Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 150-151 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 150  Đi lấy di động

 

 Thì ra hắn có thể cười, chỉ là đối tượng khác nhau mà thôi, hắn rất chướng mắt với nàng không phải sao? Nhưng mà nàng như vậy, vì sao hắn phải cương quyết trói buộc nàng ở bên người cơ chứ? Đây là vấn đề nàng vẫn nghĩ mãi không ra.

“Để cho tôi tới nhìn xem, là người phụ nữ như thế nào mà có thể làm cho Doãn đại tổng tài của chúng ta vừa yêu vừa hận.” Người đàn ông kia trêu chọc nói, đấm vào vai Doãn Lạc Hàn, lập tức bước đi thong thả nhàn nhã chạy đến trước giường nàng, ánh mắt nghiền ngẫm không kiêng nể gì mà đánh giá nàng từ trên xuống dưới, “Bộ dạng thoạt nhìn rất đủ vị, trong nhu nhược mang theo chút kiêu ngạo quật cường, xác thực không giống với những phụ nữ bình thường.”

Bị người đàn ông xa lạ này soi mói, khiến nàng có cảm giác như một con khỉ trong vườn bách thú, Mân Huyên không thể ngồi dậy, chỉ có thể xoay người đi, tránh đi ánh mắt của đối phương.

Khuôn mặt tươi cười xấu xa, đôi mắt như sương mai ngưng tụ vẻ bất cần đời, bề ngoài thoạt nhìn như phóng đãng không câu nệ, kỳ thật vẻ tinh anh ngẫu nhiên xuất hiện nơi đáy mắt làm cho người ta không dám nhìn.

Mân Huyên cẩn thận dùng quan sát của mình kết luận lại, sao mà gần đây đàn ông nàng nhìn thấy đều là các nhân vật làm cho người ta không dám khinh thường vậy? Lúc trước gặp anh trai Chỉ Dao, Giản Quân Dịch cũng như vậy, bề ngoài thoạt nhìn nho nhã lễ độ, không nhiễm phong trần, nhưng cẩn thận quan sát ánh mắt anh ta, sẽ biết ngay đối phương cũng không phải dạng người đơn giản hời hợt.

Lại nhìn người đàn ông này thân thiết với Doãn Lạc Hàn như vậy, không khó để đoán ra quan hệ giữa bọn họ, tên ma quỷ đáng giận Doãn Lạc Hàn này, bạn bè của anh ta chắc chắn cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam, nàng phải cẩn thận đề phòng mới được.

Người đàn ông kia hoàn toàn không biết suy nghĩ lúc này của nàng, một tay chống cằm, giọng nói thoải mái mà tự tại, nói chuyện với nàng như đang nói với bạn tốt nhiều năm, “Em gọi là Lăng Mân Huyên đúng không, anh là Quý Dượng, bạn của Lạc, cũng là bạn hợp tác của cậu ta, em có thể gọi anh là Dương như cậu ấy.”

Quý Dương vừa nói xong, liền truyền đến tiếng nói thầm không kiên nhẫn của Doãn Lạc Hàn, “Dương, hôm nay cậu cũng nói nhiều thế.”

Nụ cười trên mặt Quý Dương làm cho người ta có cảm giác như được gió mùa xuân thổi qua, nàng nhất thời buông xuống không ít cảnh giác, đang chuẩn bị đáp lại đối phương một nụ cười, lại bị lời Doãn Lạc Hàn cắt ngang, kinh ngạc, không lên tiếng nữa.

Quý Dương khoát khoát tay về phía Doãn Lạc Hàn, vẻ mặt chán ghét, “Cần gì để ý tới tên tiểu tử thối Doãn Lạc Hàn đó, cậu ta cứ như thế, y như núi băng ngàn năm vừa nặng trình trịch vừa tĩnh mịch, có khi cố chấp lên thì chính là tảng đá trong nhà xí, vừa thối lại vừa cứng. Về sau nếu cậu ta còn dám bắt nạt ăn hiếp em, em cứ nói cho anh biết, anh sẽ giúp em dạy dỗ lại cậu ta.”

