Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 067 – 68 – 69 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 67    Âm thanh ma quái

Đi ngang qua cánh cửa đóng chặt ở phòng Doãn Lạc Hàn, nàng bước đi dị thường nhẹ nhàng.

Một tuần, thực sự là quá tốt, sáng nay nàng gọi điện thoại cho Từ Bang hỏi bao giờ Doãn Lạc Hàn trở về, Từ Bang lại hiểu sai ý của nàng, luôn luôn an ủi nàng, nói cái gì mà tổng tài luôn luôn bận rộn nhiều việc, loại chuyện ra nước ngoài đi chi nhánh công ty thị sát hay đi công tác về sau còn có thể thường xuyên diễn ra.

Thì ra hắn thường xuyên đi công tác, chuyện này thật là cầu còn không được, ngẫm lại một năm thời gian sẽ trôi qua rất nhanh.

Nửa giờ sau, nàng đi tới cửa hàng bánh ngọt, chiều nay có tiết học, sáng nay phải làm sinh vệ sinh trong cửa hàng xong, buổi chiều tan học rẽ qua quét tước một chút là được.

Nàng cúi lưng, cầm cây lau cố gắng sát, nghe thấy tiếng thì thầm bàn tán  từ bàn thu ngân truyền đến.

“Tiểu Mân, cậu xem, đẹp trai quá.”

“Đúng vậy, thật là anh chàng đẹp trai quá, chiếc xe thể thao kia cũng rất được. “

“Nhưng là … Nhưng… Anh ta vẫn đứng ở cửa, sao không tiến vào…”

“Cậu đi, mình đi gọi anh ta tiến vào…”

“Khanh khách… Ha ha…. Cậu đi, cậu đi…”

Mân Huyên không để ý mấy chuyện đó, nàng mong nhanh chóng làm xong vệ sinh để còn rời đi, càng chăm chú lau sàn, chỉ còn một chút nữa là xong.

Tốt lắm, hoàn thành, nàng đứng thẳng dậy, xoa xoa mồ hôi trán, thân ảnh bên ngoài cửa sổ kính trong suốt rơi vào mi mắt, chói mắt nhất chính là nụ cười tỏa nắng kia.

Nàng buông cây lau trong tay, bước ra ngoài dưới ánh mắt kinh ngạc của hai cô thu ngân.

“Sao anh lại tìm tới nơi này?” Nàng cởi bao tay cao su, bước vài bước dưới bậc tam cấp, không lẽ tên tiểu tử này tới khởi binh vấn tội nàng chuyện sáng nay nàng phá hỏng việc tốt của hắn.

” Em từ bỏ tiền công tối hôm qua?” Kim Chính Vũ tà tà dựa vào xe, đưa cho nàng một tập tiền dày.

Mân Huyên trợn to mắt, cúi đầu nhìn số tiền trong tay, “Sao lại nhiều như vậy? Tối hôm qua mới có hai giờ, nhiều lắm chỉ có bốn tờ mà thôi.”

Nàng rút ra bốn tờ tiền, còn lại trả lại cho hắn, hắn nhíu mày, không nhận, “Em nói em có cuổi tuần rảnh rỗi, một ngày trả một lần rất phiền toái, đây là tất cả thù lao.”

Thì ra là như vậy, Mân Huyên chậm rãi thu tay trở về.

“Anh yêu, chúng ta có thể đi rồi sao?” Cô gái trong xe không cam lòng bị vắng vẻ, nũng nịu yếu ớt mở miệng.

“Đương nhiên.” Hắn mở cửa xe ngồi vào trong, khởi động xe, khuôn mặt đeo kính cười yếu ớt, “Như vậy, tối bảy giờ gặp.”

May mà hắn không gọi nàng là bà cô trước mặt cô gái trong xe, Mân Huyên gật đầu một cái với hắn, nhìn  chiếc xe  dần đi xa, người này rõ ràng có thể lái xe, tối qua trên người cũng không có mùi rượu, lại kiên trì phải thuê nàng làm lái xe thuê lâu dài, thật sự là đồ công tử không có nơi tiêu tiền.

Nàng cúi đầu cẩn thận cầm lấy tập tiền,số tiền thù lao này nàng sẽ đưa cho Chu viện trưởng trả một phần tiền thuê cô nhi viện.

