Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bình minh và Hoàng hôn – Chương 05 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương năm. CÒN AI YÊU EM NỮA ĐÂU

Giờ tan học luôn là lúc đông đúc náo nhiệt nhất, Kỉ Đình cùng với mấy người bạn học ồn ào rổn rảng bước ra khỏi khu lớp học của trường chuyên, càng về gần đến nhà, người xung quanh càng thưa thớt, Lưu Lý Lâm cũng đã về nhà bên ngoài khu trường học. Kỉ Đình một mình đi trên con đường vắng, thi thoảng lại đụng mặt vài người quen, cậu cũng không muốn vội về làm gì, ở trong trường đại học có cái hay là chỗ nào cũng có những thảm cỏ xanh và đất hoang rộng lớn, muốn loăng quăng dạo chơi ra sao đều được hết. 

Cậu men theo hướng giáp với khu tập thể công nhân viên và dãy núi phía sau, không hẹn mà gặp ngay Chỉ Di cũng vừa mới tan học về. Chỉ Di lưng đeo cặp sách, cúi gằm mặt bước trên đường, không biết vì sao mà bộ đồng phục cô bé mặc trên người lại rộng thùng thình khác thường, khiến dáng người cô nàng trở nên gầy gò khẳng khiu. Cô bé không rực rỡ bắt mắt như Chỉ An, dáng vẻ như một đóa cúc bé xinh, khiến người ta không nén nổi xót thương, Kỉ Đình mỉm cười đứng nguyên tại chỗ, nhìn cô bé không hề hay biết gì đang dần dà đi tới, lúc này cậu mới gọi một tiếng, “Chỉ Di”. 

Chỉ Di ngẩng đầu lên, nhìn thấy cậu, lắp bắp nói, “Anh… Kỉ Đình… Anh cũng vừa tan học à?”. 

Mặt mũi cô bé đỏ lựng, khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng lòng bàn tay lộ vẻ đáng thương vô ngần, Kỉ Đình bỗng thấy hơi buồn cười, “Em cứ nhìn chăm chăm xuống đất làm gì thế, không sợ va phải người ta à?”. 

“Vâng… À không, không… Không phải…” Cô bé dường như cũng chẳng biết mình muốn nói gì nữa, cơ hồ sắp cắn phải lưỡi, trông thấy Kỉ Đình cười, cô cũng ngượng nghịu cười theo. Một cơn gió thổi ùa tới, bím tóc cô bé tết đằng sau sà xuống mấy sợi, ôm lấy khuôn mặt cô, nhồn nhột, cô giơ tay vén lên, nhưng mấy sợi tóc ấy ương bướng chẳng nghe lời, bị gạt ra rồi, lại tung tẩy rớt xuống. Kỉ Đình cúi mặt, nhẹ nhàng giúp cô bé vén mấy sợi tóc ấy ra sau tai, thùy tai cô bé mỏng manh nhỏ nhắn, thoáng trong veo, ửng đỏ khác thường. 

Tay Kỉ Đình rất mát, vô tình chạm phải vành tai nóng ran của cô bé, như băng lạnh bỏng rát, cô bé bất giác hơi run rẩy, ngại ngùng né tránh, “Anh vẫn chưa về nhà à?”.
“Vẫn sớm mà, anh đi loăng quăng một tẹo, đọc sách lâu, mắt hơi khó chịu”, Kỉ Đình mỉm cười đáp lời. 

“À.” Chỉ Di gật gật đầu, “Thế thì em về trước đây, anh cũng nhớ về sớm nhé!”. 

