Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Bóng người xa cách – Trần Thị Thanh Du – Tập 01 – part 05 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Và hầu như các cô gái, phụ nữ trong công ty đều nguyền rủa anh .

Giờ đây có một điều lạ là Chí Vĩnh lại tuyển nữ vào công việc mà anh tiếp xúc hàng ngày … một sự đột phá nữa chẳng ? Chỉ có trời mới biết .

Nè, cả một rừng hoa đó mặc sức mà chọn, để mày léo nhéo bên tai tao hoài nhức đầu quá .

Cười cầu hoà, Thúy Diễm véo bạn :

– Cảm ơn nha . Tao hổng có cố ý đâu, nhưng mà … chỉ tại … ở chợ không có hoa đẹp .

Huyền Sang dựng xe đạp ngồi thụp xuống lề đường .

– Nội chở mày không, tao cũng ốm nữa, khỏi cần nhịn ăn cơm để giữ eo .

– Đúng đó . Mày ráng chở tao vài lần là đạt tiêu chuẩn của hao hậu .

– Hừ !

Thúy Diễm quay lưng:

– Tao vào lựa hoa đây, ngồi đó chờ tao nhé .

– …

Đang ngồi mân mê những cành hoa hồng đỏ thắm thì Huyền Sang lại phải thót tim khi có ai đó vỗ nhẹ vai mình .

– Xin lỗi … là tôi đây .

– Anh … là …

Chàng trai mỉm cười thân thiện:

– Chàng bồi bàn của đêm sinh nhật .

– A … anh Thanh một

Trần Thanh nhìn quanh hỏi :

– Em đi chợ hoa à ?

– Vâng . Em chở nhỏ bạn đi mua vì nó không biết chỗ . Còn anh ?

Đưa tay gãi đầu, anh cười hiền :

– Anh bán hoa ở đây nè .

Huyền Sang tròn mắt :

– Anh giỏi thế cơ à ?

– Vì cuộc sống và đeo đuổi con đường đại học phải chịu thôi .

– Quả thật, em rất kính trọng anh một con người đầy nghị lực . Nếu đổi lại là em chưa chắc em đã làm được như vậy .

– Theo anh nghĩ và nhận xét, em có thể là một cô gái có tính cách cứng cỏi . Em sẽ vượt xa anh, nếu em nằm vào hoàn cảnh giống anh .

Hai từ “hoàn cảnh” khiến cô lại liên tưởng đến quá khứ và tủi buồn cho số phận . Đúng vậy, cô đâu thua gì anh, một mình bon chen giữa chợ đời, lại là thân con gái .

Nhìn cô im lặng đôi mắt dõi xa xăm, Trần Thanh do dự :

– Em … có tâm sự thì phải ?

– Dạ … không . Em chỉ nghĩ ngợi vu vơ thôi .

– À ! Xin lỗi, em tên gì anh quên mất rồi ?

– Dạ … Huyền Sang .

– Ừ … lúc anh gặp Huyền Sang lần đầu, anh đã có một cảm giác là em đang mang một nỗi buồn sâu lắng, em giấu nó kín sâu trong đôi mắt của em . Tuy anh không bijét đó là chuyện gì, nhưng có lẽ em đã khổ tâm rất nhiều .

Cô nhìn anh trân trối . Tại sao anh ta lại biết tất cả thế kia ? Cô chưa bao giờ bộc lộ ra mà . Hay là anh ta đoán mò ? Một sự tình cờ chăng ?

Nhưng nhìn vẻ mặt anh ta thì đâu phải là muốn làm thầy bói . Có lẽ cùng hoàn cảnh nên có giác quan thứ sáu . Cô cảm thấy anh thật gần gũi, thật hiền lành . Bất giác, cô muốn tâm sự cùng anh :

– Vâng, anh quả thật là tài . Em đang chứa trong mình những u uất của cuộc sống và những hy vọng ở tương lai .

Trần Thanh như nhắn nhủ :

– Chuyện của quá khứ nên đem nó chôn vùi theo năm tháng . Hiện tại bây giờ so với nó quá xa xôi . Em nên giải quyết nó đi, càng sớm càng tốt . Nếu không, dĩ vãng kia sẽ luôn đeo bám em trong suốt đoạn đường đời . 

– Một lời hứa, một lời thề có thể lãng quên sao ? Em không thể . Tuy nó là quá khứ nhưng nó sẽ tiếp diễn ở tương lai . Em muốn chặn nó .

