Trang chủ » Thế giới truyện »

Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 259 – 260 – 261 

Đăng ngày 15/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 259: Cự tuyệt

Mười phút sau, nàng ra khỏi nhà thuốc, đi tới trung tâm thương mại, nàng định hôm nay sẽ làm lẩu, nhưng lại nhớ rõ khi ở biệt thự, nàng đã từng nấu cơm Trung, hắn lúc ấy dường như rất thích, cuối cùng nàng quyết định vẫn là nấu cơm Trung vậy.

Vừa mở cửa, hắn đã ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt, vội vàng đổi giầy, nhìn qua tấm kính trong suốt, thấy nàng đang bận rộn nấu nướng, đôi môi không tự chủ nở nụ cười.

“Anh về rồi.” Nghe được tiếng bước chân, nàng nghiêng đầu nhìn hắn một cái, xoay người bưng bát canh “Đúng lúc lắm, có thể ăn cơm được rồi.”

Hắn nhìn theo nàng, nhìn nàng đem canh bưng lên bàn ăn, lại vội vàng vào phòng bếp dọn bát đũa, rửa hai tay đi ra, nàng thấy hắn vẫn đang đứng ở vị trí cũ chăm chú ngắm nhìn nàng.

“Anh không ăn cơm sao?” Nàng chớp chớp mắt, hay là hắn đã ăn ở ngoài rồi? Vậy một bàn cơm nàng đã chuẩn bị không phải là lãng phí sao? Nàng một người làm sao có thể ăn hết chỗ đó.

Hắn quay đầu nhìn bàn cơm thịnh soạn thơm ngon, khuôn mặt tuấn tú xẹt qua một chút tươi cười “Anh đói lắm rồi, chỉ chờ em xong nữa thôi.”

Hắn đi đến bàn ăn, ngồi xuống, cầm lấy bát đũa, bắt đầu gắp ăn rất ngon lành. Thì ra là nàng đoán nhầm rồi, khẽ thở dài, nàng ngồi xuống đối diện hắn.

Trong bữa cơm không ai nói gì, nhưng nàng vẫn luôn có cảm giác đứng ngồi không yên, nguyên nhân chính là do tên ngồi đối diện kia cứ thường dùng ánh mắt bí hiểm nhìn nàng, bên môi lại mơ hồ lộ ra ý cười thỏa mãn.

Hắn vui vẻ như vậy thật sao? Là do hôm nay hắn đã có một cuộc làm ăn thuận lợi? Nàng chớp chớp mắt, thấy hắn ăn xong rồi, vội vàng đứng dậy nhanh chóng thu bát đũa.

Rửa bát xong, nàng che miệng ngáp một cái thật lớn, liếc mắt thấy thư phòng vẫn đang sáng đèn, nàng đi vào phòng ngủ, tắm rửa một cái, vốn nghĩ rằng sẽ tỉnh táo hơn, kết quả vẫn buồn ngủ như cũ liền chui vào trong chăn đánh một giấc.

Tựa hồ ngủ đã lâu, nàng đã hơi hơi tỉnh nhưng vẫn chưa buồn mở mắt, lại cảm giác được một cánh tay rắn chắc kéo mình dịch lại vào thân hình nóng ấm phía sau, nàng lập tức mở mắt, ánh sáng chói chang ngoài cửa sổ chiếu đến, chẳng mấy chốc nàng đã tỉnh táo.

Nàng quay người lại thấy hắn đang đứng bên giường, đột nhiên cúi người lại gần nàng, hôn nhẹ nàng một cái “Gần đây công ty có nhiều việc phải làm, anh đi làm đây.”

Ngày cuối tuần cũng đi công ty, xem ra tổng tài một tập đoàn lớn cũng không nhàn nhã sung sướng như người ngoài nhìn vào, nàng cau mũi, tiện đà thốt ra “Dạ dày của anh không tốt, cần ăn cơm đúng giờ, anh chờ một chút tôi làm bữa sáng, anh ăn xong rồi hãy đi.”