Kỉ Đình dõi theo dáng vẻ rón rén hốt hoảng của cô bé, lại bật cười lần nữa. Chỉ Di cũng bắt đầu lớn rồi, cô bé không còn là cô nhóc ngày xưa lui cui bên cạnh cậu nữa, cậu không hiểu nổi tại sao cô bé càng lớn càng xa cách với cậu, tâm sự của mấy nàng thiếu nữ thật khiến người ta không sao đoán được. Trước mắt cậu bất chợt hiện lên hình ảnh cô bé Chỉ Di khóc thút thít trong góc tối lúc họ gặp nhau lần đầu tiên, cậu đã từng hứa sẽ mãi mãi bảo vệ cô bé, nhưng có lẽ, Chỉ Di chẳng cần cậu bảo vệ cô suốt đời, chắc hẳn một ngày đẹp trời nào đó, bên cạnh Chỉ Di sẽ xuất hiện một người thực sự bảo vệ được cô. 

Cậu cứ bước đi lang thang vô định, một cơn gió mát lạnh hiếm hoi trong buổi chiều chạng vạng tiết chớm hạ ập tới, khiến nỗi niềm trĩu nặng trong lòng cậu cũng dần dần vơi nhẹ đi, bỗng cậu nghe thấy trong lùm cây thấp lè tè trước mặt phát ra tiếng sột soạt, dấn thêm vài bước, cậu nhìn thấy ở đó có hai bóng người đang áp chặt vào nhau. 

Kỉ Đình chẳng lấy làm lạ, những cặp nam nữ tình tự ở khu núi non sau trường vốn nhan nhản, cậu đã định bước tránh đi, nhưng thốt nhiên nhớ rằng có một khoảng thời gian hồi còn nhỏ, cậu vẫn thường đi với Chỉ An, chuyên bày trò tai quái phá bĩnh việc hay ho của người khác làm vui, không nén nổi có chút buồn cười. Cậu nổi máu nghịch ngợm, đưa mắt nhìn về hướng đó, phát hiện thấy hóa ra hai người kia đều mặc bộ đồng phục của trường chuyên… Trong đó bóng dáng một người có nét quen thuộc khiến cậu chết lặng. 

Sau này nghĩ lại, Kỉ Đình không biết rốt cuộc lúc ấy mình đã nhìn như vậy bao lâu, có lẽ chỉ là một vài giây, có lẽ nhiều hơn. Gió thổi qua, lay đám cành lá ngay bên cạnh quệt vào mặt cậu, khiến cậu thấy đau nhói, còn đau hơn cả trong tưởng tượng của cậu. Thế nhưng cái nhói đau ấy khiến cậu trở nên tỉnh táo, hai người đang ở trước mắt kia, một người là em gái cậu, cậu có quyền phá ngang họ. 

Cậu khẽ ho một tiếng, đúng như mong đợi, hai người đang ôm riết lấy nhau kia lập tức rời nhau ra. 

Nửa người trên của Chỉ An vẫn còn đang tựa vào Trần Lang, trên mặt cô bé hoàn toàn không có lấy nửa vẻ căng thẳng hay xấu hổ vì bị bắt quả tang, cô hơi nheo mắt lại, tỏ vẻ rất hứng thú ngó Kỉ Đình lom lom. 

Cô vẫn còn là một đứa trẻ con, làm sao lại thế này được? Sao lại thế được?! 

“Sao khéo thế, Kỉ Đình, cậu cũng ra đây dạo chơi đấy à?” Trên mặt Trần Lang vẫn còn vẻ đỏ gay chưa tan hết, thế nhưng vẫn mấp máy miệng chào hỏi Kỉ Đình một câu. 

“Thật không phải vì đã làm phiền đến hai người, thế nhưng làm ơn buông tay khỏi người em gái tôi được chứ?” Khuôn mặt Kỉ Đình không biểu hiện gì, cậu thầm nghĩ, có lẽ Lưu Lý Lâm nói phải, Trần Lang quả thực là một kẻ đáng ghét, lúc này mà cậu có thể biến thành Lưu Lý Lâm thì hay biết bao, nếu như thế, cậu có thể có đủ những từ ngữ độc địa, không nề hà kiêng nể gì mà trút hết lên kẻ đang đứng trước mặt cậu. 

