Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cám ơn anh, khiến em cảm thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này – Chương 2.02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;}

Từ ngõ Dương Phòng đi ra, Lâm Tiểu Niên cố tình giữ khoảng cách với anh. Vu Hữu Dư cũng không để ý, dắt chiếc xe đạp đi bộ trong ngõ cùng cô: “Không phải chỉ là muốn tìm một nơi sạch sẽ để ăn một bữa cơm sao? Hà cớ gì em phải tức giận như vậy?”

“Một bữa cơm nuốt không trôi, em thiếu hẳn 4000 tệ, không thể tức giận hay sao?” Chỉ là 4000 tệ nhưng chính là phí sinh hoạt trong hai tháng của cô.

“Không phải là 4000 tệ, anh cũng không muốn để em trả.”

“Em là người thiếu nợ không trả sao? Em là người nói chuyện không biết suy nghĩ, tính toán sao? Phá gia chi tử, có phải em đen đủi không, sao lại gặp phải anh chứ?”

Cô nhắc đi nhắc lại, miệng nói không ngớt, lồng ngực phập phồng. Nhìn sâu vào trong mắt Vu Hữu Dư, đây thực sự là một sự mê hoặc trước đây chưa từng có. Anh dừng lại, cúi thấp đầu, không thể khống chế được tình cảm của mình hôn cô. Lâm Tiểu Niên bị hành động của Vu Hữu Dư dọa phát sợ, đầu cô bỗng chốc trở nên trống rỗng.

Sau đó, cô đột nhiên cắn vào cằm Vu Hữu Dư như một phản xạ có điều kiện. Vu Hữu Dư hứ lên một tiếng rồi ngẩng đầu lên, hai tay đẩy chiếc xe đạp ra ôm chặt cằm mình.  Nhìn nét mặt đầy ngạo mạn của Lâm Tiểu Niên, anh kích động muốn bật cười: “Em là loại người gì vậy, còn cắn người sao?”

 “Em từ sao Hỏa tới, không quen nhìn bọn người ở Trái Đất này!” Lâm Tiểu Niên dựng chiếc xe đạp lên, ngồi lên xe rồi đạp đi.

Bất luận Vu Hữu Dư ở đằng sau đang gào thét, cô nhất định không dừng lại. Trở về ký túc xá của trường, Lâm Tiểu Niên vẫn rất tức giận. Lúc tức giận, cô thích gội đầu, từng ngón tay vuốt những sợi tóc mượt mà, chầm chậm vuốt từng sợi từng sợi, cho đến lúc tinh thần trở nên tốt hơn. Cô để cả mái tóc của mình dưới vòi hoa sen, làn nước ấm chảy qua từng sợi tóc cô, tạo thành dòng nước nho nhỏ, đồng thời da đầu dường như cũng bị kích thích đến ngứa ngáy. Điện thoại trong ký túc xa vang lên mấy lần, nhưng cô lười không muốn nhận điện thoại. Sau khi Thẩm Tam Nguyệt trở về mới nhận điện thoại, lớn giọng nói: “Lâm Tiểu Niên đã về từ lâu rồi, đang tắm… Được, em sẽ nói với cô ấy.”

Sau đó điện thoại lại vang lên, Thẩm Tam Nguyệt tiếp tục nhận: “Cô ấy vẫn đang tắm. Hình như đang bị kích động. Được, em sẽ nói với cô ấy.”

Lâm Tiểu Niên ôm chiếc khăn tắm, từ nhà tắm bước ra, Thẩm Tam Nguyệt cười: “Mình cũng đã trở thành người liên lạc cho cậu rồi đó Tiểu Niên ạ.”

Cô không muốn hỏi xem ai đã tìm cô, nhưng Thẩm Tam Nguyệt cũng làm hết trách nhiệm đưa tin của mình: “Vu Hữu Dư hỏi cậu đã về phòng chưa, anh ấy nói xin lỗi. Haizz, sao thế nhỉ?”

Lâm Tiểu Niên bĩu môi, hắng giọng: “Hơi đâu quan tâm đến anh ta.”

 “Anh Hoài Ninh nhà cô cũng gọi điện đến hỏi cô về chưa? Còn nói cô bị kích động gì thế.

Anh ấy nói đợi cậu lên mạng”. Câu nói cuối cùng này khiến cho Lâm Tiểu Niên rất vui, cô bỗng nhảy lên trước bàn máy tính, bắt đầu lên QQ “Niên Cao” của mình.

Kiều Hoài Ninh tìm cô để hỏi cô có cần di động không, anh ấy nói: “Sinh viên trường Bắc Kinh có thể thay sinh viên khác xin di động CDMA. Mỗi tháng chỉ cần nạp thẻ đàm thoại là được, còn rất phù hợp với sinh viên.”