Hắn nhếch môi, thấp giọng cười khẽ “Anh rất vui lòng.”

Trời ạ, nàng như thế nào luôn kìm lòng không đậu nói năng lung tung như vậy, nàng lo cho dạ dày của hắn, đáng lẽ ra chỉ cần nói nửa câu phía trước là được rồi, tại sao lại còn nói nhiều thêm để lại phải làm bữa sáng cho hắn ăn, quả thực chính là tự đào hố chôn mình mà.

Tuy rằng trong lòng cứ lớn tiếng tự mắng mình như vậy nhưng nàng vẫn rời giường, ôm quần áo chạy vọt vào phòng tắm, một lát sau, nàng đi ra, lướt qua hắn vừa ra khỏi phòng ngủ, nhưng hắn đã nhanh nhẹn ôm lấy nàng.

“Đừng vội, em còn có việc chưa làm.” Hắn một tay ôm thắt lưng của nàng, tay kia thì hơi hơi đung đưa trước mặt nàng, trong tay cầm một cái cravat.

Hắn là chỉ việc đeo cravat, nàng rất nhanh đã hiểu, động tác lưu loát đeo cravat màu bạc cho hắn, trong lúc nàng đang chỉnh sửa lại quần áo cho hắn, yết hầu hắn hơi giần giật.

“Anh phải đi Tân Gia Pha công tác một chuyến.”

“Ừm……” Nàng không chút để ý ậm ừ, trong lòng đột nhiên căng thẳng….. như vậy thật vừa khéo… Không biết khi nào thì hắn đi? Dù sao nàng cũng sẽ không chủ động hỏi, như vậy sẽ để lộ sự để ý quá mức về chuyện này.

Hắn cúi đầu nhìn nàng, thuần hậu tiếng nói chậm rãi phát ra “Anh đoán em hẳn là chưa từng tới Tân Gia Pha, lần này cùng anh đi, coi như du lịch luôn, thế nào?”

Đi cùng hắn? Như vậy chẳng phải là công bố cho mọi người quan hệ của bọn họ sao? Nàng theo bản năng lắc lắc đầu “Không, tôi còn có việc phải làm……”

“Chỉ cần em xin nghỉ đi cùng anh, khi về anh sẽ mở một tòa soạn riêng cho em.” Ngữ điệu của hắn tràn ngập dụ dỗ.

“Không cần, tôi thích công việc hiện tại.” Nàng ngữ khí rất kiên định, không có dấu hiệu dao động. Ở tòa soạn Thuần Mỹ nàng đã cố gắng làm việc để được thăng tiến, cảm giác vui sướng khi những nỗ lực cuối cùng cũng được đền đáp như vậy cho dù là cái gì cũng không thể thay thế được.

Hắn vỗ nhẹ hai má nàng, tựa hồ còn muốn chờ nàng thay đổi chủ ý “Em đó, phải biết rằng cơ hội như vậy không phải ai cũng có đâu, chỉ cần em gật đầu, em có thể thoải mái có một tòa soạn, không cần làm dưới trướng người khác. Hiện tại câu trả lời của em vẫn là không sao?”

“Đúng vậy, tôi không thay đổi, cũng sẽ không hối hận.” Nàng hít sâu, trong thanh âm không có gì do dự.

Biết rõ cự tuyệt như vậy, hắn sẽ tức giận, nhưng là nàng vẫn nhịn không được phải nói. Nàng sắp được thăng chức trở thành Phó Chủ biên, vị trí này hoàn toàn là do nàng cố gắng hết sức mới có được, bởi vậy quý trọng vô cùng, đương nhiên không có khả năng tùy tiện từ chức.

Đầu ngón tay hắn di chuyển từ hai má non mịn của nàng xuống đôi môi đỏ hồng “Vậy em sẽ chờ anh trở lại chứ?”

“Vâng.” Nàng gật đầu, kỳ thật nàng rất muốn biết khi nào thì hắn đi.

Điện thoại trong tay hắn vang lên, nhìn màn hình, hắn lưu luyến hôn ấm áp vào môi nàng “Anh đi làm đây.”

