Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Cái hôn của tử thần – Phần 01 – Chương 05 + 06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5

Hắn đến khu đại học vào lúc ba giờ và đi thẳng vào thư viện. Trong bảng danh mục, hắn tìm thấy sáu quyển sách hắn đang cần: bốn quyển chỉ dẫn cách bào chế thuốc độc, hai quyển kia hướng dẫn điều tra những tội phạm liên quan đến thuốc độc. Hắn nghĩ không nên nhờ người thủ thư lấy dùm sách cho nên hắn đến bàn đăng ký rồi đi vào kho chứa sách.

Trước đây chưa khi nào hắn vào chỗ này. Ba tầng nhà chứa toàn sách là sách. Một chiếc cầu thang hình xoắn ốc nối các tầng bên trên. Một trong sáu quyển sách hắn cần tìm không thấy. Những quyển còn lại hắn tìm thấy dễ dàng trên kệ sách ở tầng ba. Ngồi xuống cái bàn kê sát tường, hắn bật đèn sáng, lấy bút vở ra và bắt đầu đọc.
Một tiếng đồng hồ trôi qua, trong tay hắn đã có năm chất độc hắn có thể tìm thấy được ở phòng dược liệu. Cả năm thứ chất độc này sẽ gây những phản ứng và triệu chứng trước khi nạn nhân chết. Mọi việc đều phù hợp với chương trình hành động của hắn, chương trình hắn đã phát họa trong đầu khi rời khỏi cái cầu trên đường Morton.
Hắn ra khỏi thư viện và khu đại học, rồi đi thẳng về phòng trọ. Khi đi qua hai khu phố, hắn thoáng nhìn thấy một cửa hàng bán áo quần, gắn những bảng hiệu kẻ chữ lớn. Một trong những bảng hiệu phác họa một chiếc đồng hồ cát với dòng chữ LAST DAYS OF SALE ( Những ngày bán cuối cùng). Hắn nhìn cái đồng hồ cát một chốc, rồi quay trở lại khu đại học.
Hắn vào cửa tiệm bán sách ở khu đại học. Sau khi đọc tờ ghi chú sách gắn trên bảng, hắn hỏi mua quyển Kỹ thuật bào chế thuốc, quyển sổ tay thực hành thực hành của sinh viên dược các lớp trên.
– Học kỳ này vậy là trễ rồi đấy – Người bán sách nói khi đưa sách cho hắn. Quyển sách khá lớn, bìa màu xanh lá cây.
– Sách của cậu đâu? Mất hả?
– Không, bị mất cắp.
– Mua gì nữa không?
– Cho vài bì thư.
– Cỡ nào?
– Bình thường. Để bỏ thư.
Người bán hàng để tập bì thư trên quyển sách. Một đô la bảy mươi xu. Cộng thêm tiền thuế, tất cả là một đô la bảy mươi chín xu.
Đại học dược khoa là một tòa nhà xưa, ba tầng, tường xây bằng gạch màu vàng. Những bậc thềm lát đá lớn dẫn vào lối chính. Hai bên có những bậc thềm đi xuống hành lang chạy thẳng đến tầng hầm nơi có phòng dược liệu. Ổ khóa hiệu Yale gắn dính nơi cửa phòng. Tất cả nhân viên thường của khoa dược, các sinh viên dược lớp trên đều có chìa khóa vào đó tự do. Các phân khoa đại học, nếu sử dụng phòng dược liệu, phải chấp hành nội quy để bảo quản đồ dùng khỏi hư hại. Hầu hết những ai ở khu đại học đều biết rõ nội quy này.
Hắn băng qua cổng chính, bước vào một gian rộng lớn qua phòng khách. Nơi đây một sòng bài đang ồn ào sôi nổi, đây đó một số sinh viên quây quần đọc sách, tán gẫu. Một vài sinh viên ngước mắt nhìn hắn. Hắn đến chỗ treo áo quần trong góc phòng, để sách lên kệ ở phía trên móc áo và cởi áo ngoài treo lên đấy. Hắn lấy xấp bì thư ra, chọn đúng ba cái, còn lại bỏ cất. Hắn ra khỏi phòng, sách cầm tay.
