Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bộ bộ kinh tâm – Phần 1- Chương 05-06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5

Đây là trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay, mới hôm trước sắc trời vẫn không có gì khác thường, thế mà sáng hôm sau tỉnh lại, đã là cả một trời trắng xoá.

Sau khi tốt nghiệp đại học đến làm việc ở Thâm Quyến, đã hơn ba năm không nhìn thấy tuyết, hôm nay nhìn thấy, trong lòng có chút kinh ngạc và hưng phấn, bị kích động muốn đi nghịch tuyết. Xảo Tuệ khuyên không được đành mặc ta, vội vàng mang áo choàng và mũ tuyết đến cho ta. Ta chọn một chiếc áo đỏ thẫm viền ngoài là da cáo trắng muốt. đội mũ tuyết cho hợp, vội vàng đạp tuyết mà đi. Xảo Tuệ ở phía sau kêu “Người đi sớm trở về nhé!”

Tuyết vẫn nhẹ nhàng bay trên không, mặc dù không lớn, có điều trời đất lúc này cũng thành một mảnh mơ hồ, tầm nhìn chỉ giới hạn trong mười bước chân, mọi vật lúc này thật mờ ảo. Ta không chủ định đi nơi nào vì thế cứ tuỳ ý mà bước. Xung quanh không một bóng người,như thể “trời đất bao la, chỉ có mình tôi” càng bước càng cảm thấy cô đơn.

Đang đi tới, chọt nghe thấy tiếng đạp tuyết, phía sau có người chạy tới sánh vai cũng ta bước đi. Nghiêng đầu nhìn, thì ra là Bát a ka. một thân áo choàng đen, đội một chiếc mũ rộng vành, càng phát ra khuôn mặt thanh nhuận, phong thần vượt trội. Ta biết là cần phải thỉnh an hắn, cũng không biết vì sao không muốn để ý đến hắn. Vì thế chẳng quay đầu, cứ thẳng hướng đi tới. Hắn cũng không nói gì, cùng ta đạp tuyết bước đi.

Tuyết đang rơi, cả thế giới im ắng chỉ nghe thấy tiếng chúng ta bước trên tuyết. Hai người mặc dù cũng không nói chuyện, nhưng mà cảm giác cô tịch vừa rồi đã dần dần biến mất. Chỉ cảm thấy trong lòng thực bình thản, thực yên bình, có thể cứ như vậy mà đi mãi.

Đột nhiên chân đạp phải một khối đá, lảo đảo, có thể sẽ ngã sấp xuống. Trong đầu ngàn lần không muốn, Một bàn tay đã vững vàng đỡ ta. Ta ổn định lại, không hé răng, lại tiếp tục bước đi. Hắn cũng không nói gì, chỉ là vẫn cầm tay ta không buông . Ta dứt vài lần hắn cũng không buông ra, đành mặc kệ hắn .

Hắn nắm tay ta đi một hồi, ta cũng không nhìn xung quanh, lúc bước theo hắn, vốn đã không biết phương hướng, xung quanh cũng toàn là tuyết, vì thế cũng không biết hiện tại đang ở nơi nào.Chợt thấy phía trước là thái giám thân cận của hắn – Lý Phúc đang đứng chờ, càng ngày càng nhìn được rõ người xung quanh, ta vội vàng muốn buông tay, hắn lại càng nắm chặt. Rồi hắn dặn “Bảo mọi người ở thư phòng lui ra hết đi” Lý phúc cúi người xác nhận, rồi quay người đi. Ta vẫn thử rút tay ra vài lần, có điều hắn vẫn gắt gao nắm, tiếp tục đi tới. Đi một hồi, ta mới nhận ra sắp đến thư phòng.
Trước cửa chỉ có Lý Phúc đứng đó, thấy chúng ta lại vội cúi người xuống. Bát a ka không để ý đến hắn, lập tức dẫn ta vào thư phòng.

Vào đến phòng, hắn liền buông tay, giúp ta cởi mũ ra, lại muốn đưa tay xuống giúp ta cởi áo choàng. Giật mình, vội bước lui lại, nói” Ta tự làm được”. Hắn nở nụ cười, không để ý đến ta nữa, quay qua cởi áo choàng và mũ của mình. 

Trong phòng có lò sưởi thật ấm áp. Sau khi gây hấn xong, cũng không biết làm gì, lại đứng trơ ra giữa phòng.
Hắn rót đưa ta chén trà nòng, theo bản năng ta cũng nhận lấy, tay cũng dần dần ấm lên. Hắn đi tới bàn, bắt đầu ngồi xem một đống sổ sách. Ta cứ giữ tách trà và vẫn đứng ngây ngốc ở đó. Qua một hồi, hắn ngẩng đầu cười nói “Ngươi rất thích đứng à?”. Hốt hoảng, đành tìm cái ghế ở xa hắn nhất rồi ngồi xuống. Hắn cười khẽ, lắc đầu, lại cúi xuống xem công văn. Thỉnh thoàng lại lấy bút đề vài chữ.

Chúng ta cứ ngồi như vậy, giữa chừng Lý Phúc tiến vào thay trà hai lần. Động tác thuần thục mau lẹ, không gây ra một tiếng động nhỏ, rất nhanh liền lui ra.

Lúc mới đầu, ta hoàn toàn không dám liếc ngang ngó dọc, chỉ chằm chằm nhìn khoảng không trước mặt. Sau lại thấy hắn làm việc vô cùng chăm chú, cũng không ngẩng đầu lên, lá gan bắt đầu to lên, bắt đầu vụng trộm nhìn hắn. Một thân xanh nhạt, khí sắc tươi sáng, bên miệng ẩn chứa nụ cười. 

