Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cả đời chỉ cần một người là em – Chương 21-22 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 21: Im lặng

….
Mạnh Tưởng và Chung Tình chăm sóc cho bác Chu một đêm, hừng đông dì Chu mang theo chúc[1] nóng đến. Vừa thấy bộ dáng mỏi mệt của hai người, dì Chu đau lòng khẽ nói, “Đã khiến các con mệt mỏi rồi.”
Chung Tình khẽ cười, “Không có gì đâu ạ, hàn huyên cả đêm, tự nhiên càng tán gẫu càng có tinh thần.” Cô chớp chớp mắt với Mạnh Tưởng, anh rất nhanh chóng gật đầu phụ họa. Dì Chu lắc đầu, đưa chúc cho Mạnh Tưởng, “Mau ra ăn sáng đi.” Chung Tình nghi hoặc hỏi, “Đây không phải cho bác Chung sao?” “Bác Chung đang truyền dịch, không thể ăn gì.” Mạnh Tưởng ý bảo Chung Tình đi rửa mặt, rồi ra ăn chúc.
Khi Chung Tình ra, Mạnh Tưởng đã phân chia xong chúc, dì Chu ngồi bên giường nhìn bác Chu. Cô mỉm cười nhận lấy bát Mạnh Tưởng đưa, uống một ngụm lớn, thơm quá, khóe miệng giơ lên, lưỡi đưa ra ngoài khẽ liếm lên môi, cười nhìn anh, “Anh cũng đi rửa mặt đi.” Mạnh Tưởng nhìn bộ dáng đáng yêu của cô, trái tim đập mạnh, ánh mắt có chút thất thố, vội vã đi vào buồng vệ sinh, che dấu sự dao động trong lòng.
Chung Tình vừa ăn chúc, vừa hỏi dì Chu, “Bác Chu là bệnh do tuổi cao ạ?”
“Thỉnh thoảng lại bị vài lần, mỗi lần đau đến vài ngày, aizz, cũng tại ông ấy không quản được miệng.” Dì Chu vẻ mặt không thể nề hà.
“Hôm qua có phải bác lại uống trộm rượu không ạ?” Mạnh Tưởng rửa mặt đi ra, cười hỏi.
“Đúng vậy, nói ông ấy không nghe, đã cao huyết áp, lại viêm tuyến tụy, vậy mà còn nói cái gì cũng không cho ăn thì sống không bằng chết.” Dì Chu nhắc tới bệnh của bác Chu lại bắt đầu lải nhải.
Chung Tình khẩn trương nói, “Thân thể không tốt, nên chú ý hơn một chú, dì nhớ nhắc nhở bác.”
“Dì cũng muốn vậy.” Dì Chu nhún nhún vai, “Ông ấy phải nghe mới được.”
Mạnh Tưởng ôm dì Chu an ủi, “Đừng lo, bác Chu bình thường chú ý một chút, chỉ cần uống rượu ít đi một chút là được.”
Chung Tình và Mạnh Tưởng ăn chúc xong, dì Chu bắt họ về nhà nghỉ ngơi. Hai người nói buổi tối sẽ đến thăm bác Chu, rồi rời khỏi bệnh viện.
Vào bãi đỗ xe, Mạnh Tưởng liếc mắt nhìn xe Chung Tình, đột nhiên mở miệng, “Cả đêm không ngủ, xin phép công ty rồi về nhà nghỉ ngơi một chút.”
“Không cần, hôm nay em có rất nhiều việc.” Cô cười phất tay, đi về phía xe của mình. Cô vừa định mở cửa xe, bên người có một cảm giác áp bách, chìa khóa xe trong tay đã bị Mạnh Tưởng lấy mất, Chung Tình nâng mắt vẻ mặt nghi hoặc.
“Anh đưa em đi.” Anh mở cửa xe, đẩy nhẹ nàng, để nàng ngồi vào phía bên kia. Chung Tình hơi nhíu mi, “Anh cũng đến công ty?” Anh là ông chủ, thỉnh thoảng lười một chút cũng đâu sao.
“Đúng, hôm nay cũng có nhiều việc.” Anh cười ôn hòa với cô, khom người ngồi vào trong xe, Chung Tình đành phải miễn cưỡng đi qua, ngồi vào vị trí bên cạnh ghế lái.
“Anh đưa em đến công ty trước, sau đó trở lại công ty.” Mạnh Tưởng khởi động xe, chậm rãi ra khỏi bãi đỗ. Chung Tình liếc mắt nhìn chiếc xe của anh còn ở trong bãi, anh không phải là lo lắng cô nửa đường ngủ quên mà xảy ra tai nạn chứ? “Thật ra em không sao, thật đấy.”
“Anh biết, nhưng anh vẫn lo lắng.” Mạnh Tưởng chăm chú nhìn phía trước, giọng nói ôn hòa.
Chung Tình nhìn vẻ mặt bình thản của anh, trong lòng cười khẽ, tuy rằng Mạnh Tưởng thay đổi rất nhiều, không còn khí thế bức người, duy ngã độc tôn, nhưng vẫn còn ý thức mình rất mạnh, chỉ là thay đổi cách biểu lộ, nhưng làm người ta không hề cảm thấy không thoải mái.
“Hay là chúng ta luân phiên chăm sóc cho bác Chu đi.” Cô nghĩ được một cách hay, mọi người không cần vất vả như vậy.
