Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Bức họa chết người – Chương 17 – Phần 02 ( Hết ) 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Bà ta đứng lên bắt đầu đi quanh phòng.
– Tôi để nó ở đâu? Tôi ở đâu đây? Bây giờ tôi quên việc tôi đang trở nên già.
Tuppence một lần nữa la hét.” Cứu!” nhưng bờ kênh còn vắng vẻ. Bà Lancaster còn đi quanh phòng.
Tôi nghĩ – tôi nghĩ chắc chắn – tất nhiên rồi, trong bị kim đan áo của tôi.
Tuppence quay lại khỏi cửa sổ. Bà Lancaster đang tiến về phía cô.
– Mi thật là một mụ đàn bà điên khùng. Lại cần cái cách này.
Bàn tay bà bắn ra và chụp lấy vai Tuppence. Bàn tay phải của bà đến phía sau lưng cô. Trong tay mụ ta một lưỡi dao găm dài mỏng. Tuppence vùng vẫy. Cô nghĩ: “ Mình có thể dừng mụ ta dễ dàng. Dễ thôi. Mụ là một bà già. Yếu đuối. Mụ không thể –
Thình lình trong cơn lạnh nỗi sợ hãi trào dâng cô nghĩ: “ Nhưng Ta cũng là một bà già nữa. Ta không mạnh như ta nghĩ. Ta không mạnh như mụ. Bàn tay, sự ôm chặt, ngón tay mụ. Ta giả sử bởi vì mụ điên và người điên, ta luôn luôn nghe, là mạnh.”
Lưỡi đao lấp lánh đang đến gần cô. Tuppence hét lên. Dưới xa cô nghe những tiếng la hét và những cú đấm. Bấy giờ có những cú đấm trên cánh cửa như có một người nào đó đang cố gắng dùng sức mạnh xô những cánh cửa sổ và cửa lớn.’ Nhưng họ không bao giờ xuyên qua được, Tuppence nghĩ.’ Họ sẽ không bao giờ đi qua được cánh cửa dày nặng trịch ở đây. Không trừ phi họ biết rõ máy móc.
Cô vung vẫy dữ dội. Cô vẫn còn tìm cách giữ bà Lancaster. Nhưng người kia là một người đàn bà to lớn mạnh khoẻ. Khuôn mặt bà vẫn còn giữ nụ cười nhưng nó không còn cái vẻ khả ái. Bây giờ nó có cái vẻ của một người đang tự mình lấy làm vui.
– Kate kẻ sát nhân, Tuppence nói.
– Mày biết tên của tao à. Nhưng bây giờ tao nhấn chìm cái tên đó rồi. Ta trở thành một kẻ giết người của chúa. Đó là ý muốn của chúa mà tao phải giết mày. Để cho mọi điều yên ổn. Mày đã hiểu điều đó chưa? Mày hiểu, sự việc ổn thôi.
Bây giờ Tuppence bị ép dựa vào bên hông của một cái ghế bành lớn. Với một cánh tay bà Lancaster nắm lấy cô tựa vào cái ghế, và áp lực tăng lên – không thể thối lui được nữa. Trong bàn tay phải cuả bà Lancaster mũi dao găm nhọn hoắt đến gần.
Tuppence nghĩ, ‘mình không được sợ hãi – mình không được sự hãi-’Nhưng theo sau điều đó là sự hiện diện của cái dao nhọn,’Nhưng ta phải làm gì đây?’ Sự vùng vẫy thì không có hiệu lực.
Rồi nỗi sợ hãi vẫn đến – cùng một nỗi sợ hãi sắc bén và lần đầu tiên đã biểu thị tại Sunny Ridge-
‘Có phải đứa trẻ tội nghiệp của cô không?’
Đó là lời cảnh báo đầu tiên – nhưng cô đã hiểu sai- cô đã không biết đó là một lời cảnh báo.
Mắt cô ngắm nhìn lưỡi thép đang đến gần nhưng khá xa lạ nó không phải là một thứ kim loại lấp lánh và sự hăm doạ của nó làm cô sợ hãi trong một tình thái tê liệt; khuôn mặt ở trên nó – đó là khuôn mặt đang mỉm cười hoà nhã của bà Lancaster – nụ cười hạnh phúc và thỏa mãn – một người đàn bà đang đuổi theo thử nghiệm đã tự chỉ định cho mình, với sự sáng suốt dịu dàng.