Lúc xem sổ sách thỉnh thoàng lại nhíu mày, nhưng rất nhanh lại giãn ra. Tư thái lúc viết chữ hết sức thanh nhã. Ta thấy có thể nói là: Lịch sự tao nhã như trúc lộ thanh phong, phong tư lại như minh châu ngọc nhuận.

Một con người phong tư tuyệt vời như vậy, thật không hiểu nổi Ung Chính như thế nào về sau lại có thể ban cho hắn danh hiệu “ A kỳ na”( này nọ kia)? Có lẽ đây là mối hận lớn nhất của Ung Chính, bỏ xa những người bị chém đầu hay lưu đày phương xa.

Nhìn hắn, trong lòng có trăm ngàn tư vị, đủ loại cảm thán. Không biết đã ngồi bao lâu, bụng cũng bắt đầu đói. Nhìn xung quanh phòng, chỉ thấy trên bàn hắn có hai đĩa điểm tâm. Do dự một hồi, cũng quyết định qua lấy, liền đứng dậy đi tới, tuỳ ý lấy lấy một khối điểm tâm. Hắn ngẩng đầu, nhìn ta, hé miệng cười. Ta nói ” Nếu ta không sớm về, tỷ tỷ nhất định sẽ rất lo lắng “ Miệng hắn ẩn chứa ý cười, cúi đầu một hồi, mới ngẩng lên, xoa xoa hai huyệt Thái Dương, kêu lên “ Lý Phúc”.

Lý Phúc nhanh bước đến, cúi đầu nghe dặn dò. Hắn nói “ Hầu hạ Nhị cô nương trở về”. Lý Phúc tiến đến lấy áo choàng rồi giúp ta mặc lại, xong xuôi, hai người cùng bước ra ngoài.
Tuyết còn đang rơi, xung quanh vẫn chẳng có ai. Lý Phúc ở phía trước dẫn đường. Ta nhìn kỹ, hắn đều dẫn đi những con đường nhỏ vắng lặng, bình thường vốn đã ít người, bây giờ đến một tiếng chim cũng không có. Vòng vo một lúc, đưa ta đến một đường, hắn dừng lại, nói” Cô nương cứ đi theo đường này, rất nhanh sẽ đi tới phòng của Lan chủ tử, nô tài còn phải trở về nghe gia sai bảo, không tiễn cô nương được” Ta gật gật :”Ngươi cứ về đi”. Hắn bèn cúi đầu, quay đi.
——
Mấy ngày nay, ta thường xuyên không tự chủ chăm chăm ngắm bàn tay trái rồi lại ngẩn người ra, Có lúc như hiểu được ý tứ của bát a ka, có lúc lại mơ hồ. Lúc học trung học cũng đã từng trải qua cái tình cảm học trò, có điều lúc đó còn nhỏ, tâm tình còn đơn giản dễ hiểu. Hiện tại ta lại chẳng thể hiểu được rốt cuộc là hắn đang suy nghĩ chuyện gì.
Có tình ý? Vô tình? Chơi đùa? Thật lòng? Nhất thời cao hứng? Sớm có chủ định? Ta không biết. Việc ham mê hay đấu đá tranh giành nữ nhân đối với những nam tử trong cung này mà nói, cũng chỉ là trò giải trí khi vui buồn mà thôi. Ngay thẳng nhiệt tình như thập a ka, cũng nghĩ đến gom ta và Minh Ngọc cách cách lại cùng một chỗ. Ta cũng chẳng dám ôm kỳ vọng gì với bọn họ.

Từ lúc làm những bài phải chứng minh vấn đề này nọ,ta cũng dưỡng cho mình một thói quen. Nếu không thể ngay lập tức nghĩ ra, liền bỏ sang một bên. Qua một thời gian có lẽ sẽ tìm được đáp án. Cho nên lần nay ta cũng vậy, bỏ qua một bên cái đề khó siêu cấp này. Thời gian có lẽ sẽ cho ta câu trả lời.

Chuyện trước mắt ta phải quan tâm chính là đại hôn của Thập a ka, diễn ra vào ba ngày sau. Từ lần vào cung đó, một tháng trôi qua cũng không gặp lại hắn. Chỉ nghe nói, Khang Hi đã ban cho hắn phủ đệ riêng. Ta đang cân nhắc, đám cưới của hắn, ta nên đến hay không đây? Lại nghĩ, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện. Thôi không đi nữa vậy.
Tỷ tỷ nghe ta nói không đi, thản nhiên nói ừ thì không đi vậy. Có điều quay người đi, lại bị Xảo Tuệ kéo tới” Chủ tử trừ ngày lễ tết phải đi thỉnh an phúc tấn ra, bình thường cho đến giờ đều không lai vãng đến đó. Bên kia vốn đã rất bất mãn, nếu tiểu thư không đi dự đám cưới của cách cách nhà người ta, chỉ sợ bên đó lại tăng thêm oán hận với chủ tử. Nói chúng ta không biết cấp bậc lễ nghĩa.” . Ta nói ừ, lại đi tìm tỷ tỷ nói ta muốn đi, tỷ tỷ vẫn là lạnh nhạt nói đi cũng được, nhưng ngay sau liền thêm, đi nhưng không được làm náo loạn. Ta buồn cười, cam đoan tuyệt đối sẽ không.

Chương 6

Nháy mắt đã đến ngày hôn lễ. Ta chọn một kiện áo hồng có viền nạm vàng, làm cho bản thân có không khí vui vẻ một chút, che đi sự đau thương ở trong lòng. Bát a ka đã đi trước một mình, hai tỷ muội ta thì ngồi kiệu đi sau. Tiệc cưới diễn ra tại phủ đệ mới của Thập a ka. Lúc chúng ta đến đó, xe ngựa đã xếp hàng đàn, người người ồn ào, tràn ngập vui mừng.