Không ngờ Qúy Dương lại không lưu tình phê phán Doãn Lạc Hàn trước mặt hắn như vậy, nàng vội vàng đem ánh mắt dời đến người phía sau, theo như hiểu biết của nàng về hắn, sắc mặt hiện tại của hắn khẳng định là u ám lắm đây.

Kết quả thật làm nàng mở rộng tầm mắt, hắn chỉ mím chặt môi, hai tay cắm trong túi quần, nghiêng đầu sang một bên, không ra tiếng.

Miệng nàng thiếu chút nữa thì bật cười ra tiếng, thì ra Doãn Lạc Hàn hắn cũng có lúc kinh ngạc, không khỏi cảm thấy rất có thiện cảm với người tên Quý Dương đối diện. Không thể tưởng tượng được tên âm trầm như Doãn Lạc Hàn lại có một người bạn thú vị như Quý Dương.

“Được rồi, không quấy rầy em nghỉ ngơi nữa, về sau chúng ta rảnh rỗi sẽ lại tiếp tục tán gẫu, bây giờ anh có chuyện muốn nói với Lạc.” Quý Dương nháy mắt nghịch ngợm nhìn nàng, một tay khoác lên cổ Doãn Lạc Hàn, bước nhanh khỏi phòng bệnh.

Vảnh tai lên cẩn thận nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, nàng có trực giác chuyện bọn họ nói có liên quan đến nàng. Quả nhiên, bên ngoài nhanh chóng truyền đến tiếng nói chuyện của bọn họ, nhưng bởi vì cánh cửa bị đóng lại, nàng chỉ có thể nghe thấy mấy từ linh tinh ngắt quãng.

“Bác sĩ Lý nói cô ấy cần tĩnh dưỡng… Cậu để cho cô ấy ở lại bệnh viện đến khi… Ba tuần… ừm… Lại ra viện…”

“Phiền toái như vậy làm cái gì… Không được…. Tôi không đồng ý… Trở về dưỡng thương cũng như thế… Tôi mời y tá chuyên môn…. Không cần…. Cô ấy là người phụ nữ của tôi… Đúng…. Cứ như vậy….”

Bọn họ vẫn tiếp tục nói chuyện, hình như bởi vì chuyện nàng dưỡng thương ở trong bệnh viện hay quay lại biệt thự mà bắt đầu khắc khẩu, người bị thương là nàng, người có quyền lên tiếng nhất là nàng mới phải chứ?

Nàng muốn xốc chăn lên xuống giường, bất đắc dĩ tay phải lại cắm ống truyền dịch, tay trái bị bó thạch cao, căn bản không thể nhổ ống cắm ra, đành phải buông tha không làm nữa, ngồi trên giường lẳng lặng chờ đợi.

Một lúc sau, cánh cửa phòng bệnh bị đẩy ra, thân ảnh Doãn Lạc Hàn nhanh chóng tiến vào, phía sau là Quý Dương vẻ mặt hổn hển.

“Lạc, được rồi, tôi sẽ thương lượng với bác sĩ Lý chuyện xuất viện, nhưng cậu có thể bình tĩnh nghe tôi nói xong được không, cô ấy vừa mới tỉnh lại, còn đang truyền dịch, dù sao cũng phải chờ cô ấy truyền dịch xong mới mang cô ấy về chứ.”

Doãn Lạc Hàn xốc chăn của nàng lên, nhân lúc nàng còn chưa kịp phản ứng, cúi người chuẩn bị ôm lấy nàng, nghe thấy Quý Dương nói những lời kia, hắn lập tức dừng lại, suy nghĩ vài giây, lại giúp nàng đắp chăn lại.

Hắn ngẩng lên nhìn ống truyền dịch trên tay nàng, tiếng nói trầm thấp, “Bác sĩ Lý nói khi nào thì có thể truyền xong?”