Hắn men theo cầu thang xuống tầng hầm. Một phòng dành riêng cho nam ở phía mặt cầu thang. Sau khi cúi nhìn dưới cửa chắc chắn không có người trong phòng điện thoại, hắn ném quyển sách lên sàn nhà, lấy chân dẫm lên hai ba lần, rồi đá quyển sách lê khắp phòng. Khi hắn nhặt sách lên, quyển sách mới toanh, giờ đã lem luốc, cũ kỹ. Bỏ quyển sách trên thành bồn rửa mặt, hắn soi gương, cởi khuy nút ở tay áo, xắn tay áo lên cao, mở cổ áo, nới lỏng cà vạt. Sau đấy, hắn ra khỏi phòng, sách kẹp dưới nách.
Phòng dược liệu ở giữa cầu thang và phía cuối hành lang. Một bảng dán thông cáo dựng cách bức tường vài bước. Hắn đi đến bên bảng thông cáo, đứng đọc, lưng hơi xoay về phía cuối hàng lang để hắn có thể liếc nhìn thấy cầu thang. Hắn đứng đó, sách kẹp dưới nách tay trái, tay phải chống cạnh sườn, chùm chìa khóa lủng lẳng nơi đầu ngón tay.
Một cô gái từ phòng dược liệu bước ra, đóng cửa lại. Cô cầm quyển sách bào chế màu xanh lá cây và một ống nghiệm đựng một chất lỏng sền sệt như sữa. Hắn đưa mắt nhìn khi cô gái bước lên cầu thang.
Từ cánh cửa sau lưng hắn, một vài người đi vào. Họ đi ngang qua hắn, chuyện trò nho nhỏ. Ba người tất cả. Họ đi thẳng xuống hành lang, khuất mình sau cánh cửa đằng cuối đó. Hắn tiếp tục giả vờ đứng đọc.
Lúc năm giờ chuông reo. Vài phút sau một cảnh huyên náo tấp nập ở hành lang diễn ra. Khoảnh khắc sau quang cảnh vắng vẻ yên tĩnh trở lại. Còn lại một mình hắn. Một tài liệu về phiên họp ở đại học Zurich dán nơi bảng. Hắn đọc.
Một người đàn ông hói đầu nhô lên ở cầu thang. Ông không có sách trên tay nhưng theo góc độ hướng đi và chùm chìa khóa nơi tay, hắn đoán ông đến phòng dược liệu. Hình như ông ta là giảng viên. Quay lưng lại hắn vờ đọc. Hắn nghe tiếng khóa lách cách, tiếng cửa mở, tiếng cửa khép lại. Phút sau, tiếng cửa lại mở, rồi tiếng cửa đóng lại, tiếng bước chân nhỏ dần trên cầu thang.
Hắn trở về tư thế ban đầu, châm thuốc hút. Hít một hơi, hắn ném điếu thuốc, lấy chân dụi tắt. Một cô gái hiện ra, đi về phía hắn đang đứng. Tay cầm sách. Tóc nâu. Mang kính. Cô gái đang lấy chìa khóa ra khỏi túi. Hắn lần lần chuyển cuốn sách dưới nách xuống cầm nơi tay trái, để lộ cái bìa màu xanh ra ngoài. Ngón tay vừa lật trang cuối cùng của tập tài liệu, thì hắn vội xoay người nhắm hướng phòng dược liệu đi tới, làm như không thấy cô gái đang tiến gần đến. Hắn đang mân mê chùm chìa khóa như thể vừa lấy trong túi ra thì cô gái cũng vừa đến. Hắn loay hoay như thể đang chọn chìa khóa để mở cửa phòng đến nỗi không để ý sự có mặt của cô gái mải đến khi cô gái tra chìa vào ổ khóa, mở cửa he hé, cười nhìn hắn.
– Ồ cám ơn chị – Hắn vui vẻ vừa nói vừa lấy tay đẩy cánh cửa, tay kia luồn xâu chìa khóa vào túi quần và theo chân cô gái vào phòng dược liệu.
