Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Boss đen tối đừng chạy – Chương 07 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 7: ANH THÍCH EM

Mẹ ơi, câu nói tiếu lâm của mẹ chả buồn cười tí nào

Trưa hôm sau, đang trên đường đến nhà ăn thì Nặc Nặc bị em Lâm chặn lại.

Em Lâm chắp hai tay, làm động tác “làm ơn, làm ơn” với Nặc Nặc, “Nặc Nặc, cậu thấy thế này có được không, nếu cậu thật sự vẫn còn đau chân, thì sau này tớ lấy cơm cho Tiêu tổng rồi đưa đến chỗ cậu, cậu giúp tớ đưa đến đó.”

Nặc Nặc ú ớ, “Sao vậy?” Đại boss kinh khủng lắm sao? Mà em Lâm sợ đến mức này?

Nghe thế, em Lâm thở dài thườn thượt, than vãn, “Gần đây có hạng mục chẳng phải sắp ra thị trường rồi sao, Tiêu tổng ngày nào cũng tăng ca, có lúc buổi trưa đưa cơm đến, buổi chiều đi thu dọn, cặp lồng vẫn đặt ở đó, không nhúc nhích. Mấy hôm trước mẹ Tiêu tổng gọi cho chú Lý bảo Tiêu tổng gần đây bị đau dạ dày. Bác bảo chú Lý canh chừng Tiêu tổng buổi trưa ăn cơm cho đàng hoàng. Kết quả… Haizzz! Cậu cũng biết đấy, chúng ta là thuộc hạ, làm sao ra lệnh cho sếp mình làm gì được, mà Tiêu tổng lại là dạng hễ đã làm việc thì quên cả mạng sống nữa chứ!”

Nặc Nặc nghe em Lâm than thở xong thì tỏ vẻ tư lự, “Sao lại cậu tìm tớ? Cậu làm ở phòng Hành chính còn không dám ra lệnh cho Tiêu tổng, thì tớ càng không dám!” Có lẽ sau khi bị điều sang tổ khác, Nặc Nặc và Tiêu Đại boss không có dịp gặp nhau. Có lúc gặp ở phòng Kế hoạch cô cũng chỉ cung kính gọi một câu “Tiêu tổng” rồi đi ngay. Hai người rõ ràng đang chiến tranh lạnh. Lại dựa vào bệnh viêm dạ dày gì gì đó để bắt cô đi làm lành trước ư?

Em Lâm cuống lên giậm giậm chân, “Ôi trời ơi tớ xin cậu đấy, Nặc Nặc tốt, Nặc Nặc ngoan. Cậu cũng đã từng mang cơm cho Tiêu tổng rồi mà? Tớ thấy anh ấy thường xuyên gọi cậu đến văn phòng, quan hệ cũng khá tốt, hơn nữa tớ thật sự đã thử hết mọi cách rồi, nói thế nào đi nữa Tiêu tổng buổi trưa cũng chẳng muốn ăn, cặp lồng cũng không thèm nhìn đến nữa là… Tớ sắp suy sụp mất rồi, nếu không thì Phì Long lão đại đâu có chỉ cho tớ đến đây tìm cậu?”

Nặc Nặc sầm mặt, Phì Long lão đại anh thật lắm chuyện!

Em Lâm nghe Nặc Nặc im lặng thì biết cô đã động lòng, vội vàng cười hê hê tiến sát lại, “Nặc Nặc, mấy hôm trước cậu chẳng đã nói thích không khí làm việc trong công ty còn gì? Vậy cậu nghĩ thử xem, nếu Tiêu tổng ốm thật, công ty phải đối đầu với cảnh nguy nan, công ty phá sản thì cậu đi đâu tìm được… không khí làm việc thoải mái… đoàn kết như thế?”

Em Lâm ngừng một lúc rồi ra vẻ thần bí, “Hơn nữa, nếu tớ nhớ không nhầm thì cậu còn một tuần thử việc nữa.”

Nặc Nặc ngoẹo đầu, sao lại liên quan đến hạn thử việc của mình?

“Hê hê.” Em Lâm cười gian, kéo Nặc Nặc thì thào, “Cậu thử nghĩ xem, nếu Tiêu tổng bất cẩn bị vào bệnh viện, lúc đó dù anh Mạc, anh Lan, chú Lý đều nhất trí cho cậu chuyển sang nhân viên chính thức, nhưng không có Tiêu tổng đồng ý và đóng dấu, chẳng phải cậu vẫn là nhân viên thời vụ hay sao?”

Một câu vỡ mộng!!!

Nặc Nặc nhìn em Lâm với vẻ kiên định rồi gật đầu. Trước khi ký hợp đồng chính thức, tự trọng gì gì đó cho nó bay theo mây đi!!!

 

Trò chuyện một lúc rồi Nặc Nặc ôm cặp lồng tiến thẳng vào phòng Tiêu Đại boss. Tiêu Dật đang vùi đầu vào đám tài liệu, những tài liệu tuyên truyền cho hạng mục của phòng kinh doanh. Đang chuyên tâm suy nghĩ gì đó thì Tiêu Dật nghe thấy một tiếng động, đập vào mắt là chiếc cặp lồng mà anh nhìn chỉ thấy buồn nôn.

Tiêu Dật hơi nổi cáu, nghĩ cô Lâm này càng ngày càng to gan, nghĩ đến đó hàng lông mày anh nhíu chặt lại, giọng nói cũng bất giác lạnh lùng, “Tôi đã nói với cô rồi, lấy cơm xong cứ đặt vào trong phòng nghỉ cho tôi, tôi muốn ăn sẽ tự đi lấy.”

Nặc Nặc như không nghe thấy gì, lấy từng ngăn thức ăn ra đặt trước mặt Tiêu Đại boss: “Trưa nay nhà bếp làm món cá đậu phụ, thịt xắt mỏng, ngó sen xào và canh dưa gang, dì nói mấy món này đều tốt cho dạ dày của anh.”

Tiêu Dật trong tích tắc cảm thấy như tim đập chậm đi nửa nhịp, vội vàng ngẩng lên. Nhìn thấy gương mặt tròn trịa ấy, Tiêu Dật mỉm cười. Mấy hôm trước ai hờn dỗi không chịu lấy cơm rửa bát? Thấy người ta thì tỏ vẻ lạnh lùng như muốn đẩy người ta ra xa ngàn dặm. Tiêu Dật đang định hết đợt bận này rồi, sẽ tìm cơ hội dỗ dành thỏ trắng, ngờ đâu thỏ trắng lại đầu hàng trước.

Tiêu Dật nhướn mày, thoải mái dựa vào ghế quan sát thỏ trắng từ đầu đến chân, từ chân lên đầu, đến khi Nặc Nặc nổi cả da gà mới chịu thôi, “Không giận tôi nữa à?”

Nặc Nặc nghe câu đó, nghĩ đây là văn phòng, câu nói ấy quả thực là… quá mờ ám, quá mờ ám! Nếu em Lâm và chú Lý nghe thấy, truyền ra ngoài thì sẽ thành thế nào nữa.

