Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Bởi Vì Ta Thuộc Về Nhau – Phần 13 – 14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Phần 13

Sau vài ngày lạnh lẽo vì gió mùa, không khí đã trở nên ấm áp hơn dù trời có mưa lâm thâm, đúng phong cách mùa thu Hà Nội. Hạnh đưa hai tay nhấc bổng cậu bé lên, trong hơn hai tháng cô làm việc ở đây, chưa bao giờ cô gặp một đứa trẻ nào dễ thương như vậy. Hạnh đặt cậu bé lên giường rồi nheo nheo mắt lại:

– Nào, cho cô biết, ai là người dũng cảm nhất phòng này?

– Cháu ạ – Cậu bé hơi ưỡn ngực ra.

– Hừm, cô cũng nghe mọi người nói thế, nhưng chưa tin lắm, cháu có gì để chứng minh nào?

Thằng bé hỏi Hạnh cách tốt nhất để nó có thể chiếm được lòng tin của cô, và Hạnh luôn sẵn sàng chia sẻ với cậu.

– Thế này nhé – Hạnh ngồi xuống ghế, đối diện với cậu bé – Người dũng cảm nhất, là người không bao giờ khóc khi bị tiêm cả, Cháu có làm được không nào?

– Cháu có ạ.

– Ừm! Cô có nên tin cháu không nhỉ?

– Có ạ – Cậu bé lại ưỡn ngực ra, mặt ngẩng lên, gương mặt đầy vẻ kiêu hãnh – Cháu là một “chàng trai” biết giữ lời hứa mà.

Hạnh mỉm cười, thằng bé thật đáng yêu.

– À, phải rồi, một chàng trai biết giữ lời hứa, cô tin cháu, rồi cháu sẽ không thấy đau đâu, chỉ như muỗi đốt thôi mà, cháu đã bị muỗi đốt bao giờ chưa?

– Cháu rồi ạ, nhưng như thế thì ngứa lắm cô ạ.

– Sẽ không ngứa đâu, cô hứa đấy.

– Cô hứa nhé.

Hạnh xoa đầu và nói với cậu bé rằng cô chưa bao giờ thất hứa với bất kỳ ai, nhất là với một “chàng trai dũng cảm” như cậu. Cô đẩy lượng không khí có trong kim tiêm ra ngoài, kèm theo một ít Gentamicil phụt ra từ đầu kim như một chiếc vòi rồng nhỏ. Hạnh liếc mắt nhìn thằng bé rồi đâm mũi kim lách vào bó cơ giữa của bắp tay một cách nhanh chóng và khéo léo. Hạnh chậm rãi bơm thuốc rồi rút nhanh mũi kim ra, đưa nó vào máy hủy bơm kim tiêm rồi quay qua cậu bé, lúc này môi vẫn mím chặt, ra vẻ ta đây dũng cảm, trông rất đáng yêu. Công việc đã kết thúc và “hoàn hảo” là từ nên được sử dụng để miêu tả phát tiêm vừa rồi. Chất Gentamicil sẽ nhanh chóng đập tan chứng viêm phế quản đang hành hạ cậu bé.

– Không đau phải không nào?

– Không đau ạ.

– Cháu đúng là một chàng trai biết giữ lời hứa, rất dũng cảm, thậm chí cả chú kia – Hạnh chỉ vào Việt, lúc này đang đứng dựa vào tường, ngón tay cái đưa lên ra dấu thán phục – chú kia cũng không dũng cảm được như cháu, cháu thật là một chàng trai ngoan.

– Cô giáo cháu cũng bảo thế, tuần nào cháu cũng được phiếu bé ngoan đấy, cô có không?

– Dĩ nhiên là cô có chứ, nhưng chắc là không nhiều bằng cháu rồi. Cô trả cháu về cho mẹ cháu nhé, mẹ cháu chắc đang sốt ruột lắm.

Hạnh tiến về phía bàn làm việc, cầm lấy một quả táo chín mọng.

– Phần thưởng cho chàng trai dũng cảm, cháu xứng đáng lắm.

– Cháu cảm ơn cô.

– Ngoan, nhưng bây giờ sắp tới giờ ăn trưa rồi, cháu để sau hãy ăn nhé, không được bỏ bữa. Một chàng trai ngoan còn phải là một chàng trai khỏe mạnh đấy.

– Vâng, cháu biết rồi.

– Nhưng mà nhớ, sau khi ăn thì …

– Phải đánh răng ạ, cô dặn cháu hôm qua rồi.

– Ừ – Hạnh không thể kìm chế nổi, lại bế thằng bé lên, thơm một cái vào má nó, mỉm cười – Cháu thật đáng yêu.

