Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Bùn loãng cũng có thể trát tường – Chương 07 – 08 – 09 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương VII Làm thêm ngoài giờ 

 

Ta trở thành đồ đệ của Trình Dục Chi. Hắn được dành riêng một viện trong Yến vương phủ, ta và hắn ở nội viện, ngoại viện dùng để tiếp khách và là nơi ở của A Quý.

Ta hằng ngày đi theo Trình Dục Chi viết chữ, đọc sách, học y. Ta phát hiện ra quả thật là nghiệp chọn người chứ người không chọn được nghiệp, ta dường như không có năng khiếu học y. Bộ Hoàng đế nội kinh lại bị ta đọc thành võ học bảo điển, nhờ đó ta lại luyện thành thêm một môn tuyệt thế võ công nữa. Chỉ có điều trình độ y học của ta vẫn là số 0 tròn trĩnh.

Bất quá ở mặt khác ta cũng tiến bộ được một chút, giúp khuôn mặt của Trình Dục Chi biến hóa ra nhiều biểu tình khác nhau, chẳng hạn như dở khóc dở cười, bó tay không chịu nổi vân vân và vân vân. Ta tin trong một thời gian nữa thôi, hắn không tức giận không ăn tiền.

Ta đành buông tay cho việc học y, đương nhiên cũng không cho Trình Dục Chi trừ tiền học phí hàng tháng. Ta hiện giờ có mục tiêu tiêu mới: thu Trình Dục Chi làm thủ hạ, như vậy bao nhiêu tiền hắn kiếm được đều rơi vào túi ta. Bất quá đám thư sinh bọn hắn đều khắc cốt ghi tâm cái gì mà “uy vũ không khuất phục”, ta phải từ từ tẩy não hắn mới được.

Bởi vì ta thôi học y, lúc Trình Dục Chi nghiên cứu y thuật, rảnh rang vô sự ta bèn tìm việc vặt trong Yến vương phủ để kiếm chút tiền còm.

Yến vương phủ có rất nhiều thị vệ, bọn họ thường xuyên luận võ đánh đấm với nhau, ta bèn trà trộn vào bọn họ, đề nghị bọn họ thi đấu cá độ ăn tiền. Chỉ qua mấy ngày thì phong trào cá độ ăn tiền đã lan rộng khắp Yến vương phủ. Đương nhiên ta cũng tham gia.

Ban đầu ta giả vờ dở mà ham, đi khiêu chiến với mấy tên thị vệ tôm tép, đánh trận nào thua trận đó. Khi tất cả mọi người cho rằng ta là đồ bỏ đi, ta bèn phát chiến thư cho tên thị vệ lợi hại nhất trong vương phủ đồng thời dốc hết tiền túi đặt cho mình thắng.

Mọi người đều cho rằng ta không biết lượng sức, cho nên đều đặt tiền cho tên thị vệ kia, kèo của ta là một ăn trăm.

Đến hôm luận võ, mọi người đều vắt chân chờ xem ta thua thảm để hốt hết tiền, ta đương nhiên làm cho bọn họ thất vọng, chỉ dùng năm thành công lực đã thắng vinh quang.

Ngày hôm đó ta đếm ngân phiếu đến mỏi cả tay, mấy tên thị vệ cứ tưởng mình chắc thắng nên dốc cả gia sản đặt cửa ta thua. Đêm đó ta ngủ ngon lành hết chỗ nói bên chồng ngân phiếu.

Đáng tiếc ngày vui ngắn chẳng tày gang, bởi số tiền thắng cược quá lớn kinh động đến Yến vương, hắn bèn gọi ta tới nói chuyện.

Nể mặt Trình Dục Chi, hắn không trực tiếp trói gô ta lại mà giảng cho ta một bài. Hắn liệt kê một lô một lốc tội trạng, chẳng hạn như đánh bạc trong vương phủ, quấy rối trật tự, rối loạn nhân tâm, lừa dối gạt gẫm vân vân và vân vân. Cuối cùng hắn nói tiền của ta là tiền phi pháp, phải giao lại hết cho hắn.

Ta vừa nghe phải giao tiền ra thì nhảy chồm chồm, đàng hoàng tuyên bố với hắn: “Ta giả vờ ngốc nghếch lâu như vậy, lại khổ cực vất vả thiết lập kế hoạch mới kiếm được chút tiền bằng cái móng tay, lý gì mà ta phải giao ra chứ?”

