra cậu ấy vẫn đang còn xốn xắng lắm . Có lẽ không phải là giận thật . Mà là làm mình làm mẩy , đan xen chút ích kỉ mà thôi. Coi bộ thì không nghiêm trọng lắm nhỉ?

-Ảnh nói là… mà quên , cậu quan tâm làm gì ? Việc gì tớ phải nói với cậu khi cậu bảo là giận hắn ta rồi cơ nhỉ ? – Nó làm bộ nói , cố tình chọc tức Châu chơi.

-Đáng ghét ! Thế mà dám bảo là bạn thân của tớ cơ đấy! – Châu trề môi đáp , kéo dài hai chữ “đáng ghét”.

Nó thở dài chán nản , sau đó ngồi phịch xuống cái ghế đối diện với Châu .

-Ái chà ! Xem bộ thì bão cấp 10 đã đổ bộ vào đất liền rồi đây ! Duy chỉ có điều dự báo thời tiết bảo là mạnh lắm cơ nhưng thực tế thì không đủ làm gãy cành cây ! – Nó bông đùa vài câu , rồi ấn nhẹ vào trán Châu khiến con bé sực người ra rồi làm mặt nghi ngờ :

-Này! Ý cậu là tớ không giận anh Bảo mà chỉ là giả vờ thôi chứ gì ?

Nó lắc đầu nguầy nguậy chối tội rồi giơ tay đầu hàng :

-Làm gì có ! Tự cậu suy diễn ra cả đấy nhé ! hehehe ! Nhưng mà nói thật nè …

Nói đến đây , nó bỏ tay xuống , ngập ngừng một lát sau đó đổi giọng nghiêm nghị nói :

– Cậu đừng có thế nữa . giống như khi đang cầm một cái ly thủy tinh … nếu không cẩn thận thì sẽ để nó tuột khỏi tầm tay và vỡ . Sẽ không thể cứu vãn được nữa đâu. Hơn hết , những mảnh vỡ ấy có thể khiến cậu đau . Máu có thể chảy ra và ngừng lại ngay lập tức nhưng vết sẹo thì … vẫn hằn trên tay cậu đấy thôi.

Nói rồi nó bỏ ra ngoài lan can . Chã hiểu sao hôm nay nó lại ăn nói triết lí thế không biết?! Nhưng điều đó có mấy quan trọng đâu , quan trọng là dường như nhỏ bạn Ngọc Châu đã hiểu ra vấn đề rồi .

Lòng nó chợt buồn man mác . Nó trộm nghĩ đến Minh Hoàng . Huhm… Không biết đi rồi anh có còn nhớ đến món Mi-xi-xup của nó nữa không nhỉ? Có thường xuyên liên lạc về như lời anh hứa không ? Và… còn nhiều điều nữa lắm . Nhưng không sao , nó còn gặp được anh một lần nữa là vào thứ 7 cơ mà.

Bỗng….

Một bàn tay đặt nhẹ lên vai nó.

-Thoại My !

-Hả?- Nó bất giác nói , giật bắn mình nhắm tịt mắt và hét toáng lên : “ á á á ! Ma !!!”

Lại phải sau vài giây định hình . Nó mới phát hiện ra mình hố như bao lần.

-Trời đất ! Thiên Vũ !!! Sao lần nào anh xuất hiện cũng đầy kì bí như MA thế nhỉ ? Thật là sợ quá đi !

Vũ gãi đầu tặc lưỡi . Nghe nó nói , hắn nửa muốn phản bác nửa lại không . Nhưng chẳng lẽ bên hắn nó lại thiếu cảm giác an toàn đến thế sao? Hắn cũng muốn được như bao người con trai khác , được quan tâm , được chở che người con gái mà mình thương yêu .Mà điều đó thì hay chăng hắn chưa làm được bao giờ , dù đã rất rất cố gắng.

Lần này thì hắn quyết tâm thật sự . Điều đó “thấy rõ” vào giờ ra chơi ngày hôm đó.

……………

Thiên Vũ đụng độ nó ở hành lang . Đã quyết tâm rồi nên hắn sẽ đối xử thật nhẹ nhàng , tình cảm.

