Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Bóng tối kinh hoàng – Chương 23 + 24 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 23

Harry Flint biết giải quyết vụ hai con quỷ cái, Tanner khoái chí nghĩ thầm. Flint đã ra tay là chắc.
Tanner thích thú nhớ lại vì sao được gặp gỡ tay Flint nầy. Mấy năm trước người anh trai Andrew đứng ra kêu gọi những tay anh chị khắp nơi, sáng kiến lập ra một nơi đón tiếp tội phạm vừa được phóng thích về đây hoà nhập với đời sống cộng đồng, tìm việc làm ổn định cuộc sống.
Tanner nghĩ ra một kế hoạch lâu dài hơn bởi không có gì bền vững hơn là tình cảm san sẻ giữa những cựu tù. Bằng mọi biện pháp nghiệp vụ ông tìm hiểu lý lịch những tên tội phạm mới được phóng thích chọn ra những tên khá, đủ tiêu chuẩn Tanner đặt ra về làm việc cho ông, đảm nhận công việc gọi là công tác đặc biệt.
Ông sắp xếp cho một tên cựu tù, Vince Carballo về làm việc tại cơ sở KIG. Carballo tướng to con vạm vỡ hàm râu rậm rạp, mắt sắc như dao. Hắn có nhiều tiền án, vừa can tội giết người. Chứng cứ đưa ra buộc tội thì vô số một số thành viên trong bồi thẩm đoàn mặc nhiên đưa ra phán quyết hắn vô tội, vụ án phải treo lại đó chỉ một số ít biết được đứa con gái út ngài thẩm phán bị mất tích, để lại một mẩu thư: “Nếu ông giữ im lặng vụ nầy, đứa con gái của ông sẽ do bồi thẩm đoàn quyết định”. Carballo là típ người được Tanner Kingsley mến phục.
Tanner được biết còn có một tay cựu tù nữa tên là Harry Flint. Ông cho điều tra tỉ mỉ lai lịch của Flint, là một tay cộng tác đắc lực.
– **
Harry Flint sinh ra ở Detroit trong một gia đình trung lưu. Người cha do làm ăn thất bại, suốt ngày ngồi một chỗ than vãn. Người cha tính tình gắt gỏng đối xử bạo ngược với con. Mỗi lần người con có lỗi ông quơ đại mọi thứ trước mắt, giây nịt, thước sắt, hay bất cứ thứ gì quất túi bụi vô người đứa con trai dường như là để bù lấp khoảng trống trong người ông.
Người mẹ làm móng tay cho một hiệu uốn tóc. Người cha thì đối xử tàn bạo trong khi người mẹ lo và thương yêu con, khi lớn lên Harry phải sống trong hoàn cảnh san sẻ tình cảm giữa hai người.
Bác sĩ dặn mẹ Harry lớn tuổi khó mà sinh con, cho nên lúc mang thai, bà nghĩ là của trời cho. Khi sinh ra Harry bà thương yêu nựng nịu cả ngày, dần dà Harry được bao bọc trong tình thương của người mẹ.
Năm mười bốn tuổi một bữa Harry Flint bẫy được con chuột dưới tầng hầm, hắn tóm lấy giẫm đạp cho chết dưới chân. Nhìn con vật giẫy giụa, Harry Flint cảm thấy mình được quyền sát sinh. Muốn được giết là giết thấy mình hiển linh như thần thánh. Hắn có quyền lực vạn năng. Hắn muốn giữ mãi cái quyền lực đó, đi lùng diệt mấy con vật nuôi trong xóm. Lint không làm mấy việc đó vì ác tâm hay do bản năng xui khiến. Hắn muốn ra oai nhờ được ơn cõi Trên ban cho tài năng sát sinh.
Hàng xóm mất mấy con thú kiểng chạy đi kiện lên chính quyền, một sáng kiến được bày ra để theo dõi. Cảnh sát đem con chó săn đặt trước bồn cỏ nhà hàng xóm, dây tròng vô cổ giữ không cho nó xổng đi.
