Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bờ Sông Xanh Tươi – Chương 04 phần 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Kế tiếp là thời gian đầu tôi sống trong nước sôi lửa bỏng.

Thứ Hai sáng sớm đến trường, liền thấy Lý Phái Nhã cười hề hề đứng
gần chỗ  để nơi tôi hay đổ xe, đằng sau là Liêu Hương Hương với vẻ mặt
hưng phấn. Ai, sớm đoán được sẽ không tránh khỏi bị tra hỏi, nhưng mà
không cần như vậy đi?

Sau đó — suốt một tuần lễ! Khóa trước, khóa giữa, khóa sau, thể dục
buổi sáng, thể dục giữa khóa, thời gian hoạt động tự do…… Góc tường, bên
đường, thiên thai, lương đình, dưới tàng cây, trên cỏ, chỗ giữ xe ……
Tùy thời có thể thấy được ba cô gái tụ họp với nhau, chính là trong đó
có một người biểu tình đau khổ, trên mặt chảy mồ hôi, thiếu chút nữa
miệng sùi bọt mép. Mà mặt khác hai người kia vẻ mặt vô cùng dữ tợn và
điên cuồng. (Jelly : tội nghiệp chị này )

“Nói, cậu cùng Trình Định Doãn rốt cuộc…… Hắc hắc!” Hai người tám
chuyện cuồng nhiệt đem tôi từ đầu thẩm vấn đến cuối và căn cứ cái các cô
ấy gọi là “Quan sát tâm đắc”, liền tiến hành suy luận cùng tính toán,
sau đó lập ra một loạt kết luận, cuối cùng còn kết luận lại rồi bức cung
tôi, không nghĩ cũng biết các cô ấy muốn có đáp án mới hài lòng.

Ô, tôi nói lần nữa không có gì, lúc này không có gì, lúc kia cũng
không có việc gì, các cô ấy luôn không tin tôi. Hai vị này chính là
không cam lòng chấp nhận sự thật rất bình thường, nên ép ra một chút
khác thường mới thỏa mãn!

Rõ ràng  không có cái gì mà sao bị các cô ấy oanh tạc một tuần, ngay
cả tôi cũng sinh ra cảm giác thấy sự việc xảy ra thật sự không tầm
thường. May mà các cô ấy còn nhớ kỹ giao tình của chúng tôi, không thì
đã đi tuyên truyền việc này khắp nơi, nếu vậy chắc về sau tôi không dám
đối mặt với Trình Định Doãn.

Nhất là Lý Phái Nhã, ỷ cùng tôi có mười mấy năm giao tình,  cô ấy
luôn hỏi tôi những vấn đề nan giải. Làm ơn, tôi cũng không biết có được
không, mọi chuyện nào phải như vậy đâu? Tâm tình bị cô ấy làm đảo lộn,
thực sợ cô ấy.

Ai, có đôi khi, tám chuyện xác thực không phải thứ tốt. Hiện tại tôi vừa thấy hai người đi xuống liền có ý muốn tránh.

Cố tình trốn cũng trốn không được. À không, buổi chiều ngày thứ Sáu,
một tuần tra tấn rốt cục cũng qua đi, có thể về nhà bình tĩnh lại, kết
quả lớp trưởng A Ngọc ra lệnh một tiếng, toàn thể ban cán bộ đoàn ở lại
họp, “Thuận tiện” ra báo tường kì 1.

Tôi không có  quyền và chạy không thoát liền bị đại biểu khoa lịch sử
bắt ở lại, lại cùng uỷ viên của đại biểu khoa ngữ văn các cô ấy chạm
mặt. Thừa dịp mọi người nói chuyện phiếm, tôi ngồi xuống nghe lớp trưởng
A Ngọc dài dòng đọc lời dạo đầu. Các cô ấy đem tôi đến góc tường, thiếu
chút nữa cạo da tôi, mới cảm thấy mỹ mãn kéo tôi ngồi trở lại vị trí – 
lớp trưởng A Ngọc tiếp tục thao thao bất tuyệt còn tôi thì “lặng lẽ
nói”.

Trời ạ, tôi chịu không nổi ! Chết đi sống lại, thật vất vả từ chối
lời đề nghị hẹn gặp cuối tuần của các cô  ấy,  ngồi phịch ở trên mặt bàn
hấp hối.

