Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Cà phê áo tím – Chương 04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 4.

Hải quắn bị cái
“vố” đó đau quá sức là đau.  

Dĩ nhiên con nhỏ Quỳnh
Dao không vạch trần cái tội dốt của Hải quắn ngay lúc đó. Nó cũng giấu biệt cả
Quỳnh Như. Có lẽ nó sợ thằng này xấu hổ không tới học chung với chị nó
nữa. 

Chỉ do tình cờ mà Hải
quắn biết được. 

Hôm đó không biết thằng
Lâm và Thủy Tiên cãi nhau chuyện gì mà giờ ra chơi, con nhà Lâm không buồn chạy
nhảy như mọi hôm mà lết lại chỗ ghế đá ở góc sân ngồi một đống. 

Hải quắn chạy lại, chưa
kịp rủ rê đã ngạc nhiên thấy mặt thằng này chầm dầm: 

– Có chuyện gì thế hở,
Lâm?  

Như chỉ đợi có người hỏi
để mình xổ ấm ức, thằng Lâm gầm lên:  

– Tao chán nó lắm
rồi. 

Hải quắn đoán ra
ngay: 

– Thủy Tiên hở? 

– Nó chứ ai. 

– Tụi mày lại giận nhau
chuyện gì à? 

– Lúc nào nó cũng phịa
chuyện làm tao tức muốn chết. Lần trước nó phịa với tao là nó học trường Nguyễn
Hữu Huân, lần này nó bảo… 

Lâm nói thao thao một
tràng dài nhưng Hải quắn không nghe thấy đoạn sau. Ba từ “Nguyễn Hữu
Huân” đập vô màng nhĩ nó làm nó choáng váng, tai ù đi. 

– Trường Nguyễn…
Nguyễn Hữu Huân ở… ở đâu… hở mày? – Hải quắn lắp bắp hỏi, mắt dại đi từng
phút một. 

Lâm thô lố mắt nhìn
bạn: 

– Trường Nguyễn Hữu Huân
ở Thủ Đức. Mày hỏi trường này chi vậy?  

Hải quắn không nhìn thấy
vẻ ngạc nhiên của Lâm, tiếp tục thốt lên thành tiếng những lo lắng trong
đầu: 

– Thế ông này là nhân
vật lịch sử à? 

– Chắc vậy. Nếu không
thế ai đặt tên đường làm gì! 

– Thế ổng sống ở thời
nào mày biết không? 

– Chuyện này thì tao
không nhớ. Mày đi hỏi nhỏ Hạnh ấy. – Lâm nhăn nhó đáp, trong một thoáng thái độ
khác lạ của Hải quắn làm nó quên bẵng sự bực dọc của mình đối với nhỏ Thủy
Tiên. 

Lâm ngoẹo đầu châm
chọc: 

– Sau khi chinh phục môn
công nghệ của thầy Khuê, mày muốn chinh phục tiếp môn sử của thầy Huấn à? 

Lâm trêu, nhưng không
biết Hải quắn có nghe thấy câu hỏi của mình không. Vì ngay khi nghe nó bảo
“mày đi hỏi nhỏ Hạnh ấy”, con nhà Hải quắn đã vội vàng quay người đi
tuốt.

oOo

Chưa bao giờ Hải quắn
thấy sống lưng mình lạnh đến thế. “Nhà thông thái” Hạnh càng nói
người nó càng giống như gây gây sốt: 

– Nguyễn Hữu Huân là một
chí sĩ, quê ở Định Tường, nay là Tiền Giang. Năm 1852, ông đỗ thủ khoa kỳ thi
hương, nên còn gọi là Thủ Khoa Huân. Lúc giặc Pháp xâm chiếm miền Nam, ông đứng
vào hàng ngũ kháng chiến cùng với Âu Dương Lân và Võ Duy Dương… 

Thủ Khoa Huân thì Hải
quắn biết. Con đường có tên Thủ Khoa Huân nằm ở quận 1, sau lưng chợ Bến Thành.
Nhà dì nó ở đường này, nó đã từng đến đó nhiều lần. À, tuần trước nó vừa mò đến
mượn cái cân kỹ thuật và máy đo PH của thằng em họ chứ đâu. Nó chỉ không biết
Thủ Khoa Huân và Nguyễn Hữu Huân là một người thôi. Còn ông Võ Duy Dương nữa,
theo như nhỏ Hạnh nói thì ông này cũng là một anh hùng chống Pháp. Chắc mình có
học qua rồi nhưng sao đầu mình chẳng nhớ chút xíu nào hết! Hải quắn rầu rĩ nhủ
bụng, người đang lạnh chuyển sang nóng, y như đang lên cơn sốt rét. 