Địa điểm được đánh dấu, chờ đêm xuống ngồi rình, quả nhiên Harry Flint xuất hiện chân bước về phía con mồi. Hắn khều cho con vật há quai hàm rồi đưa cây pháo đã thắp sáng gí ngay vô mồm. Vừa lúc đó cảnh sát nhào tới. Lục soát trong người hắn còn một hòn đá dính đầy máu, một con dao nhíp.
Hắn bị tóm đưa vô trại giáo huấn mười hai tháng.
Mới vô trại được một tuần hắn đánh đập một học viên mang thương tích. Bác sĩ trại chẩn đoán hắn bị chứng rối loạn tinh thần hoang tưởng.
– Hắn bị tâm thần, – bác sĩ dặn dò lính gác. – Đề phòng phải đưa qua cách ly.
Hết hạn giáo huấn năm mười lăm tuổi hắn được cho ra trại tạm tha. Trở lại lớp học, Fìint được coi như người hùng. Bọn chúng tham gia nhiều vụ móc túi, lấy trộm cửa hàng. Nhanh chóng Flint là kẻ cầm đầu cả bọn.
Trong một trận xô xát giữa đêm khuya lưỡi dao xướt qua trên khóe miệng để lại vết sẹo ăn sâu vô da khiến cho hắn nhếch mép cười hoài.
Bọn trẻ càng lớn lên trổ tài cướp xe, trèo tường ăn trộm. Một vụ cướp táo bạo giết chết chủ cửa hàng.
Harry Flint bị kết tội cướp tài sản có vũ khí, xúi giục gây án bị xử mười năm tù. Hắn là tên tội phạm sừng sỏ nhất trong trại giam. Chỉ cần một cái liếc mắt, đồng bọn phải biết nể nang. Hắn quậy phá không ai dám đi báo.
Một ngày kia, bảo vệ kiểm tra đi ngang qua buồng giam Harry Flint, nhìn vô trong hoảng hốt, một tên giam cùng phòng nằm trên vũng máu dưới sàn, bị đánh đập dã man.
Đứng bên ngoài, gã nhìn vô, Flint đứng cười thoả mãn.
– Thế đấy, quân khốn kiếp. Mi không chạy đâu khỏi. Để ta lo o bế cái ghế điện dành cho mi.
Flint nhìn ra ngoài ung dung nhấc cánh tay trái lên, hắn giấu nguyên con dao hàng thịt dưới tay áo còn dính đầy máu.
Hắn lạnh lùng buột miệng nói.
– Ta giết mi để tự vệ!
Bọn tù không dám khai ai đã nhìn thấy Flint đánh đập một tên đồng bọn dã man cho tới chết.
***
Tanner chọn được Flint là do ở chỗ hắn hăng say với công việc sếp giao.
Tanner nhớ lại lần đầu tiên Flint được giao việc, trong chuyến đi tốc hành qua Tokyo…
– Dặn phi công lo khởi động chiếc Challenger, chuẩn bị đi Tokyo. Chuyến nầy chỉ có hai người. Lệnh được ban ra nhằm lúc khẩn trương nhưng phải thi hành ngay, không được giao cho ai khác hơn.
Tanner sắp xếp gặp gỡ Akira Iso lúc ông đến Tokyo, đặt phòng tại khách sạn Okura Hotel.
Lúc đang bay trên bầu trời Thái Bình Dương, Tanner tính toán công việc sắp tới. Ngay lúc phi cơ hạ cánh, ông tính toán công việc trong tình huống chắc thắng.
Từ sân bay Narita về Tokyo mất một tiếng, ông ngạc nhiên nhìn thấy quang cảnh vẫn như xưa, trầm lặng.
***
Akira Iso ngồi đợi ông tại nhà hàng Fumiki Mashimo. Iso tuổi trạc năm mươi, khuôn mặt xương xẩu mái tóc hoa râm, hai mắt sáng tinh anh. Nhác thấy Tanner, ông đứng lên chào.
Rất hân hạnh được gặp ngài. Thiệt tình tôi phải ngạc nhiên khi được ông nhắc tới. Làm sao ông phải lặn lội tới đây.
Tanner nhếch mép cười.
