Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cả đời chỉ cần một người là em – Chương 31-32 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 31: Kích động

.
Quả nhiên, sáng sớm hôm sau, Mạnh Tưởng đã chở Chung Tình ở dưới nhà.

Chung Tình nhìn anh, nở nụ cười, “Anh là ông chủ, cuối năm còn không làm việc, không sợ nhân viên tạo phản sao?”

Mạnh Tưởng mở cửa giúp cô lên xe, cười nhẹ, “Nếu anh không có ở công ty mà có chuyện, chắc chắn nhân viên ngày nào cũng tạo phản”

Nhìn biểu tình tự tin của Mạnh Tưởng, Chung Tình lắc lắc đầu, cô chỉ cảm thấy anh không cần phải như vậy, “Anh thật sự không cần phải đi cùng.”

“Anh không thể tự cho mình nhàn nhã một chút sao?” Mạnh Tưởng cười càng sâu, khóe mắt và khóe miệng đi vào ánh mắt cô, mang theo vài phần mị lực. Chung Tình hơi run lên, làm bộ không sao cả trừng mắt, “Anh là ông chủ, anh muốn làm gì chả được.”

Hai người lái xe, chỉ một lát đã đến khách sạn nơi Mike nghỉ. Vừa vặn, Mike và Serena cũng ăn sáng xong.

Một hàng bốn người lên xe bắt đầu hành trình du ngoạn, Chung Tình đã sắp xếp rất tốt, đầu tiên dẫn họ đến tòa nhà cao nhất thành phố, sau đó dạo quanh phố, buổi chiều lại du ngoạn Đông Hồ.

Vợ chồng Mike đối với những kiến trúc ven đường đều rất hứng thú, đặc biệt kiên trúc của tòa nhà lớn theo phong cách châu Âu ở ven sông, Mike hứng thú chụp ảnh. Mạnh Tưởng giải thích cho họ tòa nhà này lúc trước từng là của người nước ngoài, nên có rất nhiều dấu vết của kiến trúc ngoại quốc.

Chung Tình thật sự lắng nghe, tuy rằng trước đây cũng từng nghe qua, nhưng rời đi lâu như vậy, trí nhớ sớm đã mơ hồ. Hôm nay nghe Mạnh Tưởng nói, mới chậm rãi nhớ lại. Nhìn khuôn mặt ôn hòa của Mạnh Tưởng, âm điệu thuần hậu, Chung Tình bất giác có chút mê mẩn. Mạnh Tưởng chri chuyên tâm lái xe và giảng giải, vẫn chưa phát hiện, nhưng Mike ngồi phía sau nhìn thấy, khóe miệng hiện lên nụ cười thần bí.

Chỉ chốc lát sau, đã đến điểm đi đầu tiên. Mạnh Tưởng mua vé, bốn người đi lên. Mike ôm Serena bước nhanh ở phía trước, Chung Tình cảnh báo họ cẩn thận, họ dường như rất hưng phấn, đi nhanh như vậy. Mạnh Tưởng và Chung Tình đi phía sau, song song đi lên.

“Còn nhớ lần dầu tiên chúng ta đến đây là bao giờ không?” Mạnh Tưởng đột nhiên hỏi.

Chung Tình sợ run một chút, suy nghĩ nửa ngày, lắc đầu. Cô thật sự không nhớ rõ. Tiểu học? Hay Trung học?

“Lần đầu em đến đây là năm trung học.” Mạnh Tưởng nhẹ giọng nói. Thật ra, lớn lên ở thành phố W này như họ, tòa nhà gọi là thiên hạ đệ nhất này, đối vớ họ cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì, chẳng phải chỉ là một tòa nhà cổ sao? Hơn nữa, tòa nhà này từng bị quân Nhật phá hủy, chỗ hiện tại còn sót lại là sau khi giải phóng, được trùng kiến lại. Cho nên, theo họ, tòa nhà này ít nhiều cũng mang dấu ấn lịch sử.

Trước đây, anh cũng từng muốn đưa Tiểu Tình đến ngắm cảnh, nhưng cô luôn không có hứng thú. Kết quả, lần đầu Chung Tình đến đây, là khi nhà trường yêu cầu viết một bài văn về cảnh đẹp thành phố W, Chung Tình nhờ Mạnh Tưởng giúp, Mạnh Tưởng đưa cô đến đây xem. Khi về, anh giúp cô hoàn thành bài văn ấy.

