Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 125 – 126 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 125   Bước chân bị trói buộc

Đây là vấn đề từ xưa tới nay làm nàng thấy phức tạp, nghĩ thế nào cũng không thông, nếu hắn là vị hôn phu của Chỉ Dao, vì sao Chỉ Dao có thể dễ dàng tha thứ sự tồn tại của người đàn bà khác, tình yêu rất ích kỷ, tuyệt không thể chấp nhận nửa hạt cát, trừ phi Chỉ Dao không thích hắn thật lòng.

Chỉ Dao trong chăn nhẹ nhàng nhích lại gần nàng, “Mân Mân, nói cho cậu một bí mât, mình từng ở ngày sinh nhật hai mươi tuổi đem lần đầu tiên của mình trở thành lễ vật hiến cho Lạc ca ca, nhưng mà anh ấy đương trường cự tuyệt, anh ấy nói muốn giữ lại cho đêm tân hôn.”

“Vì sao? Thế anh ta vẫn chưa lên giường với cậu sao?” Mân Huyên vội vàng lên tiếng, Doãn Lạc Hàn trong miệng Chỉ Dao là chính nhân quân tử, sắc đẹp dâng đến cửa vẫn không lay chuyển, hoàn toàn khác một trời một vực với tình huống mình biết, làm cho người ta không thể tưởng tượng.

Tên kia cứ ba ngày thì có hai ngày xuất hiện trên trang nhất mấy tờ báo giải trí, hôm nay nàng còn nghe được trong cửa hàng bánh ngọt mấy người Tiểu Mẫn bàn tán, báo chí lại đăng gần đây hắn đi công tác Nhật Bản thân thiết với nữ minh tinh điện ảnh nào đó, xảy ra chuyện xấu linh tinh.

“Lạc ca ca nhiều nhất cũng chỉ hôn hai má hoặc trán mình.” Chỉ Dao nhẹ thở dài, nhưng rất nhanh đã quật khởi nói: “Mình biết Lạc ca ca quý trọng mình, anh ấy hiện tại chính là thích chơi bời mà thôi, anh ấy nói mình quá nhỏ, phải chờ mình trưởng thành, sau khi cùng mình cử hành hôn lễ anh ấy sẽ không như vậy.”

Nghe đến đó thì Mân Huyên không nhịn được nữa, nàng quyết định vạch trần bộ mặt dối trá của Doãn Lạc Hàn, “Anh ta đang lừa dối cậu đó, Chỉ Dao, cậu phải tin tưởng mình, anh ta không phải đối tượng tốt để kết hôn đâu….”

Không dự đoán được thái độ của Chỉ Dao lại kiên định như thế, cô lớn tiếng phản bác Mân Huyên: “Lạc ca ca không gạt mình, anh ấy có quan hệ ái muội với ngôi sao nữ hoặc người mẫu nữ nào thì anh ấy cũng chưa bao giờ giấu diếm mình. Kỳ thật những lời này của cậu, Lạc ca ca đã sớm nói cho mình, anh ấy nói anh ấy không phải người tốt để kết hôn, bốn năm trước anh ấy và mình giải trừ hôn ước, mình không chấp nhận, từ nhỏ mình đã nhận định anh ấy là một nửa khác của mình, mình chờ làm cô dâu của anh ấy đã hai mươi hai năm.”

“Chỉ Dao…” Mân Huyên cúi đầu không nói, không thể ngờ rằng Chỉ Dao và Doãn Lạc Hàn lại có chuyện xưa phức tạp như thế, nàng vẫn nghĩ rằng Doãn Lạc Hàn lừa gạt tất cả, lại không nghĩ rằng sẽ là như vậy.

Chỉ Dao sụt sịt mũi, nhẹ nhàng tựa vào vai Mân Huyên, “Mân Mân, có khi mình cũng hiểu được mình rất ngốc, nhưng mà biết làm sao bây giờ? Mình chính là nhận định anh ấy. Từ lúc mình còn nhỏ, mỗi ngày bọn mình chơi cùng nhau, mọi người nói cho mình biết, tương lai mình sẽ gả cho Lạc ca ca. Lớn lên một chút, đến khi mười tám tuổi, bọn mình liền đính hôn, cho nên từ nhỏ đến lớn, mình liền nhận định, không phải là Lạc ca ca mình sẽ không lấy chồng.”

