Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 144-145 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Thế này hẳn là không phản đối, nàng mặt không đổi sắc mím môi cười trộm, eo nhỏ đột nhiên bị nắm lấy, đón nhận một ánh mắt cuồng dã mà nóng bỏng, đôi môi mỏng trầm thấp dụ hoặc, “Để cho tôi tới dạy em cái gì mới gọi là nụ hôn thực sự.”

Hắn bỗng dưng nắm lấy cằm nàng, cúi đầu áp lên đôi môi hồng đào vì kinh ngạc mà hơi hé mở của nàng, đầu lưỡi linh hoạt tiến quân thần tốc, phóng đãng cắn mút lấy sự ngọt ngào của nàng, quấn quít lấy cái lưỡi đinh hương của nàng. Đầu óc nàng trống rỗng, chỉ có thể bị động mặc hắn tự tung tự tác.

Bàn tay nóng cháy của hắn dò xét vào trong quần áo nàng, chậm rãi du di vuốt ve quanh vòng eo. Nàng lập tức trừng lớn hai mắt, vươn tay định ngăn cản hắn lại, lại nghĩ hắn đang cố ý thử thách mình, nàng cắn chặt răng, cưỡng bức chính mình nhắm mắt lại.

Giây lát sau tay hắn đã phủ lên nơi đẫy đà của nàng, ngón tay nhẹ đẩy ra nút thắt trước ngực, áo ngực không tiếng động rơi xuống. Da thịt vừa tiếp xúc trực tiếp với không khí, không khỏi làm nàng rùng mình.

Thân thể nàng đột nhiên bay lên không, theo bản năng ôm lấy hắn , lại quên cánh tay mới bị thương, nàng cắn răng chống đỡ, thái dương lấm tấm mồ hôi lạnh.

Hắn đặt nàng xuống chiếc giường trong phòng ngủ, rời đi, nàng nhắm mắt lại chịu đựng cơn đau, nghe thấy tiếng hắn cởi quần áo sột soạt, tiếp theo lồng ngực tinh tráng áp lên nàng, từng nụ hôn như mưa xuân rơi xuống cổ.

Bàn tay to tùy ý vỗ về chơi đùa trên thân thể mềm mại, cảm giác da thịt nhẵn nhụi trơn bóng, hắn tham lam dùng miệng hút lấy hai hạt ngọt ngào mê người.

Cánh tay phải mảnh khảnh nắm chặt lấy ga giường, đau đớn từ cánh tay truyền thẳng lên đại não, ý nghĩ mơ mơ hồ hồ thành một mảnh, nàng gắt gao cắn răng, nghĩ đến cảm quan có thể bởi vậy mà lên cơn sốc hay ngất đi, nhưng mà môi hắn đi đến nơi nào cũng đều làm cho toàn thân nàng như bị đốt cháy, tê dại khó chịu, nàng cắn chặt môi giấu đi tiếng rên rỉ.

Nàng đau đớn đến chết lặng, cảm giác toàn bộ cánh tay sắp thoát khỏi cơ thể đến nơi, rốt cuộc không thể ức chế một tiếng kêu rên khác thường.

“Đau…”

Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy cả khuôn mặt nàng thống khổ vặn vẹo cơ hồ sắp biến dạng, sắc mặt trắng bệch bất thường, ánh mắt hoang mang của hắn chuyển đến cánh tay bên cạnh, bên trên bị băng bó một tầng băng vải rất dày.

Cô gái chết tiệt, sao lại không nói sớm chứ.

Hắn nói thầm một tiếng, sắc mặt khẽ biến, đôi mày rậm nhíu chặt lại, thân hình dán chặt trên người nàng nháy mắt dời đi, thuận tay túm lấy chăn nhẹ nhàng đắp lên người nàng.

Hắn nhớ tới chiều hôm nay Tiểu Nhu nói cho hắn tin tức cánh tay nàng lại bị thương, bất chấp mặc xong quần áo, hắn nắm lấy di động đi thong thả trong phòng ngủ chật hẹp, thuần thục ấn một dãy số, cuộc gọi nhanh chóng liền chuyển được.

“Bác sỹ Lí, bây giờ ông lập tức tới đây một lát. …Ừm, là cánh tay bị gãy xương tuần trước, hôm nay lại bị thương…. Ông nhớ một chút, địa chỉ là đường Nam Hà……”

Tâm trí nàng chóang váng nhưng cũng nghe thấy hắn đang nói chuyện điện thoại, không để ý tới đau đớn tra tấn, miễn cưỡng ngẩng đầu lên, suy yếu nói, “Không cần…. Anh đừng gọi thầy thuốc đến, dù sao nếu người ta đến đây, cũng phải qua một thời gian mới kê được đơn thuốc….. Tôi có thuốc…. Ở trên bàn trong phòng khách…… Thuốc giảm đau… Uống vào sẽ không sao…..”