Mở đẩu không có gì quan trọng, nội dung là ở phía sau, mọi người cùng
lớp trưởng A Ngọc bàn tính, làm ra 1 tờ báo tường bình thường, muốn
hoàn thành nhiệm vụ. Ngay thời điểm giải tán, ta mơ hồ nhìn thấy hai
người bạn xấu trong mắt lại dấy “lửa” liền cuống quít nhấc tay xung
phong nhận việc, ở lại cùng làm công tác vệ sinh khiến cho lớp trưởng A
Ngọc lệ quang lòe lòe cảm động.

Ai, cuối cùng…… Ô! Rưng rưng vẫy tay đưa tiễn hai người bạn tốt sau đó ngạo mạn nuốt nuốt thu thập cặp sách.

7 giờ tối, sắc trời đã tối, tôi tắt đèn, khóa cửa, chậm rãi đi thong
thả hướng nhà xe. May mà đã sớm gọi điện về nhà, báo cho mọi người biết
có khả năng sẽ về trễ, bằng không người nhà sẽ lo lắng .

Đẩy xe ra cổng trường, ngạo mạn chậm rì rì xuyên qua ngã tư đường
đông đúc, cửa hàng bên đường tối cuối tuần hết sức náo nhiệt. Khó có
được thời gian thanh nhàn, tôi liền vừa đạp xe vừa nhìn xung quanh.

Khi đi ngang 1 tiệm băng đĩa, tôi dừng lại đi vào mua 1 hộp băng từ,
trả tiền đi ra, đem dây lưng quăng vào giỏ xe, mở khóa xe đang muốn đi,
mắt lơ đãng thoáng nhìn phía trước có cô gái đang đi về hướng này, đồng
phục quen thuộc cùng một cái đuôi ngựa thật dài — oa, là Lý Phái Nhã!

Theo phản xạ có điều kiện, tôi nhanh chóng chạy xe tránh vào trong ngõ tối.

Dán trên vách tường nhìn lén bên ngoài, thẳng đến khi cô gái kia đến
gần…… Di? Không quen nha. Hù chết ta, còn tưởng rằng là Lý Phái Nhã. Thở
dài nhẹ nhõm một hơi, thẳng đứng dậy, một lần nữa dắt xe muốn đi ra
ngoài –

“Này, cô đang trốn ai?”

Tôi lại bị dọa nhảy dựng, quay đầu lại, chỉ thấy vài bóng người hắc
ám mơ hồ đứng, trong đó có một người đi tới, đứng trước mặt ở tôi, chờ
câu trả lời của tôi.

“A…… Không có, vừa rồi nhìn lầm người.” Tôi xấu hổ cười cười, mơ hồ
thấy là một cô gái dáng cao tóc ngắn, không nghĩ nhiều, trở lại đẩy xe
đi.

“Trung học P?” Cô ấy lại khoát một tay lên đầu xe tôi, nhìn nhìn đồng phục trên người tôi.

“Vâng, đúng vậy.” Không rõ cho nên nhìn cô ấy .

“Hừ, trung học trọng điểm a.”

“Làm sao……” Tôi lộ ra tiêu chuẩn bé ngoan mỉm cười. Nghe được ngữ khí
của cô ấy có điểm không thích hợp, dự cảm không ổn, lập tức cẩn thận
đứng lên.

“Tao là trung học M.”

“Ồ.” Tôi trở lại vẻ mặt ngốc ngốc, biết lời của cô ấy bao hàm một ít ý
tứ hàm xúc phức tạp, lại không biết nên trả lời sao, chỉ có thể ậm ừ.

“Thật không quen nhìn mấy đứa trường P! Cả đám đều dối trá đê tiện
làm cho người ta chán ghét, không một đứa tốt.” Cô ta giơ tay lên. Lúc
này bên ngoài có một chiếc ô tô đi qua, ánh sáng đèn xe làm tôi thấy
được cô ta nhuộm tóc hồng cùng đôi mày rậm khiêu khích, còn có một thân
trang phục kì dị.

“A……” Tôi nhìn cô ta, hơn nữa ngo ngoe cười một cái, chưa từng gặp
qua tình huống này nha, trả lời sao mới lễ phép? “Mỗi người đều…… Như
vậy sao? Cô biết rất nhiều người học trường chúng tôi sao, sao không
cùng đi?”

Lại một chiếc xe đi qua, ngọn đèn từ mặt tôi lướt ra phía sau, đến
trên mặt cô ta, đến trên tường, sau đó biến mất. Cô ấy trừng mắt nhìn
tôi.

Trong lúc giằng co, có người bên trong mở miệng :“A Phân, mày hôm nay
tâm tình khó chịu như vậy, đi nơi nào đập phá đi?” Cũng là giọng nữ.

Cô gái được xưng là A Phân hừ một tiếng, buông tay đang cầm đầu xe tôi ra.