Từ đằng xa , một cảnh tượng như mơ , lãng mạn hết chê . Hắn vẫn tay đung đưa phẫy phàng và dần dần tiến lại một gần tới phía nó.

Sững người trong vài giây… Nó há hốc miệng bởi tiếng gọi “eo ẻo” của Thiên Vũ :

– Thoại My ! Thoại My à …

Nó lùi người về đằng sau mấy bước ra vẻ cảnh giác , sau đó nhanh chóng chuyển sắc mặt trở nên hình sự :

-Này ! Kiểu gì đấy hử ?

-Tôi đã bảo là sẽ không như thế nữa rồi cơ mà… Thấy chưa ? Lần này cô đâu có giật mình đâu , phải không Thoại My ? – Vũ đáp bằng giọng hí hửng , pha lẫn “tí tửng” hâm hâm .

Lúc này nó mới vỡ lẻ . Thật đúng là “khìn” quá đi mà . Nó trề môi trề má đăm đăm nhìn Thiên Vũ :

-Thà rằng anh cứ xuất hiện như ma như quỷ như ban sáng cũng được .Chứ cứ như thế này thì … Y chóc gã biến thái . Nói thật là hiện tại tui đang vô cùng hoang mang… Hoang mang thấy sợ luôn . Anh có thật là một boy không đấy ?

– Ơ….cô…. cô… – Vũ cứng họng không nói được gì .

Nó bật cười thích thú sau đó quay phắt 180 độ bước đi để lại Thiên Vũ trơ trọc đứng một mình . Mắt chữ O miệng chữ A : “ Trời đất ơi ! Làm ơn cho con biết con phải làm thế nào đây ? Rắn cũng không được , mềm cũng không được là thế sao? ”

Rồi lại sực nhớ đến chuyện khi sáng . Vũ đuổi theo nó một mạch thật nhanh . Hắn phải làm rõ chuyện này. Suốt hai tiết học vừa qua hắn đã khó chịu lắm lắm rồi.

-Đợi đã My !

-Gì nữa đấy? – Nó đáp , vẫn giọng hằm hằm “cổ điển”.

– Khi sáng lúc cô nói chuyện với Minh Hoàng. Cô… xưng “em” với hắn ta đấy hử?

Nó vểnh mặt lên vẻ thản nhiên :

-Ừa ! Thì sao?

Thiên Vũ bỗng cười phá lên , dù trong lòng thì đang như có lửa đốt. Hắn cố tỏ ra vui vẻ :

-Thì đúng thế mà! Chẳng phải cô yêu hắn ta sao?

-Đúng là đồ hâm thì có ý ! Minh Hoàng là anh trai tui đấy ! – Nó trề môi nói , sau đó lại ngúng nguẩy bước đi . Tất nhiên Vũ vẫn chưa buông tha :

-Là…Là sao ?

-Mệt anh quá đi . Tui còn phải vô lớp nữa . Anh cứ tạm hiểu tui với Minh Hoàng yêu nhau đi cũng được ! – Nó đáp xuề xòa sau đó xông ngay vào lớp , không để cho Vũ có thêm cơ hội nói gì nữa .

Nghe nó nói , bỗng dưng hàng lông mày của Thiên Vũ xô lại vào nhau nhăn nhó. Xem ra hắn đang bực bội lắm .

Nó chợt cảm thấy tức cười . Chã hiểu tại sao nó cứ muốn chọc tức hắn ta thế không biết . Cứ y như nỗi đau khổ của hắn lại là niềm vui của nó vậy. Mà mỗi lúc hắn cau có như con khỉ đột xổng chuồng bách thú , tuy hơi đáng ghét một chút nhưng…cũng dễ thương đấy chứ ! ^^! Hihi

Quên đi quên lại , nói đi nói lại một hồi thì hắn vẫn chưa đưa cho nó sợi dây chuyền mà Minh Hoàng nhờ hắn gởi cho nó. Thôi kệ , để ra về đưa cũng được . Nghĩ rồi hắn bấm bụng cho qua.

________________________________

Ra về nó đã đụng phải gương mặt tưoi hơn hớn của Châu .Huhm… không biết có chuyện gì đây . Thế nên nó liền chống nạnh hỏi :

-Hey ! Có gì mà vui thế ?

