Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Boss đen tối đừng chạy – Chương 06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 6: MỘT CANH TẶNG HAI NGƯỜI

Thế giới này, quả nhiên bị “Yamete” lây nhiễm thành dung tục mất rồi.

(Yamete: tiếng Nhật nghĩa là “Đừng mà” thường xuất hiện trong các phim AV của Nhật)

Hôm sau, Nặc Nặc vẫn đi làm rất hào hứng.

Đúng vậy, bắt đầu từ hôm nay lại quay về trạng thái phấn khởi như ngày đầu đến công ty, hơn nữa Nặc Nặc còn được vào tổ Hạng mục nữa, sẽ rất bận. Nên mọi suy nghĩ viển vông về Đại boss đều phải ngừng lại. Nhưng trước đó…

Nặc Nặc ôm cặp lồng cơm, đứng trước cửa văn phòng Đại boss, thấy đầu mình to hẳn ra.

Vì đêm qua Tiêu Đại boss không muốn ở lại ăn cơm, làm bà Hứa cằn nhằn cả buổi. Bà chỉ trích rất đúng chỗ rằng, Nặc Nặc quen biết Tiểu Trương hơn tuần lễ rồi, ngày nào anh ấy cũng đến đưa đi khám chân. Anh ấy không chịu ở lại ăn cơm chắc chắn là con gái nhà mình có vấn đề.

Nặc Nặc nghe thế thì rụt cổ lại, Tiêu Đại boss sợ… bố mẹ và mình hiểu lầm chăng? Đưa cô đi mát-xa là muốn cho cô bác sĩ kia thấy, nhưng nếu ở lại Hứa gia ăn cơm, thì giống như có ý với mình, giống như cô đưa bạn trai về nhà dùng cơm vậy, nên Tiêu Đại boss mới không nhận lời?

Nặc Nặc thở dài, lẩm bẩm, “Có lẽ Tiểu Trương quá bận chăng.”

Dù thế thì mẹ vẫn cằn nhằn cả buổi tối, chủ đề vẫn triển khai từ “súp nấm tuyết sen lửa hấp cách thủy”, từ nguyên liệu, tác dụng cho đến việc bà đã vất vả khổ sở nấu cả buổi chiều, vì nghe nói hai anh em họ thích ăn. Kết quả cả hai người đều chưa thấy mặt mũi nồi “súp” ấy ra sao đã bỏ đi mất.

Để tránh cho đôi tai không bị mọc nấm, và không đả kích đến lòng tự tin của mẹ để sau này bà tiếp tục nấu cơm, Nặc Nặc cuối cùng đã gật đầu nhận lời, hôm sau mang đến chút súp nấm tuyết cho Tiểu Trương. Vì vậy mới có cảnh tượng Nặc Nặc ôm cặp lồng đứng trước văn phòng Tiêu Đại boss ngần ngừ băn khoăn.

Tần ngần hồi lâu, Nặc Nặc vẫn gõ cửa bước vào, ậm ừ, “Tiêu tổng, canh của anh có rồi đây.”

“Ừ.” Tiêu Đại boss chẳng thèm ngước mắt lên, vẫn vùi đầu vào đống tài liệu trước mặt, bút bi trong tay, đang viết gì đó. Bình thường tình huống này chứng tỏ Tiêu Đại boss siêu bận, không rảnh để quan tâm tới thỏ trắng. Nặc Nặc cũng sẽ tự giác đặt cặp lồng xuống rồi đi ra.

Nhưng hôm nay, Nặc Nặc thấy không khí cứ ngượng ngùng thế nào ấy, hình như có liên quan đến ánh mắt bất bình tối qua, trong lòng cô thấy lấn cấn không yên. Tuy Tiêu Đại boss là sếp, sếp bảo tôi đi về phía Tây thì tôi chả dám đi về phía Đông, giúp Đại boss diễn “kịch ân ái” một tuần không là gì cả, vả lại cô cũng có thể đi nhờ xe người ta. Nhưng Nặc Nặc vẫn cứ băn khoăn, và không khí ngột ngạt trong phòng khiến cô không chịu đựng nổi.

Nặc Nặc đứng tại chỗ không nhúc nhích, cũng không bỏ đi, Tiêu Đại boss cũng chẳng ngẩng lên quan tâm hoặc ra lệnh cho cô ra ngoài. Ấm ức trừng mắt nhìn Tiêu Đại boss đến cả nửa phút, đến khi Nặc Nặc thấy mắt đau nhói, mà con sói cố chấp kia vẫn không ngẩng lên, cuối cùng cô đành nhún vai đầu hàng, kéo dài giọng, “Tiêu tổng, công việc rất quan trọng, ăn cơm cũng rất quan trọng, đừng bắt cơ thể mệt quá.”

