Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cả cuộc đời này dành tặng cho em – Chương 28 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tân Hạ Noãn cảm thấy chính mình thực có
lỗi. Phỉ Dương đối với cô như thế, cô lại đố kỵ với cô ấy, cô là kiểu
phụ nữ gì đây, đã phụ tấm chân tình của Phỉ Dương dành cho cô. Tân Hạ
Noãn vẫn gục đầu tựa vào trên bàn khóc, khóc mãi không hề ngừng, dường
như muốn để cho nước mắt của mình khô cạn đi thì mới bằng lòng bỏ qua.

Cho đến khi tiếng cửa mở vang lên, Tân Hạ
Noãn mới nghẹn ngào ngước đôi mắt đỏ au, khuôn mặt đẫm lệ nhìn Lục Tử
Ngân đang hết sức sửng sốt. Lục Tử Ngân nhìn thoáng qua liền phát hiện
thấy quyển nhật ký kia đang đặt ở dưới tay Tân Hạ Noãn. Cuốn nhật kí này
là trước khi xuất ngoại anh đã từng xem qua. Anh chỉ lặng im đứng ở
cửa, khó xử cười với Tân Hạ Noãn “Lại khóc nhè sao, em yêu.”

Tân Hạ Noãn lấy tay tùy ý lau mặt mình
với ánh mắt trách móc nhìn anh “Vì sao anh vẫn không muốn nói cho em
biết? Vẫn im lặng dấu kín bí mật này với em, khiến cho em nghĩ lung
tung?”

Đôi môi Lục Tử Ngân cơ hồ dán sát nhau,
mím lại thật chặt. Anh vứt chìa khóa lên trên bàn, trong mắt dần hiện ra
vẻ bất đắc dĩ  “Anh nên nói thế nào với em? Nói với em rằng Phỉ Dương
không phải bạn gái anh, anh nghĩ đi nghĩ lại chính là không muốn em phải
khổ sở? Hay là nói cho em rằng Phỉ Dương yêu em? Hay là muốn anh nói
cho em, anh cảm thấy anh so với Phỉ Dương không hề kém, anh ỷ vào em yêu
anh nên không bao giờ lo lắng đến cảm nhận của em mà chỉ biết khư khư
cố chấp. Anh không nói cho em, chính là vì coi trọng tất cả mọi thứ?”

Tân Hạ Noãn ngẩn người cũng không nói
được một câu nào. Lục Tử Ngân ngóng nhìn Tân Hạ Noãn, đôi mắt thăng
trầm, mênh mông giống như đại dương làm cho cô nhìn mãi mà vẫn không
hiểu “Em luôn cho rằng so với Phỉ Dương em càng yêu anh hơn, đối với
việc anh đã làm những chuyện như vậy thì em nên biết, phải không.”

Tân Hạ Noãn đi tới chỗ anh, vòng tay
quanh eo Lục Tử Ngân rồi ôm lấy anh “Em là người thực dễ dàng thỏa mãn,
nhất là đối với người đàn ông mà em thích, yêu cầu càng ít.” Cô chính là
tuýp người phụ nữ đơn giản chỉ cần có thể ăn no ngủ ngon liền cảm thấy
thực hạnh phúc. Cô không cần đạt được cái gì là oanh oanh liệt liệt, chỉ
cần có thể cầm tay người mình thích cô liền thỏa mãn .

Tân Hạ Noãn hiểu rõ Lục Tử Ngân nhiều như
vậy, biết anh là người đàn ông nếu đã muốn làm điều gì thì sẽ làm rất
tốt, chỉ biết đến hoàn thành mục tiêu chính mình. Nhưng còn cô, chỉ
riêng về phương diện tình cảm, cô cũng đã thua Phỉ Dương, một điều bất
ngờ ngoài ý muốn như vậy. Cô không hề thổ lộ cùng anh mà chỉ thầm nghĩ
một cách ngu ngốc trong lòng suốt bao năm qua, để rồi lại một lần nữa
yêu anh. Anh đối với cô vẫn tốt lắm, làm sao mà cô không nhận ra là anh
thích cô? Có lẽ, là do cô quá ngu ngốc.