– Với tính cách của em, anh nghĩ là có thể . Anh xin ủng hộ em .

– Cám ơn anh .

Cô định hỏi anh thêm vài điều nữa, nhưng thấy khách vào chọn hoa, cô giục:

– Anh cứ để em tự nhiên ở đây . Anh bán hàng đi, khách vào đó .

– Ừm . Có dịp, chúng ta sẽ trò chuyện nhiều hơn .

Tiện tay, Trần Thanh rút một nhánh hoa hồng :

– Đây, tặng em, xem như đây là món quà gặp mặt vậy .

Huyền Sang bật cười cô đưa tay nhận lấy :

– Hoa rất đẹp, cám ơn anh nhiều .

Anh vào trong rồi, cô mới đưa tay vạch nhẹ những cách hoa … lòng cô bâng khuâng lạ . Cô đưa hoa lên, nụ hoa tỏa hương thơm làm cô thích thú, rồi mỉm cười một mình .

Đột nhiên, một chiếc xe hơi sang trọng tất vào ngay nơi cô đứng . Từ cửa bước ra một chàng trai lịch lãm, gương mặt anh tối sầm và rất hình sự .

– Chào em, chúng ta lại gặp nhau .

Thoáng ngỡ ngàng nhưng rồi nhận ra ngay người đứng trước mặt, cô dửng dưng .

– Không dám, chào anh .

Cô vừa định quay đi thì Nhật Long đưa tay cản lại :

– Tại sao em lại phải tránh mặt tôi .

– Xin lỗi, tôi không thể trả lời câu hỏi, vì tôi cho nó là trong tầm hiểu của anh.

– Cô ghét tôi ?

Huyền Sang bước đi .

– Anh đã trả lời thay tôi rồi đó .

Án ngang mặt cô, anh nhăn mắt:

– Xin cô cho tôi biết rõ nguyên nhân, tôi đã làm sai chuyện gì chăng ? Hay là tôi đã xúc phạm cô ?

– Cả hai nguyên nhân, anh đều phạm cả . Nhưng không vì thế mà tôi lại ghét anh . Tôi chỉ cảm thấy giữa tôi và anh có một cái gì đó đối chọi lẫn nhau .

Nhật Long khổ sở :

– Bản thân tôi lại tạo ác cảm đến thế sao ? Cô không thể duy trì giúp tôi tình bạn được à ?

– Làm bạn với một cậu ấm có tiếng như anh hãnh diện lắm sao ? 

– Tại sao cô lại cứ áp đạt mình vào cách nghĩ như vậy ?

Quay lại nhìn thẳng vào mắt anh, Huyền Sang dấm dẳng:

– Mỗi con người đều có trái tim khác nhau . Tuy cùng sống trong một cộng đồng nhưng tính cách đều khác xa . Muốn làm bạn với nhau … xin lỗi, anh hãy buông tha tôi .

– Nếu một người khác không giống tôi, nhưng họ lại có một phong cách nói chuyện ngọt ngào, có duyên có lẽ cô sẽ chấp nhận .

– Ý anh muốn nói gì ?

– Vâng . Anh ta tuy hoàn cảnh gia thế thua tôi, nhưng anh ta đã hơn tôi về mặt, lý lịch trong sạch, ăn nói có duyên, lại cùng có một hoàn cảnh giống cô .

Nhìn cây hồng trên tay cô, anh cười khô lạnh:

– Tôi đã thua hoàn toàn trước một đối thủ không cân sức .

Đang cố hiểu anh đang nói gì thì gương mặt của anh áp sát tay cô từ lúc nào .

– Tôi không bỏ cuộc đâu . Tôi sẽ hành động đến khi nào cô suy nghĩ lại .

– Một điều ư ? Anh đừng nằm mơ .

– Vâng . Tôi sẽ cố thực hiện ở hiện tại, để trong mơ tôi sẽ có một giấc mơ đẹp .

Véo một cành hồng đã hé nở, anh ấn vào tay cô :

– Em xem, của anh sẽ nở trước của hắn ta, dĩ nhiên anh sẽ thắng .

– Ơ …

Chiếc xe lăn bánh trước đôi mắt trợn trừng của Huyền Sang . Trời ạ ! Hắn ta làm cô phải điếng hồn . Tập trung đối phó với hắn thật mệt quá . Hai, ba lần nữa chắc cô phải quỵ mất thôi .

