Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bộ bộ kinh tâm – Phần 1- Chương 67-68 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

67.

Ta bấy giờ mới giật mình, cảm thấy khác thường, liền vội vàng xoay người lại thỉnh an. Thập tam tự tiếu phi tiếu, nhíu mày nhìn ta cùng Thập tứ.  Tứ a ca nói: “Đứng dậy đi!”. Lòng ta có chút bất an, chỉ biết cúi đầu. Thập tứ cười nhìn Tứ a ca hỏi: “Huynh ra cung sao?”

Tứ a ca nói: “Một chút nữa, giờ còn muốn đi thỉnh an ngạch nương.”. Thập tứ cười nói: “Vậy đệ đi trước đây.” Nói xong hướng về phía Tứ a ca cùng Thập tam hành lễ, lại cúi đầu nhìn ta cười nói: “Từ chối thì bất kính, cảm ơn!”, sau đó rời đi.

Trong lòng chỉ biết khóc mếu , Thập tứ à Thập tứ, đi thì đi, sao còn cố tình làm điệu bộ mập mờ khiến người ta hiểu lầm như thế chứ?

Thập tứ vừa đi, không khí chợt trầm xuống. Thập tam cũng ngừng cười, xoay người bỏ đi. Ta do dự không biết nên giải thích với hắn như thế nào, quan sát sắc mặt của hắn, vẻ mặt vẫn thản nhiên, ánh mắt thì tùy ý nhìn đằng xa.

Ta cúi đầu thật thấp, nói gì đây chứ? Đang lưỡng lự thì hắn hỏi: “Không muốn giải thích gì sao?”. Ta phân vân rồi buộc lòng nói: “Vương gia tin cũng được, không tin cũng được, nô tỳ chỉ muốn nói một câu, tuyệt đối không như Vương gia đã nghĩ.”

Hắn đùa cợt nói: “Ta còn chưa khảo mà nàng đã xưng nhanh như vậy , hoá ra đúng là nàng và Thập tứ đệ có tư tình rồi.”. Ta ‘a’ một tiếng, hắn nói tiếp: “Ta vốn nghĩ, nàng cùng Thập đệ, Thập tứ đệ quan hệ thật tốt, đôi bên có tặng đồ qua lại cũng bình thường. Nhưng nàng lại kiên quyết phủ nhận ý nghĩ của ta một cách thẳng thắn và nhanh nhẹn như vậy, thực sự là hiếm thấy!”

Ta vừa tức vừa cười, sẵng giọng: “Tại sao lại luôn trêu đùa ta vậy chứ? Mới vừa rồi Thập tứ a ca nói là hai người tới, ta còn không tin, cho rằng hắn cũng đang gạt ta !”

Tứ A ca nói: “Tâm tư Thập tứ đệ ta không quản được, cũng không muốn quản. Quan hệ của hai người, tặng đồ, nói giỡn đều tùy nàng. Có điều ta không muốn lại phải nhìn thấy loại tình cảnh do dự, khóc sướt mướt như trước kia đâu.”

Yêu cầu này rất bình thường. Ta bĩu môi nói: “Hiểu rồi!”

Hai người liền trầm mặc, ta hướng về phía hắn khom mình hành lễ, hỏi: “Còn có gì căn dặn không? Không có thì ta đi đây.”. Hắn phất tay nói: “Đi đi thôi!”.

Xoay người đi xa rồi, thở dài nghĩ đến, hắn độ lượng hơn rất nhiều so với tưởng tượng của ta. Cũng không nói kiểu không được như thế này hay không được như thế kia. Lại nghĩ tới Thập tứ a ca, không khỏi thầm oán , hắn rốt là muốn làm gì đây?

Từ tháng mười năm ngoái đã bắt đầu điều tra “vụ án Thác Hợp Tề bày tiệc rượu kết đảng”. Trong sự chờ đợi của mọi người, trải qua sáu tháng thẩm tra tra rốt cuộc cũng đã có kết quả. Tất cả đều như Trấn Quốc công Cảnh Hi dâng tấu, đúng là có những lời lẽ ý đồ mưu nghịch. Đặc biệt là Tề Thế Vũ cùng Thác Hợp Tề, đã thốt ra rất nhiều lời xúi giục mọi người ủng hộ thái tử đăng cơ. Khang Hi nổi giận nói: “Mở tiệc rượu để giao kết bạn bè cũng chẳng có gì sai trái, việc ấy không đáng nói , còn là *sở hành giả*, không cần để ý”(*). Khang Hi không nói rõ, nhưng ý tứ bên trong thì mọi người đều đã hiểu, hắn hận chính là những đại thần thông qua phương thức này giúp thái tử kết bè kết đảng, gây nguy hiểm đến sự an toàn cùng ngôi vị hoàng đế của hắn.