Chỉ Dao nói như vậy, cuối cùng nàng cũng hiểu một chút, có lẽ là chột dạ đi, hiện tại nàng không dám nói thêm cái gì.

Đến tột cùng là Doãn Lạc Hàn quá giỏi dùng tâm kế công tâm, cố ý bốn năm trước muốn giải trừ hôn ước với Chỉ Dao, hay là hắn thật sự áy náy với Chỉ Dao mà làm ra quyết định như vậy, nàng nhất thời cũng vô pháp phán đoán được.

Nàng không dám tưởng tưởng nếu có một ngày Chỉ Dao biết chuyện giữa nàng và Doãn Lạc Hàn thì sẽ như thế nào, nếu đổi lại là nàng, nàng chắc chắn không thể tiếp hận được sự thật này, đây là hai lần phản bội, so với phán tử hình còn làm lòng người đau hơn dao cắt.

Lạnh, một cảm giác lạnh lẽo trong ngực, chậm rãi khuếch tán đến toàn thân, cơ thể không khống chế được mà bắt đầu run run, tiếp đó có một khối thân thể nhích lại gần.

“Mân Mân, cậu rất lạnh sao? Có phải cảm lạnh hay không? Mình ôm cậu nhé, như vậy sẽ không lạnh nữa.”

Tiếng nói ngọt ngào của Chỉ Dao vang lên bên tai, hai thân thể mảnh dẻ gắt gao dựa sát vào nhau.

Nàng mím môi không ra tiếng, trước mắt bịt kín một tầng hơi nước chua xót, lập tức lại lặng yên bức lui trở về. Thực xin lỗi, Chỉ Dao, nếu có một ngày cậu phát hiện ra mình thương tổn cậu, kỳ thật đó cũng không phải do mình cố ý.

Giả sử lại có một lần nữa lựa chọn cơ hội, nàng thà rằng hy sinh tất cả, cũng sẽ không ký vào bản hợp đồng kia.

Nàng muốn tránh né tất cả, phản kháng kẻ ma quỷ kia, nhưng mà nàng cũng biết rõ, cuối cùng chính mình vẫn sẽ thỏa hiệp, bởi vì có rất nhiều thứ ràng buộc bước chân kiên quyết của nàng, nàng không muốn những đứa nhỏ đáng yêu ở cô nhi viện không còn nhà để về, cũng không bỏ xuống người cha càng ngày càng già cả, bọn họ đều là những người nàng để ý nhất trên thế giới này.

