Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cả đời chỉ cần một người là em – Ngoại truyện 01 – 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ngoại truyện: Yêu em là hạnh phúc lớn nhất đời anh

Cẩn thận

Chung Tình từng vô số lần tưởng tượng, nếu có một ngày cô và Mạnh Tưởng có thể trở lại như xưa, vậy sẽ thế nào? Cô nghĩ tới rất nhiều tình huống mở đầu, nhưng chưa lần nào nghĩ đến kết thúc, vì sẽ không bao giờ có kết thúc. Cô không dám nghĩ, vì chỉ cần nghĩ tới, sự áy náy sẽ trào ra, cô còn xứng với anh sao? Rất nhiều lần, khi cô mở mắt tỉnh dậy từ trong mộng, trần nhà đen ngòm sẽ nhắc cho cô nhớ, đó chỉ là một giấc mộng xa vời. Cô chỉ có thể nhìn vào ánh sáng mờ nhạt trên đầu giường, khẽ cười khổ, cô thật sự không xứng.

Nhưng giờ phút này, ngồi trong căn nhà bị bao phủ bởi một tầng khói mỏng, cô tự hỏi đây thật sự không phải chỉ là một giấc mộng? Anh ưu nhã ngồi ở đối diện, toàn thân được bao quanh trong làn khói nhàn nhạt, động tác chậm chạp. Một chất lỏng màu xanh biếc chảy từ bình vào chén, phát ra âm thanh khe khẽ. Sau đó, làn khói nhẹ nhàng bay lên, gương mặt anh càng trở nên mơ hồ.

Ngoài tiếng nước chảy, trong nhà vô cùng yên tĩnh, cô nghe thấy cả hơi thở của mình, phảng phất như không phải từ mũi mà là từ trong lòng phát ra. Cô có thể cảm nhận được tiếng trái tim đập mạnh trong lồng ngực.

“Tình Tình.” Một giọng nói dịu dàng vang lên, mắt cô đột nhiên mở lớn khi nhìn thấy bàn tay anh vươn qua.

Mạnh Tưởng đưa chiếc chén nhỏ tới trước mặt cô, trong chén vẫn tỏa ra khói trắng nhạt màu.

Khóe miệng Chung Tình khẽ nhúc nhích, đưa tay nhận lấy. Cái chén quá nhỏ, đầu ngón tay chạm vào nhau, tay cô lạnh như băng, tay anh ấm áp. Sự ấm áp ấy từ ngón tay truyền vào tận trong tim, mắt khẽ hạ xuống, đây là nhiệt độ của chén trà, không phải của anh, nhưng trái tim đột nhiên cảm thấy ê ẩm, phảng phất nóng lên.

Cô cầm chén trà, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, vị ngọt của trà tràn vào khoang miệng, dường như còn có một vị khác.

Còn anh chỉ lẳng lặng nhìn cô qua làn khói mỏng.

Tóc cô rất dài, trong trí nhớ của anh thì nó vẫn còn cách eo một khoảng, giờ đã dài qua eo. Khuôn mặt trong sáng, có vẻ điềm tĩnh. Có lẽ, trốn đến đây, cô đã có thể quên hết tất cả những chuyện không vui, khí sắc cũng tốt hơn rất nhiều, hai gò má ửng hồng. Anh vui mừng nhấp nháy mắt, anh thích bộ dáng cô bây giờ, cô đã có thể bỏ qua quá khứ.

Cô để chén xuống, nhẹ giọng mở miệng, “Mạnh Tưởng….”

Anh mỉm cười, im lặng nhìn cô.

Cô đột nhiên không biết nói gì, có quá nhiều điều muốn nói, nhưng lúc muốn nói lại không có dũng khí. Chỉ có thể nhìn thẳng vào anh.

Anh chậm rãi mỉm cười, ánh mắt trở nên dịu dàng, “Đừng vội, chúng ta có thời gian cả đời từ từ nói.” Sự chờ đợi đã rèn luyện cho anh tính nhẫn nại, cô đã ở bên cạnh anh, anh không vội.

Chung Tình nhìn nụ cười của anh, bình tĩnh thong dong, phảng phất như đã biết cô muốn nói gì. Đây là một Mạnh Tưởng cô không hề quen thuộc, thâm trầm đến mức khó đoán biết.

Tay anh vươn qua bàn, nhẹ nhàng cầm tay cô, nhiệt độ từ lòng bàn tay anh truyền thẳng vào tim, khiến cô khẽ run lên. Anh nắm tay cô, vuốt nhẹ, giống như đang đùa giỡn.