“Em gái à?” Trần Lang thoáng vẻ cười cợt nhìn Chỉ An với ánh mắt dò xét. 

Chỉ An chẳng nói chẳng rằng, rời khỏi người Trần Lang, nói với Kỉ Đình, “Làm sao nào, anh Kỉ Đình?”. 

Cô bé từ xưa tới giờ chưa từng gọi cậu như vậy, lúc này cô hơi nghiêng đầu nhìn cậu, mỉm cười ngoan ngoãn, khiến Kỉ Đình thoáng chốc hoảng hốt, nụ cười này, cách xưng hô này, chẳng phải là điều cậu đã từng mong đợi biết bao lần đó sao? 

“Nói vậy thì, ông anh chủ ý tới đây để chăm sóc cô em đấy nhỉ?” Trần Lang nhìn Kỉ Đình cười. 

Thái độ của Kỉ Đình vẫn ôn hòa, thế nhưng giọng nói lạnh tanh, “Chỉ e Phó Hiệu trưởng Trần cũng thi thoảng đến chốn này dạo bộ, nhân tiện săn sóc đến Trần công tử một thể”. 

Trần Lang cười khẩy, “Đem bố tôi ra dọa tôi đấy chắc?”. Thế nhưng trên nét mặt cậu ta không phải không thoáng vẻ ngại ngần. 

“Anh cứ về trước đi, nhớ mang cho em cái màu em cần đấy.” Chỉ An nhìn Trần Lang cười cười. 

Cô bé đã nói vậy, Trần Lang cũng không cứng đầu cứng cổ nữa, “Được rồi, đến lúc đấy anh sẽ đến gặp em”. Lúc bước ngang qua người Kỉ Đình, cậu ta nói một câu, “Đi nhờ cái”. Kỉ Đình cười cười nhìn cậu ta, không hề nhúc nhích, hai cậu nam sinh va người vào nhau, hai tấm vai đụng nhau đau điếng. 

Trần Lang đi khuất rồi, Kỉ Đình không nói gì thêm, cậu đứng nguyên chỗ cũ, im lìm nhìn Chỉ An, cậu muốn nghe xem cô bé sẽ nói năng ra sao. Chỉ An thì lại tóm phắt lấy cái cặp sách đang vứt chỏng chơ trên thảm cỏ, dúi ngay vào tay Kỉ Đình, “Đi thôi”. Cô bé làm ra vẻ chẳng có chuyện gì, hích cậu một cái, rồi nghênh ngang tiến lên phía trước. 

Kỉ Đình vác cặp của cô bé lên vai, bước theo sau, đi được một đoạn, cậu nói, “Chỉ An, em không cảm thấy là phải nói gì với anh về việc vừa rồi hay sao?”. 

Chỉ An quay ngoắt người lại, Kỉ Đình né không kịp, hai người đâm sầm vào nhau, cậu sợ cô bé ngã, bèn giơ tay ôm lấy eo cô, cô bé rất gầy, tấm lưng ong mỏng manh tới nỗi cậu cảm thấy mình có thể ôm nó đến vỡ vụn. Chỉ An ngẩng đầu lên nhìn cậu trân trân, đôi mắt ấy khiến cậu sởn da gà, cậu như bị điện giật, rụt bắn tay lại, đưa ra sau lưng. 

Cô bé vẫn dính sát lấy cậu, tỏ vẻ khiêu khích, “Có cần em phải miêu tả chi tiết không?”. 

Cậu cắn chặt môi, một bàn tay nắm chặt phía sau lưng, không cho phép mình được né tránh ánh mắt của cô, lặng phắc hồi lâu, cậu đưa ra một câu trả lời khiến ngay cả Chỉ An cũng không ngờ nổi. 

Cậu bảo, “Có chứ”. 

Chỉ An nên biết là, từ nhỏ cậu đã là đứa trẻ không chịu nổi khích bác, đặc biệt là những khích bác mà cô bé chĩa vào cậu. 

