Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cả đời chỉ cần một người là em – Chương 51 – End 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 51: Quay đầu

.

Sau khi khỏi bệnh, Chung Tình đến công ty xin nghỉ việc. Quản lý vừa nghe nói cô muốn nghỉ việc thì vô cùng kinh ngạc, liên tục giữ cô lại. Chung Tình nói muốn đi nghỉ, nên sẽ phải mất một thời gian. Quản lý đành đồng ý, nói nếu cô muốn trở lại công ty thì lúc nào cũng có thể, ông không muốn lãng phí nhân tài.

Chung Tình cảm kích đi ra, đến phòng nhân sự làm thủ tục nghỉ việc.

Chu Cần nghe được tin tức này, vội vã chạy tới. Chung Tình vừa từ bộ phận nhân sự đi ra, thấy Chu Cần, cô nở nụ cười.

“Vì sao phải nghỉ việc?” Chu Cần nhìn bộ dáng tiều tụy của cô, trong lòng lo lắng.

“Tôi muốn nghỉ ngơi một chút, gần đây cảm thấy hơi mệt.” Chung Tình cười nói.

“Vì sao? Chuyện tình cảm?” Chu Cần tiếp tục hỏi.

Chung Tình cười cười, “Chu Cần, nhanh tìm bạn gái đi, nếu không mấy cô gái tốt đều bị người ta lấy mất hết.” Đối mặt với Chu Cần, Chung Tình không cần gồng mình nữa, mà thoải mái hơn nhiều.

“Người tôi thích thì lại không thích tôi.” Chu Cần bĩu môi, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Chung Tình xoa xoa đầu cậu, “Tìm một người phù hợp và thực tế đi.” Họ không có khả năng.

Chu Cần nhìn đồ đạc trên tay cô, biết cô đã quyết tâm, ai oán nói: “Còn trở lại không?” Chung Tình lắc đầu, “Không biết.”

Chu Cần cầm đồ trong tay cô, “Tôi đưa em xuống.” Cuối cùng, Chu Cần vẫn đưa cô đến bãi đỗ xe.

Vẫy tay tạm biệt xong, Chung Tình lái xe rời đi, qua kính chiếu hậu, cô thấy Chu Cần vẫn đứng đó nhìn theo cô.

Chung Tình mỉm cười, Chu Cần giống như một Chu Đồng khác, ấm áp, thản nhiên, lại khiến người ta hoài niệm.

***

Chung Tình đứng ở dưới chân núi Tuyết Sơn[1], nhìn màu trắng xóa của tuyết phủ lên không gian, lòng cô đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Cô đến đây đã nửa tháng, mỗi ngày, ngoài việc ngủ thì cô chỉ đi du ngoạn. Cô mang theo notebook, luôn lên mạng tìm kiếm những địa điểm du lịch đẹp nhất, những đồ ăn ngon nhất.

Ban ngày, lưng đeo balo, cô đi xuyên qua những ngõ nhỏ trong thị trấn cổ; Buổi tối, cô vào mạng post ảnh chụp, video lên blog của mình. Đây là không gian tư mật nhất của cô, cô cắt đứt mọi liên lạc, chỉ có lúc mới đến đây gọi về cho bố mẹ báo tin bình an.

Sau đó, cô bắt đầu cuộc sống ẩn cư của mình.

Cô thích cây cối, tuy ở nơi cao nguyên, nhưng vẫn có thể nhìn thấy màu xanh biếc dưới chân dãy Tuyết Sơn. Khi hòa mình vào thiên nhiên, mới thấy con người thật nhỏ bé.

Cô đặc biệt thích đến núi Tuyết Sơn, hôm nay là lần thứ tư cô đứng dưới chân núi. Lúc đưa máy ảnh về phía dòng sông băng hùng vĩ, thế giới trong mắt cô chỉ còn lại màu trắng.