Thực xin lỗi, Chỉ Dao…. Nàng chân thành nói thầm trong lòng, nhẹ nhàng ôm lấy Chỉ Dao.

~~~~***~~~~~

Trong lớp học, giảng viên thao thao bất tuyệt giảng bài trên bục, nhìn bốn phía xung quanh có một ít sinh viên ngồi linh linh tinh tinh, Mân Huyên lặng lẽ với tay vào ba lô, nàng đã đếm không xuể đây là lần thứ bao nhiêu nhìn di động.

Từ tối hôm qua tới bây giờ, Doãn Lạc Hàn thật sự không gọi điện thoại tới, chân tướng sự việc sẽ đơn giản như mình tưởng tượng sao? Nàng cực độ bất an, vẫn cảm giác có chuyện sẽ phát sinh.

Giảng viên giảng cái gì, một câu nàng cũng không nghe vào đầu, thật ra chương trình học này nàng đã xem xong từ sớm rồi, đi học hay không cũng không còn quan trọng.

Toàn thân vô lực gục lên bàn, dùng bút vẽ lung tung trên giấy, qua một hồi lâu, nàng nhìn thấy cả mặt giấy tất cả đều là tên của người kia, buồn bực vo thành một đoàn ném vào trong ngăn bàn.

Lúc này tiếng chuông tan học cũng vang lên, nàng cúi đầu cầm lấy ba lô, đi ra cổng trường, tầm mắt cúi đầu nhìn mặt đường đột nhiên thấy có đôi chân thon dài thẳng tắp, nàng theo bản năng ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào một khuôn mặt đẹp trai tuấn tú.

Biết hiện tại trạng thái tinh thần của mình không được tốt, nàng muốn lảng tránh Kim Chính Vũ, không tiếng động xoay người, lại bị hắn kéo lại cánh tay từ sau. “Mân Mân, sao ngày hôm qua em lại đột nhiên rời khỏi? Tôi gọi rất nhiều cuộc điện thoại em cũng không tiếp.”

“Tôi….”

“Em làm sao vậy? Bị bệnh sao? Sắc mặt xấu quá.” Hắn vươn tay sờ trán nàng, khuôn mặt tuấn tú hiện lên vẻ thân thiết, “Muốn đi bệnh viện không?”

“Không cần, khả năng vì tôi đã đói bụng, trước kia tôi thường xuyên như vậy, ăn một chút gì là tốt rồi.” Nàng miễn cưỡng cười cười, chỉ vào một nhà ăn cách đó không xa, “Kim Chính Vũ, cậu mời tôi đi ăn đi.”

“Em xác định em không có việc gì?” Hàng mi thanh tú của hắn hơi hơi nhăn lại, vẫn còn chút lo lắng.

 

Chương 126   Nguy cơ bốn phía

 

“Đã nói không có việc gì rồi mà.” Nàng phồng má, coi như không có việc gì hai tay chống hông, “Kim Chính Vũ, rốt cục thì cậu có muốn mời tôi ăn cơm trưa hay không?”

“Ăn nói hung dữ như vậy, xem ra là thật không có việc gì.” Hắn một mặt nói thầm, một mặt kéo nàng chạy đến nhà ăn kia, “Đi nhanh đi, đại tiểu thư, lát nữa em ăn nhiều quá cũng không được nói có quen biết tôi, vì tôi không có nhiều tiền trả.”

“Hừ, quỷ hẹp hòi. Ngày hôm qua ai nói tôi chấp nhận lời mời vào làm việc ở tòa soạn tạp chí, phải mời khách ăn mừng, bữa cơm này coi như là cậu mời bù lại.” Nàng không khách khí phản bác trở về.

Hắn chẹp chẹp miệng, nhịn không được thầm oán, “Em còn nói tôi, ngày hôm qua em thật khó hiểu, rõ ràng nói qua điện thoại buổi tối đi ăn mừng, em lại đột nhiên ngắt điện thoại với tôi, sau em lại đi khách sạn chờ tôi, kết quả khi tôi từ bãi đỗ xe đi ra, em đã rời khỏi…”

“Được rồi, tôi nhận sai còn không được sao!”

Nàng nhanh miệng giải thích, có một hai việc nhỏ mà nói mãi không ngừng, Kim Chính Vũ thật là đồ lòng dạ hẹp hòi, nàng bất mãn nói thầm với bóng dáng hắn.

Ai ngờ lỗ tai của Kim Chính Vũ lại thính như thế, đi được vài bước, đột nhiên quay đầu lại, híp  mắt nhìn nàng, “Miệng em đang nói cái gì? Nói bậy tôi hả?”

“Tôi nào có nói bậy anh cái gì, đi nhanh đi, bụng tôi đói quá. Tuy rằng không phải nhà ăn cao cấp, nhưng mà món cơm Dương Châu ở đó đặc biệt ngon, nếu không đi thì không còn chỗ.” Nàng đáp qua loa tắc trách, nhanh chóng kéo tay hắn chạy hướng nhà ăn.

“Thật sự ngon sao?” Hắn ngẩng đầu nhìn quán ăn trang hoàng bình thường, toát ra một tia nghi vấn.