Chỉ An mỉm cười, rất nhiều người mê đắm cái vẻ nửa cười nửa không nơi khóe môi cô, thế nhưng Kỉ Đình lại yêu mến cái nụ cười như lúc này của cô, hệt như một đứa con nít thơ ngây vô tội. 

“Chi tiết cụ thể là… Em mượn anh ta một cái bút chì màu, thực ra việc vẽ vời cũng hay ho lắm, hồi trước làm sao mà em lại không biết nhỉ?” Cô bé nhìn cậu đáp lời. 

Kỉ Đình hơi tỏ vẻ mỉa mai, “Anh có phải thằng ngốc đâu, mượn bút màu mà phải ôm nhau như thế hay sao?”. 

“Như thế thì có gì không đúng chứ?” Cô bé hỏi lại với vẻ rất thật thà. 

“Em mới có tí tuổi đầu? Em có biết mấy đứa con trai đấy trong bụng nghĩ ngợi cái gì không?” 

“Thế nhưng em thích có người ôm em, em cần có ai đấy yêu em.” 

“Rất nhiều người yêu em đấy chứ, thế nhưng không nhất định phải có cái kiểu bày tỏ thế này”, Kỉ Đình nói với vẻ rất gay gắt. 

“Ai, còn ai nữa thế?” Cô quay ngoắt thái độ hỏi vặn lại. 

“Ai cái gì cơ?” Kỉ Đình nhất thời không hiểu ra. 

Chỉ An nhếch mép lên, “Anh nói rất nhiều người yêu em, rất nhiều là những ai, ai yêu em? Anh nói xem!”. 

Kỉ Đình cúi mặt xuống, cậu có thể cảm thấy hơi thở của cô bé, trong lòng rối loạn, một câu trả lời chỉ chực thốt ra khỏi miệng cậu, lòng bàn tay cậu đang giấu sau lưng cứ dấp dính, cậu hơi động cựa, mới biết là mình đã nắm chặt tay đến thế.

Cậu lùi lại đằng sau một bước, “Ít nhất có Chỉ Di yêu em”. 

Chỉ An lại nheo nheo mắt, chăm chú dò xét Kỉ Đình. 

Cậu nghiêng đầu đi. 

“Người khác yêu em là một chuyện, bản thân em là con gái, càng cần phải biết yêu chính bản thân mình, có rất nhiều việc em có thể để dành về sau hẵng làm, ví dụ như với Trần Lang chẳng hạn, cậu ta chẳng phải là không tốt, thế nhưng tuổi em còn nhỏ quá”. 

“Vớ vẩn!” Cô bé lại dấn lên một bước. 

“Có thể em không thèm để ý đến việc bị chú Cố biết chuyện, thế nhưng giả như bọn họ biết thật, em cũng chẳng thoải mái hơn bây giờ được đâu.” Kỉ Đình vờ như không biết đến cái áp sát của cô bé. 

“Anh định mách với họ cái gì?” 

“Kể với chú dì hết sự thực mà anh nhìn thấy, anh không thêm mắm dặm muối gì hết.” 

“Thật không?” Giọng Chỉ An vút cao kỳ quái, sau đó Kỉ Đình cảm thấy bàn tay giấu sau lưng mình đã bị nắm chặt lấy, đáp xuống một nơi thật mềm mại, phập phồng ấm áp. 

Động tác của cô bé nhanh quá, bàn tay của cậu thậm chí còn đang giữ nguyên tư thế vo nắm đấm, thế nhưng vẫn cảm thấy nhịp tim của cô bé, hoặc giả tiếng tim đập điên cuồng như muốn giãy tung khỏi cơ thể ấy bắt nguồn từ chính cậu chăng? Thình thịch, thình thịch… Cơ hồ ở giữa đất trời chỉ còn lại nhịp đập này thôi, thứ chấn động ấy mãnh liệt quá đỗi, đến mức về sau khi hồi tưởng lại khoảnh khắc chớp nhoáng này, cậu cũng chỉ nhớ được giữa màn trống rỗng, nhịp tim đập rổn rảng như xé tai, và cả thứ mồ hôi dấp dính khắp lòng bàn tay nữa. 

