Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Bóng tối kinh hoàng – Chương 36 -> 38 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 36
Berlin, Đức.
Lúc Diane tới sân bay Tempelhof ở Berlin, mất hết mười lăm phút chờ taxi. Và nàng đã đón được xe.
Người lái xe vui cười.
– Bà đi đâu?
– Ông nói được tiếng Anh chứ?
– Vâng.
Cho tôi về khách sạn Kempinski Hotel.
– Vâng.
***
Hai mươi phút sau, Diane đã tới phòng khách sạn đăng ký phòng trọ.
– Tôi muốn thuê xe có người lái.
– Thưa bà có ngay, – người nhân viên nhìn xuống – Còn hành lý?
– Sẽ giao tới sau.
***
Chiếc xe hơi thuê đã tới nơi, người lái xe hỏi:
– Bà muốn đi đâu?
Nàng chần chờ một lúc. Tôi muốn lái xe chạy vòng quanh một hồi.
– Được! Bà muốn thăm thành phố Berlin.
***
Diane nhìn thấy Berlin lạ mắt, một nơi từng hứng chịu những trận bom tàn phá quyết liệt trong thời thế chiến 2, nay hiện ra trước mắt nàng là một thành phố nhộn nhịp xinh đẹp, nhiều nhà cao tầng hiện đại, một thành phố phát triển năng động.
Tên nhưng con đường nghe thật lạ tai Windsheidstrasse, Regensburgerstrasse, Lutzowufer…
Đi qua từng nơi người lái xe kể lai lịch từng ngôi nhà, công viên, Diane thì không để tâm lắng nghe.
Nàng mong gặp lại người thân nơi trước đây Frau Verbrugge phục vụ, để được nghe họ kể lại. Nàng dò trên Internet và được biết người vợ ông Franz Verbrugge đã bị giết chết, còn Franz thì mất tích.
Diane nghiêng người tới trước hỏi:
– Ông biết quán cà phê Internet Cyberlin nằm ở đâu?
– Có, tôi biết.
– Nhờ ông đưa tôi tới đó.
– Được chứ, bà sẽ tìm thấy đủ thứ thông tin cần biết.
Được vậy thì hay biết mấy, Diane nghĩ.
***
Quán cà phê Cyberlin không rộng rãi như ở bên Manhattan, nhưng ở đây đông người hơn.
Diane vừa bước vô, một bà nhân viên đứng sau quầy lên tiếng:
– Xin bà vui lòng chờ mười phút nữa có ngay.
– Cho tôi gặp người quản lý – Diane nói.
– Người quản lý là tôi đây. Bà cần gặp tôi có việc gì?
– Tôi muốn hỏi thăm chuyện bà Sonja Verbrugge.
Người đàn bà lắc đầu:
– Frau Verbrugge không còn ở đây.
– Tôi biết, – Diane nói.
– Bà ấy đã chết. Tôi muốn biết rõ hơn nạn nhân chết như thế nào?
Bà nhìn theo Diane dè dặt:
– Bà chết do một tai nạn. Lúc cảnh sát thu giữ chiếc máy tính họ mới biết… vẻ mặt bà biến sắc, bà vui lòng chờ đây, tôi sẽ mời người phụ trách tới nói chuyện. Bà chờ cho chút, Diane nhìn theo người đàn bà vừa khuất sau nàng nhanh chân bỏ đi ra ngoài đón xe. Làm gì có người nào muốn giúp ta rõ việc nầy. Ta phải đi ngay tìm người thư ký riêng của Franz Verbrugge may ra, nàng nghĩ.
Bước vô buồng điện thoại công cộng, Diane tìm số máy gọi cơ sở KIG.
– Cơ sở KIG Berlin đây.
– Cho tôi gặp thư ký ông Franz Verbrugge.
– Yêu cầu cho biết quý danh?
– Tôi là Susan Stratford.
– Bà vui lòng chờ máy.
***
Manhattan, New York
Bên trong văn phòng Tanner đèn tín hiệu màu xanh chớp chớp. Tanner nhếch mép cười nhìn qua người anh:
– Diane Stevens đang gọi. Để coi ta có thể làm gì được.