– Tôi là người mang tin lành đến cho ông nên không tiện nói trên máy. Tôi muốn nhìn thấy ông thành đạt và giàu có.
Akira nghe nói lấy làm lạ.
– Thật vậy sao?
Người phục vụ bước tới chào khách.
– Ta gọi món gì đã rồi bàn việc chứ? Xin nhường ông, Kingsley. Ông biết món cơm Nhật chưa hay để tôi gọi.
– Cám ơn. Để tôi gọi. Ông thích món sushi.
– Vâng!
Tanner quay lại dặn người phục vụ:
– Cho tôi mấy món Hamachi, Temaki, Kaibashira và Ama-ebi.
Akira Iso cười thích thú:
– Khá lắm. – Ông nhìn người phục vụ – Cho tôi mấy món đó.
Trong bữa ăn, Tanner gợi chuyện.
– Ông đang làm cho một hãng nổi tiếng, Tập đoàn Đệ nhất Công nghiệp Tokyo.
– Ông quá khen.
– Ông làm việc được bao lâu?
– Mười năm.
– Khá lâu.- Ông nhìn sâu vô mắt Akira nói: – Đúng ra ở lâu năm phải xin chuyển đi.
– Ủa, sao tôi phải xin đổi đi, thưa ngài Kingsley?
– Bởi tôi sẽ đề nghị ông một chỗ làm mà chắc là ông không thể từ chối. Lương tháng ông làm bao nhiêu tôi không rõ, tôi sẽ trả gấp đôi số lương hiện tại nếu ông muốn về làm tại cơ sở KIG.
– Thưa ngài Kingsley, tôi không thể bỏ đi?
– Sao vậy? Nếu ông còn hạn hợp đồng, tôi sẽ tìm cách dàn xếp.
Akira buông đũa xuống;
– Thưa ngài Kingsley tại nước Nhật nếu đang làm cho một công ty thì nơi đó như nhà mình… Nếu không còn làm nữa, công ty sẽ lo suốt đời. Tôi muốn chuyện tiền bạc. Tôi muốn đề nghị ông…
– Không. Ai – shya – sei – shin.
– Ông nói sao?
– Tức là chữ tín còn hơn cả tiền của. – Akira chăm chú nhìn, ông thấy lạ. – Sao ông muốn chọn tôi?
– Bởi tôi được nghe nhiều điều lý thú về ông.
– Tôi e là ông phải lặn lội tới đây mà không được gì ông Kingsley. Tôi sẽ không bỏ Công ty mà đi ông nên thử thời vận một chuyến . Tôi nghĩ không có ân oán gì với công ty.
Tanner ngồi dựa ra sau nhếch mép cười:
– Làm gì có. Ở nơi tôi giá mà tất cả cũng muốn giữ chữ tín như ông.
Ông sực nhớ lại.
– Dù sao tôi có đem theo đây một món quà dành cho ông và gia đình. Chốc nữa sẽ có người mang tới khách sạn.
Người mang quà tới là Harry Flint.
Người bồi phòng phát hiện xác ông Akira treo cổ bên trong tủ quần áo. Kết quả giám định nạn nhân tự tử.

 

Chương 24

 

Mandarin Hotel là một khách sạn rẻ tiền hai tầng lầu nằm ngay trung tâm khu phố Tàu. Cách khu phố Mott Street không bao xa.
Kelly và Diane vừa bước xuống xe taxi, Diane nhìn qua bên kia thấy tấm bảng áp phích quảng cáo cỡ lớn hình ảnh Kelly mặc bộ đồ ngủ xinh đẹp trên tay cầm lọ nước hoa. Diane ngạc nhiên nhìn theo:
– Bà đấy hở?
– Bà nhìn lầm, – Kelly nói – Vì mưu sỉnh tôi phải làm, Stevens. Tôi không phải vậy đâu!
Ngắm nhìn lại mình, Kelly bước vô bên trong khách sạn, Diane dùng dằng bước theo sau.
Người nhân viên tiếp tân đang ngồi đọc báo bên trong quầy.
– Chúng tôi cần một phòng ở lại qua đêm, Diane nói.