Gian phòng không rộng lắm, trên quầy, kệ, tủ đầy ắp chai, lọ, hộp, những thiết bị hình dáng kỳ dị. Cô gái bật đèn sáng, những lọ thủy tinh bỗng trở nên linh động hơn bên cạnh những đồ dùng đã lỗi thời. Cô gái đi sang phía bên kia phòng, mở sách để trên quầy.
– Anh học lớp với Aberson? – Cô gái hỏi.
Hắn đi qua phía bên kia, đứng quay lưng lại cô gái, trước mặt các chai lọ.
– Vâng! – Hắn trả lời.
Tiếng chai lọ chạm vào nhau nghe lách tách hòa lẫn với âm thanh sắc nhọn của các đồ dùng bằng kim khí.
– Cánh tay anh ấy thế nào? – Cô gái thắc mắc.
– Cũng vậy thôi! – Hắn nhanh nhẩu đáp, đồng thời cố ý cụng chai vào nhau để cô gái khỏi tò mò hỏi thêm.
– Thật ra điên rồ – Cô gái nhận xét – Tôi nghe nói anh ấy mà không mang kính thì y như người mù.
Mỗi chai lọ đều có dán nhãn, chữ màu đen. Một số chai lọ có dán thêm nhãn đỏ: Độc dược. Hắn liếc nhìn các dãy chai, lọ nhưng hắn chỉ chú ý đến những chai lọ dán nhãn đỏ. Danh sách tên thuốc nằm trong túi áo hắn nhưng chúng hiện ra trong đầu hắn như thể được in trên một bức màn trong suốt trước mắt hắn. Hắn đã nhìn thấy một chai bột màu trắng, chỉ ở trên tầm mắt khoảng hai tấc. Chất asênic – AS406 – độc dược. Hắn với tay lên nhưng bỗng khựng lại.
Từ từ hắn quay lưng liếc nhìn cô gái. Cô ta đang đổ một thứ bột màu vàng vào cốc thủy tinh. Hắn lại quay mặt vào tường, mở quyển sách để trên quầy ra. Hắn nhìn những mô hình, những lời chú thích, chẳng hiểu gì.
Điệu bộ loay hoay của cô gái chứng tỏ cô ta đã gần xong việc, đĩa cân đẩy ra xa; đóng hộc bàn, sắp lại chai lọ… Hắn gập người sát quyển sách, ngón tay chạy theo những dòng chữ. Tiếng chân đi về phía cửa.
– Chào anh nhé – Gịong cô gái vang lên.
– Chào chị.
Tiếng cửa đóng lại. Hắn đưa mắt nhìn quanh phòng. Chẳng có một ai khác. Hắn lấy trong túi ra chiếc khăn tay và các bì thư. Lấy khăn quấn bàn tay mặt xong, hắn cầm chai asênic để trên quầy, mở nắp. Chất thuốc mịn như bột mì. Hắn đổ một muỗng lớn vào bì thư nghe rào rào, rồi gấp đôi bì thư bỏ vào bì thư thứ hai, sau đó nhét vào túi quần. Đậy nắp chai lại, để vào chỗ cũ, hắn đi chầm chậm quanh phòng, nhẩm đọc các nhãn dán trên hộc tủ, các hộp, các chai, bì thư thứ ba đã cầm sẵn trong tay.
Chỉ trong vài phút, hắn đã có những thứ cần thiết: một thứ đựng đầy bao con nhộng bằng chất Dêlatin óng ánh như những bóng đèn điện hình ôvan. Hắn lấy ra sáu bao không bỏ vào bì thứ ba, nhè nhẹ bỏ vào túi để khỏi làm dẹt chúng. Tìm xong, mọi thứ, hắn cầm sách, tắt đèn, ra khỏi phòng.