Yến vương khuyên nhủ ta: “Ngươi lấy nhiều tiền vậy không thấy áy náy sao? Đây là tiền dưỡng già của bọn thị vệ, nếu ngươi chịu trả lại cho bọn hắn, bọn hắn sẽ cảm ơn ngươi suốt đời.”

Ta hếch mũi lên trời hừ một tiếng: “Thèm vào lời cảm ơn của bọn hắn, hư danh có thể ăn thay cơm được sao. Ta thích thứ gì thì cứ lấy thứ ấy, áy náy làm quái gì.”

Yến vương bỗng nhiên phá lên cười ha hả, vỗ vỗ vai ta: “Tốt! Ngươi đúng là chân tiểu nhân, bổn vương khoái! Vậy ngươi cứ giữ lại tiền đi, nếu bọn hắn không tham lam thì cũng không mắc mưu của ngươi, coi như là dạy bọn hắn một bài học. Bất quá về sau ngươi không được đánh bạc nữa. Võ nghệ ngươi cao như vậy, cả ngày không việc gì làm quá lãng phí, hay là đi theo bổn vương làm thị vệ đi.”

Ta lập tức hỏi thù lao: “Vậy ngươi cấp ta bao nhiêu tiền? Sư phụ của ta mỗi tháng trả ta ba nghìn lượng đó.”

Yến vương lại cười to: “Hảo tiểu tử, đến sư phụ mà cũng bị ngươi vặt lông trụi lủi. Bổn vương không trả cho ngươi nhiều như vậy được, nhưng đi theo bổn vương còn có được thứ tốt hơn tiền nữa, đó chính là quyền lực.”

Ta lắc đầu, “Không cần, ta chỉ thích tiền, hiện tại tham quan đều bị lột da, quyền lực thì có ích lợi gì?” Ta nghĩ một hồi bèn bổ sung, “Nếu không ngươi cấp miễn tử kim bài cho ta, cho phép ta tham ô, ta lập tức đi theo ngươi.”

Yến vương cười càng vang dội, gật đầu đáp ứng: “Chỉ cần ngươi chịu thuần phục bổn vương, bổn vương bảo đảm ngươi bất tử, bất quá ngươi không được đục khoét quá tay.”

Ta mặt mày hớn hở: “Đương nhiên, đương nhiên, ngài yên tâm, ta cũng sợ phiền toái, nhất định đục thần thần không biết khoét quỷ quỷ chẳng hay. Nhưng tiền sư phụ bỏ cũng uổng, cho nên ta không làm việc toàn thời gian được, chỉ có thể kiêm nhiệm thôi.”

Yến vương thán phục nhìn ta, “Sư phụ của ngươi đào đâu ra được bảo bối như ngươi vậy, đúng là quá sức vô sỉ, nhưng cái vô sỉ của ngươi lại hợp khẩu vị của bổn vương, vậy cứ theo ý của ngươi đi.”

Vì thế ta trở thành thị vệ bán thời gian của Yến vương, bình thường ta đều đi theo Trình Dục Chi, chỉ khi Yến vương rời phủ thì ta mới đi theo đi bảo hộ. Bởi vì ta hộ vệ đắc lực, Yến vương đối ta càng ngày càng coi trọng, ta trở thành vật cưng của Yến vương. Yến vương nói loại chân tiểu nhân như ta dễ đối phó hơn nhiều so với đám ngụy quân tử, chỉ cần thỏa mãn yêu cầu của ta là có thể kê cao gối ngủ ngon.

Có một lần, ta đi theo Yến vương đi tuần, ở bên ngoài ở hơn mười ngày, dưới sự ngầm đồng ý của Yến vương, chó nhờ oai chủ kiếm được mấy món khá hời.

Trở về phủ, ta không vội vã đi cất tiền mà chạy lại ôm lấy Trình Dục Chi, dúi đầu vào ngực hắn hít hít nửa ngày. Hơn mười ngày không ngửi được mùi của hắn, ta toàn thân đều cảm thấy khó chịu, đến lừa đảo cũng chẳng có sức.