Mụ không có vẻ điên khùng, Tuppence nghĩ – điều đó quá khủng khiếp – tất nhiên mụ không điên, bởi vì theo suy nghĩ riêng thì mụ thánh thiện. Mụ là một người hoàn toàn bình thường, sáng suốt – đó là cái mụ ta nghĩ – ô Tommy, Tommy, em đã vướng vào chuyện gì thế này?
Sự chóng mặt và bóng tối tràn ngập con người cô. Những cơ bắp giãn ra -nơi nào đó có tiếng đập vỡ cửa kính lớn. Nó đẩy cô đi xa, vào trong bóng tối và vô thức.
– Tốt rồi – bà đang quay lại – uống cái này đi, Bà Beresfold.
Một cái li ấn vào môi cô – cô chống lại dữ dội – sữa tẩm thuốc độc – ai đó đã nói thế một lần – một cái gì đó về ‘sữa tẩm độc?’ Cô sẽ không uống sữa tẩm độc. ..Không, không phải sữa – một mùi vị hoàn toàn khác –
Cô nhẹ người, môi cô mở ra – cô nhấp một ngụm –
– Brandy, Tuppence nói, công nhận.
– Hoàn toàn đúng! Tiếp đi – ngụm nữa nhé –
Tuppence lại nhấp. Cô dựa lưng vào gối, nhìn những cái xung quanh. Đỉnh một cái thang phô ra qua cửa sổ. Trước cửa sổ có một đống gương vỡ trên nền nhà.
– Tôi nghe tiếng kính vỡ.
Cô đẩy li brandy ra và mắt cô dõi theo cánh tay và bàn tay đến khuôn mặt của người đàn ông đang cầm nó.
– El Greco, cô nói.
– Xin lỗi.
– Không hề gì.
Cô nhìn quanh phòng.
– Bà ấy ở đâu – bà Lancaster, tôi muốn nói?
– Bà ấy – đang nghỉ – trong phòng kế bên –
– Tôi hiểu. Nhưng cô không chắc những gì cô hiểu. Cô sẽ hiểu nhanh ngay sau đó. Còn bây giờ trong một lúc chỉ có một ý tưởng vụt đến –
– Sir Philip Starke. Cô nói giọng chậm rãi đầy hồ nghi. Đúng không?
– Vâng – tại sao cô nói El Greco?
– Đang chịu đựng.
– Tôi xin lỗi.
– Bức tranh – tại Toledo – hay tại Prado – tôi nghĩ thế cách đây đã lâu. Cô nghĩ về nó – làm một cuộc khám phá – Tối qua. Một cuộc họp bạn – tại nhà cha mục sư giáo xứ –
– Cô đang khá lên rồi, ông ta khuyến khích.
Dù sao, dường như rất tự nhiên, ngồi ở đây, trong căn phòng này với mảnh gương vỡ trên sàn nhà, nói chuyện với người đàn ông này – với khuôn mặt đau khổ –
– Tôi phạm một sai lầm – tại Sunny Ridge. Tôi nhầm lẫn tất cả về bà ta – tôi sợ hãi, rồi thì – một – làn sóng sợ hãi – nhưng tôi đánh giá sai – Tôi không sợ bà ta – tôi sợ cho cô – tôi nghĩ một cái gì đó sắp xảy đến với cô – Tôi muốn bảo vệ cô – che chở cho cô – tôi – cô nghi ngờ nhìn ông. Ông có hiểu không? hay vang âm điên khùng?
– Không ai hiểu hơn tôi – không ai trong thế giới này.
Tuppence giật mình nhìn ông – cau mày.
– Ai – bà ta là ai? Tôi muốn nói Lancaster – bà Yorke – cái tên đó không thật – chỉ lấy từ một cây hồng – bà là ai – bà ta ấy?
Philip Starke nói một cách khó nghe.
‘Nàng là ai? Nàng? Con người thật, con người có thật
Nàng là ai – với dấu ấn của Chúa trên lông mày?
– Bà từng đọc Peer Gynt chưa, bà Beresfold?
Ông đi tới cửa sổ. Ông đứng đó một lát, nhìn ra – rồi ông quay nhanh lại.
– Cô ấy là vợ tôi, Chúa giúp tôi.
– Vợ ông – nhưng bà ấy chết rồi – cái bảng trong bàn thờ –
– Bà ấy chết ở ngoại quốc – đó là câu chuyện tôi dựng lên – và tôi dựng một tấm bảng ghi nhớ cô ấy trong nhà thờ. Người ta không thích hỏi nhiều câu hỏi về một quả phụ bị để lại một mình. Tôi không tiếp tục sống ở đây.
– Một số người nói cô bỏ ông.