Dứt lời, chiếc bút trong tay Tiêu Dật khựng lại trên giấy, tờ giấy từ nãy đã bị anh vạch bừa bãi không biết bao nhiêu nét nay lại bị đầu bút nhọn khoét thủng thành một lỗ nhỏ. Thỏ trắng… đang quan tâm tới anh ư?

Tiêu Dật ngẩng lên, nhìn Nặc Nặc, trong tích tắc cô như bị điện giận, mặt đỏ bừng bừng nhìn đi nơi khác, lí nhí, “Tiểu Tuấn bảo anh thích món canh táo tàu nấm tuyết, ở nhà có một ít, tôi mang đến cho anh, nếu anh không chê thì có thể dùng.”

Nói xong, Nặc Nặc chạy như bay ra khỏi phòng, chỉ còn lại Tiêu Đại boss ngẩn người trên ghế, dần dần, khóe môi anh nhướn lên thành một nụ cười ngọt ngào, Nặc Nặc, chẳng lẽ em không biết, món ăn không thể tùy tiện tặng bạn khác phái sao?

Như thế anh sẽ nghi ngờ, là em thích anh…

Bữa trưa đó Tiêu Đại boss thấy ngon lành khó tả.

Trong quan niệm của anh, phụ nữ tặng thức ăn cho bạn khác giới thực sự còn mờ ám hơn cả tặng áo lót, quần lót. Những món ăn đầy đủ dinh dưỡng và tình yêu thương giống như đang truyền đạt dụng ý đối phương rất quan tâm đến sức khỏe của mình, hơn nữa, tác dụng quan trọng nhất của thức ăn là ở chỗ nó còn biểu thị tình yêu, hy vọng và sức khỏe hơn cả hoa hồng. Món canh nấm tuyết này chứng tỏ thỏ trắng đang e thẹn ngượng ngùng nói với anh: “Em muốn chăm sóc anh cả đời.”

Trái tim trước nay luôn trấn tĩnh ổn định của Tiêu Đại boss đập loạn rồi.

Tâm trạng Tiêu Đại boss càng hỗn loạn hơn sau khi ăn xong. Thông thường Tiêu Dật ăn xong cơm sẽ chợp mắt một lúc hoặc sẽ tiếp tục vùi đầu vào xử lý công việc, nhưng hôm nay ăn canh nấm tuyết tinh thần sảng khoái, anh lại có hứng thú muốn ra ngoài dạo một vòng, tiện xem thỏ trắng làm gì trong giờ nghỉ trưa.

Kết quả vừa ra khỏi văn phòng đã thấy một đám người vây quanh chỗ ngồi của Mạc Tử Uyên xì xầm bàn tán.

Kết quả vừa ra khỏi văn phòng đã thấy một đám người vây quanh chỗ ngồi của Mạc Tử Uyên xì xầm bàn tán.

“Tử Uyên mỹ nhân, cậu gần đây đang dưỡng da hay tăng cân? Ăn xong lại còn có món ngọt nữa, ôi ôi, món canh nấm tuyết này nấu đặc thật, lại có nhiều nguyên liệu, không giống bán ngoài đường?” Phì Long trợn mắt nhìn bát súp nấm tuyết sen lửa hấp cách thủy, tỏ vẻ ngờ vực.

Mạc Tử Uyên “ừ” gọn một tiếng rồi mấp máy môi, “Nặc Nặc mang đến cho tôi ấy mà.”

Nói xong, các anh chàng vốn đang cười đùa bỗng như cúp điện, im bặt. Tích tắc sau, Phì Long mới hít một hơi, lên tiếng trước, “Tiểu Nặc Nặc mang đến cho cậu?”

Mạc Tử Uyên phớt lờ, tiếp tục uống canh ing~~~

Phì Long mắt phát sáng vỗ vỗ vai Mạc Tử Uyên, khen ngợi, “Được đấy, Tử Uyên mỹ nhân. Bọn này đều tưởng cậu là mặt núi băng, tim khúc gỗ, ai ngờ đối phó với con gái cũng lợi hại quá, mới mấy hôm cô ấy đã tự tay nấu canh mang cho cậu. Ối trời, diễm phúc lớn quá!”