Kí ức ấy sở dĩ đến bây giờ với anh vẫn còn mới mẻ, là vì ngày hôm đó thật sự rất khó quên. Ngày ấy, Chung Tình mơ hồ thế nào lại làm rơi giày ra ngoài ban công, Mạnh Tưởng lén đi ra ngoài tìm cho cô, kết quả bị nhân viên bảo vệ bắt được, hung hăng mắng cho một trận, nói hai người đã lớn như vậy, mà còn không hiểu vấn đề an toàn? Đi ra chỗ nguy hiểm như vậy, nếu có chuyện xảy ra thì sao? Nói xong, còn muốn gọi điện báo về nhà, Mạnh Tưởng đọc số của nhà một người bạn học Vương Luyện cho nhân viên bảo vệ, kết quả người bảo vệ nói chuyện với bà nội của Vương Luyện đến sửng sốt, hai người nhân cơ hội chuồn êm.

Trên đường về nha fhai người cười ầm ĩ, Chung Tình ôm tay Mạnh Tưởng mà cười. Chưa về tới nhà, Chung Tình đã ngủ ngon lành trên xe buýt, cuối cùng Mạnh Tưởng phải cõng cô về nhà.

Chung Tình nghe Mạnh Tưởng nói vậy, dần nhớ lại, ngượng ngùng nhìn Mạnh Tưởng, “Em khi đó cũng thật nghịch ngợm.” Chuyện này cô không nhớ rõ lắm, anh lại nhớ rất rõ.

Mạnh Tưởng nhìn cô, cười nhẹ, “Khi đó em rất đáng yêu.” Anh hy vọng cô vẫn là một đứa trẻ mơ hồ, mà không phải khiến người ta khó đến gần như bây giờ.

Chung Tình nhìn ánh mắt Mạnh Tưởng hiện lên sự dịu dàng, trái tim đột nhiên dừng một chút, anh vẫn luôn nhớ tới hình ảnh cô vô ưu vô lự, cả ngày tươi cười sao? Cô khi đó, có thể đột nhiên tâm tình khó chịu, quay đầu bước đi, mặc kệ Mạnh Tưởng phía sau gọi cô; Cũng có thể vì muốn cái gì đó, mà bắt Mạnh Tưởng đi nói với bố mẹ cô, chỉ cần anh mở miệng, bố mẹ sẽ đồng ý; Khi đó, cô và Mạnh Tưởng, còn có Chu Đồng mỗi ngày lại cãi nhau…. Khi đó, cô rất hạnh phúc.

Đáy mắt Chung Tình trầm xuống, đó là…. Một khoảng thời gian xa xôi đến nhường nào, xa đến nỗi cô không dám nhớ lại.

Mike và Serena từ trên lầu xuống, nhìn Chung Tình và Mạnh Tưởng đứng bên nhau ở cửa sổ đối diện. Mike nhìn khóe miệng hai người lộ ra nụ cười không dễ phát hiện, anh ôm Serena trở lại tầng cao nhất. Serena hỏi anh vì sao lại đi lên? Mike nói nhỏ bên tai cô, Serena ngoái đầu nhìn hai người bên cửa sổ, nở nụ cười hiểu ý.

Ben cạnh truyền đến tiếng loa gọi du khách, Chung Tình tỉnh lại, xấu hổ mở mắt, nở nụ cười, “Họ sao vẫn còn ở trên, chúng ta cũng đi lên xem thử đi.” Nói xong, không đợi Mạnh Tưởng trả lời, cô đã vội vã bước lên cầu thang, đi lên tầng cao nhất.

Mạnh Tưởng than nhẹ trong lòng, vừa rồi trong một thoáng, anh mơ hồ ánh mắt Chung Tình nhộn nhạo gợn sóng vì mình. Có lẽ anh suy nghĩ quá nhiều, có lẽ cô đang nghĩ đến Chu Đồng.