-Bí mật ! – Châu khịt mũi nói rồi khẽ giơ một ngón tay ra trước miệng.

Nói thế chứ ai mà chẳng đoán được cái chuyện đang xảy ra với Châu . Chắc hẳn là chàng và nàng đã làm hòa rồi nên mới thế . Không nằm ngoài suy nghĩ của nó , đúng là như thế thật . Châu đã khai sau một hồi nó ỉ ôi năn nỉ. Hơn thế , con bé và Bảo lại còn hẹn nhau ra về cùng đi ăn ở nhà hàng Pháp nữa chứ . Lãng mạn ghê!

Nó chợt thấy lòng ganh tị , nó cũng ước có một chàng hoàng tử luôn chở che bên cạnh như thế . Nhưng mà… ngoại trừ bộ 3 ra thì ai cũng được hết ^^!

-Vậy thôi , cứ đi chơi vui vẻ với gã ý đi nhá ! Tớ về đây ! Bye!

Vẫy vẫy tay chào bạn rồi nó bước lại phía gốc cây bàng gần đó , nơi mà Thiên Vũ đang đứng đợi. Nó quyết tâm lần này phải làm cho hắn ta hoảng hồn một phen mới được.

Rón rén rón rén . Nó đi nhẹ nhàng như không có tiếng động , thế mà…

-Cô tới rồi đấy à ? – Thiên Vũ nhe răng nói , sau đó quay lưng lại cười toét mắt với nó.

Nó há hốc miệng sau đó cố gắng nhăn răng cười lại :

-Ơ..ờ…thôi…về !

-Điệu bộ gì đấy? Cứ như con đười ươi ! – Nói rồi Thiên Vũ choàng tay qua người nó bước đi.

Nó hếch mặt lên nhìn hắn ta chằm chằm :

-Này , bỏ tay ra ! Đừng có ỷ mình là đồ khỉ đột xổng chuồng thú mà thích làm gì thì làm à nha !

Mọi lần thì Thiên Vũ – hắn ta sẽ tức điên lên bỏ tay ra nhưng lần này thì lại khác , hắn đáp lại hết sức vô tư :

-Thích thế đấy!

-Bộ anh thích tui hả ?

-Ừ ! Thì sao?

-Cái gì ?

-Haha ! Sợ rồi kìa ! Đúng là đồ ngốc ! – Vũ nói , gõ đầu nó cái cốc rồi tiếp tục bước đi .

Nó biết chắc là những lời hắn nói lúc nãy là những câu đùa giỡn với mưu đồ chọc tức nó thôi . Nhưng sao nó vẫn có cảm giác gì đó lạ , lạ lắm . Nó hít một hơi thật sâu cố giữ lấy bình tĩnh , tự nhủ lòng rằng không nên nghĩ xa .

Bỗng….

“ Tách! Tách!”

Từng hạt mưa tí tách rớt xuống đầu nó . Chưa khỏi bất ngờ thì “Rào! Rào!”

Mưa đã ngày một to dần.

-Chết rồi ! – Nó khẽ thốt lên thì Thiên Vũ chợt nắm lấy tay nó kéo vào một hiên nhà gần đó để trú mưa. Thật may !

Nó lấy tay phủi sơ quần áo , đứng nép mình vào sát bức tường phía sau. Xung quanh chỉ có nó , hắn và một màn mưa trắng xóa.

Run run… Nó lạnh. Nó lè lưỡi cho qua vì khi sáng Thiên Vũ cũng có nhắc nó mặc áo khoác rồi nhưng nó không chịu nghe.

-Mặc vào đi ! – Vũ chợt nói và cởi áo khoác của mình đưa cho nó .

Nó nhíu mày nhìn hắn một cách khó hiểu .

-Nhìn gì mà nhìn chứ ? Khi sáng tôi nhắc cả rồi mà không chịu nghe đấy nhá . Thôi , mặc vào đi không khéo lại bị cảm . Không có ai chăm sóc cho cô đâu.

-Ơ … Ờ…Nhưng , còn anh thì sao ?