Hắn chuyển lời qua loa phát thanh.
Tổng đài KIG lên tiếng:
– Thư ký riêng không có đây. Bà có thể gặp trợ lý?
– Vâng, cho tôi gặp.
– Bà vui lòng chờ máy.
Một giọng nữ trong máy.
– Tôi là Heidi Fronk. Bà cần hỏi việc gì?
Diane lưỡng lự.
– Tôi là Susan Stratford, phóng viên báo Wall Street Journal. Tôi muốn viết một bài về cái chết những nạn nhân phục vụ tại cơ sở KIG. Bà vui lòng cho tôi được làm một cuộc phỏng vấn?
– Tôi không biết nói sao…
– Tôi muốn biết một số thông tin cần thiết.
Tanner ngồi chăm chú lắng nghe.
– Thôi để ta bàn trong giờ cơm trưa. Bà thấy sao?
– Rất tiếc là không được.
– Tối nay vậy?
Bà đang còn lưỡng lự, dè dặt nói:
– Vâng, thôi thế cũng được.
– Bà muốn tới chỗ nào?
– Ta tới nhà hàng Roekendorf, một nơi lịch sự.
– Cám ơn bà.
– Tám giờ rưỡi được chứ?
– Được.
Tanner quay qua Andrew:
– Tôi đã tính toán phải ra tay ngay lúc nầy. Tôi báo cho Greg Holliday lo mọi việc hắn là đệ tử trung thành.
Gã nhìn lại Andrew.
– Hắn có tật khoe khoang tự cao… gã cười nhạt -… nhưng hắn làm được việc.
Chương 37
Paris, Pháp
Kelly vừa bước chân tới trước thềm nhà Sam Meadows số 14 phố Bourg – Tibourg thuộc Quận Tư, nàng chần chừ. Cuộc truy đuổi sắp tới hồi kết thúc, cần phải tìm ra lời giải đáp. Chợt nàng cảm thấy chùn chân không muốn nghe ngóng gì nữa.
Kelly giơ tay nhấn chuông. Cửa vừa mở nàng nhìn thấy Sam Meadows bước ra, bao nhiêu nỗi lo sợ vụt biến mất. Một cảm giác vui mừng hân hoan dâng trào khi được nhìn thấy lại một người bạn gần gũi với Mark.
– Kelly? Ông bước tới ôm chầm lấy nàng.
– Kìa Sam.
Ông nắm tay
– Vào đây.
Kelly bước vô nhà. Bên trong căn hộ xinh xắn hai buồng ngủ, nơi đây trước kia là ngôi nhà của một gia đình quý tộc Pháp. Phòng khách thoáng đãng và sang trọng bày biện đồ đạc theo kiểu Pháp, khuất trong góc nhà một quầy bar đẹp mắt đóng bằng gỗ sồi. Trên tường treo tranh Man Ray và Adolf Wolfli.
– Tôi biết nói làm sao cho hết nỗi thương nhớ Mark? Sam nhọc nhằn nói.
Kelly khều tay ông.
– Tôi hiểu, – nàng nói khẽ.
– Có ai ngờ.
– Tôi muốn biết hết sự thật! – Kelly nói – Tôi phải lặn lội tới đây, ông giúp tôi tìm ra manh mối.
Nàng ngồi xuống chiếc ghế sofa, trong lòng nôn nao háo hức.
Mặt mũi Sam sa sầm.
– Không ai biết hết mọi chuyện. Mark phụ trách một công tác bí mật, với sự trợ giúp của vài ba nhân viên ở cơ sở KIG. Mọi người cho là ông tự tử.
– Tôi không tin chuyện đó, – Kelly vẫn trước sau như một.
– Tôi cũng chẳng thể nào tin được, – Ông nói nhỏ vừa đủ nghe – Em biết lý do vì sao chưa? Cũng vì em.
Kelly chới với nhìn lại.