Tôi quay xe của mình lại, ngăn chận tò mò đối với các cô ấy, vòng qua
cô ta tôi ra ngõ nhỏ. Nói như vậy, loại học sinh ngoan mất mặt giống
như tôi, sẽ không khiến cho các cô ấy có hứng thú. Chỉ cần không cố ý đi
trêu chọc các cô ấy, liền an tường vô sự. Chân trái vừa đặt lên bàn
đạp, bỗng dưng sau lưng lại truyền đến tiếng nói chuyện –

“…… Thực nhàm chán a, chúng ta còn phải ngây ngốc ở đây bao lâu?”

“Bảo mày chờ thì chờ đi!……Chọc giận, Quan ca lại đi tìm Trần Kì ……”

Di? Nghe được tên quen thuộc, tôi dừng lại. Căn cứ vào thiên tính tám chuyện, lặng lẽ dựng lỗ tai lên.

“Hừ, con Trần Kì kia nhìn không thuận mắt!” Là giọng của cô gái tên A Phân, căm giận .

“Mày đừng lắm miệng. Chờ một chút đi, Quan ca nói……”

“Quan ca nói chờ 15 phút nếu anh ấy không đến thì không cần đợi.”

“Tao không đợi !” Thanh âm càng thêm tức giận, cô gái tên A Phân kia
bỗng dưng lao đầu ra ngõ nhỏ, hiểm hiểm chạy ra làm tôi tránh né không
kịp.

“Mày, nghe lén?” Gương mặt tức giận lại phát ra lời chất vấn lạnh lùng, thực có điểm đáng sợ.

“A? Tôi không phải……” Lời phủ nhận đến bên miệng lại nuốt trở lại,
tôi vừa rồi đúng là đã cấu thành hành vi nghe lén, “Thực xin lỗi, tôi
không phải……”

A Phân tính tình xem ra thật không tốt hướng tôi rống to ra tiếng:
“Vậy mày lén lút làm gì?” Nói xong còn táo bạo dùng sức đá một cước vào
thùng rác bên cạnh tôi, phát ra tiếng động.

Tôi bị dọa, nhấc tay đi che tai lập tức lại phát hiện mình đang đỡ
xe, vội vàng buông tay đi nắm xe bị đổ, kết quả là giữ xe lại được,
nhưng mà túi sách cùng băng từ trong giỏ xe lại rơi ra. Tôi một tay
chống tay lái, lại ngồi xổm xuống đi kiếm, gom bao thư về cái giỏ, lại
đi lượm băng từ rơi hơi xa, nhưng mà bối rối nhặt được cái này lại mất
cái khác, lượm được băng từ, tay lái lại trượt khỏi tay ra ngoài, kết
quả –

Lại phanh một tiếng, xe ngã xuống đất, mà xe ngã…… lại nện trên chân
cô gái tên A Phân chuẩn bị chạy không kịp. Cô khẽ kêu một tiếng, rất
nhanh rút chân, đau đến nâng chân nhảy lên, thiếu chút nữa đứng không
vững.

A…… cằm của tôi suýt nữa rơi xuống, hai tay nắm cuộn băng từ không biết nên phản ứng thế nào, ngồi xổm vô cùng có lỗi nhìn cô.

Nhưng vào lúc này, một chiếc xe máy lại ngừng ở bên đường, đèn xe
chiếu vào người chúng tôi; Sau đó một giọng nam trầm thấp vang lên: “A
Phân, em lại làm gì ?”

Tôi theo tiếng nhìn lại, bị ngọn đèn chiếu chói mắt hơi hí hí mắt,
thật vất vả mới nhìn rõ kỵ sĩ trên xe — ơ, có điểm nhìn quen mắt, không
phải là Quan Phong sao?

“Em làm gì ? Em có làm gì sao?” A Phân nghiến răng nghiến lợi.

“A, đúng rồi, cô ấy không làm gì cả, là lỗi của tôi.” Tôi tiếp lời, thực áy náy xem xét chân cô ấy, cúi đầu tỉnh lại.

Quan Phong quay đầu xe máy, đứng bên người A Phân. “Em luôn không
khống chế được tính tình. Còn các em, đi về trước đi, đứng ở đây làm cái
gì?” Một câu sau là nói với những người liên can trong ngõ nhỏ.

Tôi lặng lẽ quay đầu, tò mò đánh giá đại danh đỉnh đỉnh đại ca học
sinh. Áo khoác da bó sát người cùng quần bò, còn đeo bao tay, cưỡi loại
xe máy rất nặng lại uy phong, ở thị trấn nhỏ của chúng tôi như vậy tuyệt
đối không thông thường. Ừm, quả nhiên không giống bình thường, có hương
vị của đại ca.