– Cái ấy tạo thành một câu chuyện có thể chấp nhận được.
– Ông mang cô đi xa khi ông khám phá ra – về những đứa trẻ –
– Vậy ông biết về những đứa trẻ?
– Cô ấy kể với tôi – Dường như – không thể tin được.
Hầu hết thời gian cô hoàn toàn bình thường – không ai đoán được. Nhưng cảnh sát bắt đầu nghi ngờ – Tôi phải ra tay hành động – tôi phải bảo vệ cô – che chở cho cô – cô hiểu chứ – cô có thể hiểu không – ít nhất?
– Vâng – Tuppence nói, tôi có thể hoàn toàn hiểu được.
– Cô ấy – một lần quá đáng yêu – giọng ông hơi ngắt đoạn. Cô hiểu bà ấy mà – ông chỉ bức tranh treo tường. ‘Waterlily’ – Cô là một cô gái hoang dã – luôn luôn như vậy. Mẹ cô là người cuối cùng của giòng họ Warrender – một gia đình cổ – lai cùng dòng – Helen Warrender – bỏ nhà trốn đi. Cô đi lại thân thiết với bọn vô lại – một bọn quen vào tù ra khám – con gái theo nghề diễn viên – cô ấy được huấn luyện như một vũ công – Waterlily là vở diễn nổi tiếng nhất của cô – rồi cô giao du với một nhóm tội phạm – vì kích động – tìm thấy sự thú vị ở đó – cô luôn luôn bất mãn –
Khi lấy tôi, cô đã chấm dứt tất cả cái đó rồi – cô cần được ổn định – để sống yên tĩnh – một đời sống gia đình – với con cái. Tôi giàu – tôi có thể cho cô tất cả các thứ cô cần. Nhưng chúng tôi không có con. Đó là một nỗi buồn lớn với hai chúng tôi. Cô lại bắt đầu có ám ảnh tội lỗi – Có lẽ cô luôn luôn hơi thiếu quân bình – tôi không biết – cái gì gây ra chuyện? Cô là –
Ông phác một cử chỉ tuyệt vọng.
– Tôi yêu cô ấy- tôi luôn luôn yêu cô – cho dù cô làm nghề gì – chuyện cô làm – tôi muốn cô được an toàn – giữ cho cô được an toàn – không bị giam – một người tù của cuộc sống, làm cho cô cảm thấy đau khổ. Và chúng tôi giữ cô được an toàn – trong nhiều năm.
– Chúng tôi?
– Nellie – Nellie Bligh trung thành của tôi. Nellie Bligh thân yêu. Cô ấy tuyệt vời – tổ chức và sắp xếp tốt. Nhà dành cho người già – rất sang trọng và tiện nghi. Không có cám dỗ – không trẻ con – giữ trẻ con xa cô – dường như để hành động – những ngôi nhà này ở những chỗ thật xa – Cumberland – North Wales – có thể không ai nhận ra cô – hay chúng tôi nghĩ thế. Đó là lời khuyên của ông Eccles – một luật sư rất thông minh – trách nhiệm của ông cao – nhưng tôi tin cậy vào ông.
– Tống tiền? Tuppence gợi ý.
– Tôi không bao giờ nghĩ đến một chuyện như vậy cả. Ông ta là một người bạn, một cố vấn –
– Ai vẽ chiếc thuyền trong bức tranh – chiếc thuyền nhỏ mang tên Waterlily?
– Tôi. Nó làm cô ấy vui lòng. Cô ấy nhớ lại chiến thắng của mình trên sân khấu. Nó là một trong những bức tranh của Boscowan. Cô ta yêu bức tranh ấy. Rồi, một ngày, cô viết một cái tên bằng mực đen lên chiếc cầu – cái tên của đứa con đã chết – Vì vậy tôi vẽ một chiếc thuyền để che nó đi và dán nhãn hiệu thuyền Waterlily –
Cánh cửa trong tường đung đưa – bà phù thủy thân thiện đi qua.
Bà nhìn Tuppence rồi từ Tuppence đến Sir Philip Starke.
– Ôn cả chứ? Bà nói như cách thật – ra – là – vậy.
– Vâng, Tuppence đáp. Việc đáng yêu về bà phù thủy thân thiện là sẽ không có bất cứ sự lộn xộn nào nữa, cô hiểu thế.
– Chồng cô ở bên dưới, đang đợi trong xe. Tôi nói tôi sẽ mang cô xuống cho ông – nếu đó là cách cô cần?
– Đó là cách tôi cần, Tuppence đáp.