Nặc Nặc giả vờ không nghe thấy, nghiến răng, “Tiêu tổng đừng nói chuyện khác, ăn cơm trước đã, cơm nguội sẽ không tốt cho dạ dày của anh.”

Tiêu Dật đan ngón tay vào nhau. Từ lúc cô ấy bước vào luôn nói đến dạ dày của mình? Nếu thế thì anh chẳng phải là quá thất bại? Day day thái dương, Tiêu Đại boss ung dung ra lệnh, “Giúp tôi pha một cốc cà phê.”

Nặc Nặc nghe xong càng nổi cáu hơn, trừng mắt nhìn Tiêu Đại boss, “Không được, không được! Bụng đói mà uống cà phê thì bệnh càng nặng hơn, bây giờ hãy ngoan ngoãn ăn cơm cho tôi!”

Dứt lời, Nặc Nặc đờ cả người. Cô dám… dám ra lệnh cho Đại boss “ngoan ngoãn ăn cơm cho tôi” thật ư? Tiêu rồi, tiêu rồi, Tiêu Đại boss có lột da cô không? Nặc Nặc sợ hãi nhắm nghiền mắt, hồi lâu sau mới nghe Tiêu Đại boss nói, “Thức ăn của nhà bếp không hợp khẩu vị lắm.”

Ủa? Ủa? Nặc Nặc chớp mắt, Tiêu Đại boss đang than thở với cô? Sao cô lại cảm thấy giọng điệu của anh như đang làm nũng với mình nhỉ? Nặc Nặc khiếp đảm trước trí tưởng tượng của mình, vội vã lắc đầu nói, “Thì ra anh không hài lòng với thức ăn, không sao, không sao, lát nữa tôi sẽ nhờ chú Lý đến báo với nhà ăn…”

Nặc Nặc vừa nói vừa lùi ra ngoài, trực giác mách bảo cô, bây giờ phải lập tức rời khỏi văn phòng Tiêu Dật, nếu không xảy ra chuyện gì thì chẳng ai dám bảo đảm. “Tiêu tổng, vậy anh cứ làm việc đi, tôi ra ngoài trước…”

Chưa dứt lời, Tiêu Dật đã vươn tay ra, Nặc Nặc bị lôi vào lòng Tiêu Đại boss. Đối phương nhướn môi lên cười cười, Nặc Nặc nóng bừng mặt, len lén ngước lên. A a! Tiêu Đại boss cũng đang nhìn cô. Trong tích tắc, Nặc Nặc thấp thỏm không yên.

Tiêu Dật nhìn vào mắt Nặc Nặc, cười khẽ rồi vuốt tóc thỏ trắng, “Nặc Nặc…”

Tiêu Dật nghĩ đã đến lúc phải nói rõ rồi, nếu không tốc chiến tốc thắng thì có lẽ cả hai sẽ càng hiểu lầm nhau hơn.

“Anh…”

Cộc cộc cộc!

Tiêu Dật vừa lên tiếng thì có người gõ cửa. ╭(╯^╰)╮

Nặc Nặc nhảy ra khỏi lòng Tiêu Dật, cười khì khì ra mở cửa, ai ngờ oan gia ngõ hẹp, ngoài kia lại là… ông chú dung tục.

Nặc Nặc thấy thế thì sắc mặt tỏ ra khó chịu. Định lui ra, đợi Tiêu Đại boss và ông chú quái dị bàn việc từ từ, ai ngờ ông chú dung tục thấy cô đã cười khẩy, “Ồ! Còn nhanh hơn cả tôi, người ác cáo trạng trước?”

Nặc Nặc ngơ ngẩn chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào, ông chú dung tục lại sải bước đến trước mặt Tiêu Dật, nói, “Tiêu tổng, cô Hứa Nặc này từ khi vào tổ công tác của chúng tôi, cứ một là không muốn chuyển vào trong văn phòng, hai là không nghe tôi chỉ huy, hai hôm trước thậm chí còn hét lên không chịu sửa kịch bản theo ý tôi. Nhưng mấy chuyện đó tôi cũng cho qua, tôi ngỡ con gái không hiểu chuyện, chỉ dẫn dần dần cũng được, ai ngờ hôm nay lúc cô ta đi ăn cơm, tôi đã thấy thứ này trong máy tính cô ta.”

Nói xong, ông chú dung tục lấy ra một tập văn bản dày cộp in ra từ máy Nặc Nặc đưa đến trước mặt Tiêu Đại boss, Tiêu Dật nhíu mày nhưng vẫn cầm lên xem, càng xem hàng lông mày càng cau chặt lại.

Nặc Nặc nghe ông chú nói thế, tim bỗng thắt lại. Ông chú dung tục đúng là nham hiểm, bình thường chú khách sáo với tôi, tôi cứ ngỡ chú rộng lượng khoan dung, chẳng qua là vì kịch bản nên mới bàn bạc với chú, kiên quyết giữ nguyên tắc của mình. Vậy mà chú thù hận ư?

Nặc Nặc bực bội, tùy tiện xem trộm máy tính của người khác lúc người ta đang ăn cơm, mà lại còn thản nhiên nói ra như thế, không thể hy vọng đầu óc chú ta có tư tưởng đàng hoàng được. Có lẽ ông chú muốn nhân lúc mọi người đều đến nhà ăn dùng cơm trưa, đến mách tội cô với boss, ngờ đâu lại phát hiện ra Nặc Nặc đã “đi trước một bước”, ngỡ cô đã cáo tội ông ta trước, nên thẳng thừng quy chụp cho cô.

Ông chú quái dị không chỉ dung tục, mà còn nham hiểm!

Máy tính của Nặc Nặc không bao giờ cài password, vì nghĩ mình quang minh chính đại, thời gian làm việc không lén làm chuyện riêng, nhưng nếu có gì đó phải lén lút, thì gần đây quả thật…

Một lúc sau, quả nhiên thấy Tiêu Đại boss ném mạnh tài liệu đi, tức giận nhìn Nặc Nặc, “Cô vẫn theo hạng mục ‘Kỳ Lân Sát’?”

Nặc Nặc cúi đầu, cô biết mà… Thực ra cô cũng muốn ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của lãnh đạo, làm game thiếu nữ thật tốt, nhưng tiểu sư đệ phụ trách kịch bản “Kỳ Lân Sát” có rất nhiều chỗ không hiểu, nên thường xuyên chạy đến hỏi cái này cái kia. Nặc Nặc cũng thông cảm, vốn dĩ là kịch bản cô viết, mà chỉ có phần thô, rất nhiều chỗ không viết hẳn ra, nên tiểu sư đệ không hiểu cũng là chuyện thường.

Hai người qua lại với nhau, trước kia làm cùng một tổ, thế là có một ngày, tiểu sư đệ khóc ròng bảo với cô, “Hứa sư tỉ à, chị thấy thế này có được không? Ngày nào em cũng chạy đến hỏi chị cũng chẳng phải cách hay, chị giúp em bổ sung hết phần nội dung chính, rồi em phát triển lời thoại?”

