Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cám ơn anh, khiến em cảm thấy yêu Bắc Kinh mùa đông này – Chương 4.03 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Gần đến lúc Vu Hữu Dư thi IELTS, Lâm Tiểu Niên sợ làm phiền Vu Hữu Dư học nên không đến phòng tự học. Cô chọn thư viện làm điểm đến tạm thời của mình. Mặc dù, Vu công tử nhiều lần giữ chỗ cho cô, nhưng cô chỉ đến một lúc rồi đi luôn. Vu công tử bận rộn làm đề thi thử, nên để cô tự do, thoải mái làm việc theo ý mình. Anh tin rằng Tôn Ngộ Không dù có lợi hại, có chạy đâu cũng không thoát khỏi tay của Phật Tổ, nhưng anh sai vì đã bỏ đi những yếu tố khác. Ở trong phòng đọc sách của thư viện, Lâm Tiểu Niên quen một tiểu sư đệ. Cậu ta rất nhiệt tình chào hỏi Lâm Tiểu Niên, đồng thời luôn hỏi cô về vấn đề  học tập, và việc tham gia các hoạt động xã hội. Những việc này cô rất am hiểu và có hứng thú.. Càng ngày, cậu tiểu sư đệ này càng hiểu tính cách của Lâm Tiểu Niên, biết đó là một sư tỷ hiền lành tốt bụng. Dường như với tất cả các yêu cầu của cậu, cô đều hứng thú trả lời, cậu ta liền bạo dạn hơn để ngỏ lời cô mời đi ăn. Tiểu sư đệ là một người trẻ tuổi, cao hơn Vu Hữu Dư một cái đầu, hơn nữa tính  tình rất hòa đồng. Lâm Tiểu Niên rất quý sư đệ này, nên quan tâm cậu ta nhiều hơn. Ví dụ, tiểu sư đệ này không biết siêu thị và các chợ xung quanh ở đâu, Lâm Tiểu Niên liền giúp cậu ta vẽ một bản đồ rất chi tiết, hướng dẫn cậu ta đi xe nào. Tiểu sư đệ này là một người rất thông minh, đi siêu thị về, đều mua đồ ăn vặt mà cô thích. Lâm Tiểu Niên không muốn nhận không nên tất nhiên cô đã mua cho cậu ta những thứ khác tặng người yêu của cậu. Có đi có lại như thế, mối quan hệ của hai người càng trở nên khăng khít, thân thiết hơn. Đến cả Thẩm Tam Nguyệt cũng nhìn thấy rõ ý của tiểu sư đệ này, nhắc nhở

Lâm Tiểu Niên: “Cậu bé đó có tình ý với cậu đấy!”.

Lâm Tiểu Niên cười, giải thích: “Chỉ là một tiểu đệ thôi mà!”.

 “Sư đệ thì làm sao? Đầu năm nay, phổ biến tình yêu chị em – phi công trẻ lái máy bay bà già!”

Lâm Tiểu Niên cảm thấy Thẩm Tam Nguyệt nghĩ quá nhiều, đúng là lo bò trắng răng. Nhưng Thẩm Tam Nguyệt vẫn nghiêm túc nói: “Tốt nhất đừng để Vu công tử nhìn thấy. Đừng khiến anh ấy giận! Cuối cùng chết cũng không biết đường nàođâu!”

 “Vu Hữu Dư đâu phải xã hội đen?”

“Nhưng anh ấy là bạn trai của cậu!” Thẩm Tam Nguyệt nháy mắt, ra hiệu cho Lâm Tiểu Niên.

Lâm Tiểu Niên thì thầm: “Bạn trai cái gì? Là bạn trai tạm thời thôi mà?”.

Noel. Trong trường tổ chức tiệc khiêu vũ, tiểu sư đệ này hẹn với Lâm Tiểu Niên từ rất sớm, lời lẽ uyển chuyển và nhẹ nhàng: “Sư tỷ dẫn đệ đi mở rộng thêm kiến thức nhé!”.

Lúc đó, Lâm Tiểu Niên hào hứng đồng ý: “Được, cứ đi theo sư tỷ!”.

Cho nên đến lúc Vu Hữu Dư hẹn với cô, cô cảm thấy bối rối: “Biết sớm thế này đã không nhận lời người khác!”.