Anh chàng ngước nhìn hai khách hàng ăn mặc lịch sự, rồi nói lớn tiếng.
– Ở lại đây? – Gã đứng lên. – Dạ có – Gã nhìn bề ngoài khách hàng. – Ở đây giá phòng một trăm đô-la.
Kelly há hốc mồm:
– Một trăm…
Diane nói xen vô:
– Vậy cũng được.
– Quý bà trả tiền trước.
Diane mở ví rút mấy tấm giấy bạc đưa ra.
– Bàn giao ngay chìa khoá.
– Phòng số mười, đi thẳng rồi rẽ bên trái. Hai bà có hành lý?
– Tý nữa sẽ mang tới đây, Diane nói.
– Quý khách cần gì gọi máy hỏi Ling.
Kelly nói:
– Ling hở?
– Vâng, tên người bồi phòng.
Kelly ngẩn ngơ nhìn lại thì ra.
Khách trọ bước đi ngang qua dãy hành lang đèn mờ.
– Bà trả tiền nhiều vậy, Kelly nói.
– Một nơi ta cần ẩn náu đáng giá là bao nhiêu.
– Tôi thấy chỗ nầy cũng chưa phải yên, – Kelly nói.
– Thì cứ vậy đi đã rồi tính sau. Cậu chớ lo đã có ông Kingsley lo.
Đến trước cửa phòng số mười, Diane lấy chìa ra mở bước vô nhìn căn phòng trống trải bốc mùi dường như lâu ngày không có khách trọ. Phòng hai giường tấm dra trải nhàu nhò, hai chiếc ghế cũ kỹ bên chiếc bàn trầy xước lỗ chỗ.
Kelly đứng nhìn quanh.
– Phòng nhỏ hẹp trông chả ra hồn, chắc là không người lo dọn dẹp, sờ tay lên chiếc gối bụi bay đầy.
– Bao lâu Ling mới đi qua chỗ nầy?
– Ta chỉ ở một đêm, – Diane nói cho nàng yên tâm.
– Tôi phải gọi ông Kingsley!
Kelly nhìn theo Diane bấm số máy ghi trên tấm danh thiếp Tanner Kingsley đưa hôm nọ.
Người nghe nhấc máy:
– Tanner Kingsley tôi nghe.
Diane thở ra một hơi.
– Chào ông Kingsley, tôi là Diane Stevens, xin ông cảm phiền, có bà Harris với tôi đang cần nhờ ông một việc. Bọn xấu đang rình rập đòi giết hai chúng tôi, vậy là sao. Chúng tôi cần tìm chỗ ẩn nấp.
– Cám ơn bà Stevens, bà cứ nghỉ ngơi cho khoẻ. Chúng tôi biết rõ vụ nầy do ai cầm đầu. Bà không lo bị quấy rầy nữa đâu. Từ nay tính mạng hai bà đảm bảo an toàn.
Diane nhắm hai mắt lại. Lạy chúa, nàng nghĩ:
– Ông có thể cho biết là ai…
– Lúc nào gặp nhau tôi sẽ cho bà hay. Bà cứ ở một chỗ. Trông vòng nửa giờ nữa sẽ có người tới đón.
– Nghĩa là…
Máy bị cắt ngang. Diane buông máy nhìn Kelly, mặt mày hớn hở.
– Tin vui! Vậy là mọi chuyện đã được giải quyết!
– Ông ta nói sao?
– Ông ta biết rõ hết vụ nầy do ai cầm đầu, từ nay ta cứ yên tâm.
Kelly thở ra một hơi dài.
– Khá lắm. Vậy là tôi có thể về Paris lập lại cuộc đời. Nửa giờ nữa sẽ có người tới đón.
Kelly nhìn quanh gian phòng bẩn thỉu thật khó mà bỏ đi được, nàng nói mỉa.
Diane quay lại nói giọng hờ hững.
– Kể cũng lạ.
– Lạ sao nhỉ?
– Trở về lại chốn xưa không còn Richard. Tôi nghĩ phải tính làm sao để mà…
– Thì đừng làm. – Kelly quát khiến nàng giật thót. – Đừng cho tôi về lại đó kẻo rồi lại cô đơn. Tôi không dám mơ tới ngày đó. Với tôi Mark là tất cả, là lẽ sống không thể thiếu vắng.