Nặc Nặc ngẫm nghĩ, khối lượng công việc cũng không lớn lắm, lại thêm việc bên tổ game kia không nhiều, nên đã nhận lời rất thoải mái. Có điều dù thế nào đi nữa, chuyện này cũng là “chuyện xấu” phải lén lút làm, nên Nặc Nặc luôn lén lút sửa kịch bản “Kỳ Lân Sát”, nhưng chưa từng làm chậm trễ công việc khác. Nhiều khi còn hoàn thành nhiệm vụ chính rất sớm, nhưng ai ngờ lại bị ông chú dung tục túm được đuôi.

Nặc Nặc: “Tiêu tổng, tôi…”

“Không cần nói nữa.” Tiêu Dật cắt ngang lời Nặc Nặc, bấm điện thoại, giọng điệu trầm trọng, “Lâm, gọi tất cả mọi người trong tổ Mạc Tử Uyên đến văn phòng tôi!”

“Nhưng…”

“Hứa Nặc, bây giờ tôi không muốn nói với cô.”

“…” Trong tích tắc, không khí ngột ngạt trong phòng khiến Nặc Nặc ngạt thở, cấm khẩu.

Mười phút sau, người trong phòng “Nhã Trúc Quán” đã tập hợp trong văn phòng Tiêu Dật, ông chú dung tục đứng cạnh dương dương tự đắc nhìn trò vui. Em Lâm có lẽ đã hiểu tình hình nên ho một tiếng, “Chuyện này Mạc lão đại có biết không? Còn nữa, Tiểu Trương phụ trách kịch bản, tốt nhất anh cũng nên giải thích xem.”

Nặc Nặc vụt đứng lên, đi thẳng ra ngoài. Cử chỉ đó khiến mọi người kinh ngạc nín thở. Em Lâm cứng người hai giây sau rồi chạy ra ngoài kéo Nặc Nặc lại, “Nặc Nặc, cậu làm gì vậy?”

Nặc Nặc trầm tư, rồi lạnh lùng đáp không chút sợ sệt, “Nếu quý công ty sáng chế game phải dựa vào chuyện lật ngược trắng đen, xem trộm máy tính người khác và cả đường cong cơ thể, cảnh thân mật và những yếu tố sex như thế, thì tôi nghĩ, tôi không hợp với nơi này lắm.”

Dừng lại một lúc, Nặc Nặc mới ngước lên, mắt lấp lánh, nhìn thẳng Tiêu Dật, “Tôi từ bỏ cơ hội được thành nhân viên chính thức!”

Rầm.

Một âm thanh cực lớn, Nặc Nặc sập cửa bỏ đi.

Ra khỏi văn phòng, Nặc Nặc đánh một văn bản xin nghỉ phép đưa cho trưởng phòng Nhân sự rồi thản nhiên bỏ đi.

Trình tự xin nghỉ phép phải là nhân viên nộp đơn trước một ngày hoặc nửa ngày cho phòng Nhân sự, phòng Nhân sự đồng ý rồi, nhân viên mới cầm đơn đến tìm cấp trên trực tiếp của mình, cấp trên ký tên đồng ý xong mới tìm trưởng phòng đó, trưởng phòng ký tên đồng ý rồi mới được nghỉ.

Nhưng lúc này, Nặc Nặc đâu suy nghĩ được gì nhiều. Ném tờ đơn xin nghỉ xong cô xách túi nghênh ngang ra khỏi tòa nhà. Trưởng phòng Nhân sự không rõ là chuyện gì, ngần ngại không biết có nên gọi Nặc Nặc lại hay vờ như không thấy.

Cô Hứa Nặc này đến công ty chưa bao lâu, nhưng rất đặc biệt, Đại boss đích thân thông báo chuyển lên phòng Kế hoạch tầng mười bảy, Đại boss đích thân gật đầu cho vào tổ Hạng mục trước khi chuyển sang nhân viên chính thức, Đại boss đích thân giao cho quyền lấy cơm rửa bát, thế mà bây giờ… đến lãnh đạo cũng chưa xin mà đã bỏ về luôn???

Trưởng phòng Nhân sự là yêu tinh, đương nhiên hiểu tính quan trọng của việc nịnh nọt sếp tổng, lúc này cô Hứa Nặc ấy thân phận chưa rõ, hình như có quan hệ mờ ám với Đại boss và Mạc Tử Uyên, trước khi hiểu rõ tình hình, tuyệt đối không thể đắc tội với cô ta. Nên khi trưởng phòng Nhân sự còn đang băn khoăn có nên báo cáo cho cấp trên chuyện “Hứa Nặc chưa được phê chuẩn cho nghỉ phép đã tự ý về nhà”, thì Nặc Nặc đã lên xe buýt rồi.

Trên xe buýt, Nặc Nặc vẫn tức đến nghẹt thở, nắm chặt tay, chỉ muốn có người nào đó làm đệm thịt cho mình trút giận một trận, mà cái đệm thịt ấy tốt nhất là họ Tiêu tên Dật.

Tiêu Dật chết tiệt, Tiêu Dật ngốc nghếch!

Dựa vào đâu mà chưa hỏi phải trái trắng đen, đã gọi tất cả người phòng “Nhã Trúc Quán” đến mắng mỏ? Dựa vào đâu mà chưa điều tra kỹ càng, đã giúp cái ông chú dung tục kia???

Nặc Nặc rất uất ức. Thực ra cô luôn tin tưởng Tiêu Đại boss, cảm thấy anh là người rất quả đoán, nhanh nhẹn, nói theo kiểu bà Hứa là “người làm việc lớn”. Nên đối với chuyện chuyển tổ, Nặc Nặc tuy luôn bất mãn, không nỡ rời bỏ “Kỳ Lân Sát” con trai cưng của mình cho người khác nuôi, nhưng cũng chưa bao giờ nghi ngờ quyết định của Tiêu Dật.

Có lẽ, Tiêu tổng cảm thấy ông chú dung tục kia thật sự là tài hoa, mong mình đến học hỏi…

Có lẽ, Tiêu tổng cảm thấy công ty chỉ có mình là nữ nhân viên kế hoạch, sau này rất nhiều game cho phái nữ mình đều phải tham gia, mong mình bây giờ bắt đầu tìm hiểu dần dần…

Có lẽ, Tiêu tổng cho rằng kịch bản “Kỳ Lân Sát” không có gì to tát lắm, muốn mình nhanh chóng đầu tư vào hạng mục tiếp theo – Nhưng… nhưng… không phải!!! Tất cả đều không phải!!!

Ông chú dung tục đúng là loại thối tha, tổ “Kỳ Lân Sát” cũng vì chuyện thay đổi người viết kịch bản mà bận đến bốn chân hướng lên trời rồi. Cô chỉ lợi dụng thời gian thừa để sửa kịch bản “Kỳ Lân Sát”, sao lại sai? Cô làm cũng là vì công ty thôi mà. Để cho game tinh tế hoàn mỹ hơn thôi!