Mọi người cũng bắt đầu bàn tán không ngớt, “Anh Mạc, xem ra anh sắp thắng lợi rồi. Lúc đầu vợ em cũng ép em làm vật thí nghiệm, ngày nào cũng lôi em đến nhà ăn cơm cô ấy nấu, kết quả đã công đức viên mãn rồi.”

Một sư đệ nào đó khóc ròng, “Chị Nặc Nặc thật không tốt, uổng công em cùng tổ với chị ấy. Ngày nào em cũng chăm sóc chị ấy, mà món canh ngon như thế kia chị ấy không làm thêm cho em một bát?”

“Xùy!” Phì Long vỗ bốp vào đầu cậu chàng, “Ranh con hiểu gì, thức ăn không thể tặng bừa bãi, có câu nói là ‘muốn giữ trái tim người đàn ông phải giữ dạ dày của anh ta trước’ đấy thôi? Tiểu Nặc Nặc muốn giữ trái tim của Tử Uyên mỹ nhân, cậu chen vào làm gì?”

“Vậy chúng ta sau này không nên gọi Nặc Nặc là ‘chị dâu rửa bát’ nữa nhỉ? Sửa thành ‘chị dâu nấm tuyết’? Hay là ‘chị dâu nấu cơm’?”

“Hay là ‘chị Tử Uyên’?”

Mọi người cười ầm ĩ, không ai thấy Tiêu Đại boss đứng trong góc tối toàn thân phát ra sát khí, sắc mặt u ám.

Nặc Nặc dám cùng lúc tặng canh hai người ư?!

Tốt lắm, tốt lắm.

Nhiều năm về sau, khi đã trở thành “Tiêu phu nhân”, trong một lần tụ tập, khi nghe các sư huynh nhắc đến việc này, Nặc Nặc đã thổ huyết ngay tại chỗ.

Thực ra mọi người đều sai, sai thật rồi, bao gồm cả Tiêu Đại boss và Mạc Tử Uyên. Nặc Nặc hoàn toàn không biết nấu cơm, đến cơm chiên trứng thì chiên cơm trước hay chiên trứng trước Nặc Nặc cũng không biết, thì không thể hiểu đạo lý “để giữ trái tim người đàn ông thì phải giữ dạ dày của anh ta trước”. Lý do Nặc Nặc đem tặng canh rất đơn giản:

Thứ nhất, mẹ cô càu nhàu ghê quá, để không phải nghe đầy lỗ tai, cô quyết định đem tặng canh nấm tuyết.

Thứ hai, vì Tiêu Đại boss cả tuần đến đưa cô đi mát-xa, nghe Tiểu Tuấn nói Tiêu Dật thích món đó nên tặng thôi.

Thứ ba, Mạc sư huynh tuy thường ngày lạnh lùng ít nói, nhưng rất biết trọng dụng tài năng, lần này cô có thể vào tổ Hạng mục được, hoặc chuyển thẳng sang thành nhân viên chính thức, thì công lao của anh là lớn nhất. Nặc Nặc muốn cảm ơn Mạc sư huynh, nhưng Tử Uyên lạnh lùng như băng trước nay chẳng thiếu thứ gì, cũng chẳng thích thứ gì. Nặc Nặc nghĩ đi nghĩ lại, nhớ ra hình như mọi người đều nói Mạc sư huynh không có bạn gái, với dạng người mê công việc như anh mà lại không có bạn gái, sinh hoạt và ăn uống chắc luôn thê thảm nhỉ? Thế nên, bát canh thứ hai đã được chính thức tặng đi.

Chuyện đó hoàn toàn… hoàn toàn khác hẳn với những gì mọi người nghĩ!

Nặc Nặc ủ rũ suốt cả buổi trưa, rồi lại chạy đến tầng ba tìm các cô gái trong phòng Mỹ thuật để trò chuyện, nếu không thì cô sẽ phải nghỉ trưa ở tầng mười bảy, sẽ phải chịu đựng sự trêu chọc của các đồng nghiệp, “Món đó do mẹ em làm, ngày mai em bảo mẹ làm thêm nữa, tặng mỗi người một bát.”

Chỉ tiếc là, Nặc Nặc mãi mãi cũng không có cơ hội đính chính sự hiểu lầm đó, nên chuyện xảy ra về sau cũng không thể tránh khỏi.