Cô bị động tác của anh làm cho bối rối, cô do dự, có nên rút tay về không? Nhưng trong lòng lại không muốn buông ra, không thể từ bỏ nhiệt độ từ bàn tay anh.

Mạnh Tưởng lên tiếng, “Còn muốn chơi bao lâu nữa?” Cô muốn tiếp tục ở lại, anh sẽ ở lại làm bạn với cô, nhưng cần phải sắp xếp chút chuyện ở công ty.

Chung Tình nhăn mặt, “Chưa nghĩ ra.” Anh vẫn trêu chọc bàn tay cô, khiến suy nghĩ của cô có chút rối loạn.

Anh cười nhẹ, đảo mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, “Nơi này thật sự rất đẹp.”

Chung Tình nhìn anh, dần dần trở nên mê mẩn, gò má anh thật sự rất tuấn nhã.

***

Mạnh Tưởng ở lại thị trấn M, đối diện với phòng Chung Tình.

Mỗi ngày, anh dắt cô đi dạo trên phố, tận hưởng từng khoảnh khắc bên nhau. Nơi đây không khí thoáng đãng, đồ ăn rất ngon, ngay cả con chó nhỏ ở đây cũng rất dễ thương. Họ giống như một đôi tình nhân bình thường, thoạt nhìn rất ngọt ngào.

Họ không nói về quá khứ, không nói đến tương lai, chỉ chia sẻ từng thời khắc trong hiện tại.

Mỗi đêm, lúc anh đưa cô về phòng, sẽ nhẹ nhàng hôn lên trán cô. Ngoài việc đó ra, giữa họ ngay cả một nụ hôn cũng không có, cô không dám nghĩ, anh không dám làm, hai người đều giữ gìn thật cẩn thận.

Có lần, cô vào phòng anh tìm tạp chí, lại nhìn thấy điện thoại di động của anh bị nhét vào góc tận cùng trong ngăn kéo. Cô kinh ngạc lấy ra, anh tắt máy? Anh vì cô, lại cắt đứt mọi liên lạc với mọi người?

Nghe thấy tiếng động, anh từ phòng vệ sinh đi ra, cô xoay người lại.

Anh nhìn điện thoại trong tay cô, ánh mắt lóe lên, khẽ mỉm cười.

Chung Tình trầm giọng nói: “Anh không nên tắt máy.” Cứ như vậy biến mất, công ty phải làm sao?

Mạnh Tưởng đi lại gần, cầm điện thoại trong tay cô, thả vào ngăn kéo, “Như vậy không phải rất tốt sao? Thật sự rất an tĩnh.”

Chung Tình nhìn lên tóc anh, từng sợi đen nhánh, đột nhiên trong lòng có một cảm xúc không nói nên lời.

“Chúng ta trở về đi.”

Anh ngừng lại, khẽ nghiêng mình nhìn cô, mùi thơm nhàn nhạt của nước cạo râu xộc vào mũi.

Anh nhẹ nhàng mơn trớn mái tóc dài của cô, “Anh vẫn chưa muốn về.”

Nói dối, ánh mắt cô chợt lóe lên, cô biết công ty hoàn toàn phải dựa vào anh, sao anh có thể nói bỏ là bỏ.

Cô khẽ cầm lấy tay anh, “Chơi thêm hai ngày nữa, rồi chúng ta trở về.”

Cô nhìn thấy trong mắt anh thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng nhanh chóng biến mất, anh gật đầu đồng ý. Chỉ cần cô thích, tất cả anh đều đồng ý.

Sáng sớm ngày hôm ấy, anh và cô ngồi máy bay trở về thành phố W.

Bàn tay giao nhau, cảm nhận nhiệt độ từ lòng bàn tay anh, Chung Tình từ từ dời mắt khỏi khuôn mặt đang ngủ của anh, nhìn về phía ngoài cửa sổ. Biển mây trôi nổi, nối tiếp nhau, nhất định sẽ có điểm cuối.

Cô không cần chạy trốn nữa, bởi vì, anh vẫn luôn ở bên cạnh cô.

Ngoại truyện: Yêu em là hạnh phúc lớn nhất đời anh

Công khai quan hệ

Khi họ tay trong tay xuất hiện ở Chung gia, Chung Bình và Tiêu Tố Tâm đều ngây dại.

“Bố mẹ, bọn con về rồi.” Chung Tình cười nhẹ, ôm lấy mẹ.