Vu công tử ngạc nhiên, ngoài anh ra, còn ai dám công khai mời cô tham gia khiêu vũ? Lẽ nào bên cạnh Lâm Tiểu Niên đã có “một Vu công tử khác”.

Anh vội vàng hỏi ai mà không sợ chết, dám có tình ý với “bạn gái” của anh, anh cũng muốn xem “đối thủ của mình là ai.

 “Được. Em đi với người ta đi, anh sẽ hẹn với người khác.” Lời nói nhưmây tan gió lặng, mang theo chút lạnh lẽo, Lâm Tiểu Niên nhăn mặt: “Lẽ nào nhiệt độ giảm? Dự báo thời tiết tại sao không thông báo trước nhỉ?”. Lễ hội khiêu vũ tổ chức tại hội trường lớn của trường. Trong tủ kính tại hội trường có một ông già Noel đang nở nụ cười như thiên thần. Lâm TiểuNiên dùng tay chỉ vào tủ kính và nở một nụ cười giống ông già Noel.

Tiểu sư đệ rất cẩn thận, nhắc nhở cô: “Sư tỷ đừng sờ vào đó, lạnh lắm đấy!”.

 Ánh mắt của cậu rất chân thật, khiến cô cảm động và khẽ nói: “Người sư đệ này đã để lại ấn tượng rất tốt trong tim mình!”.

Lâm Tiểu Niên rất thích cách gọi sư tỷ, cô gọi người khác là sư huynh và sư tỷ, nhưng bây giờ có người lại gọi cô là sư tỷ, một cảm giác đầy tự hào. Cô chỉ muốn trêu tiểu sư đệ này một chút, dùng ngón tay xoa một vệt trắng trên mặt cậu ta, nhưng vì tay quá ngắn, cậu ấy lại cao hơn, nên cô bị ngã. May mắn thay, tiểu sư đệ phản ứng rất nhanh, nhẹ nhàng đỡ cô lên, nhưng không thể tránh khỏi sự bối rối. Cô ngẩng đầu, muốn nói cảm ơn, nhưng bất chợt, khi quay đầu lại nhìn thấy Vu Hữu Dư đứng ngay bên cạnh.

 “Vu sư huynh, anh cũng đến à?” Cô ngượng ngùng cười và chào anh, nhưng anh không để ý đến cô, quay lại tiếp tục nhảy với một cô gái đẹp cô không quen biết.

Lâm Tiểu Niên bĩu môi, nói với tiểu sư đệ: “Nhìn kìa, người không biết lịch sự chút nào, sư đệ đừng học theo nhé.”

“Vâng.” Tiểu sư đệ khẽ nói.

Buổi khiêu vũ bắt đầu với phần nhảy chậm, không khí cũng chầm chậm, ảm đạm theo điệu nhạc. Người nhảy cũng ít, chỉ có cao thủ mới dám “tỏa sáng”.

Vu Hữu Dư đương nhiên là cao thủ. Lâm Tiểu Niên cũng không hề thấy lạ, những người giàu có như anh mà đến khiêu vũ cũng không biết thì cô mới cảm thấy có gì đó không bình thường. Bạn nhảy của anh cũng rất tuyệt, một cặp rất xứng đôi. Sau khi tiếng nhạc kết thúc, mọi người trong hội trường nổ một tràng pháo tay giòn giã. Lâm Tiểu Niên quên ngay thái độ khó chịu vừa nãy của Vu Hữu Dư, đứng bên cạnh không ngừng vỗ tay. Lúc dừng lại, Vu Hữu Dư nhìn cô một cái, không nói gì, thái độ này hình như dang tức giận ai đó. Sau khi cao thủ đã trình bày phần trình diễn của mình, còn lại là tiết mục của “tôm binh cua tướng”, tư thế trình diễn rất độc đáo, khiến cho mọi người cười phá lên, nhưng không khí náo nhiệt lên hẳn. Giải trí! Giải trí không vì người khác, mà vì bản thân là được rồi.

Tiểu sư đệ kéo cô thỉnh cầu: “Sư tỷ, chúng ta cũng nhảy đi, bảo đảm sẽ nhảy tốt hơn một số người đó!”.

Lâm Tiểu Niên định tìm Vu Hữu Dư nói vài câu, giải thích tại sao cô lại đi cùngcậu tiểu đệ này đến bữa tiệc, nhưng đi được vài bước đành dừng lại, vì thấy anh đang ân cần chu đáo chăm sóc cho người đẹp của mình.