Phủ đệ này tuy không thể so với của bát a ka nhưng trong mắt người hịên đại như ta thì cũng đã rất xa hoa rồi. Cả phủ giăng đèn kết hoa, đèn đuốc toả sáng, hương khói lan toả, lúc nào cũng vang tiếng trống nhạc, không thể nói hết sự phú quý phong lưu, cát tường như ý.

Tiếng cười, tiếng hát, tiếng người nói, cả đại sảnh là một biển cả vui sướng. Tỷ tỷ cùng ta đều ngồi im lặng, hai ngươi trong không khí này xem chừng rất lạc hậu. Tuy ta không ngẩng mắt lên, nhưng ta biết, từ lúc bước vào đây, mỗi người nơi này đều có chút vờ như vô tình quan sát ta. Ta ngồi đó, trong lòng hoàn toàn không thoải mái, chỉ muốn lập tức đứng dậy chạy lấy người. Nhưng ta biết nếu ta bỏ đi, chuyện đàm tiếu càng nhiều hơn. Nhất định phải đợi đến lúc tân nương vào cửa.

Ta thở dài nói với bản thân, ký lai chi tắc an chi (đã đến rồi thì nên ở yên – mọi chuyện nên thuận theo tự nhiên). Thử giật giật khoé miệng, phát hiện mình còn có thể tạo được một nụ cười, bèn bày ra một mặt cười sáng lạn, ngẩng đầu chậm rãi nhìn bốn phía chung quanh, chậm rãi đón nhìn đủ loại tầm mắt hiếu kỳ, nực cười là ta vẫn bình thản, bọn họ lại vừa nhìn đến ánh mắt của ta liền lập tức né tránh. Trong lòng thầm cười hai tiếng, ngoài mặt lại càng thể hiện nụ cười bách mỵ thiên kiều (đẹp mê hồn^^). Đột nhiên nhìn đến ánh mắt của Tứ a ka, khuôn mặt lạnh lùng, băng băng, con ngươi tối đen không thể hiện điều gì. Nhưng làm cho nụ cười trên mặt như bị phá vỡ, cảm giác khó chịu trong lòng như bị nhìn thấu, ánh mắt sắc nhọn làm ta không tìm được chỗ trốn. Hít vào một hơi, rồi lại bức bản thân tiếp tục cười lên, tựa như giận dỗi, liếc mắt về phía hắn một cái, sau đó cúi xuống khỏi một ánh mắt hiếu kỳ hướng tới.

Một gã nô tài gấp gáp chạy vào kêu lên, “ Kiệu của tân nương đã sắp đến phủ rồi! Chuẩn bị ra cửa đón kiệu”. Chúng ta lúc này mới phát hiện chưa từng nhìn thấy chú rể. Ta quét một vòng đại sảnh nhận thấy bát a ka cũng không có ở đây, Ta nhìn sang tỷ tỷ, hai người dường như đều chung cái cảm giác khẩn trương. Ta bước nhanh đến bên Thập tứ a ka hỏi “Chuyện gì xảy ra vậy”. Thập tứ a ka cũng hoang mang “Hôm qua ta thấy thập ca vẫn còn bình thường mà!” Ta bắt đầu sợ hãi, nghĩ thầm, trời ạ, lão thập, người không cần nháo loạn giờ phút trọng yếu này chứ. Thập tứ nhìn sắc mặt có chút trắng bệch, vội nói” Không cần lo lắng, có Bát ca ở đây, sẽ không có chuyện gì lớn” Ta chỉ có thể gật đầu.

Tiếng ồn ngoài đại sảnh càng lúc càng lớn, tim ta cũng đập càng lúc càng mạnh. Đang đứng đó, thì nghe thấy tiếng hạ nhân kêu lên “Thập a ka, Thập a ka”. Ta nhìn theo liền thấy Thập a ka mặc hỉ bào đang cùng Bát a ka đứng bên cửa. Sau đó Thập a ka bị bọn thái giám vội vã dẫn đi hướng cửa phủ. Bát a ka mỉm cười, vừa chào hỏi các vị khách vừa nhanh nhẹn đi vào trong. Lúc tới thỉnh an thái tử gia, thái tử hỏi”Xảy ra chuyện gì vậy” Bát a ka cười, đáp” Lão thập cảm thấy hỉ bào mặc không vừa người, nhăn nhó không chịu đi ra”. Mọi người vừa nghe thấy điều này liền cười vang. Lập tức có người reo lên” Thập a ka đây là sợ bị tân nương ghét bỏ, không cho hắn vào động phòng” Xung quanh lại càng được thể cười lớn. Bát a ka đứng chắp tay bên cạnh thái tử, khẽ mỉm cười nhìn một vòng mọi người xung quanh chào hỏi. Nhìn hắn đảo tầm mắt đến nơi này ta liền cúi đầu xuống. Từ sau hôm ấy, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy hắn, vẫn còn có chút sợ hãi. Lúc cúi đầu, nhìn thoáng trong tiếng cười của mọi người, vẫn thấy tứ a ka trưng ra bộ mặt lạnh nhạt, hờ hững nhìn xung quanh.

Qua một hồi, nghe thấy trống nhạc trỗi dậy, mọi người đều tiến về phía cửa, ta liền lui vào bên trong, lờ mờ nhìn thấy thập a ka, tay cầm hồng đoạn, nắm hỉ khăn của tân nương bước vào, sau đó trong tiếng cười của mọi người, hai người được đưa vào động phòng.

Đứng ở đây, lòng ta lại ngổn ngang trăm mối. Nghĩ đến lúc nữa, thập a ka còn ra ngoài mời rượu mọi người, ta thật sự không nghĩ hắn sẽ như thế nào mời rưọu ta. Ta hướng tỷ tỷ chỉ ra ngoài cửa, nàng gật đầu một cái. Nhìn lại bốn phía không có người nào chú ý, vội lặng lẽ lui ra.