Hạnh bỏ thằng bé xuống, ngắm nhìn bước chân thằng bé lon ton chạy ra cửa, sà vào vòng tay của mẹ đang đợi sẵn. Việt vẫn tựa lưng vào tường, nãy giờ anh chỉ im lặng, ngắm nhìn cô làm việc và mỉm cười.

– Đúng là một chuyên gia Nhi khoa có hạng, tuyệt vời.

– Này, em rất nhẹ dạ trước những lời khen đấy nhé. Anh đến để kiểm tra chuyên môn của em đấy à?

– Còn tùy – Việt lập lờ – Sao em không cho mẹ cậu bé vào phòng? Các bác sỹ khác thường cho mẹ các cháu vào cùng đấy.

– Thường thì khi có mẹ bên cạnh, những đứa trẻ hay làm nũng, và tỏ ra không ngoan. Với lại, nó cũng đã đủ tuổi để không nhất thiết phải có người trông giữ khi tiêm.

– Bài học từ cá nhân em à?

Hạnh tháo khẩu trang xuống.

– Có lẽ thế. Ngày xưa em rất được mẹ chiều.

– Mọi đứa trẻ đều được ba mẹ chiều.

– Thật hạnh phúc khi được chiều chuộng con cái, phải không?

Hạnh cúi xuống cuốn sổ ghi bệnh án, Việt lơ đãng nhìn ra cửa, anh hiểu cô vừa bị chạm vào nỗi đau, anh biết Hạnh rất yêu trẻ, vậy mà cô sẽ không còn cơ hội được làm mẹ.

– Thật ra thì …

– Sếp đến kiểm tra chuyên môn của em phải không ạ? – Hạnh cướp lời, nhìn thẳng vào mắt anh.

– Không hẳn, sao không nghĩ là anh đến để mời em đi ăn nhỉ?

Hạnh tháo găng tay ra, thả vào thùng rác. Việt rút tay ra khỏi túi áo khoác.

– Em luôn đeo găng tay khi làm việc à?

– Vâng!

– Thật ra thì đâu cần phải cẩn thận thế, em biết là nó không lây qua tiếp xúc thông thường mà.

– Em chỉ … ừm, đó cũng là quy định về vệ sinh an toàn lao động ngành y, đúng không sếp?

– Anh thôi, sếp nghe xa xôi quá. Tụi mình là bạn mà, phải không? Đi ăn trưa chứ? Anh mời.

– Có tiện không anh?

– Có sao nào? Chạy qua Nguyễn Chí Thanh, rồi gọi Phan luôn, em đừng sợ cô đơn, Thảo cũng sẽ có mặt, đừng lo tụi anh bắt nạt em nhé.

– Em không sợ cô đơn giữa bọn anh, em chỉ sợ có người không biết giữ lời và nhân cơ hội bắt nạt em thôi.

– Em đang nói ai vậy?

– Có lẽ không phải là anh đâu nhỉ? – Hạnh cười lấp lửng – Tự anh có thấy mình là một chàng trai biết giữ lời hứa không?

– Có chứ – Giọng của Thùy, không biết cô đến tự lúc nào, nhẹ nhàng như một chú Mèo đang rình Chuột – Sếp luôn biết giữ chữ tín, nhất là với các quý cô, phải không ạ?

– À! Hay quá, em đi ăn cùng bọn anh luôn nhé.

Thùy nhìn lướt qua mặt Hạnh, cái nhìn sắc như dao cạo. Hạnh hơi giật mình.

– Thôi ạ, em cũng có hẹn rồi ạ, với lại em không dám làm phiền hai người.

– Coi nào …

– Em lên tầng đây ạ. Cô Hạnh có đôi giày đẹp quá …

Hạnh lại thấy có cái gì vừa lướt qua mặt mình, sắc lẹm và lạnh lẽo. Việt hoàn toàn không biết gì, anh hỏi:

– Em muốn ăn gì nào?

– Cái gì đó đơn giản thôi anh ạ, – Hạnh ngọ nguậy ngón chân trong đôi giày đế bệt đã khá cũ của mình – tốt nhất là để anh Phan, hoặc Thảo chọn, họ giỏi việc này hơn em.

– Trời đất, em đang giao trứng cho Ác đấy.

***

Ở cách đó khoảng 2km, Phan hắt xì một tiếng rõ to, quay sang Thảo:

– Có ai vừa nói xấu anh, em ạ.

– Nói tốt về anh mới lạ – Thảo nháy mắt – chứ nói xấu thì.. 

Phần 14

 

– Cậu biết tin gì chưa? Cái cô Hạnh mới vào làm ở viện mình ấy, vừa được lên chức trưởng khoa Nhi nhé – Cô y tá trẻ măng, mặt còn lấm tấm tàng nhang, thốt lên thán phục – Giỏi không?