Mike nhìn họ đi lên, cười chào đón, “Chichi, quay cho chúng tôi đi.” Chung Tình cười nhận lấy máy quay. Mike và và Serena nhìn ống kính cười rạng rỡ kể lại hành trình du ngoạn của mình, khi nói đến cao trào, không nhịn được trao nhau một nụ hôn ngọt ngào. Chung Tình nhìn tuấn nam mỹ nữ trong ảnh, rất hâm mộ. Mike ôm Serena, nhận lấy máy quay nói muốn quay cho Chung Tình và Mạnh Tưởng, nói muốn đem về cho bạn bè bên Mĩ xem. Mạnh Tưởng ôm lấy vai Chung Tình mỉm cười với ống kính, vai Chung Tình cứng đờ không tránh đi, nhìn về phía màn ảnh chào hỏi các bạn cũ, cũng không quên giới thiệu về Trung Quốc, giới thiệu về mỹ thực thành phố W, nói đến mức Mike và Serena đều say mê. Mike hơi nhíu mi, “Giới thiệu Mạnh Tưởng một chút đi.”

Chung Tình đơn giản nói, Mạnh Tưởng là bạn tốt cùng cô lớn lên, Mạnh Tưởng hào phóng chào hỏi mọi người qua ống kính.

Quay phim một lát, bốn người đi xuống. Đến dưới lầu, Serena vào những quán lưu niệm xem, còn hưng phấn kéo Chung Tình đi chọn lựa. Mike đến bên cạnh Mạnh Tưởng, mỉm cười nhìn anh không nói, Mạnh Tưởng bị nhìn đến kỳ quái, mở miệng hỏi, “Mike, sao vậy?”

“Trước khid dến Trung Quốc, tôi vẫn luôn ngạc nhiên anh như thế nào?” Mike không giảm ý cười, đảo mắt nhìn bóng dáng Chung Tình và Serena.

“Anh biết tôi?” Mạnh Tưởng ngẩn ra, Chung Tình có nói về mình với anh ta? Về cái gì?

“Đương nhiên, anh là Tưởng Tưởng của Chichi.” Khi Mike dùng thứ tiếng Trung không rõ ràng lắm nói những lời này, Mạnh Tưởng chấn động, Tiểu Tình thật sự nói với Mike về chuyện của họ?

Serena cầm một chuỗi hạt vòng ngoắc ngoắc với Mike, Mike nhìn Mạnh Tưởng cười lạnh nhạt, rồi nhanh chóng đi về phía hai người.

Mạnh Tưởng trừng mắt nhìn ba người, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở bên sườn mặt Chung Tình. Làn da trắng mịn, đôi mắt linh động bên dưới hàng lông mi dài, đôi môi hồng nhuận hơi rung động, tóc dài buông nhẹ, cô nhẹ nhàng cài vào sau tai, hô hấp của anh theo động tác của cô mà phập phồng. Như cảm nhận được ánh nhìn của anh, Chung Tình khẽ liếc mắt về phía anh, bốn mắt gặp nhau, Mạnh Tưởng chỉ cảm thấy cảm xúc mênh mông, Tình Tình, anh vẫn còn là anh Tưởng Tưởng của em chứ?

———————–

Hết chương 31

Chương 32: Du ngoạn

.
“Chichi.” Serena đột nhiên gọi Chung Tình, Chung Tình vội thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Serena.

Serena cầm trên tay ba, bốn chiếc vòng đeo tay nhiều màu sắc hỏi cô cái nào đẹp, Chung Tình suy nghĩ một chút, chỉ vào chiếc vòng tay màu tím. Serena lấy chiếc vòng tím, quơ quơ trước mặt Mike, Mike cười gật gật đầu.

Serena vui vẻ vuốt chiếc vòng, lại chọn thêm mấy cái nữa, định mang về tặng mọi người. Mạnh Tưởng chậm rãi đi qua, đứng bên cạnh Chung Tình, cô đang chăm chú nghe Serena và Mike nói chuyện, dường như không phát hiện anh đến gần. Mạnh Tưởng thở sâu, chuyển ánh mắt sang nơi khác.

Chung Tình chậm rãi di động vài bước, đến bên cạnh Mike, giống như đang nhìn những thứ hàng lưu niệm. Mạnh Tưởng quay lại, Chung Tình đã đứng ở bên kia, ở giữa là Mike và Serena, anh nhìn cô, trong lòng chợt thấy mất mát. Không biết cô là cố ý hay vô tình, khi vừa cảm thấy khoảng cách của họ đã gần lại, cô lại lặng lẽ kéo dãn ra.

Serena cho chiến lợi phẩm vào balo, sau đó họ rời đi.