Mà ánh mắt của anh ta sao mà nồng nàn êm ái quá . Nhìn vào, cô không dám nhìn, sợ bị chết đuối thì khốn . Lời của anh ta thật hay giả, cô cũng chẳng đoán ra . Chỉ biết là cô sẽ luôn đau đầu khi nghĩ đến cuộc gặp lần kế đến .

Nhìn hai nhành hoa trên tay, cô lẩm bẩm :

– Ý hắn ta là sao nhỉ ? Nở trước … Xí, hổng dám đâu ! Tôi cho ông phải dở khóc dở cười vì tôi đấy .

Đặt hai nhành hoa vào rổ xe, cô nhìn quanh :

– Con nhỏ này sao đi lâu thế không biết, bị bắt cóc rồi quá .

Vừa dứt lời thì tiếng của Thúy Diễm phía sau làm cô hoảng hồn .

Mày đang rủa gì tao đó hả ?

– Trời ạ ! Xuất hiện đúng lúc quá vậy ?

– Nếu không, làm sao nghe được lời mày chửi tao .

– Tao vả cho rớt răng bây giờ đó, đừng có vu oan giá hoạ nha . Tao lo cho mày thì có .

Thúy Diễm chu môi :

– Lo hay là cầu cho tao bị bắt cóc ?

Huyền Sang trề môi :

– Tướng mày ai dám bắt cóc .

– Tại sao ?

– Về mất công nuôi cơm 

– Kệ nó, đỡ hơn con nhỏ ốm nhách như mày .

Huyền Sang hất mặt :

– Xin lỗi mày à ! Tướng của hoa hậu Hồng Kông chưa chắc gì bằng tao .

– Biết rồi, đẹp rồi, đừng nổi inữa văng miếng, chở tao vaò bệnh viện bây giờ .

Dẫn xe xuống đường, cô nhìn bó hoa hỏi bạn :

– Bó đó mày mua bao nhiêu vậy ?

– Mười lăm ngàn đồng .

– Xấu quá .

– Tao lựa cả buổi đó mày .

Chợt phát hiệu hai nhánh hoa:

– À ! Mày dám ăn cắp hao của người ta, phải không ?

– Xưa lắm cưng ! Tặng hao cũng hổng thèm lấy nữa là, chẳng qua nể tình thôi .

– Chà ! Có giá quá ha .

Định leo lên xe, lại thấy bạn đưa tay vẫy chào ai đó, cô nhìn theo và …

– Ai, tao thấy quen quá vậy ? Bạn mày hả ?

– Anh Trần Thanh gặp hôm sinh nhật của Bích Lệ đó .

– Ồ ! Anh ta là chủ của gian hàng hoa này à ?

Huyền Sang muốn bật cười, nhưng cô cố kiềm chế .

– Phải rồi, ảnh tặng hoa cho tao đó .

Thúy Diễm tặc lưỡi tiếc :

– Biết vậy tao mua của ảnh cho rẻ . Mua của bà kia bán mắc quá, mà hoa lại chẳng được đẹp nưa .

– Thôi, để khi khác đi . Bây giờ về .

– Hừm !

Chiếc xe đạp lăn bánh mang theo bao tiếc nuối trong lòngThúy Diễm và nỗi buồn cười trong lòng Huyền Sang .

Được điện của Bảo Khanh, Huyền Sang tức tốc “bay” xe đạp đến công ty . Lưng áo sơ mi của cô đẫm cả mồ hôi .

Gõ nhẹ cửa phòng, cô lên tiếng .

– Tôi đến rồi đây .

– Mời cô vào .

Chỉ vào chiếc ghế đối diện, Bảo Khanh hỏi:

– Tôi có làm phiền cô trong ngày “ophph ” này không ?

– Thưa, nếu là chuyện của công ty thì tôi không thấy phiền .

– Tốt ! Vậy chúng ta bắt đầu vào công việc nhé ?

– Vâng .

Đặt hai chồng hồ sơ lên bàn, anh chìa tay :

– Tôi phải nhờ cô chỉ giúp những hợp đồng lúc tôi không có mặt ở công ty . Cô thấy sao ?

– Đó là điều đương nhiên, thưa ông .

– Tôi không thích cho lắm những câu khách sáo như vậy . Cô cứ thoải mái gọi tôi là anh . Tôi lớn hơn cô mà . Nếu có lúc hứng chí thì kêu bằng “thằng” cũng được .