Game “Kỳ Lân Sát” chính thức bắt đầu, cuộc họp mỗi thứ Hai cũng không thể thiếu đề cập đến vấn đề đó. Nhưng lạ lùng là, trong cuộc họp buổi chiều về game “Kỳ Lân Sát” hôm ấy, Nặc Nặc không được thông báo đến tham dự cuộc họp. Thắc mắc nhìn mọi nhân viên tham gia đều vào phòng họp tham dự, Nặc Nặc đã len lén nhắn tin cho em Lâm phòng Hành chính.

Hứa Nặc – phòng Kế hoạch: Em Lâm, tại sao lúc nãy thông báo họp trong tổ không có tên tớ? Chẳng phải đã ra thông báo tớ phụ trách phần kịch bản của tổ Hạng mục hay sao? Hay là… cuộc họp không cần người viết kịch bản tham gia?

Tin nhắn gửi đi rất lâu mà không thấy hồi âm. Nặc Nặc lại không tiện hỏi nữa, nên đành ngơ ngẩn ngồi nhìn màn hình chờ đợi, gần như ngủ thiếp đi rồi, QQ (một phần mềm chat phổ biến của người Trung Quốc) của Nặc Nặc mới lấp lóe, cô vội vội vàng vàng mở ra, mồ hôi đầm đìa.

Tiêu Dật: Nửa tiếng sau đến văn phòng tôi một chuyến.

Nặc Nặc nắm chặt con chuột của máy vi tính, tim gan nhảy lộn tùng phèo, chuyện gì mà quan trọng thế, đến nỗi… Tiêu Đại boss phải đích thân gửi tin cho mình, mà linh cảm mách bảo Nặc Nặc, việc này có liên quan đến chuyện cô không được tham gia cuộc họp.

Nặc Nặc đang suy nghĩ thì em Lâm cuối cùng cũng trả lời.

Em Lâm – phòng Hành chính: (mỉm cười đáng yêu) Nặc Nặc, xin lỗi nhé, lúc nãy bỏ đi nên không thấy. Về việc họp hành, Tiêu tổng nói anh ấy muốn đích thân nói với cậu, he he.

Nặc Nặc im lặng, Tiêu Đại boss và em Lâm một trước một sau, thời gian gửi tin nhắn quá chuẩn xác, chắc chắn là có vấn đề. Nghĩ bằng đầu ngón chân cũng đoán ra vấn đề mình hỏi lúc nãy có ý gì riêng mà khiến em Lâm không tiện mở lời, sau khi trưng cầu ý kiến của Đại boss, mới nhắn tin lại vờ như không hề có gì xảy ra.

Chuyện này…

Cắn môi, Nặc Nặc bỗng hơi sợ hãi nửa tiếng đồng hồ sau đó.

Nửa tiếng sau, thỏ trắng nhút nhát ngoan ngoãn đứng trước mặt Tiêu Đại boss, nghe một tin kinh thiên động địa.

Nặc Nặc bước vào văn phòng, Tiêu Dật đang xoay cây bút bi, trầm tư nói, “Hạng mục ‘Kỳ Lân Sát’ cô không cần phụ trách kịch bản nữa.”

Nặc Nặc mở to mắt đứng đờ tại chỗ, hoàn toàn không tiêu hóa nổi lời Tiêu Dật nói.

Chẳng trách lúc nãy hỏi em Lâm, cô nàng không tiện trả lời; chẳng trách Tiêu Đại boss muốn đích thân gửi tin cho mình, nhưng… “Tại sao chứ?”

Tiêu Dật ngước lên, mím chặt môi nói, “Gần đây tổ công tác ‘Pink Baby’ muốn làm một game tình yêu về thiếu nữ ma thuật. Vì đây là lần đầu công ty làm AVG chuyển thành game, người chơi hướng đến đại đa số game thủ nữ, cô là nhân viên nữ duy nhất trong phòng Kế hoạch. Sau khi thảo luận với Tử Uyên, tôi đã quyết định điều cô sang đó.”

Nặc Nặc tư lự, như thế nghĩa là Mạc sư huynh cũng đồng ý rồi? Trong giây lát, Nặc Nặc có phần khó xử. Được làm thêm một hạng mục nữa là chuyện tốt, dù sao các lãnh đạo đã trọng dụng khả năng của mình, hơn nữa còn có thể có nhiều tiền thưởng hơn. >_< Nhưng… “Kỳ Lân Sát”, phải làm sao đây?

Những người viết văn đều coi mỗi tác phẩm của mình như đứa con ruột, ai lại muốn đem con của mình cho người khác nuôi? Nặc Nặc có vẻ khó xử.