– Cậu đùa à? – Cô bạn lắc đầu vẻ không tin – cô ấy mới vào làm ở viện mình khoảng hai tháng chứ mấy?

– Thật trăm phần trăm – cô kia rút hẳn tay ra khỏi túi áo Blouse, vung lên minh họa một cách say sưa – Vừa có quyết định sáng nay, trong cuộc họp giao ban đột xuất. Sếp Việt mà lị, quyết đoán lắm.

– Có còn nguyên nhân nào khác không nhỉ? Nhìn cô ta cũng xin xắn ưa nhìn lắm, mà sếp nhà mình thì… – Cô bạn chặc lưỡi – Rồi bà Thùy nữa, chắc là nổ đom đóm mắt nhỉ? Chậc! cậu đoán xem….

– Cái mồm, rồi cậu sẽ chết vì cái mồm mất thôi – Cô kia đưa ngón tay trỏ lên miệng, mắt dáo dác – Cậu muốn “bà chằn lửa” sẽ nướng chín cậu lên à? Ai chả biết bà Thùy thích Sếp đến chết mê chết mệt? Cái cô Hạnh kia, trông cũng hiền lành, biết điều lắm, chả ngu gì mà cho tay vào lửa đâu.

– Ai mà biết được – cô bạn lại cãi – ở đời chả biết thế nào mà lần đâu, rồi cậu cứ đợi xem. Chả thấy sếp ưu ái cô ta thấy rõ thế kia à? Mà bà Thùy cũng nóng mắt lắm rồi đấy, rồi cứ đợi mà xem, khéo lại có chiến tranh ấy chứ. Rồi chẳng biết ai thắng ai thua đâu.

– Tôi cũng thấy chiến tranh đi tới ngõ rồi đây – Giọng Thùy lạnh lùng, thẳng băng, vô cảm, phải nói là dửng dưng và lạnh lẽo thì đúng hơn – Cty đâu trả lương cho các cô để các cô buôn chuyện phiếm? Nếu là tôi thì tôi sẽ chăm chỉ làm việc hơn, biết đâu một ngày nào đó tôi cũng sẽ làm trưởng một khoa?

– Vâng!

Lí nhí, gần như là thì thào, hai cô bé tội nghiệp vội vã đi như chạy, không kịp nói lời xin lỗi, tránh càng xa Thùy càng tốt. Đâu phải ngẫu nhiên mà mọi người gọi cô là “bà chằn lửa”? Đôi khi những nhân viên trong Viện còn đùa trộm rằng chính Thùy là nguyên mẫu cho những vai diễn lừng danh của nữ danh hài Vân Dung. Còn nữa, nếu cô không chọn cho mình vị trí trợ lý của Việt, biết đâu cô lại chẳng là một bạn diễn ăn ý của Vân Dung? “Nhưng thật không may cho Vân Dung và khán giả của cô, khi Thùy không chọn sàn diễn, – cô bé y tá nghĩ thầm – và còn là bất hạnh cho những kẻ như bọn mình nữa. Cô ta là một kẻ khó gần, kiêu ngạo và chua ngoa một cách đáng sợ”.

Thậm chí, họ còn sợ cô hơn cả Việt nữa. Sợ, chứ nể thì hơi khó.

Thùy cau mày, ném ánh mắt khinh khi nhìn theo bóng hai cô y tá đang khuất vội sau hành lang. Rõ ràng, nếu nói rằng những lời bàn tán đó không ảnh hưởng tới cô thì quả là một sự dối trá ngốc nghếch. Những gì họ nói không phải là không có cơ sở, dạo này Việt ưu ái cô ta thấy rõ. Anh ta có ý gì? Cô ta mà dám đưa ra so sánh với Thùy ư? Nếu xét về tài năng, về nhan sắc, cô ta đâu có tài năng và xinh đẹp bằng cô? Xét về công việc, dù quả thực cô ta làm việc hiệu quả và chu đáo thật, nhưng cô ta cũng đâu thể bằng cô được? Xét về vị trí trong Cty, cô ta lại càng không thể sánh được với Thùy. Vậy thì sao hết thảy mọi đồng nghiệp lại yêu quý cô ta đến vậy? Cả Việt nữa? Sao Việt lại ưu ái cô ta đến vậy? “Không thể nào, khi Thùy này vẫn còn ở đây, thì không ai có quyền vượt mặt mình được -Thùy gần như muốn hét lên – Chỉ có mình đứng trên kẻ khác, chứ không ai được phép đứng trên mình, kể cả cô ta có là ai đi chẳng nữa”.