Tân Hạ Noãn cúi đầu vùi mặt mình thật sâu
trong lòng Lục Tử Ngân, cô cũng không muốn nghĩ gì nữa. Chỉ cần cô
hiểu, kỳ thật Lục Tử Ngân so với Tân Hạ Noãn rất giống nhau, đều yêu sâu
nặng nhiều năm như vậy. Không nên vì gánh nặng này mà bỏ qua lẫn nhau.

Đối với vòng ôm yêu thương của Tân Hạ
Noãn, cả người Lục Tử Ngân cứng đờ. Sau đó chỉ lẳng lặng ôm chặt cô, anh
nhắm mắt, trăm ngàn ý nghĩ tràn về. Anh nghiêng đầu vùi mặt mình vào
mái tóc mềm mại của cô, vẻ mệt mỏi mãn nguyện ôm ghì lấy cô. Hai người
chỉ lẳng lặng ôm nhau như vậy, cảm nhận sự ấm áp của lẫn nhau mà không
nói một lời.

          *******

Đêm giao thừa, Tân Hạ Noãn cùng Lục Tử
Ngân đến Lục gia ăn cơm. Hai nhà thống nhất ông bà Tân cũng đến đây tham
gia. Bốn vị cha mẹ đều đang bàn về hôn sự của Tân Hạ Noãn và Lục Tử
Ngân. Có điều cũng chỉ có hai bà mẹ luôn miệng trò chuyện, hai ông bố
đều im lặng nghe theo. Tân Hạ Noãn cẩn thận nghe mẹ Tân nói đã mời được
những người nào. Bởi vì quá chú ý mà cô quên mình đã ngậm chiếc đũa thật
lâu .

Lục Tử Ngân nhịn không được nở nụ cười, nói thầm bên tai cô: “Em yêu , chiếc đũa có thể ăn được sao?”

Tân Hạ Noãn lúc này mới hồi phục lại tinh
thần, mặt đỏ bừng liếc anh một cái, bắt đầu và cơm ăn, vừa nghe mẹ mình
nhắc đến hôn lễ khiến cô ngây ngẩn cả người. Kỳ thật cô và Lục Tử Ngân
đã nhận giấy đăng ký kết hôn từ tuần trước, nhưng Tân Hạ Noãn vẫn e dè
không dám nói với mẹ cô, sợ mẹ trách cô tự chủ trương nên không dám báo
cáo lại.

Vì thế cô chỉ có thể nhẫn nại mà kiên trì
cất giấu bí mật này. Ngay khi cô cúi đầu và cơm, điện thoại di động của
cô đổ chuông. Nhìn vào màn hình thì không ngờ là Mạn Ny, đã mất tích
lâu đến vậy mà không chịu liên lạc với cô. Cô vui vẻ nhận cuộc gọi ”
Người đẹp, năm mới vui vẻ.”

Đầu bên kia im lặng một lát.

          “Mạn Ny?” Tân Hạ Noãn hơi ngập ngừng, tại sao lại không nói lời nào?

 

          “Noãn Noãn. . . . . .” Đầu
bên kia truyền đến giọng sụt sịt của Mạn Ny, hiển nhiên là vừa mới khóc.
Sau đó thì tim Tân Hạ Noãn cũng bắt đầu dồn dập “Làm sao vậy? Khóc à ?”

Mạn Ny lúc này lại khóc nấc lên, có vẻ là
một chuyện đau lòng. Tân Hạ Noãn lập tức buông đũa, khẽ gật đầu với với
bốn vị cha mẹ, vừa lên tiếng hỏi han vừa đi tới ghế sô pha phòng khách
để nói chuyện điện thoại. Cô hạ giọng xuống hỏi: “Làm sao vậy? Cậu nói
đi.”

          “Tiểu Noãn, Tất Phương không cho tớ kết hôn. Hôm nay anh ấy chạy đến nơi tổ chức hôn lễ cướp cô dâu đi.”

 

          “. . . . . .” Tân Hạ Noãn trố mắt  một hồi lâu “Sau đó thì sao?”