Nặc Nặc càng nghĩ càng tức, về nhà tìm đại một lý do, bảo công ty cho nghỉ, rồi đóng cửa nằm trong phòng ngủ mở máy tính lên game đánh boss. Nặc Nặc thường ngày khi rảnh rỗi cũng lên mạng chém quái vật để giết thời gian. Nhưng hôm nay rõ ràng là muốn tìm một cái thùng rác để xả stress, chỉ muốn mỗi một đao chém quái vật đều chém tất lên người Tiêu Dật.

Kết quả, Nặc Nặc đã bị boss hành hạ một cách hoành tráng. >_<

Thực ra, chuyện đó cũng là bình thường. Nặc Nặc chỉ là một tiểu kiếm hiệp cấp sáu mươi, trang bị đều toàn màu trắng dám đơn độc xông vào “Tuyết Ngọc Hồ” mà không cần đội nhóm, không có bố mẹ ông bà che chở, như vậy là thuộc dạng tráng sĩ không sợ chết, một đi đầu không quay lại. Thêm nữa, Nặc Nặc lại còn đi đánh boss, nên cuối cùng rơi vào thảm cảnh bị giết ngay tức khắc, đúng là… không đáng cho người khác thương hại.

Nặc Nặc bĩu môi ôm mặt, nhìn mình nằm dài trên đất trong game, mắt đã trợn trắng, vẫn bị Đại boss và vô số tiểu quái vật hành quân trên thi thể cứng đờ của mình. Cuối cùng đã bình tĩnh lại, Nặc Nặc khẽ thở dài, “Đến các người cũng bắt nạt ta nữa…”

Chỉ cần dính đến boss, đều sẽ bị giết ngay tức khắc, đều chẳng tốt đẹp gì! (╰_╯)#

Trong game đắc tội Đại boss, có bị chết thì nhiều nhất là rớt kinh nghiệm, xui xẻo thì mất chút trang bị, nhưng nếu đắc tội Đại boss trong cuộc sống thực tế thì sao?

Nặc Nặc đã bình tĩnh trở lại, bắt đầu nghĩ ngợi nghiêm túc xem tương lai phải làm sao, trước mặt bao nhiêu người nói những lời quá quắt như thế, không chỉ làm mất mặt Tiêu Đại boss, mà còn chỉ trích công ty, dựa vào yếu tố sex để tấn công thị trường…

A a a a!!!

Nghĩ đến đó, Nặc Nặc thấy đau đầu, chắc không còn cách nào ở lại công ty Kiêu Dực được nữa?

Nặc Nặc càng nghĩ càng bực bội, càng nghĩ càng băn khoăn, cuối cùng đã bò lên bàn ngủ thiếp đi mất. -_-||| (cô bé này tốt ở chỗ đó, vô tâm vô tính.)

Đến khi tỉnh dậy thì trời đã tối, ngoài phòng khách văng vẳng tiếng cười nói của bà Hứa.

“Mẹ, ồn quá.” Nặc Nặc mang dép lê, vừa ngáp vừa ra ngoài. Mới ngáp được một nửa, thấy cảnh trong phòng khách Nặc Nặc nuốt luôn nửa cái ngáp còn lại vào bụng. Tình huống gì đây? Tại sao Tiêu Đại boss lại đang ngồi trên ghế salon nhà mình, ung dung uống trà ăn trái cây, còn mẹ thì ngồi bên cạnh cười nói hỉ hả?

Có phải cô… vẫn chưa tỉnh ngủ?

Nặc Nặc bất giác dụi dụi mắt, mở ra đã thấy mẹ chạy đến gõ vào đầu mình, “Con bé này thật là, Tiểu Trương đến đã lâu thế, thấy con ngủ say nên mẹ mới không gọi dậy. Còn bây giờ, tỉnh rồi thì vào ăn mặc đàng hoàng rồi ra, xem này…”

Bà Hứa tức tối chỉ Nặc Nặc hét lên, Nặc Nặc chỉ cúi đầu nhìn.

Bởi vì lúc này đã là mùa hè… nên Nặc Nặc vừa về nhà, tắm rửa xong thay luôn áo ngủ đi lại trong nhà, bây giờ cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ hình gấu trúc không tay, vô cùng bất lịch sự, mà lại… Điều khiến Nặc Nặc muốn đập đầu vào tường nhất là… cô không mặc áo lót!!! >_<

Lại thêm mắt kèm nhèm vì mới ngủ dậy, (rất có khả năng trong mắt vẫn còn tàn tích) đầu rối bù như tổ quạ, Nặc Nặc nhìn trời nấc nghẹn, không tài nào tưởng tượng được mình rốt cuộc thê thảm đến mức nào, để lại bóng đen ám ảnh đến cỡ nào trong tim Tiêu Đại boss.

Mẹ ơi, xin mẹ nói cho con biết đây vẫn là giấc mơ đi!

Không khí có vẻ ngượng ngập, Nặc Nặc đầu tổ quạ không lui cũng chẳng tiến, đành đứng đờ ra đó nước mắt đầm đìa, bà Hứa cũng ngại ngùng mỉm cười với Tiêu Dật, thông minh chuyển chủ đề khác, “Tiểu Trương cháu cũng thật là… Đến chơi thôi, cũng đâu phải lần đầu gặp mặt, mua nhiều quà thế để làm gì?”

Nặc Nặc hơi nhướn mắt lên. Bên cạnh Tiêu Đại boss chất đống một núi quà. Nghe thế, Tiêu Dật đứng lên, lắc đầu, “Quà thì cháu vẫn nên mua, dù sao tối nay cũng là lần đầu ăn cơm với bố mẹ Nặc Nặc, ngoài ra hôm nay cũng xem như cháu chính thức làm quen với hai bác.”

Nghe câu đó, Nặc Nặc há hốc mồm, câu này nghe quái lạ thế nào ấy, càng nghe càng giống… con rể lần đầu đến thăm bố mẹ vợ tương lai? Nặc Nặc đang gặm nhấm suy nghĩ đó thì nghe bà Hứa hí hửng cười, “Ôi dào, Tiểu Trương, cháu thật…”

“Bác gái.” Bà Hứa chưa nói xong, Tiêu Dật đã nghiêm túc lắc đầu cắt ngang, dừng lại một lúc rồi nói, “Cháu là Tiêu Dật, sếp công ty Nặc Nặc, hôm nay đến làm phiền bác rồi.”

Bà Hứa mắt chữ A miệng chữ O, cằm như muốn rơi xuống đất, xúc động kéo con gái hỏi, “Nặc Nặc, đây… đây là Dứa của công ty con???” =_=

Nặc Nặc mồ hôi ròng ròng mẹ à, câu nói tiếu lâm của mẹ chả buồn cười tí nào.

