Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bờ Sông Xanh Tươi – Chương 01 phần 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Hai người các cô!” Khẽ quát một tiếng, hai đòn Thiết Sa chưởng đánh trúng ngực chúng tôi, “Núp ở đây lười biếng!”

“A!” Tôi kêu thảm, cả người đụng vào cửa sổ thủy tinh, đau nhìn màn ảnh soái ca ngoái đầu nhìn lại cười.

Lý Phái Nhã lại không có việc gì cười hì hì quay đầu, “Hương Hương xem kìa, là Phan Vân đấy, anh ấy đang nhìn bên này kìa!”

“Thật á?” Liêu Hương Hương đang trực nhật sinh lập tức quên chức
trách của mình, kiên quyết chen vào giữa chúng tôi, gia nhập hàng ngũ
tám chuyện, “Oa, đúng rồi!”

Tôi bật cười, đưa một cái khăn lau cho nó.

“Ai, anh ấy mặc sơ mi trắng hợp quá, đúng không?” Nhìn soái ca,
khuôn mặt Liêu Hương Hương hưng phấn đỏ rực, giá trị khí chất nhanh
chóng giảm xuống. Ai, thiên tính của con gái chính là tám chuyện, chỉ là
mọi người khác trình độ thôi.

“Chiều thứ Bảy tuần trước anh ấy ‘lại’ đưa thư tình cho Trần Kì
lần nữa, A Tường chuyển giao.” Lý Phái Nhã trung thực đưa tin mới nhất.

“Nhận không? Trần Kì nhận không?” Giọng điệu Liêu Hương Hương trở
nên có điểm kỳ quái, nửa là vì trái tim soái ca đã có chủ mà thương
tâm, nửa là vì lại tình yêu có thể xảy ra mà hưng phấn.

Thân hình nhỏ gầy của tôi bị chúng ép sang một bên, không nhìn được, đành phải thở dài, cúi người giặt khăn lau.

Lý Phái Nhã và Liêu Hương Hương lại đánh một quyền đến “Rốt cuộc nhận không? Nói đi!”

Ô, hai đứa háo sắc lại bạo lực này! Tôi ném khăn đã giặt cho
chúng, nhẹ chống lưng bị thương “Không, Trần Kì cự tuyệt.” Kì mỹ nhân
lúc ấy đang phê duyệt vở ghi của tôi, cũng chẳng ngẩng đầu lên.

“A? Sao lại thế!” Liêu Hương Hương thất vọng vứt khăn lau, đập lên lớp bụi trên cửa sổ.

Lý Phái Nhã cảm thấy chẳng vui gì, lau mạnh kính thủy tinh, bỗng
nhiên lại nói: “Kỳ thật như vậy cũng tốt, trung học vốn không nên yêu
đương gì, huống chi Phan Vân đã năm ba rồi, vẫn là đừng phân tâm tốt
hơn.”

Đề tài đột nhiên bị mang về sự thật. Liêu Hương Hương bất mãn
lườm nó. “Cái gì kêu gọi là giờ không nên yêu? Khi nào thì mới là lúc?
Tình yêu còn phải chờ ư?”

“Đương nhiên phải xem! Tình cảm của học sinh trung học là không
ổn định nhất, học kỳ sau Phan Vân thi vào trường đại học là rời trường
rồi, chuyện từ nay về sau rất khó nói.”

“Này này, mày nói gì kỳ thế, về sau chuyện rất khó nói, cho nên
mới phải nhanh nắm lấy hiện tại a. Phan Vân sang năm đi rồi, giờ không
nói thì về sau còn cơ hội chắc? Hơn nữa, tình yêu chính là tình yêu,
nghĩ nhiều thế làm gì? Lo lắng đến lo lắng đi chẳng có ý nghĩa, nói vậy
học sinh trung học còn ai dám yêu?”

“Sao mà không lo? Sự thật chính là sự thật, là không trốn được sự
thật. Yêu đương sẽ ảnh hưởng học tập, học tập không tốt sẽ ảnh hưởng
tiền đồ, tiền đồ không tốt sẽ ảnh hưởng tình yêu. Hơn nữa chúng ta là
học sinh trung học, rất nhanh sẽ thi đại học, tốt nghiệp sẽ chia ly, rồi
sẽ thay lòng đổi dạ.” Nghĩ đến sự thật bất đắc dĩ, cảm xúc của Lý Phái
Nhã xuống thấp. “Tao cũng hy vọng gặp được tình yêu thuần khiết mà,
nhưng không thể coi thường sự thật, cũng có phải trong tiểu thuyết đâu,
ai –”

“Ai cái gì mà ai!” Liêu Hương Hương nghe đến bực mình, nhấc chân
đá Lý Phái Nhã, dùng võ lực bảo vệ mộng đẹp của mình, “Tình yêu của học
sinh trung học là thuần khiết tốt đẹp nhất, mày đừng nói lời phá phong
cảnh thế chứ!”