Cửa nhẹ nhàng đóng lại, tay nàng nhẹ mân trên môi, nơi đó còn lưu lại hơi ấm của hắn, nóng rực……..

Nàng ngồi trên sofa đọc sách, những chữ trước mắt bỗng không ngừng xiêu vẹo thành giun rắn, suy nghĩ bắt đầu chậm rãi tản ra. Hắn luôn luôn bá đạo, phàm là chuyện hắn đã quyết định sẽ không dễ dàng thay đổi, nàng đã bất chấp cự tuyệt đi Tân Gia Pha cùng hắn, hắn lại không giống như xưa trở nên tức giận, hắn như vậy đến tột cùng là vì sao?

Hơn nữa hắn gần đây tựa hồ rất thích hôn nàng, kỳ quái là nàng cũng không chán ghét sự đụng chạm đó, thậm chí đáy lòng còn thoảng qua cảm giác ấm áp và dễ chịu…

Nàng nhất định là điên rồi mới có thể ảo giác như vậy, lắc đầu, nàng cố gắng không nghĩ đến hắn nữa, cố gắng chuyên tâm vào sách vở thì đúng lúc đó điện thoại reo vang.

Bài hát tiếng Anh quen thuộc, là Chính Vũ sao? Nàng vội chộp lấy di động, nhìn điện báo đến là Chỉ Dao, tâm tình lại đột nhiên lắng xuống.

Chương 260: Hôn nhân xác định 

Bài hát tiếng Anh quen thuộc, là Chính Vũ sao? Nàng vội chộp lấy di động, nhìn điện báo đến là Chỉ Dao, tâm tình lại đột nhiên lắng xuống.

Chính Vũ về Hàn Quốc vì sao lại không gọi điện thoại cho nàng? Người đêm đó rốt cục có phải là hắn hay không? Hắn cứ như vậy chưa nói câu nào đã đi rồi làm nàng vô cùng lo lắng day dứt, cảm thấy như đã mắc nợ hắn cái gì.

Nàng một mặt nghĩ như thế, một mặt ấn nghe điện thoại, Chỉ Dao ở bên kia điện thoại la hét.

“Mân Mân, sao cậu lại chuyển nhà rồi!”

Nàng nội tâm cảm thấy vô cùng kinh hoảng, Chỉ Dao hôm nay nhất định là đã đi đến phòng nàng thuê ở lần trước rồi, nàng im lặng một chút, sau đó nhanh chóng dời đề tài “Làm sao vậy, Chỉ Dao, cậu tìm mình có việc?”

“Mình ở nhà buồn muốn chết, muốn tìm cậu tới chơi, đến chỗ cậu lại thấy người khác ở, mình mới biết được cậu lại chuyển nhà rồi. Vậy hiện giờ cậu đang ở đâu, mình đi đón cậu.”

“Ừ…… Mình đang muốn ôn bài một chút, không phải cuối tuần sau là thi sao? Để vài ngày ……” Nàng vốn định từ chối lời mời của Chỉ Dao, bởi gặp Chỉ Dao sẽ nhắc nàng càng nhớ tới việc Chỉ Dao sắp cùng Doãn Lạc Hàn cử hành hôn lễ.

“Không sao đâu, Mân Mân, cậu đem sách vở tới nhà mình ôn cũng được mà, cứ như vậy đi, cậu mau nói cho mình biết địa chỉ……”

“Chỉ Dao, mình hiện tại không ở nhà, cậu đến phía nam đại lộ Bình Minh đón mình vậy.” Bất đắc dĩ, nàng đành phải nói dối.

Nghe Chỉ Dao ở đầu kia điện thoại vui vẻ cúp điện thoại, nàng rất nhanh lao ra cửa, phía nam đại lộ Bình Minh cùng nơi này cách hai con phố, nàng đã cố ý nói khá xa.

Bốn mươi lăm phút sau, nàng ngồi lên xe thể thao Porche đi tới nhà Chỉ Dao. Người làm nhanh tay mở cửa xe cho nàng và Chỉ Dao, hai người cùng xuống xe đi vào trong.