– Tôi không hiểu sao…
– Làm sao Mark muốn bỏ lại một người xinh đẹp như em? Làm sao người ta bỏ lại em xinh đẹp một mình thế nầy? Ông xích lại gần hơn – Chuyện đã qua là một đòn bi thảm, Kelly, nhưng mà em còn tương lai, phải chứ, ông nắm tay nàng đặt lên tay ông. Ta đang cần có một người để được gần gũi, phải không em? – Một người đã ra đi, còn ta ở lại đây. Em cũng cần phải có một người đàn ông.
– Tôi không phải là…
– Mark kể lại em rất là đa tình. Em đang độ tràn trề nhựa sống.
Kelly kinh ngạc nhìn lại. Có bao giờ Mark ăn nói vậy. Và cũng chưa lần nào nói về nàng trước mặt ai.
Sam vòng tay qua vịn vai nàng.
– Có lần Mark kể lại cho ta nghe em rất là đa tình, say đắm, em thật là tuyệt vời mỗi khi ở trên giường.
Kelly cảm thấy càng lo sợ hơn bao giờ hết.
Sam cứ nói:
– Kelly, nếu em cảm thấy sung sướng thì chắc là Mark đã không bị thiệt thòi?
Nhìn qua ánh mắt Meadows, nàng hiểu cả.
– Ta sẽ dùng cơm tối lát nữa đây, – Sam nói – Hay là ta thử một món ngon hơn ngay trên giường?
Kelly cảm thấy muốn ngất, nàng gượng cười cho qua:
– Được thôi. Nàng toan tính trong đầu. Anh chàng lớn con hơn, ta làm sao chọi lại, trong tay nàng không có một món vũ khí phòng thân.
Ông giở trò vuốt ve mơn trớn:
– Mông em to em biết không? Ta thích cái món đó.
Kelly cười mỉm:
– Vậy sao? – Nàng sụt sịt mũi – Em đang đói. Mùi thơm món ăn đâu đây?
– Món ăn đã sẵn sàng.
Ông chưa kịp ngăn lại nàng đã đi xuống bếp. Bước ngang qua bàn ăn, nàng cảm thấy ớn lạnh. Bữa ăn để dọn cho một người.
Kelly nhìn lại. Sam đang ở trong phòng khách ông khoá cửa. Nàng nhìn thấy ông quăng chiếc chìa khoá vô trong ngăn tủ.
Kelly nhìn quanh trong bếp coi có một món vũ khí nào, nàng không biết bên nào là ngăn đựng dao.
Phía trên quầy còn một đĩa mì sợi. Trên bếp một nồi nước sôi, kế bên là nồi nước xốt cà.
Sam bước xuống bếp vòng tay qua người nàng.
Nàng giả vờ không hay biết gì. Nàng chỉ tay vô nồi nước xốt trên bếp.
– Trông ngon lành ghê.
Ông khều khều vô người nàng.
– Chờ gì? Em thích lên giường chứ, cưng?
Kelly phải tính ngay. Nàng nói nhỏ:
– Em thích đủ thứ, em rờ nắn đủ thứ, Mark khoái chơi cái trò đó.
Sam mừng rỡ:
– Cái trò đó ra sao?
– Cứ mỗi lần lấy khăn nhúng nước nóng rồi…
Nàng chỉ tay vô chiếc khăn trong bồn nước:
– Em chỉ cho! Cởi quần ra!
Sam Meadows nhe răng cười:
– Ờ, ông tháo nịt tuột quần bỏ xuống sàn. Còn mỗi chiếc quần sịp trên người.
– Còn nữa, cởi hết ra.
Ông buông chiếc quần xuống đất.
Kelly thích thú kêu lên – Trời, trời…
Nàng cầm lấy chiếc khăn bên tay trái bước tới.
Một tay kia nhấc nồi nước sôi tạt mạnh nhắm ngay vào “bộ sậu”.
Kelly vừa kịp nghe ông hét lên một tiếng nàng nhanh nhẹn thò tay vô tủ lấy chìa khoá ra mở cửa bỏ chạy!
Chương 38
Berlin, Đức
Ở bên Đức nhà hàng Rockendorf nổi tiếng sang trọng, cách trang trí bề ngoài xưa nay là nét đặc trưng cho sự phồn vinh của thành phố Berlin.