 “Được, chúng ta nhảy nào!” Cô quay đầu nói với tiểu sư đệ.

Tiểu sư đệ này nhảy cũng không tồi, càng nhảy càng hăng, Lâm Tiểu Niên chỉ biết chuyển động theo những vòng xoay của cậu. Một lúc sau, cảm thấy chóng mặt, suýt chút nữa thì trượt ngã. Tiểu sư đệ thấy thế, liền đỡ cô dậy, lấy khăn giấy lau mồ hôi trên trán cô. Tất cả đều xảy ra rất bất ngờ, không ai nghĩ rằng Vu công tử đã ở phía sau lưng túm lấy vạt áo của tiểu sư đệ, đột nhiên đẩy cậu ta ra, sau đó kéo Lâm Tiểu Niên vội vội vàng vàng rời khỏi đó. Khoảnh khắc đó, Lâm Tiểu Niên thấy kỳ lạ, không chút phản kháng nào, thở dài đi theo. Lâm Tiểu Niên bị Vu Hữu Dư kéo đến công viên trung tâm của trường mới dừng lại. Vu công tử lạnh nhạt quan sát cô: “Em lại nhảy cùng với một thằng ngốc sao?”.

Tại sao không thể nhảy cùng chứ?” Giọng điệu của anh làm cô tức giận. “Không biết bố cậu ta là ai sao? Bố của cậu ta nổi tiếng trong thế giới ngầm! Dính vào cậu ta coi như em tự tìm đến cái chết rồi.”

Lời của Vu Hữu Dư tuyệt đối không phải mới lạ, tin tức về người của xã hội đen, Lâm Tiểu Niên đã được xem qua ở trên mạng, trong lòng cảm thấy sợ  nhưng cô vẫn cố chấp, không chịu thua: “Em nhảy cùng cậu ta, chứ có nhảy cùng bố cậu ta đâu! Với lại anh quản em làm cái gì? Em làm gì cũng không liên quan đến anh.”

Vu Hữu Dư thấy cô đến chết mà không chịu hối cải, lại còn dám đem mối quan hệ của hai người ra phân minh, giọng điệu vô tình vô nghĩa làm cho anh hận một nỗi không thể giết cô ngay lúc này. Anh thất vọng nắm lấy vai cô, nói: “Anh là bạn trai của em, chính em đã nói như thế, em còn nhớ chứ?!”. Đứa con gái ngốc như cô, đến việc anh đối xử tốt với cô như thế nào lại không biết hay sao?

Lâm Tiểu Niên cúi đầu, không dám nhìn anh, nhẫn tâm nói với anh: “Anh cũng biết lúc đó do em xúc động nhất thời. Đều là giả dối mà!”.

 “Nhưng anh cho là thật!” Câu nói này, là anh nói ra, anh không quan tâm gì cả, dồn tất cả sức lực của mình để nói cho cô hiểu, anh như đang muốn thay đổi trái tim cô. Cô không dám ngẩng đầu, nước mắt khẽ rơi. Vu Hữu Dư đối diện với cô, giống như phải chịu sự đả kích rất lớn, không còn thói tự cao tự đại như trước nữa.  Vu Hữu Dư thở dài, nói: “Bỏ đi, là do anh đa tình làm gì.”

Cô òa khóc, nói: “Vu sư huynh, hà tất anh phải như thế? Anh sẽ đi nước ngoài, chúng ta không thể hòa thuận thêm vài ngày nữa sao?”.

Giọng của cô nhỏ dần, có chút gì đó tủi hờn, van nài, khiến người khác không  kháng cự lại được.

Vu Hữu Dư mới nhận ra cô đang khóc, giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng hơn:

“Em đừng như thế, tính anh rất nóng, từ nhỏ đã kiêu ngạo như thế. Anh cũng đã sửa, còn một số thói quen em không thích, anh cũng đang sửa.”

