Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Bóng người xa cách – Trần Thị Thanh Du – Tập 02 – part 06 hết   

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Bật dậy cô đưa tay vuốt mặt:

– Thì ra là nằm mơ .

Cô đưa tay nhìn đồng hồ . Mười giờ ba mươi phút . Cô nhẹ nhàng bước xuống giường, biến nhanh vào trong . Lát sau, cô trở ra trong quần Jean, áo thun và áo khoác rất dễ thương .

Dẫn xe ra cửa, cô cố không gây tiếng động, cô muốn đi một mình đến nhà để xem xét .

Sau khi an toàn ra cửa, cô thở phào nhẹ nhõm, cho xe lăn bánh .

Dừng xe trước một căn nhà gần ngoại ô thành phố, cô yên lặng đưa mắt nhìn … Ánh sáng đèn đường cũng đủ để cho cô thấy rõ căn nhà đã được sơn sửa lại rất đẹp .

Đưa tay sờ nhẹ cánh cổng, cô giật mình khi cổng tự mở . Bạo gan, cô quan sát một lúc rồi dắt xe vào . Đóng cổng lại như lúc cũ, cô mới đi vào nhà . Phát hiện chiếc xe Phuture dựng gần thềm nhà, cô tự nhủ:

– Nhà có người phải cẩn thận .

Vặn nhẹ cánh cửa, cô lọt vào trong dễ dàng . Đèn phòng khách vẫn còn mở, dàn đèn thiên nga nên đủ ánh sáng để cô nhìn khắp xung quanh .

Mọi thứ tất cả vẫn còn nguyên vẹn . Bức ảnh bán thân của cô vẫn còn và hình như đã được đóng khung mới . Nén xúc động, cô bước lại gần cầu thang .

Vừa định đi lên lầu thì cô nghe có tiếng bước chân . Nhanh chóng chọn cho mình một chỗ nấp sau dạ cầu thang, cô nín thở lắng nghe .

– Con thật là, nội đã nói là không cần phải mua thức ăn tối cho nội đâu . Lo nghỉ ngơi sáng còn đi làm .

Tiếng một người đàn ông :

– Nội ! Nội phải nghe con, ăn như thế mới đủ sức khỏe chứ nội .

– Con phá giấc ngủ của nội càng hại hơn .

– Nội à ! Ngủ nhiều không tốt đâu .

Đỡ bà ngồi xuống ghế, người đàn ông vỗ trán:

– Ái chà ! Con quên cái cà- mèn trên phòng rồi . Nội ngồi chờ con tí nha .

Anh ta quay lưng, Huyền Sang chẳng kịp nhìn thấy mặt, cô chỉ ngờ ngợ với dáng hơi quen mà thôi .

Nghĩ chẳng có gì quan trọng cần phải ẩn núp nữa, cô bước đến bên nội mà chẳng nói được lời nào . Mắt cô đã nhòe lệ .

Nghe tiếng nấc nhẹ, bà quay lại nhìn . Đôi mắt già nhăn nheo như đứng trân trên gương mặt cô, bà mấp máy đôi môi, lời cũng không thốt ra được .

Cô nhào vào lòng bà khóc ngất . Cô khóc như chưa bao giờ được khóc . Bà nội cô cũng vậy, những giọt nước nóng tưởng như khô cạn trên đôi mắt nhăn nheo cũng lăn dài … Bà ôm siết lấy cô như sợ cô biến mất . Bà vuốt tóc cô .

– Cháu … cháu … của bà … con … con đã về rôi .

– Vâng . Con đã về đây . Nội ơi ! Nội tha lỗi cho con .

– Bậy ! Con có lỗi gì đâu . Nội hiểu mà, sống trên thành phố này phải bon chen, cực thân con quá … Nếu như … 

Bà muốn nói nhưng lại nói không được . Tuy nhiên, Huyền Sang vẫn biết rằng bàmuốn nhắc tới ai . Có lẽ còn cha mẹ, cô chẳng phải ra nông nỗi này .

Đẩy đứa cháu gái ra, bà vuốt má cô :

– Tội nghiệp cháu tôi quá ! Con ốm đi nhiều . Tha lỗi cho nội không chăm sóc cho con .

– Nội ! Nội đừng nói thế, con đau lòng lắm nội ơi .

– Tội nghiệp chồng của con ! Trong khi con đi công tác xa, nó suốt ngày quanh quẩn bên nội, nó sợ nội buồn . Nội thật có phước mới được thằng rể như thế .

