Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 119 – 120 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 119   Tin tức


Giữa trưa, trong một nhà ăn

Giản Quân Dịch nói hôm nay sẽ có kết quả thi tuyển vào tạp chí, đến tột cùng chính mình có thể được lựa chọn hay không đây.

Ngồi ở chỗ gần cửa sổ, Mân Huyên một tay chống má, nhìn người đi đường bên ngoài cửa sổ thủy tinh, tay kia thì không ngừng mở di động ra, lại khép lại, lại mở ra, lại khép lại.

Đúng lúc này, Chỉ Dao chạy nhanh tới, ngồi xuống vị trí đối diện nàng, “Mân Mân, ngượng ngùng, mình đã tới chậm, vừa mới nhận điện thoại, anh trai nói muốn mời mình đi ăn cơm trưa. Mình nói cho anh ấy mình đã có hẹn với cậu rồi, nhưng anh ấy lại nói một lát nữa anh ấy sẽ đi ra.”

Cái gì? Anh trai Chỉ Dao sắp tới? Mân Huyên ngồi thẳng người lại,  tinh thần tỉnh táo, ánh mắt có chút hồi hộp lại có chút chờ mong, hắn đã biết đáp án chưa nhỉ.

“Mân Mân, cậu đây là vẻ mặt gì vậy?” Chỉ Dao uống đồ uống người phục vụ mới đưa lên, kêu lên một tiếng sợ hãi như phát hiện ra đại lục mới đến nơi, “Hay là cậu có ý với anh mình rồi, ha ha… Mình biết mà, đàn ông giống anh trai như vậy, vừa có tiền lại đẹp trai rất ít gặp. Mân Mân, cậu yên tâm, chỉ cần cậu nói cho mình biết, mình cam đoan sẽ giúp hai người tác hợp…”

Chỉ Dao tự cho là thông minh quả thực làm nàng dở khóc dở cười, “Chỉ Dao, ý nghĩ của cậu chạy đi đâu vậy. Ngày hôm qua không phải cậu mới cố ý giúp mình và Kim Chính Vũ gần gũi sao? Sao bây giờ lại nhắc tới anh trai cậu, cậu không sợ mình bắt cá hai tay à….”

“Đừng lo, hiện tại là xã hội tự do thoải mái, tình yêu trước mặt mỗi người đều có cơ hội lựa chọn, mình hy vọng cậu có thể tìm được hạnh phúc.” Chỉ Dao gật gù, hoàn toàn không thèm để ý, nàng hút đồ uống, lướt qua vai Mân Huyên thấy được thân ảnh Giản Quân Dịch đang bước vào nhà ăn.

Chỉ Dao vẫy vẫy Giản Quân Dịch ý bảo chính mình ngồi ở chỗ này,  tiếp tục chớp mắt vài cái với Mân Huyên, “Anh trai mình đến đây, lát nữa cậu nhất định phải biểu hiện cho hoàn hảo nha.”

Tiếng bước chân trầm ổn dần dần tới gần, toàn thân nàng không hiểu sao bắt đầu bất an, đợi cho thân ảnh kia ngồi xuống bên cạnh Chỉ Dao, nàng lễ phép giơ lên khuôn mặt tươi cười.

Giản Quân Dịch cũng chỉ hơi phất tay, quay đầu đi nhìn Chỉ Dao, thấy khóe miệng nàng có dính nước, nhanh tay lấy khăn tay chà lau.

“Anh à, bữa nay anh mời nha.” Chỉ Dao thè lưỡi, đưa cho hắn thực đơn, nghiêng đầu hướng về phía Mân Huyên chớp mắt.

Mân Huyên làm bộ như không phát hiện, cúi đầu hút đồ uống, Giản Quân Dịch làm tổng giám đốc cả tập đoàn Giản thị, tạp chí chẳng qua chỉ là một bộ phận nho nhỏ, hắn không có khả năng ra tay giúp đỡ nàng, nói không chừng người ta đã quên chuyện này không còn một mảnh.

“Tiểu công chúa, em thích ăn cái gì?” Giản Quân Dịch lật thực đơn, nuông chiều vỗ về đầu Chỉ Dao.

Chỉ Dao chu môi, hơi hơi rụt cổ lại, “Em thì tùy tiện, anh chọn đi.”

“Vậy chọn món này được rồi, em thích ăn món này không?” Giản Quân Dịch chỉ vào thực đơn, vẻ mặt dịu dàng.