“Là mày không thấy rõ sự thật!” Lý Phái Nhã nhảy về phía sau, vung cổ tay, biến khăn lau thành vũ khí đánh trả.

Không đếm xỉa đến chúng đấu võ, tôi nhìn cẩn thận lớp bụi trên
thủy tinh, khóe mắt thỉnh thoảng đảo ra ngoài cửa sổ — Phan Vân xuất
hiện, vậy thì, anh ấy, có thể ở gần đây không?

Phan Vân đi vào bãi xe, lấy xe ra rồi sải bước ngồi lên, cũng
không rời đi, ngược lại dựa vào một gốc cây nhìn xung quanh, giống như
chờ đợi — tám phần là anh.

Tôi trộm cười, tâm tình tốt vô cùng, nhấc xô nước, vòng qua hai
đứa bạn xấu đang đấu nhau, đổi cửa sổ khác. Tốt lắm, tầm nhìn bên này rõ
ràng hơn. Bỗng dưng, khóe mắt thoáng nhìn theo cánh tay nâng lên của
Phan Vân giơ, tầm mắt của tôi nhìn theo hướng đông bắc, khóe môi lặng
yên tràn ra –

Quả nhiên! Là anh.

Nhẹ nhàng như hát, hai tay tôi linh hoạt dao động trên cửa sổ,
ngay cả khăn lau cũng như đang khiêu vũ. Nhìn bóng anh lại gần, dần dần
rõ ràng, trái tim cũng bay bay theo. Trong nháy mắt, đã không nghe thấy
tiếng kêu gào của bọn Lý Phái Nhã, cả thế giới chỉ còn có bóng anh và
tiếng tim đập của tôi……

Đáng tiếc, loại cảm giác kỳ diệu này không giữ được bao lâu –

“Này!” Liêu Hương Hương không biết đã ngừng chiến khi nào, dùng
động tác thô lỗ theo thường lệ gọi lực chú ý của tôi, “Nhìn cái gì thế?”

“À…… Trình Định Doãn!” Lý Phái Nhã dán vào cửa sổ, liếc mắt một
cái liền đoán ra “vật ngắm nhìn” của tôi. Ai, không hổ là nữ vương tám
chuyện, quá sâu sắc!

Tôi thừa dịp cả tinh thần Liêu Hương Hương nhìn soái ca, rút khăn
lau trong tay nó, lại dùng khăn bẩn bỏ vào tay nó. Hì hì, có thể nhìn
anh cả hai mắt rồi.

Liêu Hương Hương phục hồi tinh thần lại, liếc tôi một cái, chỉ
phải xoay người cúi xuống giặt khăn lau, vừa giặt rồi vắt khô. “Thuận
tiện, này.” Lý Phái Nhã cũng ném khăn của nó vào xô, lại xem thường Liêu
Hương Hương một cái.

Không để ý tới nó nữa, tôi và Lý Phái Nhã khoác vai, nắm chắc cơ hội thưởng thức mỹ nam.

“Nghe nói lần này năm ba thi, Trình Định Doãn lại đứng đầu.”

“Ừ, tao cũng nghe thế,” Chỉ cần là tin của anh tôi sẽ không bỏ qua.

“Ông trời thật bất công quá đi, đầu tốt lại đẹp trai thế, chỗ tốt hắn đều chiếm cả.”

“Bởi vì đó là đối tượng cho người bình thường ngưỡng mộ mà.”

“Cũng đúng, để một mục tiêu ảo tưởng, cuộc sống mới có hy vọng
chứ.” Lý Phái Nhã lấy mu bàn tay chống má, khuỷu tay chống cửa sổ, “Ai,
thấy anh ấy có giống bạch mã hoàng tử trong manga không?”

“Ừ.” Tôi vạn phần đồng ý. Nhìn anh mỉm cười, nhấc tay, dỡ ba lô
xuống, vuốt tóc, nhất cử nhất động của anh tôi đều âm thầm ghi nhớ.

Ha ha ha, đúng vậy, đây là một nguyên nhân quan trọng mà tôi yêu thích công việc này: Trình Định Doãn, đối tượng tôi thầm mến.

Đây cũng coi như đặc trưng của nữ sinh trung học bình thường,
không phải sao? Tuổi như chúng tôi, ít nhiều sẽ có một ít rung động và
ảo tưởng chứ. Tôi cũng không tính là ngoại lệ, thì giờ tốt đẹp đương
nhiên cần một ít tình yêu làm bạn, cho nên tôi chọn anh.