Huyền Sang đỏ mặt, cô ngước đôi mắt nhìn quanh:

– Nội ! Nội lên đây khi nào vậy nội ? Còn ngôi nhà này …

– Con nhỏ này ngộ chưa ! Chính con bảo chồng con rước nội lên đây hồi tháng rồi cơ mà . Còn ngồi nhà này, vợ chồng con đã mua cách đây hai tháng .

Bà đưa tay sờ trán cô:

– Con đi làm về có mệt không ? Ngã bệnh rồi chắc ?

Biết nói ra một hồi sẽ bị lộ tẩy, cô đánh trống lảng:

– Nội ơi ! Nội bệnh phải không nội ?

– Ôi ! Chồng con lo xa đó mà . Nội chỏ chóng mặt xoàng thôi .

– Nội đã khám bác sĩ chưa ?

Bà xỉ trán cô:

– Cô với chồng cô y như nhau, ép bà già này uống thuốc, chích thuốc hoài .

Đúng lúc tiếng của người đàn ông vọng xuống:

– Nội ơi ! Con phải hâm cháo lại thôi, nó nguội mất rồi .

– Thôi con ạ, trễ lắm rồi . Nó còn ấm chứ, để nội ăn .

Nhật Long nhăn mặt:

– Nội ăn thế sẽ dễ bị đau bụng .

– Thôi đi cậu ! Vợ cậu đến tìm kia, lo mà chăm nom nó .

Bà quay qua:

– Ủa ! Mới đây nó biến đâu mất rồi ?

Nhật Long nhìn quanh :

– Nội nói ai ạ ?

– Vợ con chứ ai .

– Vợ con ?

Nhìn cháu rể trợn mắt, bà lấy làm ngạc nhiên :

– Con làm sao thế ?

– Dạ không, không có gì . Con … con đỡ nội lên phòng nha . Rồi con hâm cháo nóng bưng lên cho nội .

– Theo đà kéo nhẹ của Nhật Long bà phải nhăn mặt .

– Con đó, nội không hiểu nổi … Chắc vợ con trên phòng, nội lên với nó .

– Dạ .

Đỡ nội đi hết dây thang lầu, anh vội vang quay xuống . Vừa đặt chân xuống bậc cuối cùng, anh đã phải giật mình khi có tiếng hét nho nhỏ:

– Đứng im, anh kia ! Ai cho anh vào nhà của tôi ?

Định bỏ chạy nhưng áo anh đã bị nắm chặt . Anh vội đưa tay che mặt:

– Ơ … tôi …

– Nhật Long ? 

– Dạ … ơ …

Thay vì khi thấy anh ngọng nghịu trong tạng thái như thế thì có lẽ cô phải bật cười, nhưng khi quay lại anh lại thấy cô đang khóc ngon lành .

Chưa biết làm gì thì Huyền Sang đã ngả vào lòng anh, nước mắt của cô làm ướt cả vòm ngực rộng . Anh mạnh dạn đẩy cô ra đối diện với mình . Anh nhìn cô nồng nàn say đắm:

– Tại sao cô … à, em … lại khóc .

Huyền Sang nghẹn ngào, cô lại ngả vào lòng anh :

– Em … cám ơn anh .

Nhật Long nhướng một bên mày:

– Chỉ thế mà em khóc ư ? Anh không cần lời cám ơn giả tạo đó .

– Không … Đó là lời thật ự đáy lòng em .

– Thế từ đáy lòng em có bao giờ nghĩ đến anh và chừa cho anh một khoảng trống hay không ?

– …

– Em hãy suy nghĩ và trả lời cho anh biết . Anh yêu em … và muốn có em bên cạnh trong suốt cuộc đời .

– …

Lại đẩy cô ra, anh đưa tay lau những giọt nước mắt còn đọng lại:

– Đừng vì một chút công sức anh làm cho em, mà đánh mất cả hạnh phúc cuộc đời nha em .

Anh vén những sợi tóc lòa xòa trước trán cô, anh bất ngờ hôn vào đấy một nụ hôn thật yêu thương và trân trọng .

– Em hãy ở lại với nội, anh về đây . Có lẽ em sẽ ngủ ngon giấc trong ngôi nhà này … và anh hy vọng em sẽ mơ đến anh .

Nhìn anh bước đi, cô muốn giữ anh lại nhưng không được, tay chân của cô vụng về hẳn đi, miệng cứng đơ không nói được gì . Tuy nhiên, cô vẫn biết rằng mình đã cảm nhận được hơi ấm thật sự của tình yêu .