Đợi khi Nặc Nặc ăn mặc chỉnh tề, pha một ấm trà cho Tiêu Đại boss rồi, bà Hứa lôi cô vào nhà bếp.

Bà Hứa nhìn ra phòng khách, xác định khoảng cách đủ xa để Dứa không nghe thấy mới thì thào, “Nặc Nặc, người ấy không phải tiểu văn thư mà bố con giới thiệu à? Sao lại biến thành Dứa của công ty con rồi?”

Khóe môi Nặc Nặc giật giật lần thứ một trăm lẻ một lên tiếng nhắc nhở bà Hứa, “Anh ấy không phải Dứa, mà là Tiêu Dật, Tiêu Dật, Tiêu Dật!”

Bà Hứa gật đầu như hiểu như không, vừa nấu ăn vừa lẩm nhẩm, “Gọt dứa thì gọt dứa (chữ Tiêu và chữ “gọt” phát âm giống nhau) chứ, chẳng trách đi xe tốt thế, lúc đầu mẹ nghe mẹ Lý trong khu nói chiếc xe đó những mấy chục vạn, đang lo tiểu văn thư tham ô. Có điều, sao con lại túm được sếp con thế?”

“…” Nặc Nặc ủ rũ vì câu “túm được” của mẹ, đừng nói khó nghe thế chứ, cô chỉ… Nặc Nặc nghĩ ngợi rồi vẫn nghiến răng trả lời, “Mẹ, thực ra anh ấy chính là đối tượng xem mắt đầu tiên của con.”

?_?

+_+

$_$

Trên đây là sự thay đổi nét mặt của bà Hứa trong vòng một phút. Từ “Cái gì? Sao lại thế?” đến “Con bé chết tiệt, đi xem mắt sếp mà về nhà cũng chẳng báo cho bố mẹ biết”, cho đến cuối cùng “Tuyệt quá, con gái tìm được sếp tổng của công ty to, con gái sắp thành phượng rồi!!!”

Không ai hiểu mẹ bằng con, Nặc Nặc thấy mẹ như thế là biết ngay bà đang chìm vào cảnh giới nào. Giờ đây tâm hồn bà chu du ngàn dặm rồi. Đang nghĩ xem phải chuồn đi bằng cách nào thì ông Hứa về đến nhà. Thì ra, ông Hứa vừa nhận được điện thoại của vợ đại nhân, biết con gái hôm nay chính thức đưa con rể tương lai về dùng cơm thì hối hả về nhà sớm hơn.

Trước đó, ông Hứa vì đi công tác suốt nên không có cơ hội gặp mặt “Tiểu Trương”, vì Tiêu Dật lấy thân phận tiểu văn thư đến đưa đón Nặc Nặc hàng ngày nên cũng chưa bị lộ tẩy. Nhưng ông Hứa nghe bà Hứa trò chuyện bảo “Tiểu Trương” yêu thương con gái mình rất ân cần chu đáo, toàn là ưu điểm, nên trong lòng sung sướng nở cả hoa. Ừ…. Con rể mình chọn quá tốt. Không chỉ có công việc ổn định, là trợ thủ đắc lực của lãnh đạo, mà cũng rất hiểu biết. Đúng lúc ông Hứa gần như đã đoan chắc Tiểu Trương chính là con rể nhà mình, thì sấm dội giữa trời quang, phu nhân gọi điện đến, “Tiểu Trương” này không phải “Tiểu Trương” kia.

Nghe thế, trên đường về nhà ông Hứa rất tức giận, con gái còn bé như thế, người yêu tự tìm làm sao tốt bằng người bố mẹ chọn cho bằng cặp mắt tinh nhanh như Tôn Ngộ Không được? Nhưng ông về nhà, trò chuyện một lúc với Tiêu Dật, thêm biết thân phận của anh, liên tưởng đến những chuyện công ty mà con gái hay kể, hiểu rõ Tiêu Dật là một chàng trai giỏi giang, nên lập tức đá văng Tiểu Trương ra ngoài chín tầng mây, vô cùng hài lòng với Tiêu Đại boss.

Bữa cơm gặp gỡ rất vui vẻ hòa hợp. Tiêu Đại boss mở lời vàng ngọc tán tụng tài nghệ nấu ăn của bà Hứa, lại khen ngợi bức tranh thủy mặc xấu xí của ông Hứa là rất có thần, khiến hai ông bà cười sung sướng đến nỗi không khép miệng lại được.

Nhưng trong không khí vui vẻ tốt đẹp như thế, Nặc Nặc cứ cảm thấy bữa cơm ấy thật kỳ dị… Mà càng kỳ dị hơn là… chỉ có mình cô thấy thế. >_<

Trên bàn ăn, ông bà Hứa cứ hỏi han tình hình cá nhân của Tiêu Đại boss, từ nghề nghiệp, cha mẹ, hoàn cảnh gia đình, đến tình hình kinh doanh của công ty Kiêu Dực, cứ như cô đưa bạn trai về nhà gặp bố mẹ vậy.

Hơn nữa bố mẹ cô hỏi gì, Tiêu Đại boss đều trả lời trôi chảy, có vẻ hoàn toàn không quan tâm đến chuyện gì khác. Nặc Nặc vừa gảy cơm vừa nhớ ra, hình như mình và Tiêu Đại boss vẫn còn cãi nhau, anh bỗng đến nhà thế này, lại còn mua quà… không có mục đích gì, liệu có phải là… đến đuổi việc mình?

Nặc Nặc đang chìm đắm trong thế giới nhỏ của mình, nên không nghe Tiêu Dật nói sau khi đã dùng cơm xong, “Cuối năm nay bố mẹ cháu sẽ chuyển chỗ ở mới, khi đó mời hai bác đến dùng cơm ạ.”

Ai cũng nghe ra ẩn ý của câu này chính là: Cha mẹ hai bên gặp nhau, sau đó chọn ngày lành tháng tốt cho hai đứa. Ông bà Hứa nghe thế thì nhìn nhau một cái rất ăn ý, rồi vội vàng gật đầu đồng ý. Nặc Nặc đang suy nghĩ lung tung vẫn đang gảy cơm, hoàn toàn không biết ba người kia tại sao kích động đột ngột như thế.

Nặc Nặc đáng thương đã bị bố mẹ mình bán đứng như thế đấy.

Đến tám giờ tối, Tiêu Đại boss chủ động cáo từ.

Nặc Nặc bị đẩy đi tiễn anh, tưởng sẽ thoát khỏi Đại boss nhanh chóng. Kết quả vừa đến gần xe, Tiêu Đại boss lại đột ngột ngẩng lên nhìn trời, cười cười, “Nặc Nặc, hôm nay trăng thanh gió mát, chúng ta đi dạo được không?” =_=

Nặc Nặc: Tiêu Đại boss, anh bắt đầu dâng tràn cảm hứng từ khi nào thế, lại còn có nhã hứng thưởng nguyệt cơ đấy… Hôm nay anh có phải là bị… trúng gió không?