-Cô yên tâm đi . Tôi không lạnh. – Vũ đáp rồi choàng áo khoác vào cho nó , không để cho nó ậm ờ thêm câu gì nữa.

“ Cảm ơn anh!” – Nó lí nhí nói , chưa chắc Thiên Vũ đã nghe nhưng thực tế thì nó cũng không muốn hắn nghe được . Lòng nó cảm thấy ấm áp hơn , là vì áo khoác của hắn hay chăng là vì một điều gì đó tuy nhỏ bé nhưng khiến người ta phải cảm thấy diệu kì ?

Nó chợt trộm liếc mắt sang phía Thiên Vũ . Đôi môi hắn nhợt nhạt . Có lẽ hắn cũng đang lạnh , vậy mà dám bảo là không lạnh và nhường áo cho nó cơ. “Cho chết!” Nó rủa thầm nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi xót xa .

Thiên Vũ ngắm nhìn mưa , ánh mắt xa xăm lạnh giá . Rồi , hắn sực nhớ ra sợi dây chuyền nên liền đưa ra cho nó.

-Thoại My ! Của cô nè !

Nó giật mình quay đầu lại :

-Huhm? Cái gì cơ? – Nói rồi nó đón lấy chiếc hộp từ tay hắn . Im lặng và mở ra nhẹ nhàng.

-á ! Dây chuyền của tui ! – Nó thốt lên đầy ngạc nhiên mừng rỡ. Vậy là món đồ mẹ nó dặn phải giữ cẩn thận đã quay về lại bên nó rồi.

-Uhm ! Đúng rồi đấy , lần này đừng có đưa đi cầm đồ nữa ha.

-Nhất định thế .Trừ khi anh lại … – Nó nói đến đây thì chợt thấy mặt Thiên Vũ biến sắc , vì thế nó không nói nữa mà phản xạ đưa tay che miệng. Sau đó như thể sợ sợi dây lại biến mất , nó vội vàng lấy ra và đeo vào cổ . Nhưng loay hoay mãi mà chưa được .

Thật đúng là mỗi lần đụng vào những món trang sức là nó lại lúng túng , vụng về đến lạ. Thấy thế , Thiên Vũ khẽ lắc đầu rồi cầm lấy sợi dây chuyền và đeo vào cổ cho nó.

“ Thình thịch ! Thình thịch !” Nó đang nghe rất rõ âm thanh ấy – âm thanh của trái tim khi biết… thế nào là rung động.

Chap 52

Hai ngày trôi qua nhanh chóng . Hôm nay đã là thứ 7 , ngày Minh Hoàng đến sân bay sang Mỹ du học.

Chính vì vậy nên nó , Thiên Vũ , Nhất Bảo và Ngọc Châu quyết định sẽ nghỉ học một buổi để ra đấy tiễn Minh Hoàng.

Nó vừa vui vừa buồn . Vui là vì sẽ được gặp Minh Hoàng . Còn buồn là … từ nay khoảng cách giữa nó và anh lại càng xa. Cuộc đời là thế đấy , tại sao cứ để người ta xích lại gần 1 phần thì lại đẩy người ta ra 10 phần ?

Bốn con người đặt chân tới Sân bay . Bây giờ là 8h30 . Vậy là còn 30 phút để họ gặp Minh Hoàng .

-Minh Hoàng ! Minh Thảo ! – Nhất Bảo giơ tay vẫy vẫy Hoàng và Thảo . Xung quanh đó còn có gia đình của hai bên nữa .

-Oh ! Các cậu đến tiễn bọn tôi đấy à ? – Hoàng cười nói với vẻ mặt tươi tắn . Có ai biết rằng đằng sau vẻ mặt tưởng chừng như vô cùng thoải mái ấy thì lại là một nỗi buồn khôn nguôi?

-Tất nhiên là phải tới chứ ! – Nó nói rồi quay sang nắm lấy tay Minh Thảo : – Lâu ngày chưa gặp em nhỉ? Dạo này có vẻ mập mạp đáng yêu nha.

Minh Thảo trề môi đáp :

-Sao ai cũng nói em như vậy thế nhỉ? Có lẽ phải ăn kiêng thôi!