Trong lúc thẩm tra ‘vụ án tiệc rượu kết đảng”, việc Thư biện Hộ Bộ Trầm Thiên Sinh cùng một số người nhân việc làm đê phía Bắc Hoàng Hà mà vơ vét ngân lượng cũng bị tra ra. Bọn Tề Thế Vũ, Thác Hợp Tề, Cảnh Ngạch cũng có liên quan đến việc này, kẻ nhận nhiều, người lấy ít.

Những đại thần có liên quan tới đều bị bỏ tù bắt giam, Khang Hi đối với thần tử vẫn luôn luôn khoan dung, với Ngao Bái cùng lắm chỉ là cầm tù, Tác Ngạch Đồ mưu phản cũng không dùng đến cực hình. Nhưng lần này lại áp dụng thủ đoạn tàn khốc hiếm thấy. Sử dụng cực hình với Tề Thế Vũ, sai người dùng năm cái đinh sắt đóng xuyên thân người vào vách tường, khiến Tề Thế Vũ kêu khóc mấy ngày liền mới chết. Thái độ của Khang Hi làm cho những người ủng hộ thái tử kinh hoàng khiếp sợ, nhất thời quan lại trong triều thấp thỏm không yên, thần hồn nát thần tính. Thái tử gia từ từ bị cô lập, cả ngày bị vây trong lo sợ cùng bất an, hành xử càng lúc càng hung tàn nóng nảy, động một tí là dùng trượng đánh tôi tớ trong phủ. Việc truyền tới tai Khang Hi, càng khiến Khang Hi thêm chán ghét.

Mọi người trong cung đối với việc thái tử gia ra sao cũng không dám nhiều lời,nhưng cả ngày lại len lén bàn luận về cái chết của Tề Thế Vũ, rõ ràng không có chứng kiến, nhưng lại nói như thể tận mắt nhìn thấy, đinh đóng như thế nào, tiếng gào khóc ra sao, máu chảy thế nào, sinh động cứ như thật. Người nghe cũng không nghi ngờ chất vấn, trái lại còn đứng đó mặt mày hớn hở, phụ họa cười to.Mọi người cứ thoải mái vui cười mãi đến khi Vương Hỉ sai người dùng trượng đánh mấy thái giám, người trong cung mới ngậm miệng, không dám bàn tán chuyện này nữa.

Hai lần ta tình cờ nghe được cũng đều bước nhanh bỏ đi. Điên rồi, đều điên rồi! Việc này mà cũng lấy ra làm trò tiêu khiển được. Nghĩ kỹ mới thấy chuyện này cũng là bình thường, Lục căn không nguyên vẹn, tâm lý dĩ nhiên cũng thất thường, sinh hoạt hàng ngày lại căng thẳng, không biến thái mới là lạ. Tâm trạng vốn đã nặng nề, lại nghĩ đến việc ngày ngày phải sống chung với đám biến thái đó nên mặt càng đanh lại, muốn cười cũng không nổi.

68.

Ánh nắng tháng tư thực khiến người ta yêu thích, ấm áp vừa đủ, ta và Ngọc Đàn đem đám hoa khô còn lại từ năm ngoái cùng với đinh hương mới hái năm nay ra phơi.

Vương Hỉ tiện đường đi ngang qua, lại đây thỉnh an ta, sau đó tiến đến bên chiếu trúc trải hoa cúc khô, cười nịnh nói với ta: “Nghe người ta nói dùng hoa cúc ép dưới gối có thể giúp mắt sáng, hạ hỏa. Tỷ tỷ tìm người giúp ta làm một cái được không!”. Đầu chưa ngẩng, ta vừa dùng chổi lông gà quét qua chiếu trúc, vừa thuận miệng hỏi: “Ở đâu ra nhiều hỏa mà muốn hạ thế? Ngày thường uống trà ướp hoa cúc còn chưa đủ sao?”

Vương Hỉ thở dài nói: “Tỷ tỷ không biết cách đây hai ngày ta đã nổi giận với cái đám không ra gì kia sao? Đã phải sai người hung hăng đánh cho bọn họ một trận đó.”

Ta không yên lòng nói: ” Là nên đánh, nhưng cũng không cần làm quá lên như thế! Có điều đánh người ta rồi, ngươi còn tức giận cái gì chứ?”