Ngày hôm đó ta chẳng khác gì chó con theo mẹ,  theo đuôi hắn hít hít không ngừng, tới buổi tối mà vẫn chưa đã nghiền, ta bèn nhảy lên giường của hắn ngủ chung.

Hắn lập tức từ chối: “Không được, không hợp với lễ pháp.” Đây là lần đầu tiên hắn dám cự tuyệt ta, thật là quái lạ.

Ta không phục, phản đối: “Hai thằng đàn ông ngủ chung thì có sao đâu mà sợ.”

Mặt hắn dại ra: “Bộ ngươi là đàn ông hả?”

Ta giận dữ, vỗ ngực: “Ngươi dám xem thường lão tử! Đừng tưởng rằng ngươi là sư phụ thì lão tử không dám đánh ngươi. Nói cho ngươi biết, lão tử thích nhất là khi sư diệt tổ! Bằng không chúng ta múa máy một chút, ai thắng thì người đó là đàn ông.”

Hắn không chịu đấu với ta, nhưng cũng không chịu cho ta ngủ chung. Đúng là thân lừa ưa nặng! Bọn thư sinh thối tha thiệt phiền phức mà!

Ta không kiên nhẫn điểm huyệt của hắn, hỏi: “Ngươi muốn ngủ cứng đờ giống xác ướp hay muốn xoay người thoải mái?”

Hắn kiên trì uy vũ không khuất phục. Đừng hy vọng ta sẽ mềm lòng! Ta liền để hắn đơ người suốt buổi tối, ta ôm khúc cây (hí hí) ngủ ngon lành.

Đến sáng hôm sau, ta mới giải huyệt cho hắn, dù sao thì ta còn phải nhờ hắn chải đầu cho ta mà. Tay hắn đã tê rần không nhúc nhích nổi, ta truyền chút nội lực khơi thông kinh mạch cho hắn, hắn mới cầm nổi cây lược, run run rẩy rẩy nửa ngày trời mới chải đầu cho ta xong. Đến lúc đi châm cứu cho Yến vương thế tử Chu Cao Sí, tay bên kia của hắn vẫn còn chưa co lại được.

Hừ! Ai kêu hắn dám chống đối ta, đáng đời!

Tối đến, hắn chui vào phòng trước, khóa cửa lại. Ta cóc cần ngủ chung với hắn, nhưng hắn làm bộ làm tịch như vậy thì ta càng phải dằn mặt hắn. Lão tử ta lăn lộn Cái Bang, ăn trộm ăn cướp chẳng chuyện không làm, dựa vào thân thủ của lão tử, có cái cửa nào chống được không hả? Cho nên ta dễ dàng tóm được hắn quẳng lên giường.

Ta đặt tay lên huyệt đạo của hắn, hỏi: “Hôm nay ngươi chọn ngủ kiểu nào?”

Hắn nhắm mắt lại thở phì phò, sau đó mở mắt ra, cắn răng: “Loại thứ nhì.” Thật tiếc quá xá, thiếu chút nữa hắn sẽ nổi nóng rồi, ai ngờ lại nén giận được, xem ra ta vẫn còn phải tiếp tục cố gắng mới được.

Ta buông tay ra, chui vào lòng hắn nằm một cách thoải mái, ngửi ngửi mùi của hắn rồi thỏa mãn thốt: “Vậy mới là sư phụ ngoan chứ.”

 

Chương VIII : Phiền não lớn dần

 

Từ đó về sau, ta bắt đầu ngủ chung với Trình Dục Chi. Mùi thơm trên người hắn, ta càng ngửi càng thấy nghiện, bây giờ nếu xa hắn thì ta ngủ không nổi. Vì vậy ta không chịu ra theo Yến Vương ra ngoài nữa, nên cơ hội lừa đảo ăn đút lót cũng giảm mạnh. Bên ngoài tổn thất, bên trong bù, ta tự động bắt tăng lương lên tới bốn ngàn lượng.