Diane mới vừa tới, người quản lý bước ra đón tiếp:
– Bà đã đặt bàn chưa?
– Tôi đã đặt bàn trước tên là Stevens. Tôi có hẹn với bà Fronk ở đây.
– Xin mời bà đi lối nầy.
Người quản lý hướng dẫn vô dãy bàn cuối. Diane ngồi nhìn quanh dè đặt. Khoảng chừng bốn mươi thực khách ngồi vô bàn, dân áp phe ngồi bàn phía trước là một ông khách ăn mặc lịch sự đi một mình.
Diane ngồi tập trung lại ý tưởng trong đầu sắp đối phó với Heidi Fronk. Nàng đã biết được những gì?
Người phục vụ đưa ra bản thực đơn:
– Cám ơn.
Diane liếc qua món ăn. Nàng không rành mấy món nầy. Chờ Heidi Fronk tới.
Diane liếc nhìn xuống đồng hồ đeo tay. Trễ hai mươi phút, Heidi chưa tới.
Người phục vụ bước lại:
– Bà đặt món ăn chưa?
– Chưa. Tôi chờ khách tới. Cám ơn.
Giây phút cứ trôi qua. Diane bồn chồn không biết có việc gì
Mười lăm phút sau người phục vụ bước tới:
– Bà cho dọn món ăn ra được chứ?
– Khỏi. Cám ơn. Người khách của tôi sắp tới nơi.
Đúng chín giờ, vẫn chưa thấy Heidi Fronk đâu.
Nghĩ một lát Diane biết chắc là nàng không tới.
Diane vừa ngước nhìn thấy hai anh chàng lạ mặt ngồi ở lối ra vô, mặt mũi xấu xí ăn mặc lôi thôi.
Diane đoán ngay bọn côn đồ. Nhác thấy người hầu bàn bước tới bọn chúng vẫy tay xua đi. Bọn nầy không cần ăn. Diane thấy bọn chúng chăm chăm nhìn về phía nàng, linh tính báo cho nàng biết chuyện chẳng lành. Lọt vô vòng vây bọn địch; Heidi Fronk đã bán đứng nàng. Diane thấy hồi hộp muốn ngất lúc nào không hay.
Nàng nhìn quanh coi thử có lối thoát. Đành chịu thôi. Nàng cứ ngồi lại đó, để rồi liệu sau, nàng phải đi và bọn chúng sẽ tóm cổ nàng. Nàng nhớ còn chiếc điện thoại di động, nhưng biết gọi cho ai tới ứng cứu ngay lúc nầy.
Diane cảm thấy tuyệt vọng không còn lối thoát, ta phải đi khỏi đây, nhưng ra đi lối nào, nàng nghĩ nhìn quanh một lượt nàng sực nhớ, nhìn theo người khách mặt mũi điển trai ngồi ăn một mình bên bàn kia. anh ta vừa nhấp một ngụm cà phê.
Diane mỉm cười cất tiếng.
– Chào ông.
– Ông ta ngước nhìn ngỡ ngàng, rồi vui vẻ đáp:
– Chào bà.
Diane đáp lại với một nụ cười chân tình, mời gọi:
– Tôi thấy cả hai người vô đây một mình.
– Ờ vâng.
Ông có thể quá bước qua đây ngồi chung bàn?
Ông chần chờ một lúc, nhếch mép cười.
– Được, ông đứng lên bước qua bàn Diane.
– Ăn uống một mình thiệt là không vui chút nào, phải không ông! – Diane nhẹ nhàng nói.
– Bà nói đúng. Thiệt là không vui chút nào. Nàng chìa tay ra. Tôi là Diane Stevens.
– Tôi là Gred Holliday.
***
Paris, Pháp.
Kelly Harris giật mình nhớ lại những giây phút kinh hoàng lúc gặp Sam Meadows. Sau khi chạy thoát nàng lang thang đêm tối một mình trên phố Montmartre, mắt không quên nhìn lui về phía sau đề phòng kẻ lạ theo dõi, ta không thể bỏ Paris ra đi khi chưa biết rõ sự thật, Kelly nghĩ.