Chung Bình đứng bên cạnh, vẻ mặt quái dị nhìn Mạnh Tưởng. Trên vai anh đeo túi của Chung Tình, hơn nữa lúc nãy họ nắm tay nhau, chẳng lẽ….

Mạnh Tưởng nhẹ nhàng gật đầu, “Bố nuôi.”

Chung Bình dù sao cũng là người từng trải, ông nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, khẽ vuốt cằm, nghiêng người ý bảo họ vào nhà.

Chung Tình ôm lấy mẹ, quay đầu nhìn Mạnh Tưởng, vẻ mặt anh vẫn rất thong dong.

Nhìn Mạnh Tưởng và Chung Tình vào phòng, Tiêu Tố Tâm không khỏi lo lắng kéo áo chồng, “Ông xã….” Ánh mắt Chung Bình trầm xuống, ý nói ông hiểu. Tiêu Tố Tâm muốn nói lại thôi, nhìn về cánh cửa khép hờ, Mạnh Tưởng và Chung Tình, không thể nào.

Mạnh Tưởng giúp Chung Tình cất đồ, ngẩng đầu lên, thấy Chung Tình đang dựa vào tường nhìn anh.

Mạnh Tưởng khẽ mỉm cười, đi lại vuốt vuốt tóc cô, “Em đi rửa mặt trước đi, họ nhất định rất tò mò.”

Chung Tình ngẩng đầu nói với anh, “Mạnh Tưởng, gọi điện cho bố nuôi trước đã nhé.” Điện thoại di động của anh có lẽ vẫn tắt máy, cô sợ Mạnh gia lo lắng.

Mạnh Tưởng gật đầu, lấy điện thoại di động, ấn mở máy.

Chung Tình lẳng lặng nhìn anh, ánh mắt anh chuyên chú thật mê người, khuôn mặt góc cạnh, lộ ra vẻ cương nghị nam tính. Cô chăm chú nhìn anh, phảng phát như ngắm nhìn anh cũng là một loại hưởng thụ, đã rất lâu rồi cô không thể quang minh chính đại nhìn anh như vậy.

Mạnh Tưởng kết nối được điện thoại, ngẩng đầu lên vừa lúc chạm vào ánh mắt cô, mắt anh sáng lên, khóe miệng cong thành một đường vòng cung.

Mặt Chung Tình nóng lên, vội dời mắt sang chỗ khác. Khi không nhìn vào mặt anh, giọng anh dường như lại trở nên rõ ràng hơn, giọng nói chậm rãi khiến người ta say mê. Mặt Chung Tình hơi hồng, tại sao đột nhiên lại cảm thấy anh hoàn mỹ như vậy, hoàn mỹ đến mức khiến cô không thể kháng cự. Ngón tay anh khẽ vuốt nhẹ lên cằm cô, kéo mặt cô quay lại nhìn anh, nói tiếp, “Bây giờ con đang ở Chung gia.”

Chung Tình không dám nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt anh còn nóng bỏng hơn giọng nói gấp trăm lần, rất khó cưỡng lại.

Anh nói thêm mấy câu nữa rồi cúp máy, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn cô mấy giây. Lúc Chung Tình nghĩ mặt sẽ bị thiêu cháy, anh lại nhẹ nhàng vuốt cằm cô, “Ra ngoài thôi, họ đang đợi.”

Sau đó nắm tay cô, mở cửa đi ra ngoài.

Chung Tình nói với bố mẹ, là Mạnh Tưởng đến tìm cô, đưa cô về. Nhìn vẻ nghi vấn trên mặt bố mẹ, trong lòng Chung Tình quyết định, chậm rãi nói, “Con quyết định sẽ ở bên Mạnh Tưởng.”

Mạnh Tưởng cầm chặt tay cô, ánh mắt kiên nghị.

Chung Bình và Tiêu Tố Tâm thật lâu không trả lời, chỉ im lặng nhìn Mạnh Tưởng.

Chung Tình và Mạnh Tưởng liếc mắt nhìn nhau, mỉm cười nói, “Bố mẹ, mong bố mẹ ủng hộ bọn con.”

Tiêu Tố Tâm dồn dập nói, “Tiểu Tình, con không phải là vì… vì việc kia, nên vội vàng quyết định chứ?” Bà không biết Mạnh Tưởng có biết quá khứ của Tiểu Tình không, giữa họ không phải có rất nhiều vấn đề sao? Thậm chí trong khoảng thời gian Chung Tình về nước, cô và Mạnh Tưởng cũng chỉ là bạn bè bình thường, sao lại đột nhiên nói muốn ở bên nhau?