Cô đổi sang chức năng camera, chậm rãi di chuyển, thu hết lại cảnh đẹp trước mắt, những tấm ảnh mang theo tâm trạng của cô. Hình ảnh trong máy quay chuyển động, cô cũng di chuyển.

Khi trong máy ảnh đột nhiên xuất hiện một bóng người, Chung Tình ngừng lại. Cô chậm rãi zoom ảnh lên, thấy bóng người đó đang từ từ đi về phía cô. Áo khoác dài màu bạc, mũ đen sang trọng, găng tay đen tương xứng với chiếc quần Tây đen. Chung Tình chậm rãi ngừng thở, nâng máy ảnh hướng về phía khuôn mặt của người đó, chiếc kính to che khuất hơn nửa khuôn mặt. Nhưng khóe môi cong cong, chiếc mũi cao và chiếc cằm góc cạnh, khiến trái tim cô nhảy dựng lên. Cô chậm rãi buông máy ảnh, nhìn người đó từ xa đi lại.

Anh từng bước đi về phía cô, dáng người đi trên tuyết trắng có vẻ cao ngất lỗi lạc, hình dáng chậm rãi phóng đại. Nhưng càng rõ ràng, Chung Tình lại càng thấy sợ hãi, cô rất muốn chạy trốn, lại phát hiện hai chân không thể động đậy, ngược lại giống như hai cây cột bị chôn chặt trên mặt đất.

Cuối cùng anh cũng dừng lại cách cô khoảng năm bước. Anh tháo kính mắt, gài vào cổ áo, chậm rãi nở nụ cười hoàn mỹ: “Tiểu Tình, đã lâu không gặp.”

Chung Tình kinh ngạc cầm máy ảnh trong tay, gượng cười, “Đã lâu không gặp, Mạnh Tưởng.”

Mạnh Tưởng nhìn bốn phía, “Em tới đây sao không gọi cho anh? Đã mấy năm rồi anh không nghỉ phép, lần nào em cũng vậy, lại bỏ anh ở lại.” Nói xong, cúi người nắm một nắm tuyết, dùng hai tay vo lại thành quả cầu nhỏ. Sau đó nhìn cô vẫn ngây ngốc, anh mỉm cười, ném quả cầu tuyết về phía cô, “Em nói phải phạt em như thế nào đây?”

Chung Tình bị quả cầu tuyết ném trúng, hơi chấn động, giương mắt nhìn anh, giọng nói đột nhiên trở nên suy yếu, “Sao anh lại biết em ở đây?” Cô không nói cho ai biết, thậm chí cả bố mẹ cũng không biết cô đi đâu. Cô sợ có người tìm được cô, nên đã cắt đứt mọi liên hệ, ngoài việc báo cho bố mẹ yên tâm. Mạnh Tưởng không thể biết cô ở đâu được, nhưng sao anh lại đột nhiên xuất hiện ở đây?

Mạnh Tưởng chậm rãi đi về phía cô, “Là anh hỏi em trước, em nên nói phải phạt em thế nào đây?”

Chung Tình lắc đầu, ngây người, “Không biết.” Cô vẫn ngẩn ngơ vì anh từ trên trời rơi xuống, không ngờ anh lại xuất hiện ở đây.

Mạnh Tưởng đến trước mặt cô, cầm máy ảnh trong tay cô, nhấn nút chụp, vừa chụp vừa nói: “Lúc nào em cũng đột ngột rời đi, trốn đến nơi cách xa anh nhất. Nhưng anh sẽ luôn có cách tìm được em, giống như bây giờ vậy.” Nói xong anh thả máy ảnh xuống, nhìn thật sâu vào cô.

