Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cám ơn anh, khiến em cảm thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này – Chương 3.4 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:


/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Times New Roman”,”serif”;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

Anh cũng dốc toàn bộ lon bia, ngẩng đầu uống hết không còn một giọt. Lúc anh cầm chiếc lon, ngẩng đầu nhìn, lắc lắc, Lâm Tiểu Niên ngây ra nhìn, thấp giọng kêu khẽ: “Sao anh lại có kiểu uống đó chứ?”.

Vu Hữu Dư chép chép miệng: “Vậy phải uống như thế nào?” Vu Hữu Dư bóc mấy hạt dẻ cười, tung vào miệng: “Em kể chuyện khác đi, anh với Kiều Hoài Ninh không quen nhau.”

Cô im lặng, không nói gì nữa. Lúc này đã quá nửa đêm từ lâu, tàu hỏa và đường ray vẫn tiếp xúc nhau một cách nhịp nhàng. Lâm Tiểu Niên lại ngủ. Đến khi cô tỉnh dậy, trong toa đã sáng trở lại. Ánh bình minh lọt qua ô cửa, vô cùng tươi sáng, nhẹ nhàng, mang một chút thân thiết.

Cô ngồi dậy, xoa xoa má cho tỉnh táo. Tàu đã tiến vào thành phố Cáp Nhĩ Tân. Lâm Tiểu Niên nhoài ra cửa ngắm núi non, mây nước, ngắm từng cành cây ngọn cỏ quê hương… Cô kéo Vu Hữu Dư ra xem: “Đó là khu ngoại ô thành phố Cáp Nhĩ Tân, là khu du lịch nổi tiếng cấp quốc gia đấy.”

Khi tàu đến ga, Vu Hữu Dư xách hành lý của hai người đứng nhìn quanh. Lâm Tiểu Niên hỏi anh đang nhìn gì vậy. Vu Hữu Dư chỉ cười: “Xem xem mỹ nữ ở thành phố Cáp Nhĩ Tân có nhiều hay không.”

“Vô vị.” Lâm Tiểu Niên không thèm để ý đến anh. Ra khỏi bến xe, Lâm Tiểu Niên được xe đơn vị bố tới đón. Ban đầu cô muốn đưa Vu Hữu Dư cùng đi, không ngờ, anh xua xua tay nói: “Sẽ có người tới đón anh.”

Vu Hữu Dư đứng ở cổng ra đứng, rút di động gọi đến một số máy, chưa đầy mấy phút sau, xe đón anh đã đến. Ngồi trên xe, anh không quên gọi điện cho Lâm Tiểu Niên: “Đừng quên buổi chiều đưa anh đi dạo “Thiên đường nhân gian” đấy.”

“Buổi chiều cần phải ngủ bù đã, ngày mai em sẽ đưa anh đi tham quan.” Có lẽ do về đến nhà, nên giọng nói của Lâm Tiểu Niên cũng có phần khác lạ, sôi nổi và thân thiết hơn bình thường. “Vậy thì, mai em gọi cho anh nhé!” Vu Hữu Dư không đợi cô trả lời, đã ngắt điện thoại trước, khóe miệng nở một nụ cười bí ẩn.

“Không phải cậu đã đến “Thiên đường nhân gian” rất nhiều lần rồi sao?” Anh tài xế vừa lái xe vừa hỏi.

 “Tôi vẫn muốn đến một lần nữa.” Anh duỗi thẳng lưng, tranh thủ thời gian ngủ bù. Với anh, buổi tối hôm qua quả là một sự giày vò, trên tàu anh không tài nào ngủ nổi, chán muốn chết.

“Có phải cậu lại dụ dỗ cô gái nào rồi phải không?” Anh tài xế hỏi đùa. Vu Hữu Dư bỏ cái đệm ghế sau ra: “Anh hãy lái xe đi!”.

Sáng ngày hôm sau, Lâm Tiểu Niên gọi điện cho Vu Hữu Dư: “Vu sư huynh, anh còn muốn đi chơi nữa không?”.