          “Tớ đang ở căn hộ cũ, mẹ tớ
rất tức giận, không chịu nghe điện thoại. Chồng sắp cưới của tớ hủy bỏ
hôn lễ, lại không ai muốn nhìn thấy tớ. Rốt cuộc tớ phải như thế nào mới
có thể thoát khỏi anh ấy đây!”

Mạn Ny có vẻ thật sự đau lòng. Cho dù cô
phải kết hôn cũng không nói với Hạ Noãn, hiển nhiên cô ấy rất muốn thoát
khỏi quan hệ với Tất Phương. Có điều là không nghĩ tới tình huống đặc
thù của Tất Phương lúc ấy đã ép cô thành như vậy.

          Tân Hạ Noãn trầm ngâm ” Đừng khóc, tớ sẽ đến nhà cậu.”

          “Ừ.”

Treo điện thoại, Tân Hạ Noãn đứng dậy mặc
vào áo khoác dài rồi vào phòng ăn nói với người lớn: “Bạn con xảy ra
chuyện, con đi ra ngoài một lát sẽ trở lại ngay.”

Lục Tử Ngân đứng dậy đi tới, thuận tay cầm lấy áo khoác ngoài của mình mặc vào “Anh đưa em đi.”

Tân Hạ Noãn lo lắng nhìn về phía cha mẹ
đang ngồi trong phòng, hiển nhiên nét mặt mọi người đều lộ vẻ thản
nhiên, tựa hồ không ngại việc cô cùng Lục Tử Ngân ra ngoài đột ngột.

Có đôi khi, Tân Hạ Noãn cảm thấy đường
tình duyên của cô nhấp nhô, ít nhất hiện giờ coi như bằng phẳng. Cô
không bị va đập đến sứt đầu chảy máu, so với Mạn Ny thì có lẽ số cô vẫn
còn tốt hơn nhiều lắm. Cô kéo tay Lục Tử Ngân rồi nhếch môi mỉm cười.

Lục Tử Ngân giúp cô quấn lại khăn quàng cổ, cầm tay cô đi găng tay vào rồi mở cửa đi lấy xe.

Đêm giao thừa – đêm ba mươi đèn đuốc sáng
trưng, bởi vì tiểu khu không cho phép đốt pháo hoa nên chỉ có thể nghe
được tiếng bắn pháo hoa lốp bốp ở nơi khác, vì vậy cũng không có vẻ
huyên náo. Hôm nay sương mù ban đêm khá lớn, Lục Tử Ngân lái xe cực kỳ
cẩn thận. Anh vừa lái xe, vừa nói: “Mạn Ny lần này làm Tất Phương nổi
điên.”

Thấy Tân Hạ Noãn hơi thắc mắc nhìn sang, Lục Tử Ngân giải thích: “Việc Mạn Ny kết hôn.”

          “Anh có biết?”

 

          “Tất Phương cũng là một cổ đông lớn của công ty.”

          “Kỳ thật Mạn Ny chỉ muốn một cuộc sống yên ổn mà thôi. Cô ấy không có sai.”
Lúc Tân Hạ Noãn nói lời này, cô biết cô đang bênh vực cho bản thân mà
thôi. Hành vi của Mạn Ny giống như cô lúc trước, chẳng qua là trốn tránh
trước khi giải quyết sự việc mà thôi.

Hiển nhiên Lục Tử Ngân cũng nghĩ như vậy,
hay đúng hơn là dùng thân phận người từng trải qua mà nói: “Loại phương
pháp này là phương pháp ngu xuẩn nhất. Dùng người khác làm lá chắn, hại
người hại mình.”

Lục Tử Ngân vì cô đơn mà lấy An Ny làm
thế thân, Tân Hạ Noãn vì cầu an ổn mà dùng Liêu Tu làm lá chắn. Làm sao
mà không phải lừa mình dối người, kết quả là hại người hại mình mà thôi.
Nếu lúc trước hai người không làm vậy, có lẽ, bọn họ sẽ không tạo thành
nhiều hiểu lầm như vậy. Mặc dù sau cơn mưa trời lại sáng, nhưng tình
cảm của bọn họ vẫn đang ở trong gian đoạn hồi phục.