Vừa mở cửa bước vào, cô đã bị vòng tay của Chí Vĩnh quấn chặt . Anh nồng nàn hôn lên tóc cô :

– Em yêu ! Anh xin lỗi . Hãy vì tình yêu của chúng ta, vì sự ân hận của anh, bỏ qua cho anh nhé !

Tìm cách gỡ tay của anh quanh eo mình, Huyền Sang nhăn mặt:

– Đừng anh, buông em ra, nơi đây là công ty .

Ấn cô ngồi xuống ghế, Chí Vĩnh móc trong túi ra một chiếc hộp nhỏ đưa cho cô, giọng anh êm ái và tha thiết:

– Huyền Sang, đừng giận anh nữa . Anh yêu em . Hãy nhận lời cầu hôn của anh nha !

Nhìn chiếc nhẫn đính kim cương lóng lánh, Huyền Sang ngước mắt nhìn anh . Cô thấy trong mắt anh cả một trời yêu thương nhưng …

– Ơ … em … em chưa chuẩn bị gì cả .

– Không cần đâu em . Chỉ cần em yêu anh, em tin tưởng nơi anh là đủ rồi . Bằng lòng làm vợ anh nha ?

Chợt đôi mắt buồn buồn của Nhật Long hiện ra làm cô lúng túng. Cô sợ Chí Vĩnh sẽ phát hiện ra cô đang nghĩ đến việc khác . 

– Anh … có thể cho em suy nghĩ lại không ?

– Có cần không em, khi cả hai chúng ta đều cảm thấy cần có nhau ? Hãy chấp nhận đi em ! Anh sẽ không sống nổi nếu không có em bên cạnh .

– Ơ … em …

Cử chỉ của cô đã làm cho Chí Vĩnh dao động mạnh . Anh nhìn cô không chớp:

– Hay là … hay là em gặp chuyện gì khó xử ? Em có thể nói cho anh biết không, anh sẽ chia sớt cùng em .

– Dạ không … chẳng qua là …

Cô tìm cách trốn tránh:

– Em không nói, anh cũng biết, em đã có cuộc tình mới có đúng không ? Người may mắn đó có phải là người con trai ở nhà em hôm đó ? Hừm ! Anh ta đẹp trai đấy chứ .

– Anh đã hiểu lầm, em … không có .

– Đừng chối ! Con tim em đã đập sai nhịp rồi kìa . Nhưng anh nói cho em biết, em đã làm người yêu của anh . Anh sẽ không bao giờ nhường em cho ai cả, emphải là của riêng anh .

Huyền Sang hoảng hốt :

– Anh muốn làm gì ?

Chí Vĩnh lắc đầu, anh xua tay:

– Không … không có gì . Em đồng ý làm vợ anh chứ ?

Có tiếng bước chân và cô thư ký ló đầu vào :

– Giám đốc ! Thiệp đã in xong rồi đây ạ .

– Cám ơn cô .

Cầm một xấp thiệp để trên bàn, Chí Vĩnh tươi cười:

– Em xem, thiệp cưới của chúng ta chính anh tạo mẫu đó, đẹp không ?

Huyền Sang trợn mắt, cô hét:

– Em đồng ý bao giờ, sao anh lại làm thế ?

– Em là người yêu của anh, em sẽ làm vợ anh .

Bực tức vì sự không tôn trọng của anh, cô hét lớn:

– Vậy anh xem tôi là một con rối à ? Tính cách áp đặt của anh có lẽ không phù hợp với tôi . Tình cảm của chúng ta, tôi cần suy nghĩ lại .

Định bước đi, lời nói của anh làm cô sửng sốt:

– Em định đi gặp nó à ? Không kịp đâu . Bây giờ một là nó đang ngồi trên máy bay đi du lịch, hai là nó đang trong phòng cấp cứu .

Tát thẳng vào mặt anh, cô bật khóc:

– Anh thật bỉ ổi !

Cô phóng chạy đi, nhưng Chí Vĩnh điên tiết, anh ôm chặt cô, dùng chân đá mạnh cửa . Anh hôn như điên dại lên khắp mặt cô .

– Em không được bỏ anh ! Anh … anh yêu em .

– Buông tôi ra, buông ra ! Anh làm gì vậy ? Tôi la lên bây giờ .

Đúng lúc cửa bật mở, cô thư ký ló đầu vào .

– Chị Sang có điện thoại .

Nắm được cái phao, Huyền Sang xô mạnh Chí Vĩnh ra rồi chạy nhanh ra ngoài .

– Anh vô liêm sỉ !