“Anh còn cho rằng em giở trò, chơi xấu anh. Không đưa anh đi nữa!” Vu Hữu Dư chế giễu. Anh đã dậy từ rất sớm, sắp xếp mọi thứ, chăm chăm ngồi đợi điện thoại của cô.

 “Sao có thể như vậy được chứ?” Lâm Tiểu Niên cười ha ha, sau đó hẹn địa điểm gặp nhau.

Làm nghĩa vụ của một hướng dẫn viên, có thể nói Lâm Tiểu Niên rất nhiệt tình, có trách nhiệm. Nhưng Vu công tử yêu cầu quá cao, cho nên hai người đi được một đoạn lại cãi nhau một đoạn.

Anh nói: “Rõ ràng hồ gì đó chơi rất vui, tại sao em không đưa anh đi?”.

“Thành phố Cáp Nhĩ Tân này em rõ hơn hay là anh rõ hơn? Hồ đó bây giờ đã biến thành vũng nước tù rồi! Em không đưa anh đến đó cũng là nghĩ cho anh thôi.”

“Nhưng tại sao em không mời anh ăn loại giấm cá gì đó rất nổi tiếng ở quê em?”.

 “Cá? Đó chẳng phải đồng loại của Vu sư huynh sao? [1] Thì ra là anh thích ăn đồng loại của mình.”

 [1] Từ “vu” và từ “cá” trong tiếng Trung đồng âm với nhau – ND

“Chữ “Vu” tên anh không phải là chữ “Vu” đó!”.

“Anh nhiều chuyện quá, ngày mai em không đưa anh đi chơi nữa…”

“Là em nhiều chuyện thì có.” Anh lắc đầu bất lực.

Ngày tiếp theo, Lâm Tiểu Niên không còn cách nào khác, đành phải tuyên bố đầu hàng. Cô ngồi yên trên chiếc ghế dài trong công viên, không động đậy, thở dốc: “Nghỉ một lát đã!”.

Vu Hữu Dư vẫn rất sung sức, sau khi giúp cô mua ly kem ở cửa hàng bán đồ uống lạnh, chạy nhanh trở lại: “Vậy thì nghỉ một lát. Dù sao, ngày mai chúng ta lại đi tiếp.”

 “Vẫn còn ngày mai nữa sao?” Lâm Tiểu Niên khổ sở nói.  “Đương nhiên rồi, đến thành phố Cáp Nhĩ Tân một lần đâu có dễ. Ít nhất thì cũng phải đi thăm thú những nơi nổi tiếng chứ?” Anh nói lấy được. “Nhưng ngày mai…” Cô muốn tìm một cái cớ, nhưng tìm không ra.

Anh dường như đã đoán được suy nghĩ của cô, nói: “Lần tới đi nơi khác, anh sẽ làm hướng dẫn viên du lịch miễn phí cho em, được chưa?”. Vu Hữu Dư ở thành phố Cáp Nhĩ Tân một tuần. Hàng ngày, Lâm Tiểu Niên đưa anh đi chơi khắp nơi. Bố mẹ cô không bằng lòng trách: “Chẳng dễ gì mới được nghỉ về nhà, vậy mà con suốt ngày chạy ra bên ngoài!”.

Cô chỉ có thể giải thích: “Vì có sư huynh đến đây chơi, con không thể không quan tâm gì đến người ta!”.

“Sư huynh?” Mẹ cô ngây ra một lát, đột nhiên phản ứng lại, trên mặt lập tức nở một nụ cười tươi như hoa: “Mẹ nói thế thôi! Đi đi, đi đi! Mẹ và bố con đều ủng hộ, hôm nào con đưa cậu ta về nhà để bố mẹ xem mặt nhé!”.

Lâm Tiểu Niên trợn tròn mắt, chép miệng lẩm bẩm: “Lẽ nào càng lớn tuổi người ta lại càng đa nghi như vậy?”.

Ngày Vu Hữu Dư quay lại Bắc Kinh, anh gọi điện cho Lâm Tiểu Niên bày tỏ lòng cảm ơn: “Rùa con, qua thời kỳ cách mạng hữu nghị này, đợi khi em về Bắc Kinh, bản công tử sẽ đến nhà ga đón em!”.