Chỉ Dao ghé mắt nhìn kỹ, “Ồ, này à… Có thể…”

Nhìn Chỉ Dao cùng anh trai thảo luận chuyện thực đơn, hình ảnh trước mắt vừa ấm áp vừa hài hòa, Mân Huyên kìm nén tâm trạng buồn khổ, hết sống rồi làm việc nhiều năm dài lâu như vậy, có lúc nàng cũng ảo tưởng về một nửa của mình trong tương lai, nàng cũng không hy vọng xa vời đối phương có thể có gia thế tốt hay tướng mạo tuấn tú, kỳ thật trong nội tâm nàng chỉ có một nguyện vọng nho nhỏ, chính là người ấy có thể giống như cha hay anh cả có một bờ vai dày rộng, để khi nàng thấy mệt mỏi có thể dựa vào, cho dù cái gì cũng không nói, chỉ cần truyền sức mạnh cho nàng, nàng có thể kiên cường sống sót.

“Lăng tiểu thư, em thích ăn cái gì? Lăng tiểu thư…” Lúc này anh em bọn họ đã chọn xong đồ ăn, Giản Quân Dịch lịch sự đưa thực đơn qua, lại thấy Mân Huyên lăng lăng nhìn chằm chằm vào mình,  thực đơn nhất thời đứng im trong không trung.

Đôi mắt Giản Quân Dịch xẹt qua một ít khác thường, nhưng rất nhanh liền biến mất, cực có tính nhẫn nại lặp lại một lần: “Lăng tiểu thư, xin hỏi em thích ăn món gì?”

“A? Em không chọn món nào, giống hai người là được rồi.” Mân Huyên xấu hổ hận không thể đào một cái lỗ trên đất rồi chui vào trốn đi, vừa rồi ánh mắt người này rõ ràng nghĩ chính mình có ý với hắn, quá mất mặt, tại sao có thể như vậy.

“Vậy ba xuất có những món này là được rồi.” Giản Quân Dịch chỉ vào thực đơn, gật đầu với người phục vụ.

“Vâng, tiên sinh, xin chờ một lát.” Phục vụ hiểu ý cúi người, nhận lại thực đơn, xoay người tránh ra.

“Đúng rồi, Chỉ Dao, Lạc đi công tác mấy ngày? Anh đã quên.”

“Bảy ngày ạ, anh à, anh tìm Lạc có việc sao?”

“Ừ, một hạng mục vừa hợp tác với công ty bọn họ có chút vấn đề về tài chính, anh muốn gặp Lạc hỏi một chút.”

“Nếu không anh gọi điện cho Lạc ca ca đi…”

Anh em bọn họ liên hoan, chính mình ngồi ở chỗ này thực sự có chút kỳ quái, Mân Huyên lòng như lửa đốt, nhưng bây giờ muốn đi cũng không còn kịp rồi, Chỉ Dao chắc chắn sẽ không đồng ý, sớm biết rằng sẽ như thế này thì nên rời khỏi từ sớm mới đúng. Muốn biết tin tức chuyện trúng tuyển có thể chờ điện thoại mà, làm chi còn muốn thông qua Giản Quân Dịch.

Ai, hiện tại nếu có điện thoại gọi tới thì tốt quá rồi, như vậy mình có thể mượn cớ tránh đi.

Nàng ngẩn người cúi đầu im lặng nhìn túi quần, đột nhiên tiếng chuông thực sự vang lên, ” If you ever feel ashame, my love will get you home….”

Là Kim Chính Vũ, nàng chưa bao giờ cảm thấy cảm kích hắn như bây giờ, điện thoại của tiểu tử này thật đúng lúc, nàng một mặt nói có lỗi với Chỉ Dao cùng Giản Quân Dịch, một mặt chạy ra ngoài cửa, sau đó lấy điện thoại cầm tay ra.

Vừa mới nhận chợt nghe thấy tiếng nói vui vẻ của Kim Chính Vũ: “Mân Mân, chuyện phỏng vấn thế nào? Em nhất định nhận được điện thoại của tạp chí.”

“À… Còn không có! Hôm nay là ngày cuối cùng, tôi muốn chờ một chút, cũng có khả năng là không được chọn.” Nàng đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, bây giờ còn cách một khoảng thời gian nữa mới tới tốt nghiệp, nàng còn có tinh lực đi thử tạp chí khác.

“Tôi vừa nghe được một tin tức tuyệt mật, em có muốn nghe hay không?” Hắn ra vẻ thần bí hạ giọng thật thấp.

“Cái gì… Cái gì tin tức?” Nàng nói chuyện không khỏi ngơ ngơ ngác ngác, ẩn ẩn biết có thể Kim Chính Vũ nói chuyện có liên quan tới mình.