Đến khi nàng trở vào, mấy cô gái quầy thu ngân cùng nhau xông tới.

“Mân Huyên, làm thế nào mà cậu quen biết người đẹp trai như thế?” Cô gái tên Tiểu Mân há mồm hỏi ngay.

“Anh ta, anh ta là ông chủ cũ của mình. Mấy cậu hẳn là biết, mình còn làm lái xe thuê.” Mân Huyên nuốt nước bọt, ánh mắt mấy cô gái này thật đáng sợ.

“Sao anh ta lại cho cậu tiền?” Một cô khác gắt gao ép hỏi, y như tra hỏi phạm nhân. “Không phải là cậu làm viện giao đấy chứ?”

“Không có. Mấy cậu nghĩ đi đâu vậy?” Mân Huyên nhanh mồm phủ nhận, chạy nhanh vào phòng thay đồ, cởi quần áo vệ sinh trên người, lấy ba lô ra, đóng ngăn tủ lại, quay người lại vẫn thấy mấy cô gái kia.

“Anh ấy thích cô gái như thế nào?”

“Anh ấy thích ăn gì? Có gì ham…”

“A…” Mân Huyên ôm đầu, “Các cậu không nên hỏi, mình cùng anh ta chỉ là quan hệ giữa lái xe và ông chủ, mình không biết gì cả.”

Nàng đẩy mạnh vòng tròn người bao lấy mình, vội vàng chạy ra ngoài, vài người còn chưa từ bỏ ý định hỏi theo. “Ai, Mân Huyên, ba vòng của anh ấy là bao nhiêu…”

……

Đúng bảy giờ, Mân Huyên lái chiếc Ferrary màu xanh ngọc dừng lại trước khách sạn kia, tiểu tử đó không có quan niệm về thời gian, hôm qua ước chừng đợi hắn nửa giờ, tin chắc hôm nay cũng không ngoại lệ.

Kết quả, mới đợi được khoảng mười phút, nàng liền nhìn thấy thân ảnh của hắn theo khách sạn đi ra, hơn nữa như lần trước, không mở cửa xe, trực tiếp nhảy vào, lập tức mùi bạc hà thơm mát chui vào khoang mũi.

Nàng nhìn về phía trước, mím môi không nói gì, nhanh chóng khởi động xe.

“Bà cô, tâm trạng em hôm nay không tốt? Sao không nói lời nào?” Kim Chính Vũ dựa vào ghế, môi cong lên chế nhạo.” Hay là thời kì mãn kinh đến rồi?”

Phía trước là ngã tư đường, Mân Huyên quẹo tay lái sang phải, không khỏi liếc mắt nhìn hắn, “Lái xe thuê có luật lệ, lái xe không thể nói chuyện với người thuê, phải hết sức chuyên chú, cũng không thể tùy tiện nói chuyện phiếm.”

“Nhưng mà ngày hôm qua em không phải như vậy?” Hắn nháy mắt, cười  đến giảo hoạt, “Dọc theo đường đi em nói rất nhiều với tôi, vậy tôi có thể khấu trừ tiền lương của em. A, tôi đang nghĩ trừ bao nhiêu thì được nhỉ, 10%? Hay 20%”

“Anh…” Nàng trừng mắt nhìn hắn, hôm qua đều là hắn tìm nàng nói chuyện, cũng không phải lỗi của một mình nàng, tiểu tử này lại mượn cớ chơi nàng, nàng chỉ biết làm lái xe thuê một tuần cho hắn cũng không phải chuyện tốt gì, không thể ngờ hắn lại nhàm chán như vậy, cả ngày chỉ biết lấy nàng làm trò chơi.

Nàng tức giận, đơn giản giẫm lên chân phanh, tắt đèn tắt động cơ, đỗ xe ở ven đường.

Nhìn thấy nàng tức giận, hắn lại cười càng thêm vui vẻ, cười vui như vậy sao? Coi nàng là con khỉ mang ra đùa giỡn, đúng không? Nàng nắm chặt tay, tính đánh một quyền đi qua, xóa sạch cái loại tươi cười chướng mắt trên mặt hắn.