Bắc Kinh tháng mười hai thật lạnh. Lại biết rằng bản thân phải cần một cơn lạnh như vậy mới có thể xoa dịu được áp lực trong lòng. Xoa xoa tay, run run bước tới nơi yên tĩnh. Đang đi thì nghe thấy tiếng nói” Nếu đã sợ lạnh như vậy, việc gì phải đứng đây chịu gió” Ta ngẩng đầu nhìn, hoá ra là thập tam a ka. Hắn nghiêng người trên lan can, vẻ mặt đùa cợt nhìn ta. Ta giật mình, theo bản năng vội nói “Ngươi tại sao lại không ở đại sảnh ngồi uống rượu” Hắn cười nhạo nói “Thế ngưoi là tại sao?”. Ta không có lời nào để nói, đang im lặng, đột nhiên phản ứng lại, vốn là chưa thỉnh an hăn, liền cúi người xuống hành lễ “Thập tam a ka cát tường” Hắn cười lạnh “ Chờ nghe cát tường- là người trong đại sảnh cơ”. Vi hắn không nói đứng dậy, ta cũng chỉ đành bất động nửa đứng nửa ngồi. Qua một hồi, rốt cục cũng thấy hắn nói “Đứng lên đi” Ta chậm rãi đứng dậy, yên lặng chờ hắn rời đi.
Một hồi lâu, hắn cũng không động đậy, rồi thốt ra một câu không đầu không cuối” Hôm nay ta và ngươi đều là người thương tâm. Không bằng chúng ta kết bạn với nhau”. Ta kinh ngạc nhìn hắn. Hắn nhảy qua lan can, sải bước đi tới, nắm tay ta rồi chạy.

Bước chân hắn vừa dài lại vừa nhanh, ta cũng không buông tay ra được, chỉ có thể vừa chạy theo, vừa trách mắng”Mau buông tay”. Hắn nắm ta từ cửa hông chạy ra phủ, thủ vệ nhìn thấy, bị hắn trừng mắt nhìn, cũng không dám nói cái gì. Chỉ nghe hắn huýt sao, một con ngựa chạy lại. Một con ngựa đen tuyền, oai vệ chậm chậm dừng trước mặt chúng ta.

Một tiếng “a “ của ta còn chưa kêu hết, đã thấy bản thân đang ngồi trên lưng ngựa, hắn cũng ngồi lên phía sau, vòng qua eo ta điều khiển dây cương. Chỉ nghe một tiếng “Gia” ngựa đã chạy lên trước. Ta chưa từng ngồi ngựa chạy nhanh như vậy,cảm thấy như đang cưỡi mây đạp gió,vô cùng điên cuồng . Trong lòng cực kỳ sợ hãi, chỉ có thể liều lĩnh một chút, tựa vào trong lòng hắn. Gió ở trước mặt như cào, như đâm vào mặt, ngày càng đau rát, đành nghiêng đầu, dựa mặt vào vai hắn.

Phi một hồi, cảm giác như mình toàn thân đã hoá đá, không hiểu nổi rốt cục bá vương muốn thế nào.Hắn muốn ta chết rét sao? Chẳng lẽ hắn thích Quách Lạc La cách cách? Nếu không thì “Hai người thương tâm” là như thế nào?
Ngựa dần dần chậm lại, rồi ngừng hẳn. Hắn xuống trước rồi kéo ta xuống. Đứng ở đầu gió, càng cảm thấy lạnh thấu xương, ôm tay, cắn chặt răn, cả người run lẩy bẩy. Hắn lấy túi rưọu từ yên ngựa, mở nút, rồi đỡ đầu ta, nâng túi đưa lên khoé miệng “Uống một ngụm đi” Ta đành run run uống một hụm, chỉ cảm thấy, chỉ cảm thấy một luồng chua cay lọt thẳng xuống bụng. Hắn lại nói”Uống thêm ngụm nữa”. Ta lại uống thêm một ngụm nữa, lần này luồng chua cay lan toả khắp lục phủ ngũ tạng, cuối cùng bản thân cũng có chút cảm giác. Chỉ là toàn thân vẫn không ngừng run rẩy.

Hắn không để ý tới ta, một mình đi về hướng trong rừng. Ta muốn gọi hắn lại, nhưng nhận ra bản thân không đủ lực để nói thành tiếng. Sắc trời dần đen, ta một mình đứng đó, cùng với một con ngựa. Run run sợ hãi, trong lòng tự thề sau này tuyệt đối không dây vào Quách Lạc La cách cách. Ta đấu không lại được vị bá vương này.

Qua một lúc, hắn cầm về một đống củi khô, loay hoay hí hoáy một hồi cũng có ngọn lửa bùng lên. Ta vừa nhìn thấy có lửa, lập tức lại gần, ngồi mép ở bên đống lửa. Hắn lại đưa túi rượu cho ta, cũng không chối từ, ta liền uống một ngụm, sau đó đưa trả hắn. Hai người cứ ngồi như vây, vừa sưởi ấm vừa thay phiên uống rượu.

Ta nghĩ tỷ tỷ nhất định vô cùng lo lắng, nhưng nhìn đến khuôn mặt lạnh lùng của vị bá vương này dưới ánh lửa, ta thật sự chẳng đủ dũng khí để nói chuyện gì. Chỉ mong hắn nghĩ tới việc Quách Lạc La cách cách phải gả cho Thập a ka là chủ ý của Khang Hi, không có can hệ gì tới ta, đừng động thủ với ta. Nếu không, ta còn chưa kịp thấy Ung Chính đăng cơ đã chết trong tay bá vương này.

