Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cám ơn anh, khiến em cảm thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này – Chương 1.10 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Lâm Tiểu Niên về nhà, cô ôm lấy cổ bố rất thân mật. Mẹ cô nói: “Cái đứa đáng đánh đòn này, ôm bố như thế, mẹ thấy ghen tỵ đấy.”

“Còn ghen với cả con gái mình à?” Ông Lâm ngẩng đầu cười.

 “Em ghen tỵ với anh không được sao? Dựa vào cái gì mà cô con gái bảo bối của em lại thân mật với anh thế, đối với nó người mẹ này bỏ đi rồi à!”

“Đâu có? Con sơ ý!” Lâm Tiểu Niên nhẹ nhàng bỏ tay khỏi cổ bố cô, chạy lại ôm chầm lấy mẹ.

 “Nhiều chuyện quá cơ.” Mẹ cô hạnh phúc trách yêu cô.

Ngày 23 tháng Chạp, sinh nhật Lâm Tiểu Niên, ông Lâm đích thân xuống bếp nấu món mỳ cho con gái ăn.

Lâm Tiểu Niên chạy vào cửa bếp, vừa ăn đồ ăn vặt vừa nhìn bố bận rộn, đột nhiên cô hỏi một câu: “Bố, tại sao năm đấy bố mẹ lại lấy ngày sinh nhật con đặt tên cho con?”

Ông Lâm dừng lại, nhìn cô hỏi: “Không đẹp sao?”

“Lâm Tiểu Niên, cái tên này nghe giống tiểu lờ đờ chậm chạp.” Cô không nói cho bố cô biết có một tên đáng ghét vì cái tên này mà cười cô.

 “Nếu không có sự kiên trì của mẹ con thì bố mẹ lúc đầu còn định đặt tên con là Lâm Tam Hiệp cơ vì lúc con sinh ra, bố đang khảo sát tính khả thi của dự án xây dựng đạp nước ngăn sông ở Tam Hiệp.

 “Lâm Tam Hiệp?” Lâm Tiểu Niên ngạc nhiên, “May mẹ không chịu, Lâm Tiểu Niên vẫn hay hơn Lâm Tam Hiệp.”

Ăn cơm xong, Lâm Tiểu Niên hờ hững chơi cờ với bố, lúc không muốn chơi thêm nữa, bèn giả vờ đứng lên đi uống trà.

Ông Lâm nhắc nhở cô: “Tối uống ít nước thôi, không cả đêm đi vệ sinh.” Nghe xong, Tiểu Niên suýt nữa bị nghẹn nước. Lâm Tiểu Niên cuối cùng cũng biết điều gì được gọi là công phu không phụ lòng người, xem ra ông trời cũng có mắt! Cuối cùng cuộc điện thoại từ Bắc Kinh cô đợi từ lâu cũng tới. Nhìn thấy trên điện thoại có đầu số 010, Lâm Tiểu Niên bồi hồi xúc động.

Đầu dây điện thoại bên kia giọng nói rất khách khí: “Xin hỏi đây có phải nhà của Lâm Tiểu Niên không?”

“Vu Hữu Dư? Ồ, Vu… anh Vu, tại sao lại là anh?” Lâm Tiểu Niên nhận ra giọng noi của Vu Hữu Dư.

“Lâm Tiểu Niên”. Vu Hữu Dư cười phá lên, giọng nói không tránh khỏi lên cao thêm hai độ nữa. “Vừa nãy trong cổ họng em có vướng lông gà à?”

“Không có, bị hóc xương cá!” Anh ta không khách sáo, cô cũng không khách sáo.

“Ồ, uống một ít giấm, sẽ nhanh khỏi thôi.” Anh giả vờ đưa ra ý kiến.

Lâm Tiểu Niên hỏi: “Làm sao anh biết được số điện thoại của nhà em?”

“Trên bảng danh sách liên hệ của hội sinh viên. Anh gọi điện có việc muốn hỏi em, danh sách liên hệ với những bạn không về quê nghỉ đông em để ở đâu?” Tiếng nói của Vu Hữu Dư có vẻ thân thiết.

“Cái đó do anh Tô Bắc Hải chịu trách nhiệm, sao lại hỏi em?”

“Bắc Hải đi Hồng Kông rồi, điện thoại cũng không gọi được, vì vậy mới hỏi em.” Giọng anh nghe có vẻ rất vội vàng, hoảng loạn.

“Ở giá đựng giấy tờ tầng một có không? Nếu không có, anh hỏi anh Tiết Băng, có lẽ anh ấy sẽ biết.” Lâm Tiểu Niên nhiệt tình đưa ra ý kiến của mình.

“Ừ, anh thử tìm lại xem sao.” Nghe xong câu nói đó, Vu Hữu Dư chưa có ý muốn cúp điện thoại.