Sau mấy tháng, toàn bộ ngân phiếu của Trình Dục Chi đều rơi vào tay ta, nhân cơ hội đó hắn định đuổi việc ta. Nghĩ đơn giản vậy sao. Ta chờ đợi ngày này cũng đã lâu rồi. Ta liền cho hắn viết giấy nợ, cứ đến một số tiền nhất định sẽ mang một đơn thuốc bí truyền ra đổi. Cho dù tất cả bí phương có rơi vào tay ta, ta cũng sẽ không bỏ qua cho hắn, dù sao trót gặp phải ta rồi, hắn chỉ còn cách tự trách mình không may mắn thôi.

Ngày lần lần trôi qua, ta cũng chầm chậm trưởng thành. Răng ta cũng mọc đầy đủ, người cũng cao hơn, ngực cũng bắt đầu mấp mô phập phồng

Sau đó, có một buổi sáng lúc rời giường, ta đột nhiên phát hiện ra trên quần đầy vết máu. Ngay lập tức, ta đã nghĩ là Trình Dục Chi trả đũa ta, liền kéo cổ áo hắn ” Ngươi làm gì ta hả ? Tại sao trên quần ta toàn là máu ?”

Vẻ mặt của hắn trông rất đáng nghi, hắn chần chừ mất một lúc lâu rồi mới nói : “Ta chẳng làm cái gì cả, ngươi tự mình kiểm tra đi, cái ngăn tủ ở chân giường kia có đồ dùng dể tắm rửa đấy” Sau đó hắn vội vội vàng vàng rời khỏi phòng như chạy trốn.

Đúng là có tật giật mình, thử đợi ta tìm được chứng cứ xem, coi ta xử lý hắn như thế nào.

Ta kiểm tra hồi lâu, cũng không thấy miệng vết thương, thật là kỳ quái. Bỗng nhiên trí nhớ chợt thức tỉnh, nhớ tới lúc trước khi rời nhà, mẫu thân đã từng dặn ta, nữ hài tử đến khi trưởng thành, mỗi tháng sẽ phải trải qua cái sự việc kia, hay đây chính là cái thứ chứng minh ta trưởng thành ?

Một mặt ta cố gắng nhớ lại phương pháp mẫu thân hướng dẫn ta xử lý trong trường hợp này, một mặt ra ngăn tủ tìm đồ để thay đổi quần áo.

Bên cạnh quần áo của ta, ta chợt phát hiện ra một cái bọc kỳ quái, vừa mở ra đã thấy, phía bên trong toàn là những mảnh vải bông màu trắng, không biết Trình Dục Chi dùng để làm gì, nhưng rất thích hợp cho ta dùng, ta không khách khí mượn đỡ luôn. Đúng là cái số đẻ bọc điều, trong cứt chó cũng mò thấy vàng! ( ak ak, nguyên văn luôn nhá)

Nghe mẫu thân nói, kinh nguyệt là thứ không sạch sẽ, ta cũng cảm thấy dây thần kinh xấu hổ của mình đã hơi hơi động đậy hơn so với lúc nhỏ, liền ôm đống quầy áo vừa thay ra mang tới cạnh giếng, tự mình múc nước giặt.

Ta mới giặt được một nửa, Trình Dục Chi không biết từ đâu hiện ra, nói nước quá lạnh, kêu ta đi về, để hắn giặt thay cho. Ta cũng thấy giặt quần áo thật mệt mỏi, rốt cuộc tính lười đã tạm thời áp chế sự xấu hổ, liền quẳng đấy cho hắn giặt luôn.

Mấy cái chuyện của nữ nhân thật phiền toái, ta lại còn bị đau bụng, nằm uể oải trên giường. Trình Dục Chi phơi đồ xong đi vào, bắt mạch cho ta, rồi lại kê vài loại thuốc sắc cho ta uống, quả nhiên dễ chịu hơn nhiều. Đúng là một người có ích, nhất định ta sẽ không bao giờ thả hắn đi.

Ta nhớ mẹ từng kể rằng, sau khi nữ nhân thấy tháng nếu chơi đùa với tiểu yêu tinh của nam nhân thì rất dễ có em bé, nếu ta cứ ngủ cùng một chỗ với Trình Dục Chi tất sẽ rất nguy hiểm, haizz, ta quyết định từ bỏ y.

Buổi tối, ta yêu cầu ngủ một mình. Trình Dục Chi thở hắt ra một cách đầy khoan khoái, nhanh chóng chạy sang một cái phòng khác kiếm cái giường khác.