Hai người cứ luân phiên ngươi một ngụm, ta một ngụm, túi rượu dần dần vơi, hắn lại chạy đi lấy túi mới về, hai người lại tiếp tục uống. Uống một chút, bao chuyện cũ như hiện về trong đầu, nhớ lúc cùng bạn đi mua rượu ở Hồng Kông lan quế phường, nhớ lúc cùng bạn trai đầu tiên uống một chai bia, nhớ cả lúc bé uống champagne rồi say mèm,..Sau đó liền cười khúc khích một lúc, rồi lại ngồi chăm chú nhìn lửa đến ngẩn người. Sau đó? Ta cũng không biết sau đó là cái gì? Trời tối hơn, hắn lay ta tỉnh dậy, ta mơ mơ hồ hồ nhìn hắn, bỗng thấy cả người nằm trên đùi hắn từ lúc nào.
Hắn dập lửa, đem ta đặt lên ngựa, sau đó lại chạy như điên một hồi, ta ra sức rúc vào lòng ngực hắn mà toàn thân vẫn lạnh đến tê dại. Lúc chạy về đến bối lạc phủ, trời có chút lất phất mưa. Hắn đem ta vứt trước cổng phủ, nói vọng, lần sau sẽ lại tìm ngươi uống rượu, rồi truy ngựa bỏ đi.

Ta vừa mơ hồ, vừa run rẩy, quay qua đầu qua gõ vào cửa. Tại sao không dùng tay á, bởi vì tay ta đã đông cứng lại,chẳng thể dùng nổi. Đại môn nhanh chóng được mở ra, ta cũng theo đà ngã xuống, một gã nô tài vội vàng đỡ lấy, chạm vào người ta liền kinh hãi kêu lên “Trời ạ, sao thân thể lại lạnh như băng vậy”. Rồi ta được đem về phòng tỷ tỷ, sau đó có người tắm cho ta, rồi đem ta ủ vào trong chăn. Dường như lúc đó, tỷ tỷ hỏi ta rất nhiều vấn đề, nhưng nhìn đến bộ dạng ngây ngốc ngơ ngác của ta, nàng lại thôi. Cuối cùng ta mê man ngủ xuống.

Lúc nha hoàn đánh thức ta dậy, đã là giờ ăn tối. Ngoại trừ trong đầu vẫn có phần choáng váng, những phần khác vẫn bình thường. Nghĩ đến bản thân uống rượu vẫn tốt, có say cũng không khóc nháo làm loạn, chỉ quay đầu ngủ mà thôi, vì thế không khỏi mừng thầm.

Ăn mặc chỉnh tề, bước vào phòng ăn, phát hiện bát a ka đã ngồi đó. Cũng chưa tỉnh hết rượu, đầu óc vẫn chưa hoạt động như bình thường, hơn nữa từ xế chiều hôm qua đến giờ cũng chưa được ăn gì, thỉnh an qua loa rồi bắt đầu ngôi ăn.
Ăn một chút, bắt đầu có phản ứng trở lại, chuyện tối qua về muộn phải nói thế nào đây. Đang âm thầm suy nghĩ, chợt nghe tỷ tỷ nói ”Hôm qua thập tam mang ngươi đi đâu vậy” Ta có phần sững sờ, buột miệng hỏi “Làm sao tỷ biết” Người thì lớn như vậy, sao ta có thể không biết “. Ta nghĩ, không sai, hỏi mấy gã thủ vệ một chút là biết ngày. Có điều chuyện này cũng không biết nói thế nào. Nhớ lại chuyện hoang đường tối qua, bỗng cảm thấy buồn cười. Lúc là thiếu nữ, ngồi đọc truyện kiếm hiệp, liền ảo tưởng ta cũng một thiếu hiệp tuấn mỹ, võ công siêu phàm, cũng cười trên một con ngựa, rong ruổi trên thảo nguyên xanh biếc, Hắn nồng nàn nhìn ta, ta ôn nhu nhìn hắn. Không nghĩ tới cái mộng đẹp này hôm qua đã được thực hiện dù rằng chỉ đúng mỗi phần cưỡi chung ngựa, còn lại không phải. Càng nghĩ càng buồn cười, muốn cười ra mặt, nhưng cũng chỉ có thể nhịn, vì sắc mặt tỷ tỷ không được dễ nhìn cho lắm.

Tỷ tỷ nhìn bộ mặt thồng khổ của ta, mím môi, tức giận “Đừng nhịn nữa, cứ cười đi, cười xong thì mau trả lời ” Thế là ta liền thoải mái cười to. Đang cười ngặt nghẽo, cảm giác có ánh mắt vô hình cứ chằm chằm nhìn ta, giật mình, cười nhẹ hơn. Quay qua nhìn về Bát a ka, chỉ thấy hắn nhẹ cười. trong mắt ẩn chứa vài phần lạnh lùng. Ta tự nhỉên rùng mình một cái, muốn cười tiếp cũng không nổi, cắm đầu xuống ăn.

Tỷ tỷ chờ ta cười xong, nói ” Nói đi, đã làm những chuyện gì ? ” Ta đơn giản trả lời » Chúng ta đi ra ngoài uống rượu » Tỷ tỷ hoang mang, hỏi « Thập tam a ka vì sao muốn dẫn ngươi ra ngoài uống rượu ». Ta thấy cũng không việc gì phải đi tung hê chuyên riêng tư của hắn, vì vậy nói » Đại khái là hắn không vui, muốn ta cùng đi » Tỷ tỷ không biết làm sao, chỉ lắc đầu » Một cô nương chưa chồng, ra ngoài đến đêm khuya mới mò về, ngươi cảm thấy chưa đủ tin đồn về ngươi sao » Ta lúc này mới nghĩ tới, thôi, xong, Tử Cấm Thành lại có thêm chuyện mới kể về ta rồi. Vội vàng một chút, đột nhiên lại nghĩ, kể thì kể, xấu mặt thì xấu mặt. Ai mà biết chuyện gì sẽ đến với ta trong tương lại chứ. Đêm nay có rượu đêm nay say vậy. Sao phải để bọn họ làm ảnh hướng tới cuộc sống của ta, mặc kệ.

Thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt trở lại như thường, tiếp tục vùi đầu vào ăn cơm. Tỷ tỷ đợi một lúc, thấy ta vẫn một mực cúi đầu vào ăn cơm, nói » Lần nay thật vừa lúc,may mắn bối lạc gia phát hiện sớm, tại phủ của thập a ka đã kịp xử lý thoả đáng, trừ mấy gã nô tài tâm phúc cũng không có ai biết được chuyện này. Lúc ấy nghĩ đến cho người đi tìm, lại sợ huy động nhiều người làm người ta chú ý, mà cử mấy người lại chẳng được ích gì. Nghĩ đến thập tam gia đã mang ngươi đi, dù thế nào cũng sẽ mang ngươi lại, nên chỉ cho mấy gã sai vặt đứng ở cổng báo tin » Dừng một hồi, nàng lại nói tiếp » Có điều chuyện này chỉ có thể xảy ra một lần, đừng có tái diễn thêm nữa » Ta nghĩ, chẳng lẽ tỷ tỷ cho rằng ta thích ở bên ngoài trời lạnh ăn gió sao. Ta ..ta là bị cái bá vương kia ép mà. Lại nghĩ bản thân đúng là có phần quá trớn, phải thừa nhận : ừ, được rồi, chính mình lúc ấy cũng đang khó chịu,cũng muốn được giải phóng ra bên ngoài đi.

Dùng cơm xong, bát a ka nói chuyện phiếm hai ba câu với tỷ tỷ rồi vội đi. Ta tỉ mỉ quan sát vẻ mặt của tỷ tỷ, không có không vui, thậm chí còn là thở phào nhẹ nhõm. Ta thầm than, rốt cuộc người ấy của nàng là một người như thế nào ? Một bát a ka xuất chúng như vậy cũng không thể làm cho nàng quên đi người đó, haiz.

Tuy là trời đông nhưng nắng hôm hay thật đẹp, cảm giác phơi nắng thật ấm áp, mấy khớp xương trong người như được giãn ra càng thêm thoải mái. Hơn nữa lại được xem cả trình diễn cưỡi ngựa, có lẽ chuyện vui trong cuộc đời này cũng chỉ cần như vậy mà thôi.

Mấy ngày trước, thái tử gia đưa đến thiếp mời cho các vị a ka, phúc tấn,cách cách, thiếu gia, tiểu thư trên đó ghi : Ta muốn tổ chức cuộc thi cưõi ngựa, mời mọi người cùng đến tham gia. Kỳ thực,ta thấy thiếp mời là muốn nói : Ta đang rất rất buồn, mọi người cùng theo ta chơi đùa nhé !

Thiếp cũng ghi, không phân biệt nam nữ, chỉ cần cưỡi ngựa tốt, đều có thể nhận được phần thưởng. Đối với phần thưởng chắc cũng chẳng có ai để ý tới, có điều đến đấy cứ xem như là đi giải trí.

Tỷ tỷ vốn không muốn tới, bị ta quay tới quay lui mè nheo nửa ngày mới đành đáp ứng. Ta tuy không cưỡi ngựa, nhưng cũng làm bộ, học theo đại gia mặc trang phục cưỡi ngựa, có thêm vài phần anh khí, nhìn trong gương cũng không tệ nha. Tỷ tỷ cũng không xem đua ngựa, Nhìn nàng, nhìn mình, cảm thấy mẫu thân của hai người này nhất định là một đại mỹ nhân, nếu không hai tỷ muội trời sinh như thế nào lại xinh đẹp như vậy .

Con gái người Mãn phần lớn đều biết cưỡi ngựa, con cháu hoàng thất lại càng phải rèn luyện từ nhỏ, lúc này đang túm năm tụm ba ở bên ngoài chuồng ngựa. Trong trướng lúc này ba mặt đều vắng người, Lúc ta cùng tỷ tỷ bước vào, thập tam a ka và thập tứ a ka đang ngồi nói chuyện liền chạy đến thỉnh an tỷ tỷ. Ta nhìn thập tam a ka hôm nay, dường như bộ dạng bá vương đó như chưa từng xuất hiện, không khỏi trộm nhìn hắn vài cái. Hắn lập tức đã phát hiện, nhíu mày, tựa tiếu phi tiếu nhìn ta. Ta đành bỏ dở công cuộc nhìn trộm, ai dè thấy thập tứ đã xem trọn một màn này. Vốn không có gì để nói, lại càng chẳng biết nói gì, mặt dần đỏ lên.

Đột nhiên nghe thấy những thanh âm khen ngợi trầm trồ ngoài lều trại, xen lẫn với tiếng vỗ tay vang dội, chúng ta đều hướng mắt về phía ngoài trướng xem xét. Chỉ thấy một thân ngựa trắng nhanh như chớp địa đang tung hoành giữa trời đất. Một nữ nhân mặc kỵ trang đỏ tươi ngồi trên ngựa, vạt váy đỏ thẫm tung bay trong gió. Nàng cứ từng roi từng roi quật vào cờ màu ở đích, chưa một roi nào thất bại, làm cho tiếng cổ vũ của những người xung quanh càng ngày càng tăng.