“Vu… sư huynh, còn chuyện gì nữa không?” Cô đang đợi điện thoại của Kiều Hoài Ninh, đường dây không thể bị anh ta chiếm được.

“Đợi một chút”. Vu Hữu Dư sang phía đó tìm, lục lọi tìm, tìm mãi mới nói: “Lâm Tiểu Niên?”

“Cái gì?” Cô hỏi.

Anh hắng giọng, ngại ngùng nói: “ Chúc mừng sinh nhật!”

Lâm Tiểu Niên ngẩn người ra một lúc mới nói: “Cám ơn!”

Đầu dây bên kia thấy giọng cười của anh, nhưng vẫn không quên nhắc cô: “Đừng khách sáo, khi

nào lên nhớ mời anh đi ăn đấy nhé.”

“Nhất định rồi!”

Đêm hôm đó, mặc dù kiên nhẫn, nóng lòng chờ điện thoại của Kiều Hoài Ninh, nhưng Lâm Tiểu Niên không thấy Kiều Hoài Ninh điện về.

“Anh Hoài Ninh sẽ gọi mà.” Cô cố chấp chờ.

Nhưng điện thoại không một tiếng chuông. ở ngoài khung cửa hoa tuyết khe khẽ rơi, trái tim cô thấy nhói đau, không biết bây giờ Bắc Kinh có tuyết không?

Cô vẫn nhớ rõ, lần đầu tiên, lần đầu tiên Kiều Hoài Ninh quên sinh nhật cô. Nhưng cô không thể nghĩ anh có thể quên dễ dàng như thế. Không thể dùng bút xóa xóa đi rồi sau đó bắt đầu lại tình cảm của một người thiếu nữ… cô không làm được.

Lần đầu tiên, Lâm Tiểu Niên trốn trong bếp ngồi khóc một mình. Kiên cường như cô, cuối cùng cũng biết tình cảm một người quá mềm yếu không thể kiên cường lâu được. Qua đợt nghỉ Tết Nguyên đán, Lâm Tiểu Niên muốn lên trường sớm một chút.

Bố và mẹ đều không đồng ý, cô đưa ra một đống lý do: “Con phải chuẩn bị thi tiếng Anh, thi tin học, còn phải chuẩn bị thi IELTS… kể ra cũng không hết, nói chung có rất nhiều việc.”

“Con có hẹn với bạn trai phải không, con yêu?” Mẹ cô nhìn cô: “Hồi đi học bố mẹ sợ nhất buổi học đầu tiên. Con lại ngược lại, chả lẽ con không muốn ở nhà?”

“Con muốn có bạn trai sao, nhưng phải để người ta xem trọng con mới được!”

Ông Lâm cuối cùng cũng nhẹ nhàng lên tiếng: “Đứa con trai nào mà dám xem thường bảo bối nhà ta, đúng là có mắt như mù.”

“Bây giờ đi lên trường cũng được, nhưng bố mẹ sẽ đưa con đi.” Mẹ cô đưa ra ý kiến.

“Có phải con không biết đâu, sao phải đưa đi ạ.”

“Một mình con đi, bố mẹ thật sự không yên tâm.”

“Con không phải là đứa trẻ? Sẽ không lạc đường? Sẽ không bị ai lừa đâu. Con ra ngoài một mình, sẽ cứng cáp hơn hai vị thạc sĩ là bố mẹ đó.” Lâm Tiểu Niên cương quyết trả lời.

“Được, bố mẹ không đưa đi là được chứ gì.” Mẹ cô thì thầm.

“Không biết tính này giống ai, cứng đầu thế không biết.”

“Bố mẹ là nhà nghiên cứu, phải rõ hơn con chứ!”

Ngày Lâm Tiểu Niên trở lại trường, bố mẹ cô tiễn cô, cả nhà xuống sân thì gặp bác Kiều, bố của Kiều Hoài Ninh. Nhà họ Kiều và nhà họ Lâm cùng sống trong một khu, cùng tầng và đối diện, hai nhà thường hay trêu nhau: “Đây có thể được coi là môn đăng hộ đối!”. Nhưng môn đăng hộ đối, thanh mai trúc mà thì có chắc chắn sẽ nên duyên phận không?

“Sao thế, Niên Niên đi sớm thế?” Nhìn thấy va ly trong tay Lâm Tiểu Niên, bác Kiều thân mật hỏi: “Xem ra Hoài Ninh về sẽ không được gặp Niên Niên rồi.”

“Anh Hoài Ninh không phải có việc không về được hả bác?” Lâm Tiểu Niên không kìm được hỏi một câu.

Bác Kiều cười, nói: “Thật ra phải nói như thế này, mấy ngày trước nó gọi điện về nhà nói sẽ về nhà, nhưng không mua được vé.”

“Ồ…” Lâm Tiểu Niên cảm thấy hối tiếc: “Sao anh ấy không nói sớm?”