“Được, đêm nay em về nhà nghỉ ngơi cho tốt.” Anh nhìn mắt cô đầy tơ máu, trái tim hơi hơi đau, cô trước đây vẫn luôn một đêm không ngủ, cô đơn chờ bình minh sao? Cô sao có thể chống đỡ được? Anh rất muốn lĩnh hội thử một lần.
“Không được, đêm nay em đi chăm sóc cho bác Chu, anh về nhà nghỉ ngơi.” Chung Tình nóng nảy, gương mặt anh mỏi mệt như vậy, còn cứng rắn chống đỡ làm gì?
Mạnh Tưởng nhìn cô, khóe miệng có một nụ cười không dễ phát hiện, “Tiểu Tình, em cần nghỉ ngơi.” Ánh mắt anh và ngữ khí đều rất nhẹ đạm, lại làm cho người ta cảm thấy có một loại cường thế, cô nẳng lặng dựa vào ghế, không phản đối. Mạnh Tưởng mở CD, “Ngủ một chút đi.” Chung Tình nghe lời chậm rãi nhắm mắt lại, ghế tựa thoải mái, tiếng nhạc nhẹ nhàng, không khí thư thái, khiến cô thả lỏng hơn rất nhiều.
Mạnh Tưởng chăm chú lái xe, khóe mắt thỉnh thoảng lại liếc về người đang điềm tĩnh ngủ bên cạnh. Bộ dáng lúc ngủ của cô chưa hề thay đổi, vẫn hướng mặt về bên trái, vai trái hơi trùng xuống. Mái tóc dài đã được cắt đi, tóc cô bây giờ chỉ dài đến thắt lưng. Nhìn những lọn tóc xòa xuống hai bên mặt cô, anh đột nhiên muốn vén những sợi tóc ấy lên, nhưng tay vừa rời khỏi tay lái, lại bị lí trí bắt dừng lại, anh làm sao vậy? Không phải vẫn che dấu rất tốt sao? Nếu dọa cho cô chạy mất, anh chẳng lẽ lại phải chờ mười năm nữa? Mười năm, anh không tiếng động lắc đầu, anh sợ chính mình không thể chờ được. Anh bây giờ không dám hy vọng xa vời, chỉ cần có thể lẳng lặng nhìn cô, cảm nhận cô ở bên cạnh, anh cũng đã thỏa mãn.
Anh nhìn đồng hồ, cố tình đi thật chậm, anh muốn cô có thể ngủ nhiều hơn một chút. Khi xe dừng lại trước công ty Chung Tình, vừa văn 8 giờ 45 phút, Mạnh
Tưởng nhìn tòa nhà không có chút xa lạ, từ khi biết cô làm việc ở Sĩ Đạt, anh thỉnh thoảng lại ngẫu nhiên hoặc cố ý đi ngang qua chỗ này, mong có thể có cơ hội tình cờ gặp cô.
Anh đỗ xe vào bãi, nưhng không đánh thức Chung Tình, chỉ lẳng lặng nhìn cô ngủ, còn thật sự lắng nghe tiếng thở đều đều của cô. CD không biết đã ngừng từ bao giờ, trong xe thật sự yên lặng, anh tham lam nhìn cô, hai mắt nhắm chặt, lông mi lay động, mũi cao thẳng, đôi môi khéo léo, ánh mắt anh hơi mơn trớn dung nhan cô. Thật sự đã rất lâu, hình ảnh vốn khắc sâu trong những giấc mơ của anh giờ đang hiện lên thật rõ ràng, tiếng tim đập lớn đến vang vọng cả màng nhĩ, anh biết giờ khắc này, trái tim đã bị một thứ gì đó tràn ngập, cảm giác ấy khiến anh có chút khó kìm lòng. Nhưng anh lại không thể làm gì, không thể!
Nhìn khi kim đồng hồ chỉ 50 phút, anh thở sâu, thu lại những cảm xúc của mình, khẽ lay Chung Tình, “Tiểu Tình, dậy, dậy.”
Chung Tình tỉnh lại, hai mắt đầy sương mù khẽ chớp chớp, mới ý thức được đang ở dưới công ty, Mạnh Tưởng chậm rãi quay mặt đi, ngăn cản sự hỗn loạn trong lòng, cô thật sự rất gợi cảm, quyến rũ.
“Cám ơn,” Chung Tình nhìn qua đồng hồ của anh, thời gian vừa khít.
Anh rút chìa khóa xe đưa cô, mỉm cười nói, “Rảnh thì nghỉ ngơi một chút.” Nói xong, mở cửa xuống xe. Chung Tình nhìn anh, cũng đi theo xuống xe, nhìn bóng dáng anh đi ra khỏi cửa xe của mình, đột nhiên có một loại xúc động khó nói, “Mạnh Tưởng….” Cô muốn anh lấy xe cô đi, nhưng nghĩ anh cũng đã rất mệt, lái xe không tốt, nên lời nói lại trở thành, “Cẩn thận một chút.” Mạnh Tưởng nhìn lại, gật đầu cười cười, xoay người rời đi.
Chung Tình thu hồi ánh mắt, đóng cửa xe, khi nhìn lên, bóng anh đã biến mất ở lối vào bãi đỗ xe, cô vuốt vuốt mái tóc dài, đả khởi tinh thần đi vào công ty.
[1] Một món ăn Trung Quốc
…………………………….
Hết chương 21