Hắn trở lại phòng khách, lấy sách vở, mặc áo khoác vào, rời khu đại học. Hắn thở dài nhẹ nhõm. “Thế là an toàn. Những bước đầu tiên của kế hoạch thực hiện như thế là khá nhanh và chính xác. Tuy nhiên đấy chỉ mới nằm trong sự trù tính, mình phải tiến hành hoàn thành kế hoạch một cách hoàn hảo, không vấp phải một sai sót nào. Mình phải làm gì cho bước kế tiếp? Cảnh sát sẽ thấy Dorothy uống quá liều lượng không phải là không có chủ ý. Mình phải tạo ra một vụ tự tử không thể tránh được dưới mắt người khác, nhất là với cảnh sát. Phải có một lá thư hay cái gì đó để qua mắt họ mới được. Một khi cảnh sát nghi ngờ, dứt khoát họ sẽ mở cuộc điều tra ngay. Và cô gái trong phòng dược liệu sẽ nhận diện mình một cách dễ dàng.”
Hắn đi rất chậm vì sợ những viên con nhộng trong túi quần bị bẹp dí.
Tám giờ hắn gặp Dorothy. Hắn và nàng lên phố xem phim do Joan Fontain đóng. Đêm hôm trước vì bồn chồn lo lắng nên Dorothy muốn đi xem phim. Thế giới của nàng khi đó trở nên xám xịt như những viên thuốc hắn đưa cho nàng. Nhưng đêm nay – đêm nay mọi vật đều rạng rỡ, sáng rực lên. Lời hứa sẽ làm đám cưới nay mai đã xóa tan hết những lo âu của nàng như luồn gió mát cuốn phăng đi những chiếc lá khô cháy úa, không những lời hứa ấy đã xua đi những nỗi buồn vì sự thai nghén mà còn quét sạch tất cả mọi phiền muộn âm ỉ trong nàng lâu nay: nỗi cô đơn và niềm day dứt. Chỉ còn một vết đen duy nhất ám ảnh nàng đó là ngày bố nàng biết được sự thật nguyên nhân vì sao có đám cưới thầm lén và vội vã này. Nàng ghét cái đạo đức của bố nàng, nàng muốn thách đố cái đạo đức ấy. Nàng đã coi thường nó bằng thái độ im lặng và bằng hành động tội lỗi của nàng . Giờ đây nàng có thể công khai đối đầu với ông bố trong vòng tay yêu thương che chở của chồng. Bố nàng có thể bằng mọi cách bôi đen cuộc hôn nhân nhưng nàng đã chuẩn bị, chờ đợi.
Nàng đã hình dung ra một cuộc sống ấm êm, hạnh phúc trong khu xe goòng, càng êm ấm, càng hạnh phúc hơn nữa khi đứa bé mở mắt chào đời. Trong lúc xem phim, nàng cảm thấy tù túng bực bội vì nó đã bứt nàng ra khỏi thực tại muôn vàn đẹp hơn bất cứ cái đẹp một cuốn phim nào có thể mang lại.
Riêng hắn, đêm hôm trước chẳng thích đi xem một tí nào cả. Hắn chẳng khoái xem phim, đặc biệt hắn rất ghét loại phim được hư cấu trên những cảm xúc quá đáng. Tuy nhiên hôm nay, thanh thản trong bóng tối, tay choàng ôm Dorothy, những ngón tay nhẹ chạm vào đôi vú căng tròn của nàng, hắn tận hưởng giây phút thoải mái đầu tiên kể từ chủ nhật đến nay – ngày nàng thổ lộ cho hắn biết nàng đã có thai.
Hắn tập trung vào chuyện phim như thể hắn bắt gặp được những câu giải đáp cho những thầm kín muôn thuở của hắn ẩn dấu sau những thước phim. Hắn thả hồn thưởng thức những tình tiết đang lần lượt diễn ra trên màn ảnh trước mặt hắn.
Sau buổi xem phim, hắn về nhà chế thuốc. Hắn đổ thứ bột màu trắng qua cái phễu làm bằng giấy vào những bao con nhộng, xong lấy đầu kia đậy khít lại vào nhau. Phài mất một giờ hắn mới xong việc, bởi vì trong quá trình chế thuốc đã làm hỏng mất hai cái: một bao bị bẹp dí, một bao bị nhão nhoẹt vì mồ hôi tay.