Bình thường từ khu A gia đình quân nhân
đến nhà trọ Mạn Ny lái xe mất khoảng mười lăm phút, nhưng mà đêm nay
sương mù dày đặc hơn, đi gần ba mươi phút mới đến nơi. Lục Tử Ngân đỗ xe
ở bên dưới nhà Mạn Ny. Tân Hạ Noãn muốn cởi bỏ dây an toàn xuống xe thì
bị Lục Tử Ngân ngăn lại .

          “Làm sao vậy?” Tân Hạ
Noãn xoay người nhìn về phía Lục Tử Ngân, chỉ thấy đôi mắt anh đầy trông
mong nhìn chằm chằm vào cô, giống như đứa trẻ đang đòi kẹo “Hôn anh, nếu không anh không cho em xuống xe.”

Tân Hạ Noãn dở khóc dở cười, đành phải
hôn một cái trên trán Lục Tử Ngân. Lục Tử Ngân nheo mắt, bộ dạng từ vẻ
đáng thương vừa rồi chuyển thành nguy hiểm sau nụ hôn lên trán “Em coi anh là trẻ con sao?”

Tân Hạ Noãn hung hăng liếc anh một cái,
nâng mặt anh lên hôn mạnh một cái, cuối cùng còn cố ý cắn cắn môi anh
“Được rồi chứ? Nhóc con?”

          “Đi đi, anh chờ em ở chỗ này .” Lục Tử Ngân cảm thấy mỹ mãn sờ nhẹ môi, không để ý chút nào việc mình bị cắn.

Tân Hạ Noãn nhìn đồng hồ đeo tay, hiện
tại là tám rưỡi. Con gái nói chuyện phiếm buổi tối thì không lường được,
cô hơi khó xử: “Anh về trước đi, em muộn một chút rồi tự mình gọi xe
về.”

          “Vậy được rồi, một mình em cẩn thận nhé.”

          “Vâng.” Tân Hạ Noãn
một mặt vẫy tay, một mặt nhìn thấy xe Lục Tử Ngân đi xa. Đến khi xe Lục
Tử Ngân hòa vào trong bóng đêm, không thấy đâu nữa thì cô mới bước vào
nhà tìm Mạn Ny.

Cô ấn chuông cửa, đợi một lúc lâu cửa mới
mở. Đã lâu không gặp, có vẻ Mạn Ny gầy đi rất nhiều. Dưới mắt cô là một
quầng thâm đen đậm, ánh mắt cũng không có gì rạng rỡ, tóc xoã tung rối
mù, mặc chiếc áo ngủ rộng thùng thình đứng ở cửa. Tân Hạ Noãn bị vẻ lôi
thôi của Mạn Ny làm cho hoảng sợ. Hai người làm bạn sắp được sáu năm,
Tân Hạ Noãn vẫn biết Mạn Ny là loại phụ nữ cho dù tay chân có bị gãy
không thể nhúc nhích thì cũng muốn duy trì dung nhan xinh đẹp của mình.
Hôm nay rơi vào tình trạng này thì thực sự làm cho cô chấn động.

Mạn Ny nhìn thấy Tân Hạ Noãn đến thì lập tức bổ nhào vào trong lòng cô oa oa khóc lên.

Tân Hạ Noãn vỗ lưng cô “Có việc gì để vào trong phòng hãy nói.”

Hai người ngồi ở trong phòng khách, Tân
Hạ Noãn chăm chú nghe chuyện của Mạn Ny. Mạn Ny bị buộc kết hôn, không
nghĩ tới đó chính là một bạn nam cùng học trung học đã thầm mến cô, tình
cảm đối với cô vẫn chưa phai. Đúng vào lúc Mạn Ny đang đau buồn, hai
người cứ như vậy gặp nhau rồi gật đầu luôn. Hôn lễ được thu xếp rất gấp
gáp, chủ yếu là Mạn Ny sợ đêm dài lắm mộng. Nhưng đúng là vẫn muộn, Tất
Phương đã làm hỏng hôn lễ của cô. Cô không chỉ không có chồng, cũng
không còn mặt mũi danh dự. Ở quê nhà của mình cô hoàn toàn mất hết thể
diện.