-Đừng! Form thế này là chuẩn rồi đó. Qua bên ấy phải giữ gìn sức khỏe, đừng có nhịn ăn mà kiệt sức nha Thảo.

-Hì ! – Thảo cười gượng , mặt con bé có vẻ căng thẳng và chút nặng nề dễ nhận thấy.

Sau đó , cả bọn kéo nhau lại phía gia đình hai bên để chào hỏi cho phải phép. Nó vô tư không nhận ra rằng , người đàn ông đứng tuổi đang mải nhìn nó không rời mắt. Người đó là ông Nguyễn – bố của Minh Hoàng.

-Cháu là …?

Thấy bố mình sững lại như vậy , mặt bỗng dưng biến sắc nên Minh Hoàng đã hiểu ra phần nào của vấn đề nên liền chen ngay:

-Cô ấy là Thoại My , ở cùng Biệt thự với tụi con .

Hoàng quay sang nhìn nó , thở phào nhẹ nhõm khi thấy mặt của sợi dây chuyền nằm ở trong áo . Chứ không thì không ai đoán chắc được chuyện gì sẽ xảy ra…?

-Anh trai ! Anh qua Mỹ khi nào về ? – Nó nheo nhéo hỏi , lắc nhẹ tay Minh Hoàng.

Ông Nguyễn lại để ý từng hành động , lời nói và cử chỉ của nó . Sao thật giống…

-Huhm… Chắc cũng phải vài năm!

-Khi về nhớ phải mua quà cho em gái đó nha ! – Nó cười đáp vô tư. Trong khi đó thì Minh Thảo lại há hốc miệng :

-Cái gì mà anh trai…em gái…??

-Hehe ! Dạng như anh em kết nghĩa ý mừ. – Nó nhăn trán đáp , cố suy nghĩ dùng từ gì để diễn đạt cho hợp lí một chút.

Nghe nó nói , Minh Thảo cũng không tránh khỏi được ngạc nhiên . Nhưng chỉ là một tí tẹo thôi , con bé cười nhẹ ranh ma nói :

-Ghê nha ! Hồi lâu còn thấy ghét nhau như chó mèo , thế mà giờ lại kết nghĩa “anh em” cơ đấy ! Chà , chà , chà !

Minh Hoàng cũng cười , sau đó quay sang nói với Thiên Vũ và Nhất Bảo một vài điều . Về cuộc sống , về fan và cả về … Black Rose – đây cũng là điều mà hắn lo lắng nhất khi quyết định đi Mỹ.

…………

Ngay lúc này đây , từ đằng xa . Một cô gái đau đáu nhìn về phía Minh Hoàng , nước mắt rơi lã chã hòa lại thành dòng với vẻ buồn ảm đạm . Không ai khác đó là … Phạm Cẩm Tú.

Anh phải đi về một nơi xa
Anh không thể sống như thế một ngày bên em
Đôi ta đã yêu nồng say mật ngọt trăng sao
nhưng trong đêm mưa anh ra đi vội vàng
Làm tim em đau đớn người nào có biết
Em không trách anh sao quá vô tình
Đã cho ta gặp nhau đã trải qua bao ngày hạnh phúc
Giờ mình em làm sao hỡi anh
Tại vì sao lòng cứ phải nhớ một người mãi không không quay về
Tại vì sao lòng không thể quên quên được anh trong tim

Kể từ bây giờ , đến cả cơ hội bắt gặp ánh mắt lạnh lùng từ Minh Hoàng hay những lần nhìn trộm từ xa cũng không còn nữa rồi . Siết chặt đôi bàn tay lại , cô phải mạnh mẽ!

Bỗng…

-Chuyến Bay từ Việt Nam sang Hoa Kì số hiệu 197 chuẩn bị cất cánh vào lúc 9h. Đề nghị những hành khách của chuyến bay tới khu gởi đồ và tập trung tại phòng chờ bay. Xin chân thành cảm ơn. The flight from VietNam to the USA …

Minh Hoàng thở dài , nắm chặt lấy tay mọi người một lần nữa và nói :

-Bây giờ tôi phải đi rồi. Mọi người ở lại chú ý giữ gìn sức khỏe, thỉnh thoảng tôi sẽ liên lạc về bên này. Tạm biệt,hi vọng sẽ sớm gặp lại mọi người!