Cô mong chờ một người khác tới đón, vì vậy khách sáo nói: “Thôi, không cần đâu, sư huynh không cần phải mất công đâu.”

Vì bận rộn mà kỳ nghỉ hè dài trở nên vô cùng ngắn ngủi. Khi kỳ nghỉ sắp kết thúc, cô gọi điện cho Kiều Hoài Ninh thông báo hành trình của mình. Kiều Hoài Ninh khó khăn nói: “Tiểu Phi muốn anh đưa đi bệnh viện, xem ra không thể đi đón em được rồi.”

Lại là Âu Dương Phi, trong lòng Lâm Tiểu Niên thoáng buồn: “Không sao đâu, em đâu phải không biết. Chị Âu Dương Phi sao rồi? Sao lại phải đi bệnh viện?”.

 “Có lẽ là bị cảm? Cô ấy kêu khó chịu.” Giọng Kiều Hoài Ninh nhỏ nhẹ, cũng không hẳn là dịu dàng, nhưng lại chưa đựng sự lưu luyến, yêu thương. Ngày trước, anh cũng từng thương yêu chăm sóc cô, giống như cô em gái hàng xóm.   Nhưng bây giờ, anh đã dành sự yêu thương ấy cho một người khác. Thời tiết vốn rất nóng, nhưng Lâm Tiểu Niên vì trong lòng như bị mất mát thứ gì đó nên cảm thấy hơi lạnh.

Lâm Tiểu Niên bước xuống xe, một mình xách hành lý ra cổng bến xe, bỗng nhiên thấy cô đơn. Cô không thể nào tưởng tượng được, lúc đó mình sẽ gặp Vu Hữu Dư ở bến xe.

Vu Hữu Dư đứng ở đằng xa, cầm chai hồng trà trong tay vẫy vẫy, nhìn cô cười. Lâm Tiểu Niên đứng ngây ra tại chỗ: “Vu… sư huynh?” Cô bối rối: “Chẳng phải em đã bảo anh không cần đón em rồi sao?”.

Vu Hữu Dư gật đầu: “Có phải anh đến đón em đâu, anh đến đón Tiết Băng.

Tên tiểu tử đó nói phải mang rất nhiều hành lý, không cầm nổi, bắt anh phải đi một chuyến.” Vì trời nóng, anh liên tục uống nước. Lâm Tiểu Niên phát hiện mình tự tưởng bở, bất giác cảm thấy buồn cười: “Em lại cứ tưởng…”.

Vu Hữu Dư làm như vô tình hỏi: “Lát nữa có người tới đón em không? Nếu không có thì đợi một lát, đi về trường cùng bọn anh luôn.”

“Vâng, em đang không biết đi tuyến bus nào!” Cô không nghĩ gì, tiện miệng nói ra.

Đứng ở cửa ra ở nhà ga chờ một lát, Vu Hữu Dư đưa chai hồng trà trong tay mình cho Lâm Tiểu Niên, sau đó xách hành lý của cô: “Chúng ta đi ra bãi đậu xe thôi.”

“Không đợi Tiết sư huynh sao?”

“Anh nhớ nhầm rồi, cậu ấy đi chuyến sau.”

“Ồ!” Lâm Tiểu Niên chạy nhanh đuổi theo Vu Hữu Dư, cười thầm. Thấy Vu công tử đã đổi sang chiếc xe màu đen thông thường, Lâm Tiểu Niên không kìm được, hỏi: “Chiếc xe sang trọng kia của anh đâu rồi?”.

Vu Hữu Dư cười: “Trả lại cho anh năm rồi.”

“Tại sao?”

“Sợ người khác cho rằng cha anh tham ô công quỹ!”

“Lần trước chỉ là em tùy tiện nói vậy thôi.”

“Không sao đâu, dù sao cũng đi chán rồi.”

“Cốp sau có nước, là nước khoáng Evian đấy.” Vu công tử sợ Lâm Tiểu Niên nóng, bảo cô tự lấy nước uống.