Chương 22: Đồ ngốc

….
Chung Tình đi vào văn phòng, thấy Chu Cần đang ở trước bàn làm việc của cô, thấy cô vội chạy ra đón, nhìn trên người cô vẫn là bộ quần áo ngày hôm qua, có chút kinh ngạc, “Em…. Tối qua không về nhà à?”

Chung Tình gật gật đầu, “Đến giờ rồi, cậu đi làm đi.” Cô mỉm cười hạ lệnh trục khách, Chu Cần muốn nói lại thôi đành phải rời đi. Chung Tình nhìn bữa sáng trên bàn, chậm rãi thu dọn, cậu nhóc này thật tri kỷ, đáng tiếc là sai đối tượng.

Biết bộ phận thiết kế đã hoàn thành công việc, quản lý lập tức triệu tập mở cuộc họp, chủ thể thiết kế cơ bản được thông qua, chỉ là còn chút chi tieté cần sửa chữa. Chung Tình là nòng cốt trong bộ phận thiết kế, toàn bộ quá trình tham dự hội nghị, cô cầm cà phê không ngừng uống, mí mắt cuối cùng cũng không hạ xuống. Tới mười một giờ, hội nghị mới chấm dứt, phó tổng cố ý giữ cô lại, yêu cầu cô buổi chiều đến sửa chữa, lời từ chối đã ra đến miệng bị Chung Tình nuốt trở lại. Không sao, cùng lắm thì uống thêm hai cốc cà phê nữa.