“Em đang hồi hộp đúng hay không? Ha ha… Nói cho em nè, em lấy thành tích đứng đầu thuận lợi bước vào tạp chí…”

 

Chương 120  Bất ngờ

 

“Cái gì… Cái gì tin tức?” Nàng nói chuyện không khỏi ngơ ngơ ngác ngác, ẩn ẩn biết có thể Kim Chính Vũ nói chuyện có liên quan tới mình.

“Em đang hồi hộp đúng hay không? Ha ha… Nói cho em nè, em lấy thành tích đứng đầu thuận lợi bước vào tạp chí…”

Nàng còn chưa kịp nghe rõ lời phía sau, liền kinh hô một tiếng, “Cái gì…. Cái gì? Tôi thật sự trúng tuyển sao? Thật vậy chăng? Thật… Thật tốt quá… Kim Chính Vũ, tôi trúng tuyển… Tôi không bao giờ phải đi làm ngoài nữa… Tôi đã có một công việc chính thức……”

Khi nàng đang ôm di động nhảy múa tại chỗ, di động lại truyền đến tiếng cười của hắn: “Mân Mân, nếu … Tôi muốn nói tôi lừa gạt em, em sẽ làm như thế nào?”

“Kim Chính Vũ –” Nàng tức nghiến răng nghiến lợi, nàng biết mà, người này làm sao có khả năng biết cái gì tin tức, hôm nay hắn quá nhàm chán hay sao? Lại lấy loại chuyện này đến trêu chọc mình. Đáng giận!

Nàng tức giận đến muốn cụp điện thoại, kết quả lại nghe thấy hắn nói qua điện thoại: “Mân Mân, không nói đùa với em nữa. Tôi vừa mới nói đều là sự thật, em quả thật lấy thành tích tốt nhất vượt qua khảo hạch của tạp chí…”

Nàng căn bản không nghe vào hắn đang nói cái gì, lớn tiếng cắt ngang lời hắn, “Hừ, Kim Chính Vũ, đồ nói dối, không cần lại tin cậu.”

Nàng ba một tiếng khép lại điện thoại di động, đẩy cửa đi vào nhà ăn, không muốn quấy rầy thời gian Chỉ Dao gặp anh trai, nàng định tìm một cái cớ rời đi.

Nàng chạy đến bàn ăn gần cửa sổ. cơm trưa đã đặt xuống trước mặt nàng, Chỉ Dao cùng Giản Quân Dịch vừa nói vừa cười ăn cơm trưa.

Nhìn thấy thân ảnh Mân Huyên chạy tới, Chỉ Dao ngẩng đầu, “Mân Mân, ăn nhanh đi, bằng không lại nguội.”

Nàng cầm lấy túi xách đặt ở ghế ngồi, nói ra lý do mình đã nghĩ ra: “Chỉ Dao, mình vừa mới nhận được một cuộc điện thoại, mình khả năng có việc phải đi trước, hai người từ từ ăn.”

“Nhưng mà, anh mình nói có việc muốn nói với cậu.” Chỉ Dao hơi kinh ngạc, ngược lại buông xuống đồ ăn trong tay, chu môi lên: “Vừa rồi mình mất cả nửa ngày hỏi anh ấy, anh ấy cũng chỉ nói cho mình biết có chuyện quan trọng phải nói với cậu, cái khác tuyệt không lộ ra, anh thật là nhỏ mọn.”

Mân Huyên hơi hơi sửng sốt, ánh mắt mê mang nhìn sang Giản Quân Dịch bên cạnh Chỉ Dao. Người kia nhấm nuốt xong đồ ăn, tao nhã lau khóe môi, không nhanh không chậm mở miệng: “Lăng tiểu thư, thật vui mừng khi thông báo với em, em đã đạt điểm cao vượt qua cuộc lựa chọn của tạp chí, ngày mai có thể đi tòa soạn tạp chí báo danh.”

Mân Huyên cả người bình tĩnh đứng ở nơi đó, ý nghĩ đầu tiên chính là, thì ra Kim Chính Vũ không lừa nàng, nàng thật sự thông qua.

Chỉ Dao nghe xong tin tức này, giật mình há miệng: “Anh nói… anh nói Mân Mân được tạp chí tuyển dụng? Là tạp chí có doanh thu lớn nhất trong tay anh sao?”

“Ừ.” Ánh mắt Giản Quân Dịch nhu hòa nhìn Chỉ Dao, “Em trước đó không biết?”

“Mân Mân không nói với em.” Chỉ Dao xoay người, ánh mắt nhìn Mân Huyên có chút tức giận: “Mân Mân, sao mà cậu không nói cho mình biết? nếu trước đó mà mình biết đến, mình cũng phải đi tham gia thi viết cùng phỏng vấn, mình muốn cùng cậu làm việc trong một công ty, như vậy chúng ta lại có thể cùng một chỗ.”