“Đừng có nhúng mũi vào việc của em, nếu không em cũng sẽ mách bác Kỉ cái sự thực này cho mà xem, hệt như anh, em cũng không thêm mắm dặm muối gì hết.” 

Kỉ Đình đương nhiên không hề hé lộ cho bất cứ ai về “sự thực tai nghe mắt thấy” ấy, Chỉ An đã biến buổi chiều tà hôm ấy thành bí mật của riêng mình cậu, một thứ bí mật mà chính bản thân cậu cũng chẳng dám lật lại, chỉ có lúc nửa đêm mộng mị, bàn tay của cậu xòe ra chới với, rồi lại nắm chặt giữa hư vô, hoang mang cực độ, cậu sợ rằng đến một ngày nào đó, ngay cả chút hơi ấm trong khoảnh khắc ấy cậu cũng để vuột mất mà thôi. 

Chính trong tâm trạng hoang mang ấy, Kỉ Đình kết thúc quãng đời trung học, cậu lấy gương mặt điềm tĩnh vô cùng mà bước vào trường thi đại học, thầy giáo nói rằng tâm lý của cậu ổn định, chẳng ai hay biết dưới cái vỏ bọc điềm tĩnh này, lòng dạ cậu rối bời. Cậu giống hệt như một cỗ máy thi cử, những đề bài cùng công thức trong đầu cứ thế ghép lại với nhau, hệt như bản năng vậy, sau đó tuôn ra ào ạt dưới ngòi bút. Lúc đã hoàn thành xong bài thi, cậu im lặng ngồi nguyên tại chỗ, mặt nhìn chăm chăm vào giấy thi, thế nhưng bên tai chỉ có nhịp tim đập rộn ràng ngày hôm ấy, cô bé áp sát vào cậu, bướng bỉnh hỏi dồn: Ai yêu em, có ai yêu em đây?… 

Sau khi kết quả thi được công bố, tuy điểm của cậu không cao như bố mẹ mong đợi, thế nhưng cũng không đến nỗi tồi, Kỉ Đình chọn Đại học G làm nguyện vọng thứ nhất của mình, thế nhưng lại không điền tên khoa Vật lý. 

Chủ nhiệm ban tuyển sinh đích thân đến gặp Kỉ Bồi Văn, hỏi xem ông có muốn tìm cách sửa lại nguyện vọng của Kỉ Đình không, Kỉ Bồi Văn lưỡng lự hồi lâu, rồi quyết một câu, “Thôi dẹp đi, để mặc thằng bé”. Sau đó, mấy đêm liền, ông trằn trọc khó ngủ, nằm trên giường cứ thở vắn than dài, đến cả bà vợ – Từ Thục Vân – cũng chợp mắt không xong. Ông không hiểu nổi, con trai ông rõ ràng có thiên bẩm kế thừa chuyên ngành Vật lý, từ nhỏ đến lớn, nó học môn này rất tốt, trước nay chưa từng nghe nó hở ra là không thích môn này, thế mà điểm thi Vật lý của nó vừa rồi chỉ vừa vặn qua điểm chuẩn, nguyện vọng của nó bay bổng khắp chốn, chỉ riêng có khoa Vật lý thì lại không điền vào. 