Tiêu Dật không nói năng gì, kéo tay Nặc Nặc, cô nhạy cảm nhảy ra xa, căng thẳng nuốt nước bọt, “Tiêu… Tiêu… Anh có gì thì cứ nói, không cần vòng vo tam quốc.”

Tiêu Dật nhướn mày, ngũ quan vốn rất đẹp dưới ánh trăng càng toát lên thần thái sinh động, khóe môi nở nụ cười. Thỏ trắng đã hiểu rồi sao?

Tiêu Dật đang định mở miệng thì đã nghe Nặc Nặc nhíu mày vẻ tội nghiệp: “Thực ra… hôm nay anh đến nhà tôi là tôi biết rồi, anh muốn… tôi chủ động xin nghỉ việc đúng không?”

Lúc ăn cơm, Nặc Nặc đã suy nghĩ rất nghiêm túc, Tiêu Đại boss bị mình mắng ngay trước mặt mọi người, còn đến nhà chơi, sự thật chỉ là: Vì mình đụng chạm đến anh, Tiêu Đại boss muốn đuổi việc mình chứ gì? Nhưng hợp đồng thử việc của mình chưa hết hạn, lúc này mà đột ngột đuổi mình, ồ… theo quy định thì phải bồi thường. Tiêu Đại boss chắc muốn tiết kiệm tiền bồi thường nên mới đến nhà mình dùng tình cảm để thuyết phục mình?

Nặc Nặc thở dài, chuyện này cô đã thấy quen rồi, trước kia làm việc ở một công ty nhỏ, các sếp thường vì muốn tiết kiệm chút tiền, mà rất biết cách sử dụng mồm miệng, có điều vì chút tiền bồi thường mà đích thân đến nhà thăm viếng như Tiêu Đại boss, thì Nặc Nặc vẫn thấy lần đầu.

Nói xong, mặt Tiêu Đại boss sa sầm!

Thỏ trắng rất thông minh, linh hoạt, nhanh nhạy bẩm sinh. Mạc Tử Uyên cũng từng nói, rất nhiều việc với người mới có lẽ sẽ mất ba bốn lần bồi dưỡng cũng chưa chắc hiểu được, nhưng Nặc Nặc học rất nhanh, mà học một còn biết ba, thường xuyên tự tìm những vấn đề có liên quan để học hỏi thêm. Đó là nguyên nhân Mạc Tử Uyên rất ủng hộ Nặc Nặc.

Mặt khác, điều khiến Tiêu Dật rung động nhất, chính là sự lanh lợi của Nặc Nặc.

Thông thường có nhiều việc bạn mới nghĩ đến, cô ấy đã giúp bạn làm xong. Giống như lúc bạn muốn ngủ thì gối đã kê ngay sau đầu, cũng giống như khi bạn buồn ngủ thì cà phê đã được đưa đến tận tay. Cũng chính sự thông minh hiểu biết ấy đã khiến Tiêu Dật động lòng.

Nhưng ở mặt khác, tư duy trí tuệ của Nặc Nặc, Tiêu Dật thực sự không dám khen ngợi.

Ăn cơm, hò hẹn, chăm sóc, đặc biệt lại thêm hàng ngày đưa đón khi bị thương, hôm nay gặp mặt cha mẹ cô, bao hành động rõ ràng đến thế, mà tại sao đầu óc Hứa Nặc lại lắp ghép lại thành… đuổi việc?

Tiêu Dật hít thở sâu, nhắm mắt nói, “Nặc Nặc.”

“Có!”

“Em đùa tôi à?”

Nghe thế, Nặc Nặc ngớ người, Tiêu Đại boss nói thế… là có ý gì? Bấm vào lòng bàn tay mình, Nặc Nặc nghiến răng, “Chẳng phải tôi đã cự lại anh trước mặt mọi người hay sao? Tôi nghĩ, lý do đó có thể khiến anh đuổi việc tôi.”

Tiêu Dật chớp mắt, đôi mắt lấp lánh, “Nên em lo lắng?”

Nặc Nặc gật đầu, “Hơn nữa, anh đột ngột đến nhà, cũng chẳng nói là việc gì, còn mua bao nhiêu là quà… Trước đó mẹ tôi giữ anh lại ăn cơm anh không chịu, hôm nay thì lại…”

“Vì hôm nay xem như là gặp mặt chính thức.” Nặc Nặc chưa nói xong, Tiêu Dật đã cắt ngang.

“Hả?” Nặc Nặc mở to mắt, “Là sao?”

Tiêu Dật cười cười, ánh mắt dịu dàng, cúi xuống nhìn, “Trước kia không ở lại dùng cơm là vì không muốn ở lại với thân phận Tiểu Trương, nhưng tối nay…”, Tiêu Dật trầm ngâm rồi mới nói, “Tối nay giống như chính thức ký hợp đồng, định rõ quan hệ.”

“Vậy anh không giận tôi lúc trước mắng anh?”

Mắt Tiêu Dật lóe sáng, “Giận chứ. Lúc đó chỉ muốn tóm em về lại ngay lập tức!”

Thực ra chuyện lúc đó không thể trách Tiêu Dật được. Là người phụ trách toàn công ty, anh có suy nghĩ và nỗi niềm riêng của mình. Nặc Nặc là thiên tài, Lan Tuấn Ngạn cũng có ích. Lan Tuấn Ngạn là người sáng chế game thiếu nữ khá sớm của đại lục, nắm bắt phương hướng thị trường và sở thích của game thủ khá tốt, nhưng vấn đề lớn nhất của anh ta là chỗ hay đố kỵ với người tài. Nên lúc đầu Tiêu Dật bỏ số tiền lớn mời anh ta về công ty, rất nhiều người không hiểu rõ. Nhưng suy nghĩ thật sự của Tiêu Dật là: Rút cạn tinh hoa, bỏ cặn bã đi.

Nói đơn giản là: để người thích hợp làm game thiếu nữ học được những điều có ích từ Lan Tuấn Ngạn, sau đó “đá” ông chú dung tục đó đi. Mà chọn lựa thích hợp nhất Tiêu Dật và Mạc Tử Uyên chọn đi chọn lại, vẫn là Nặc Nặc.

Thế là điều tổ, khuyên giải. Nặc Nặc là nữ sáng chế duy nhất trong công ty, hướng làm việc sau này chắc chắn sẽ tập trung nhiều hơn vào game thiếu nữ, nên Tiêu Dật đã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng vẫn bảo Nặc Nặc từ bỏ hạng mục “Kỳ Lân Sát”. Đây là chọn lựa bất đắc dĩ, nhưng cũng là tốt nhất.

Vì người sáng chế phải hiểu rõ rằng khi kiêm nhiệm hai hạng mục hoàn toàn khác hẳn nhau về phong cách và thể loại, thì hiệu quả công việc sẽ không tốt như bình thường được. Lúc đầu khi Tiêu Dật nói với Nặc Nặc, thỏ trắng đã đồng ý rất ngoan ngoãn, nhưng sau lưng lại lén lút làm chuyện đó.