Tối đầu tiên chăn đơn gối lẻ, ta lăn từ đầu giường này tới đầu giường kia, vẫn không ngủ nổi. Đêm thứ hai, ta đếm xong mấy vạn cừu, ngửng đầu nhìn ra đã thấy mặt trời lập lòe trước mặt. Ngày thứ ba, cả ngày ta tìm đám thị vệ đánh nhau, đánh đến lúc kiệt sức mới trở về, toàn thân xương cốt kêu răng rắc, có điều vẫn không có cách nào để dỗ an giấc ngủ.

Nửa đêm ngày thứ tư, ta cầm một ngọn nến trong tay đột ngột xuất hiện trước đầu giường của Trình Dục Chi. Hắn giật mình hoảng hốt, sau thấy rõ mới bình tĩnh trở lại, thở dài hỏi ta vì sao ?

Mấy ngày không ngủ được đã làm ta đại thương nguyên khí, đầy vẻ đáng thương nói ” Ta không ngủ được”

Hắn nhìn sang đôi mắt quầng xanh đen như mắt gấu mèo của ta, lại thở dài một hơi, xốc chăn lên nói “Trèo lên đi”

Ta sung sướng thổi tắt ngọn nến vứt đại sang một bên, nhảy lên trên giường, chui vào trong lòng hắn. Hắn giúp ta dém lại góc chăn, rồi lại thở dài ôm lấy ta. Ta ôm chặt eo lưng hắn, nghe rõ hơi thở của hắn, cảm thấy đồng chí buồn ngủ đã nhảy bụp một cái lên đầu, nhanh chóng rơi vào mộng đẹp.

Về sau mỗi tháng ta đều có mấy ngày không được tự nhiên như vậy, Trình Dục Chi lại sắc thuốc cho ta uống, mà cái tủ kia cũng có rất nhiều những cái vật kỳ lạ kia, ta cũng không khách khí lôi ra dùng, hắn đều không phát hiện ra. (Trình Dục Chi chú giải : có trời mới biết)

Dường như chỉ sau một đêm đó, ta đã biến thành mỹ nhân. Mấy câu này không phải ta nói, mà là mấy tên thị vệ nói, bọn họ lén tám nhảm ở sau lưng bị ta nghe trộm được.

Bọn họ nói, vòng eo của ta mềm mại hơn cả vũ nương giỏi nhất trong vương phủ, mỗi bước đi đều làm ánh mắt bọn họ bốc cháy phừng phừng, ánh mắt ta còn sáng hơn cả Mai Phi vốn được Yến vương vô cùng sủng ái, người khác nhìn thấy không khỏi chìm đắm hôn mê. Ngoài ra kiểu kiểu như thế còn rất nhiều, cuối cùng tổng kết luận lại một câu, ta là một mỹ nhân.

Ánh mắt bọn họ nhìn ta bắt đầu có gì đó khang khác, ta chỉ nhẹ nhàng cười một cái, đã có người hai mắt lấp lánh tim. Những kẻ bình thường vẫn đứng xa xa ngó lại bây giờ đột nhiên nhiệt tình hơn hẳn, thỉnh thoảng lại có kẻ lén lút tặng ta thứ này thứ kia.

Trình Dục Chi xưa nay chẳng bao giờ quan tâm đến việc ta chiếm tiện nghi của người khác, bây giờ bắt đầu dở chứng, không cho ta lấy những thứ đó, còn uy hiếp ta, nếu ta muốn lấy mấy thứ đó thì đừng hòng làm bảo tiêu cho y nữa. Ta tính toán thiệt hơn, không thể vì nhỏ bỏ lớn, ruột đau như cắt mà đành trả lại mấy thứ đó, đương nhiên sau đó lại bắt hắn tăng lương. Bất quá hiện tại hắn cũng chả còn xu nào, chỉ đành viết giấy nợ. Trên người ta giấy nợ của hắn có cả mớ, kết sổ lại chắc đủ để hắn lập khế ước bán mình trả nợ.

Ta vốn thể chất đặc thù, băng cơ ngọc cốt chân chính, chỉ sợ lạnh chứ không sợ nóng, cho nên trời nóng tới đâu ta cũng đều ăn mặc kín cổng cao tường, vì thế làm dấy lên lời đồn rằng ta là nữ nhân giả trang. Nam nhân trong phủ như ruồi bọ suốt ngày vo ve bên cạnh ta.