“Mân Mân, cậu đừng câu nệ như vậy, trong nhà chỉ có mình mình thôi, bố mẹ mình lại đi du lịch rồi.” Chỉ Dao lôi kéo tay nàng đi vào phòng khách, bĩu môi “Còn anh trai đáng ghét……”

“Anh cậu lại làm gì cậu sao?” Mân Huyên không khỏi có chút buồn cười, nàng có thể thấy Giản Quân Dịch rất thương yêu em gái.

Chỉ Dao cầm lấy gối dựa ôm vào ngực, ghé sát tai nàng thì thầm “Mân Mân, nói nhỏ cho cậu biết nha, kỳ thật anh mình ở bên ngoài sớm đã có người yêu, bọn họ đã ở chung lâu rồi đó.”

Mân Huyên ngạc nhiên cười lớn, người có quyền lại có tiền như Giản Quân Dịch có phụ nữ ở bên ngoài không phải là chuyện đương nhiên sao, chỉ có Chỉ Dao ngây thơ bây giờ mới hiểu được chuyện đó.

“Mân Mân, mình nói cho cậu biết một bí mật này nữa nha……” Chỉ Dao tựa hồ còn có lời muốn nói, thần thần bí bí nhìn Mân Huyên đang cười trộm liền lắc lắc tay của nàng “Mân Mân, cậu đừng có cười nữa, mình biết cậu đang cười mình, hừ…. mình không để ý tới cậu nữa!”

Chỉ Dao chu miệng, làm bộ như giận dỗi xoay người sang chỗ khác.

Mân Huyên vội vàng ngưng cười, chạy đến trước mặt Chỉ Dao dỗ dành “Được rồi, mình không cười nữa, cậu không phải nói còn có bí mật muốn nói cho mình sao? Mau nói đi đi, mình sẽ chăm chú lắng nghe.”

“Chuyện này nhất định cậu không tưởng tượng được đâu, là về người phụ nữ bên ngoài của anh ấy.” Chỉ Dao đắc ý nói “Cô ấy cậu cũng biết đó.”

“Mình biết? Là bạn học sao? Hay là đồng nghiệp ở tòa soạn của mình ?” Mân Huyên bắt đầu lục lọi trí nhớ, kết quả Chỉ Dao đều lắc lắc đầu phủ nhận.

“Mình đã nói cậu không thể nghĩ ra mà.” Chỉ Dao cầm ô mai trên bàn trà nhét vào miệng, cười lớn vỗ vỗ đầu “Là thư kí của Lạc ca ca, Ôn Nhược Nhàn.”

“Sao? Là cô ấy?” Mân Huyên giật mình há hốc miệng, hoàn toàn không thể ngờ Ôn Nhược Nhàn và Giản Quân Dịch lại ở bên nhau. Hai người này nàng vốn dĩ chưa bao giờ nghĩ có liên hệ gì… không ngờ lại có quan hệ như vậy… Bọn họ ở trước mặt mọi người ngụy trang thật sự rất giỏi, lại làm nàng nhớ tới nàng và Doãn Lạc Hàn, hắn cũng che giấu chuyện nàng và hắn rất giỏi, trước mặt người ngoài cũng duy trì khoảng cách với nàng, mà nàng lại không giỏi giả bộ như vậy, đã khiến Giản Quân Dịch có chút hoài nghi.

Chỉ Dao cười rất vui vẻ, rút giấy lau miệng “Hì hì, mình biết thể nào nghe tin này cậu cũng sẽ có vẻ mặt này mà. Bố mẹ mình còn chưa có biết đâu…”

“Vậy sao cậu lại biết chuyện này?” Nàng vội vàng hỏi.

“Bí mật!” Chỉ Dao lại cầm quả nho, nhìn nàng cười thần bí.