Sau đó, hắn đem những con nhộng bị hỏng và số thuốc còn lại bỏ vào nhà xí kéo nước cho trôi đi. Hắn cũng phi tang những bì thư đựng chất asênic và xé các bì thư không dùng ra từng mảnh vụn. Hắn bỏ hai viên thuốc trong bì thư mới, đem cất giấu dưới lớp áo quần. Những quyển sách nhỏ của công ty Kingship Copper đang nằm ở ngăn kéo cuối cùng trong tủ áo. Khi nhìn thấy những quyển sách ấy, hắn nở một nụ cười đắc thắng.
Chương 6
Thường lệ vào những ngày thứ tư, hắn đi học đầy đủ các tiết. Tuy nhiên hắn không còn là thành viên của cuộc sống và những sinh hoạt quanh hắn nữa, hắn là một cái gì xa lạ với thế giới mà hắn đang bị nhận chìm. Hắn muốn sống một thế giới riêng của hắn. Tất cả nguồn năng lực của hắn đều hướng vào bên trong, tập trung vào vấn đề làm cách nào để Dorothy viết lá thư tuyệt mệnh. Nếu việc đó không thành thì phải moi óc tìm một phương thức nào khác để cái chết của con bé xảy ra như một vụ tự tử. Trong lúc ở trạng thái tinh thần như thế, một cách vô thức, hắn đã đánh rơi cái vẻ lừng khừng nửa muốn nửa không thi hành kế hoạch: giết Dorothy! Hắn đã có thuốc trong tay và hắn biết hắn phải làm gì với những viên thuốc ấy. Chỉ còn tồn tại một việc duy nhất: sự quyết tâm.

Thỉnh thoảng trong các giờ học, tiếng nói vang vang, tiếng phấn rít trên bảng đen đưa hắn về lại thực tại. Hắn nhìn những sinh viên đồng lớp với vẻ ngạc nhiên. Nhìn những đôi lông mày của những sinh viên nhíu lại trước vần thơ tứ tuyệt của Browning (1), hay một câu nói của Kant (2), hắn có cảm tưởng như sùng với một nhóm người lớn đang chơi trò nhảy lò cò của lũ con nít.
Tiết học tiếng tây Ban Nha là tiết cuối cùng trong ngày, nhưng như giáo viên vừa thông báo, nửa tiết học còn lại dành kiểm tra bài tập. Bởi vì hắn kém môn này nhất nên hắn cố ép mình dịch cho xong đoạn văn hoa mỹ bằng tiếng Tây Ban Nha mà cả lớp đang học.
Hắn ngồi trầm ngâm, hoặc là vì công việc hiện tại đang thôi thúc hắn, hoặc hắn tìm thấy được sự thanh thản – sau một ngày miên man suy nghĩ – trong việc đang làm. Bỗng nửa chừng, đang viết, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu hắn. Tuyệt quá! Bất ngờ quá! Dorothy sẽ không sao nghi ngờ được. Ý tưởng đó xâm chiếm cả tâm trí hắn đến nỗi cuối giờ hắn chỉ làm xong có nửa bài tập. Chắc chắn sẽ bị điểm xấu nhưng hắn chẳng bận tâm lo âu. Mười giờ sáng mai, Dorothy sẽ phải viết lá thư tuyệt mệnh!
Tối đó, bà chủ nhà bận đi họp ở khu Đông, hắn đưa Dorothy về phòng. Trong hai tiếng đồng hồ, hắn vồn vã, âu yếm nàng như thâm tâm nàng đã từng ao ước nơi hắn. Thật sự hắn cũng thích nàng, nhưng hắn biết đây là những giây phút tình ái cuối cùng của đời nàng.
Dorothy để ý đến cử chỉ dịu dàng, thái độ vồ vập ham hố của hắn, nàng ngỡ rằng chính vì gần ngày cưới của hắn và nàng mà hắn như vậy. Nàng không phải là một cô gái ngoan đạo nhưng nàng tin một cách sâu xa rằng sự kết hôn mang một ý nghĩa thiêng liêng.