“Quan ca, em không phải……” A Phân biện giải nhưng vì Quan Phong quay
đầu đi mà tạm dừng, theo ánh mắt hắn nhìn qua, tôi cũng quay đầu nhìn
trên đường.

Chúng tôi nhìn thấy, dắt xe đạp mà đến là Trần Kì cùng…… Trình Định Doãn.

Di? Tôi cả kinh.

Bọn họ đến gần, ánh mắt dừng ở trên người tôi. Trần Kì giật mình kêu lên:“A Tinh?! Cậu sao ở nơi này?”

Hi! Ta từ dưới đất đứng lên, lộ vẻ tươi cười hướng bọn họ vẫy tay
chào hỏi. Có một chút bối rối, không nghĩ tới ở nơi này lại có thể nhìn
thấy anh. Trình Định Doãn xuống xe, đi đến bên người tôi “Làm sao vậy?”

“A, không có việc gì, không có việc gì!” Khoảng cách của anh gần quá,
tim tôi đập nhanh gấp đôi, ở trước mặt anh tật xấu lại tái phát, “Chỉ
là em vừa mới…… Cái kia, xe…… Băng từ……” Vung tay múa chân mãi mà không
sao giải thích được, Trình Định Doãn đột nhiên lại vươn tay kéo cánh tay
của tôi! Trái tim của tôi giống như muốn nhảy ra ngoài, chỉ ngây ngốc
nhìn anh không thể phản ứng.

“Không có việc gì chứ?” Anh lôi tôi ra bóng ối, ghé vào dưới đèn đường mà nhìn quét qua toàn thân tôi.

“Không có việc gì a! Em rất tốt!” Chẳng qua là vui vẻ đến sắp choáng váng thôi.

Anh lại đánh giá mặt của tôi 1 chút, nhíu mày quay đầu nhìn về phía Quan Phong bên kia. “Là chuyện gì xảy ra?”

“Quan ca, đàn em của anh?” Trần Kì khóa xe xong, lấy một chân chống đỡ, hướng đám người A Phân dương dương tự đắc xoa cằm.

Bỗng dưng cảm thấy không khí có điểm ngột ngạt, ta từ trong mê say
hoàn hồn, nhìn qua nhìn lại mọi người, di, chẳng lẽ…… Chẳng lẽ bọn họ
cho rằng A Phân khi dễ tôi?! Tôi sợ tới mức nhanh chóng xua tay.“Không
phải! Vừa rồi là tôi không đúng, người bị thương là cô ấy.”

“Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?” Quan Phong hai tay ôm ngực nhìn chằm chằm tôi.

Dưới ánh mắt sáng quắc của mọi người, tôi cúi thấp đầu, “Thực xin
lỗi, xe đạp của tôi ngã trúng chân cô ấy…… Thực xin lỗi, tôi không phải
cố ý ……”

Lại “Phanh” vang lớn –A Phân lại một cước đá vào thùng rác, cắt ngang
lời sám hối của tôi.“Đã nói ta không làm cái gì!” Rống xong, cô ấy thô
lỗ đẩy tôi đang chặn đường ra, hầm hầm bước đi.

Thân hình tôi nghiêng ngã, được Trình Định Doãn đỡ lấy. Chép miệng,
tôi áy náy nhìn bóng lưng bi thương của cô ấy– chân của cô ấy vừa mới bị
thương nha, lại dùng sức như vậy…… Nhất định rất đau…… Thật sự là rất
xin lỗi.

Hiện trường mọi người không nhúc nhích, sau đó Trình Định Doãn xoay
người giúp tôi nâng xe dậy, kiểm bao thư bỏ vào giỏ.“Em phải về nhà đúng
không? Anh đưa em về,”

“Di, không cần, nhà của em ngay bên kia.”

“Đi thôi.” Anh không nghe tôi, đem xe đưa cho tôi, xoay người đẩy xe mình chờ tôi.

Tôi ngẩn người, thì ra người tao nhã trứ danh như anh cũng có mặt bá
đạo. Đem băng từ bỏ vào giỏ xe, đỡ xe rồi cùng Trần Kì nói tạm biệt.

Trần Kì cười gật gật đầu, sau đó nói với Quan Phong: “Quan ca, chúng ta đi trước đi. Không thấy anh cha anh vừa phát hỏa .”

Ách? Bọn họ nguyên bản muốn đi đâu ? Tôi tò mò muốn chết, lại không
dám tùy tiện hỏi, thấy Trình Định Doãn đã lên xe đi trước, nhanh chóng
đuổi theo xe anh.