Tờ mờ sáng nàng ghé vô quán gọi một tách cà phê. Bỗng đâu đầu óc nàng sáng ra tìm được câu giải đáp. Nàng sực nhớ thư ký riêng của Mark. Bà kính nể Mark. Bởi vậy Kelly mới nghĩ ra chỉ còn bà có thể giúp ta một tay.
Đúng chín giờ, Kelly bước vô buồng điện thoại công cộng gọi máy. Nàng gọi tới một nơi quen thuộc, nghe tiếng người phụ trách tổng đài nói giọng Pháp nghe nặng tai – Đây là cơ sở Kingsley.
– Cho tôi gặp Yvonne Renais
– Xin bà vui lòng chờ máy.
Nhanh chóng Kelly nghe Yvonne nói bên kia.
– Yvonne Renais đây. Bà cần việc gì?
– Yvonne, tôi là Kelly Harris đây.
Người nghe buột miệng quá bất ngờ:
– Chao ôi? Bà Harris…
***
Manhattan, New York
Bên trong văn phòng Tanner đèn tín hiệu màu xanh chớp sáng.
Tanner Kingsley nhấc máy lắng nghe cuộc gọi ở Paris.
– Tôi lấy làm buồn lòng vì sự việc xảy ra cho ông Harris. Tôi hết sức bàng hoàng.
– Cám ơn, Yvonne. Tôi cần bàn một việc với bà.
Ta có thể gặp nhau tại một nơi khác được chứ? Bà có rảnh trưa nay dùng cơm với tôi.
– Vâng.
– Ta đi ăn nhà hàng.
– Bà biết nhà hàng Le Ciel de Paris. Ta tới chỗ La Tour Montparnasse sẽ thấy.
– Vâng.
Tanner Kingsley nhẩm tính trong đầu.
– Mười hai giờ?
– Được! Ta sẽ gặp nhau tại đó.
Một nụ cười vừa thoáng hiện trên môi Tanner Kỉngsley. Bọn mày ráng ăn một bữa chót, gã nghĩ. Gã giơ tay mở ngăn kéo, nhấc chiếc máy điện thoại vàng.
Bên kia máy trả lời:
– Chào Tanner. Tin vui. Mọi việc đã xong. Đã tóm được cả hai.
Gã nghe qua mấy câu, gật đầu:
– Tôi biết phải bỏ công nhiều hơn nữa, ta đã sẵn sàng đâu đó rồi… Tôi cũng nghĩ như ông… chào nhá.
***
Paris. Pháp
Tháp La Tour Montparnasse trên độ cao 685 foot xây dựng bằng một vật liệu thép bọc kính. Toàn bộ khu vực hoạt động nhộn nhịp, cửa hiệu mở cửa đón khách ra vô tấp nập.
Kelly là người đến trước tiên ngồi bên trong nhà hàng quán bar tầng lầu năm mươi sáu ấy. Mười lăm phút sau Yvonne mời tới, ríu rít xin lỗi.
Trước đây nàng có gặp gỡ vài lần nhưng vẫn còn nhớ mặt. Yvonne có khuôn mặt nhìn nhỏ nhắn dễ thương. Kelly được nghe Mark khen nàng đủ điều.
– Cám ơn bà đã đến đây, Kelly nói.
– Tôi sẽ làm vừa lòng bà. Ông Harrỉs là một nhân vật đáng kính nể, được mọi người khâm phục. Chuyện xảy ra không ai có thể tin được… nào ngờ.
– Tôi đến đây là để được nghe bà kể lại cái chuyện đó, Yvonne. Bà đã từng cộng tác với chồng tôi trong năm năm.
– Vâng.
– Chắc là hiểu ông rõ hơn ai hết?
– Vâng, phải!
– Mấy tháng sau nầy bà có nhận thấy điều gì khác lạ không? Tức là nó lạ ở chỗ cách ông ăn nói, đối xử với người khác?
Yvonne liếc nhìn chỗ khác:
– Tôi không dám nói là có, tôi muốn nói là…
Kelly khích lệ.