Sau đấy, hắn và nàng vào một quán ăn nhỏ gần khu đại học. Không khí yên tĩnh nơi đây không thích hợp lắm đối với sinh viên. Chủ quán là một người đã đứng tuổi, mặc dù đã bỏ công sức ra để trang trí cửa sổ bằng những giấy kếp màu xanh, màu trắng và những tua ren sản xuất ở Stodard, ông cũng phải bực mình, không thích cái đám sinh viên ồn ào, hiếu động phá phách kia.
Ngồi trong một phòng hẹp, tường sơn màu xanh da trời, hắn và Dorothy ăn phó mát, bánh mật, sôcôla. Dorothy huyên thuyên quảng cáo một loại kệ sách kiểu mới có thể dàn rộng ra thành một chiếc bàn lớn, hắn ngồi nghe một cách hờ hững, chờ câu chuyện độc thoại chấm dứt.
– Này em – Hắn nói – Em vẫn còn giữ tấm hình của anh tặng em chứ?
– Dĩ nhiên, em còn cất giữ đây.
– Đưa cho anh mượn vài hôm. Anh đi phóng lại để gửi cho mẹ anh. Làm thế rẻ hơn là đi chụp một tấm ảnh mới.
Nàng lấy cái ví màu xanh trong túi áo nàng xếp để bên cạnh chỗ ngồi.
– Anh đã cho mẹ biết chuyện chúng mình chưa?
– Vội gì.
– Sao vậy?
Một thoáng ngập ngừng.
– Gia đình em chưa biết nên anh thấy chưa cần cho mẹ anh hay. Cứ giữ kín chuyện đã – Hắn cười – Em có kể cho ai nghe không?
– Chưa.
Nàng đang cầm trên tay một vài tấm ảnh nàng lấy trong ví ra. Hắn đưa mắt nhìn sang. Aûnh của Dorothy và hai cô gái khác. Hắn đoán là hai cô chị của nàng. Bắt gặp cái nhìn của hắn, nàng trao cho hắn những tấm hình đó.
– Đứng giữa là chị Ellen, kia là chị Marion.
Ba cô gái đứng trước chiếc xe ô tô hiệu Cađidzắc. Mặt trời phía sau lưng họ. Do đó những khuôn mặt những cô gái bị đen lại, nhưng hắn vẫn nhận ra nét giống nhau giữa mấy chị em. Đôi mắt to. Gò má cao. Mái tóc của Ellen là sự dung hòa giữa màu tóc sáng của Dorothy và màu tóc đen của Marion.
– Ai đẹp nhất hả em? – Hắn hỏi – Anh muốn nói là theo sự nhận xét của em.
– Chị Ellen – Nàng trả lời – Rồi đến em. Chị Marion cũng đẹp, chỉ vì chị ấy để kiểu tóc này thôi – Dorothy hất ngược mái tóc ra phía sau vẻ trịnh trọng, đôi lông mày khẽ nhíu lại. – Chị ấy là một nhà trí thức, anh nhớ chứ?
– À, một đồ đệ của Proust (3).
Nàng đưa cho hắn tấm hình khác.
– Hình ba em.
– Chà chà! – Hắn lắc đầu lầm bầm. Rồi cả hai bật cười lớn.
– Còn đây là người chồng sắp cưới của em – Nàng đưa tấm ảnh chân dung hắn.
Hắn ngắm nghía hình thật kỹ, khuôn mặt trong hình cân đối, sáng sủa thông minh.
– Anh không quen thằng cah này – Hắn lầu bầu, tay xoa cằm – Trông thằng cha ăn chơi phóng đãng quá.
– Nhưng đẹp trai! Phải không – Nàng ca tụng – Qúa đẹp trai đi.
Hắn cất tấm ảnh vào túi áo, dáng điệu tự mãn.
– Đừng làm mất của em đấy – Nàng nhắc nhở hắn.