Thực ra trước khi người của ban tuyển sinh tìm đến, ông đã nói chuyện thẳng thắn với Kỉ Đình, ông hỏi cậu quý tử, có phải trong lòng đã có chủ ý nào đó rồi không, nếu có thì cứ nói thật cho bố mẹ biết, chứ không nên lấy tiền đồ sự nghiệp của mình ra làm trò đùa. Kỉ Đình chỉ đáp rằng, cậu chẳng hề có dự tính nào cả. Kỉ Bồi Văn lại hỏi, nếu như ông muốn cậu học Vật lý thì sao. Cậu bèn trả lời, nếu như nguyện vọng của cậu đã bị sửa đổi rồi, thế thì cũng chẳng sao hết, chẳng qua chỉ là học lại thôi, năm sau cậu lại điền như cũ. 

Kỉ Đình chính là người như vậy, cậu sẽ không đôi co với người khác, đặc biệt là với các bậc bề trên, nhưng nếu người ta cứ khăng khăng theo ý riêng, cậu chỉ đành từ chối nghe theo. Tính cách của cậu “ngoài nhu trong cương”, tuy bình thường không tỏ ra bướng bỉnh cố chấp, nhưng đến lúc kiên quyết thì người ta cũng chẳng biết làm thế nào. 

“Học y? Hồi trước chẳng phải nó đã từng nói là ghét nhất mấy công việc dính dáng đến máu me này còn gì? Em đã lúc nào nghe thấy nó nhắc đến việc về sau muốn học y chưa?” Kỉ Bồi Văn hỏi vợ. 

“Trước nay chưa nghe bao giờ.” Từ Thục Vân lắc đầu. “Ai chà, cũng may mà trường Y trong đại học mình tuy không đọ được với khoa của anh, thế nhưng cũng không tệ, đừng có ép con quá anh ạ”. 

Cơ sự đã đến nước này, ngoài ngậm đắng nuốt cay mà đồng ý ra, Kỉ Bồi Văn cũng chẳng còn lựa chọn nào hay hơn nữa, và như thế, Kỉ Đình đã trở thành lính mới của trường Y thuộc Đại học G, từ cấp ba lên đến đại học, cái khác biệt đối với cậu chỉ là chuyển từ khu trường chuyên sang hai dãy lầu nho nhỏ ở khu Đông của trường mà thôi. 

Trong thời gian này, Chỉ An và Chỉ Di cũng đã tốt nghiệp trung học, kết quả thi cấp hai của Chỉ An rất tốt, cô bé đã trúng tuyển vào trường Ngũ Trung, hệt như con ngựa hoang thoát khỏi dây cương. Thành tích của Chỉ Di lại không được tốt lắm, vẫn còn kém mức xét tuyển vào trường chuyên cấp ba tới hơn chục điểm, có điều vì cô bé là con em giáo viên trong trường, thế nên chuyện vào cấp ba cũng không gặp khó khăn gì mấy. 

Trước khi khai giảng đại học, Kỉ Đình có gặp Trần Lang một lần, khi ấy cậu nghe nói Trần Lang cũng đã trúng tuyển vào một trường trọng điểm ở khu Đông, đúng là oan gia lại đụng đầu ngõ hẹp, hai người cũng chào hỏi qua loa mấy câu. 

“Chúc mừng cậu thi đỗ vào trường tốt”, Kỉ Đình nói với cậu ta. 

Trần Lang cười cười, vẻ không bận tâm cho lắm, “Chắc là tôi cũng nên chúc mừng cậu nhỉ, thi đỗ điểm cao vào Đại học G, cũng không tồi chút nào”. 

Kỉ Đình làm như không nghe thấy gì, lúc Trần Lang bước ngang qua người, cậu mới lên tiếng hỏi, “Cậu ra đấy học, Chỉ An nói thế nào?”. Cậu biết, quan hệ giữa Chỉ An với Trần Lang bấy lâu nay vẫn khá thân thiết, hai người thường vác bộ đồ vẽ sánh bước bên nhau. Cô nói cô cần người yêu cô, thì đương nhiên cô cũng hy vọng Trần Lang sẽ ở bên cạnh cô. 