Hắn ngừng nói chuyện, nhìn vào mắt nàng, lại nhìn di động, lớn tiếng gấm lên, “Em câm miệng! Tên bác sỹ ở phòng khám chiều nay em đến có thể lợi hại hơn bác sỹ khoa chỉnh hình nổi tiếng nhất nước không? Lần trước cánh tay em bị thương, ông ta chính là bác sỹ điều trị chính, ông ta hiểu biết bệnh tình của em hơn bất luận kẻ nào.”

Nàng ý thức không rõ hắn la hét cái gì, một lần nữa nằm xuống.

Bên tai lại vang lên tiếng hắn nói cho đối phương địa chỉ nơi này, sau đó hắn đi ra ngoài, trong phòng trở nên im lặng.

Giây lát sau, tiếng bước chân quay trở lại, một cánh tay đỡ lấy cổ nàng, nhẹ nhàng nâng đầu nàng lên, một cốc thủy tinh chạm vào môi, nàng uống một ngụm, kết quả vừa đụng tới lại phun ra.

“Nóng quá…. Nóng quá…..”

Hắn ngồi xuống mép giường, để thân thể nàng dựa vào trong lòng mình, đau đớn khiến cho mặt nàng nhăn nhó thành một đoàn, hắn cố phồng má liều mạng thổi cho cốc nước nguội đi.

Một lát sau, hắn nhẹ giọng nói bên tai, “Bây giờ uống thử xem, chắc là không còn nóng.”

Nàng mở mí mặt nặng trĩu, nhìn thấy cái cốc để trước miệng, lòng còn sợ hãi, liều mạng lắc đầu, “Không cần… Tôi không muốn uống, rất nóng…. Anh trực tiếp đem thuốc cho tôi…….”

Hắn theo lời đưa qua mấy viên thuốc, nàng ngậm trong miệng, định dùng nước bọt nuốt xuống, nhưng viên thuốc cứ như dính chặt vào miệng, nuốt thế nào cũng không được.

“Đau… Đau….” Miệng nàng vô thức nói, trong lúc mơ hồ có một loại xúc động muốn chặt đứt cánh tay bị đau.

Sớm biết rằng sẽ như thế này, chiều nay ở phòng khám, ông bác sỹ kia nói miệng vết thương trên tay nứt ra đổ máu, bảo nàng tiêm một mũi thuốc giảm nhiệt, lúc ấy nàng không để trong lòng, lập tức cự tuyệt, không thể ngờ được sẽ có hậu quả nghiêm trọng như thế này.

“Chết tiệt, bác sĩ Lí sao còn chưa tới.”

Hắn phiền muộn rủa thầm một tiếng, nhìn cốc thủy tinh trong tay, lại nhìn Mân Huyên đau đớn đến mức sắp ngất đi, hắn đột nhiên không biết chính mình đang làm cái gì.

Nàng chỉ là một công cụ để hắn báo thù mà thôi, hắn không thiết phải làm thế này cho nàng, bây giờ hắn hoàn toàn có thể bỏ đi.

Nhưng khi đôi môi khô nứt kia thốt lên từng đợt rên rỉ ép nặng xuống lồng ngực hắn. Đầu óc hoàn toàn không chịu điều khiển, chờ đến khi hắn bình tĩnh lại, phát hiện mình đã hớp lấy đầy miệng nước ấm, cầm lấy cằm nàng, để cho nàng hé miệng

Môi hắn nhẹ nhàng áp lên, đem nước trong miệng ép sang miệng nàng từng chút một, nàng bất ngờ không kịp phòng bị, ho khan vài tiếng, viên thuốc cùng nước nháy mắt bị nuốt trôi.

Uống thuốc xong, hắn cẩn thận đỡ nàng nằm xuống giường, cũng đắp chăn cẩn thận, làm xong tất cả, hắn ngồi trên giường, lẳng lặng nhìn khuôn mặt  xinh đẹp ngủ say trước mắt, đột nhiên bắt đầu tinh tế thưởng thức.

Trong lúc mê man, mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng tái nhợt, nàng đau đớn cắn chặt môi phát ra tiếng thì thầm vô nghĩa, “Đau….. Đau….”

“Không phải đã uống thuốc giảm đau rồi hay sao? Sao vẫn đau thành như vậy?”

Hắn nhăn mày, rút tờ giấy ăn trên tủ đầu giường, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên mặt nàng, cảm giác dưới ngón tay cả người nàng không ngừng run rẩy.