Tân Hạ Noãn sau khi nghe xong, nhịn không được hỏi một câu “Anh ấy thu xếp cho cậu như thế nào? Trước sau như một để cậu tiếp tục làm tình nhân?”

          “Anh ấy hỏi tớ muốn thế nào? Tớ không biết.”

 

          “Cậu kết hôn với anh ấy đi, xem anh ấy có gì mà không đồng ý.” Tân Hạ Noãn đặc biệt không quen nhìn kiểu ngựa đực như Tất Phương, đó là loại người cô ghét nhất.

Mạn Ny dường như nghe được một câu chuyện tiếu lâm đặc sắc “Anh ấy không phải kiểu đàn ông sẽ chịu kết hôn. Hơn nữa, anh ấy không có khả năng kết hôn với tớ. Tớ tự biết rõ điều đó.”
Đôi khi, Mạn Ny là loại người quá mức lý trí, ít nhất là về phương diện
yêu đương thì so với Tân Hạ Noãn còn lý trí hơn. Tất Phương là ai, Mạn
Ny hiểu biết hơn ai hết. Cô không bình thường giống như Tân Hạ Noãn mà
tự cho mình ảo tưởng về chữ “Nếu”, như vậy ít nhất không để cho mình bị
thương tổn, nhưng cuối cùng vẫn là người ôm tuyệt vọng mà khổ sở.

Tân Hạ Noãn thấy tình trạng này của Mạn Ny mà chỉ có thể than thầm, cần gì. . . . . .

Cần gì phải cùng một chỗ? Chẳng lẽ thật
sự là bởi vì yêu nên khó xa nhau, cho dù tuyệt vọng cũng muốn cùng một
chỗ thôi? Tân Hạ Noãn cười chua xót. Đúng vậy, cho dù tuyệt vọng đến đâu
thì cũng muốn ở cùng một chỗ, đây chính là tình yêu.

Tân Hạ Noãn đứng dậy rót ly nước ấm cho
Mạn Ny. Vừa đưa ly nước cho cô bạn, bỗng nhiên chuông cửa nhà vang lên.
Tân Hạ Noãn chuẩn bị giúp bạn mình đi mở cửa, nhìn qua lỗ nhỏ thì thấy,
nguy, Tất Phương đến đây! !

Kỳ thật Tân Hạ Noãn chán ghét Tất Phương
bao nhiêu thì Tất Phương cũng chán ghét Tân Hạ Noãn bấy nhiêu. Anh vẫn
cho rằng Mạn Ny rời đi là bởi vì Tân Hạ Noãn giật dây. Tân Hạ Noãn cảm
thấy bây giờ xuất hiện ở trước mặt Tất Phương thì khẳng định có một cơn
tinh phong huyết vũ ( gió tanh mưa máu).

Cô nhảy đến trước mặt Mạn Ny, khoa tay múa chân căng thẳng cực kỳ  “Là Tất Phương!”

Mạn Ny nhăn mặt “Làm sao anh ấy đến đây? Không phải đã bảo cho tớ đóng cửa suy nghĩ một đêm sao?”
Hiển nhiên Mạn Ny cũng không muốn Tân Hạ Noãn chạm mặt Tất Phương. Hai
người này mà gặp nhau thì nhất định sẽ “tóe lửa”, cô can ngăn không
được.

Tân Hạ Noãn được Mạn Ny giấu ở phòng ngủ.
Mạn Ny chỉnh đốn lại tâm tình của mình rồi mới ra mở cửa. Cửa vừa mở
ra, mặt Tất Phương so với Trương Phi còn đen hơn không hé răng một tiếng
đi vào ngồi lên sô pha.

Mạn Ny hỏi: “Không phải anh đã cho tôi đóng cửa tự suy nghĩ một tối sao? Tất tổng?” Cô trước sau như một  không chút để ý, coi đó chỉ là một người không quan trọng.