Anh là nam sinh tốt nhất mà tôi biết, đủ để tôi ký thác tất cả ảo
mộng, thầm mến như vậy mới đẹp, sự thật chứng minh, là tôi đúng. Thầm
mến anh thật tốt, làm cuộc sống của tôi nhiều màu sắc hơn hẳn.

Cái gì? Tỏ tình? Tôi chẳng muốn đâu? Như vậy cũng rất tốt mà!
Thật giống như giấc mộng cưỡi mây đạp trăng lãng mạn biết bao, ngồi trên
khoang thuyền vũ trụ bay về phía mặt trăng cũng không cảm nhận được
hương vị này. Cho nên, tôi chỉ nguyện giữ phần tình cảm đẹp đẽ này xuống
đáy lòng.

Bỗng dưng, tay bị vị Liêu Hương Hương đáng kính đẩy đi, tôi bừng
tỉnh cười ngây ngô. Oa, vừa rồi lại thất thố rồi, may mà không có ai chú
ý, tôi thầm thè lưỡi, chạy nhanh đi lau cửa sổ.

“Bọn mày biết chưa? Thứ Sáu này trường học chúng ta và trường
Đông Trung thi biện luận, cử hành ở bậc thềm phòng học.” Lý Phái Nhã bò
lên bệ cửa sổ, lau quạt thông gió.

“Đương nhiên, trường học chúng ta có đại biểu Trình Định Doãn,
Phan Vân, Giang Trác Tuấn, Lâm Vĩ Đống…… Uầy, thật nhiều soái ca nha,
nhất định phải đi xem!” Liêu Hương Hương hưng phấn mà kêu lên, đưa khăn
lau cho Lý Phái Nhã, “Thứ Sáu tan học chúng ta cùng đi nhé.”

Tôi mỉm cười, từ sau tuần lễ biết được tin này, sớm chờ mong rồi.
Anh luôn là chủ lực trong đội biện luận, lần này phỏng chừng là lần
cuối cùng anh dự thi, nói cái gì tôi cũng không thể bỏ qua!

Qua lớp kính thủy tinh, ánh mắt vẫn không rời khỏi hướng kia, chỉ
thấy anh đẩy xe, cười nói với Phan Vân, tiêu sái mà đi, hồn nhiên bất
giác sau lưng có bao nhiêu ánh mắt theo đuổi.

“Vậy định như thế nhá!” Lý Phái Nhã nhảy xuống, ném khăn lau vào
xô nước, đột nhiên kỳ quái ép tôi, “Suy nghĩ cái gì? Lại không nói
chuyện?”

“Hả? Không có gì.” Tôi thuận miệng qua loa tắc trách, “Nghĩ tối nay bà sẽ nấu món gì.”

Tâm tình thích anh, là loại bí mật ngọt ngào, có khi nhạt có khi
đậm, thỉnh thoảng lại có vị chua, khi hăng hái khi do dự thẫn thờ, suy
ngẫm cẩn thận, lại có một loại ý thơ buồn man mác…… Điều này, tôi muốn
giữ cho mình mình nhấm nháp, cho dù là hai chiến hữu kề sai sát cạnh bên
cạnh, bạn bè tốt nhất của tôi, cũng không thể lộ ra.

Ôm tình cảm có liên quan đến anh, là hoa viên bí mật tôi không thể chia sẻ!

“Cái này có gì mà nghĩ?” Liêu Hương Hương cười nói, nó đương
nhiên cũng biết bà ở nhà chúng tôi có quyền uy thế nào, “Mặc kệ là cái
gì, nhà mày đều phải ăn sạch không phải sao?”

Lý Phái Nhã cũng cười, “Đừng lo lắng, phải tin tưởng mình, sau nhiều năm huấn luyện như vậy, không còn gì đáng sợ nữa!”

Tôi lườm nó một cái, “Khoa trương quá mày, ít nhất bà nấu đều
bình thường mà.” Nhiều năm qua như vậy vẫn còn may, sở thich của bà
không tính là kỳ quái.

Hai chiến hữu nghe vậy cười thành một đống, tôi cũng buồn cười. Đột nhiên sau lưng rống một tiếng –

“Ba người các cậu –! Các cậu, các cậu……” Lớp trưởng A Ngọc xanh
cả mặt, ngón tay phát run chỉ vào chúng tôi, “Mọi người đều quét dọn
xong rồi, các cậu còn câu cá! Lý Phái Nhã, Hà Tinh, mỗi lần các cậu đều
hồ đồ thế à! Liêu Hương Hương, cậu thân là trực nhật sinh……”

Chúng tôi thè lưỡi, lập tức làm chim tẩu tán.