Diane nhìn khuôn mặt Kelly đờ đẫn, ngẫm nghĩ chẳng khác nào một pho tượng đá… khoe bên ngoài một vẻ đẹp lạnh lùng.
Kelly nhìn lại và ngồi xuống giường quay lưng về phía Diane. Nàng nhắm nghiền mắt cố quên hết nỗi đau trong lòng… vơi đi… vơi dần…
***
Kelly đang dạo bước trên bờ sông với Mark nói năng đủ thứ chuyện, và chưa bao giờ nàng tìm thấy được những giây phút thoải mái bên anh như lúc nầy.
Nàng quay qua Mark.
– Tối mai sẽ có cuộc triển lãm tranh, anh có thích mấy…
– À rất tiếc Kelly. Tối mai anh bận việc.
Kelly bất chợt thấy máu ghen nổi lên:
– Thì bận hẹn người khác vậy? Nàng cố giữ vẻ mặt bình thản.
– À không. Anh chỉ có một mình, tối hôm đó có tiệc lớn… Anh nhìn thấy Kelly biến sắc. – Anh… dự tiệc do các nhà khoa học chiêu đãi. Em sẽ thấy nhàm chán.
– Em à?
– Anh nghĩ vậy thôi. Ngồi lại nghe họ nói những chuyện thấy quá xa lạ với em.
– Em có thể nghe hiểu được hết, Kelly nói, muốn động lòng tự ái.
– Anh thử mời em một bữa. À thiệt tình anh không đám…
– Em dư sức hiểu. Anh giữ tự nhiên.
Anh thở ra một hơi:
– Thôi được – Anatripsology. Malacostracology… Aneroidograph… – Term ag.
– Chao ôi, Kelly hết hồn – mấy thứ chữ nghĩa đó…
– Anh biết em không thích nghe nhắc làm gì, anh…
– Anh nghĩ bậy. Em thích chứ. Bởi vì anh cũng thích, Kelly nghĩ.
***
Buổi yến tiệc chiêu đãi tại khách sạn Prince de Galles được xem như là một sự kiện trọng đại. Bên trong gian phòng lớn chứa ba trăm thực khách có cả nhiều quan chức tai to mặt lớn. Một thượng khách ngồi ở dãy bàn phía trên gần bên Mark và Kelly là một nhân vật tư cách diện mạo sáng sủa.
– Tôi là Sam Meadows. – Ông tự giới thiệu với Kelly. – Tôi được nghe nói nhiều về bà.
– Tôi cũng được nghe nói nhiều về ngài, -Kelly đáp – Nhờ Mark tôi được biết ông là một người thầy và bạn thân thiết.
Sam Meadows tươi cười:
– Tôi rất vinh dự là bạn của Mark, một người có cá tính đặc biệt. Tôi được cộng tác với ông một thời gian dài. Một người chịu khó…
Mark, nghe nói chới với.
– Mời ông dùng rượu vang – anh nói xen vô.
Người dẫn chương trình đứng trên sân khấu, buổi phát biểu bắt đầu. Mark đã tiên liệu trước buổi tiệc hôm nay chẳng mấy thích thú cho Kelly. Các giải thưởng được phân phát, và Kelly nhìn thấy người nhận đang phát biểu bằng thứ tiếng Swahili. Chỉ cần nhìn thấy nét mặt Mark hớn hở Kelly hài lòng.
Nhìn quanh trên bàn đã được dọn dẹp tươm tất, vị Chủ tịch Viện khoa học Pháp đứng trên sân khấu, mở đầu bằng những lời khen ngợi thành tựu khoa học do nước Pháp đã đóng góp năm vừa qua, và không chờ đến lúc kết thúc buổi phát biểu, ông giơ cao bức tượng vàng xướng tên Mark Harris. Vừa nghe Kelly hiểu ngay Mark là cây đinh trong buổi tiệc tối hôm nay.