Lúc ấy Tiêu Dật không thể không nổi giận, nên mới có chuyện sau đó, nhưng việc khiến Tiêu Dật không ngờ đến là, thỏ khi cuống lên cũng biết cắn người…

Tiêu Dật bừng tỉnh khỏi ký ức, nói với vẻ thỏa hiệp, “Bây giờ hết rồi.”

Nặc Nặc nhìn chăm chú vào gương mặt đẹp trai của Tiêu Đại boss mỗi lúc một gần, không biết vì sao Tiêu Dật lại tiến sát lại gần mình như thế, chỉ nghe nhịp tim đập mỗi lúc một nhanh, cô ngô nghê lắc đầu, “Tôi vẫn… không hiểu lắm.”

“Ừm, anh sẽ làm cho em hiểu.” Nói xong, Tiêu Dật xiết chặt tay, ôm thỏ trắng vào lòng, rồi cúi xuống, ép môi mình lên môi cô.

Ùng!!!

Nặc Nặc nghe thấy tim mình vang lên một âm thanh, như thể đại não ngừng hoạt động, cúp điện!

Tia chớp lóe lên, Nặc Nặc chỉ thấy môi mình nóng lên, rất ấm rất mềm, trái tim bị cảm giác ấy bao bọc, rất yên tâm, rất… thích thú. Nặc Nặc nhắm mắt lại tận hưởng.

Cô đã có được, một nụ hôn!

Một nụ hôn của Tiêu Đại boss.

Nụ hôn nhẹ nhàng ấy không kéo dài lâu, khi Tiêu Dật buông Nặc Nặc ra, cô đang lơ lửng như bay thì nghe thấy một âm thanh vang lên trên đầu:

“Nặc Nặc, anh thích em.”

Khoảnh khắc ấy, Nặc Nặc cảm thấy mình như đang đi trên mây.

Tháng Sáu đầu hạ, nóng nực khiến người ta không thở nổi.

Nhân viên công ty sáng chế Kiêu Dực không chịu nổi không khí bức bối trong nhà ăn, lần lượt lấy cơm rồi chuồn vào văn phòng, vừa ngồi máy lạnh vừa ăn cơm trò chuyện. Những đoạn đối thoại như thế này đã xảy ra:

“Chán quá, hôm nay lại là thịt, mỡ nhiều quá, sao ăn nổi đây?”

“Không ăn được, tôi muốn ăn salad thịt thỏ!”

“Ôi cánh gà của tôi…”

Cùng lúc đó, Nặc Nặc cũng mở hộp cơm của mình ra với vẻ mặt cực kỳ chờ mong, rồi lần nữa, nụ cười vụt tắt. Trong tích tắc, bỗng nghe thấy phòng Kế hoạch tầng mười bảy vang lên tiếng thỏ Hà Đông gầm rú, “Trời ơi là trời, tại sao hôm nay lại là ‘tôm pha lê’, ‘đầu sư tử kho’, tôi không muốn ăn chân giò heo hầm, không muốn nhìn thấy mắt gà!!!”

“…”

Đúng là khiêu khích! Là âm mưu! Là nham hiểm!

Có điều, không trách Nặc Nặc được, nguyên nhân vẫn phải nhắc đến từ sau nụ hôn ấy…

Đêm ấy sau khi Tiêu Đại boss tỏ tình và ôm hôn Nặc Nặc rồi lái xe về nhà, Nặc Nặc tuy cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng cũng là trong dự đoán cả, hơi bất ngờ một tí, lại thêm… Mặt đỏ bừng tim đập loạn, nhưng Nặc Nặc vẫn an ủi mình.

Không sao, không sao, chỉ là thịt chạm thịt thôi mà. Khi ấy trời khá tối, không có ai nhìn thấy, còn về Tiêu Đại boss nói thích mình gì đó, khụ khụ, cứ thuận theo tự nhiên thôi. Đêm ấy Nặc Nặc lăn lộn trên giường một lúc, cuối cùng đã chảy nước miếng mơ giấc mộng lành.

Hôm sau thỏ trắng vẫn đi làm, đồng nghiệp cũng hiểu ý mà không nhắc đến chuyện Nặc Nặc sập cửa bỏ đi hôm qua, Tiêu lão đại đã không có ý kiến thì mọi người còn nói gì được? Ông chú dung tục dường như cũng biết điều, hiểu Tiêu Đại boss và Nặc Nặc có mối quan hệ bất thường nên cả buổi sáng cũng không đến gây phiền phức cho cô nữa.

Cho đến buổi trưa Nặc Nặc đi lấy cơm cho Tiêu Dật, đưa cơm đến văn phòng, mới phát hiện ra có gì đó lạ lùng: Trong phòng người ấy, âm u hoang vắng, chỉ có một chút ánh sáng lọt vào phòng qua khe hở của rèm cửa sổ, hoàn toàn không có bóng ai cả.

Em Lâm thấy thế bèn giải thích, “Tiêu tổng tối qua về công ty tăng ca, xử lý xong một số tài liệu gấp, tám giờ sáng nay lên máy bay đi công tác ở thủ đô rồi, khoảng nửa tháng thì về.”

Nặc Nặc: ╭(╯^╰)╮

Thế hóa ra, đêm qua Tiêu Dật phóng xe đi, không về nhà mà về văn phòng?

Thế hóa ra, Tiêu Đại boss vội xử lý gấp việc đêm qua, là vì sợ hôm nay nhìn thấy mình?

Thế hóa ra, Tiêu Đại boss xấu hổ???

Nặc Nặc cười đến đứt ruột vì suy luận của mình, cuối cùng ôm cặp lồng cơm hỏi thêm một câu, “Vậy cơm trong nửa tháng này của Tiêu tổng phải làm sao đây?”

Sự thực là Nặc Nặc chỉ đang diễn tả một cách khéo léo rằng, nếu Tiêu Đại boss nửa tháng này không ở đây, có phải tôi cũng nghỉ nửa tháng không cần đi lấy cơm? Tiếc là, em Lâm trước nay thông minh lanh lợi đã nghĩ chệch đi, báo cáo với boss như sau, “Tiêu tổng, Nặc Nặc hình như rất thích cơm của anh.”

Đầu dây bên kia Tiêu Dật trầm ngâm một lúc rồi nói, “Trong nửa tháng, nhà bếp vẫn tiếp tục làm cơm.”

Em Lâm hiểu ý, đáp rất mạnh mẽ kiên quyết, “Vâng!”

Ý là, Tiêu tổng anh cứ yên tâm đi công tác, chuyện công ty tôi sẽ giúp anh làm hết. Em Lâm ra tay, một người bằng ba, khi đã làm việc thì quả nhiên rất thỏa đáng…

Đầu tiên, để xoa dịu Nặc Nặc, để cô khỏi kinh ngạc, em Lâm chỉ nói Tiêu Đại boss trước kia đi công tác thì nhà bếp vẫn làm việc bình thường. Nên thông thường ai lấy cơm cho Tiêu tổng thì trong thời gian anh đi công tác, người đó sẽ tận hưởng đãi ngộ đặc biệt của anh. Nặc Nặc tưởng thật, ngốc nghếch ôm hộp cơm của mình đi lấy cơm đều đặn mỗi ngày.