Quý Dương nhìn Mân Huyên vẻ mặt mê mang, nhanh chóng trả lời, “Lát nữa còn phải đổi thêm một lọ, phải tới buổi chiều.”

Doãn Lạc Hàn nhắm mắt tự ngẫm, cúi đầu nói, “Ừm, vậy buổi chiều.”

Lúc này nàng đã hiểu được bọn họ đang thương lượng chuyện gì, cũng nghe ra kết quả, Qúy Dương dựa theo lời dặn dò của bác sỹ Lý yêu cầu nàng cần tĩnh dưỡng trong bệnh viện, mà Doãn Lạc Hàn không biết vì nguyên nhân gì nhất định không chịu, hắn yêu cầu mang nàng về biệt thự, sau đó thuê y tá chuyên nghiệp đến chăm sóc nàng.

“Nghe nói bệnh nhân tỉnh.” Một tiếng nói vang dội vang lên ngoài phòng bệnh, bác sỹ Lý khoác áo blouse trắng đi đến, phía sau có hai hộ sĩ phụ giúp xe đẩy đi theo, ông ta nói với Doãn Lạc Hàn, “Doãn tiên sinh, bây giờ tôi phải kiểm tra bệnh nhân một chút, các anh đi ra ngoài chờ trước đi.”

Doãn Lạc Hàn mím môi chưa nói cái gì, Quý Dương đã tiến lên túm lấy hắn, “Lạc, chúng ta đi ra ngoài.”

“Kia… Xin đợi một chút.” Từ khi rời giường đến bây giờ Mân Huyên mới đột nhiên mở miệng gọi bọn họ lại, “Tôi hôm qua tôi hẹn với Chỉ Dao cùng cô ấy đi ăn tối, kết quả… Tôi hôm qua cô ấy đến dưới lầu không thấy tôi, chắc chắn sẽ sốt ruột, tôi muốn nhờ các anh giúp tôi cầm di động lại đây, tôi muốn gọi điện cho cô ấy…”

“Phiền toái như vậy, lát nữa dùng di động của ta…” Doãn Lạc Hàn nghiêng người, nói một nửa mới biết mình nói sai, vội vàng dừng lại, trầm ngâm một tiếng, “Ừm, lát nữa tôi bảo người khác cầm lại đây cho em.”

Chương 151  Tình yêu đến bất ngờ

 “Tôi muốn để cho thư kí Ôn đi lấy giúp tôi có thể chứ?” Mân Huyên đã sớm chọn người, nhớ lại lần đó ở cửa hàng quần áo cao cấp lần đầu tiên gặp Ôn Nhược Nhàn mà dường như đã quen từ lâu, cô ấy mặc quần áo bình thường mà có vẻ vô cùng nhẹ nhàng khoan khoái tự nhiên, hoàn toàn không giống với một thư kí Ôn đeo chiếc kính đen rất to, mặc trang phục công sở chững chạc khi làm việc. Không hiểu sao nàng lại ỷ lại cô ấy, tuyệt không cần Doãn Lạc Hàn phái Từ Bang kia đi đâu.

Doãn Lạc Hàn hơi nhíu nhíu mày, xem là đồng ý với đề nghị của nàng.

“Lạc.” Quý Dương đột nhiên thân thiết ôm lấy Doãn Lạc Hàn, tiếng nói hàm chứa vẻ hưng phấn.

Doãn Lạc Hàn giật mình nổi da gà khắp cả người, vội vàng lắc mình né tránh cánh tay Quý Dương, “Có chuyện thì nói đi, không cần ôm ôm ấp ấp.”

Doãn Lạc Hàn bước ra phòng bệnh, cũng đóng cửa lại, hắn lấy điện thoại cầm tay ra ấn nút gọi, lúc này Quý Dương lại xán vào, Doãn Lạc Hàn trốn như trốn ôn dịch, cách Quý Dương ra một khoảng xa.

“Quý Dương, cậu lại phát bệnh mê gái hả, tôi biết cậu có ý với thư kí Ôn, nhưng cậu có thể biểu hiện bình thường một chút được không?”