Nàng bị đau đớn tra tấn vô ý thức vung loạn tay phải, chăn bị đẩy sang một bên, lộ ra một mảng lớn da thịt trắng như tuyết. Hắn nghĩ nếu bác sỹ Lí đến xem bệnh, trên người nàng không mặc quần áo thực sự không được tiện cho lắm, vì thế hắn đứng dậy mở tủ quần áo tìm quần áo lót sạch sẽ, nhìn khuôn mặt tái nhợt trên giường cùng cánh tay bị thương băng bó, hắn tiếp tục tìm một chiếc áo sơ mi có ống tay to.

Hắn ngồi xuống mép giường, cẩn thận ôm nàng ngồi lên, ánh mắt chạm đến những đường cong mê người, yết hầu căng thẳng, áp chế thân dưới bắt đầu khô nóng, hắn bắt đầu vụng về tay chân giúp nàng mặc quần áo lót.

Trước kia hắn chỉ quen lấy tay bỏ đi những thứ trói buộc đáng ghét trên người phụ nữ, đây là lần đầu tiên hắn mặc vào cho một người phụ nữ, cố lấy đai áo mỏng manh mà không chạm vào cánh tay trái của nàng, cả người nàng đau đớn mà vô lực tựa vào ngực hắn, hai tay hắn sờ soạng một lúc lâu, đánh vật với nút cài, thật vất vả mới cài vào được.

Áo sơ mi thùng thình dễ dàng mặc vào hơn, đỡ nàng nằm xuống giường, đắp chăn lên, nâng tay nhìn đồng hồ, âm thầm lo lắng bác sĩ Lí sao bây giờ còn chưa đến.

Tiếng đập cửa có quy luật vang lên, Doãn Lạc Hàn gần như lao ra mở cửa, bác sĩ Lý nhẹ gật đầu, phía sau đứng vài hộ sĩ.

“Bác sĩ Lí, ông mau vào nhìn xem, rốt cuộc là cô ấy bị làm sao? Cứ luôn kêu đau.” Doãn Lạc Hàn một tay túm lấy bác sĩ Lí kéo vào phòng ngủ.

Bác sĩ Lí cúi lưng, nhìn kỹ băng vải băng kín trên tay Mân Huyên, kinh ngạc mà lắc đầu, “Sao lại tháo bỏ lớp thạch trên tay cô ấy đi? Gãy xương nhẹ nhất ít ra cũng phải mất hai tuần mới có thể đập thạch cao. Hiện tại bệnh tình của cô ấy có thể là bị nhiễm trùng, cũng có thể là vì tùy tiện bỏ thạch cao, sau đó làm cho xương đang liền lại bị trật khớp….”

“Bác sĩ Lí, ông đừng lắc đầu mãi thế, mau nói cho tôi biết bây giờ nên làm như thế nào?”

Doãn Lạc Hàn hận không thể đi lên túm lấy áo đối phương, nhưng vẫn cố áp chế.

“Bây giờ cần phải lập tức đưa cô ấy tới bệnh viện, chúng tôi cần phải kiểm tra toàn diện, chụp CT…..”

“Thế thì còn chờ cái gì? Hiện tại lập tức đi bệnh viện.” Doãn Lạc Hàn gầm nhẹ một tiếng, chạy đến trước giường ôm lấy nàng, lướt qua mấy hộ sĩ đang đứng trong phòng khách, chạy nhanh xuống lầu.

Xe cứu thương bị hắn thúc giục, một đường chạy nhanh vào bệnh viện chỉnh hình nổi tiếng nhất nước, vừa vào bệnh viện, Quý Dương và Từ Bang cũng vội vàng chạy tới. Biết mục đích Doãn Lạc Hàn gọi mình tới, Từ Banh nhanh chóng đi đăng kí.

“Cậu vừa gọi điện cho Từ Bang, trùng hợp tôi lại nghe được, liền cùng cậu ta chạy tới.” Quý Dương nhìn phòng bệnh đóng chặt, “Lạc, cô ấy thế nào?”

Doãn Lạc Hàn hơi tựa vào vách tường, hai tay cắm vào túi quần âu, tiếng nói bình thản không thể che giấu được kinh hồn, “Trên tay cô ấy bó thạch cao, hôm nay đồ ngốc này lại tìm đến một phòng khám tháo bỏ, hiện tại xương cốt bị chệch nhau, cũng có thể là bị nhiễm trùng…. Tóm lại tình huống cụ thể tôi cũng không rõ ràng lắm.”

“Nhìn vẻ mặt cậu lo lắng thành thế này, chúng ta vào xem đi.” Quý Dương mỉm cười, một tay quàng lên vai hắn, thuận thế đẩy cửa phòng bệnh.