Chung Tình ngồi vào vị trí, mới nhớ ra hôm qua không gọi điện về nhà, vộiv àng gọi điện thoại cho bố, đơn giản nói bác Chu bị bệnh, buổi tối còn đi chăm sóc bác. Bố cô không nhiều lời, chỉ dặn cô đừng cố gắng quá. Chung Tình ngắt điện thoại, ngẩng đầu đột nhiên cảm thấy lưng hơi đau. Thật sự đã già rồi, khi trẻ còn có thể vài ngày không ngủ, giờ mới có một đêm đã vậy. Cô nhẹ nhàng cười, đứng dậy đi lại phía phòng trà nước lấy cà phê.

Khi đang cầm cà phê về vị trí, Tiểu Phong đột nhiên nói, “Chị Chung, vừa rồi điện thoại của chị kêu.” Cô cầm điện thoại, tên Mạnh Tưởng hiện lên trên màn hình, ngón cái ấn vào phím gọi, anh có bận vào buổi sáng không?

“A lô, em đây, vừa rồi anh gọi à?” Cô cầm cốc cà phê chậm rãi dựa lưng vào ghế, trong ống nghe truyền đến giọng nói của anh, anh đang ở công ty.

Anh ừ nhẹ một tiếng, khiến cô chờ đợi, sau đó một lúc trầm mặc, anh đi ra khỏi văn phòng, “Buổi tối em về nhà đi, không bố nuôi sẽ lo lắng.”

Chung Tình nuốt một ngụm cà phê, cảm giác ấm áp trôi từ cổ họng xuống ngực, như sự quan tâm ấm áp của anh, “Anh thì sao?”

“Chờ em đến, anh sẽ về, tối anh ở đây rồi sau đó đến lượt em.” Giọng nói anh vững vàng, nhẹ nhàng chậm chạp, cô trong lòng nở nụ cười, anh đã sắp xếp rất tốt, không cho cự tuyệt, mà cô cũng không muốn cự tuyệt, như vậy rất tốt, có thể cùng nhau chăm sóc bác Chu, cung không quá mệt. Cô đồng ý.

Ngắt điện thoiạ, cô nhìn máy tính có chút ngẩn người, anh không phải là cũng cả ngày không ngừng uống cà phê giống cô chứ? Mỉm cười, cô gạt ý nghĩ trong đầu, chuyên tâm làm việc.

Chung Tình dùng tốc độ nhanh nhất hoàn thành công việc, sau đó đem thành phẩm đến phòng phó tổng, phó tổng nhìn nhìn, vẫn thấy có mấy chỗ không hài lòng, nên Chung Tình lại tiếp tục sửa chữa, lặp lại mấy lần, cuối cùng cũng xong. Chung Tình đóng gói văn kiện đưa cho phó tổng một bản, chính mình cũng photo một bản. Khi trở lại văn phòng, mới nhận ra văn phòng không còn ai, Chung Tình kêu một tiếng trong lòng, đã bảy giờ hơn, cô vội vã mở ngăn kéo, trên di động có năm cuộc gọi nhỡ. Cô mở ra xem, bốn là của Chu Cần, một của Mạnh Tưởng.

Cô vội ấn điện thoại cho Mạnh Tưởng, anh nhất định đã chờ đến sốt ruột.

Điện thoại vừa kết nối, cô khẽ gọi, “Mạnh Tưởng, ngại quá, em sẽ đi ra ngay.”

“Chung Tình.” Phía sau có một tiếng kêu to, bên tai cũng truyền đến tiếng kêu to, “Tiểu Tình.” Cô nhất thời có cảm giác bùng nhùng, chậm rãi quay lại, miệng cũng không lên tiếng, nhìn Chu Cần đứng ở cửa văn phòng, cậu ta còn chưa về sao?

Đầu dây bên kia ngừng một lúc mới mở miệng, “Không cần vội.” Chung Tình đột nhiên tỉnh lại khỏi sự ngẩn ngơ, cô nâng tay ý bảo Chu Cần chờ, mở miệng nói, “Ngại quá, lúc nào cũng bận, em sẽ ra ngay đây.”