Đêm khiêu vũ hôm đấy, lúc đi rất vui vẻ, nhưng lúc về mang theo một tâm trạng rất buồn. Lúc cô về đến ký túc xá, Cát Ngôn nói với cô: “Âu Dương Phi gọi điện cho cậu.” Cô chỉ nói ừ, cũng không hề hỏi Âu Dương Phi gọi có chuyện gì. Đêm hôm đó, cô liên tục gặp ác mộng, khuôn mặt Kiều Hoài Ninh và Vu Hữu Dư xuất hiện trước mắt cô. Cô cảm thấy khát nước, tỉnh dậy uống nước, sờ tìm chiếc cốc ở trên giường, nhưng mãi không tìm thấy, một âm thanh vang lên, choang, chiếc cốc rơi xuống đất, khiến mọi người tỉnh giấc. Thẩm Tam Nguyệt mơ mơ hồ hồ la lên: “Cậu làm gì thế? Có để người khác ngủ không vậy!”.

Lâm Tiểu Niên không dám lên tiếng, sợ mình sẽ khóc.

Không thấy động tĩnh gì, Cát Ngôn nói: “Chắc là lúc chuyển mình làm cho cốc nước rơi xuống, kêu to như thế mà không tỉnh giấc, chắc là cậu ấy mệt lắm.  Mọi người ngủ đi, mai dậy thu dọn sau.”

Trong phòng yên tĩnh trở lại, Lâm Tiểu Niên thức trắng đêm…

Lúc gặp lại, Lâm Tiểu Niên vẫn lịch sự chào tiểu sư đệ, chỉ là không nhiệt tình như trước nữa. Tiểu sư đệ thì ngược lại, thẳng thắn nói: “Thật ra, tình yêu chị em có gì không tốt chứ, đúng không? Chỉ có điều người sư tỷ thích không phải là đệ.”

Lâm Tiểu Niên lắc đầu: “Ai nói sư tỷ không thích đệ? Sư tỷ thích đệ, thật mà, nhưng coi đệ như em trai của tỷ mà thôi!”.

Tiểu sư đệ đượm buồn, nhưng thoáng cái, đã vui vẻ trở lại: “Đừng lo cho đệ, đệ không muốn làm em trai của sư tỷ. Đệ vẫn còn trẻ, còn phải chiến đầu lâu dài, phải giỏi hơn Vu sư huynh. Nếu có ngày nào đó anh ấy không để ý đến sư tỷ nữa, đệ có thể giành lại tình yêu của tỷ.” Nghe cậu ấy nói như thế, Lâm Tiểu Niên bật cười, đôi môi hồng hồng xuất hiện  lúm đồng tiền, khẽ nói: “Có liên quan gì đến Vu Hữu Dư?”.

 “Liên quan chứ! Nếu không phải là dây đai đen Taekwondo của anh ấy cao hơn đệ một cấp, đệ sẽ thách đấu tay bo với huynh ấy!”.

Lâm Tiểu Niên mơ hồ: “Đấu cái gì với cái gì?”.

 “Tỷ không hiểu được đâu.” Tiểu sư đệ cầm sách lên quay người bước đi. Cô không phải không hiểu, chỉ là cô không muốn hiểu. Trên đời này, còn nhiều việc phải suy nghĩ và lo lắng. Cô không muốn mình phải tốn sức lực và thời gian cho những người và những việc không liên quan. Noel đã đi qua. Tết tây sắp đến.

Hội sinh viên lại chuẩn bị tổ chức tiệc chào đón năm mới. Là người tuyên truyền và liên lạc, cô chịu trách nhiệm đi mời khách quý, bao gồm từ thầy cô giáo đến cán bộ trong hội sinh viên.  Vu Hữu Dư không ở thư viện, không ở phòng tự học, cũng không ở ký

túc, những chỗ quen thuộc đều không tìm thấy anh.

 “Đã thi IELTS rồi, anh ấy còn ở phòng tự học làm gì?” Lâm Tiểu Niên ngẫm nghĩ một mình.  Giấy mời trong tay cô, bỗng nhiên nặng bất thường. Từ sau chuyện của tiểu sư đệ, đã mấy ngày rồi mà cô không nhìn thấy Vu Hữu Dư. Anh có giận cô không? Giận cô đối với anh không quá nghiêm trọng như thế chứ? Rõ ràng kéo anh đến nhận làm bạn trai, nhưng lại không đi cùng anh đến bữa tiệc khiêu vũ Giáng sinh. Anh là một người kiêu ngạo, hoàn thiện, ưu tú, bạn gái quanh anh có rất nhiều, há tất lại phải đi cùng cô? Ngày hôm đó, không phải là có một cô gái nhảy rất đẹp tham gia cùng anh hay sao?