Tiếng chuông điện thoại như âm thanh quỷ ám chui vào lỗ tai, cả người nàng thiếu chút nữa thì nhảy dựng lên như súng bắn. Tiếng chuông kia…. Tiếng chuông kia chỉ kêu khi Doãn Lạc Hàn gọi tới.

~~~0O0~~~

 

Chương 68   Cuộc gọi kì quái

 

 Nàng hoảng tay hoảng chân mở ba lô ra, vì đèn đường quá mờ, ba lô lại lớn, bên trong để sách vở linh tinh loạn thất bát tao gì đó, nàng sờ soạng nửa ngày vẫn chưa tìm thấy.

Tiếng chuông vẫn vang lên cố chấp, nàng càng vội tâm càng loạn, càng loạn lại càng hoảng, trên trán đã thấm một tầng mồ hôi.

“Tôi tìm giúp em.” Kim Chính Vũ ngồi bên cạnh nhìn không được, một phen đoạt lấy ba lô trong tay nàng, lần mò vài giây sau, điện thoại di động đã trước mắt nàng.

Nàng thở sâu một hơi, cảm giác thấy bàn tay nhận điện đang run rẩy, không biết là hoảng hốt, hay vì gió đêm lạnh thốc vào xe.

Nàng âm thầm nghĩ lí do thoái thác xong, thế mới ấn nút nghe điện.

“A lô…”

Trong xe, Kim Chính Vũ tò mò nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng, nàng đem di động dán vào tai, mở cửa xe, đi mấy bước ra  xa xe thể thao.

Đầu bên kia truyền đến tiếng hít thở, nghe vào lỗ tai dị thường mãnh liệt, hiển nhiên là hắn tức giận vì nàng lâu như vậy mới nghe điện thoại. Nàng không dám nói lời nào, ngừng thở, lẳng lặng chờ hắn mở miệng.

“Em đang làm gì? Có phải cố ý không nghe điện thoại của tôi?”

“Tôi không có, tôi để điện thoại trong ba lô, hôm nay đi học, để yên lặng, nên tôi không nghe…”

“Dì Tần nói đêm qua em về rất khuya, hiện tại em ở bên ngoài làm gì? Còn có, vì sao em đột nhiên đổi số, lúc trước tôi gọi không được.”

“Tôi, tôi mua chút đồ dùng ở siêu thị. Về chuyện đổi số điện thoại, tôi không nghĩ đến việc anh sẽ gọi cho  tôi, tôi nghĩ chờ anh đi công tác trở về, nói cho…”

“Tôi không rảnh nghe em giải thích, tôi gọi điện thoại vì muốn nói cho em, hôm sau tôi về nước, thứ trên đầu giường tôi dùng xong rồi, ngày mai em nhớ phải lấy.”

“A?” Nàng kinh ngạc kêu ra tiếng, hắn thế nhưng về nước sớm như vậy, hơn nữa thứ trên đầu giường là cái gì, hắn không cho nàng cơ hội để hỏi, nhanh chóng cắt đứt điện thoại.

Giờ phút này chỉ có một ý niệm trong đầu, hôm sau hắn sẽ về, kinh ngạc về đến xe, gương mặt tuấn tú phóng đại của Kim Chính Vũ đã phóng đến.

“Điện thoại của ai? Đối phương là đàn ông đúng không? Bà cô, em làm sao vậy? Nói chuyện!”

Cánh tay bị hắn bắt lấy, không ngừng lắc lắc, nàng phục hồi tinh thần, cúi đầu. “Không có gì, tôi đưa anh về khách sạn.”

Bàn tay nắm chìa khóa xe nhanh chóng bị hắn nắm chặt, hắn không quen nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng. “Em gặp chuyện gì có thể nói cho tôi, tôi giúp em giải quyết.”

Thình lình một câu này làm nàng sững sờ ở nơi đó, theo sau lắc lắc đầu. Chuyện này nàng không thể nói với người ngoài, không ai có thể giúp được nàng, ban đầu nàng từng trông cậy Lôi Thiếu Đằng có thể giúp được mình, nhưng là vô dụng, hiện tại nàng cũng không ôm kì vọng với bất kì kẻ nào được.