Chuyển tới góc đường, tốc độ xe anh chậm lại, cùng tôi sóng vai mà đi. “Sao trễ như vậy?”

“Hôm nay ở lại họp, ra báo tường, em còn thu thập mọi thứ cùng làm vệ
sinh…… Đã đến nhà em, nơi này.” Ai, nhà của tôi cách trường học thật sự
quá gần, đi khoảng mười mấy phút.

“Như vậy…… Tạm biệt.” Anh ngừng xe.

“Di?” Ta không dự đoán được anh nói dừng là dừng, nhất thời ngừng
không được xe, xe theo quán tính chạy đến cửa nhà, nhảy xuống xe quay
đầu, “Tạm biệt! Cám ơn anh đưa em về.” Ai, sao đi vội vã như vậy, không
nói thêm vài câu?

Anh gật gật đầu, quay đầu xe lại, rất nhanh liền biến mất ở chỗ rẽ. Còn mình tôi đứng ở cửa nhà ngây người hồi lâu.

※-※-※

Hai ngày sau trở lại trường, tình thế hỗn loạn làm cho tôi không hiểu.

Đầu tiên là không ít người ở chung quanh tham đầu tham não, đi ở trên
đường sẽ có không biết bao nhiêu người gọi tôi : “Này! Cô chính là Hà
Tinh sao?”

Vài ngày sau, tôi rốt cục hiểu được nguyên nhân. Nghe nói, Quan Phong
từng hướng người bên ngoài “hỏi qua tôi”, vì thế các loại suy đoán đều
được lấy ra khỏi lồng hấp (đem ra ). Đại ca anh minh thần võ
của trường M đối với tiểu nữ sinh không có tiếng tăm gì của trung học P
dị thường chú ý khiến cho oanh động chưa từng có — đây là cách nói của
Lý Phái Nhã. Cô ấy cùng Liêu Hương Hương mỗi lần nhìn thấy tôi đều thực
hưng phấn, mở to hai mắt chờ mong kịch tình phấn khích xảy ra, càng
không ngừng tra hô muốn tôi đem mọi chuyện kể rõ ràng.

Sự thật cụ thể là thế nào tôi không rõ ràng lắm, bất quá tuần này
thật sự là có gặp qua Quan Phong một lần, trên đường đến trường, hắn
nhìn chằm chằm tôi đi qua, ánh mắt có chút quỷ dị, làm cho tâm của tôi
lo sợ bất an đã lâu. Sau ngày đó nhân sĩ không biết tên ở chung quanh
lại tăng thêm gấp đôi, tôi xem như đã biết thêm thế nào là sức ảnh hưởng
của thần tượng đại ca lãnh tụ.

Lớp trưởng A Ngọc suy nghĩ cũng đáp sai tuyến, liều mạng thuyết phục
tôi gia nhập đoàn ủy làm cán sự, tôi không biết trường học khác như thế
nào, dù sao trường học chúng tôi học sinh sẽ không có tác dụng cơ cấu,
quyền lực chân chính là trong tay đoàn ủy, tương ứng trách nhiệm cũng
đều từ đoàn ủy mà ra, cái gọi là cán sự, cũng chính là cu li chuyên cung
đánh tạp, cho nên tôi trốn còn e không kịp.

Ngoài ra, trên đường tan học về nhà còn từng ngẫu ngộ [ hẳn là ngẫu ngộ đi?] (ngẫu nhiên gặp mặt)
cô gái gọi là A Phân kia, cô ấy ỷ ở ngoài trường học, âm trầm trừng mắt
với tôi, sau đó hất mặt đi, đối với lời xin lỗi tươi cười của tôi làm
như không thấy. Đương nhiên, cũng có người vẫn bình thường. Trần Kì vẫn
như cũ bộ dáng đi tố tôi , Trương Tuệ Na lại bất động như núi. Ngày đó,
trên đường đi học gặp qua Trình Định Doãn hai lần, hơi hơi – cười, thản
nhiên tiếp đón, sau đó đi ngang mặt mà qua, lại có thể làm cho tôi cao
hứng nửa ngày. Đêm đó, anh hộ tống tôi về nhà, tôi phá lệ dụng tâm viết
vào nhật kí, đồng thời cũng khắc chế thường xuyên kìm lòng không được
ngây ngô cười cùng miên man bất định.

Ngày qua mọi việc cuồn cuộn kéo tới, hơn nữa vài môn học bước vào kiểm tra, tôi có điểm không thở nổi .

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+