– Còn Nguyễn Trường Tộ
là một danh sĩ thời Tự Đức, người Nghệ An. Ông là người đi nhiều biết rộng, trí
tuệ lỗi lạc, giàu lòng yêu nước, từng viết nhiều bản điều trần gửi cho triều
đình, đề nghị cải cách chính trị, kinh tế, văn hóa, khoa học, giáo dục để biến
Việt Nam thành một nước hùng cường… 

Nhỏ Hạnh nói một hồi,
rồi chớp chớp mắt nhìn Hải quắn: 

– Ủa, sao bữa nay bạn
thắc mắc về mấy nhân vật này? 

– À, ờ, tại tôi đang…
kèm học cho thằng em. – Hải quắn bịa, cố tránh ánh mắt thăm dò của nhỏ bạn – Nó
hỏi tôi về mấy nhân vật này, nhưng học lâu quá tôi quên khuấy đi mất. 

Chiều hôm sau, trên
đường đến nhà Quỳnh Như, bụng Hải quắn nóng ran như có ai đang cời than quạt
lửa. Nó lo lắng không biết Quỳnh Dao đã rêu rao cái dốt của nó cho Quỳnh Như
biết chưa. Nếu con quỷ con ton hót với chị nó, chắc Quỳnh Như sẽ nhìn mình bằng
một cặp mắt khác. Quỳnh Như sẽ coi thường mình. Quỳnh Như sẽ xấu hổ khi làm bạn
với một đứa dốt đặc cán mai. Nó sẽ không thèm rủ mình học chung nữa.  

Lòng quặn lại, Hải quắn
run run dắt xe vào trong sân. Bông hải đường đỏ lập lòe ngay sau cổng rào như
con mắt đang nhìn nó châm chọc càng khiến nó hoang mang tợn. 

Nhưng Hải quắn không
thấy Quỳnh Như đâu. Chỉ có con nhóc Quỳnh Dao đang ngồi cặm cụi xoay khối rubic
trên ghế. 

Đang tập trung vô trò
chơi, con nhóc không thấy Hải quắn vào nhà. Hải quắn càng không dám gọi, chỉ
vừa nhìn thấy con nhỏ này, tim nó đã đập như trống lân rồi. 

Nhưng xui làm sao, trong
khi đang rón rén, Hải quắn va phải cạnh bàn đánh “kịch”. 

– A, anh Hải! – Quỳnh
Dao giật mình ngước lên, mặt mày hớn hở. 

Hải quắn thoáng đỏ mặt
khi bắt gặp ánh mắt của Quỳnh Dao, nhưng rồi nó dần bình tĩnh trở lại khi thấy
con nhóc này chẳng có vẻ gì muốn chế giễu mình. Rõ ràng Quỳnh Dao mừng rỡ một
cách thành thật khi thấy nó xuất hiện. 

Hải quắn chùi mồ hôi
trán, nhè nhẹ thở ra: 

– Chị Quỳnh Như đâu
em? 

– Chị Quỳnh Như hở? –
Quỳnh Dao ngoái đầu nhìn quanh – Em không biết! 

Rồi quay sang Hải quắn,
nó nói giọng tỉnh queo: 

– Bạn người nào người
nấy biết thôi chớ!  

Y như có một phát đạn
sượt qua tai, suýt chút nữa Hải quắn đã rụng người xuống đất. Nó không ngờ
Quỳnh Dao lại lặp lại câu nói của nó bữa trước để trêu nó. 