Tất Phương tựa hồ cũng không quan tâm vẻ
lạnh nhạt của Mạn Ny, mà đĩnh đặc lấy từ túi áo ra một cái hộp màu đỏ
rồi mở ra đưa cho Mạn Ny. Bên trong có một cái nhẫn với viên kim cương
rất to, trông rất chói mắt. Mạn Ny nhẹ nhàng tiếp nhận rồi bĩu môi cười
“Nhẫn kim cương này lớn hơn so với trước kia.” Cô không có ý muốn nhận.
Trước kia Tất Phương tặng cái gì, cô nhận cái đó. Hiện giờ, cô không có
hứng thú nữa.

          “Chúng ta kết hôn đi.” Tất Phương chăm chú nhìn cô.

Lời của anh rõ ràng làm cho Mạn Ny trố
mắt . Tân Hạ Noãn nấp sát ở phía sau cửa, nghe thấy Tất Phương vừa nói
như vậy lập tức trừng lớn mắt. Không phải đâu, ngựa đực đổi tính sao?
Mạn Ny cẩn thận nhìn vẻ mặt Tất Phương. Lúc này, cô không có sức vén mây
thấy ánh trăng, thật là mê muội như đi trong sương mù.

          “Lý do.” Mạn Ny chỉ muốn biết nguyên nhân của việc này.

          “Lý do? Em đi theo tên đàn ông khác, anh không muốn.” Tất Phương nói rất không tự nhiên, giống như không thật cam lòng nói lời này.

          “. . . . . .” Mạn Ny không nói lời nào.

Ngay cả Tân Hạ Noãn ở phía sau cánh cửa
trên mặt cũng hiện mấy vết nhăn. Thổ lộ thì thổ lộ, làm gì nói chuyện mà
gượng gạo như vậy? Nào có ai cầu hôn như vậy . . . . . . Có điều là Lục
Tử Ngân cũng không hơn hắn là bao. Tân Hạ Noãn tưởng tượng như vậy thì
bỗng nhiên cảm thấy nước mắt ướt đẫm cả khuôn mặt. Cô và Mạn Ny cùng
chịu một bi kịch, không có cảnh tượng cầu hôn lãng mạn.

So với Tân Hạ Noãn thì Mạn Ny có khí
phách hơn, không hề vui mừng hớn hở đòi hỏi gì mà là cười lạnh “Anh và
những người đàn bà khác ở cùng một chỗ, anh cho rằng tôi liền đồng ý?”
Cô biết khi nói những lời không đạo lý này, lúc trước cùng Tất Phương ở
chung một chỗ cô cũng chỉ là một trong số những tình nhân của anh ta,
hai người sớm đã có giao ước trước đó. Nhưng mà đàn bà chính là như vậy,
nếu có nhan sắc thì sẽ mở phường nhuộm, quản nhiều làm chi! ?

Tất Phương thì hiển nhiên đã sớm đoán trước yếu điểm của cô gái này nên cười khẽ “Em ngoại trừ gả cho anh thì còn ai vào đây nữa?”

Lời nói này. . . . . .

Trên mặt Tân Hạ Noãn lại thêm vài nếp
nhăn, như thế nào mà cách làm khác với cùng Lục Tử Ngân nhưng kết quả
lại giống nhau đến kì diệu?

Mạn Ny sắc mặt trắng nhợt, không thèm nói
thêm gì nữa. Cả nhà cô đều biết chuyện của cô, mọi người khẳng định
không có người nào muốn cưới cô. Nếu là vì tính tình õng ẹo mà không lấy
chồng thì tương lai của cô đáng lo, cũng thành tự ngược đãi mình. Nếu
là nhận lời cầu hôn thì cô lại cảm thấy mình chịu ấm ức! Tóm lại, cô rất
mâu thuẫn .

Tân Hạ Noãn thở dài, hiện tại đàn ông luôn mắc lỗi như vậy!

Tất Phương bỗng nhiên nói thêm một câu “Sau khi kết hôn anh sẽ không tìm đàn bà khác .”

Mạn Ny bĩu môi buồn bã nhìn anh. Thấy thế Tất Phương lại nói: “Nếu anh tìm đàn bà khác, anh liền … làm cho anh đoạn tử tuyệt tôn, như thế nào?”