Vừa áp máy nghe vào tai, tim cô vừa đập mạnh. Tiếng của Bích Lệ làm cô càng lo lắng:

– Sang ơi ! Anh Long có đến chỗ bạn không ? Công ty điện thoại về, nói là ảnh không có đến công ty .

– Không . Lệ hỏi kỹ chưa ?

– Có mà . Họ nói là hôm nay họp toàn công ty gì nữa đó .

– Được rồi, để Sang tìm giúp Lệ .

– Có tin, báo cho mình nha .

– Ừ .

Gác máy, cô chạy nhanh ra ngoài . Vừa dắt xe ra cổng, cô đã bị bảo vệ chặn lại:

– Cô Sang ! Chưa hết giờ làm việc mà .

– Tôi đi công việc .

– À ! Cô có thể nói cho tôi biết việc riêng tư hay công ?

Cô bực bội:

– Giám đốc của các anh bảo làm như thế phải không ? Vậy nhờ anh nói lại, tôi bắt đầu xin nghỉ việc tư hôm nay .

– Vậy …

Thấy anh bảo vệ nhìn chiếc xe, cô hiểu ngay ra chuyện gì . Thẩy chìa khóa vào anh ta, cô cười:

– Nói tôi gởi lời cám ơn với giám đốc tốt của anh .

Ngoắc chiếc taxi trờ tới, cô nói nhanh địa chỉ nhà nội . Giờ đây cô chỉ còn nghĩ tới anh thôi .

– Nội ơi … nội …

Vừa bước vào nhà cô đã hét toáng lên:

– Chuyện gì đó … chuyện gì ?

– Nội ! Nội có thấy … à, anh Long có ghé qua đây không ?

– Ư . Nội cũng định tìm con hỏi, nhưng chẳng biết con ở đâu . Hai đứa xảy ra chuyện gì vậy ? Con đánh nó phải không ?

– Nội ơi ! Nội đừng đùa mà . Con đang cần tìm ảnh gấp lắm .

– Nội có đùa đâu . Lúc nó đến đây mặt bị bầm một bên, tay trái thì băng máu tươm ra … Con xem, nội hỏi, nó hổng nói, chỉ gởi lại lá thưnày rồi đi ngay .

Mở nhanh lá thư, cô lia mắt .

“Em yêu thương của anh !

Hãy cho anh gọi em lần cuối c ùng như thế nhé . Xin lỗi em, khi anh phải ra đi mà chẳng nói lời tạm biệt . Anh yêu em, yêu nhiều lắm . Có lẽ khi gặp em, anh sẽ chẳng đi được … nên nhớ lá thư này gởi lại em để gởi lời giã biệt . Cầu chúc em hạnh phúc . Dù nơi phương trời xa anh vẫn cầu nguyện ch oem … cố gắng nha em .

Hôn em

Tạm biệt”

Nước mắt lăn dài trên má, cô ôm nội :

– Nội ơi ! Anh ấy … anh ấy bỏ con rồi nội ơi .

– Gì chứ ! Hai đứa bây thiệt là … chồng vợ gì mà đánh lộn, gây lộn hoài hà . Con mau mau chạy theo xem nó có ra phi trường chưa ?

Cô sáng mắt :

– Sao nội biết anh ra phi trường?

– Lúc nãy nó nói bay … bay gì đó .

Cô vụt chạy đi khi chẳng nghe hết câu .

Phi trường Tân Sơn Nhất, cô chạy như bay vào trong . Tiếng gót giày của cô làm mấy anh bảo vệ cũng phải lắc đầu . Có lẽ họ đều nghĩ chung như nhau : Tìm người yêu .

Nhìn lên bảng lịch trình bay cô phải chen toát cả mồ hôi mới đến được phòng chờ . Nhưng khi đến nơi thì máy bay đã cất cánh .

Cô đứng ngây người nhìn mà gọi thầm tên anh trong tuyệt vọn g.

Khi chiếc máy bay chỉ còn một chấm nhỏ trên bầu trời và biến mất vào những áng mây, cô mới quẹt nước mắt quay đi .

Từng bước chân của cô nhưng chẳng thấy gì ngoài giọt nước mắt chực rơi .

Ngừng chân trước một tủ cà phê di động bán cho khách chờ, cô đang nghe một bản nhạc rất buồn từ trái tim cô .

“Đã bao nhiêu lần khóc trong mơ, đến khi con tim dại yêu vì trông chờ anh rồi, anh không quay về nữa, nát tan linh hồn …”

Chợt một vòng tay ấm áp vừa lạ vừa quen ôm choàng lấy cô . Cô giật mình buông rơi túi xách .