Mặt Hải quắn lập tức ửng
lên. Nhưng nó biết nó không làm gì con quỷ con này được. Trong ba mươi sáu
cách, nó tin cách tốt nhất là cách… năn nỉ. 

– Thôi mà em! – Giọng
Hải quắn xụi lơ – Anh biết anh sai rồi.  

Quỳnh Dao trưng ra bộ
mặt ngây thơ: 

– Anh sai gì cơ? 

Mặc dù biết con nhóc
“giả nai”, Hải quắn vẫn phải bấm bụng “khai báo”: 

– Thì chuyện về Nguyễn
Trường Tộ, Võ Duy Dương và Nguyễn Hữu Huân đó. Họ là danh nhân trong lịch sử mà
anh đâu có biết. 

– Thế bây giờ anh biết
rồi hở? 

– Ờ, biết rồi. – Hải
quắn xuôi xị, bụng chỉ mong đề tài này trôi qua lẹ lẹ. 

Nhưng con nhóc Quỳnh Dao
dai như đỉa: 

– Thế anh có biết Phan
Ngọc Bích không? 

– Không. – Hải quắn thấp
thỏm hỏi – Vị anh hùng này sống dưới thời nào vậy em? 

– Sống dưới thời này. –
Quỳnh Dao cười toe – Nhưng Phan Ngọc Bích không phải là anh hùng. Thằng đó nó
học cùng lớp với em. 

Lần thứ hai trong vòng
năm phút, Hải quắn muốn lăn đùng ra đất. Nó đang thần hồn nát thần tính, rơi
vào bẫy của con quỷ con một cách dễ dàng. 

Thấy mặt này Hải quắn
mếu xệch, Quỳnh Dao bất giác cảm thấy tội tội. Nó không muốn trêu ông anh nó
nữa.  

Nó chép miệng nói: 

– Em chỉ giỏi nhớ lịch
sử thôi, còn các môn khác em dốt lắm. 

Hải quắn nhìn gương mặt
sáng sủa của con nhóc, không tin “các môn khác em dốt lắm” là lời thú
nhận thật thà, nhưng dù sao nó cũng cảm thấy được an ủi phần nào. 

Nó càng thấy ấm lòng hơn
nữa khi Quỳnh Dao nói tiếp: 

– Các môn khác chắc em
dốt hơn anh nhiều. 

Hải quắn ấm lòng không
phải vì được con nhóc ca lên mây xanh, nó biết nó “dốt đều các môn”
(tất nhiên trừ môn công nghệ) và nó cũng biết con nhóc này “giỏi đều các
môn” (nó từng nghe Quỳnh Như khoe nhỏ em mình tháng nào cũng đứng nhất
lớp). Nhưng thấy con nhóc cố tình đánh giá trật lất trình độ học tập của hai
bên để nó đỡ buồn, Hải quắn cảm động lắm. 

Hải quắn còn cảm động
hơn nữa khi nó ấp úng hỏi: 

– Thế em đã kể chuyện
“bạn người nào người nấy biết” cho chị Quỳnh Như nghe chưa? 

Và nghe con nhóc khẳng
khái đáp: 

– Ngu sao nói! Đó là
“bí mật” giữa hai anh em mình mà. 

Rồi sợ Hải quắn không
tin, nó thình lình giơ tay lên trời: 

– Nếu em nói láo ra
đường… 

Quỳnh Dao chưa kịp thốt
hai chữ “xe cán”, Hải quắn đã rối rít xua tay: 

– Thôi, thôi, khỏi cần
thề! Anh tin em mà!  

Chính vì Quỳnh Dao là
một đứa dễ thương như vậy nên mặc dù không ít lần nó đẩy Hải quắn vô cảnh dở
cười dở mếu, thằng này vẫn rất mến con nhóc và trong thâm tâm nó tự coi Quỳnh
Dao như… em gái mình. 

Dĩ nhiên đó là con nhà
Hải quắn tự coi thôi. Còn Quỳnh Như có coi Hải quắn như “anh của em gái
mình” hay không thì Hải quắn không biết. 