Ta chưa từng nhìn thấy một nữ nhân có thụât cưỡi ngữa đặc sắc như vậy, không thể ngừng nhìn về hướng nàng, bất giác lại cùng mọi người hô to. Nàng chạy xong một vòng, cho ngựa dần chậm lại rồi đi ra khỏi bãi, mà người xem vẫn chưa dứt tiếng cổ vũ. Ta nhìn nàng, vô cùng kích động , lôi kéo tay tỷ tỷ nói » Trời ạ. Ta bây giờ mới biết được cái gì gọi là tư thế hiên ngang oai hùng. Hôm nay đúng không uổng công, có thể nhìn thấy được nhân vật như vậy » Tỷ tỷ cười đẩy tay ta ra nói « Ngươi thích như vậy, thì bản thân chăm chỉ luyện tập đi » Ta hổi tưởng lại một màn vừa rồi, thở dài » Mỗi người đều có duyên pháp, không thể cưỡng cầu được » Thập tam và thập tứ bên cạnh nghe được liền cười lớn.

Đang trở về chỗ cũ là người trình diễn màn cưỡi ngựa sống động vừa nãy, một cô nương mặc kỵ trang đỏ, dung mạo xinh đẹp, tay cầm roi ngựa tiến đến. Ta vừa nhìn đến, khuôn mặt kích động lúc nãy không tự nhiên mà ngừng lại. Nàng ! Nàng ! Nàng ! Thì ra là Quách Lạc La cách cách, hay Thập phúc tấn hiện tại. Ta thầm thở dài, thập tam đúng là có lý do để mến nàng, tư thế oai hùng say lòng người như vậy sao không khiến cho anh hùng khom lưng chứ.

Nàng đi vào sau đó , đánh giá một vòng xung quanh. Thập tam và thập tứ đều tiến tới thỉnh an. Ta có cảm giác đồng cảm với thập tam, hai chữ « Chị dâu » này thật đau đớn nha. Nàng đánh cắm, mắt nhìn ta rồi nói » Một chút cấp bậc lễ nghĩa cũng không có » Ta mới nghĩ đến, lúc này thân phận của nàng đã khác xưa,ta phải thỉnh an nàng rồi. Có điều nghĩ đến nàng cũng chưa tới thỉnh an tỷ tỷ của ta, ta việc gì phải hành lễ với nàng. Hừ, mặc kệ nàng đi. Quyết tâm vừa được định, lại cảm giác được ánh mắt của thập tam đang nhìn. Tim không khỏi run lên, ha ha,tốt nhất là không dây vào vị bá vương này. Vì vậy dù tâm không cam, tình không nguyện vẫn phải hướng người về phía Thập phúc tấn, khom người nói » Phúc tấn cát tường ». Nàng hừ một tiếng, không để ý tới ta rồi tự tìm chỗ ngồi xuống. Ta đợi nàng ngồi vào chỗ của mình, cũng tự mình ngồi xuống.

Nhất thời có chút tẻ ngắt, mọi người đều im lặng. Đúng lúc thái tử gia dẫn đầu đoàn người đi đến, theo sau là tứ a ka, bát a ka, cửu a ka và thập a ka. Chúng ta đều đứng dậy thỉnh an.

Thái tử gia cười nói » Đều đứng lên đi ». Vừa ngồi, vừa quay qua nói với thập phúc tấn »Hoàng a mã đã sớm khen, Quách Lạc La cách cách có được bộ dạng tốt nhất của người Mãn chúng ta. Hôm nay được chứng kiến, đúng là danh bất hư truyền ». Thập phúc tấn cười cười, nói »Thái tử gia quá khen rồi ạ.»

Đây là lần đầu tiên sau hôn lễ ta nhìn thấy lão thập, trong lòng có chút không thoải mái. Hắn từ lúc đi vào, ánh mắt cứ nhìn ta chằm chằm, khiến ta càng thêm bồn chồn, liếc cũng không dám liếc hắn.

Lúc này ở giữa bãi có một nam tử trẻ tuổi đang biểu diễn. Ta không thể không thừa nhận kỹ xảo của hắn không thể sánh với thập phúc tấn được, cho nên cũng không chú ý xem nữa.

Đang nhìn mông lung bỗng nghe tiếng thập phúc tấn nói : »Mã Nhi Thái Nhược Hi, nếu ngươi mặc ky trang, sao không ra trình diễn cho mọi người xem một chút » Ta nghĩ, đến rồi, đến rồi. Nhưng lại e ngại thập tam ngồi đó nên chẳng dám nói lung tung, đành nhẫn nhịn không lên tiếng, thoáng thấy tỷ tỷ nhìn ta tán dương.

Có điều qua một lúc, lại nghe thập phúc tấn nói » Nghe nói nữ nhi của Mã Nhi Thái tướng quân đều lớn lên trong quân doanh – nơi có nhiều nhân tài về cưỡi ngựa, sao không nhân dịp này thể hiện để mọi người được chiêm ngưỡng tài năng ? » Trong lòng ta oán hận nghĩ, ngươi thật không muốn người khác yên ổn sao. Ngươi cưỡi ngựa giỏi như vậy, nam nhân so với ngươi còn không đấu lại, ngươi đương nhiên là muốn ta mất mặt rồi. Vừa oán hận nghĩ thầm, vừa nhìn nàng một chút, lại len lén nhìn thập tam, haiz, cứ tiếp tục im lặng vậy.