Người ta có nói, ba ông thợ giày thối thắng cả Gia Cát Lượng, cha mẹ ta tính ra còn quá ba ông Gia Cát Lượng, cho nên mới có thể nghĩ ra cái kế hoạch “Giai nhân tuyệt đại” tuyệt luân có một không hai này. Có điều, như một câu ngan ngữ khác đã nói, kẻ trí nghĩ đến nghìn điều, vẫn có điều sơ sót. Bọn họ tính nghìn tính vạn, cuối cùng quên mất tiêu một điều, người nhà Mộ Dung ta có bao giờ bình thường như kẻ khác đâu, lớn lên dung mạo đương nhiên xuất chúng, cái phong tư ấy có mặc bao tải cũng chả che giấu được.

Vì sao không nhân lúc ta chưa hiểu biết mà hủy dung mạo của ta đi. Bây giờ thì bảo ta làm sao mà hạ thủ cho được. Dung mạo kia ta cũng chả tiếc, nhưng ta sợ đau mà ! Không dược, ta nhất định không thể để cho người ta phát hiện ra, ta đành phải tự nghĩ biện pháp.

Đương nhiên ta là thiên tài võ học, trải qua một phen gian nan nghiên cứu, cuối cùng ta luyện thành công công phu nén ngực. Tình cờ gặp một ngày hè, ta liền mặc một cái áo ngắn hơi mỏng lượn vòng vòng trong phủ chừng ba vòng, lúc uống trà lại giả vờ không để ý cố tình đánh đổ nước lên áo, lại cố tình không để ý đến chuyện quần áo ướt nhẹp dính chặt vào người. Ta vận công nén ngực, thành ra tuyệt đại đa số mọi người đều tin rằng ta là một nam nhân. Đám nam nhân trong phủ cũng cảm thấy mất mát mất vài ngày.

Ngày hôm đó tự nhiên Trình Dục Chi trở nên rất kỳ quái, vẻ tươi cười trên mặt biến mất, có phần xanh mét, ta dám lấy đầu ra đảm bảo, rằng hắn đang nổi giận.

Hắn ra lệnh cho ta về phòng thay quần áo, tối ngủ lại quay lưng về phía ta. Hắn nói, nếu ta còn dám mặc như thế, từ sau hắn sẽ không ngủ cùng ta nữa. Tuy rằng ta có thể điểm huyệt hắn, nhưng nằm ở trong lòng hắn vẫn thoải mái hơn ôm một cây gỗ ngủ, ta liền ngoan ngoãn chịu khuất phục. Lúc đó hắn mới chịu xoay người lại, ta liền nhanh như chớp chui vào trong lồng ngực hắn.

Kỳ thật ta cũng không muốn như thế kia, vận công mệt chết đi được á.

Chương IX : Bắt sắc lang biến thành chó hoang

 

Từ lúc ta vận công cho ngực phẳng lại, tuy rằng lúc ta mỉm cười cũng vẫn có kẻ choáng váng, có điều những ánh mắt nhìn ta cũng bớt si mê hơn. Có mấy kẻ long dương phích sau khi bị ta đánh cho một trận cũng ngoan ngoãn hơn rất nhiều. Chỉ có mỗi con trai thứ hai của Yến Vương, Chu Cao Hú, nam nữ đều xơi loạn, mỗi lần hắn nhìn ta đều làm ta có cảm giác như bị một con cóc bò lên lưng vậy.

Nể mặt Yến Vương, ta cũng cố gắng chịu đựng không đánh cho hắn một trận. Có điều hắn càng ngày càng ngang ngược, gặp ta lại bắt đầu ba hoa cái gì mà đoạn tụ phân đào, ta liền chạy về hỏi Trình Dục Chi, mới biết đó là nhừng từ khác chỉ bệnh long dương, làm ta phát bực. Cái tên tiểu tử kia còn chẳng biết thân biết phận, còn tính động chân động tay. Đương nhiên võ công của hắn kém ta nhiều, nửa lần cũng chẳng chạm qua được. Rốt cuộc ta không nhịn nổi nữa.