“Chỉ An?” Trần Lang lộ ra nụ cười đượm vẻ trêu chọc đặc trưng. “Tôi tưởng là cậu còn rõ hơn tôi chứ, con bé đương nhiên sẽ không nói năng gì, bởi vì nó chẳng cần ai hết.” 

Lúc Kỉ Đình còn đang đờ ra, cậu ta bồi thêm một câu, “Có lẽ là cậu cũng chẳng đặc biệt gì hơn đâu, ông anh Kỉ Đình ạ”. 

Trần Lang đã đi rất lâu rồi, Kỉ Đình vẫn còn đứng ngơ ngẩn, cậu nhớ lại những trò nghịch phá hồi nhỏ của Chỉ An. Cô bé luôn thích giành giật những món đồ chơi yêu thích của người khác, rồi quên bẵng đi chẳng còn mảy may nhớ đến. Có lẽ khi lớn lên cô bé cũng chỉ đổi sang loại đồ chơi khác mà thôi, cách chơi thì chẳng khác gì. Cậu thì có gì đặc biệt hơn đây, cô bé chỉ ưa thích những trò tai quái, trong khi cậu thậm chí còn chẳng phải là một đối tượng vui đùa hoàn hảo, vậy nên với cậu, cô bé chẳng tỏ ra lạnh nhạt cũng không nồng nhiệt, đến cả việc cô bé đăng ký vào Ngũ Trung, cậu cũng là người cuối cùng được biết. Cậu tự đánh giá mình là một người vô cùng bình thường, thế giới của cậu nhạt nhẽo cô quạnh, mãi mãi chẳng thể so được với cái thế giới rực rỡ sắc màu của cô bé, cho dù là vậy, cậu cũng không cam lòng làm một món đồ chơi. 

Trần Lang ra đi, thế giới của Chỉ An dường như cũng xóa bỏ luôn sự tồn tại của con người này, bên cạnh cô bé thiếu gì người bù lấp vào chỗ trống ấy. Tuy Trần Lang đi rồi, nhưng sở thích mà cô bé có được từ cậu ta vẫn tiếp tục kéo dài, bôi bôi xóa xóa thỏa thuê đã trở thành công việc mà cô bé say mê nhất. Đổ bao nhiêu thời gian vào việc vẽ vời, cô bé cũng ít quậy phá hơn, đối với bố mẹ cô, đây quả là chuyện mong bấy lâu chẳng được, bác Kỉ Bồi Văn vốn xưa nay cưng nựng cô bé càng chiều chuộng, tặng ngay cho cô một hộp đủ loại dụng cụ vẽ vời. Cô bé vừa vào cấp ba đã nội trú trong trường, cuối tuần mới về nhà, có khi cuối tuần cũng chưa chắc đã về, mà nếu về thì nhất định sẽ vác theo cả đám đồ nghề ấy, thế nên Kỉ Bồi Văn bèn bàn bạc với ông bạn, cứ để cô bé tung tẩy vẽ vời thế này thì không ổn, hiếm khi cô bé đam mê cái gì đến thế, chi bằng đàng hoàng mời hẳn một vị giảng viên ở Học viện Mỹ thuật về kèm cặp cho cô bé. Cố Duy Trinh và Uông Phàm suy tính một hồi, cuối cùng cũng đồng ý. Họ nhờ người tìm một vị giảng viên có tuổi đang giảng dạy Mỹ thuật hiện đại trong khoa Nghệ thuật, cứ cuối tuần lại đến dạy kèm cho Chỉ An một buổi. Lần này Chỉ An không cự nự gì, tuần nào cũng ngoan ngoãn mò về, cô bé rất hiếm khi chuyên chú vào một việc lâu đến vậy, đến bố mẹ cô cuối cùng cũng chịu tin rằng cô thực sự ham thích hội họa. 