“Chỉ Dao –” Hai thanh âm bất đắc dĩ đồng loạt  vang lên, Mân Huyên cùng Giản Quân Dịch không hẹn mà cùng trao đổi một ánh mắt. Tuy rằng ý tưởng của mỗi người bọn họ không giống nhau, nhưng mục đích thực rõ ràng, tuyệt không thể để Chỉ Dao cũng vào tạp chí.

Mân Huyên biết chỉ nói một hai câu cũng không thể làm Chỉ Dao hiểu, đành phải ngồi xuống một lần nữa: “Chỉ Dao, ngành cậu học là quản lý doanh nghiệp, không giống với mình.”

“Đúng vậy, Chỉ Dao, em đi tòa soạn tạp chí có thể làm cái gì? Hay là nghe lời của anh, tốt nghiệp xong thì vào công ty, anh đã sắp xếp một vị trí cho em ở phòng nhân sự….”

Tính tình đại tiểu thư của Chỉ Dao thực cố chấp, hiện tại cô căn bản nghe không lọt tai, “Không cần, em một người đi công ty không có ý nghĩa, em muốn cùng Mân Mân cùng một chỗ, như vậy chúng em có thể cùng nhau đi làm, cùng nhau làm việc, còn có thể tam tầm cùng nhau.”

“Chỉ Dao, cậu hãy nghe mình nói có được không? Theo mình được biết, tòa nhà văn phòng của Giản thị nhà cậu với tòa soạn tạp chí chỉ cách nhau một con phố, rất gần đó, về sau chúng ta ra làm việc, giữa trưa là có thể gặp mặt ăn cơm trưa,  như vậy không phải rất tốt sao?”

“Không được, mình…”

“Chỉ Dao, cậu còn cứ như vậy là mình tức giận đấy!” Mân Huyên thấy mềm không được lập tức chuyển biến sách lược, nàng nghiêm mặt, làm bộ như có chút tức giận.

Tuy rằng bình thường nàng không hay tức giận, mỗi lần có chút tranh chấp nho nhỏ nàng cuối cùng đều theoChỉ Dao,nhưng khi cần nàng vẫn sẽ đứng lên, giả bộ sắp tức giận, Chỉ Dao sẽ ngoan ngoãn nghe lời, phương pháp này nàng đã dùng qua rất nhiều lần, lần nào cũng phát huy tác dụng.

Chỉ Dao không nói gì, thoạt nhìn ý chí đã bắt đầu dao động, một lát sau, cô ấy phải nghe theo số đông, ngữ khí cũng mềm mỏng.

“Được rồi, cẩn thận ngẫm lại thấy Mân Mân nói rất đúng, chỗ hai người công tác gần nhau như vậy, bình thường chắc là thực dễ dàng gặp nhau.”

Từ đầu tới đuôi Giản Quân Dịch chỉ đứng một bên nhìn, hai tay khoanh trước ngực, chậm rãi nghiêng người về phía trước, trong mắt toát lên vẻ tán dương, ” Em thật sự rất thú vị, có thể thuyết phục em gái tính tình đại tiểu thư của anh. Ở nhà nó là tiểu công chúa được mọi người nâng niu trong lòng bàn tay, chỉ cần là chuyện nó muốn làm, không ai có thể nói cản được, bao gồm cả anh trai nó là anh.”

Mân Huyên chớp mắt, không biết những lời này của hắn là khen hay là châm biếm? Tóm lại, nàng thuyết phục được Chỉ Dao rồi, đó là chuyện đáng giá vui vẻ nha. Chỉ Dao học khác chuyên ngành với nàng, nếu đi tạp chí làm việc, đương nhiên những thứ cô ấy được học sẽ hoàn toàn vô dụng.

Tiếp, hắn nói ngày mai phải đi toà soạn tạp chí báo danh, chẳng lẽ muốn ngày mai nàng phải bắt đầu đi làm sao? Nhưng mà việc học của nàng còn chưa có hoàn thành, vậy phải làm sao bây giờ?

“Ngượng ngùng, Giản tiên sinh này, bây giờ tôi còn đến trường,…Ừm… Tuy rằng yêu cầu của tôi có chút quá đáng, nhưng là cho tôi hỏi có thể thương lượng một chút hay không, chờ tôi tốt nghiệp…”

Giản Quân Dịch khép hờ mắt, tưởng như còn chăm chú nghe nàng nói chuyện, lập tức lạnh nhạt nói: “Bao lâu nữa em sẽ tốt nghiệp?”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+