Mẹ nó chứ, muốn chơi ta hả, còn không nhìn xem ông nội ngươi là ai. Cái thời ông nội đây tung hoành khắp nơi, còn không biết ngươi đang quấn tã lót ở đâu đâu. Ông nội đây lại là loại dễ bị khi dễ thế sao.

Có một hôm, hắn lại nói mấy câu điên khùng này với ta, ta liền cười với hắn một cái, làm hắn chết sững luôn. Ta liền đi vào một con ngõ vắng, quay lại nhìn hắn cười tiếp, hắn sung sướng choáng váng vội vã cun cút chạy theo.

Vừa đến chỗ không có ai, ta không nói thêm câu nào, điểm á huyệt, rồi đá hắn ngã lăn ra.

Ta đạp cho hắn một cước vào đúng bộ hạ, nghiến răng nói : ” Tiểu tử, đừng tưởng con rùa rụt cổ nhà ngươi là con cháu của hoàng đế mà lão tử phải sợ ngươi, lão tử còn đầy biện pháp người không biết quỷ không hay để sửa trị ngươi, con mẹ nhà ngươi còn dám lèo nhèo nài hoa gạt liễu với lão tử, lão tử một cước đạp chết tươi. Hôm nay hãy lấy chút tiền đặt cọc trước.”

Nói xong ta dùng gót giày di mạnh, lực đạo vừa phải, không làm hắn đứt mệnh căn nhưng cũng phải làm hắn đau chết thôi. Hắn ôm chặt đũng quần nằm co quắp như một con tôm, hôn mê bất tỉnh.

Ta vừa khe khẽ hát vừa trở lại trong viện, Trình Dục Chi liền hỏi vì sao lại cao hứng thế, ta liền đáp, rằng vừa đạp chết một con cóc. Đang nói, đã thấy một nha đầu hoảng hốt chạy tới mời Trình Dục Chi đi xem bệnh cho Chu Cao Hú.

Ta níu đầu Trình Dục Chi xuống nói khẽ vào tai hắn : ” Nhớ giải á huyệt cho hắn” Mới vừa rồi ta quên mất tiêu.

Trình Dục Chi nhìn ta một cái, rồi đi.

Căn bệnh không tiện nói ra của Chu Cao Hú rất lâu mới khỏi. Cái loại bầm tím sơ sơ này tính ra không chữa trị tự nhiên cũng khỏi, với tay nghề của Trình Dục Chi lại càng không tốn nhiều thời gian như vậy, ta thực hoài nghi Trình Dục Chi âm thầm động chân động tay. Bất quá cũng tính là xả giận cho ta, nên ta cũng thực ngoan ngoãn không chút thắc mắc.

Về sau, mỗi lần Chu Cao Hú gặp ta, chẳng hiểu vì sao lập tức khép chặt đùi lại ( =)) bó tay)

Mấy con tôm tép nho nhỏ này còn dễ đối phó, đối với Yến Vương lại không thể làm như vậy. Yến Vương kia cũng là một kẻ tiểu nhân từ trong xương tủy, cho nên cũng nhìn thấu mấy cái kỹ xảo của ta. Tuy rằng hắn đã thấy bộ ngực phẳng lặng của ta, nhưng vẫn hoài nghi ta là nữ nhân, thỉnh thoảng lại xài vài chiêu để dò xét ta. Chuyện vặt, binh đến thì có tướng ngăn, nước dâng thì có đê chặn, ta chả sợ.

Có một ngày, sáng sớm Yến Vương đã phái người đến tìm ta, lúc ta đến hắn còn chui ở trong chăn. Hắn đuổi hết người ra bên ngoài, chỉ lưu lại mình ta, sau đó trần truồng đứng dậy.

Ông nội ta đây là ai. Ông nội ta đây còn xem biểu diễn xuân cung đồ sống, cái này thì sợ gì ? Ta mặt không đổi sắc, tim không đập loạn, chỉ nhìn hắn với vẻ coi thường, nhưng lại làm bộ thân thiết nói : ” Vương gia, tiểu sư đệ của người cũng không được lớn lắm, có cần sư phó của ta kê cho ngài ít thuốc để thúc giục nó to thêm một chút không ?”