Khi anh nhìn thấy những tấm ảnh của Chu Minh, ngoài việc đau lòng và khiếp sợ, anh còn phẫn nộ đánh Chu Minh ngã xuống đất. Rốt cuộc anh đã hiểu tại sao Tiểu Tình lại trốn tránh anh, cô sợ nếu đoạn quá khứ này bị phát hiện cô sẽ bị anh ghét bỏ. Đúng, một người đàn ông bình thường sẽ phẫn nộ và ghét bỏ, nhưng không phải anh! Sao anh lại có thể làm như vậy? Năm đó, anh luôn miệng nói người anh yêu nhất là cô, nhưng khi cô rơi vào tình trạng khốn khổ tự tra tấn mình, anh lại bị sự tức giận làm mờ mắt, không thể đối diện với cô, hận cô không biết tự ái, hận cô kéo thiên sứ trong lòng anh vào địa ngục. Đến mấy năm nay anh mới hiểu, nếu lúc ấy anh bao dung hơn một chút, có lẽ sẽ nhận ra sự thống khổ trong lòng cô, có thể tìm được cách cứu cô ra. Nhưng anh đã không làm vậy, anh cũng giống như những người khác, cảm thấy cô gieo gió gặt bão, anh hận cô, rời khỏi cô, tiếp tục đẩy cô vào bóng đen mịt mờ.

Khi anh nói lời chúc phúc cho cô và Chu Minh, anh đã thật sự buông tay, trong lòng cảm thấy yên tâm. Cho dù Chung Tình không yêu anh, thì chỉ cần anh yêu cô là đủ. Chờ đợi nhiều năm như vậy, đã thành thói quen giấu kín tình cảm trong lòng, vụng trộm hoài niệm. Giống như lời một bài hát “Học cách nhân nhượng vì lợi ích toàn cục là đã thành người lớn, học cách cười buông tay nghĩa là đã trưởng thành….” Anh quyết định để cô hạnh phúc, người con gái khiến anh đau lòng một đời này, anh không muốn nhìn thấy cô có dù chỉ một chút không hạnh phúc. Nếu thứ cô muốn là sự bảo vệ của Chu Minh, anh sẽ an tĩnh chúc phúc, lặng yên nhìn cô đi xa.

Nhưng chỉ một khắc sau, Chu Minh lại dùng giọng điệu vô cùng hèn mọn nói với anh: “Một người phụ nữ như vậy cậu còn cần sao?” Anh điên cuồng đánh Chu Minh. Chu Minh có thể không yêu Chung Tình, nhưng tuyệt đối không được miệt thị cô. Đúng, cô không đáng yêu, không thuần khiết, nhưng cô lại dùng phương thức tàn nhẫn nhất để trừng phạt chính mình đã cướp đi tuổi thanh xuân của Chu Đồng. Trong lòng anh, cô mãi mãi là một thiên sứ thuần khiết!

Anh gọi điện cho Chung Tình, nhưng tắt máy. Anh đến Chung gia, Chung Bình và Tiêu Tố Tâm lại kín miệng như bưng, không tiết lộ nửa tiếng về Chung Tình. Anh đau khổ cầu xin, họ lại muốn anh đừng làm phiền cô nữa, bây giờ Chung Tình cần yên tĩnh. Anh chỉ có thể đi tìm cô, nhưng mà, tất cả những người anh hỏi đều không biết cô đang ở đâu.

Đang lúc anh không biết xoay sở thế nào, anh lại nhìn thấy trên blog của cô có bài viết mới.

Nhìn tấm ảnh chụp núi Tuyết Sơn, trái tim rốt cuộc không thể giữ bình tĩnh nữa. Nhưng Chung Tình không để lại vị trí chính xác, anh chỉ có thể tìm kiếm dấu vết của cô qua những bức ảnh. Tên quán ăn nhanh, dấu hiệu đường phố, anh dùng baidu tra; Rốt cuộc cũng xác định được cô đang ở trấn Vân Nam.

Anh sắp xếp chuyện công ty, lập tức mua vé máy bay.