Giữa trưa, Mạnh Tưởng đưa họ đi ăn lẩu Tứ Xuyên. Khi một nồi lẩu cay và một nồi lẩu suông được bưng lên, Mike và Serena rất tò mò. Chung Tình vội giải thích cho họ, lẩu Tứ Xuyên lấy vị cay làm chủ đạo, sợ họ không tiếp nhận được, nên gọi luôn hai nồi, một cay một không, để ai muốn ăn thế nào cũng được.

Đây cũng là khu phố ăn uống đặc sắc của thành phố W, có cá, có cua, các loại hải sản, thịt dê, thịt trâu,… Mạnh Tưởng còn cố ý gọi cho Mike và Serena một chai rượu vang, gọi cho Chung Tình một cốc nước trái cây, Chung Tình kop hản đối, nhưng thật ra sau khi Mike nghe anh gọi món, khẽ liếc lại phía Chung Tình, khóe miệng tựa tiếu phi tiếu. Chung Tình nháy nháy mắt với anh, Mạnh Tưởng cảm thấy cô không nên uống rượu, Mike chỉ cười không lên tiếng.

Bốn người cùng ăn món lẩu nóng còn bốc khói, thật sự lại một lần nữa chinh phục được Mike và Serena, vừa ăn đã nghiền. Mạnh Tưởng và Mike còn rất hợp ý nhau, cuộc sống, công việc đều đem ra tán gẫu, Serena thì cùng Chung Tình nghiên cứu xem những món này làm thế nào. Cái lẩu ở nhà có thể dùng không? Công việc của Serena thường rất bận, rất ít khi xuống bếp làm món ăn cho Mike, chỉ khi nào cô nghỉ ngơi, sẽ tốn tâm tư nghiên mỹ thực, lập chí làm một người vợ hiền.

Sau khi ăn xong, chiều bốn người đi du ngoạn Đông Hồ. Đi trong công viên xanh um, không khí tươi mát làm người ta vui vẻ thoải mái, Mike và Serena cầm máy ảnh trong tay chụp cảnh vật trên đường, Mạnh Tưởng và Chung Tình song song đi ở phía sau.

Mạnh Tưởng nhìn Mike và Serena ôm nhau phía trước, trong lòng rất có cảm tình, “Em và Mike quen nhau lâu rồi phải không?”

Chung Tình cười gật đầu, “Khoảng tám năm.” Cô rất may mắn mới có thể quen biết Mike, nếu không có anh, có lẽ sẽ không có cô bây giờ. Anh giống như ngọn đèn sáng, khiến cô từ một kẻ lạc đường tìm lại được bản thân.

“Có thể thấy tình cảm của hai người rất tốt.” Mạnh Tưởng lạnh nhạt nói, trong lòng cảm thấy chua xót, anh và cô trước kia, tình cảm cũng rất tốt.

“Mike là một người rất thú vị.” Nói đến Mike, khóe miệng Chung Tình bất tri bất giác cong lên. Mike giống như một chén trà nóng vào mùa đông, ấm áp, lại ngọt ngào.

Mạnh Tưởng nhìn nụ cười yếu ớt của cô, bất giác hỏi, “Mike làm nghề gì?” Thật ra anh biết, nhưng Chung Tình vẫn chưa hề nói cho anh.

Chung Tình sợ run một lúc, chậm rãi phun ra một câu, “Bác sỹ tâm lý.”

Mạnh Tưởng nhìn vẻ mất tự nhiên của cô, trong lòng hiểu đây là vấn đề cô muốn lảng tránh, nhưng vì sao phải vậy? “Hai người là…. Làm sao quen nhau?” Trên blog của cô nói, khi đó cô bị bệnh tâm lý rất nặng, là được Mike giúp đỡ, nên mới vượt qua giai đoạn khó khăn đó. Vậy Mike làm thế nào để trị bệnh cho cô? Anh rất muốn biết.

Chung Tình khẽ liếc mắt nhìn anh một chút, sau đó nhìn về phía Mike, cũng không đáp ngay. Có nên nói thật với anh không? Không được, tuyệt đối không thể nói. Một hồi lâu sau, khuôn mặt cô trở nên đạm mạc, chậm rãi nói, “Mike là thầy giáo ở trường em.” Đây cũng không phải là nói dối, lúc ấy anh đến trường học nhận chức, chẳng qua, cô là bệnh nhân của anh, chứ không phải học trò của anh. Cô bước nhanh lên trước, gọi Mike, “Mike, có muốn đi thuyền không?” Mạnh Tưởng trừng mắt nhìn theo cô, không nói, anh biết cô không nói thật, tại sao cô lại cố tình giấu diếm? Mạnh Tưởng càng nghĩ càng không hiểu.