Nàng bỗng lạnh người, sợ chuyện nàng cùng Doãn Lạc Hàn cũng bị Chỉ Dao phát hiện, ngày mai chính là ngày cuối cùng trước khi nàng thực hiện kế hoạch, sau đó nàng sẽ được giải thoát, sẽ không làm chuyện có lỗi với Chỉ Dao.

Muốn xua đi cảm giác tội lỗi và lo lắng, Mân Huyên vội tìm chủ đề khác “Đúng rồi, Chỉ Dao, cậu tính khi nào thì kết hôn?”

“Lạc ca ca dạo này đang bận, vốn dĩ mình định chờ anh ấy xong đợt này thì bàn sau, nhưng là bố mẹ mình nói đã nhờ người xem ngày giờ, ngay tháng sau tổ chức là tốt nhất.”

“Anh ấy nói như thế nào?” Mân Huyên nhẹ thả một viên ô mai vào miệng, không nhận ra trong lòng mình đang rất hồi hộp chờ câu trả lời của Chỉ Dao.

“Lạc ca ca nói đều nghe theo mình.” Chỉ Dao cười híp mắt, hai má phút chốc đỏ ửng.

Mân Huyên bỗng chốc cảm thấy viên ô mai này sao mà chua quá, ngày đó nàng chính tai nghe được Doãn Lạc Hàn nói hôn ước với Chỉ Dao đã sắp tiến hành, cũng nhìn ra được hắn rất yêu chiều Chỉ Dao, suy nghĩ không khỏi miên man, vậy hôm trước tại sao hắn lại muốn gọi điện giải trừ hôn ước? Hắn đang đùa sao?

Hắn vẫn muốn cùng Chỉ Dao kết hôn duy trì một hôn nhân hoàn mỹ, cũng muốn âm thầm lui tới cùng nàng, không hổ là tổng giám đốc, suy nghĩ cũng thật chu toàn đi.

Chỉ Dao đột nhiên hưng phấn kéo kéo tay Mân Huyên “Mân Mân, cậu nói xem, tuần trăng mật nên đi đâu? Chị gái của Lạc ca ca ở Australia, hay là đi…… hay là Châu Âu……”

Mân Huyên trong lòng bỗng có những cảm xúc khó tả…….. “Tuần trăng mật”….. Ba chữ này như động tới tâm can nàng, bỗng chốc trong lòng cảm thấy đau, rất đau….

Nàng hồ đồ rồi….. sao nàng lại đau lòng như vậy? Nàng đang đố kỵ, đố kỵ Chỉ Dao cùng Doãn Lạc Hàn sao? Đố kỵ bọn họ có thể hạnh phúc ở cùng nhau sao?

Ý thức chậm rãi khôi phục, đúng vậy…. nàng rõ ràng đang đố kỵ. Từ đố kỵ này vốn dĩ không có trong từ điển của nàng, trải qua mười một năm, nàng mỗi ngày đều phải giãy dụa sinh tồn, Chỉ Dao sống an nhàn sung sướng nàng cũng không đố kỵ, nàng cho rằng con đường của mình cần nhờ chính mình đi, nhưng là hiện tại nghe nói Chỉ Dao sắp kết hôn, nàng lại đố kỵ, đây là vì cái gì?

Chương 261: Do dự không dứt 

Ý thức chậm rãi khôi phục, đúng vậy…. nàng rõ ràng đang đố kỵ. Từ đố kỵ này vốn dĩ không có trong từ điển của nàng, trải qua mười một năm, nàng mỗi ngày đều phải giãy dụa sinh tồn, Chỉ Dao sống an nhàn sung sướng nàng cũng không đố kỵ, nàng cho rằng con đường của mình cần nhờ chính mình đi, nhưng là hiện tại nghe nói Chỉ Dao sắp kết hôn, nàng lại đố kỵ, đây là vì cái gì?

Nàng yêu thương Doãn Lạc Hàn sao? Yêu thương cái kẻ lãnh khốc vô tình ma quỷ kia sao? Suy nghĩ như vậy, trong lòng nàng bỗng nhiên chấn động vô cùng…

Chuyện sau đó nàng không nhớ rõ nữa, chỉ biết mình lung tung đáp lời Chỉ Dao vài câu, cả người vô cùng lo sợ nghi hoặc mê man, đột nhiên tiếng chuông di động vang lớn, kéo suy nghĩ của nàng lại.