“Tiểu Tình, em về nhà ăn cơm trước, tắm rửa, rồi tối đến bệnh viện”. Giọng Mạnh Tưởng nhẹ nhàng chậm chạp lại mang theo sức mạnh không cho cự tuyệt.

Cô dừng một chút, nhẹ nhàng nói, “Vâng.” Anh vì cô mà sắp xếp. Cất điện thoại, cô quay lại nhìn Chu Cần, “Sao còn chưa về?”

“Đang đợi em.” Vẻ mặt Chu Cần quá mức im lặng, cô sợ run nửa giây, xoay người thu dọn bàn, vội vã về nhà.

“Đêm nay còn định đi bệnh viện?” Anh nhìn cô lúc nãy nói chuyện điện thoại, ban đầu lo lắng nhưng cuối cùng lại an tâm, anh có chút tò mò xem điện thoại của ai.

“Đúng vậy, hôm qua cậu cũng thấy đấy, viêm tuyến tụy.” Giọng cô nhẹ nhàng chậm chạp, tay cũng không dừng lại. Chu Cần giúp cô thu dọn, “Tôi đi với em.”

“Không cần.” Chung Tình mỉm cười cự tuyệt, cậu ta mấy ngày nay cũng tăng ca cùng cô, chắc chắn rất mệt.

“Chung Tình.” Chu Cần nhìn khuôn mặt mỉm cười của cô, trong mắt có chút thương tổn, cô không muốn nhận sự quan tâm của anh.

Chung Tỉnh đầy ghế dựa vào gầm bàn, đóng túi, nhìn anh: “Chu Cần, về nhà trước đi được không? Sáng mai chúng ta nói chuyện tiếp.” Cô giờ thật sự có việc, hy vọng cậu ta có thể hiểu.

Chu Cần nhìn cô, rốt cuộc gật gật đầu.

Hai người rời khỏi công ty, Chu Cần vẫn kiên trì muốn đưa cô về, Chung Tình than nhẹ đưa chìa khóa cho anh. Dọc đường đi, Chu Cần không nói nhiều, Chung Tình bận rộn suốt một ngày rốt cuộc trầm tĩnh lại, nhất thời cảm thấy mệt mỏi, mí mắt trĩu xuống.

Chu Cần nhìn cô đi vào nhà, mới rời đi. Chung Tình lặng lẽ liếc nhìn bóng dáng cao gầy của anh, trong lòng có chút áy náy, cô có phải đã làm tổn thương anh không? Chung Tình lắc lắc đầu, vội vã đi vào thang máy, nếu có thể, cô hy vọng anh không cứng đầu như vậy.

***

Chung Bình thấy cô về, rất kinh ngạc: “Không phải nói không về sao?”

“Lát nữa con lại đi.” Cô nhanh chóng trở về phòng, Chung Bình bên ngoài gọi, “Ăn cơm đã chứ?” Chung Tình cởi áo khoác, mở tủ quần áo, cao giọng trả lời, “Lát nữa con ăn.” Cô lấy quần áo đi tắm rửa. Chung Bình trừng mắt nhìn cô, thật buồn bực, sao cơm chưa ăn đã đi tắm rồi.

Chung Tình nhanh chóng lao ra khỏi bồn nước nóng, dùng khăn tắm bao quanh người, chạy đến bàn ăn, bố đã lấy cơm cho cô, “Sao lại vội như vậy?”

“Con còn phải đến thay Mạnh Tưởng, anh ấy còn ở bệnh viện.” Chung Tình vừa lấy cơm vừa trả lời. Chung Bình nghe thấy tên Mạnh Tưởng, ánh mắt có chút kinh ngạc, “Mạnh Tưởng cũng đi?”

“Là anh ấy đưa bác Chu đến bệnh viện ạ.” Chung Tình nuốt xuống một miếng cơm.

“Tối hôm qua nó cũng không về nhà?” Chung Bình nghĩ một lúc rồi hỏi.

“Bác Chu buổi tối cần có người chăm sóc.”

Chung Bình gật gật đầu, “Hai đứa cũng đừng quá sức, ban ngày còn đi làm.”

“Con biết ạ.” Chung Tình vùi đầu ăn cơm.