Quý Dương khoanh tay, nói rất đương nhiên, “Gặp được người con gái mình thích thì cần gì phải giả vờ giả vịt cho mệt ra, thật là, tiểu tử thối, cậu cho là thằng đàn ông nào cũng giống cậu chắc, đối mặt với người phụ nữ mình thích còn không biết nắm chặt lấy, đợi cho đến lúc mất đi, cậu sẽ biết…”

Doãn Lạc Hàn trừng mắt nhìn Quý Dương một cái, uy hiếp nói: “Có người không muốn đi cùng thư kí Ôn có phải không?”

Hai tay Quý Dương chắp thành hình chữ thập, lộ ra nụ cười lấy lòng, “Đi, đi chứ, tôi đương nhiên muốn đi.”

“Thực không thể hiểu được cậu, lúc trước không phải còn nói hùng hồn lắm, không thể cùng viên chức trong công ty phát sinh tình cảm lưu luyến văn phòng sao?” Doãn Lạc Hàn một mặt oán giận tên bạn thân, một mặt cúi đầu, gọi đến điện thoại của Ôn Nhược Nhàn.

Bên tai nhanh chóng truyền đến một giọng nói thanh thúy, “Tổng tài, ngài tìm tôi?”

Doãn Lạc Hàn thu lại vẻ thoải mái trên khuôn mặt, tiếng nói vẫn duy trì lạnh lùng, “Thư kí Ôn, hai mươi phút sau cô đến dưới lầu công ty chờ, một lúc nữa Quý Dương sẽ đi đón cô.”

Đầu bên kia điện thoại chợt vang lên tiếng hút không khí không lớn không nhỏ, sau đó lại truyền đến thanh âm lo sợ bất an, “Tổng tài, tôi có thể hỏi một chút, muốn tôi làm chuyện gì sao? Sao mà phó tổng tài, không phải, là tổng giám đốc, sao mà ngài ấy cũng phải….”

Quý Dương  là phó tổng tài, nhưng cũng là tổng giám đốc công ty trang điểm L&K rất nổi tiếng, mọi người quen gọi hắn là tổng giám đốc, mà không phải phó tổng tài.

“Cứ như vậy, đến lúc đó Qúy Dương sẽ nói cho cô.” Doãn Lạc Hàn hoàn toàn không tiết lộ chút tin tức nào, lập tức cúp điện thoại.

Quý Dương nghiêng tai dán lên di động của Doãn Lạc Hàn nghe được cả đoạn đối thoại, vẻ thú vị trên mặt chỉ có tăng chứ không có giảm, “Kế tiếp sẽ là một cuộc gặp mặt thú vị, không phải sao?”

Cùng lắm chỉ là một cuộc gặp mặt mà thôi, thế mà có thể làm cho Quý Dương quen thói ong bướm cười thành như vậy được. Mấy người sa vào tình yêu đều ngu ngốc như vậy sao?

Doãn Lạc Hàn ra vẻ không chịu nổi, đẩy mạnh Qúy Dương, “Đừng ngây ngô cười mãi thế, nhanh nhanh đi làm chuyện quan trọng đi.”

“Tuân lệnh, Doãn đại tổng tài.” Cánh tay của Quý Dương giơ lên trước trán, sau đó xoay người đi đến  thang máy cách đó không xa.

Doãn Lạc Hàn lại nhớ ra gì đó, bước vài bước tiến lên, lấy ra tờ giấy ghi chép trong túi quần, đưa đi qua, “Đây là địa chỉ, ngày đó đi vội vàng quá không có lấy chìa khóa, tí nữa cậu nhớ rõ tìm người mở khóa, rồi đổi lại một bộ khóa có tính năng tốt.”

“Không thành vấn đề.” Quý Dương gật đầu thật mạnh, nhìn cửa thang máy mở ra, hắn vội vàng bước vào, lại bị Doãn Lạc Hàn đột nhiên kéo lại, hắn thấp giọng nói bên tai Quý Dương, “Đến lúc đó cậu đem chìa khóa mới đưa cho cô ấy, nhưng phải nhớ rõ âm thầm giữ lại cho tôi một chiếc khác đấy.”