Đợt phụ đạo này kéo dài được gần một tháng, cuối cùng vị giảng viên già cả ấy đành bất lực tìm gặp Cố Duy Trinh, vừa mở miệng đã thốt lên một cậu, “Ông Cố ạ, xem chừng cái việc dạy kèm này không cần tiếp tục nữa đâu, có khi ông phải vời đến bậc thầy khác cho tiểu thư nhà ta thôi”. Cố Duy Trinh tuy đã có sự chuẩn bị về tâm lý, thế nhưng vẫn vô cùng kinh ngạc, vội vàng hỏi ngay duyên cớ, hóa ra vị giáo sư già này trung thành theo lối dạy từ lý luận, mục đích là xây dựng căn bản vững vàng cho cô bé, chí ít thì cũng bồi dưỡng cái ý thức thẩm mỹ có uốn nắn nhất định, ai ngờ qua lại vài lần, Chỉ An đã tỏ ra vô cùng chán ngán với mớ lý luận của ông thầy, có lần quan điểm của hai thầy trò trái ngược nhau, ông giáo sư già đương nhiên sẽ khăng khăng ý kiến của mình, cô bé đang lúc tức tối buột miệng nói, “Cái mớ lý luận của thầy là đồ bỏ đi!”. Người ta dạy dỗ vô số học trò, nào đã bao giờ gặp phải đứa ngông cuồng láo lếu thế này, vậy nên trong cơn thịnh nộ lập tức giã từ ghế gia sư. 

Đã đến nước này, Cố Duy Trinh chẳng còn mặt mũi nào mà nài ép giữ chân ông thầy, chỉ đành rối rít xin lỗi, lúc về nhà thì điên tiết không để đâu cho hết, quát mắng Chỉ An một trận dữ dội, Chỉ An chẳng hề tỏ vẻ ăn năn hối lỗi, chỉ cười nhạt mà nói rằng, “Con bảo cái mớ lý luận của thầy ấy là đồ bỏ đi cũng đâu có gì là sai, thầy ấy toàn nói những lời nhảm nhí, có lôi ra được một tác phẩm nào làm người ta tâm phục khẩu phục đâu cơ chứ”. 

Cố Duy Trinh tức điên người, mắng rằng cô mới tí tuổi đầu mà đã ngông nghênh, đúng là không biết trời cao đất dày ra sao nữa. Cô bé không biết sợ là gì còn cãi lại một câu, “Ông già đấy tuổi tác đâu có xứng với trình độ, đầu óc mụ mẫm hết cả, đúng là cả đời sống phí hoài”. 

Trông thấy bàn tay Cố Duy Trinh giơ lên chực giáng xuống, Chỉ Di bèn xông vào, nhất quyết lôi Chỉ An ra, sau đó nói với bố, “Bố ơi, mấy người nhà mình không hiểu hội họa, những lời em Chỉ An nói chưa chắc đã không đúng đâu”. 

“Vẽ vời là một chuyện, làm người lại là chuyện khác, bố chỉ mong một điều là con gái con đứa như em con đừng có ngông cuồng như thế”. Sự can thiệp của Chỉ Di khiến ông bố Cố Duy Trinh đang tức sôi máu bình tĩnh đi ít nhiều, bàn tay đang giơ lên cũng đã buông xuống. Nghe thấy Chỉ An cười nhạt một tiếng, ông chỉ thẳng vào mặt cô mà bảo, “Mày cút về trường cho tao, không có việc gì thì đừng để tao phải nhìn thấy mày nhiều, cũng đừng làm tao phải điên tiết”. 

Trên đường Chỉ An quay trở lại trường, Chỉ Di tiễn em ra bến xe. Lúc đợi xe, cô bé bảo với em, “Em việc gì cứ phải cứng đầu cứng cổ với người lớn như vậy, bố tức giận đến thế này, cũng chẳng có gì hay cho em đâu”. 

Chỉ An dõi mắt về hướng xe chạy tới, một hồi lâu, mới cất tiếng, “Chính là em muốn chọc cho bố tức giận đến thế mà”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+