“Trở về đi.” Nàng nhẹ nhàng đẩy tay hắn ra, khởi động xe, chiếc Ferrary chậm rãi trở về ngã tư đường.

“Về sau chờ em muốn nói thì nói lại với tôi.” Hắn thấy nàng kiên quyết, cũng không bức bách tiếp.

Hai người đều có tâm tư, gió nhẹ thổi qua xe, một làn gió lạnh trầm mặc lẻn vào.

Một lát sau, hắn quay người, trong mắt tràn đầy ý cười long lanh. “Ngày mai là cuối tuần, tôi mới về nước, còn chưa quen nơi này, nghĩ đi thăm thú một chút. Em làm hướng dẫn viên du lịch cho tôi, tiền công đương nhiên cũng tính như hiện tại, hai trăm tệ một giờ, thế nào?”

Chuyện tốt như vậy đương nhiên nàng cầu còn không được, nàng chăm chú nhìn về phía trước, bỗng nảy ra một nghi vấn, vội vàng liếc mắt nhìn hắn, “Không phải anh có rất nhiều bạn gái sao? Anh để mấy người đó đi cùng anh là tốt rồi. Ngày mai tôi chỉ rảnh rỗi nửa ngày, buổi chiều tôi còn đi làm thêm.”

Công việc ở cửa hàng bánh ngọt tuy lương lậu thấp, nhưng thực ổn định, hơn nữa còn không trùng với thời gian đi học, nên nàng rất quý trọng việc này.

Hắn nhún vai, không cần nghĩ ngợi nói, “Vậy buổi sáng cũng tốt, ngày mai tôi lái xe đến nhà em đón em.”

Thiếu chút nữa Mân Huyện sặc nước miếng, Kim Chính Vũ đến nơi nàng ở, nhìn thấy tòa biệt thự sang quý kì cục kia, nàng lại làm thêm khắp nơi, kia chẳng phải làm cho hắn nghi ngờ.

“Không cần phiền toái, tôi đang giảm béo, thích đi đường, sáng mai tôi ở cửa khách sạn chờ anh.” Nàng tùy tiện bịa ra một lí do, trong lòng lại chột dạ, bàn tay nắm lái đã hơi hơi thấm mồ hôi lạnh.

“Vậy tám giờ đi.” Tầm mắt của hắn không nhìn về phía nàng, làn mi dài khẽ chớp, độ cong trên bờ môi chậm rãi  mở rộng. “Hiện tại tôi đã chờ mong hình ảnh ngày mai tôi cùng em đi du ngoạn.”

Thần kinh tiểu tử này có vấn đề đi, nàng nhìn lướt qua khuôn mặt tuấn tú của hắn, nếu không phải đã sớm biết hắn là đồ lăng nhăng, nàng sẽ nghĩ hắn có ý với mình.

Lực chú ý của nàng nhanh chóng chuyển đến sáng mai, tính toán xem mình có thể kiếm được bao nhiêu tiền, xem ra gần đây nàng gặp may, tự nhiên cũng kiếm được một khoản nho nhỏ.

Hôm sau Doãn Lạc Hàn đã về đến nơi rồi, buổi tối nàng không thể làm lái xe thuê, nàng tính ngày mai nói cho Kim Chính Vũ, sau đó đem tiền trả lại cho hắn.

Lúc về biệt thự, đã gần mười giờ, khắp nơi trong biệt thự đều bật đèn, đi đến đâu cũng sáng chói, bước lên lầu, nhịn không được ngáp một cái thật to.

Bước chân về phía phòng ngủ đột nhiên dừng lại, nàng nhớ ra Doãn Lạc Hàn trong điện thoại bảo nàng muốn mua gì đó, rốt cuộc là cái gì, nàng cũng không quen thuộc bài trí trong phòng ngủ của hắn, quyết định vào xem.

Xoay nắm cửa, không chút dịch chuyển, cửa bị khóa, nàng căn bản là không vào được, bản năng cầm di động ra, lại do dự một chút, hắn đang ở Nhật Bản, nếu gọi qua chẳng phải sẽ phải trả phí gọi ra nước ngoài, không được, di động lại bị thả trở về, xoay người về phòng ngủ.