Quý Dương kinh ngạc trừng mắt nhìn, sau đó nở một nụ cười xấu xa, “Đã biết, tôi đi đây.”

Thang máy vừa nãy đã bị bỏ lỡ, lúc này vừa vặn có một bên thang máy khác cũng mở ra, Quý Dương lắc mình chạy vào, ấn nút, thang máy chậm rãi đi xuống.

Hắn nhanh chóng lái xe đến đỗ dưới lầu tập đoàn Đường Thịnh, cũng không nhìn thấy thân ảnh kia đâu, hắn ôm lấy tay lái, nhìn đồng hồ lẳng lặng đi qua ba phút, cuối cùng nhìn thấy một thân ảnh vội vàng đi ra.

Ôn Nhược Nhàn chạy chậm lại đây, đẩy gọng kính đen, đứng cạnh xe thể thao, cung kính kêu một tiếng, “Tổng giám đốc.”

Quý Dương đảm nhiệm chức vụ phó tổng tài đồng thời cũng giữ chức tổng giám đốc thương hiệu L&K do tập đoàn Đường Thịnh sáng lập, hai chức vụ quan trọng làm cho địa vị của hắn trong tập đoàn Đường Thịnh gần như ngang bằng tổng tài.

Hắn là bạn thân nhiều năm với tổng tài, mấy chuyện phong lưu lãng mạn của hai người cũng liên tiếp không ngừng, thường xuyên thay phiên nhau lên đầu đề các  báo giải trí hoặc là khuôn mặt trang bìa các tạp chí, từng nghe nói rất nhiều chuyện quan hệ riêng tư của bọn họ nhưng chưa từng xảy ra chuyện yêu đương lưu luyến trong văn phòng, bởi vậy toàn bộ nữ viên chức trong tập đoàn vừa yêu lại vừa hận bọn họ.

Nhưng, không biết vì sao, từ lần trước nàng vô ý va vào với tổng giám đốc trong thang máy, làm cho kính mắt của mình rơi xuống đất, nàng liền phát hiện hắn có chút không bình thường, không, không phải là có chút, mà là bất bình thường rất lớn.

Hắn luôn cố ý gây khó dễ cho nàng, hoặc là cố ý bới bèo ra bọ tìm lỗi của nàng trong công việc, vì thế nàng hoài nghi, hay là lần đó nàng xô vào hắn rồi, còn bận bịu … tìm kính mắt, quên mất không nói xin lỗi hắn, thế nên hắn vẫn canh cánh trong lòng cho đến bây giờ?

Hừ, thật là gã đàn ông có lòng dạ còn nhỏ mọn hơn lỗ kim.

Hơn nữa nàng ghét nhất mấy tên đàn ông sát gái, cho nên cảm giác chán ghét Quý Dương càng thêm sâu sắc, cũng may chính mình là thư kí của Doãn tổng tài, tuy hắn là phó tổng tài kiêm tổng giám đốc, nhưng hắn cũng không thể quản lí nàng, càng chưa nói tới xuất hiện cùng nhau.

Lần này nàng hoàn toàn không đoán trước được tổng tài lại đột nhiên gọi điện thoại đến, hơn nữa còn muốn chính mình cùng vị tổng giám đốc lòng dạ hẹp hòi này cùng đi, rốt cuộc là làm cái gì thế chứ? Thực không muốn cùng một chỗ với người kia, nàng bất mãn nghĩ.

Ngay khi nàng còn ngây người, Quý Dương đã đẩy cửa xuống xe, khuôn mặt bất cần đời đã sớm không còn ý cười, buông mi mắt lạnh lùng cao ngạo nhìn vào nàng, “Thân là thư kí của tổng tài, quan niệm về thời gian của cô cũng thật kém cỏi, đến muộn tận ba phút.”

~~~~***~~~~~

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+