– Lúc nầy bà kể ra không ảnh hưởng gì đến ông, vả lại giúp tôi hiểu rõ hơn mọi việc, – Kelly cố dằn lòng hỏi thêm một việc nữa.
– Bà có nghe ông nhắc tới ai tên là Olga?
Yvonne nghe thấy lạ tai, nói ngay:
– Olga hở?
– Làm gì có.
– Bà không biết người nầy là ai?
– Chuyện đó tôi không rõ.
Kelly thấy người nhẹ tênh, nàng nghiêng ra trước:
– Yvonne nghe nầy, bà có điều gì chưa muốn nói cho tôi biết?
Thì đây…
Người hầu bàn bước tới trước mặt hai vị khách.
– Chào quý bà, chúng tôi hân hạnh được đón tiếp quý bà đến với nhà hàng Ciel de Paris. Tôi là Jacques Brion. Bữa nay bếp trưởng có chuẩn bị mấy món ăn đặc sản. Quý bà đã cho đặt món ăn chưa?
– Có, thưa ông, chúng tôi gọi món châteaubriand hai người ăn.
Người hầu bàn lui ra, Kelly nhìn qua Yvonne.
– Bà mới vừa kể…
– Vâng mấy ngày trước lúc lúc ông chết. Tôi thấy ông Harris có vẻ bồn chồn sao ấy. Ông nhờ tôi ra đặt vé máy bay đi Washington.
– Chuyện đó tôi biết. Tôi cho là chuyện công tác bình thường.
– Không đâu. Tôi thấy nó lạ ở chỗ… như là công việc gấp lắm.
– Bà có biết là việc gì không?
– Không. Mọi việc bất chợt như là bí mật lắm. Tôi thấy sao nói vậy.
Kelly xoay Yvonne gần cả tiếng đồng hồ, nhưng không được gì thêm. Yvonne còn nhớ ra mấy cuộc gọi điện thoại đến chỗ Mark.
Sau bữa cơm Kelly nói:
– Tôi muốn bà giữ kín cuộc gặp gỡ ngày hôm nay, Yvonne.
– Bà khỏi lo, Harris. Tôi không cho ai hay biết.
Yvonne đứng lên:
– Tôi phải về lại văn phòng. – Môi miệng bà run run. – Chắc là không có lần thứ hai…
– Cám ơn Yvonne.
Mark ra đi gặp ai ở Washington? Kelly chưa biết được. Còn mấy cuộc gọi bí mật từ bên Đức, ở Denver và New York ra sao.
***
Kelly từ trên lầu đi thang máy xuống tới phòng khách.
Ta sẽ gọi Diane coi có tin tức gì mới hơn. Được thôi… chợt nàng không nghĩ tới nữa. Kelly vừa ra tới cửa trước đã nhìn thấy bọn chúng ở đó. Hai tên to con mỗi tên đứng canh một bên. Bọn chúng nhìn về phía nàng, hai tên cười với nhau. Kelly thuộc hết địa điểm nầy nàng biết không còn lối thoát nào ra bên ngoài nữa. Lẽ nào Yvonne phản lại ta? Nàng nghĩ.
Hai kẻ lạ mặt dợm bước về phía nàng, chen giữa lối đi của khách ra vô.
Kelly hoảng hốt nhìn quanh, đứng dựa lưng vô tường. Cánh tay nàng vừa chạm một vật cứng đau nhói, nàng quay lại nhìn vừa lúc hai tên bước tới gẩn, nhanh như chớp Kelly chộp lấy cây búa gắn bên hông bình chữa cháy đập vỡ khung kính lập tức chuông báo động reo lên khắp nơi trong dãy nhà.
Kelly la to:
– Cháy? Cháy?
Khắp nơi nhốn nháo. Mọi người từ cửa hàng, nhà hàng ăn chạy ùa ra ngoài. Trong khoảnh khắc phòng khách chật cứng người chen chúc nhau chạy thoát nạn.
Hai tên lạ mặt căng mắt nhìn theo Kelly lẩn vô đám đông. Vừa chạy ra tới nơi chỗ nàng mới còn đứng đây nhìn lại đã không thấy Kelly.
***
Berlin, Đức.