Anh không biết cô ở khách sạn nào, đành phải tìm từng nơi, nhưng như vậy giống như mò kim đáy bể. Anh nghĩ trong những bức ảnh của cô có rất nhiều ảnh chụp núi Tuyết Sơn, nhất định cô sẽ lại đến Tuyết Sơn. Vì vậy, anh ở chân núi chờ cô.

Cuối cùng, anh đã đợi được cô xuất hiện.

Mạnh Tưởng tiến lên từng bước, nhẹ nhàng ôm lấy Chung Tình, đặt đầu cô ở hõm vai mình. Người cô dính tuyết lạnh như băng, có hương thơm thản nhiên toát ra từ tóc, sưởi ấm trái tim anh. Mạnh Tưởng chậm rãi siết chặt tay, ôm cô trong lòng. Trái tim giống như con ngựa đang chạy chồm lên, nhưng anh chỉ muốn lẳng lặng ôm cô, cảm nhận sự chân thật có cô trong vòng tay.

Rất lâu sau, anh xoa xoa mặt cô, cúi đầu nói: “Tình Tình, đừng chạy nữa, anh thật sự rất sợ một ngày nào đó sẽ không tìm thấy em.” Anh luôn sợ giây tiếp theo cô lại biến mất, Tình Tình, bây giờ có thể đừng trốn nữa không? Anh dùng sức siết chặt tay, cho đến khi cả người cô dính chặt vào ngực mình, mới khiến anh có chút cảm giác chân thật.

Chung Tình chậm rãi mở mắt, hơi ngửa đầu, nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc của anh. Lông mi đen dày, chiếc mũi cao, còn cả đôi môi khêu gợi, khiến tầm mắt cô bắt đầu trở nên mơ hồ. Cho tới bây giờ, cô mới xác định không phải mình đang nằm mơ, không phải ảo giác. Da anh chạm vào mặt cô, trong cái lạnh giá lại ẩn chứa ấm áp, anh là Mạnh Tưởng.

Mạnh Tưởng thâm tình nhìn cô, “Em đã mất Chu Đồng, vì sao còn muốn trừng phạt chính mình? Để cho những bi thương đó chấm dứt từ thời khắc này đi, chúng ta sẽ bắt đầu lại một lần nữa, được không…..”

“Mạnh Tưởng, anh thật ngốc.” Nước mắt tràn ra, cô kìm nén tiếng nức nở, trái tim phập phồng. Ai coi thường cô cũng được, chỉ có anh, cô sợ nhất là nhìn thấy trong mắt anh có một chút chán ghét. Cô đã không còn là Chung Tình trong lòng anh, làm sao có thể hy vọng xa vời anh sẽ cần cô. Nhưng anh lại xuất hiện một lần nữa, dùng ánh mắt thâm tình nói cho cô biết, anh vẫn cần, vẫn luôn luôn phải là cô. Chung Tình khóc không thành tiếng, Mạnh Tưởng nhất định là đồ đại ngốc!

Mạnh Tưởng chậm rãi hôn lên mắt cô, hôn lên nước mắt của cô, hôn lên nỗi bi thương của cô, nhẹ nhàng nói bên tai cô, “Xin lỗi, anh không quên được em, Xin lỗi, anh yêu em; Cả đời này, chỉ cần một người là em.”

Giọng nói dịu dàng ấy khiến mọi sự phòng bị trong lòng Chung Tình đều biến mất, cô dùng sức ôm cổ anh, để tất cả nước mắt chảy vào lòng anh. Cô thì thầm gọi, Mạnh Tưởng, Mạnh Tưởng của em….

Nếu anh có thể lựa chọn, anh thật sự không muốn đợi nữa, nhưng anh không thể; Nếu anh có thể quên đi, anh thật sự không muốn đau khổ, nhưng anh lại không quên được; Từ rất lâu trước kia, trong lòng anh đã in sâu hình bóng của Chung Tình, cả một đời.

CHÍNH VĂN HOÀN

 


[1] Một dãy núi ở Đài Loan

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+