Quỳnh Như có coi như vậy
không ta? Thỉnh thoảng Hải quắn bắt gặp câu hỏi đó lởn vởn trong đầu. Nhưng
tiếc là nó chỉ bắt gặp câu hỏi thôi. Còn câu trả lời thì nó tìm hoài không
thấy. 

Cũng có lúc nó thấy câu
trả lời thấp thoáng hiện ra ở chỗ nào đó trong tâm trí nó, khi nó tự hỏi
“Tại sao bao nhiêu bạn bè nó không rủ học chung mà lại rủ mình?” rồi
hân hoan tự giải thích “Chắc nó có ý gì đó với mình!”. 

Hải quăn hân hoan chút
xíu lúc tự mình chơi trò hỏi-đáp thôi, rồi ngay sau đó nó buồn bã nhận ra thực
tế không hề giống với những gì diễn ra trong đầu óc mơ mộng của nó. 

Quỳnh Như rất hào hứng
khi nó đến học chung, rất hào hứng khi cả hai đạp xe chạy lòng vòng khắp phố để
mua vật dụng thí nghiệm, rất hào hứng khi cùng nó chúi mũi vào mớ hạt giống, mớ
đất khô… và tất nhiên là rất hào hứng khi cả hai được thầy Khuê khen nức nở
trước lớp. 

Nhưng tất cả chỉ có vậy
thôi. Như một người bạn với một người bạn. Hổng giống chút gì với câu chuyện
nên thơ (mặc dù thường xuyên cãi cọ và giận hờn) giữa thằng Lâm và Thủy Tiên,
thằng Tần và Minh Trung hay Quới Lương và Thạch Anh. Ờ, chẳng giống chút xíu gì
hết! 

Hải quắn, Lâm, Quới
Lương và Quốc Ân là bốn đứa trong băng “tứ quậy” hồi còn học cấp hai
trường Tự Do. Lên lớp mười, Quốc Ân chuyển qua trường Thanh Niên, ba đứa còn
lại vô trường Đức Trí, băng “tứ quậy” coi như rã đám. Nhưng dù
“vật đổi sao dời” thì tình thân giữa bốn thành viên vẫn không hề sút
giảm. Thực sự, nếu bây giờ bốn đứa cùng dồn chung một lớp thì cái băng tai
tiếng này chắc cũng không còn quậy phá như cũ.  

Lên cấp ba đã là người
lớn rồi, dĩ nhiên tụi nó phải ít “quậy” hơn trước. Mà muốn
“quậy” cũng chẳng đứa nào dám. Thủy Tiên ho một tiếng là thằng Lâm
nín khe, nhỏ Thạch Anh nguýt một cái Quới Lương nhũn như con chi chi là cái
chắc. Bây giờ đến lượt con nhà Hải quắn bị Quỳnh Như “xỏ mũi”, băng
“tứ quậy” coi như cáo chung không kèn không trống. 

Rất nhiều lần Hải quắn
muốn thổ lộ tâm sự của mình với Lâm và Quới Lương để nhờ hai thằng này làm
“quân sư”. Trong lãnh vực tình cảm, hai đứa bạn nó bây giờ kinh
nghiệm đầy mình, hoàn toàn đáng mặt làm “sư phụ” nó. Nhưng Hải quắn
lại ngần ngại.  

Hải quắn đã trót huênh
hoang rồi. Hôm trước nó lỡ cười vô mũi thằng Lâm “Cũng giống như mày với
Thủy Tiên thôi” khi thằng này nói xa nói gần về mối quan hệ giữa nó và
Quỳnh Như, bây giờ thú thật chuyện của mình và chuyện của thằng Lâm chẳng giống
nhau cái củ khoai tây gì hết thì nhục quá!  

Cho nên rốt cuộc con nhà
Hải quắn vẫn phải tự bươn chải trên con đường tình cảm mờ mịt của mình. Chẳng
ai giải đáp cho nó rằng nhỏ Quỳnh Như có tình cảm gì đặc biệt với nó hay
không. 

Rốt cuộc, nếu có ai sẵn
sàng trả lời cho nó thắc mắc âm ỉ này thì người đó chính là Quỳnh Như.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+