Ông tỏ ra khiêm nhường với nàng đề nghị nàng không nên tới đó, nàng nghĩ thầm nhìn Mark đang bước lên bục giữa tiếng vỗ tay của quan khách.
– Tôi không nghe ông ấy nói gì về chuyện nầy! – Kelly nói với Sam Meadows.
Meadows tủm tỉm cười:
– Mark là vậy. – Ông nhìn theo Kelly một lúc… – Bà biết là ông yêu bà tha thiết lắm không. Ông đòi cưới bà cho được. Ngưng một lúc Meadows nói tiếp. – Tôi nghĩ bà không làm cho ông thất vọng.
Nghe vậy, Kelly thấy chột dạ. Nàng không thể lấy Mark. Ông là một người bạn chân thành, nhưng nàng đã tính chuyện thương yêu gì đâu. Nàng đã làm gì? Nàng không muốn để ông thất vọng thà đừng gặp nhau nữa. Ta không thể thoả mãn được những gì cho một người đàn ông đang mong đợi. Nàng biết nói gì…
***
– Bà nghe thấy tôi nói gì chưa?
Diane quát vô bên tai khiến Kelly tỉnh cơn mê.
Gian phòng khiêu vũ rực rỡ tan theo giấc mộng, nhìn lại thấy mình nằm bên trong căn phòng tồi tàn ở khách sạn, bên cạnh một người bạn đồng hành không hẹn mà gặp.
– Gì vậy ?
Diane hối hả:
– Tanner Kingsley sẽ cho người đến đón trong nửa giờ nữa.
– Bà nói thiệt. Vậy là…
– Không nghe ông ta hỏi thăm ta đang ở đâu.
– Ông ta tưởng là đang còn ở lại nhà cậu.
– Không, tôi đã báo cho ông ta bọn mình đi tìm nơi nương thân.
Hai người lặng thinh, chợt Kelly xì ra một tiếng thở dài!
– Ôi! Cả hai đưa mắt nhìn theo chiếc đồng hồ để ở đầu giường.
***
Người nhân viên tiếp tân ngước nhìn Flint bước vô khách sạn Mandarin Hotel.
– Ông cần gì ạ? – Nhìn thấy Flint nhếch mép cười gã lịch sự đáp lại.
– Vợ tôi đi cùng người bạn mới tới đây đăng ký ở lại. Vợ tôi người tóc vàng, còn người kia tóc đen. Ở phòng số mấy…
– Phòng số mười nhưng ông không thể lên đó. Ông cần gọi máy…
Flint chĩa khẩu súng ngắn Ruger nòng 45 gắn ống hãm thanh gí vô trước trán anh chàng nhân viên. Flint xô ngã người kia, nhào tới đi thẳng vô trong tay lăm le khẩu súng. Lên tới trên phòng số mười, hắn lùi lại lấy trớn nhào tới húc vai, cửa bật tung hắn bước vô trong.
Bên trong trống trơn, Flint nghe thấy tiếng vòi nước chảy trong buồng tắm cửa khoá. Hắn bước tới đẩy cửa ra. Vòi nước chảy xiết, tấm màn che thấy lay động.
Flint nhắm bắn bốn phát vô tấm màn, không nghe thấy gì hắn giơ tay kéo phăng qua một bên.
Không còn ai bên trong.
***
Bên trong quán ăn bên kia dãy phố, Diane và Kelly ngồi nhìn chiếc xe Flint vừa lái tới, hắn bước xuống đi vô trong.
– Lạy chúa, Kelly nói.
– Chính hắn đòi bắt tôi đi theo.
Hai người ngồi chờ xem. Flint bước trở ra xe sau ít phút, nụ cười trên môi, mặt mũi nhìn bặm trợn.
Kelly nhìn qua Diane:
– Ta thoát được một cửa ải. Giờ tính chạy đâu?
– Ta bỏ đây đi thôi – Đi đâu? Bọn chúng bủa vây khắp nơi, nhà, trạm xe buýt…
Diane ngẫm nghĩ một hồi.
– Tôi nhớ ra một nơi bọn chúng khó vô tới được – Để tôi nghĩ coi. Chỉ có ngồi trên phi thuyền bay.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+