“Vì sao không trực tiếp thiến đi?” Mạn Ny nhướng mắt. Trong lòng Tân Hạ Noãn cũng nghĩ như vậy , thiến không phải là càng tốt hơn sao?

“Thiến anh, em còn có thể hạnh phúc sao?” Tất Phương đồng thời nhướn mày . . . . . .

Tân Hạ Noãn ngã ngửa . . . . . . Tên Tất
Phương này làm sao lại cùng Lục Tử Ngân hát khúc điệu khác nhau mà diễn
hay như nhau? Mạn Ny nhịn không được nở nụ cười “Em phục anh .” Sau đó, Tân Hạ Noãn liền nghe được âm thanh va chạm.

Hả? Bên ngoài bắt đầu đánh nhau ? Tân Hạ
Noãn đang buồn bực . Bỗng nhiên cửa bị dùng sức đẩy ra, đập vào mũi làm
Tân Hạ Noãn đau gần chết. Cô vừa xoa mũi, vừa mới chuẩn bị kêu oan, bỗng
nhiên bị đôi nam nữ phóng đãng trước mắt dọa cho choáng váng. Mạn Ny
quàng chân quanh eo lưng Tất Phương, Tất Phương thì đang sờ soạng Mạn Ny
phát ra tiếng meo meo. . . . . .

          -_-||| Hoàn toàn không để ý vẫn
còn Tân Hạ Noãn sau cửa. Tân Hạ Noãn xoa trán, trong lòng tự lý giải.
Tất nhiên Mạn Ny đã quên cô trốn ở trong phòng ngủ nên biểu diễn cảnh
cấp A cho cô xem đây?

Cô nhẹ giọng ho khan “Hai vị diễn viên chính, tớ đi về trước .”

Hai người dừng lại, cùng nhau quay đầu.
Tất Phương nhìn thấy Tân Hạ Noãn vừa mới chuẩn bị lên tiếng thì đầu lại
bị Mạn Ny xoay lại, giữ chặt rồi mãnh liệt hôn đến không thở được, còn
tay kia thì làm động tác “Vẫy tay” với Tân Hạ Noãn.

Tân Hạ Noãn ỉu xìu chạy ra khỏi nhà Mạn Ny  .

Cái gì chứ, không phải chỉ là động tình
thôi, cô cũng có thể động tình mà. Trong lòng Tân Hạ Noãn không ngừng tự
nhủ. Cô đi xuống lầu, chuẩn bị ra đường cái gọi xe thì bỗng nhiên một
chiếc xe hơi quen thuộc chạy tới chỗ cô. Lục Tử Ngân từ trên xe bước
xuống, sờ sờ đầu của cô “So với anh tưởng tượng thì nhanh hơn nhiều.”

Tân Hạ Noãn lập tức nghĩ đến hai vị nhân
sĩ phóng đãng trong nhà trên, lại nhìn nhìn đàn ông ngon lành như trái
đào trước mắt. Nhìn lên trời lúc này tối đen như mực, giờ giấc cũng
không còn sớm. Xe của Lục Tử Ngân đỗ ở chỗ tương đối kín đáo, cô dường
như hạ quyết tâm “Anh yêu, chúng ta đi xuống hàng ghế phía sau tâm sự đi.”

 

Lục Tử Ngân có vẻ nghi hoặc nhưng vẫn đi theo Tân Hạ Noãn vào ghế sau . . . . . . ( XX: phải lên tiếng thôi, anh giả khờ thì có…ai mà không hiểu chứ!)

          “Này, em làm gì đó!”
Trong xe truyền đến tiếng rên rĩ của tên đàn ông nào đó bị giật mình. Xe
bắt đầu rung chuyển dữ dội tựa hồ bên trong đang tiến hành cuộc vật lộn
đọ sức?

          “Em cũng quá to gan đi .” Người nào đó dở khóc dở cười.

          “Anh yêu em.” Bóng dáng hai người ở trong xe như ẩn như hiện, người đàn ông nào đó nhẹ nhàng thì thầm.

Hết

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+