Ngày mai rồi nói sau, nói không chừng dì Tần cầm tất cả chìa khóa của biệt thự, bao gồm phòng của hắn.

Kết quả, sáng hôm sau, nàng tỉnh lại đã là bảy rưỡi, luống cuống tay chân thu thập sẵn sàng xong, nhìn thời gian còn lại hai mươi phút, hiện tại bắt xe bus, miễn cưỡng có thể tới kịp.

Chương 69   Ý nghĩa đặc thù

Nàng túm lấy ba lô, chạy ra khỏi biệt thự, chạy nhanh đến bến xe bus.

Nửa giờ sau, nàng thở hồng hộc đuổi tới khách sạn Thịnh Trạch, Kim Chính Vũ đã ngồi vững vàng trong xe, nàng vội vàng chạy đến.

Kim Chính Vũ một tay đặt xuống chỗ ngồi, trên mũi là chiếc kính mát Gucci thường thấy, nhàn nhã bắt chân , “Bà cô, em đến muộn.”

“Thực xin lỗi, tôi, …. không phải tôi cố ý.”

Nếu hắn muốn trừ mấy phần trăm tiền lương, nàng cũng đồng ý, ai bảo chính mình ngủ quên đâu.

“Nhìn em cũng không phải cố ý, tha thứ cho em lúc này, lên xe đi.” Hắn vỗ vỗ ghế trống bên cạnh.

Mân Huyên tự vỗ ngực, ngồi vào xe, hắn nghiêng người, hình như lấy một cái túi ni lông, đặt lên đầu gồi nàng.

Chớp mắt nàng đã ngửi thấy mùi đồ ăn, bụng cũng không chịu thua kém, réo ầm lên. Nàng hơi liếm môi, nhỏ giọng hỏi: “Đây là cho tôi?”

Chuyện đồ ăn Ý ở biệt thự lần trước đã làm nàng khắc sâu giáo huấn, trước khi sử dụng tốt nhất phải hỏi cho rõ ràng, nếu không sẽ càng làm cho chính mình bẽ bàng cùng cảm giác trái tim bị đóng băng.

Kim Chính Vũ đem dừng xe ở ngã tư, quay đầu nhìn nàng, trên mặt là nụ cười ấm áp, “Này đương nhiên là bữa sáng cho em, tôi đã ăn rồi, bảo phục vụ khách sạn đóng gói giúp.”

“Cảm ơn.” Nàng nhỏ giọng, nhìn túi đồ ăn trên đầu gối, sờ vẫn ấm nóng, đây là hắn cố ý đưa cho nàng bữa sáng.

Ở nhà chú cùng biệt thự, ba bữa một ngày của nàng đều tùy tiện giải quyết, chưa từng có người quan tâm  nàng có hay không bữa sáng. Có thể chuyện bữa sáng này nọ là chuyện bình thường với người bình thường, nhưng với nàng mà nói, bữa sáng đại biểu cho ý nghĩa đặc thù.

Kim Chính Vũ khởi động xe, chiếc Ferrary nhanh chóng phóng đi, nhìn thấy nàng vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc túi trong tay, “Bà cô, bữa sáng chỉ dùng để ăn, không phải dùng để xem, em không cần nhìn chằm chằm vào nó, ăn nhanh đi, để lát nữa lạnh đi ăn sẽ không ngon.”

Nàng cảm kích cười cười với hắn, nhịn không được lặp lại một lần. “Kim Chính Vũ, cảm ơn anh.”

“Bà cô, hôm nay em là hướng dẫn du lịch của tôi.” Hắn không được tự nhiên nói, “Tôi làm như vậy là vì sợ em chưa ăn sáng, lát lại té xỉu trên đường, đến lúc đó tôi sẽ thảm, vừa phải cứu em, rồi lại đưa em vào bệnh viện, rồi phải tiêu không ít tiền mua thuốc, một chút cũng không lời lãi gì, nên em không cần dùng ánh mắt cảm động đến rơi lệ nhìn tôi, tôi làm vậy cũng chỉ vì suy nghĩ cho mình.”

Hắn nói như vậy ngược lại càng thêm giấu đầu hở đuôi, Mân Huyên nhẹ nhàng cười cười, mở túi ra.

Tiểu tử Kim Chính Vũ này luôn trêu chọc nàng, kỳ thật người khác cũng không tệ lắm. Nàng vừa ăn bữa sáng, vừa vui vẻ nghĩ.