Lâm Tiểu Niên bắt đầu tính số tiền trong túi của mình, từ lúc bắt đầu kỳ học đến giờ, cô đã mua quyển vở ghi chép, mời Vu Hữu Dư ăn cơm mất 4.000 tệ. Mặc dù anh ta nói không cần cô trả, nhưng sao cô có thể để cho anh ta trả tiền? Bây giờ nếu mua thêm di động nữa, nhất định thu không đủ chi, chắc chắn bị thâm hụt.

Nhưng đồng thời, thực sự cô cũng muốn có một chiếc di động, vì như thế, mọi người có thể nhắn tin liên lạc với cô, sẽ thuận tiện hơn rất nhiều so với việc ngồi đợi điện thoại trong ký túc xá.

Cô do dự hồi lâu, nhưng vẫn trả lời anh ấy: “Di động đẻ một thời gian hãy nói vậy.”

“Biết rồi.” Ngay lúc đó Kiều Hoài Ninh trả lời cô bằng một mặt cười. “Nghe nói hôm nay em bị kích động? Có chuyện gì vậy?”.

Lâm Tiểu Niên không muốn cho Kiều Hoài Ninh biết chuyện tối nay, vội vàng nói: “Không có gì, chỉ là gặp lạnh, về phòng tắm bằng nước ấm đã khá hơn nhiều rồi.”

“Ra ngoài nhớ mặc thêm áo nhé!” Anh nói.

“Vâng.” Tốc độ gõ chữ của cô không nhanh, cho nên cuộc nói chuyện cũng rất giản đơn, trong khoảng thời gian chờ cô gõ chữ, anh đều tặng cô một bộ mặt cười lém lỉnh, luôn luôn khiến cô nở một nụ cười vui vẻ.

Ngày thứ hai, tại phòng tự học, cô gặp Vu Hữu Dư. Lâm Tiểu Niên giả vờ không nhìn thấy anh. Anh liền mang cặp sách của mình đến ngồi bên cạnh cô, rất nghiêm túc và chân thành nói: “Xin lỗi!”

Lâm Tiểu Niên không thèm nhìn anh, thu dọn qua loa đồ đạc của mình, ra khỏi phòng tự học.   Sau khi ra khỏi phòng tự học đó mới phát hiện ra, ngoài việc về ký túc xá, cô không còn nơi nào để đi nữa. Nhưng Quan Lan đang ở ký túc xá, cô không muốn đối mặt với Quan Lan mà không nói gì, cho nên đành tản bộ trong hoa viên nhỏ ở trung tâm trường. Thực chất, cô vốn không nhất thiết phải sợ Vu Hữu Dư, cũng không cần phải tức giận, chẳng qua cũng chỉ là một cái hôn hời hợt thôi mà. Môi anh ấy chạm vào môi cô, sau đó bị cô cắn vào cằm, chẳng có ai bị thiệt cả.

Lâm Tiểu Niên bĩu môi, suy nghĩ một lát, tự nói với mình rằng: “Mặc dù bị chó cắn, mình cũng không phải đã cắn lại con chó đó một miếng rồi hay sao?” Nghĩ đến điều này, trong lòng cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn tí chút.

Gần đến trưa, Lâm Tiểu Niên gặp Tô Bắc Hải ở cổng giảng đường phía Nam. Anh quên không mang thẻ ăn cơm, Lâm Tiểu Niên đành phải làm từ thiện, cùng anh ấy đi ăn cơm tại nhà ăn, đương nhiên quẹt thẻ của cô.

Do lúc trước chiếc thẻ bị Vu Hữu Dư tiêu gần hết tiền, Lâm Tiểu Niên cẩn thận hỏi: “Thẻ của em chỉ có khoảng 200 tệ, có đủ ăn không?”

Tô Bắc Hải cười vang: “Anh cũng không phải là một con heo, sao có thể ăn hết từng đó?”. Nụ cười của anh rất giống Kiều Hoài Ninh, có gì đó u buồn, thanh tao, còn có sự kiêu ngạo, tự hào và cởi mở khó miêu tả thành lời.

Cuối cùng Lâm Tiểu Niên cũng yên tâm, nói thẳng với anh rằng: “Đủ ăn thì tốt.”

Mặc dù Tô Bắc Hải không giàu có bằng Vu Hữu Dư, nhưng cũng không phải là một ông chủ dễ dàng hầu hạ. Anh chọn thịt kho và tôm trộn thập cẩm, nhưng chỉ ăn rau trong món thịt kho đó, ăn dưa chuột ở món tôm trộn thập cẩm.