“Đương nhiên rồi, tôi cam đoan cậu nếm qua một lần sẽ đi lần thứ hai.” Nàng nghiêm trang đáp, còn vươn thêm một ngón tay cái.

“Vậy thử xem xem.” Kim Chính Vũ thoạt nhìn đã có vẻ tin nàng, mặc nàng lôi kéo chạy sang đường.

Đôi môi duyên dáng không khỏi nhếch lên, nàng lộ ra vẻ mặt thư thái tươi cười.

So với Doãn Lạc Hàn âm trầm, tiểu tử Kim Chính Vũ này dễ đối phó hơn, cùng hắn một chỗ, tâm tình của nàng cho dù có tối tăm thế nào, chỉ cần cùng hắn tán gẫu không đến hai câu liền mây tan nắng lên, giống như một cơn gió ấm áp thổi qua cõi lòng lo lắng, chỉ lưu lại hơi thở ấm áp.

Nếu có thể, nàng thật muốn làm bạn cả đời với hắn.

Hai người vừa đi vừa tranh cãi hoàn toàn không chú ý tới phía sau có một chiếc Chevrolet màu đen lặng yên bám theo không tiếng động, cửa xe hạ xuống một nửa, lộ ra một khuôn mặt băng hàn lạnh lùng, không ngừng tản ra lãnh khí quỷ dị lại âm trầm…

Sau khi hai người chọn chỗ ngồi xuống, cơm trưa bưng lên, nàng  còn đang sững sờ, khuôn mặt đẹp trai của Kim Chính Vũ càng lúc càng phóng đại trước mặt, ý cười trong mắt nhiễm thêm chút trêu chọc.

“Em nhìn chằm chằm tôi làm cái gì? Lại còn cười đến vẻ mặt cổ quái, hay là bắt đầu thầm mến tôi rồi? Nếu là như thế, em có thể nói thẳng, tôi sẽ không cười em đâu.”

Tiểu tử này thật đúng là tự kỉ, nhưng nàng đã có hệ thống miễn dịch tuyệt đối với loại đàn ông ong bướm lả lơi này, dùng thìa hung hăng xúc một miếng cơm rang Dương Châu, hai má nàng phồng lên tròn tròn.

Hắn vui vẻ nhìn bộ dáng nàng ăn, ý cười trong mắt càng sâu, “Con gái có dáng người khô quắt như em phải nên ăn nhiều một chút, buổi tối tôi mời em đi ăn đồ Hàn Quốc nhé….”

Nàng tự động loại bỏ vế trước của câu, chỉ lo vùi đầu vào ăn, trong óc chui vào mấy từ, đồ ăn Hàn Quốc?

“Cơm nước xong sớm một chút rồi về biệt thự, đến lúc đó lại gọi điện thoại cho tôi.” Thanh âm của hắn ở đầu bên kia vẫn bình tĩnh không gợn sóng như cũ.

“Được rồi, tôi đã biết.” Nàng nhu thuận trả lời, chờ hắn cúp điện thoại trước, tối hôm qua chắc là hắn không có nghe thấy gì, xem ra hết thảy lại bình an vô sự.

Ngồi thẳng lưng lại, nàng ngẩng đầu lên giả bộ như không có việc gì cầm lấy thìa, tiếp tục ăn cơm rang trên bàn. Kim Chính Vũ đã bắt đầu dùng khăn giấy lau miệng, xem ra hắn đã ăn đủ no.

“Mân Mân, đã là thứ chín mươi chín.”

Đĩa cơm rang trên bàn ăn đã vơi vơi, nàng buông thìa, nuốt xong thức ăn còn trong miệng, lại là một con số kỳ quái, nàng quyết định bây giờ phải hỏi cho rõ ràng, bằng không nàng sẽ nghĩ tiểu tử này với số học có chút thần kinh không bình thường.

“Kim Chính Vũ, sao cậu cứ nói mấy con số kì kì quái quái trước mặt tôi, rốt cuộc là có ý gì?”

Hắn nhìn thoáng qua nàng, khuôn mặt đẹp trai tràn ngập thất vọng, “Em không nhớ lời em đã từng nói sao? Thì ra trong trí nhớ của em không còn lưu lại chút dấu vết gì về tôi. Xem ra căn bản là em không để ở trong lòng, nhưng mà tôi còn ngây ngốc nghĩ đến em còn nhớ rõ. Tôi thật sự là thằng ngốc….”

Nói xong lời cuối cùng, giọng nói của hắn đầy hối hận bi thương cùng cô đơn, hắn nói nàng quên, nhưng vì sao không có chút ấn tượng nào, chẳng lẽ trước kia bọn họ đã quen biết nhau sao?

Sau khi thành niên nàng liền dọn đến ở Lăng trạch, trước đó thì nàng vẫn ở cô nhi viện mà, căn bản không có khả năng tiếp xúc với  người sinh ra ở Hàn Quốc như Kim Chính Vũ, có thể hắn nhận sai người hay chăng?

“KimChính Vũ,nhất định là có hiểu lầm gì đó, trước đây tôi thật sự chưa thấy qua cậu.”


 


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+