Ngước mắt lên, bốn mắt giao nhau . Cô không tin vào mắt mình . Anh thật rồi … chính Nhật Long … chính anh bằng xương bằng thịt .

Không còn ngần ngại e dè trước anh, cô ôm chầm lấy anh . Nép sát vào anh tìm hơi ấm, vì cô biết rằng cô đã yêu anh … không vì tình nghĩa mà vì con tim thômg cảm với con tim . Vì anh đã chinh phục được cô khi cô lần đầu xuất hiện trước mặt anh .

Khóc thỏa thích, cô rời khỏi ngực anh hỏi trong niềm yêu thương:

– Em tưởng anh đi rồi, sao anh lại …

Nhật Long cười tươi, anh hạnh phúc quá đối mà .

– Em nhìn xem, anh như vầy làm sao mà người ta cho ljen máy bay được . Có lẽ ông trời xui cho anh ở lại .

– Chí Vĩnh đã …

– Ừm . Có lẽ vì anh ta quá yêu em .

Cô ngước đôi mắt lo lắng nhìn anh :

– Liệu anh ta có bị công an …

Nựng má cô, anh nheo mắt :

– Em đừng lo . Khi người ta hỏi nguyên do, anh chỉ nói bị té xe thôi .

– Vâng . Em rất mừng vì anh có lòng vị tha .

– Chứ không phải em còn thương người yêu cũ sao ?

– Anh ghen à ?

– Cần gì phải ghen, giờ đây anh đã có em trong vòn gtay rồi mà . Hoan hô kẻ đến sau nhưng được nàng công chúa .

Cô bộc bạch:

– Anh biết không ? Khi nghe anh ta nói ra sự thật, em hoảng sợ lắm … Lỡ anh có mệnh hệ gì chắc em hối hận cả đời .

– Chúng ép anh lên máy bay, nhưng khi thấy bảo vệ sân bay bước tới liền bỏ chạy . Em đừng quá lo, ở hiền sẽ gặp lành mà . Vả lại, anh đã tạo được nhiều công đức rồi .

– Kế à … đâu phải là quân tử .

– Em hiểu sai ý anh rồi . Ở đây, anh nói là tạo công đức cho con cháu chúng ta .

– Ư, thấy ghét ! Ai làm vợ anh hồi nào ?

– Ửa ! Anh đâu có nói là hỏi cưới em đâu ? Anh cưới cô Huyền Sang chứ bộ

Đấm vào ngực anh cô lừ mắt:

– Dám ngạo em .

Nhật Long nhăn mặt:

– Ui da !

– Hơ … em xin lỗi, em làm anh đau rồi … em không cố ý .

Nắm tay cô bóp nhẹ anh cười:

– Không sao, dù em có đánh anh bầm dập hơn thế này cũng được nữa, nhưng bù lại phải thương yêu anh cho đến suốt cuộc đời .

– Hừ ! Ăn gian vừa thôi . Đánh anh để nuôi cơm anh à .

Dìu người yêu đi trong vòng tay Nhật Long tưởng mình đang hưởng niềm vui trong mơ . Anh không ngờ tình yêu và hạnh phúc lại đến bất ngờ như thế . Anh thủ thỉ vào tai cô .

– Anh nghe được tiếng con tim của em thét gào gọi tên anh nên anh mới ở lại đây đấy.

Huyền Sang cong môi:

– Hừ ! Chứ chẳng phải lòng anh cũng không muốn ra đi sao ?

Nụ hôn bất ngờ anh đặt vào môi cô nồng cháy đến nỗi khi rời nhau, những người xung quanh phải vỗ tay chia vui niềm hạnh phúc .

– Đúng vậy, lòng anh không muốn ra đi đâu, cô bé ạ . Vì em là chân trời của anh mà.

– …

Hãy yêu nhau bằng tình yêu mãnh liệt của con tim hãy đến với nhau bằng những nhiệt huyết của tuổi trẻ, hãy trao cho nhau những gì tốt đẹp trong cuộc sống . Tình yêu sẽ vững bền khi có lòng chugn thủy và bao dung . Tình yêu sẽ vụt mất bay đi như cánh diều khi yêu bằng thủ đoạn . 

Không nên áp đặt tình yêu theo cách riêng lẻ của cá nhân . Hãy để cho tình yêu đến với tình yêu bằng lòng tự nguyện .

Người đáng được hạnh phúc lại được hạnh phúc, luân lý muôn đời khi đặt dấu chấm hỏi trong tình yêu .

HẾT

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+