– Mất sao được – Hắn nhìn quanh, ánh mắt ngời sáng lên. Ở đằng cuối quán ăn trên bức tường cạnh chỗ ngồi của hắn và Dorothy, có một máy chọn nhạc tự động.
– Nghe nhạc em nhé – Hắn tìm một đồng kên, đến bỏ vào khe máy, đưa tay lướt theo hai hàng nút đỏ trong khi miệng lẩm nhẩm đọc tên bài hát. Tay hắn dừng lại bài SOME ENCHANTED EVENING, bài hát Dorothy rất thích, nhưng bài sau đó là ON TOP OF OLD SMOKY, hắn suy nghĩ rồi chọn bài sau. Hắn ấn nút. Máy tự động bỗng nhộn hẳn lên, hắt những tia sáng lập lòe trên khuôn mặt của Dorothy.
Nàng nhìn đồng hồ tay, ngã người ra sau ghế, mắt nhắm lại, tràn trề hạnh phúc.
– Ôi chỉ nghĩ đến… – Nàng thì thào, miệng nở nụ cười tình tứ – Tuần đến chẳng còn phải hối hả trở về cư xá nữa. – Tiếng đàn ghita dội ra – Mình không cầu xin ở nơi xe goòng nữa hả anh?
– Trưa nay anh sẽ ghé lại – Hắn nói – cũng phải mất hai ba tuần mới ổn định. Có thể đến ở tạm chỗ anh. Anh sẽ nói với bà chủ nhà.
Một giọng ca nữ trầm buồn nhẹ cất tiếng hát:
Trên đỉnh Smoky cằn cỗi
Phủ đầy băng tuyết
Tôi đã mất người tình
Vì ngỏ lời quá chậm…
– Nhạc dân ca – Dorothy nói, châm thuốc hút, ánh lửa lóe sáng nơi hộp diêm màu giấy mạ bạc.
– Anh chỉ ngại cho em thôi – Hắn nhún vai – Em là nạn nhân của sự giáo dục quí tộc trưởng giả.
Giờ đây lời yêu thương là lạc thú
Nhưng chia tay là nỗi buồn đau
Và một người tình giả dối
Còn tệ bạc hơn một tên trộm vặt…
– Anh đã thử máu chưa?
– Rồi, mới trưa nay.
– Em khỏi chứ?
– Ừ.
– Em nhìn trong sổ niên giám thấy ghi là: cần xét nghiệm máu cho những ai ở Iowa. Em cũng khỏi thử luôn?
– Anh đã hỏi. Khỏi. – Những ngón tay khéo léo rút tờ giấy lau miệng thành từng mảnh vụn nhỏ tí.
Tên trộm sẽ cưỡng bức bạn
Tước đoạt những gì bạn có
Nhưng một người tình lừa đảo
Sẽ đưa bạn đến nấm mồ…
– Khuya rồi anh…
– Nghe xong bài nhạc này đã, anh thích bài này.
Hắn trải rộng tờ giấy ra, những chỗ bị xé trông rất cân xứng, nghệ thuật: Một màng nhện chằng chịt. Hắn để tiểu phẩm ấy lên bàn với vẻ hãnh diện.
Nấm mồ sẽ làm thối rữa bạn
Bạn sẽ hóa thành cát bụi
Không có người đàn ông
Để cô gái gửi trao…
– Anh xem, bọn đàn bà chúng em phải gánh chịu bao nhiêu điều!
– Đáng thương! Thật đáng thương. Trái tim anh cũng phải rướm máu.
Trở về phòng trọ, hắn cầm tấm ảnh đưa trên gạt tàn thuốc châm lửa đốt. Đó là tấm ảnh đẹp nhất của hắn, thâm tâm hắn chẳng muốn đốt, nhưng hắn đã đề tặng “Gửi đến em tất cả tình yêu của anh” ở dưới tấm ảnh.
(1) Browing (1806 – 1861): nữ văn sĩ người Anh.
(2) Kant (1724 – 1804): triết gia người Đức. (ND)
(3) Marcel Proust (1871 – 1922): văn sĩ nổi tiếng người Pháp (ND).
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+