Chung Bình nhẹ giọng ngăn lại, “Tố Tâm.”

Mạnh Tưởng vừa định lên tiếng, Chung Tình đã kéo tay anh, “Quyết định của con không phải là do nhất thời, bọn con cũng không còn trẻ nữa, không muốn lãng phí thời gian chờ đợi.” Nói xong, mỉm cười nhìn Mạnh Tưởng. Mạnh Tưởng cười nhẹ, nắm tay cô chặt hơn.

Chung Bình nhìn hai đứa trẻ, dù trong lòng có bao nhiêu nghi ngờ, giờ phút này cũng chỉ có thể kiềm chế. Tiêu Tố Tâm vẫn muốn nói cái gì, Chung Bình ngăn bà lại, chậm rãi lên tiếng, “Mạnh Tưởng, nếu Tiểu Tình muốn ở bên cạnh con, bố mẹ không phản đối. Nhưng bố hy vọng con có thể bảo vệ, chăm sóc cho nó.” Đây là cuộc nói chuyện giữa đàn ông với đàn ông.

Mạnh Tưởng trịnh trọng gật đầu, “Con sẽ không bao giờ để cô ấy chịu bất kỳ thương tổn nào, con đảm bảo.”

Chung Bình đánh giá Mạnh Tưởng, ánh mắt anh không hề né tránh, vẻ mặt thong dong bình tĩnh, dường như lời hứa này là bí mật từ tận sâu trong lòng, giờ đây rốt cuộc cũng có thể công khai.

Chung Bình nhìn về phía Chung Tình, trên mặt cô vẫn là nụ cười thản nhiên, trong mắt ánh lên sự bình thản đã lâu không thấy. Ở bên cạnh Mạnh Tưởng, cô đã có thể thả lỏng.

Rốt cuộc Chung Bình gật đầu, “Tiểu Tình, chỉ cần con vui vẻ, bố mẹ cũng an tâm.” Tiêu Tố Tâm nhìn chồng, tay nắm chặt, Chung Bình nắm tay bà, không hề buông tay.

Thái độ của bố mẹ làm Chung Tình thở phào nhẹ nhõm, cô biết gần đây có nhiều biến cố. Lúc trên máy bay, cô bắt đầu thấp thỏm lo lắng, khi bố mẹ thấy họ cùng xuất hiện sẽ phản ứng như thế nào. May mà mọi người đều bình tĩnh.

Cô đưa Mạnh Tưởng xuống dưới lầu, Mạnh Tưởng cầm tay cô, vẫn không muốn buông ra.

Chung Tình tiễn anh đến cửa tiểu khu, mới nhẹ nhàng nói, “Anh về sớm một chút, ngày mai còn có việc ở công ty nữa.” Mạnh Tưởng hẹn bố mẹ tối mai đến nhà cô ăn cơm, muốn chính thức công khai quan hệ của họ.

Mạnh Tưởng nhìn cô, ánh mắt dịu dàng, không thể rời đi. Cuối cùng đã không cần phải ngắm cô qua video, lưu luyến má núm đồng tiền của cô, nhớ thương mùi hương của cô, bây giờ đã có thể trực tiếp cảm nhận nhiệt độ cơ thể cô, anh muốn lập tức lấp đầy nỗi tương tư suốt mười năm. Nhưng không được, anh vẫn phải về, đã có thể dắt tay cô, sau này có thể hôn cô đến lúc trời sáng. Anh không thể gấp, anh nguyện ý chờ đợi hạnh phúc sau cùng.

Chung Tình bị anh nhìn đến nỗi gương mặt ửng đỏ, nhịn không được ho nhẹ hai tiếng, định thúc giục anh rời đi.

Tay anh đột nhiên thu lại, kéo cô vào ngực, dùng sức ôm chặt lấy cô.

Chung Tình bị hơi thở ấm áp của anh vây quanh, lại bắt đầu cảm thấy choáng váng, không muốn buông ra. Mới mấy ngày sống chung, cô lại không thể rời xa anh như vậy, khiến cô cũng cảm thấy sợ.

“Tình Tình, Tình Tình…” Hơi ấm từ môi anh phả vào tai cô, tê tê.

Đến khi xe anh gào thét rời đi, giọng nói của anh vẫn quanh quẩn bên tai, trái tim đập mạnh, chỉ vì anh mà đập, cô vẫn là Tình Tình của anh.

—————————-

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+