“Cô ta”, cái cô mà Thùy vừa nhắc đến hôm thứ sáu ấy bây giờ đang hì hục xào xào, nấu nấu cùng Thảo. Thường thì vào ngày chủ nhật, Thảo lại chuẩn bị “bữa cơm gia đình” – như cách gọi của Việt – cho cô, Phan, và Việt. Nhưng gần đây thì có thêm cả Hạnh nữa, bởi cả ba muốn cô có thêm bạn bè cho bớt cảm thấy hiu quạnh, cô đơn. Dù sao thì Phan và Thảo cũng cùng kiếp xa nhà, ở trọ như cô.

– Nào! Chúng ta nâng ly vì một người vừa lên chức – Phan nâng ly rượu của mình lên, mắt lấp lánh niềm vui như thể anh mới là nhân vật chính của bữa ăn hôm nay – và …

– Và cả lên lương nữa – Việt cướp lời, nháy mắt – Không hiểu khổ chủ tính khao mọi người cái gì đây nhỉ?

– Ơ, em cũng không biết đâu, em trao số phận của em vào tay mọi người – Giọng Hạnh vui vẻ.

– Em có một gợi ý, mình ra bãi sông Hồng đi câu đi, chỗ ven đường đê đi Bát Tràng ấy. Lâu lâu đi Picnic vùng ngoại ô cho nó thoáng đãng, thay đổi không khí – quay qua Phan, Thảo hạ giọng – anh nhỉ?

– Ý hay đấy, lâu rồi tụi mình không đi chơi chung, thêm cả Hạnh nữa là đủ số. Ý cậu thế nào? Việt?

– Ơ hay! Hôm nay còn bày đặt hỏi ý kiến của tớ à? Từ trước tới giờ, lúc nào biểu quyết mà tớ chả thua? Bày đặt – Việt phẩy tay, ra vẻ giận dỗi nhưng giọng nói lại hết sức vui vẻ – Lại thêm cô “Trưởng khoa” này nữa, nhân viên của tôi cô nào chả ghét sếp? Ba chọi một, thôi, tôi đầu hàng đi cho chắc ăn.

– Ấy! Sao sếp lại nói thế? – Hạnh tiếp lời, nháy mắt với Thảo – em ủng hộ sếp hết mực đấy chứ, ý sếp là muốn đi câu đúng không ạ? Em ủng hộ việc sếp muốn đi câu.

– Này! Tôi đã nói là muốn đi câu đâu?

– Thôi, anh Việt nhận đi – Thảo chen ngang – sao cứ ấp úng, lúng túng như gái mới về nhà chồng thế? Quyết rồi nhé?

– Ơ …

Việt quay qua Phan, ánh mắt tìm kiếm đồng minh. Nhưng rõ ràng đó là một nỗ lực hết sức vô vọng. Bởi cái anh nhận được chỉ là một cái nhún vai đầy ẩn ý. Có thêm Hạnh rồi, thì tình thế đã thay đổi, quân số ngang bằng, nhưng phe nữ áp đảo thấy rõ.

– Vậy là quyết rồi nhé – Thảo cướp lời – Hôm đấy anh Phan sẽ dẫn “em iu” Sprint của anh ấy đi, tha hồ chị em mình chụp ảnh. Đề nghị anh Việt chạy xe máy nhé, con Acma nổ bành bành như xe Công Nông của anh ấy. Chụp ảnh lên trông sang trọng lắm.

– Chuyện! – Gần như cả Phan và Việt cùng đồng thanh, cả hai có chung một niềm đam mê bất tận với những chú Vespa cổ – Còn phải nói …

– Nói tới Vespa, em lại nhớ tới truyện “Phải lấy người như anh” của Trần Thu Trang. – tiếng của Hạnh – Hai anh đọc chưa? Hay lắm.

– Anh chưa – Việt trả lời – anh luôn dị ứng với mọi cuốn sách.

– Cậu thì chỉ có cảm hứng với những tờ Polyme thôi.

Phan nghiêng người tránh một hạt lạc đang vẽ một quỹ đạo thẳng tưng trong không trung, đích đến dĩ nhiên là được nhắm vào đầu anh.

– Em cũng đang tính viết truyện – lại giọng Thảo chen vào, từ khi Hạnh tham gia “bữa cơm gia đình” đâm ra Thảo mạnh dạn góp chuyện hẳn. Không như trước kia chỉ cặm cụi vừa ăn vừa nghe hai gã đàn ông bàn chuyện trên trời dưới biển. – Một câu chuyện tình rất hay nhé. Vớ …

– Đừng nói là …

– “Vớ phải thằng như ông” ạ.

Căn phòng vỡ òa tiếng cười.

– Vớ phải thằng như Phan hả? Ha ha ha… 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+