“Tại sao ăn cơm lãng phí như vậy?”

Nhưng Tô Bắc Hải cảm thấy rất bình thường, luôn cười hì hì: “Anh thích ăn như vậy.”

Lâm Tiểu Niên không nói được lời nào, cô chọn ra một con tôm, bỏ vào miệng: “Anh có biết những người dân châu Phi vì chuyện này sẽ hận anh lắm không?”

Tô Bắc Hải nhìn cô gắp những con tôm trong như sắc thủy tinh, nhẹ nhàng bỏ vào miệng bèn bật cười, bỗng nhiên anh cảm thấy, có thể những thứ mình không thích ăn cũng không đến nỗi khó ăn lắm. Thế là anh cũng gắp một con tôm bỏ vào miệng, sau đó học cách ăn giống y như cô.

“Em tinh tế hơn Tam Nguyệt nhiều.” Anh lẩm bẩm, “Cũng thông minh hơn Tam Nguyệt, xinh đẹp hơn Tam Nguyệt rất nhiều.”

Lâm Tiểu Niên chau mày: “Sao anh có thể đem em ra so sánh với Tam Nguyệt?”

“Tiểu Niên, có lẽ anh thích em mất rồi.” Tô Bắc Hải dường như đang đùa, nhưng giọng điệu rất chân thành.

Lâm Tiểu Niên ngây người: “Tô Bắc Hải sư huynh, anh bị ớt trong món thịt kho làm hồ đồ rồi hay sao?”

“Ừ, đúng là có hơi cay…” Anh ho lên một tiếng, vội vàng uống vài ngụm nước.

Buổi tối, Lâm Tiểu Niên đều đi lên phòng tự học học bài, Vu Hữu Dư cũng có mặt ở đó. Cô vốn không muốn tính tóan chuyện cũ, định gật đầu chào anh, nhưng bên cạnh anh có một đại mỹ nhân. Do đó, cô đành kìm lại không chào anh nữa.

Đây có lẽ chính là người yêu mà anh từng nhắc đến, Lâm Tiểu Niên không tránh khỏi tò mò, chăm chú nhìn cô gái đó, mắt chữ A miệng chữ O. Đúng lúc đó Vu Hữu Dư ngẩng đầu nhìn cô, đột nhiên trên mặt anh xuất hiện một sự phức tạp, hỗn loạn khó tả. Anh nhún vai, vẫy tay chào cô. Lâm Tiểu Niên gật đầu, quay người, ung dung bước qua hai người bọn họ.

Sau khi tự học tới khuya, Lâm Tiểu Niên về ký túc xá, nghe thấy Cát Ngôn và Thẩm Tam Nguyệt đang bàn tán xôn xao.

“Vị cô nương của Vu công tử có lẽ là học viên của học viện ca múa, dáng đi giống như đang khiêu vũ.” Cát Ngôn phân tích.

 “Không đúng. Hình như đã có lần Bắc Hải đã nói tới, là trường nghệ thuật quân sự.” Thẩm Tam Nguyệt phản bác.

Đến một người không thích náo nhiệt như Quan Lan cũng cảm thấy hứng thú: “Mình nghĩ cô ấy giống người ở lớp nghệ thuật trường đại học dân tộc, hình như đã đến trường chúng ta biểu diễn rồi.”

“Là học viện ca múa.”

“Để mình gọi điện hỏi Bắc Hải.”

 “Tốt nhất nhân tiện hỏi xem cô nữ sinh đó đã cưa vị công tử ấy như thế nào, để chúng ta tham khảo!”

“Có phải cậu cũng nhòm ngó Hữu Dư sư huynh?” Thẩm Tam Nguyệt chế giễu Quan Lan.

 “Vị Vu công tử đó ai mà không thèm chứ? Nhưng đáng tiếc người ta không thích mình!” Quan Lan than một câu.

Lâm Tiểu Niên không nói gì, những chủ đề như vậy cô duòng như không có hứng thú, vứt cặp sách xuống, bật máy tính đọc tin tức. Lúc đèn sắp bật lên Thẩm Tam Nguyệt ghé vào tai Lâm Tiểu Niên thì thầm một câu: “Quan Lan nói cậu ấy nhìn thấy cậu và Tô Bắc Hải cùng ăn cơm trưa ơt nhà ăn, nhìn hai người rất thân thiết.”

Lâm Tiểu Niên tắt trang web, hờ hững quay sang nhìn Thẩm Tam Nguyệt: “Tại sao không trực tiếp đi hỏi Tô Bắc Hải nhà cậu?”

“Anh ấy nhất định sẽ nói….” Thẩm Tam Nguyệt dừng lại không nói tiếp. “Thôi mình đi ngủ đây.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+