Huyền Sang bật cười . Cô cũng chẳng thèm khách sáo làm gì :

– OK . Chúng ta vào công việc nhé anh Khanh . Đầu tiên là hợp đồng Trường Thanh …

Cả hai cắm cúi vào công việc quên cả thời gian . Một chút ngưng tay, cô hỏi :

– Hai hợp đồng ngày năm và ngày sáu tháng mười hai sao tôi không thấy, anh đã xếp chúng ở đâu rồi ?

Bảo Khanh vỗ trán :

– Để xem … à, tôi nhét trên kệ thứ năm kia .

Anh bật dậy :

– Để tôi lấy cho, cô với không tới đâu .

– Hừm ! Anh lại khi dễ tôi rồi .

– Không dám, vì sự thật là vậy .

Cô lẩm bẩm :

– Mai mốt tôi sẽ tìm bạn trai cao hơn anh cái đầu, xem anh còn tự cao nữa hay không .

– Lúc đó hẵng hay . Bây giờ cô chưa có mà, đúng không ?

“Hừ ! Tính dò xét để chọc quê tôi hả, không dễ đâu “.

Cô cong môi:

– Ai nói, tôi đã tìm được rồi .

– Chà ! Xem ra cô cũng cao tay ấn nhỉ ?

– Quá khen !

Đang loay hoay lấy hai bảng hợp đồng thì tín hiệu điện thoại di động reo vang, Bảo Khanh nhờ vả :

– Cô bắt máy giúp tôi đi, tôi đang bận tay .

Huyền Sang do dự :

– Có lẽ anh bắt máy hay hơn . Nếu có chuyện gì tôi sẽ liên lụy cho anh .

Nghĩ lại cũng phải, vì lời cô làm anh nghĩ tới Bích Tiên, lỡ cô ấy gọi thì sao ?

Bước lại áp máy vào tai, anh nhỏ giọng:

– Alô . Khanh nghe đây .

Bên kia, giọng Chí Vĩnh sang sảng :

– Mày không thấy số máy của tao hay sao, mà khách sáo quá vậy ?

– Bận túi bụi, còn thời gian đâu mà nhìn vào máy .

– Siêng năng dữ quá ta ! Nếu tao đoán không lầm là mày đang ở công ty ?

– Ai làm biếng như mày vậy ? Không những tao, mà có cả “người đẹp” nữa, cho nên tao thấy “sung sức” làm không mệt .

Giọng Chí Vĩnh đã thay đổi:

– Hừ ! Vui quá ha . Mày coi chừng đó, bắt cá hai tay là héo cả đời nghe con .

– Cám ơn lời thăm hỏi của mày . Tao biết thế nào là hạnh phúc mà . Có chuyện gì không, nói mau đi, tao tắt máy à .

– Định rủ mày đi uống bia, nhưng thấy mày “nhiệt tình” quá nên nhường lại thời gian quý báu đó .

Chưa kịp nói gì thì Chí Vĩnh đã tắt máy, Bảo Khanh lầm bầm:

– Chết tiệt ! Ngày mai biết tay tao .

Đặt điện thoại trở lại bàn, anh nói :

– Tôi phải đi rửa tay một tí . Cô nghỉ một chút đi rồi mình làm tiếp .

Ngả người ra thành ghế, Huyền Sang lẩm bẩm :

– Mất toi cả một bữa tiệc, chán thiệt . 

Tín hiệu của điện thoại lại kêu, cô la lớn :

– Anh Khanh có điện thoại nữa này .

Trong toilet vọng ra giọng anh bực bội:

– Xem ra, ông giám đốc khùng của cô quậy tôi đó . Cô cho hắn một bài học giúp tôi đi !

– Tôi sợ bị đuổi việc lắm, anh đừng có xúi dại .

– Cô là trợ lý của tôi, cô có quyền thay tôi tiếp điện thoại chứ, sợ gì . Nếu có bất trắc, tôi chịu hết cho .

Nghe thế, cô bấm gan bắt máy, vì cô cũng muốn đập hắn một trận .

– Alô .

– …

– Alô .

Giọng một cô gái rất nhỏ :

– Cho hỏi anh … anh Khanh 

– À … chị chờ tí nha . Anh Khanh ! Điện thoại của anh .

Bảo Khanh bước ra, anh chùi nhanh tay vào chiếc khăn lạnh để trên bàn, Nhận máy, anh đưa lên tai :

– Alô .

Tít …tít …

Anh lạ lẫm đưa điện thoại ra nhìn lại số vừa nhận .

– Lạ thật, sao cúp máy rồi ?

Số máy vừa gọi đập vào mắt anh . Anh liên tưởng đến ngay .