“Vậy nếu tôi không tham gia tổ Hạng mục ‘Kỳ Lân Sát’ thì kịch bản sẽ thế nào?” Hôm trước, Tiêu Đại boss còn nói kịch bản cần sửa rất nhiều chỗ, bỗng nhiên lại điều chuyển như thế… tôi cứ cảm thấy thế nào ấy.
Tiêu Đại boss nhướn mày, “Kịch bản sẽ do Tử Uyên phụ trách hoàn toàn, cô không cần lo nữa. Về lo việc chuyển tổ đi, lát nữa tổ trưởng sẽ đến tìm cô.”

Nặc Nặc bĩu môi, tỏ ra không vui lắm. Lãnh đạo công ty đúng là không có nhân tính. Khó khăn lắm mình mới tạo quan hệ tốt với các chị em tầng ba, bỗng bị điều lên tầng mười bảy, bây giờ mình phí bao nhiêu thời gian và công sức, vất vả lắm mới quen thuộc với trình tự công tác của các sư huynh, thiết lập tình bạn thân ái với nhân viên trong tổ, thì lại bị chuyển đi?

Tiêu Đại boss cái gì cũng tốt, nhưng điểm này là không, quá ngang ngược, quá chủ nghĩa gia trưởng, muốn điều động công tác cũng phải thông báo cho nhân viên trước, bàn bạc với họ, để người ta chuẩn bị tâm lý chứ? Làm thế khác nào xem thường nhân viên?

Nặc Nặc khựng lại một chút, thấy không thể nghĩ xấu ai đó, thế là nghiêm túc nói, “Tiêu tổng, tôi nghĩ cách điều động như thế không khoa học, kịch bản ‘Kỳ Lân Sát’ do tôi viết, bây giờ đổi người sẽ khiến cả kịch bản thay đổi. Văn phong, cách diễn đạt của tôi và Mạc sư huynh khác hẳn nhau. Cách tốt nhất là vẫn để Mạc sư huynh đề ra ý kiến, chỉ đạo sửa đổi còn tôi chấp bút.”

Nghe câu đó, mắt Tiêu Dật tối lại, “Cô nghĩ…?”

Nặc Nặc cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm xuống, biết Tiêu Đại boss đã nổi giận, nghiến răng rồi vẫn gật đầu đáp, “Tôi mong Tiêu tổng đồng ý cho tôi nhận hai hạng mục, và làm song song cùng lúc. ‘Kỳ Lân Sát là tác phẩm đầu của tôi, tôi không muốn từ bỏ!!!”

Nói xong, Nặc Nặc sợ đến mức nhắm tịt cả mắt. Hậu quả việc chọc giận Đại boss thế nào, cô hoàn toàn không nghĩ nổi. Nhưng cái chờ đợi cô lại là một sự tĩnh lặng như chết.

Nặc Nặc tay túm chặt vạt áo đứng im lặng. Ngoài âm thanh của quạt thông gió của máy điều hòa và hơi thở của Nặc Nặc, không khí yên tĩnh đến mức ngạt thở. Không nghe thấy Tiêu Đại boss nói gì cả, Nặc Nặc thắc mắc, cuối cùng hé nửa mắt, thì thấy ánh mắt sắc nhọn của Tiêu Đại boss bắn tới. Chưa kịp nuốt nước bọt, cô đã nghe Tiêu Dật lạnh lùng hỏi:

“Cái cô không muốn từ bỏ, là Mạc Tử Uyên phải không?”

Nếu bạn bất mãn với một sự sắp xếp nào đó của boss thì sẽ làm sao?

Xông thẳng vào văn phòng anh ta làm ầm lên, hay là dùng biện pháp không phối hợp với đồng nghiệp, phớt lờ mọi nhiệm vụ lãnh đạo đề ra? Còn với Nặc Nặc cách kháng cự là… từ chối lấy cơm và rửa bát.
Hôm qua bị Tiêu Đại boss đuổi ra khỏi văn phòng, thỏ trắng rất bất ngờ và hoang mang. Trong cơn tức giận cô đã gửi tin cho em Lâm: “Chân tớ vẫn chưa ổn lắm, sau này không lấy cơm rửa bát cho Tiêu tổng nữa!”

Thái độ cứng rắn của cô mới là lần đầu, vì Nặc Nặc khá rõ tin nhắn này sẽ được copy sang chỗ của Tiêu Đại boss chính xác từng câu từng chữ. Cô đang ức chế và dùng cách kháng cự lặng lẽ này.
Trò quái gì thế này! Mình rõ ràng là thành thật, nghiêm túc trò chuyện về việc đổi tổ của Đại boss, kết quả bị người ta công kích hướng khác, bảo mình không nỡ bỏ Mạc sư huynh. Nặc Nặc chưa kịp hiểu ra câu ấy, không phản ứng kịp thì đã bị đuổi ra ngoài.