“Nước khoáng Evian, thật lãng phí quá!” Lâm Tiểu Niên lè lưỡi: “Từ nhỏ đến lớn, đồ uống đắt nhất mà em từng uống cũng chỉ là hồng trà lạnh.”

Vu Hữu Dư cười: “Trên tay em chẳng phải có nửa chai đấy sao?”.

“Nhưng đây là do anh đã uống mà.”

“Lại không có độc, trước kia, chẳng phải nửa bình mà em đã uống anh cũng không hề từ chối đấy sao?”.

Cô không còn gì để nói. Thôi, cứ uống vậy. Xe đang đi trên đường vành đai ba, chuông điện thoại của Lâm Tiểu Niên reo. Cô nhìn số, là Tô Bắc Hải. Cô nghe máy: “Tô sư huynh… Đúng vậy, hôm nay em lên… Không cần anh phải đón đâu, tiện đường, em ngồi xe của Vu sư huynh về trường rồi.”

Lâm Tiểu Niên tắt điện thoại, nghe thấy Vu Hữu Dư vừa lái xe vừa lẩm bẩm: “Chẳng trách, Bắc Hải lại chủ động đi đón sinh viên mới, hóa ra là có dụng tâm!”.

“Dụng tâm gì cơ?” Lâm Tiểu Niên hỏi.

Vu Hữu Dư quay đầu nhìn, trên khuôn mặt trong sáng của cô đầy vẻ nghi hoặc, không hiểu. Anh thở dài: “Sao lại như tờ giấy trắng vậy chứ?”.

Khi gặp lại Kiều Hoài Ninh đã là tháng Mười. Kiều Hoài Ninh dắt tay Âu Dương Phi, mỉm cười đứng trước mặt Lâm Tiểu

Niên, cô bỗng nhiên cảm thấy, nụ cười ấy có chút xa cách, có chút xa lạ, người đang đứng trước mặt cô cũng xa lạ. Hai người họ đột ngột đến chơi. Lúc đó, cô đang trong giờ học, vô tình phát hiện Kiều Hoài Ninh đứng ngoài cửa sổ. Cô nghĩ rằng mình nhìn nhầm, vội vàng dụi dụi mắt. Mấy giây sau quay đầu nhìn lại, anh vẫn còn ở đó. Thế là cô lén đi ra lối cửa sau phòng học, vừa định gọi một tiếng thân mật “anh Hoài Ninh” thì phát hiện, cạnh anh còn có Âu Dương Phi.

 “Sao tự nhiên lại tới đại học Chiết Giang vậy? Hai người…” Lâm Tiểu Niên hỏi.

 “Bọn anh đi ngang qua, tiện thể vào thăm em.” Kiều Hoài Ninh đưa cho Lâm Tiểu Niên một túi lựu: “Tiểu Phi mang tới cho em đấy.”

“Cảm ơn chị.” Lâm Tiểu Niên cảm thấy túi lựu hơi nặng.

Âu Dương Phi nói: “Hoài Ninh nói em thích ăn.”  Kiều Hoài Ninh luôn nắm tay Âu Dương Phi, không tránh khỏi ánh mắt chú ý của Lâm Tiểu Niên.

“Qua đợt nghỉ hè, cả hai người đều gầy đi nhiều.” Lâm Tiểu Niên nói.

“Đương nhiên rồi, chạy nhiều lần như vậy…” Âu Dương Phi đột nhiên liếc nhìn Kiều Hoài Ninh, quay lại nói: “Hàng ngày bọn chị đều chạy bộ tập thể dục.”

“Để giảm cân phải không?”

“Đúng vậy, mùa hè nóng bức, đổ chút mồ hôi, thấy dễ chịu hơn.” Kiều Hoài Ninh kiên nhẫn nói.

Ngoài những câu nói thừa thãi như vậy, Lâm Tiểu Niên không nghĩ ra nên nói gì. Ba người trải qua một buổi chiều vô vị, mãi đến khi Kiều Hoài Ninh và Âu Dương Phi sắp rời khỏi đại học Chiết Giang, Lâm Tiểu Niên mới có chút lưu luyến bịn rịn.

“Tạm biệt!” Kiều Hoài Ninh nói.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+