Buổi tối, tắm rửa xong, sấy khô tóc, tôi nhào lên giường, lấy nhật ký dưới gối ra viết.

Nằm sấp xuống, một tay lấy hộp nhạc trước giường ra, nhét tai nghe vào rồi ấn chốt, tay kia thì viết ra chữ uốn éo trên nhật ký.

“Ngày 12 tháng 10, thứ Hai, trời trong. Tâm tình không tệ. Tối
nay bà làm cá hấp và tôm nõn, không thêm rau thơm, chỉ xào hành và tỏi……
Khi nhìn thấy anh từ cửa sổ, mặc đồng phục thể thao, đội mũ nâu mà
trước chưa thấy bao giờ……”

Thời gian hai bài hát, viết xong nhật kí, cất về góc, ôm chàng
gấu lăn một vòng, nâng hai chân nặng nề mà nện lên chăn bông. Ừ — ổ của
mình vẫn là thoải mái nhất!

Lại xoay người, ách xì 1 cái, nửa nheo mắt lại, nghe giọng hoạt bát của Trứ Từ Hoài, lại nghĩ đến anh.

Bắt đầu thích anh là hồi học lớp mười nhỉ? Đến bây giờ cũng chưa
đến một năm. Lúc ấy đang cùng Phái Nhã và Hương Hương tập xà ở bãi tập,
lơ đãng thấy anh chơi bóng rổ, oa, một cảm giác rất là – giật nảy mình
(yomost)!

Sau đó khi tôi phát hiện mình càng ngày càng chú ý đến anh, liền nghĩ đến: Hay đây là động lòng?

Loại tình huống này thật bình thường nhỉ? Hướng đến tình yêu là một trong những đặc tính của thời kỳ trưởng thành.

Cũng từng nghi ngờ, rốt cuộc tôi là vì thích mà thích, hay là vì
muốn thích mà đi thích? Có lẽ là như theo lời cuốn sách, thời kỳ trưởng
thành ý thức mông lung chiết xạ tạo thành phản ứng trong lòng? Hì, ai
quản nó, tôi chẳng cần tìm rõ ngọn nguồn đâu. Tóm lại, tôi cảm thấy
thích anh, chỉ đơn giản như vậy thôi!

Nhưng mà, hắc hắc, phải rõ là: Tôi còn chưa yêu anh nhé, chỉ là
thích mà thôi. Tuổi như tôi, tình yêu còn quá sớm, mức “thích” là tốt
rồi.

Huống chi, tôi cũng không phải không biết, ít nhất hiểu được ranh
giới của ảo và thật. Khoảng cách giữa anh và tôi rất xa, muốn vượt qua
quá khó khăn.

Quá khó khăn mà – tôi hít vào, lật người, giờ phút này trong máy
ghi âm truyền ra bản tình ca buồn. Tôi lẳng lặng nghe, bất giác bị phần
sầu bi kia cuốn hút…… Ai, xem ra tình yêu đúng là làm hao tổn tâm trí
mà.

Nhiều lần, tiếng ca kết thúc, băng cũng chạy đến cuối, tôi chuyển nó lại, ấn nút, giai điệu nhẹ nhàng lại vang lên.

Tâm tình của tôi lập tức tốt theo, lại lật người, tung tung chú
gấu. Đi, sao lại nhớ đến nó? Tôi còn chưa biết yêu mà! Yêu là phải từ
hai phía, cho nên chuyện cần lo nhiều lắm, đối tượng lựa chọn, hai người
ở chung, nhân nhượng, thay lòng đổi dạ, vĩnh hằng …… Tình yêu đơn
phương là chắc rồi, chuyện của mình mình, tự do hơn yêu đương nhiều nhỉ!

Tôi còn chưa chuẩn bị để yêu đâu, chỉ thầm mến thôi, là lúc này.

Dùng sức ném chú gấu lên trên, tôi cười vui vẻ. Như vậy mới không uổng phí thanh xuân của tôi!

Kỳ thật, tôi cũng không hiểu anh. Ngoài việc quan sát vẻ ngoài từ
xa, thứ khác, ví dụ như quan niệm, phẩm hạnh, thói quen của anh, tôi
cũng không biết. Cứ thích như vậy — thích như vậy, là quá nông cạn hả?

Nông cạn thì nông cạn đi, dù sao, tôi cũng chẳng cho là mình cao thâm!

Lại xoay người lần nữa, nhìn đồng hồ, tắt nhạc đi, tắt đèn, mỉm cười đi vào giấc ngủ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+