Nặc Nặc cảm thấy rất phẫn nộ, rất bức xúc.

Lần này em Lâm trả lời rất nhanh, ngay lập tức đã gửi một cái mặt cười toe toét đến, đáp “được”. Thấy tin ấy, Nặc Nặc bỗng thấy hơi hối hận, nghĩ mình làm rất giống trẻ con đang hờn dỗi, phản kháng quá yếu ớt, quá tầm thường.

Trước màn hình máy tính, Nặc Nặc đập đầu vào bàn, thầm kêu réo trong bụng: Đại boss rốt cuộc là nghĩ thế nào vậy a… Vẫn là câu hỏi khiến người ta cực kỳ thắc mắc: Xét mọi biểu hiện của Tiêu Đại boss, hình như, có lẽ, chắc là… anh có ý với mình. >_<

Tuy giả thiết ấy cũng khiến cho Nặc Nặc kinh ngạc vui mừng, nhưng mọi hành vi bất thường của Tiêu Dật không thể không khiến cô suy nghĩ lung tung. Mặt khác, Tiểu Tuấn lại nói với cô, Tiêu Dật nhọc công nhọc sức vì cô là muốn diễn kịch cho nữ bác sĩ ấy xem. Nghe tin đó xong, Nặc Nặc đã tâm nguội ý lạnh, nói đúng hơn là thoải mái nhẹ nhõm, tưởng sự việc đã kết thúc, ai ngờ Tiêu Đại boss lại nói ra một câu chua chát như thế. Đứng trong vòng bán kính mười dặm cũng ngửi thấy mùi chua. Nặc Nặc không phải ngốc, khứu giác cũng không vấn đề gì, đương nhiên cũng ngửi ra, nhưng lần này phải dùng lý do gì để giải thích?

Chắc không giống như kiểu tiểu thuyết đam mỹ mà các cô nàng phòng Mỹ thuật thích xem, Tiêu Đại boss thực ra thích Mạc sư huynh, nên không phải anh ghen với Mạc sư huynh, mà là ghen với mình? Điều cô sang tổ khác thực ra là sợ cô lây nhiễm cho Mạc sư huynh?

Nặc Nặc nghĩ được một nửa đã thấy da gà nổi hết lên. Ôi… xem ra cô nên bớt đến tầng ba chơi thôi, các cô nàng phòng Mỹ thuật quá mạnh, mới mấy ngày đã khiến cô nghĩ bậy bạ nhiều quá rồi.

Nặc Nặc thắc mắc thế nào đi nữa thì công việc vẫn phải tiếp tục. “Pink Baby” là một tổ sáng chế được thành lập mới gần đây, không được “tao nhã” như tổ Phì Long và Mạc sư huynh. Chú Lý trưởng các tổ hạng mục giới thiệu “Pink Baby” là tổ công tác mới thành lập vì game tình yêu thiếu nữ lần này. Lão đại của tổ là Lan Tuấn Ngạn đã được kéo từ công ty đối thủ về để nuôi dưỡng thành một cao thủ sáng chế. Nặc Nặc theo anh ta nhất định sẽ học được rất nhiều thứ. Hơn nữa, lần này công ty rất xem trọng game mới khai thác này, và sẽ còn tạo ra một series những game tương tự, hy vọng Nặc Nặc sẽ làm thật tốt.

Trước khi mở cuộc họp, Nặc Nặc với biệt danh “chị dâu rửa bát” nổi tiếng khắp nơi, vì vậy đã nhanh chóng hòa hợp với nhân viên tổ hạng mục “Pink Baby”, đồng thời có được rất nhiều thông tin về người sáng chế Lan Tuấn Ngạn. Quả nhiên như chú Lý đã nói, Lan Tuấn Ngạn ấy tuổi tác cũng đã lớn. Khi Nặc Nặc vẫn là một cô bé, thì người ta đã bắt đầu sáng chế game rồi.

Tác phẩm đắc ý nhất, sở trường nhất của Lan Tuấn Ngạn chính là game thiếu nữ. Lần này Tiêu Đại boss bỏ ra số tiền lớn để kéo người ta về, chính là muốn kết hợp thủy mặc họa phong của Trung Quốc, tạo nên một game thiếu nữ mang phong cách Trung Quốc thời cổ mới mẻ hơn, đồng thời tạo thêm hệ thống vật cưng và gia viên trong game.