Lẽ nào, lúc anh giận cô, cô phải vạch rõ ranh giới với anh sao? Cô cũng vì muốn tốt cho anh, một người thanh niên tốt như thế, không thể bị cô chiếm đoạt hết? Hơn nữa, bọn họ quay lại rồi cũng sẽ đến lúc phải chia xa, đó là việc không  sớm thì muộn, có gì phải tiếc nuối chứ. Cô nhớ lại câu nói tối hôm đó của anh. Mẹ ơi, là sự thật rồi! Lúc đó, anh có chút gì sợ hãi. Có phải anh diễn kịch quá nhập, cho nên không thể tự thoát ra được? Cho nên, anh trách cô không biết phối hợp? Mọi suy nghĩ đều lẫn lộn, đan xen nhau, cô lần không ra đầu mối đâu nữa.

Haizz, Vu Hữu Dư, cô đã làm gì mà gây tội với anh chứ?

Không tìm thấy Vu Hữu Dư, Lâm Tiểu Niên đành phải tìm Tô Bắc Hải.  “Tô sư huynh, em mang giấy mời Dạ hội cuối năm đến cho anh, anh đang ở đâu?”.

Tô Bắc Hải chậm rãi nói: “Lúc nữa anh sẽ tìm em để lấy.”

Nhưng cô vẫn kiên trì: “Em sẽ mang đến cho anh.”

Lâm Tiểu Niên vội vội vàng vàng đi đến sân cầu lông thì nhìn thấy Vu Hữu Dư. Hóa ra, anh đang ở cùng với Tô Bắc Hải.

Rõ ràng, hai người họ đã chơi rất lâu, mồ hôi đầm đìa, đầu cũng ướt đầy mồ hôi. Nhìn thấy Lâm Tiểu Niên, Vu Hữu Dư quay đầu đi, nhìn ra chỗ khác. Cô chào anh, nhưng anh không nghe thấy. Lâm Tiểu Niên cố gắng giữ bình tĩnh, đúng theo nguyên tắc: Anh không để ý đến em, thì em cũng không để ý đến anh. Cô chỉ nói chuyện với Tô Bắc Hải. Nói xong, để giấy mời của Vu Hữu Dư vào trong lòng anh, quay đầu bước đi. Trong tay Vu Hữu Dư đang cầm trái bóng, anh ném về phía sân bóng, rồi la to lên, trút hết tức giận về phía bức tường…

Tô Bắc Hải nhìn thấy anh có điều bất thường, nhanh chóng đến an ủi: “Nghỉ đi, chúng ta chơi cũng hai tiếng rồi. Mình không chơi tiếp được nữa.” Tô Bắc Hải từ trước đến giờ không giấu giếm sự thực mình thích Lâm Tiểu Niên, nói với Vu Hữu Dư: “Nếu có cơ hội, mình sẽ nghĩ ra cách để người con gái ấy bên cạnh mình. Nếu như cậu thực sự không cần cô ấy, mình tình nguyện

dang tay đón nhận.”

Vu Hữu Dư thật sự rất tức giận, ném quả bóng đắt tiền xuống, nói từng câu từng chữ với Tô Bắc Hải: “Cậu vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội đâu!”.

Sau khi bữa tiệc bắt đầu, Vu Hữu Dư cũng không lộ diện. Chu Hiểu Úy nghĩ rằng anh không đến, liền đến hỏi Lâm Tiểu Niên: “Đã mang giấy mời đến chưa? Vu sư huynh nói như thế nào?”.

Lâm Tiểu Niên than một tiếng: “Đã đưa rồi, nhưng anh ấy không nói gì.” Nếu chủ tịch cũ không đến thì bữa tiệc nhậm chức tân chủ tịch không những có nhiều điều nuối tiếc mà còn ảnh hưởng đến uy tín và danh tiếng của tân chủ  tịch hội sinh viên. Tân chủ tịch Chu Hiểu Úy lo lắng như đứng trên chảo lửa, ánh mắt hy vọng hướng về phía Lâm Tiểu Niên. Trong lòng Lâm Tiểu Niên rối bời, vì chức chủ tịch là do cô nhường. Điều đó cho thấy cô giống như đang để Chu Hiểu Úy cưỡi trên lưng hổ. Vu Hữu Dư không đến, cả hội sinh viên như không có hào quang. Lâm Tiểu Niên không biết là lợi hay không chỉ biết đi đưa giấy mời, anh ấy không đến, cô cũng hết cách.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+