Ai ngờ Doãn Lạc Hàn như bị điện giật hất văng tay Quý Dương, châm chọc cong môi, “Lo lắng? Buồn cười. Cô ta chỉ là một người đàn bà bé nhỏ không đáng kể, vì sao mà tôi phải lo lắng cho cô ta? Huống chi cô ta vẫn là con gái…..”

“Lạc, cậu không cần cứ phải để tâm vào chuyện vụn vặt như thế, cũng không nên lừa mình dối người.” Quý Dương đấm mạnh vào vai hắn, “Vẻ mặt bây giờ của cậu rõ ràng chính là hận không thể vọt ngay vào, mặc kệ cậu có thừa nhận hay không, trong nhận thức của cậu đã có tình cảm với cô ấy.”

Doãn Lạc Hàn lạnh lùng cười, nheo mắt, “Tôi với cô ta,…..”

Quý Dương thở dài, dùng sức lắc nhẹ vai Doãn Lạc Hàn, “Lạc, đừng nhớ về quá khứ nữa, thật ra cậu và cô ấy đều là những người có tuổi thơ đen tối. Mấy năm nay tuy rằng cậu bị vây khốn bởi ác mộng đáng sợ không thể thoát khỏi, nhưng cô ấy cũng hơn gì cho cam. Nghe nói cô ấy vẫn ở cô nhi viện, vài năm nay tay làm hàm nhai, kiếm tiền sinh sống cùng học phí. Không thể phủ nhận, đó là một cô gái tốt.”

Doãn Lạc Hàn hơi mím môi, không nói gì nữa.

Quý Dương tận tình giảng giải khuyên bảo, “Lần này cô ấy thà nhảy lầu cũng không muốn dây dưa với cậu, đủ để chứng tỏ cô ấy đã không thể nhẫn nhịn cậu nữa. Nếu không muốn mất đi cô ấy thì hãy nghe lời của tôi đi, không được bức bách cô ấy nữa, như vậy sẽ chỉ làm trái tim cô ấy càng ngày càng cách xa cậu.”

“Tôi đùa bỡn là đùa bỡn thân thể của cô ta, còn trái tim của cô ta thế nào tôi không có hứng thú.”

Khuôn mặt tuấn tú rét lạnh của Doãn Lạc Hàn hiện lên vẻ ác độc, “Những thứ cô ta để ý nhất đều nằm trong tay tôi, trừ phi tôi chơi đủ, chơi chán ngấy, ném đi, bằng không vĩnh viễn cô ta cũng đừng mong có thể thoát khỏi tay tôi.”

“Lạc, cậu điên rồi chắc?” Quý Dương kinh ngạc kêu to, “Cậu có được thân thể cô ấy thì có ích lợi gì cơ chứ, trái tim cô ấy không ở trên người cậu, vây kín cả đời cô ấy thì cậu cảm thấy có ý nghĩa, đùa bỡn rất vui sao? Cậu làm như vậy, rõ ràng chính là một kẻ mất đi lý trí….”

“Lý trí?” Vẻ mặt Doãn Lạc Hàn hiện lên chút khinh thường, “Tôi không cần lý trí, tôi chỉ biết là tôi phải làm cho cô ta nếm thử thống khổ gấp trăm lần những gì tôi đã phải trải qua.”

Quý Dương thật sự không thể nghe tiếp nữa, hắn căm giận túm lấy áo Doãn Lạc Hàn, “Nếu tôi không phải là bạn tốt của cậu, tôi thật muốn đấm cho cậu một phát để cậu tỉnh ra.”

“Dương, tôi không muốn nghe cậu nói những lời này, tôi đi về trước, nếu cậu cảm thấy cô ta đáng thương, cậu cứ ở lại chờ cô ta đi ra đi.”

Doãn Lạc Hàn hất tay Quý Dương, sửa sang lại quần áp hơi nhíu, tiếng nói lạnh lùng vô tình không hề thay đổi.

“Người kia…” Quý Dương còn muốn nói gì đó, Doãn Lạc Hàn cũng không để ý tới, hắn xoay người bước nhanh đi ra phía cửa bệnh viện, lại gặp phải Từ Bang.

“Tổng tài, đã xong thủ tục.”

“Đã biết.” Doãn Lạc Hàn ngừng bước, nghiêng đầu liếc qua cánh cửa phòng bệnh, ngoài cửa đã không thấy thân ảnh Quý Dương đâu, xem ra là hắn đã đi vào phòng bệnh, “Lát nữa có kết quả, cậu ghi lại chi tiết, lập tức gọi điện thoại nói cho tôi biết.”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+