Sau buổi trò chuyện Nặc Nặc bỗng thấy hình như mình đã trách nhầm Tiêu Đại boss. Không chừng anh ấy chẳng có ý gì khác, chỉ đơn thuần xem trọng cô, lại thêm phòng Kế hoạch chỉ mình cô là nữ, nên mới điều cô đến đây, muốn cô học hỏi thêm nhiều thứ.

Nỗi hổ thẹn của Nặc Nặc duy trì được cho đến khi người sáng chế Lan Tuấn Ngạn vào phòng họp, sau đó lập tức hóa thành mây trời bay mất.

Bởi vì… Lan Tuấn Ngạn vừa vào phòng họp, Nặc Nặc đã cấm khẩu. Vị lão đại ấy thật hổ thẹn với tên của anh ta. Gọi là Tuấn Ngạn, một cái tên vô cùng phóng khoáng tự do, rồi được mọi người thổi phồng thành thần thánh, kết quả thì lại là một ông chú đầu hói nhẵn nhụi!

Oh my God!

Sư huynh Triệu Minh ngồi cạnh thấy Nặc Nặc hóa đá thì khẽ nói, “Tiểu Nặc Nặc, quên nói cho em biết, Lan Tuấn Ngạn ấy nổi tiếng là dung tục trong ngành, dung mạo em cũng thấy rồi đấy. Thế nào nhỉ? Trong tổ chỉ mỗi em là nữ, sau này nhớ cẩn thận nhé! Không thể bằng mỹ nhân Mạc sư huynh của em được đâu!”

Nặc Nặc khóc ròng, Tiêu Đại boss cố ý, tuyệt đối là cố ý! Biết rằng trong công việc không để tâm trạng làm ảnh hưởng, nhưng mỗi ngày nhìn thấy Mạc sư huynh tuy lạnh lùng nhưng rất đẹp trai, tâm trạng làm việc của Nặc Nặc cũng phấn chấn lên rất nhiều. Nhưng… bây giờ…

Cô nhất định là đã đắc tội với Tiêu Dật, nên anh mới đối xử như thế.

Nặc Nặc cắn môi tự an ủi, “Tuy Lan lão đại không được đẹp cho lắm, nhưng cũng không thể dùng từ ‘dung tục’ để hình dung chứ?”

Triệu Minh sư huynh nghe xong, lắc đầu thở dài, “Tiểu Nặc Nặc, em quên đi, một ông chú quái dị ba mươi sáu tuổi đã hói đầu, không kết hôn, không tìm ra bạn gái, lại thích chơi game thiếu nữ hở hang “Yamete”, em còn trông mong anh ta không dung tục ư?”

“…” Nặc Nặc cắn lưỡi không nói tiếng nào. Giờ đây, cô mới thật sự muốn hét “Yamete” thật rồi.

 

Vì bị các sư huynh đệ dọa dẫm và lừa phỉnh, Nặc Nặc luôn tránh ông chú quái dị hói đầu như tránh bệnh dịch. Ngoài yêu cầu công việc, cô tuyệt đối không đến văn phòng nhỏ của tổ “Pink Baby”, càng kiên quyết từ chối lời mời chuyển vào văn phòng đó để tiện việc bàn bạc trò chuyện của ông chú đó.

Phì Long và mọi người đều trêu đùa Nặc Nặc không nỡ rời xa Tử Uyên mỹ nhân. Nặc Nặc chỉ xem như gió thổi bên tai, vào tai trái ra tai phải. Dù thế nào đi nữa, chỉ cần ngồi trong đại sảnh, không ngồi chung một văn phòng với ông chú quái dị là an toàn lắm rồi. Hơn nữa mỗi lần Nặc Nặc đi tìm ông chú để bàn bạc kịch bản, trong văn phòng nhỏ vẫn còn rất nhiều đồng nghiệp, dần dần Nặc Nặc cũng dần buông lỏng sự cảnh giác.

Bỏ qua những thứ đồ chơi bằng thủ công với số lượng khủng khiếp và những tấm áp phích các cô thiếu nữ Sakura Magic không nói, thì thực ra tổng thể… vẫn là một ông chú khá bình thường. Về mảng tình tiết, Nặc Nặc căn cứ vào yêu cầu của ông chú và viết cũng khá suôn sẻ. Đúng lúc cô đã ngỡ mọi thứ đâu vào đó, ông chú cũng không kinh khủng như các sư huynh nói, thì bản tính dung tục của ông chú quái dị đã bộc phát.