Chung Tình ăn cơm xong, lau khô tóc, thay quần áo, rồi đi ra ngoài. Cô không lấy xe, gọi taxi đến bệnh viện.

***

Mạnh Tưởng thấy cô mang theo một cặp lồng thức ăn đi vào bệnh viện, ánh mắt dịu xuống, đứng lên, “Đến rồi à.”

“Anh chưa ăn phải không? Cầm lấy ăn đi.” Chung Tình đẩy thức ăn đến trước mặt anh. Mạnh Tưởng nhận lấy, mỉm cười, “Cám ơn.” Sau đó ngồi trên ghế bắt đầu ăn, trong lòng Chung Tình thả lỏng, chỉ biết anh nhất định đã đói bụng, thật là ngốc.

Đúng vậy, Mạnh Tưởng thật sự rất ngốc! Rõ ràng vừa ăn một phần giống như vậy, nhưng thấy đồ cô mang đến, không hề suy nghĩ nhận lấy. Cô còn nhứo món anh yêu thích, cô vẫn còn nhớ! Anh nuốt một miếng thịt lớn, trong lòng vô cùng kích động, rất ngon, so với lúc nãy ăn còn ngon hơn vạn lần! Mắt cúi xuống, sự kích động và hưng phấn đều hóa thành lực nhai, anh có thể cảm giác được cô ở ngay trước mắt, đôi giày thể thao trắng vẫn ở phía trước. Anh cẩn thận nhấm nháp, dường như trong miệng không phải món cơm thịt đơn thuần, mà là một món ăn mĩ vị, vị ngọt như đang khiêu vũ trên đầu lưỡi.

Chung Tình quay lưng về phía anh, không phát hiện ra sự khác thường của anh. Cô nhìn bác Chu nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, biểu tình thật sự thư thái hơn hôm qua nhiều, lại nhìn lọ truyền dịch, đã hết một nửa, nhưng trên móc vẫn treo một chai đầy.

Cô nhìn Mạnh Tưởng bên cạnh nhẹ giọng hỏi, “Có đỡ hơn chút nào không?” Mạnh Tưởng gật đầu, “Đỡ hơn nhiều, nhưng vẫn chưa ăn được gì, chỉ có thể truyền dịch.” Vì vậy, buổi tối phải có người trông.

Chung Tình nhìn những sợi tóc lòa xòa trên trán anh, trái tim khẽ nhói lên, vội vàng mở mắt, giọng nói trầm xuống, “Đừng kiếm tiền nhiều quá, lúc nào mệt thì nên nghỉ một chút.” Mạnh Tưởng nhìn cô một lúc, rồi tiếp tục ăn, khóe miệng khẽ nhếch lên thành nụ cười nhợt nhạt, “Ừ.”

Mạnh Tưởng ăn xong, Chung Tình giục anh đi về, “Đừng lái xe, bắt taxi mà về, ngủ một giấc rồi mai lại đến.” Mạnh Tưởng không phản đối, chỉ nói cho cô biết nước sôi có ở phòng đầu tiên ngoài hành lang, buồng vệ sinh ở cuối hành lang. Chung Tình nhìn bộ dáng căn dặn của anh, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười, anh nhất định thường xuyên chăm sóc người khác thành quen, cô cười liên tục gật đầu.

Mạnh Tưởng nhìn cô, Chung Tình cũng bình tĩnh nhìn lại anh, nghĩ anh còn định dặn gì, nhưng anh lại không nói gì, chỉ nhìn cô thật sâu, sau đó khóe miệng khẽ nhếch, xoay người rời đi.

Chung Tình hơi thất thần, anh thật khó hiểu.

Mạnh Tưởng ngồi vào taxi, khóe miệng cười mới chậm rãi mở rộng, anh đột nhiên có chút cảm tạ trận ốm này của bác Chu, để anh có thể đến gần cô, yên lặng quan tâm cô. Anh chậm rãi nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ ập đến, ngoài cửa sổ gió thu lạnh lẽo, nhưng trong lòng lại ấm áp như mùa xuân.

………..

Hết chương 22


Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+