Nhưng lúc này, Thái tử gia lại cười nói » Mã Nhi Thái Nhược Hi, ngươi đi lên trình diễn cho mọi người xem một chút đi » Ta vội vàng đứng lên, còn chưa mở miệng, Thập a ka đã nói « Nàng sẽ không cưỡi ngựa đâu, lần trước cùng chúng ta dắt ngựa đi dạo,nàng chỉ ở bên cạnh đứng nhìn. Ta thầm nghĩ, lão thập ơi là lão thập, sao cái bệnh nóng vội của ngươi vẫn như cũ vậy, ngươi đang muốn cứu ta hay hay hại ta đây
.
Quả nhiên chợt nghe thập phúc tấn cũng cười lạnh nói : »Xem ra không phải lời đồn nào cũng có thể tin. Nghe nói trong doanh của Mã Nhi Thái tướng quân mỗi người đều giỏi thiện xạ, kỹ thuật cưỡi ngựa càng là vượt trội hơn người. Hôm nay mới biết đều là lời đồn vô căn cứ thôi. » Nàng vừa dứt lời tỷ tỷ liền đứng dậy hướng phía Thái tử gia cười nói » Thần thiếp nguyện lên trình diễn một vòng. Chỉ là hôm nay thần thiếp không đem ngựa tới, có thể hay không mượn ngựa của thập phúc tấn » Ta thầm mắng, thập phúc tấn này nói gì không nói, lại chạm ngay vào nỗi đau của tỷ tỷ ; rồi lại lo không biết kỹ thuật cưỡi ngựa của tỷ tỷ ra làm sao, có điều lúc này cũng chỉ có thể im lặng ngồi xem.

Thái tử gật đầu đồng ý, tỷ tỷ liền quay người ra đi ra sân. Ta có phần sốt ruột, cũng không thể ngồi yên, liền đứng dậy ra trước trướng đứng nhìn. Chi chốc lát đã thấy tỷ tỷ cưỡi bạch mã vào bãi, tốc độ so với thập phúc tấn còn nhanh vài phần. Chính là tỷ tỷ lúc thì nghiêng sát sườn ngựa,lúc lại ôm chặt cổ ngựa bằng hai tay, khi thì một tay chống lên yên ngựa cưỡi một hồi, rồi lại bất ngờ xoay người sang hẳn một bên. Nàng căn bản không phải là đang cưỡi ngựa mà là một tinh linh mỹ lệ đang tuỳ hứng múa trên ngựa.

Bên ngoài cứ từng đợt từng đợt cổ vũ vang dội, bên trong trướng cũng không ngớt trầm trồ khen ngợi, Mấy a ka hiểu cưỡi ngựa như lão thập, thập tam, thập tứ cũng không dứt lời khen. Ta lại càng không ngừng vỗ tay.

Sau đó tỷ tỷ đứng thẳng trên ngựa, giục ngựa từ xa chạy thẳng tiến về trướng. Hôm nay tỷ tỷ mặc một kiện áo đỏ tươi bên trong, khoác một tấm chồn trắng, chỗ hông thắt một chiếc nơ hình con bướm, tóc quấn đơn giản, dùng mười hai viên trân châu cài lên. Lúc đứng lên này, vạt váy cứ như vậy mà đón gió, nhẹ nhàng lay động. Như vậy càng giống như là cửu thiên tiên tử lạc phàm trần.

Nhìn nàng đã đến gần trướng mà tốc độ vẫn không giảm, ta có chút sợ hãi, thị vệ xung quanh cũng rất nhanh đã chạy tới đây. Càng ngày càng gần, càng ngày càng gần, mọi người cũng càng thêm khẩn trương, dần dần xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, mỗi người đều nín thở một hồi. Chợt nghe một tiếng ngựa hí dài, ngựa yên lặng dừng lại trước trướng tầm mười bước, tỷ tỷ lúc này vẫn đang đứng trên ngựa. Bốn phía chỉ giữ được sự yên tĩnh trong giây lát, một lúc sau, cả trong lẫn ngoài trướng đều vang lên tiếng ủng hộ như sấm rền.

Tỷ tỷ nhảy xuống, tiện tay đưa dây cương giao cho thị vệ đang đi đến. Bước vào trướng,nàng hướng về phía Thái tử gia, quỳ xuống nói » Thần thiếp liều lĩnh, xin thái tử gia trách phạt » Thái tử gia cười cười nói » cưỡi ngựa tốt như vậy, cần phải được thưởng, sao lại phải trách phạt chứ». Ta trộm liếc thập phúc tấn, sắc mặt nàng dù có phần khó coi nhưng vẫn thể hiện đầy khâm phục.

Thái tử gia kêu tỷ tỷ đứng dậy rồi quay qua nói với bát a ka « Lão bát, phúc tấn của ngươi cưỡi ngựa thật quá tốt » Bát a ka tao nhã cười một tiếng « Thái tử gia quá khen rồi ». Ta cảm thấy có chút thương tâm, hắn chắc đã biết rõ mọi chuyện rồi.

Mọi người xem qua hai màn trình diễn đặc sắc như vậy, liền không còn thấy hứng thú với những người biểu diễn tiếp theo, không còn chuyên chú theo dõi nữa. Mà tỷ tỷ từ lúc ngồi xuống cũng trở lên thất thần. trên mặt cũng không dấu nổi sự ảm đạm. Bát a ka khẽ mỉm cười cúi đầu trầm tư,có điều tia cười kia chỉ thấy tràn đầy chua xót. Lòng ta như bị nén lại, có phần thấu hiểu cảm giác đó, liền lặng lẽ chạy ra khỏi trướng.

Vô thức bước đi rồi thở dài. Nhìn dáng tỷ tỷ cưỡi ngựa tốt như vậy có thể thấy người dạy nàng cũng rất xuất sắc,có lẽ là một nam nhi mạnh mẽ. Bọn họ vốn là có thể cùng nhau làm một đôi hùng ưng chao liệng trên sa mạc tây bắc, vậy mà hiện tại một người thì nằm yên dưới ba tấc đất, một người lại bị chôn chặt trong thâm cung.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+