Nói rồi anh vẫy tay chào nhưng chưa đi vội . Anh bước tới phía nó , thì thầm một điều gì đó mà khiến nó phải sững lại , nó không tin vào tai mình nữa , nó không tin đó là sự thật . Có lẽ Minh Hoàng chỉ dối nó thôi . Anh đã bảo rằng … Thiên Vũ yêu nó. Hơn thế , lại còn … rất nhiều.

Nó rủa thầm , biết là anh sắp đi Mỹ , sắp có một khoảng cách nửa vòng Trái Đất nhưng cũng không nên đùa giỡn kiểu đó chứ nhỉ ? Anh thật là… Đã thế , lại còn bảo là nó phải trân trọng điều đó . Tuy nhiên , Thiên Vũ có yêu nó đâu mà trân trọng cái gì chứ. Rõ ràng cái gã Thiên Vũ ấy rất ghét nó cơ mà.

Rốt cuộc là như thế nào ? Điều đó vẫn là một dấu chấm hỏi trong nó. Dù câu trả lời đã được ấn định chắc chắn trong nó rằng : “Không có chuyện đó đâu!” Nhưng … một điều gì đó đã ngăn không cho nó nghĩ như vậy . Huhm… Càng lúc lại càng một khó hiểu .

Nó lại miên man nghĩ linh tinh , rồi lại thầm trách mình nghĩ xa quá . Mà có lẽ là xa thật. Nó nhăn trán.

Bỗng , nó ngước mặt lên thì Minh Hoàng đã đứng ở bên kia cửa kính . Một câu tạm biệt nó cũng chưa nói được với anh. Dù có thể anh không thấy nhưng nó cũng ráng vẫy tay một lần nữa , nó nhắm mắt lại thì thầm với chính mình : “ Mong anh sớm quay về !” . Một phút lặng bình yên trong nó.

Ngước mắt lên bầu trời , máy bay đã thẳng cánh . Minh Hoàng đã rời xa . Và nước mắt nó cũng đã chực tuôn rơi.

____________________________________

Minh Hoàng đặt chân lên máy bay một mình . Còn Minh Thảo thì không , con bé không muốn theo học quản trị kinh doanh ở Mỹ mà tha thiết muốn được trở thành một hướng dẫn viên du lịch – niềm đam mê từ nhỏ của con bé . Chính vì vậy , Minh Thảo đã không sang Mỹ mà đặt chân tại một máy bay khác qua Pháp để theo học chuyên ngành đó mà không hề có sự hay biết của gia đình . Lẽ đương nhiên , Minh Hoàng là tòng phạm nhưng hắn yên phận với việc qua Mỹ vì … Thoại My .

Hắn định lôi cuốn sách ra đọc nhưng lại buồn ngủ nên thiếp đi một lát . Thì…

-Tôi có thể ngồi ở đây được không?

Một giọng nhỏ nhẹ vang lên . Nghe thôi cũng biết là của một vị tiểu thư đài các nào đó. Nhưng hắn cũng chẳng buồn mở mắt .

Đến một lát sau …

-Tôi có thể ngồi đây được không ? – Cô gái nhắc lại lần nữa , vẫn nhẹ nhàng.

Và đến lần thứ ba…

-Không lẽ một chàng trai lịch sự mà lại dửng dưng trước câu hỏi của một cô gái sao ?

Minh Hoàng thở dài ngán ngẩm , bỏ cuốn sách xuống và mở mắt ra . Chà , một cô gái xinh đẹp , thanh thoát với bộ váy trắng tinh khôi mềm mại , chiếc cài tóc cùng tone trắng bản to và một mái tóc đen óng , tay cầm một chiếc violin nhỏ gọn . Nhìn kĩ lên gương mặt thì không ai có thể phủ nhận rằng nó quá hoàn hảo , đôi mắt buồn nhưng lại quyến rũ đến lạ.

Hắn không đáp , chỉ xích sang một bên tỏ ý mời ngồi . Cô gái ấy dường như cũng hiểu nên nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh hắn .

Lại một lần nữa , hắn biết thế nào là trộm nhìn một người con gái.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+