Nhà hàng Rockendorf khách vô tấp nập.
– Tôi chờ một người bạn, – Diane phân bua với Greg Holliday, người khách điển trai được mời qua bàn ngồi chung – Dường như cô ta không tới đúng hẹn.
– Tệ vậy. Bà đi du lịch đến Berlin hở?
– Vâng.
– Một thành phố xinh đẹp. Ở Berlin rất nhiều nơi tham quan du lịch tôi có thể giới thiệu ngay đây.
– Vậy thì hay lắm, – Diane hững hờ nói. – Nàng liếc mắt về phía cửa ra vô. Hai tên lạ mặt đã bỏ đi ra ngoài, có lẽ đón chờ nàng ngoài kia. Nàng phải liệu đi ngay.
– Đúng ra thì… – Diane nói. – Tôi chờ một nhóm bạn. Nàng liếc nhìn đồng hồ. – Họ đang chờ ngoài kia, phiền ông đưa tôi ra xe taxi.
– Có sao đâu.
Thoáng chốc hai người đã ra tới trước cổng.
Diane thấy nhẹ cả người. Hai kẻ lạ mặt toan ám hại nàng đi một mình, nhưng ta đi với một người bên cạnh thì đừng hòng.
Lúc Diane và Greg Holliday ra tôi cổng, hai tên nọ lẩn đâu mất, chiếc taxi đang đậu phía trước nhà hàng, phía sau là một chiếc Mercedes.
Diane lên tiếng:
– Rất vui mừng được gặp gỡ ông.
– Tôi nghĩ là…
Holliday mỉm cười nắm lấy tay nàng, bàn tay gã níu chặt lấy khiến nàng đau nhói.
Nàng nhìn lại, bàng hoàng.
– Sao mà…
– Sao ta không đi xe riêng? – Gã nói nhỏ nhẹ, tay vừa lôi Diane về phía chiếc Mecedes đang chờ. Bàn tay gã níu chặt hơn.
– Không, tôi không muốn để…
Vừa tới bên chiếc xe, Diane nhìn lại thấy hai tên lúc nãy đã ngồi ở hàng ghế trước. Quá sửng sốt, Diane hiểu ngay chuyện gì, nàng cảm thấy toàn thân hoảng loạn.
– Đừng, nàng nói.
– Đừng. Tôi… Nàng vừa bị đẩy vô trong xe.
Greg Holliday nhào vô theo sau ngồi bên Diane giơ tay đóng cửa xe.
– Đi thôi.
Chiếc xe lao tới hoà cùng dòng xe phía trước Diane cảm thấy như người trong cơn bấn loạn;
– Tôi van ông…
Greg Holliday nhếch mép cười đểu:
– Bà có thể nằm nghỉ. Tôi không muốn làm hại ai. Tôi bảo đảm ngày mai bà sẽ về tới nhà.
Hắn thò tay vô chiếc túi phía sau ghế tài xế lôi ra một cây kim tiêm.
– Tôi sẽ tiêm cho bà một mũi thuốc, không sao cả. Bà nằm đây ngủ chừng một hai tiếng.
Hắn sờ lên tay Diane.
– Tránh mau! Tay lái xe quát. Một người đi bộ bất thình lình lao vô đầu xe, lái xe nhanh chân đạp thắng suýt nữa là tai nạn, mọi người ngồi trên xe nhốn nháo.
Holliday đập đầu vô lưng ghế.
Hắn cố ngồi ngay lại, choáng váng, miệng quát người lái xe
– Chuyện gì…
Ngay tức thì Diane níu lấy tay Holliday đang còn giữ chiếc kim tiêm vặn tréo lại gập cây kim vô da thịt hắn.
Holliday hoảng hốt quay qua – Đừng? Hắn vừa bật lên một tiếng thét.
Quá khiếp đảm Diane nhìn thấy người Holliday co giật cứng đờ, buông tay nằm đó, hắn chết trong nháy mắt. Hai tên ngồi phía trước ngoái cổ nhìn lui.
Diane đã tháo chạy ra khỏi xe, thoáng chốc nàng đón được chiếc taxi chạy về hướng ngược chiều.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+