Lâm Tiểu Niên là người đầu tiên trở lại trường. Vì phải chuẩn bị cho cuộc thi Tin học cấp hai toàn quốc, cô đặc biệt mua một chiếc máy tính xách tay. Trước đây, cô đều lên phòng máy của trường để lên mạng, mạng rất chậm, hơn nữa vẫn phải mất công chuẩn bị giày, tiền lẻ… mỗi lần về đều bị gián đoạn, đã mất thời gian, lại lãng phí sức lực. Cho nên từ nửa học kỳ trước, cô ăn tiêu tiết kiệm, cuối cùng cũng tích góp đủ tiền, mua được máy tính hiệu DELL mà cô muốn từ lâu.

Lâm Tiểu Niên lắp xong mạng, tìm mã số QQ của Kiều Hoài Ninh, cô vẫn còn nhớ tên QQ là Niên Cao. Niên Cao: có nghĩa là bánh Tết – ND

Lúc đó, cô hỏi anh: “Niên Cao và Niên Niên có mối quan hệ gì không?”

“Niên Cao là món Niên Niên thích ăn nhất!”

Tại sao hồi trước những gì cô thích ăn, thích chơi, anh đều nhớ rất rõ, nhưng bây giờ sinh nhật cô, anh lại quên? Thẩm Tam Nguyệt cũng lên trường sớm, thấy Lâm Tiểu Niên lên sớm hơn mình, ngạc nhiên hỏi: “Anh Hoài Ninh nhà cậu chưa về quê à?”

“Về rồi!” Tối qua, khi cô gọi điện về nhà, Kiều Hoài Ninh đang chơi ở nhà cô.

“Vậy tại sao không chờ anh Hoài Ninh của cậu đưa lên, sao một mình lên trường sớm thế này?”.

Lâm Tiểu Niên khó xử, liền nói: “Mình ghét anh ấy!”. Thực sự cô cũng có phần ghét anh, nhiều năm như vậy, tình cảm của cô dành cho anh mà anh không hiểu, khiến cho cô phiền não, làm cho cô ủ rũ như vậy. Thẩm Tam Nguyệt vừa lên trường, Tô Bắc Hải đương nhiên cũng lên trường. Hai người bọn họ đi chơi ở đâu, lúc nào đi cũng gọi Lâm Tiểu Niên đi cùng.

Lâm Tiểu Niên ngại ngùng: “Mình là cái bóng đèn điện 2.000 oát, ảnh hưởng rất nhiều đến không khí!”

“Mình không để ý, cậu để ý làm gì?” Thẩm Tam Nguyệt cười.

Ngày hôm đấy, ba người họ đến công viên Bắc Hải trượt băng, Lâm Tiểu Niên cảm thấy rất vui. Lâm Tiểu Niên có tư chất trượt băng, băng đạo học rất nhanh, một lát sau có thể tự mình đi, giống như đang đi bộ trên mặt đất. Thẩm Tam Nguyệt không biết trượt băng, nên với sự giúp đỡ của Tô Bắc Hải cô học chậm hơn. Lúc cô nhìn thấy Lâm Tiểu Niên di chuyển trên tuyết, quay vòng, động tác rất khéo léo, cảm thấy rất bất ngờ: “Tiểu Niên, cậu giỏi thật, khiến cho người khác bất ngờ!”.

Tô Bắc Hải nhìn cô ngẩn người ra, anh từ nhỏ đến khi trưởng thành đều sống gần Bắc Hải, nhưng cũng không chơi trên tuyết giỏi như cô: “Lâm Tiểu Niên, em phải dạy anh nhé!” Tô Bắc Hải đứng ở phía sau, nói.

 “Được!” Lâm Tiểu Niên nói và sửa động tác cho Tô Bắc Hải: “Phải hơi uốn người xuống, như thế này….”. Cô ở phía trước đỡ cánh tay anh, ấn vào vai của anh: “Thấp xuống, như thế…”

Tô Bắc Hải học rất tích cực, anh trượt bên cạnh cô, vừa trượt vừa kêu: “Niên Niên…”

Giọng nói và ánh mắt rất giống Kiều Hoài Ninh, đến ngữ điệu cũng giống, khiến cho Lâm Tiểu Niên giật mình. Lâm Tiểu Niên nhìn thấy Thẩm Tam Nguyệt đang ngồi nghỉ bên cạnh hồ, cô trượt về hướng đó, Tô Bắc Hải theo sau cô. Hai người cởi chiếc giày trượt ra để lên bờ.

“Mệt chết đi được, nghỉ thôi.” Cô không dám nhìn Tô Bắc Hải, trốn đằng sau Thẩm Tam Nguyệtthở hổn hển.

Sau này, bất luận Thẩm Tam Nguyệt nói gì, cô cũng sẽ không đi chơi cùng họ nữa.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+