– Tôi nghĩ cô sẽ cần mà. Bà nhìn về cánh cửa lớn dẫn vào phòng ngủ. Có phải bà – trong đó?
– Vâng. Philip Starke đáp.
Bà Perry đi vào phòng ngủ. Một lần nữa bà đi ra –
– Tôi hiểu – bà nhìn ông ta dò hỏi.
– Cô ấy đưa cho bà Beresfold một li sữa – Bà Beresfold không uống.
– Và vì vậy, tôi giả thiết, bà ấy tự mình uống chứ gì?
Ông lưỡng lự.
– Vâng.
Dr. Mortimer sẽ đến sau, bà Perry nói.
Bà ta đến giúp Tuppence đứng lên, nhưng Tuppence đứng dậy không cần giúp.
– Tôi không bị thương. Tôi chỉ bị sốc – bây giờ tôi hoàn toàn ổn.
Cô đứng đối diện với Philip Starke – dường như không ai trong họ có điều chi để nói. bà Perry đứng bên cánh cửa trong tường.
Cuối cùng Tuppence nói.
– Không có gì tôi có thể làm nữa, phải không? cô nói, nhưng đó là một câu hỏi vội vã.
– Chỉ có một việc – đó là Nellie Bligh kẻ đánh cô ngã xuống trong sân nhà thờ ngày hôm đó.
Tuppence gật đầu.
– Tôi nhận thức được rằng nó phải thế.
– Cô ấy mất trí rồi. Cô ấy nghĩ cô đang theo dõi sự bí mật của cô, chúng tôi. Cô ấy – tôi cay đắng tàn nhẫn vì sự căng thẳng kinh khủng tôi đặt lên cô trong suốt những năm qua. Nó vượt quá sức chịu đựng của bất cứ một người phụ nữ nào.
– Cô ấy yêu ông rất nhiều, tôi tưởng thế. Tuppence nói. Nhưng tôi không cho rằng chúng tôi sẽ tiếp tục tìm bà Johnson, nếu đó là điều ông muốn yêu cầu chúng tôi đừng làm.
– Cám ơn – tôi rất lấy làm biết ơn.
Lại một sự im lặng khác. Bà Perry nóng nảy đứng chờ. Tuppence nhìn quanh cô. Cô đi đến cửa sổ vỡ và nhìn con kênh thanh bình bên dưới.
– Tôi không cho là mình gặp ngôi nhà này lần nữa. Tôi đang nhìn nó rất kĩ đây, để tôi có thể nhớ lại. Bây giờ tôi hiểu những gì ông muốn nói.
Ông nhìn cô dò hỏi, nhưng không nói.
– Ai phái ông đến đây tìm tôi? Tuppence hỏi.
– Emma Boscowan.
– Tôi cũng nghĩ vậy.
Cô hiệp với mụ phù thủy thân thiện và họ đi xuyên qua cánh cửa bí mật xuống lầu.
Một ngôi nhà dành cho tình nhân, Emma Boscowan đã nói với Tuppence. Cô đang rời bỏ nó như thế nào – trong sự sở hữu của hai người tình – một người đã chết và một người chịu đựng đau khổ và còn sống –
Qua cánh cửa lớn cô bước ra ngoài trời nơi Tommy và chiếc xe đang đợi.
Nói lời tạm biệt bà phù thủy thân thiện cô chui vào xe.
– Tuppence, Tommy nói.
– Em hiểu. Tuppence đáp.
– Đừng làm như thế nữa. Đừng bao giờ làm thế nữa.
– Em sẽ không làm.
– Bây giờ em nói vậy, nhưng em sẽ làm.
– Không, em không làm. Em quá già rồi.
Tommy ấn nút khởi động. Họ lái đi.
– Nellie Bligh khốn khổ, Tuppence nói.
– Tại sao em nói vậy?
– Yêu Philip Starke quá khủng khiếp. Làm tất cả mọi việc cho ông ấy suốt những năm qua – tận tụy quá sức như một con chó.
– Phi lí! Tôi mong cô ấy tận hưởng từng phút giây. Một số đàn bà làm vậy.
– Con vật không có trái tim. Tuppence nói.
– Em muốn đi đâu – Quán Con Thỏ và Lá Cờ tại thị trấn Basing?
Không, Tuppence nói. Em muốn về nhà. NHÀ, Thomas. Và ở lại đó.
– Lạy Chúa, ông Beresfold nói. ‘Và nếu thằng Albert chào đón chúng ta với một con gà cháy tôi sẽ giết nó!’
Hết
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+