Giờ nghỉ trưa hôm ấy, Nặc Nặc đang đến tầng ba tìm các cô nàng trong phòng Mỹ thuật chơi, thì Thẩm Hiểu Tập kéo cô lại than vãn, “Nặc Nặc, hu hu, tầng mười bảy của các cậu có ông chú quái dị nào thế hả? Sao tớ lại xui xẻo thế chứ! Tớ phụ trách vẽ thiết kế nhân vật trong hạng mục của chú ấy.”

Nặc Nặc vừa nghe đến ông chú quái dị thì tim đập thình thịch đến nhói đau, “Sao thế?”

Nặc Nặc vừa nghe đến ông chú quái dị thì tim đập thình thịch đến nhói đau, “Sao thế?”

Hiểu Tập nước mắt đầm đìa, “Yêu cầu gì mà quần áo của mỗi em gái đều ít đi một tí, màu sắc rực rỡ một tí, đường cong thân thể phải gợi cảm hơn tí, khỉ thật! Vòng vo tam quốc chẳng qua là muốn tớ thiết kế trang phục hở hang chứ gì? Ông ta còn bảo tớ vẽ váy sắp dài đến đầu gối rồi, bây giờ các bà các cô ngoài đường cũng chả ai mặc thế.”

“Tớ thật sự bó tay rồi, công ty chúng ta từ khi nào lại dựa vào mấy yếu tố sexy đó để tiến công vào thị trường chứ? Vậy còn vẽ làm gì? Thà cứ cho trần truồng luôn cho xong!”

Một cô nàng nghe Hiểu Tập nói xong cũng nước mắt lưng tròng, chồm đến gật đầu, “Tớ phụ trách cảnh chiến đấu của game, chú ấy cũng chê cảnh chiến đấu không đủ nổi bật, bảo tốt nhất là là phải có kiểu chức năng giơ chân lên đá, ưỡn ngực lên đỡ, váy bay bay kiểu như thế… tớ…”

Hai cô gái tìm thấy người đồng bệnh kể một thôi một hồi mới phát hiện ra Nặc Nặc chỉ im thin thít. Họ ngẩng lên thấy Nặc Nặc đang dựa vào tường thảm não. Hồi lâu sau, Nặc Nặc mới mở miệng, “Các cậu có là gì đâu? Ông chú bây giờ bảo tớ phải đổi tình tiết, thêm cảnh thân mật của nam nữ chính.”

Một câu thôi, mọi người đều choáng váng ngã lăn.

Hai cô nàng phòng Mỹ thuật nhìn nhau, rồi vỗ vỗ vai Nặc Nặc, tỏ ý đồng cảm sâu sắc, “Cái ông chú ấy, quả nhiên là quá dung tục…”

Thẩm Hiểu Tập nói, “Nặc Nặc, là một biên kịch, cậu cũng có thể kiên quyết giữ nguyên tắc của mình mà!”

Nghe câu đó, mặt Nặc Nặc càng sa sầm hơn.

Sao lại không kiên quyết? Cô đã dựa vào lý để quyết định, không hề dao động mà giữ nguyên tắc của mình. Nặc Nặc khi ấy đã nói một cách thông minh, “Tiêu tổng điều tôi đến, thực ra là coi trọng thân phận phụ nữ của tôi, game thiếu nữ này vốn nhắm vào các game thủ nữ, tôi nghĩ rằng nếu có quá nhiều yếu tố sexy và những lời lẽ không hay ho thì sẽ khiến game thủ phản cảm.”

Nặc Nặc nói xong, ông chú quái dị nở nụ cười gian tà, “Phản cảm? Game thủ nữ? Ai bảo với cô game này nhắm vào game thủ nữ? Cô là phụ nữ thì có thích những trò yêu đương trong game không? Nói cho cô biết, người chơi game này đại đa số vẫn là game thủ nam! Những yếu tố đó là những thứ họ thích.”

“…”

Nặc Nặc điên cuồng ing~, đầu dựa vào bàn giả chết.

Thẩm Hiểu Tập sờ sờ đầu Nặc Nặc, nghẹn ngào, “Nếu không được thì cậu cứ viết đi.”

Nặc Nặc thở dốc, rốt cuộc vẫn không nôn ra được. Cái thế giới này, quả nhiên bị thứ “Yamete” làm cho dung tục mất rồi.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+