Hắn như là nghĩ tới gì đó, môi hơi nhếch lên, “Nếu em muốn cảm ơn tôi, tôi nhận, cơm trưa em mời tôi, thế nào?”

“Đượ, không thành vấn đề.” Nàng không gần nghĩ gợi gật gật đầu, cúi đầu ăn bữa sáng mĩ vị, không biết là vì điểm tâm của khách sạn có vẻ ăn ngon, hay bởi vì lần đầu tiên có người quan tâm nàng, tóm lại, nàng ăn thật ngon miệng, cảm thấy đây là bữa sáng ngon miệng nhất trên đời nàng từng nếm qua.

“Cái kia… Đại thẩm, chúng ta là bạn bè đi.” Kim Chính Vũ đột nhiên mở miệng, giọng nói có chút dị thường, ngón tay nắm tay lái hình như hơi hơi dùng sức.

“Ừm….” Thức ăn trong miệng chưa nuốt hết, chỉ có thể nói quanh co một tiếng.

Nghe được nàng trả lời, nụ cười lập tức nở trên môi hắn, dần phủ kín gương mặt tuấn dật, ánh mặt trời chiếu lên người hắn, da thịt trong suốt trong sáng, tỏa ra một vầng sáng thản nhiên.

Mân Huyên nhìn người đẹp trai đến miễn dịch, nhưng lần này nàng ngẫu nhiên vừa nhấc mắt, vẫn bị khuôn mặt tuấn tú trước mắt thu hút. Nàng thừa nhận hắn là bạn bè, hắn có cần vui vẻ như vậy không?

Nàng lại nhớ tới bữa sáng trong tay, nhanh chóng giải quyết nốt, ngẩng đầu nhìn ra ngoài xe, thế mới nhớ ra một vấn đề.

“Hôm nay anh muốn đi du ngoạn ở đâu? Mấy nơi nổi tiếng tôi đi rất ít, nếu không hôm nay tôi mang anh đi mấy nơi tôi quen thuộc trước, lần sau anh lại thuê hướng dẫn chuyên nghiệp…”

“Không cần, tôi đã nghĩ rồi.” Hắn nghiêng mặt đi, nụ cười mang theo vài phần thần bí. “Nhanh đến.”

Xe thể thao cua một góc tuyệt đẹp, chạy thẳng về phía trước, nàng nhìn lên, nơi đó chỉ có một nơi đi được, là công viên trò chơi.

Hắn gửi xe xong, nàng theo hắn xuống xe, không tin nổi mà nhìn cửa công viên, “Anh, anh sẽ không thật muốn vào chứ?”

Hắn gỡ kính xuống, lộ ra một đôi mắt trong suốt mỉm cười, nghiêng đầu hỏi lại: “Vì sao không được?”

“Đâu đều có công viên trò chơi, thành phố nào cũng có, nơi này không tính là nơi đặc biệt.” Nàng kinh ngạc nói xong, nhìn dòng người đi đi vào vào cửa công viên, ánh mắt tràn ngập hâm mộ.

Mới trước đây,  nàng thường xuyên tới nơi này vui đùa, khi đó một bên lôi kéo tay ba ba, một bên lôi kéo tay mẹ mẹ, vui vẻ vì cả nhà có thể mãi mãi hạnh phúc. Nhiều năm trôi qua, nàng vẫn nhớ như in  cảnh lúc ấy, rất muốn đi vào nơi này, nhưng không có dũng khí.

“Em không biết tới nơi này không người nào luận là vui vẻ hay không vui vẻ, có nhiều chuyện phiền lòng, chỉ cần tới nơi này, sẽ bị không khí hạnh phúc ở  đây cuốn hút, tất cả đau lòng sẽ mất đi.”

Nàng nghe hắn nói xong, không biết có phải cảm giác hay không, hắn nói những lơì này là cố ý nói cho nàng. Chẳng lẽ hắn biết thân thế cùng quá khứ của chính mình sao? Không, sao có thể có khả năng đó được, trước đây nàng căn bản không biết hắn.

Nhân lúc nàng còn sững sờ, hắn đã mua vé xong, không để nàng phân trần, kéo nàng bỏ chạy vào công viên trò chơi. “Đi thôi, chúng ta mau vào đi, hôm nay nhất định phải chơi đùa vui vẻ.”


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+