Mặt khác, các dì các cô nhà bếp cũng không phải ăn chay, đến công ty mấy năm rồi, Tiêu tổng đi công tác vẫn phải tiếp tục nổi lửa là chuyện thường ngày ở huyện, chỉ cần kéo em Lâm thông tin nhanh nhạy ra hỏi thăm là biết.

Em Lâm nghe thế, cố ra vẻ thần bí, “Dì Trương, dì cũng biết đấy, bọn cháu làm việc hành chính, cái nào nên nói hay không nên nói đều rất quan trọng. Hễ bất cẩn là công việc bị đe dọa ngay. Gặp được sếp tốt như Tiêu tổng, một công ty tốt thế này đúng là không dễ tí nào.”

Dì Trương gật đầu rối rít, “Đúng thế, đúng thế, em Lâm, dì cũng không làm khó cháu nữa, cháu nhắc khéo cho dì hai câu, hê hê, chẳng phải cháu muốn ăn bánh thịt hay sao? Ngày mai dì đích thân gói cho mà ăn!”

Em Lâm nghe thế, hai mắt híp lại thành đường chỉ, hài lòng đáp, “Dì Trương à, cháu nói thật nhé, cô nàng Nặc Nặc này không đơn giản đâu. Đã không là hành chính cũng chẳng phải trợ lý, mà Tiêu tổng cứ thích bảo cô ấy lấy cơm pha cà phê cho, dì nghĩ sao? Hê hê! Nói trắng ra là ngày nào cũng muốn nhìn cô ấy nhiều hơn một tí thôi!”

Ngừng một lúc, em Lâm mới thì thào vào tai dì Trương, “Cháu đoán ấy mà, không chừng cháu và dì sắp phải lấy cơm và pha cà phê cho Nặc Nặc đó!”

Dì Trương vỡ lẽ, thế là từ hôm ấy, cơm nhà bếp bỗng có sự thay đổi cực lớn.

Để lấy lòng bà chủ tương lai, dì Trương hỏi thăm lòng vòng rất nhiều người để biết Nặc Nặc thích ăn gì. Tiếc là Nặc Nặc là cô bé ngoan, chưa bao giờ kén cá chọn canh, bình thường ăn cơm với mọi người chẳng ai đoán được cô nàng thích gì, không thích gì. Tóm lại có thể nói Nặc Nặc chính là một con thỏ ăn tạp.

Không đi được đường đó, dì Trương đành làm theo quy tắc cũ: thịnh soạn không chay. Trẻ con bây giờ đều thích ăn thịt. Cơm ở nhà ăn cũng khá ngon rồi, mà nhân viên cứ than vãn chẳng thấy thịt đâu. Nên dì Trương vật vã một lúc, dứt khoát xắn tay áo lên chế biến thức ăn cho Nặc Nặc, cho đến khi thỏ trắng hai mắt đỏ ngầu muốn phát điên lên mà vẫn không dừng tay.

Lúc đầu Nặc Nặc vẫn không để tâm, hồ hởi về nhà nói với mẹ rằng Tiêu Đại boss đúng là Đại boss, thức ăn ngon đến nỗi chẳng thấy rau đâu cả. Một ngày cũng thế, hai ngày cũng thế, đến ngày thứ ba, thứ tư… Nặc Nặc mở hộp cơm yêu quý của mình ra, muốn nôn ọe.

Hơn nữa, điều khiến Nặc Nặc không thể hiểu nổi, đó là thường ngày lấy cơm cho Tiêu Dật anh ta lười kinh khủng, cô cứ phải bày từng món ra, mời mọc đủ trò mới chịu dừng tay ăn cơm, nên Nặc Nặc đã ít nhiều nhìn thấy thức ăn của Tiêu Đại boss. Hình như, có lẽ, chắc là… những món cô ăn gần đây, còn ngon hơn gấp ba bốn lần khi Tiêu Đại boss ăn chăng?

Sau khi trong đầu xuất hiện ý nghĩ đó, Nặc Nặc đột ngột có cảm giác tội lỗi như thể mình tham ô hối lộ vậy.

Liệu có thể… dì Trương xem mình là tình nhân của Tiêu Dật, muốn nhân cơ hội anh không có ở đây mà “hiếu kính” với mình, sau này được dễ thở hơn trong công ty? Nặc Nặc tuy là tiểu thị dân, nhưng vẫn hiểu được chuyện ấy, khi đã nghi ngờ như vậy, ngày hôm sau khéo léo nhắc dì Trương cho mình ăn món thanh đạm hơn một chút.

Dì Trương ngẫm nghĩ. Trưa hôm sau, hộp cơm có thêm món tôm Long Tỉnh.

Nặc Nặc thấy thế lại khéo léo bày tỏ thực ra cô muốn ăn món rau nào mới mẻ. Thế là trưa hôm sau nữa, trong hộp cơm có thêm gà xắt hạt lựu xào dưa, gà xào thập cẩm, chân gà.

Nặc Nặc đau buồn, không khéo léo nữa mà nói huỵch toẹt ra là không muốn ăn thịt. Thế là trưa hôm sau, trong hộp cơm có thêm món trứng xào cà chua.

Nặc Nặc muốn đập đầu vào tường quá, để tránh xảy ra nhầm lẫn nên đã dõng dạc nói rõ: Muốn ăn các món chay và các loại rau như bắp cải, dưa gang…

Bài toán lần này khiến dì Trương khó xử muốn chết, vừa muốn phu nhân tương lai ăn ngon vừa muốn cô hài lòng, dì Trương đã trưng cầu ý kiến em Lâm bằng hai hôm chân giò heo hầm. Hôm sau, Nặc Nặc thấy trong hộp cơm của mình cuối cùng đã có món bắp cải trộn dầu giấm, vui mừng đến nỗi nước mắt dâng tràn. Khi húp canh, đang yên đang lành trong món canh dưa gang bỗng xuất hiện một phần bóng cá tròn vo.

Mẹ ơi…

Nặc Nặc nhìn bóng cá tròn vo, thịt đầy ứ trong món canh nóng hổi, bỗng vỡ lẽ, thấy đây không phải bóng cá, mà là dáng người của cô sau một tuần ăn toàn thịt.

Tròn vo, mập mạp, không bao lâu nữa mình cũng giống thế, lăn chứ không đi nổi.

Bây giờ Nặc Nặc chỉ mong ngóng Tiêu Đại boss sớm quay về. Vì cô muốn bảo cho anh biết, thỏ trắng ăn cỏ mà. Ba chữ “Thỏ ăn thịt” nghĩ mà thấy gớm ghiếc.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+