Nàng lấy túi kéo khóa ra nhìn đến màn hình di động hiện ra dãy số của Doãn Lạc Hàn, ngẩng đầu nhìn thời gian, thì ra đã là chạng vạng, hắn hiện tại nhất định là đã về nhà tìm không thấy nàng nên vội gọi điện.

“Mân Mân, điện thoại của ai vậy? Sao cậu không tiếp?” Chỉ Dao dừng thao thao bất tuyệt, nhìn Mân Huyên đang nhìn chằm chằm vào di động ngẩn người.

“À…… Không có việc gì……” Nàng nói quanh co tắt điện thoại “Là số lạ, chắc là nhầm máy.”

Nàng vừa dứt lời, di động lại vang, Chỉ Dao mở to đôi mắt trong veo như nước, như là nhìn ra Mân Huyên thần sắc mất tự nhiên “Là điện thoại của Kim Chính Vũ sao? Các cậu cãi nhau sao? Mình nghe Lạc ca ca nói Kim Chính Vũ về Hàn Quốc kế thừa sản nghiệp của cha, khả năng sẽ không quay về Trung Quốc.”

Chỉ Dao nghĩ là Chính Vũ gọi tới, nàng cũng chẳng biết nói gì hơn, chỉ có thể hàm hồ cười cười, càng cười càng thấy trái tim buốt giá, lại một lần nữa kiên quyết ấn nút tắt.

Thấy nàng không nghe, Chỉ Dao nghĩ nàng khó mở miệng, vội vàng giúp nàng đưa ra chủ ý “Mân Mân, nếu cậu thật sự muốn cùng Kim Chính Vũ nói chuyện, cậu trực tiếp đi Hàn Quốc tìm hắn đi, mọi chuyện đem nói rõ ràng……”

Chỉ Dao vừa nói được một nửa, điện thoại trong tay nàng lại reo vang, lần này tiếng chuông cảm giác khẩn cấp như là đối phương đang rất nóng ruột lo lắng, có thể tưởng tượng ra hắn bị nàng từ chối điện thoại khẳng định căm tức không thôi, lại chẳng có tính nhẫn nại một lần lại một lần gọi lại.

Mân Huyên thở dài, gắt gao nắm di động đứng lên “Chỉ Dao, mình đi tiếp điện thoại.”

“Ừ, mau đi đi, đem nói rõ ràng, tránh cho các cậu hiểu lầm càng ngày càng sâu.” Chỉ Dao tựa vào sofa, miệng ăn trái nho, hướng về phía nàng khoát tay áo.

Nàng bước nhanh chạy ra ngoài cửa, tìm chỗ không có người hầu tiếp điện thoại, giống như nàng tưởng tượng, nàng còn chưa lên tiếng đã nghe giọng hắn hàm chứa nồng đậm lửa giận.

“Chết tiệt, em hiện tại ở nơi nào? Vì sao bây giờ mới tiếp điện thoại? Em không phải đã đồng ý với anh, bất luận đi nơi nào đều phải nói cho anh biết sao?”

Nàng cầm di động cách tai một đoạn, thiếu chút nữa bị tiếng hắn rống giận điếc tai, hít vào một hơi mới lên tiếng “Thật có lỗi, tôi vừa rồi không tiện tiếp điện thoại, tôi hiện tại ở nhà Chỉ Dao”

Microphone truyền đến một tiếng thở dài, hắn trầm thấp tiếng nói chậm rãi mở miệng “Em đột nhiên tới đó làm gì? Em hiện tại lập tức đi ra, anh lái xe đi đón em.”

“Không cần, tôi tự mình trở về.” Nàng vội vàng từ chối, người này điên rồi chắc mà đề nghị như vậy? Hắn nghĩ Chỉ Dao và người nhà cậu ấy đều là người mù không nhìn thấy xe hắn hay sao?