– Lúc nãy … bên kia là giọng một cô gái phải không ?

Huyền Sang vô tư :

– Vâng, và rất là dễ thương . Em gái anh hả ?

Bảo Khanh gượng cười . Trong thâm tâm anh hồi hộp vô kể, dẫu biết rằng tình yêu của anh chưa hẳng đã tồn tại nhưng anh cảm thấy có lỗi với Bích Tiên . Một sự hiểu lầm tai hại .

Anh cũng thoáng nghĩ sẽ không có chuyện gì . Vì Bích Tiên chưa cảm nhận được tình yêu của quá khứ, thế rồi con tim anh, lý trí anh không cho phép anh làm như vậy .

Chỉ có duy nhất một mình anh hiểu rõ tại sao ?

Quay lại nhìn thấy anh trầm ngâm, cô ngừng bút .

– Có chuyện gì hả anh Khanh ?

– Ồ, không . Chỉ nghĩ mông lung thôi .

Xua tan bao ý nghĩ, anh bước trở lại ghế .

– Thôi, chúng ta tiếp tục công việc đi, kết thúc càng nhanh càng tốt .

Có tiếng gõ cửa, Huyền Sang đứng dậy :

– Anh có khách thì phải ?

Người phía ngoài nhìn cô chăm chú khi cửa được mở ra .

– Chào . Cô quả là một trợ thủ đắc lực .

Cô bĩu môi cụp mắt :

– Giám đốc quá khen, tôi chỉ thực hiện theo yêu cầu mà thôi .

Chí Vĩnh nheo một bên mắt, tay anh chống vào tường khinh khỉnh :

– Thế yêu cầu nào cô cũng chấp nhận cả phải không ? Kể cả những yêu cầu bất hợp lý ?

– Xin lỗi, tôi chưa hiểu ý ông ?

– Cô càng không nên hiểu .

Chẳng biết Huyền Sang đôi co với ai mà khá lâu, Bảo Khanh cũng rời ghế bước ra .

– Chuyện gì thế Huyền Sang ?

Bất mãn, cô quay vào:

– Khách quý của anh thì phải .

Chí Vĩnh bước theo vào, anh đưa mắt nhìn bạn mỉm cười :

– Khá bất ngờ đúng không ?

– Phải đó . Một người như mày mà có thể dành ít thời gian quý báu của ngày nghỉ đến công ty quả là một chuyện dị thường .

– Có gì lạ khi con người bắt đầu có mục đích, lý tưởng cho cuộc sống .

Cặp cổ bạn, anh hỏi :

– Vậy có thể cho tao biết lý tưởng của mày là gì ? Mục đích đó bật mí một tí được không .

– Đợi khi nào tiếp cận được thì lúc đó mày sẽ biết .

– Nghĩa là lúc này vẫn còn giậm chân ?

– Ừ .

Đặt hai ly nước lên bàn, Huyền Sang ra dấu :

– Mời giám đốc và anh Khanh dùng nước, có dở thì đừng chê nha .

Chí Vĩnh bắt bẻ :

– Úi chà ! Tại sao phân biệt tầng cấp thế nhỉ . Một bên trọng, một bên khinh chăng ?

– Ồ ! Chỉ tại giám đốc quá khách khí, lạnh lùng nên ai cũng chẳng dám thân thiện .

– Thật thế sao ? Thế thì có lẽ tôi pihải sửa đổi lại tất cả quá, có lẽ sẽ dễ thương hơn .

Bảo Khanh xen vào :

– Chà ! Vậy thì công của Huyền Sang rất lớn, vì đã thay đổi được mặt trái của tên cổ hũ .

Không hỏi bạn mà Chí Vĩnh quay nhìn Huyền Sang :

– Cô đang làm công tác gì với sếp của cô vậy ? Có bí mật gì không ?

Huyền Sang cũng chẳng vừa:

– À ! Chúng tôi đang thảo luận vấn đề liên quan đến tình trạng bất ổn của công ty . Ông muốn tham gia ?

– Ồ ! Nếu thế thì tôi chẳng ngại, tôi cần học hỏi nhiều .

Định nói gì đó nhưng điện thoại lại có tín hiệu, Bảo Khanh rời ghế bước lại gần cửa sổ .

– Alô . Bảo Khanh nghe .

– …

– Vâng . Con đây .

– …

– Vâng . Con đoán là như vậy . Có chuyện gì thế chú ?

– …

– Sao, cô ấy nhốt mình trong phòng hả ?

– …

– Cô ấy khờ thế .