Trong chốc lát, trên mặt hắn như trải qua đủ bảy sắc cầu vồng, cứng ngắc hồi lâu, cuối cùng hắn hung tợn quát lên ” Mau tới hầu hạ bổn vương mặc quần áo”

Ta làm bộ nói : ” Xin lỗi Vương gia, ngay quần áo của ta ta còn chẳng mặc được cẩn thận, chỉ sợ mặc lộn tùng phèo quần ngược lên trên, áo lộn xuống dưới. Thôi ngài tự mặc cho rồi.”

Hắn vừa tự mặc quần áo, vừa nghiến răng nghiến lợi hỏi ta ” Ngươi không sợ bổn vương giết ngươi sao ?”

Ta hất chân không thèm để ý nói : ” Sợ chứ, có điều kiếm đâu ra người có đủ tài tới giết ta. Hơn nữa, ta có miễn tử kim bài, chẳng lẽ ngài nói mà không giữ lời”

Ai bảo Yến Vương là kẻ tiểu nhân còn sĩ diện, mà ta thì hoàn toàn hiểu rõ một kẻ tiểu nhân từ trong ra ngoài. Hắn muốn so đo với ta, khác nào lấy ngọc quý mà đập một viên ngói, kẻ thiệt thòi chỉ là hắn. Hắn vốn là kẻ thông minh, nên có thể nhanh chóng dằn cơn giận xuống.

Lúc này có một con ruồi vừa bay tới, ta vung chủy thủ lên, con ruồi lập tức bay đi. Yến vương muốn lấy lại mặt mũi, thấy vậy liền  cười nhạo ta : ” Trịnh Hòa, võ công của ngươi thối lui rồi, có con ruồi cũng không giết được”

Ta thổi thổi lưỡi dao một cái, thản nhiên đáp ” Ai nói vậy. Ta chỉ thiến nó thôi, cho nó đỡ nghĩ tới việc đi gieo giống lung tung” Vừa nói, mắt ta cố ý nhìn xuống cái điểm nho nhỏ giữa hai chân hắn.

Hắn biến sắc, hơi rùng mình một cái, điệu bộ giống như muốn vứt bỏ một con độc xà hươ hươ tay nói : ” Ngươi lui ra đi”

Ta cực kỳ đắc ý lập tức cáo lui.

Hừ! Yến Vương thì sao chứ. Ngươi dám có lòng hươu dạ vượn với ông nội đây, ông nội đây dám cho ngươi chết luôn. Cùng lắm thì ông nội đây bắt Trình Dục Chi rồi chạy trốn.

Vài ngày sau Yến Vương lại triệu kiến ta, mọi việc vẫn y như ngày xưa. Hắn là đại nhân vật, không hành động theo cảm tính, trong phủ bây giờ võ công của ta cao nhất, hơn nữa không phải chỉ cao bình thường, hắn còn cần một người như ta ở bên người. Chỉ cần thuận lỗ tai ta, ta vẫn là kẻ đáng tin dùng, cho nên ta vẫn là kẻ tâm phúc trong tay hắn.

Về sao, Yến vương mất đi cái hứng thú do thám giới tính của ta. Từng có kẻ trước mặt hắn cảm thán rằng ta không phải nữ nhân cũng thật đáng tiếc, hắn liền nói một câu ” Hắn mà là nữ nhân, nam nhân xứng đôi với hắn chỉ sợ chẳng có ai”

Tới mùa thu, Trình Dục Chi làm cho ta một cái thắt lưng hộ thân, bên trong có đệm vải. Sau khi mang vào, eo lưng của ta biến thành thùng nước, ngực càng không rõ, vì thế, trừ lúc ngủ, lúc nào ta cũng thắt trên người. Đám người trong phủ thấy eo lưng của ta phình ra một đống, tiếc hận một thời gian sau cũng quen dần.

Sau khi ta luyện thành công công phụ nén ngực, cũng càng thêm tin tưởng, từng quyết định cố gắng tuy luyện ra dương công, như vậy sẽ không còn kẻ nào có thể cho rằng ta là nữ nhân nữa. Có điều biến thực không dễ gì, toàn mấy đồ bịa đặt, thủy chung ta cũng không tu luyện để mọc thêm ra được. Sau dó, lại có một chuyện xảy ra, làm ta hoàn toàn từ bỏ ý định này.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+