Vương Hỉ hì hì cười nói: ” Tỷ tỷ trông thấy cũng chẳng quản, ta cứ lờ đi cũng xong, có điều e rằng chuyện ầm ỹ lên thì đám nô tài cũng bị kéo vào. Giờ đây tỷ tỷ là hiền nhân được người người xưng tụng, nhưng ta thì tiếng xấu đầy trời rồi”

Ngươi nghĩ rằng ta muốn cái danh “hiền nhân” này sao? Chẳng lẽ ta mong muốn cả ngày chịu áp lực mà sống sao? Nghĩ tới liền tức giận, thuận tay cầm chổi lông gà vụt hắn hai cái mắng: “Còn không đi lo công việc của ngươi đi, ở chỗ này cùng ta thì thầm hiền ác này nọ, cứ như đang chế giễu ta chiếm điều tốt của ngươi vậy. Thật muốn tìm Lý am đạt hỏi một chút, rốt cuộc có nên trông nom ngươi kỹ một chút hay không.”

Vương Hỉ vừa nhảy sang một bên né tránh, vừa cười nói: “Tỷ tỷ tốt của ta, ta sai lầm rồi! Chỉ là bị người ta mắng sau lưng, trong lòng khó chịu, tìm tỷ tỷ oán thán vài câu thôi mà.”

Ta mắng: “Ngươi nghiêm chỉnh mà theo học Lý am đạt đi! Cái tốt không lo học, bản lĩnh nói nhảm thì lại không biết học được từ đâu. Cẩn thận ta nói lại cho sư phó của ngươi đó!”. Nói xong làm bộ chạy hai bước, lại phất phất chổi lông gà trong tay.

Một mặt hắn vừa chắp tay xin tha, một mặt lại hốt ha hốt hoảng nghiêng người từ từ chạy. Đột nhiên vẻ mặt hoảng sợ, dừng vội bước chân, thân hình chưa đứng vững, lảo đảo một cái, ngã chổng vó xuống đất. Ta còn chưa kịp cười, hắn đã vội vàng đứng lên, bụi cũng chẳng thèm phủi, liền hướng tới phía sau chúng ta thỉnh an. Ta cùng Ngọc Đàn cũng vội vàng xoay người thỉnh an, hoá ra là Tứ A ca, Thập tam A ca cùng Thập tứ A ca đang đứng tại hành lang.

Tứ A ca sắc mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, phất tay, để chúng ta đứng dậy, Thập tam cùng Thập tứ ở phía sau trên mặt đều tràn đầy ý cười.

Vương Hỉ hành lễ xong liền cáo lui . Đợi người đi khuất, Thập tam A ca cùng Thập tứ A ca mới cười ha hả lớn tiếng, ta nói: “Thích thì cứ cười đi! Nhịn chỉ thêm khổ mà thôi!”

Mắt thấy hai người bọn họ liếc cái chổi lông gà trong tay ta, vội đặt nó lên chiếu. Bọn họ càng cười lớn tiếng hơn. Ta nhếch khóe miệng, nhìn bọn họ, một lát sau bản thân cũng không nhịn được, bắt đầu cười rộ lên.

Thập tứ A ca cười hỏi: “Hôm nay ngươi làm sao vậy? Không cẩn thận chút nào, tự mình phơi bày ra bản chất, về sau không ai dám nói ngươi dịu dàng hiền thục nữa đâu.”. Ta ngừng cười, thản nhiên nói: “Ngươi chưa từng nghe qua đạo lý ‘vật cực tất phản’ sao?”

Hắn cùng Thập tam A ca đều hơi ngây người một chút, cười yếu ớt, không nói nữa. Tứ A ca vẫn lẳng lặng nhìn chúng ta, một mặt nói: “Đi thôi!”, một mặt đã cất bước đi. Thập tam cùng Thập tứ liền đuổi theo, ba người hướng về phía của Đức phi nương nương bước tới.

Ta tiện tay gẩy mấy cánh hoa đinh hương, nhìn Ngọc Đàn nói: “Nếu như không sợ mất công, vậy làm cho Vương Hỉ một cái gối đi!”. Ngọc Đàn cười đáp: “Không mất công, áo gối đều đã có sẵn, bỏ thêm bông và hoa vào, khâu một đường là xong thôi.”

——–

(*)‘vật cực tất phản’: khi sự vật sự việc đến cùng cực thì tất yếu sẽ xoay chuyển lại.

(thêm phần này cho dài ^^)

Sách Tả Truyện có viết rằng:

Vật cực tất phản, Lạc cực tất bi,
Thái hợp tất ly, Thế thạnh tất suy, Bĩ cực thái lai.
Nghĩa là:        Vật đến cùng tột thì trở lại, vui tột thì buồn,
Rất hợp thì lìa, đời thạnh tất suy, Suy tột thạnh đến.
Đó là luật thay đổi luôn luôn, nhưng có tính cách tuần hoàn. Không bao giờ suy hoài, mà cũng không bao giờ thạnh hoài. Hết suy tới thạnh, hết thạnh tới suy. Cho nên khi được thạnh thì phải phòng lúc suy, ấy mới gọi là trí.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+