– …

– Con biết rồi, con sẽ sắp xếp về liền .

Quay sang Chí Vĩnh đang nhìn ngó lung tung, anh nói:

– Phiền mày nhé, tao phải về Đà Lạt gấp, có chuyện rồi .

Chí Vĩnh chú ý, anh quan tâm:

– Chuyện gì thế ? Cô ấy xảy ra chuyện à ?

– Ừm .

– Có nguy hiểm lắm không ?

– Không đến nỗi vậy đâu .

– Ok . Tao cho mày nghỉ phép một tuần đấy, liệu mà lo cho vuông tròn đi .

– Mày đúng là thằng bạn tốt của tao .

Khoác áo lên vai, Bảo Khanh vô vai bạn :

– Thông cảm nhé, giải quyết giùm mình mấy chụp hợp đồng đó đi . Sau này mình sẽ mời làm chủ hôn .

– Trang trọng quá nhỉ ! Được thôi, lời đề nghị chân thành làm tao cảm động .

Quay sang Huyền Sang, anh cười :

– Ở đây có trợ lý của tôi, anh cần gì cứ tham khảo nhé .

Chí Vĩnh cũng nhìn cô, mỉm cười :

– Tuyệt vời .

Thiệt là bực khi phải chạm mặt cái gã khùng này . Huyền Sang đanh giọng :

– Hổng dám ! Tôi có lẽ chưa đủ khả năng .

Chí Vĩnh cướp lời :

– Tôi sẽ dạy cho cô .

Bị anh chặn đầu, cô không biết làm gì để trả đũa, đành làm thinh cúi đầu vào bảng hợp đồng trước mặt .

Bảo Khanh đi rồi, không khí trong phòng ngày một ngột ngạt hơn . Một sự im lặng quá lâu . Mỗi người một ý tưởng chẳng ai chịu mở lời .

Dường như qúa lâu, sự kiên nhẫn cũng có giới hạn, Chí Vĩnh lên tiếng :

– Cô cảm thấy làm việc với tôi căng thẳng lắm sao ? Tôi khó khăn, thô lỗ hay là làm một điều gì cho cô không vừa ý .

– …

– Cô có thể cho ý kiến, và tôi có thể thay đổi quan điểm, để chúng ta có thể hợp tác vui vẻ và đạp được những kết quả khả quan hơn .

– Tôi cảm thấy anh dùng từ “có thể” quá nhiều đó, lập trường của anh không kiên định cho lắm .

– Thế à ! Ồ, cô chịu lên tiếng, quả là không khí thay đổi hẳn ra .

Anh rời khỏi ghế bước lại gần bên cạnh bàn cô ngồi . Đưa tay gõ gõ lên bàn, anh hỏi :

– Áp lực có nặng hơn khi cô làm việc với tôi ?

Ngước nhìn trực diện với anh, cô lắc đầu môi hơi nhếch ra .

– Hổng dám đâu ! Bình thường .

Cử chỉ đó làm Chí Vĩnh phá ra cười . Anh kéo ghế lại ngồi sát bên cô, gật gù :

– Thế thì tốt, tôi có thể danh chánh ngôn thuận đeo đuổi cô .

Bắt gặp cái trừng mắt ngầm của cô, anh lắp bắp:

– À … để đeo đuổi công việc .

Không ngờ một giám đốc uy quyền nơi công ty lại sợ một cái trừng mắt của một cô gái .

Phải chăng điều gì đó làm họ thay đổi … Tình yêu ?

Khẽ liếc mắt nhìn cô, anh thầm thì :

– Hôm nay trông cô thật là đẹp .

Phớt lờ, cô trả lời:

– Có người cũng nói với tôi giống như anh, nhưng tôi đều không có cảm giác gì cả .

Anh cướp lời:

– Còn đối với tôi thì cô có cảm giác, phải không ? Đừng tự dối lòng nhé !

Huyền Sang dẩu môi:

– Hổng dám đâu ! Tôi nổi da gà cả rồi đây này .

– Sao tôi yêu câu “hổng dám đâu” của cô quá vậy không biết nữa .

Cô buông viết:

– Xin lỗi, bây giờ tôi hổng thích làm việc nữa . Tôi về đây .

Đứng dậy khoác túi cách lên vai, cô thản nhiên bước đi . Chí Vĩnh chớp mắt đã án ngữ trước mặt cô . Anh nhìn thẳng vào mắt cô dò xét .

– Có phải cô giận tôi không ?

– …

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+