Mike hỏi ý Serena, Serena hưng phấn nói phải đi. Bốn người thuê hai chiếc thuyền nhỏ, vợ chồng Mike một chiếc, Chung Tình và Mạnh Tưởng ngồi chung một chiếc.

Khi Chung Tình và Mạnh Tưởng mặt đối mặt ở trên thuyền, cô lại có chut shối hận, lúc nãy đề nghị chèo thuyền là vì muốn tránh sự truy vấn của Mạnh Tưởng, nhưng giờ lại ngồi cùng với anh trên một chiếc thuyền nhỏ, chẳng phải là cho anh cơ hội để hỏi sao? Chung Tình ảo não nhìn quanh, Mạnh Tưởng vẫn phe phẩy mái chèo, vừa nhìn Chung Tình, thu hết lại sự bất an của cô.

Mạnh Tưởng không hỏi thêm vấn đề lúc trước nữa, mà thay đổi đề tài, sự bất an của Chung Tình dần vơi đi. Dần dần, đề tài lại trở về thời quá khứ, Mạnh Tưởng không ngừng chỉ vào cảnh vật Đông Hồ, nhớ lại khoảng thời gian cũ. Chung Tình nhìn cảnh núi non đã từng đi qua, trong đầu cũng nhớ lại theo lời miêu tả của Mạnh Tưởng.

Thành phố W là nơi họ cùng nhau lớn lên, trước khi tai nạn của Chu Đồng xảy ra, cuộc sống của họ thật sự rất yên bình. Chung Tình nhớ mang máng, trước đây từng oán giận, thời gian mình gặp Mạnh Tưởng còn nhiều hơn cả thời gian gặp bố mẹ, cô từng cầu nguyện Mạnh Tưởng đừng phiền phức như vậy nữa, luôn quấn lấy cô. Hiện giờ nghĩ lại, có lẽ ông trời nghe thấy lời oán giận của cô, giúp cô rời khỏi Mạnh Tưởng, giờ đây, anh không bao giờ còn quấn lấy cô nữa.

Họ đi bơi thuyền, rồi leo núi. Bơi đến khi trời tối mới về. Mạnh Tưởng đưa vợ chồng Mike về khách sạn trước, sau đó đưa Chung Tình về nhà.

Chung Tình cởi dây an toàn, cười nhợt nhạt nói với Mạnh Tưởng, “Cám ơn anh đã đi cùng bọn em suốt ngày nay.” Thật ra, cô biết anh bề bộn công việc, tuy anh đã để điện thoại của mình ở chế độ rung, nhưng cô vẫn nhận thấy anh lén nhận điện thoại.

“Không cần cảm ơn.” Mạnh Tưởng mử cửa xe, xuống xe, đến bên Chung Tình mở cửa xe cho cô.

Chung Tình cầm ví xuống xe, đứng bên cạnh anh, “Về sớm một chút, em lên đây.” Nói xong, đi về phía nhà.

Mạnh Tưởng nhìn thân ảnh cô biến mất sau hành lang, mới lên xe rời đi.

Anh vừa lái xe, vừa lấy ra một tấm danh thiếp từ trong túi áo trước, đây là danh thiếp khách sạn nơi Mike nghỉ. Anh gọi điện đến khách sạn, nghe tiếng nhạc vang lên trong ống nghe, nhẹ nhàng ấn số phòng của Mike, 1825.

Sau một vài tiếng reng reng, điện thoại thông.

“Hello?” giọng nói thuần hậu của Mike vang lên.

Mạnh Tưởng trầm giọng nói, “Mike, tôi là Mạnh Tưởng, tôi muốn gặp anh một chút.” Anh không thể ngồi chờ chết nữa, Mike là người hiểu Chung Tình nhất, mọi nghi hoặc trong lòng anh chỉ Mike có thể cởi bỏ. Anh nhất định phải nói chuyện với Mike.

———————————–

Hết chương 32

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+