“Không cần cò kè mặc cả, anh muốn nhìn thấy em. Anh đậu xe ở đường Giải Phóng, phố Chữ Thập, cho em 10 phút.” Hắn nói xong, không đợi nàng đáp đã cúp điện thoại.

Nàng khép lại điện thoại di động, bắt đầu đi về phòng khách, tên kia luôn độc tài chuyên chế như vậy, nhưng dù sao câu “Anh muốn nhìn thấy em” nghe cũng rất ấm áp… nàng bất giác mỉm cười ngọt ngào.

Đến phòng khách cáo biệt Chỉ Dao, nàng vội vàng đi ra khỏi biệt thự Giản gia, xuyên qua một ngã tư, lại qua một con đường dành riêng cho người đi bộ, xa xa liền nhìn đến một chiếc xe thể thao Lamborghini ở bên đường.

Nàng xem đồng hồ, vừa kịp 10 phút, không kém một giây, cũng không nhiều một giây.

Xe thể thao lẳng lặng đậu ở chỗ này, nàng bước đến gần, ánh mắt nhìn chăm chú vào thân hình trong xe, tai đột nhiên không còn nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt của đường phố xung quanh nữa, chỉ còn nghe rõ mồn một tiếng tim đập mãnh liệt trong ngực, rất lộn xộn, không hề theo tiết tấu nào cả.

Nàng mở cửa xe ngồi vào, trong xe hơi tối, tầm mắt nhất thời không thể thích ứng, chỉ có thể nghe được tiếng nhạc trong xe.

Nàng còn chưa kịp nói chuyện, thân hình cao lớn đột nhiên phủ tới gần ôm lấy bả vai của nàng, kéo nàng vào lòng hắn, ôm chặt lấy nàng, tiếng nói ấm áp mà trầm thấp “Về nhà không nhìn thấy em, gọi điện thoại em lại không tiếp, anh đã tưởng em đã bỏ đi……. Sẽ không ở bên anh nữa…… Anh đã rất sợ……”

Hắn nhẹ giọng thở dài bên tai nàng, không hiểu sao có cảm giác đau lòng, nàng tựa vào ngực hắn, nghe được tim hắn cường hữu đập, không khỏi thấp giọng giải thích “Không đâu, tôi nói rồi, tôi sẽ không đi.”

Giọng của nàng yếu ớt mà vô lực……. Những lời trái lương tâm vừa rồi đều là dối gạt hắn, nhưng nàng có thể nói gì ngoài những lời ấy đây?

Nàng không thể không đi, nàng không thể không lo lắng đến Chỉ Dao. Vừa mới ở nhà Chỉ Dao, Chỉ Dao cao hứng phấn chấn lôi kéo nàng đàm luận hôn sự, có thể nhìn ra được Chỉ Dao một lòng muốn gả cho hắn, mà bạn tốt như nàng chẳng lẽ lại phá hoại sao?

Nếu bọn họ kết hôn, như vậy nàng chính là kẻ thứ ba bị phỉ nhổ, từ trước đến giờ nàng vẫn đều rất để tâm đến chuyện này, nàng kiêu ngạo không muốn mình trở thành kẻ thứ ba.

“Anh tin lời em.” Hắn khẽ cười một tiếng, khuôn mặt tuấn tú gần sát hai má của nàng, nhẹ nhàng cọ xát da thịt mềm mại của nàng “Chỉ cần em không rời bỏ anh, em nói cái gì anh đều sẽ tin.”

Tiếng cười của hắn tựa hồ mang theo mê hoặc mị lực khiến nàng hô hấp nháy mắt đình trệ. Trời ạ, cảm giác khác thường này lại tới nữa, hơn nữa so với mọi lần đều trở nên mãnh liệt hơn, như nước chảy len lỏi đến nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn nàng, len vào tim….. rất ngọt ngào ấm áp……

Xem cả bộ:

Các chương khác:
  • Bỏ rơi ma vương tổng tài – Chương 259 – 260 – 261


truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+